IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

3 Pages: V < 1 2 3  
Closed TopicStart new topic
> Ôm Kỷ Niệm Mà Mơ, lua9
Lúa 9
post Jan 1 2012, 07:17 AM
Gửi vào: #41


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 136
Tham gia: 21-February 11
Thành viên thứ: 17,397



Đầu năm khai bút

Đã sang năm mới rồi đó, năm cũ đã lặng lẽ ra đi, bên ngoài cửa sổ pháo bông đang bùng nổ rực trời Tây. Nếu nhìn lại năm cũ 2011 mình đã làm được gì ( cho mình ) không ? Mình có làm gì cho ai buồn không ? Nếu có làm cho ai đó buồn, mình ăn năn hối lỗi. Mình đã cưu mang những dự tính gì ? đã đạt được bao nhiêu thành quả chưa ? có cố gắng tiến thân hay buồn rầu nản chí ? ...và mình biết rằng Năm Cũ ra đi Năm Mới lại tới, chấm dứt cái này là bắt đầu cho một sự việc mới, cho nên cứ thanh thản mà làm, mà thực hiện những mộng ước nhỏ nhoi trong đời, miễn là có niềm vui. Niềm vui cho mình và cho người.

Tự nhiên đêm nay hứng, tìm đọc sách nói về nhà Cách Mạng Phan Bội Châu, nhà cách mạng tiêu biểu của giới trí thức nho học Việt nam ở đầu thế kỷ 20 ( Tác giả Lê Tùng Minh ). Hôm 23 tháng 12 về Frankfurt ( cách nhà 180 cây số ) nghe buổi thuyết trình của LM Nguyễn Văn Khải, cha có nhắc về nhà CM Phan Bội Châu, khiến mình bồn chồn về lục tủ sách, tìm cho ra cuốn viết về nhà CM PBC này, đọc ngấu nghiến...càng đọc càng khâm phục nhà cách mạng trí thức trẻ tuổi dấn thân của dân mình !! ( bài cảm tưởng ghi lại sau khi nghe buổi thuyết trình của cha Khải sẽ cống hiến bạn đọc sau ).

Mình tin rằng, dưới bất kỳ chế độ nào, thời điểm nào, tuổi trẻ trí thức luôn là gương sáng ngời cho niềm tin dân tộc. Lịch sử thế giới, ngay cả Lịch sử Việt Nam ta cũng đã chứng minh điều đó.

Tiếng nhạc dương cầm từ máy phát ra dịu dặt, màn đêm chùn xuống, có lẽ một ngày mai tươi sáng đang hứa hẹn đâu đó chờ đợi chúng ta. Ngoài ngõ những ngọn đèn đường còn chiếu tỏ ánh sáng đi vào đêm đen. Đêm Giao Thừa qua thật chậm, chậm như hơi thở trái tim mình, còn máu chảy. Để biết mình còn sống, còn thở để đi thỏng tay đi vào tương lai, trên vai gánh theo một quá khứ buồn, vui...

Cầu chúc thế gian bớt lận đận lao đao - cầu cho loài người có nhiều yêu thương hơn là thù hận - cầu cho cha mẹ, con cái - anh/chị em, bạn bè hòa thuận sum vầy bên nhau. Trao tặng cho nhau thân ái, bao lo lắng thương yêu, bớt những hiểu lầm đáng tiếc. Chúng ta hãy cầu cho nhau Bình An.

Vâng! Chúng ta hãy chúc cho nhau Bình An và Hy Vọng !

[b]Võ thị Trúc Giang Lúa 9

1:12 Uhr / Sonntag, 01. Januar 2012
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Lúa 9
post Jan 22 2012, 02:35 AM
Gửi vào: #42


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 136
Tham gia: 21-February 11
Thành viên thứ: 17,397



Sáng này, có một người bạn net, nhận là đồng hương Bến Tre, quê Cái Mơn, làm mình ngẩu hứng sáng tác ra bài này. Mời quý thân hữu cùng đọc. Chúc Mừng Năm Mới nhé.



Đầu năm coi mắt


Hôm ấy, nhà nhà đang chuẩn bị mừng Xuân mới, tình cờ gặp Lân trước cổng Thất Cao Đài xóm đạo, lúc Cúc đạp xe đi mua vôi ăn trầu cho má nàng, đang đi thấy Cúc, Lân dừng lại, xe đạp của hai người châu đầu vào nhau, trước cổng thất, con đường Bình Nguyên đất đỏ mấy ngày đầu Xuân thật nhộn nhịp, từ chùa tỏa ra mùi nhang trầm thơm nhè nhẹ.
Anh chàng mở miệng mời cô bạn gái về quê ăn Tết, mà sao thấy khó nói nên câu, Lân lí nhí:

- Mình tính vô nhà Cúc đây, tính mời Cúc về dưới quê tui chơi, dưới Cái Mơn á. Má tui nói, tui mời bạn bè về ăn đám giỗ bà ngoại, tui muốn mời Cúc về chơi.

Vừa vịn chặt tay cầm xe đạp, đôi mắt nhìn như mong Cúc nhận lời đừng từ chối. Sau kỳ thi tú tài thì bạn bè tung đi tứ xứ, chỉ còn vài đứa còn nán lại thị xã, có lẽ chưa nộp đơn thi vào đại học hay có đứa chuẩn bị chờ " chàng đến xỏ mũi kéo đi ", hay có đứa lo nộp đơn kiếm chỗ làm ngay thị xã hay dưới quận, huyện để gần gia đình. Quan niệm dưới quê là con gái lớn lên chẳng cần phải học cao, miễn là làm sao " câu " được một chàng rễ con nhà giàu, có của ăn của để, kiếm được cho mình tấm chồng giàu để nhờ vã tấm thân. Vài cô bạn gái sẵn sàng bước lên xe hoa về nâng khăn sửa túi với anh chiến sĩ VNCH oai hùng, ngày cưới cô dâu mặt còn non choẹt, cạnh chú rễ trẻ măng, mặt búng ra sữa, mặc áo trận trông thương ơi là thương, cũng tiệc cưới hai họ, có cổng Vu Quy - Tân Hôn cột bằng lá cây đủng đỉnh, xanh tươi. Họ lấy nhau vì tình yêu, chẳng cần giàu nghèo. Thấy bạn gái lên xe hoa, nhìn lại mình thỉnh thoảng Cúc tự hỏi số phần mình sẽ ra sao ? Chồng mình trong tương lai là ai ?

