IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

 
Reply to this topicStart new topic
> Tác Giả: HỒ THANH NHÃ
BenTreHome
post Oct 16 2018, 05:27 AM
Gửi vào: #1


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,078
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622






Một thuở làm thơ .




Bút ký văn nghệ của Hồ Thanh Nhã

Vào dịp cuối năm, tôi bỗng ngồi duyệt lại một chặng đường dài làm thơ đăng báo. Thấm thoắt vậy mà cũng đã hơn 15 năm trôi qua rồi. Trong 15 năm ấy có biết bao nhiêu là kỷ niệm với cảnh, với người, với những tâm tình gắn bó với thơ. Gần gũi đây nhất là dịp tôi ngồi cạnh nhà văn Nhật Tiến tại tư gia của ông để cùng với ông bàn thảo ý kiến trong công việc ông trình bầy tấm bìa cho tập thơ mới nhất sắp in của tôi.
Ông chỉ tay vào phòng ngủ của mình và bảo :
“ Cậu vào lấy chiếc ghế gỗ trong phòng đem ra đây rồi ngồi coi tôi làm ! “
Tôi bước vào căn phòng, liếc sơ và nói thầm :
“ Chà ông nầy bừa bãi dữ ! Chỉ thấy toàn sách với sách !”
Tôi đem cái ghế nhỏ đặt kế bên nhà văn, trước cái máy computer. Nhà văn Nhật Tiến hôm ấy trình bày giúp tôi bìa sau tập thơ thứ hai của tôi, tập Hương Thơ Đầu Gió. Bìa trước nhà văn đã làm xong tuần rồi. Bữa nay đem hình lại để trình bày tiếp bìa sau. Tôi đưa cho ông mấy tấm ảnh của tôi để chọn in vài mặt bìa sau. Ông chọn 2 tấm, đưa trả tôi mấy tấm còn lại và bắt đầu làm việc. Con chuột đưa Mũi tên lên xuống, ngang dọc khiến độ sáng, màu sắc của bức ảnh lần lượt được điều chỉnh. Ông mỉm cười hỏi tôi :
“ Cậu biết làm không ? “ .
Tôi lắc đầu :
“ Em chỉ biết gõ bài và gửi Email thôi, còn mấy chuyện nầy thì đành chào thua, phức tạp quá ! “
Ông gật gù tiếp :
“ Huy Trường ở Việtstream còn làm hay hơn tôi nhiều nữa !”
Huy Trường cũng là nhân viên Đài Little Sài Gòn Radio và Hồn Việt TV. Lần nào trò chuyện với tôi, nhà văn cũng gọi tôi là cậu và xưng tôi. Cách xưng hô thân tình nhiều năm nay .
Tôi nhìn ông làm việc say sưa, hai bàn tay thoăn thoắt trên computer như một nghệ nhân, quên hẳn có tôi ngồi bên cạnh. Đó là phong cách làm văn học của nhà văn Nhật Tiến. Niềm say mê nầy trải dài suốt sáu mươi năm từ lúc mới 21 tuổi xuất bản lần đầu tác phẩm Những Người Áo Trắng vào năm 1959. Cho đến nay bước vào lứa tuổi 80 nhà văn đã xuất bản hơn 30 tác phẩm. Thật là một hành trình dài đóng góp cho văn học miền Nam trước đây và văn học hải ngoại hôm nay. Hình như làm văn học là lẽ sống của suốt cuộc đời nhà văn. Mặc cho những thay đổi của xã hội miền Nam, mặc cho những thăng trầm cuộc sống, từ khi còn ở trong nước đến khi ra hải ngoại , lúc nào ông cũng bền bỉ sáng tác.
Sau chừng nửa giờ làm việc, nhà văn chỉ tay vào máy vi tính và gật gù bảo tôi :
“ Cậu thấy còn cần thêm bớt gì không ?”.
Tôi mỉm cười thán phục :
“ Quá đầy đủ rồi anh !”.
Hai anh em bước ra bàn uống trà. Ông ký tặng tôi mấy cuốn sách vừa xuất bản. Nội trong hai năm 2015 và 2016 ông đã sáng tác thêm 3 tác phẩm mới. Thật là một việc làm phi thường cho một người bước vào lứa tuổi 80 như ông vẫn còn minh mẫn và hăng say. Xem ra sáng tác văn học quả là lẽ sống của nhà văn Nhật Tiến nhìn từ mọi góc độ vậy .
Hoàn cảnh đưa đẩy tôi quen biết nhà văn Nhật Tiến cũng hơi lạ. Hồi còn đi học tôi có dịp đọc cọp tập truyện Thềm Hoang của nhà văn. Truyện nầy đoạt giải văn chương toàn quốc năm 1962 . Đọc thấy hay nhưng hồi đó chưa có ý niệm gì về văn học, cũng như chưa có dịp nào diện kiến với nhà văn. Thuở đó tôi cũng mới tập tễnh làm thơ, bài được đăng vài lần trên tuần báo Phụ Nữ Ngày Mai và bích báo của trường. Sau nầy đi lính cũng có viết vài bài thơ trên báo Quân đội và đặc san Kỵ Binh của binh chủng Thiết Giáp.
Ra hải ngoại tôi bắt đầu gởi các bài thơ cho tuần báo Việt Tide ở Nam California. Lúc đó tôi chưa biết sử dụng máy vi tính, viết bài trên giấy trắng gởi cho tòa soạn bằng đường bưu điện. Cũng lạ là gởi bài thơ nào thì Việt Tide đều đăng bài đó. Bạn bè khuyến khích nên tôi sáng tác hàng tuần. Vài tháng sau tôi nhận được thư của một ông tên Bùi làm ở tòa soạn Việt Tide, bảo có bài thì gởi về nhà ông ở thành phố Garden Grove – Nam California . Lúc đó tôi cũng không biết ông Bùi là ai, tại sao lại phải gửi về nhà riêng, nhưng bảo gởi thì cứ gởi thôi và tuần sau thấy bài của mình cũng có đăng trên Việt Tide. Kéo dài cũng khoảng 2 năm . Một hôm nghỉ việc tôi thử ghé tòa soạn Việt Tide và đài Little Sài Gòn Radio ở góc đường Brookhurst và Margo chơi cho biết. Gặp ông Vũ Quang Ninh và cô xướng ngôn viên Nhã Lan thì mới biết Mr Bùi chính là nhà văn Nhật Tiến –Tổng thư ký tòa soạn- . Lúc đó tôi mới rõ là suốt 2 năm qua mình đã giao thiệp hàng tuần với một cây cổ thụ của làng văn học Việt Nam mà không hay. Thật là quá bất ngờ ! Tôi xin một cái hẹn gặp nhà văn tuần sau. Tới ngày hẹn, tôi ngồi đợi chừng 5 phút thì nhà văn vào .