Trong tỉnh mẹ của Cúc cũng có quen vài ba gia đình, họ có con trai, các bác cũng ngấm nghé dọ hỏi, nói bóng nói gió, nhưng có lẽ thấy Cúc còn trẻ con quá chưa thể lập gia đình, vã lại chưa có gì trong tay lấy chồng rồi lấy gì ăn, còn đẻ con nữa, chẳng lẽ cạp đất ăn à !! Cúc nghĩ vậy.
Bọn con trai cũng đâu thua gì, các chàng cũng ra công ngấm nghé vài cô bạn học cùng trường, cậu nào con nhà nông thì ráng kiếm vợ tương lai cũng xuất thân là con nhà nông, có vườn, biết róc lá dừa, bó lá dừa đem ra chợ bán, chứ đừng rước mấy thứ công nương về chỉ biết nhõng nhẽo, ngủ tới trưa trời trưa trật mới dậy, là thứ con gái hư, phải lựa thứ quen chân lấm tay bùn, đặng cưới về thì có nó phụ một tay cho gia đình chồng nhờ, con nhà cũng có đất đai môn đăng hộ đối càng tốt. Quan niệm cưới hỏi dâu rễ dưới quê là vậy.

*****
Thế là sau tốt nghiệp cấp ba trai gái dưới quê bắt đầu để ý, mà óc tò mò của trai gái mới lớn về tình yêu cũng mơ hồ huyền bí lắm đừng nói chi đến chuyện lập gia đình, cưới về làm vợ, làm dâu, làm chồng, làm cha !! ( các bác đừng cười dân nhà quê chúng em nhá, quê nhưng em chân thật các bác ạ, ghét em nói ghét, thương là em nói thương hà ).

Trai gái mới lớn mà nghe đóng vai làm chồng làm vợ, trách nhiệm nặng trên vai là các chàng, các nường khiếp. Khiếp nhất có lẽ là Cúc, vì khi nhận lời mời của thằng bạn cùng trường tên Lân về nhà nó ăn đám giỗ dịp Tết, là cũng vì óc " tò mò về tình yêu trai gái " ; sẵn lúc này Cúc đang cô đơn, buồn, chẳng biết làm gì, nên có chàng trai dòm ngó, săn đuổi, rồi mời thì nàng nhận lời. Thế thôi hà, Cúc đâu có ngờ là gia đình Lân đang chờ Lân đưa nàng về để coi mắt !

Trong lòng Cúc muốn đi ăn đám giỗ dưới quê lắm, dân quê rất nhiệt tình và rất hiếu khách, nhưng Cúc đâu dám đi xuống Cái Mơn một mình, nàng kéo theo con bạn gái, tên Thúy Vân. Thúy Vân biết tẩy thằng Lân để ý ngắm nghé con Cúc. Hai đứa bước xuống ghe trực chỉ Cái Mơn. Lân đã về quê mấy ngày trước Tết, con trai dưới quê thường có bổn phận về sớm phụ gia đình quét dọn, lau nhà, quét bù hóng, chùi lư hương, chưng bày bàn thờ ông bà cho phải đạo.

Ghe xuống tới bến đò Cái Mơn, Lân đã đứng đó chờ hai cô gái tỉnh thành. Được mang tiếng con gái thị xã dù gì cũng đỡ quê hơn con trai, con gái dưới quận, huyện, Thúy Vân và Cúc ra dáng rất công nương, tiểu thơ đài cát, ( nhưng so với trai gái Sài Thành thì ui thui vẫn còn quê hết chỗ chê nhen...)
Thấy mặt Lân, hai đứa con gái cười mặt tươi rói, Lân lúng túng mắc cở:
- Hai bạn đi ghe xa mệt hôn, giờ dìa nhà mình, nhà cách đây cũng hơi xa xa, mình có một chiếc xe đạp thôi...hay là chở mình chở từng bạn về trước, rồi sau đó quay lại đón...
Hai đứa con gái tỉnh thành ra vẽ ta đây, la lối:
- Ôi thôi hổng sao đâu, xa thì tụi mình lội bộ, vừa đi vừa nói dóc cho dzui mà, nhằm nhò gì.
- Ừa đi thì đi, ở nhà má và chị mình đang chờ cơm.
Con đường lộ đất dắt vô nhà của nó sao mà ngoằn ngoèo quá trời, gặp lúc nước lớn đường đất sình thấy ớn. Hai đứa con gái hí hửng nắm tay nhau đi theo Lân, anh chàng dẫn chiếc xe đạp, vẫn chiếc áo trắng thư sinh. Về tới nhà thì đã trưa trời trưa trật, đứa nào đứa nấy thấy bụng đói cồn cào. Cúc lễ phép đặt hai ký cam sành lên bàn thờ chấp tay xá ảnh bà ngoại của Lân, Thúy Vân bắt chước làm theo, Vân theo đạo Công giáo.
Cúc nói với Lân:
- Hai đứa tụi mình có đem tý quà cúng bà ngoại.
Cúc đâu có hay sau cánh rèm ngăn bếp, má và mấy bà chị dâu, chị ở đang nín thở theo dõi từng cử chỉ của nàng.

****

Buổi tiệc Lân kêu là " đám giỗ ngoại " sang lắm, mọi thứ được chuẩn bị dưới bếp, có chị ở bưng thức ăn lên, má và chị gái hay em gái Lân làm gì dưới đó, có lẽ đang lui cui nấu nướng. Cúc thắc mắc sao không dọn ăn chung mâm cho vui thân mật, nhưng thôi chả hỏi làm gì. Lân ngồi phòng khách tiếp hai cô bạn gái lần đầu tiên về Cái Mơn thăm vào dịp đầu Xuân. Cậu Lân lấy làm hân hạnh lắm: "Chắc chàng ta là con địa chủ đây mà". Cúc nghĩ thầm trong bụng, quen nhau trong trường nhưng chưa từng có dịp hỏi về gia thế của nhau, quan sát thấy nhà rộng thông thống, thoáng mát, vườn tược cây ăn trái um tùm ngoài sân, lựa lúc Lân đi xuống nhà dưới, Cúc đá vào chân bạn gái, nói thầm:
- Ê, coi bộ nó con nhà giàu nghen mậy, mầy chịu mòi vô làm dâu nhà nó đi.
- Bậy mậy, nó khoái mầy, vì mầy kéo tao theo, chứ tao theo làm kỳ đà cản mũi hai anh chị, kỳ cục thấy bà.
- Bậy bạ mậy, tao đâu có ngờ nó đãi mình thịnh soạn dữ thần vậy nè, lát ăn cơm xong biểu nó dắt mình đi hái trái cây ăn mầy.
Thúy Vân sáng con mắt, chỉ chờ được đến lúc tuôn ra sân hái trái cây, nhà Thúy Vân ở chợ cái cảnh ấy nàng hiếm có, chứ Cúc xuất thân từ ngoại ô, cũng có dừa, chuối, xoài, cam, ổi, khế, mận...nhà Cúc không thiếu. Cúc ngạc nhiên sao má và chị của Lân tiếp đãi mình quá đỗi ân cần.
Hai nàng con gái tỉnh thành ăn xong, chẳng cần bưng chén dọn xuống bếp, tức thì chị ở nhanh tay thu dọn. Cúc nghĩ ngay tới cảnh nhà mình, sao mà giống thế, cũng vườn cây ăn trái, tá điền và chị ở lo cơm nước. Lân dẫn hai bạn gái bước ra vườn Sầu Riêng, chao ơi vườn Sầu Riêng mênh mông, mỗi thủa đất cách nhau bằng con lạch nhỏ, kiểu dẫn thủy nhập điền.
Ở đây người tá điền kêu ba má của Lân là chú mười Vàng, hôm nay chú Mười theo ghe lên tỉnh thành sớm thăm xui gia, chỉ còn má ở nhà. Trên vách phòng khách có treo hình chú Mười, chú có bộ râu dài phúc hậu, mặc bộ bà ba trắng, đi đôi guốc dông, hình ảnh thật mộc mạc hiền lành đạo đức hết sức.
Sau nhà bếp là chuồng heo, mấy con heo mập mạp chui vào chùm lá chuối khô tránh muỗi cắn. Cảnh tượng giống hệt nhà của mình, bất giác Cúc nghĩ:
- Nhà mình đã vườn tược, xắt chuối, quết chuối nuôi heo, nuôi gà cực khổ, giả mà lấy chồng như Lân, về làm dâu gia đình này, cuộc đời ta cột chặt vào đây sao ? Nghĩ tới đây Cúc rùng mình.
Vườn nhà Lân có mấy dãy vườn Sầu Riêng, ngước mắt nhìn lên cây, Cúc sợ hãi hỏi:
- Lỡ nhìn dòm lên trái nó rụng xuống trúng lủng đầu thì sao ?
Lân cười hiền ru, giải thích:
- Sầu Riêng chỉ rụng ban đêm thôi, ban đêm thì đâu có ai ra đứng dưới gốc cây làm gì.
Thúy Vân hỏi tới:
- Lỡ ban đêm có người vô vườn mình ăn trộm xoài, trộm sầu riêng thì mình làm sao ta ?
Lân chỉ tay vào mấy con chó, đang nằm ngủ trước nhà, dưới cái nằng hiu hiu, mùa Xuân nhè nhẹ , nói đùa:
- Trộm làm sao được, chó sủa rượt chạy xúc quần chứ ở đó mà trộm.
Lại thêm cảnh giống y nhà mình, nhà mình cũng có treo bảng coi chừng chó dữ, cũng sợ trộm lẽn vào nhà ăn cắp thứ này thứ kia, nên ba má nàng nuôi một đàn chó giữ nhà.
Lân lấy móc kéo mấy trái chôm chôm xuống, có trái rụng trúng đất, mọng nước, Lân mời bạn ngay dưới gốc chôm chôm, cam sành xanh um.

Thấy trời đã quá trưa, được bạn thiết đãi buổi cơm thật thịnh soạn, cà ri bánh mì, bún, bì cuốn chay, thịt quay bánh hỏi, gỏi tôm, bánh tét thịt kho tàu, dưa giá, dưa hấu và trái cây vườn nhà, Cúc ra dấu cho Thúy Vân là tụi mình về là vừa, nhờ Lân đưa ra bến đò. Chiếc ghe tam bảng gắn máy đuổi tôm chạy kêu xình xịch, lướt sóng. Dưới chân là bịch trái cây có cả gói bánh phồng mì Lân nhanh nhẹn nhét vào giỏ của bạn. Cúc được món quà gì thì Thúy Vân cũng được món quà đó. Ghe chạy về hướng thị xã, bỏ lại sau lưng quận Cái Mơn với những dãy chôm chôm đỏ rực, những chùm nhãn ngọt ngào. Cúc đưa mắt nhìn giòng nước đục phù sa lăn tăn gợn sóng, lòng trĩu u sầu, chùn xuống trước tấm tình mộc mạc chân quê của Lân. Cúc thấy dường như nàng chưa muốn dừng chân lại nơi này, đời nàng còn ham bơi ngược giòng nước phù sa cho thỏa chí tang bồng. Và, nàng đã thực hiện đúng điều đó.
Nàng khoanh tay chào má và chị dâu của Lân, bác gái hiền hậu mời:
- Hôm nào quởn cháu Cúc cứ xuống chú thiếm chơi, tiếc là chú bữa nay đi vắng, chứ ba má của cháu chú thiếm nghe tiếng nhiều rồi. Muốn hai gia đình làm quen thêm vậy mà...
- Dạ, tụi cháu cảm ơn thiếm đãi ăn quá ngon.