Ông xiết chặt tay tôi và nói :” Tôi cũng mong biết mặt cậu đây !”.
Chuyện trò giây lát tôi ngỏ ý muốn in tập thơ và đưa xấp bản thảo cho nhà văn. Ông sốt sắng nói ngay : “Tôi lay out giúp cậu , không tính tiền công đâu ! Tôi thích thơ cậu lắm !” .
Hầu hết các bài thơ nầy ông đều cho đăng trên tuần báo Việt Tide mấy năm qua . Sau đó ông hỏi tôi định đặt tên tập thơ là gì? Tôi nghĩ đến tên một bài thơ nói về mối tình học trò của cậu học sinh tỉnh lẻ ở trọ đi học , làm quen với cô bé hàng xóm bằng cách hàng đêm gánh nước giùm cô ở vòi nước đầu hẻm. Tôi ngần ngừ :
“ Đặt tựa là Vòi Nước Phông Tên được không anh ?”
Nhà văn Nhật Tiến nhíu mày. Cô xướng ngôn viên Nhã Lan đứng gần bên ngắt ngang :
“ Đặt tên gì nghe gồ ghề thô kệch vậy chú Nhã !”.
Nhà văn Nhật Tiến tiếp lời :
“ Bài thơ này thì hay thật nhưng tập thơ đầu tay thì cũng nên chải chuốt một chút .”
Tôi chỉ vào một bài thơ khác viết về Mẹ :
“Vậy đặt tên là Giọt nắng Thiên thu được không anh ?”.
Nhà văn gật đầu và vài ngày sau ông bắt đầu trình bày bìa trước bìa sau và lay out 42 bài thơ của tập thơ đầu tay nầy. Sau nầy nhiều dịp đến nhà ông chơi, nhà văn cho tôi biết :
“Cậu đã tạo lấy cho mình một hướng đi vào văn học rất lạ. Đó là cách viết chuyện bằng thơ khiến độc giả dễ chấp nhận. Tôi thích thơ cậu là vậy. Trước đây cậu gởi những bài thơ viết tay. Tôi sợ nhiều khi tôi không có mặt nhân viên tòa soạn nhận thư sẽ vứt vào túi rác thì uổng. Bởi thế hồi đó tôi bảo cậu gởi về nhà tôi là vậy !”.
Thì ra nhiều báo chỉ nhận bài đã đánh máy sẵn vì tòa soạn ít người. Hầu hết bản thảo viết tay đều không được hoàn trả người gửi mà cho vào túi rác ! Còn tôi thì may mắn hơn, gửi bản viết tay đi rồi cứ nghĩ là xong. Đâu ngờ khi nhận được các bài thơ viết tay, ông phải mò mẫm đánh vào computer trước khi chuyển qua bộ phận lay out. Mấy ai làm được việc như thế. Phải có lòng yêu văn học cao độ mới làm được việc như vậy trong suốt hai năm liền. Về sau tôi mua được máy computer nên việc giao thiệp với Việt Tide cũng dễ dàng hơn.
Sau nầy tuần báo Việt Tide đổi chủ, nhà văn Nhật Tiến nghỉ hưu, viết lách tại nhà. Thỉnh thoảng ông gọi tôi khuyến khích tiếp tục viết. Sau khi Ba tôi mất tôi buồn nên chẳng viết lách gì suốt mấy năm. Mãi đến vài tháng nay, đọc bài Thơ Xuân Trên Tường Nhà Dưỡng Lão của tôi đăng trên báo Xuân Việt Stream năm 2016, nhà văn lại gọi tôi thúc tôi viết thêm để ra tập thơ thứ hai. Thật là một sự khích lệ đáng quý của một nhà văn đi trước đối với người đi sau như tôi . Tôi trả lời ông :
“ Em mới viết có khoảng ba mươi bài mới, e rằng tập thơ còn mỏng quá !”.
Ông bảo cứ gởi trước cho coi và hứa cũng lay out giùm như tập thơ trước. Thế là hết đường thoái thoát chần chờ gì được nữa. Nhờ có nhà văn khuyến khích tôi mới không lười nữa và tiếp tục viết thêm. Bài đã gởi đi rồi mà cứ chần chờ không viết tiếp thì cũng khó coi. Đó là phong cách làm văn học của nhà văn Nhật Tiến, lúc nào cũng thúc đẩy mọi người cùng sáng tạo. Nhà thơ Huy Trâm thỉnh thoảng rủ tôi đến nhà ông Nhật Tiến chơi. Lần nào chúng tôi đến ông cũng mừng, nói chuyện huyên thiên. Cả ba kéo ra cái bàn ngoài hiên uống trà. Nhà văn Nhật Tiến đã cai thuốc lá vài năm nay, chỉ có Huy Trâm và tôi còn hút lai rai. Khi ra về lúc nào ông cũng biếu chúng tôi mỗi người một hộp trà Thái Nguyên hộp thiếc hoặc vài cuốn sách mới in có đóng triện son cẩn thận. Nhà văn nữ Nguyễn Thị Mắt Nâu cũng tỏ ra hết sức kính trọng nhà văn Nhật Tiến. Chị cũng cho biết là nhà văn cũng giúp lay out hai cuốn sách của chị .
Nhân dịp Xuân về tôi cũng xin mạo muội viết lại vài kỷ niệm với nhà văn Nhật Tiến để tỏ lòng biết ơn một nhà văn đã trọn đời cống hiến cho nền văn học Việt Nam trải qua nhiều giai đoạn thăng trầm của xã hội Việt Nam trong nước và hải ngoại ./.