*****

Có lẽ không duyên. Không nợ. Nên từ lúc rời quận lỵ Cái Mơn cho tới nay, chưa lần nào nàng gặp lại Lân nữa. Nhắc đến hai chữ Cái Mơn chợt kỷ niệm bạn cũ trường xưa, một thời con gái chợt hiện về, làm Cúc nhớ con đường làng hiền lành, hàng dừa cao bóng mát, rải rác hai bên đường hiện ra vài căn nhà lá đơn sơ. Ngôi miễu và nấm mồ hoang dọc đường mòn dắt tới bến đò. Với Cúc, tất cả chỉ còn là một khoảng ký ức thật sâu đậm mùi vị quê hương, như vị thịt kho Tàu dịp Tết, tấm lòng nồng nàn như màu đỏ trái dưa hấu, tựa màu trái tim chàng con trai miền Nam khi xưa mới lớn.

Võ thị Trúc Giang Lúa 9
21 Jan 2012
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Lúa 9
post Aug 18 2012, 05:35 AM
Gửi vào: #43


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 136
Tham gia: 21-February 11
Thành viên thứ: 17,397





Kính thưa anh Nhà Quê, sẵn bữa nay về thăm nhà thấy anh có Sinh Nhật, Happy Birthday Bác. Chúc bác luôn vui vẻ mạnh khỏe.

Lâu lắm rồi mình không về thăm nhà BTH, tưởng mình đã quên đường về rồi chứ. Cảm thấy xa lạ quá, nhìn quanh cũng những cư dân ngày cũ. Mong rằng ace vẫn bình an. Hôm nay Lúa 9 muốn tâm sự với anh Nhà Quê và ae về số phận của tập "Thà như giòng nước chảy "như sau:

Như chúng ta đã biết, mỗi một cuốn sách có một số phận riêng của nó, thí dụ như tập Tình Yêu Nuôi Tôi Lớn đã ra đời thật ấm cúng nhộn nhịp trong không khí mùa Đông Paris 2001, do anh chủ tịch VBVNHN TTAC Từ Nguyên tổ chức, và tập Đây Mưa Kia Nắng được trình làng trong không khí tháng 10 năm 2005 dịp ĐHVCPNHN kỳ I rất rầm rộ ý nghĩa tại Seattle do thi sĩ Quốc Nam tổ chức.

Thì tập "Thà như giòng nước chảy "được viết trong năm 2007 dưới đời Đặc Trưng ( ĐặcTrưng Phố Rùm do anh Cả Ngố San Jose làm chủ). Tựa đề TNGNC lấy từ ý bài viết về Thiền của anh Phạm Đà Giang. Và tôi miệt mài viết tại PR Đặc Trưng. Từ lâu tôi tự hỏi, không biết số phận của TNGNC sẽ ra sao? Mấy tuần qua tôi điên
đầu về vụ layout sách, tôi muốn tự làm vì người anh đã giúp tôi layout 2 quyển sách trước nay đang bệnh, anh không thể giúp tôi được nữa. Thế là mình phải tự lập, tôi tự nhủ. Đến ngày đem chips ra nhà in, chàng nhân viên trẻ tuổi nhìn vào máy rồi nhìn tôi cười, nói:
- Es dauert sehr lang bis ich die Inlay des Buches fertig werde, und das wird Ihnen ja um die 200 Euro kosten. Sind Sie dann einverstanden ? ( Muốn layout bìa và trang sách mất thì giờ lắm, nếu bà muốn tôi làm thì phải chịu tốn khoảng 200 Euro. Bà nghĩ sao ?)
Không còn cách nào khác, tôi đành gật đầu, và xin giờ hẹn để tới nhà in làm việc với họ. Giờ hẹn là 11 giờ sáng ngày mai tới.

Cất kỹ chips sách vào bóp, tôi rời nhà in, đi thẳng tới tòa hành chánh ngoài phố, nghĩ, bây giờ phải lo chuyện khác. Bước lên những bậc tam cấp cổ kính của tòa hành chánh, tôi đến gõ cửa văn phòng Zuwanderungsbüro để ghi danh tham dự Tuần Lễ Đa Văn Hóa ( Interkulturelle Woche ) của tỉnh tổ chức trong tháng 9 tới, mà Hội NVTN của chúng tôi sẽ ghi danh tham gia qua hình thức Ngày Văn Hóa VN. Ngày VHVN của chúng tôi sẽ rơi vào ngày 23 tháng 9, đúng 1 tuần sau khi tôi bên Mỹ về. Biết là thời gian rất eo hẹp, mà tôi sắp đi Mỹ RMS, cuống lên lo việc này chọ thêm luôn việc kia nữa. Nhưng ngày VHVN có chiếu phim "HS VN Nỗi Đau Mất Mát" tôi không thể lơ là công tác địa phương này. Tôi giữ bình tĩnh. Thở.

Sau khi ghi danh lên chương trình cho Hội xong xuôi, tôi chìa cái USB sách cho ông chánh văn phòng coi, nói:

- -Ich habe in moment ein großes Problem, tôi đang muốn layout sách trước khi in, nhưng tôi làm chưa đúng khuôn mẩu, nên nhà in đòi 200 Euro tiền layout chưa kể tiền in. Tôi phải xong sớm vì thứ hai 20 tháng Tám là bay sang USA rồi, phải đem sách theo để RMS, ông có biết ai giúp tôi làm rẻ hơn không?

Nghe xong ông B. chẳng cần suy nghĩ lâu, ông nói:
- Ở đây có ông Schmidt chuyên làm việc này, để tôi điện thoại hỏi xem ông ấy giúp bà việc này được không. Bà chờ chút.

Cuộc điện đàm xảy ra nhanh chóng, qua ông B. nên ông Schmidt nhận lời ngay, hẹn sáng mai, nghiã là thay vì tới nhà in cho họ làm, tôi đến văn phòng hành chánh ngồi trong bua rô chung phòng với họ, cạnh họ, dùng PC tối tân của họ, và người nhân viên có tay nghề làm layout chỉ tôi xử dụng máy tận tình. Tự tay tôi làm có ông Schmidt hướng dẫn. Ôi, tôi mừng đến muốn nhảy dựng lên, tôi thấy mình thật có phúc.

Mất gần hai ngày chúng tôi làm việc hì hục vì tập TNGNC, nay tất cả êm đẹp, design xong, rời tòa hành chánh cầm USB tới thẳng nhà in sau khi lấy giờ hẹn trước, họ in thử bìa và trang sách ra một bản thảo cho tôi đọc. Ngồi tại nhà in, đọc rồi sửa tới sửa lui, tốn bao nhiêu là giấy mực, bao nhiêu công sức, có hàng chữ khi thì dư bên đây khi thì thiếu bìa bên kia, sửa tới sửa lui mãi mới vừa ý.

Nhà in này là nhà in tôi "cưng" nhất, có cuốn sách nào tôi cũng đem ra nhờ họ in, nên trở thành quen biết. Tôi ngồi cạnh họ làm việc đến khi nào có 1 cuốn sách hoàn toàn ưng ý trong tay, cầm sách về lòng mừng khấp khởi. Đúng như chị nhà văn Đỗ Dung ( SJ ) nói " Viết sách như Mẹ đem đứa con cưng ra đời."

Và thứ hai tới đây tôi sẽ đi xe điện thật sớm về phi trường Frankfurt, chuyến bay của chúng tôi sẽ tới Charlotte, chơi sum họp gia đình một tuần, ngày 27 tháng Tám chúng tôi sẽ bay qua LA. Sau khi đi Bustour với chồng và con gái, hai người đó phải về Đức sớm để đi làm, còn tôi sẽ ở lại LA để chuẩn bị ngày RMS "Thà như giòng nước chảy" vào ngày 9/9/2012.

Mới kể tới đây tôi đã nhận ra số phận của TNGNC sẽ trình làng trong không khí như thế nào rồi, nó sẽ ra mắt trình làng giữa lòng nước Mỹ thành phố tên là Orange County hay có tên khác là Little Sàigòn. Từ lâu tôi đã hứa với lòng mình là tiền bán sách TNGNC tôi sẽ quyên góp xung vào quỹ nuôi các em gái VN bị bán vào động thổ bên Campuchia. Lời hứa đó tôi vẫn giữ lời.

Hôm nay Lúa 9 xin gửi Thư Mời vào đây, cảm ơn anh Nhà Quê, chủ dđ BTH đã cho tôi mượn đất để viết những tâm tình của mình trong bao nhiêu năm qua. Cảm ơn anh cùng BĐH BTH rất nhiều.

Và xin mời những ACE nào ở gần OC vui lòng nhín chút thì giờ ghé qua Thư Viện VN để chúng ta có dịp hàn huyên tâm sự, nhắc lại chuyện cũ, trường xưa, làm quen, nhất là những vị mà từ lâu mình chỉ nói chuyện với nhau qua màn ảnh nhỏ nhưng chưa gặp mặt ngoài đời.

Rất mong đón tiếp quý anh chị, các bạn.

Thư mời tham dự buổi RMS "Thà như giòng nước chảy"
của Võ thị Trúc Giang Lúa 9

Thời gian: Chủ nhật ngày 9/9/2012
Từ 1:30 giờ đến 5 giờ chiều,

Địa điểm: Thư Viện Việt Nam
10872 Westminster Ave, Suite 214-215
Garden Grove, CA 92843


Liên lạc: Võ Thị Thu Vân & Lê Ngọc Diệp ĐT: (714) 373-9750
Võ thị Tường Vi (Trúc Giang-Lúa 9) Email: lua9mientay@yahoo.de

Kính chúc anh Nhà Quê cùng ace BTH nhiều sức khỏe an vui. Mong có ngày hội ngộ.


Kính thư,
Võ thị Trúc Giang Lúa 9
* ps: Thư kể lể hơi dài, cám ơn ACE đã chịu khó đọc
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Lúa 9
post Jun 3 2013, 02:36 PM
Gửi vào: #44


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 136
Tham gia: 21-February 11
Thành viên thứ: 17,397





Vĩnh biệt Phan Thụy Thiên Thu / Phan Văn Nghĩa
Nhóm Hương Sống ngày xưa - Trường Trung Học Nguyễn Đình Chiểu - Kiến Hòa


Mới đó, tất cả như chỉ mới đó thôi mà nay như mất hết, sân trường, ánh nắng dọi xuyên qua cành lá, hoa Phượng đỏ rơi rụng trên vũng nước mưa, bạn bè, họp hành ca hát, ánh mắt, tiếng đàn, áo dài và mái tóc, chiếc nón lá che nắng mưa, chiếc xe đạp, Thầy cô và con đường tình học trò. Bờ hồ Chung Thủy.