Hồ Thanh Nhã .



Hồ Thanh Nhã và Nhật Tiến tại tư gia nhà văn Nhật Tiến
Hình chụp ngày 18-X-2016


Con phà Bến Tre

Tháng Tám qua phà sang Rạch Miễu
Một vùng mây nước nhớ bâng khuâng
Người xưa trở lại giòng sông cũ
Tìm cuối chân trời…những dấu chân

Cầu khởi công rồi , trơ cột sắt
Triều dâng con nước chảy bình yên
Mai kia ví nếu đường thông tuyến
Tủi phận con phà bị lãng quên

Ở đâu còn thấy bóng xà lan ?
Kéo một đoàn ghe khẳm cát vàng
Man mác chiều xanh sông nước đó
Bèo mây hờ hững gió mưa tan

Còn đâu thấp thoáng buồm no gió ?
Xuôi ngược trường giang những mảnh đời
Trọn kiếp thương hồ trăm bến đỗ
Mấy tầng mây nước mấy chia phôi

Từ độ sơn hà nghiêng ngửa đó
Gót giày mòn nhẵn bước quan san
Qua trăm sông lạ cây cầu lạ
Cát bụi nào phai nghĩa đá vàng

Vẫn nhớ giòng xưa bến nước xưa
Chao ôi ! Tình nặng mấy cho vừa
Ai qua bến ấy chiều ly biệt
Biết mấy người đi mấy kẻ đưa ?