Mới đó, mà nay xa quá, Phan Văn Nghĩa đã ra đi bỏ chúng ta lại. Bận rộn cuốn người ta theo cơn lốc cuộc đời, đùng một cái, được hung tin Phan Văn Nghĩa đã ra đi ngày 31. tháng 5.2013. Thư của Hạnh sáng nay báo tin mình biết thế. Nghĩ ngay đến tập " Đây Mưa Kia Nắng" chạy vào BTH tìm bài viết cũ.

NHững lời nói chuyện với Phan Văn Nghĩa / Phan Thụy Thiên Thu còn như in đây. Chúng ta cùng đọc nhé.

****

Tuần lễ đầu khi mới về tới Sài Gòn tôi buồn hiu, gọi điện cho nhóm bạn, đứa nào cũng bận công chuyện hết trọi, đứa thì phải phát lương cho công nhân, đứa thì dạy học, đứa thì công tác...Tôi ngồi co ro trên gác của bà chị, tay cầm cuốn sổ điện thoại của bà chị mình trong đó có ghi đầy đủ địa chỉ và số phone của nhóm Bến Tre lên Sài Gòn làm ăn sinh sống, bà chị tôi có hết danh sách trong tay. Buồn buồn tôi quay đại số gọi cho Phan Văn Nghĩa. Thời ở trường Nguyễn Đình Chiểu Kiến hòa, PVN có lấy bút hiệu là Phan Thụy Thiên Thu, đẹp và tình quá phải không các bạn? Thiên Thu người dong dõng cao, đàn hay hát giỏi, làm Thơ rồi tự sáng tác nhạc, thế mới chết mấy đứa con gái trong trường chứ ! Nhưng còn tôi á?? Thú thật thời ấy tôi chỉ mới dám nhớ nhớ bâng khuâng thôi, chứ chưa từng để tâm dạ yêu anh chàng ngông nghêng này đâu! Ngu sao yêu! Gặp người đẹp nào chàng cũng làm Thơ tình tặng hết ráo, ngay cả cho tôi chàng cũng tặng một bài mà, bài Thơ đó như vầy, sau khi dự Sinh nhật thứ 18 của tôi ra về, chia tay bạn bè trước cái cổng sắt dưới giàn hoa Bông Giấy Tím, vài hôm sau chàng bèn làm ra bài Thơ tựa là Sinh Nhật Em:

Anh về dập tàn lửa mộng
Anh múc nước dập tắt lửa mơ
Vì em vẫn đời đời cao vọng
Vì em vẫn đời đời tiểu thơ


Lúc đó thời con gái ngây thơ dù có xúc động mấy đi nữa vì lời chàng viết thì ông nội tui cũng hổng dám nói yêu nữa, nhát muốn chết luôn. Con gái quê mà! Mà người như Thiên Thu yêu quá nhiều cô cùng một lúc, nào Thảnh, nào Mộng Xuân, nào ai nữa tui không biết, mà may phước trong số đó hình như cũng có tui nữa. Thành ra mấy đứa con gái cứ kình nhau hoài hà, xem chàng làm Thơ cho bóng hồng nào nhiều nhất , vì thế mà lúc đó tôi quay sang chọn Minh làm người yêu " đơn phương " cho một mình mình. Chả thích tranh giành với ai chi cho mệt. Vì đơn phương nên Minh đâu có biết tôi yêu thầm nhớ trộm chàng đâu nà. Cho nên suốt quá trình trung học tôi cứ solo , về sau gặp lại tụi bạn hỏi :
- Ủa vậy chứ hồi đó mầy yêu ai vậy Tường Vi ?
Trông tui ngoài mặt im im vậy chứ trong lòng sóng dậy triền miên đó nghen, khóc thầm hoài nhưng đâu có ai biết.
Thôi bi giờ quay lại chuyện Phan Thụy Thiên Thu , tôi biết hiện nay Thiên Thu đang làm chủ ba cái nhà hàng tại Biên Hòa, bận rộn dữ lắm, nhưng kệ, bậm môi, tôi quay số, bên kia đầu dây điện thoại di động, giọng của Nghĩa cất lên:
- Alô, Nghĩa đây.
Mừng húm, tôi reo lên:
-Hi Thiên Thu hả?? Biết ai đây hôn??
-Ai dậy?
-Nhìn hổng ra hả?? Tường Vi nè !Thiên Thu khoẻ hôn?
-Tường Vi nào?
-Trời đất ơi ! Còn Tường Vi nào nữa? Hồi đi học ở BếnTre có quen mấy con Tường Vi??
- A biết rồi! Đồ Quỷ, về hồi nào?
- Mới về được khoảng tuần hà...
- Có gặp mặt đứa nào chưa? Hùynh Phương Nghĩa, Thống, Liêng cận...?
- Chưa, chưa có gặp mặt mốc nào hết trơn. ( bắt đầu rơm rớm nước mắt tủi thân tui nói tiếp ) về buồn thí mồ đây nè, muốn đổi vé quay ngược lại về bên kia quách cho rồi !..
- Í đừng bậy bạ nè, từ từ để tui tính coi! Đồ quỷ!..
Tôi rũ ra cười trong điện thoại:
- Ha ha ha ha ha..............
ThiênThu nói tiếp:
- Đồ quỷ! Cười gì mà nghe thấy ghê ! Lâu ngày gặp( trong điện thoại thôi ) nghe giọng của Tường Vi, mà nghe bà cười tui nổi da gà !!!!!!!!

Mỗi khi nghe Thiên Thu chửi tôi là Đồ Quỷ là tôi lại té ra cười, và tiếng Đồ Quỷ bên kia đầu dây lại cất lên.
- Ha ha ha sao ông cứ chửi tui là Đồ Quỷ hoài vậy? Tui cúp điện thoại bi giờ đó !
- Thôi xin lỗi. Đồ Quỷ ! !! Ai biểu nhà ngươi đem Thơ của ta mà đi đăng tứ xứ thiên hạ???

À thì ra trong tập truyện đầu tay của tôi cho ra đời tôi có đăng mấy bài Thơ Tình của Thiên Thu , hay cho nên tui mới cho vô sách mình chớ bộ. Tôi cũng có mang theo vài cuốn tặng bạn bè, đứa nào đọc cũng cởm động vì thấy tên mình được tôi nhắc nhở trong đó. Một thời của mấy chục năm về trước, thời con nít dễ thương... Tự nhiên giọng Nghĩa bỗng nhẹ nhàng hơn:
-Tường Vi ơi !
- Ơi !
- Tường Vi biết gì hôn?
-Hông !!
- Hôm nay là sinh nhật của anh đó !
-????????????????????????
- Món quà quý nhất của anh hôm nay là cú điện thoại của Tường Vi !!
-?????????????
Trong đầu tui muốn nói cho ThiênThu biết là tui cũng đang buồn thúi ruột ,nhưng lại rất vui khi được nói chuyện với Nghĩa, nhờ Nghĩa mà tôi cười được những cái cười rất trọn vẹn. Tôi cảm ơn Nghĩa quá, nhưng Nghĩa không biết tôi đang nghĩ gì, bên kia đầu dây, chàng kể lễ. Tôi nói :
- Á! Tường Vi nhớ lại rồi, hồi xưa sinh nhật của hai đứa mình cách nhau chỉ có hai ngày thôi. Nghĩa là 11 tháng 3, còn của Tường Vi là 13 tháng 3. Trời đất ơi ! Âu là ái duyên kỳ cục ! Mà Nghĩa ơi, Tường Vi tổ chức họp mặt bạn bè Nghiã có thì giờ dìa dự hôn?? Đàn và hát cho ta nghe, ta thèm nghe Thiên Thu đánh đàn và hát cho ta nghe. Ê ! mà sao tự dưng xưng ANH mí tui ngon lành vậy hở??
- Anh chớ sao hông ANH ! Bi giờ mình lớn hết rồi ! Đồ Quỷ !!
-ha hah ha

Nhưng ngày họp mặt bạn bè cũ Thiên Thu vì công chuyện bề bộn nên đã không về dự được. Cho đến nay quay lại đây tôi vẫn còn ấm ức vì chưa được gặp lại Thiên Thu của ngày xưa áo trắng. Chúng tôi chung trường, chung nhóm Hương Sống ca hát, nên chúng tôi thương nhau một tình thương thật khó mà diễn tả...


**-**-**


Tôi với đám bạn hẹn nhau tại Quán 3 Miền ở đường Trần Quốc Thảo do TBình giới thiệu, vì tôi bảo tôi thích ăn đồ ăn Huế....nhưng chúng tôi chờ hoài mà Nghĩa không về. Nghĩa lỗi hẹn với bạn bè và nay Nghĩa ra đi trước khi gặp lại.

Nghĩa ơi ra đi bình an vĩnh cữu hết buồn lo đau đớn nhé bạn thân.

Tường Vi
03 tháng 6 2013
[size=3][font=Times New Roman]
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Lúa 9
post Jun 12 2013, 04:15 PM
Gửi vào: #45


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 136
Tham gia: 21-February 11
Thành viên thứ: 17,397



Bài lấy bên Blog của Hội quán Nhường Trà của Tomy và Thống: hoiquannhuongtra,blogspot.com

MỘT CÕI ĐI VỀ

Huỳnh Thanh Quang

Xin mượn tựa một bản nhạc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn để viết lên những ngày lặng lẽ của hương hồn bạn Phan Văn Nghĩa sau khi thi hài của bạn đã hỏa táng. Trên đời này, một cõi đi và về rồi hư vô như cố nhạc sĩ đã khắc họa.



Anh Lương Văn Tô My (trái) gởi tiền cúng tuần thất cho bạn Nghĩa ( Hình )

Anh Kháng (giữa) tiếp các bạn ( Hình )

Bạn Phan Văn Nghĩa mất ngày 30 và hỏa táng lúc 9 giờ ngày 31-5-2013. Mọi việc diễn ra bất ngờ, nhanh quá!
Sáng ngày 4-6-2013, từ thành phố Bến Tre, nhóm cựu học sinh Trường Trung học công lập Kiến Hòa, học từ khóa năm 1967 đến năm 1974, gồm: Trần Minh Tiên, Huỳnh Thanh Quang, Trần Thị Thanh, Ngọc Anh, Nguyễn Thị Bạch Phượng, Nguyễn Thị Thẩm đến tịnh thất Thanh Minh (Giáo hội Phật giáo Việt Nam), đường Kha Vạn Cân, quận Thủ Đức (TP HCM) viếng hương hồn bạn Phan Văn Nghĩa, người bạn học cùng cấp cùng trường. Trên Thủ Đức cũng có các bạn đã hợp đồng chờ sẵn: Anh Lương Văn Tô My, Trưởng ban liên lạc cựu giáo viên và học sinh Trường Trung học công lập Kiến Hòa, Lưu Huỳnh Thống, Võ Đình Phúc, Nguyễn Phước Linh, Huỳnh Phương Nghĩa, Đặng Thị Kim Liêng. Anh Phan Văn Kháng, người anh ruột thứ Ba của bạn Nghĩa tiếp và hướng dẫn chúng tôi vào thắp nhang, viếng hài cốt bạn Nghĩa. Nơi tịnh thất Thanh Minh cũng có hài cốt của vợ bạn Nghĩa mất cách đây trên 3 năm. Hai vợ chồng không có con. Từ khi vợ bạn Nghĩa mất, bạn Nghĩa sống và làm việc trong những ngày buồn u ẩn, đi đi về về chỉ một mình tại ngôi nhà ở thành phố Biên Hòa. Bạn Nghĩa sống đơn độc, nhiều hoài niệm cho đến đêm 30-5-2013!

Trước lúc các bạn thắp nhang viếng bạn Nghĩa, trong không gian cảm động, anh Lương Văn Tô My thay mặt các bạn gởi đến gia đình tiền cúng tuần thất cho bạn Nghĩa do các bạn đóng góp. Anh Ba Phan Văn Kháng do dự và nói rằng bạn Nghĩa đâu còn vợ và cũng đâu có con. Bà mẹ của bạn Nghĩa nay đã 90 tuổi, chưa hay biết bạn Nghĩa đã qua đời vì điều này anh Kháng cố giấu, mới chiều qua, anh chỉ thông báo cho người mẹ biết là hiện Nghĩa bệnh nặng, đang nhập viện.

Anh Phan Văn Kháng bùi ngùi: “Khi mất, Nghĩa còn để lại rất nhiều tiền trong ngăn tủ, một xấp dày cộm. Đó là những tờ giấy bạc loại 1000 đồng và 2000 đồng, đếm hết chừng một trăm mấy chục ngàn đồng. Ngoài ra những khoản khác không biết Nghĩa để hay gởi nơi nào. Mà chắc không có đâu…!?”.
Từng người bạn đến thắp nhang trước bàn thờ Phật rồi viếng hài cốt bạn Phan Văn Nghĩa. Cảnh tượng thanh tịnh, xa vắng, rất buồn!

Chúng tôi tựu lại ăn cơm trưa rồi mới về Bến Tre.
Trong bàn ăn, Lê Tấn Lộc, một người bạn thân thiết, gần gũi với Phan Văn Nghĩa nhắc đến lần cuối cùng bạn Nghĩa đến nhà Lộc chơi cùng ngồi uống vài ly rượu.
Im lặng.

Bạn Trần Thị Thanh đọc lại bốn câu thơ của bạn Nghĩa làm anh Phan Văn Kháng rưng rưng:
“Anh về dập tàn lửa mộng
Anh múc nước dập tắt lửa mơ
Vì em vẫn đời đời cao vọng
Vì em vẫn đời đời tiểu thơ”

Bạn Phan Văn Nghĩa là một học sinh tài hoa, năm 15, 16 tuổi bạn đã làm thơ, sáng tác nhạc. Hồi còn đi học, nhà của bạn Nghĩa đối diện với quán Ngy (viết tắt: Người yêu) – Con bê vàng ngơ ngác – nơi có dàn hát băng hiệu Akai của Nhật rất sớm tại Bến Tre (phường 1 hiện nay). Dàn hát băng Akai lúc này là tối tân lắm. Còn nhà bạn Nghĩa ở là một ngôi nhà lá nhưng hơi rộng, ẩm thấp với hàng dâm bụt trước nhà cùng bông lồng đèn treo trước gió. Về đêm, nơi nhà bạn Nghĩa ở chìm trong tiếng nhạc du dương từ quán Ngy cho nên có lần Nghĩa nói với tôi: “ Hồi đó, tối lắm tao mới học bài. Học xong, có hứng thì làm thơ, viết nhạc”.

Bất chợt, bạn Trần Minh Tiên nói khẽ với tôi: “Hồi nhỏ thằng Nghĩa ở cùng xóm với tao. Thân hình nó cao to, đi đứng năng động, tài hoa nhưng cuộc sống ở nó trông cực khổ từ nhỏ đến lúc qua đời. Đời mỗi ai mỗi phận…”./.


Các cựu học sinh viếng hương hồn bạn Nghĩa ( Hình )

Anh Kháng bên hài cốt của bạn Nghĩa ( Hình )

Bạn Nguyễn Thị Thẩm viếng hài cốt bạn Nghĩa ( Hình )


Sau khi viếng hương hồn bạn Nghĩa, các cựu học sinh chụp hình lưu niệm. ( Hình )


ps: Lấy từ email của Nguyệt Hạnh gửi sáng nay. Cảm ơn Thanh BT và NHạnh.
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Lúa 9
post Jun 19 2013, 05:16 PM
Gửi vào: #46


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 136
Tham gia: 21-February 11
Thành viên thứ: 17,397



Nghe tiếng cắc kè kêu khi chiều xuống

Có người bạn hỏi " Có biết tiếng cắc kè kêu ra sao không?" Mình bèn trả lời rằng:

Hồi còn nhỏ dưới quê Bến Tre thì có nghe tiếng cắc kè kêu mỗi tối, mỗi lần nghe đều rợn cả người vì hồi còn nhỏ hay sợ ma. Tiếng kêu của nó như dọa nạt, như ai oán, than van, như tiếng tắc lưỡi (chật chật). Con cắc kè trốn hay đúng hơn là nó ôm cột nhà, cứ ôm mãi góc đó, không bao giờ dời chỗ khác. Cho đến lúc mình lớn lên đi học xa, khi trở về có lẽ nó già nua và đã chết khô.

Từ đó không còn nghe tiếng cắc kè kêu rờn rợn mỗi khi chiều xuống nữa! Vắng tiếng tắc kè kêu tự nhiên thấy thiêu thiếu một cái gì - thiếu một chút tuổi thơ. Tự dưng có một cảm giác thật nhớ nhà!! Cảm ơn anh HTH đã gợi chút kỷ niệm về tuổi ấu thơ, một quảng đời bỏ lại trên quê hương xa thật xa.

Võ thị Trúc Giang Lúa 9
Đêm khuya trên " Ngọn Đồi Bơ Vơ" 18.06.2013
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

3 Pages: V < 1 2 3
Closed TopicStart new topic
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 24th October 2019 - 04:51 AM