Có những giòng sông chục chiếc cầu
Dập dìu xa lộ lướt qua mau
Đôi ba chiếc yacht buồn khua nước
Uể oải lưng trời cánh hải âu

Cho hay dù có đi ngàn dặm
Vẫn nhớ vô vàn bến nước trong
Vẫn nhớ con phà cao tuổi thọ
Miệt mài đưa rước khách sang sông

Tháng Tám qua phà sang Rạch Miễu
Triều dâng lai láng nước sông Tiền
Gió sông mát mặt người xa xứ
Còn nhớ…hay là mãi lãng quên ?

Mai kia chắc hẳn đường thông tuyến
Qua một giòng sông phút chốc vèo
Phà cũ trăm năm ai nhớ nữa
Gió trăng từ đó cũng buồn theo

Em mặc áo vàng đi chợ Tết
Dập dềnh con nước thủy triều lên
Qua sông để lại người trên bến
Một chút bình yên , chút nỗi niềm

Chúa nhật ra bờ sông giặt áo
Gió đùa tóc rối xõa bờ vai
Thương em thương cả cây cầu gỗ
Thương cả bờ xa vệt nắng dài

Chiều xưa đâu một chiều xưa nữa ?
Trái mận mời nhau góc cuối vườn
Ặn trái trên cây vừa mới chín
Còn nghe thoang thoảng một mùi hương

Ở đâu bàng bạc hương hoa mận ?
Đuôi tóc thơm từ ngọn gió xa
Trở lại mùa sau ăn trái chín
Nào hay ..mây chắn nẻo quan hà

Mùa mận , năm ba mùa mận nữa
Người đi góc núi chẳng tin về
Phà sang…đếm được bao nhiêu chuyến
Mấy cuộc sum vầy mấy cách ly ?

Mười năm gió cuốn hoa vông rụng
Biền biệt người đi chẳng trở về
Một sớm bên trời nghe thức dậy
Tình quê chan chứa nẻo biên thùy

Mười năm trở lại thăm vườn cũ
Mới biết người xưa đã lấy chồng
Mây nước quê hương thì vẫn thế
Mà người trong mộng đã sang sông

Một sớm anh về thăm Phước Thạnh
Vẫn hàng dừa nước cụm bần xanh
Hỏi thăm ..ai biết người năm cũ
Nền cũ hoang tàn lối cỏ quanh

Tháng Tám sông Tiền lai láng nước
Gió đùa nhô nhấp lục bình trôi
Mới hay mặt nước bao nhiêu sóng
Là bấy nhiêu tình kẻ ngược xuôi….

Hồ Thanh Nhã


***

Bến Nước Cù Lao


Năm xưa một chuyến thăm cồn Ốc
Sóng nước Hàm luông bát ngát bờ
Sông cái đôi giòng ôm đất mới
Mây trời man mác gió xa đưa

Nhà em hương hỏa vài công đất
Cây trái xoay vòng suốt cả năm
Mỗi tháng đôi lần ra chợ tỉnh
Miệt mài buôn chuyến giúp song thân

Em hong lá chuối cho vừa héo
Ủ nếp vào khay sắp thẳng hàng
Hăm ba tháng Chạp xôi cơm rượu
Men dậy thơm từ ngõ trúc sang

Con gái cù lao da rám nắng
Tóc thề xanh mộng gió bay theo
Một con xuồng nhỏ ven sông cái
Chèo mỏi đường xa tắt bóng chiều

Tôi hỏi quá giang về chợ tỉnh
Em cười thu vén góc xuồng con
Lăn tăn nước chảy bờ lau vắng
Duyên dáng làm sao gái xóm cồn ?

Xuồng ra bến nhỏ trời hiu quạnh
Chiều xuống trên giòng nước lớn xuôi
Em phải bơi đêm về tỉnh sớm
Tránh con nước ngược, chợ tan rồi

Dừa xiêm chen giữa đôi cần xé
Quít ngọt vườn sau khẳm mũi xuồng
Cũng có cau tơ, trầu mấy rổ
Mấy khay cơm rượu dậy mùi hương

Hái mấy trái bần bên xẻo nhỏ
Chia em quên bớt quãng đường xa
Cũng chua cũng chát trên đầu lưởi
Cũng đậm đà thêm chuyến hải hà

Thương em xuôi ngược từng con nước
Mỏi mệt quay chèo thức trắng đêm
Tới tỉnh cột xuồng bên Bến lỡ
Chờ phiên chợ sáng bạn hàng quen

Xuống bến giã từ cô gái nhỏ
Lòng buồn man mác ánh sương rơi
Trao em một bọc cà phê vợt
Một chút công đền …chỉ vậy thôi !

Sau đó mấy lần ra Bến lỡ
Chẳng hề gặp lại chiếc xuồng xưa
Con sông thì vẫn con sông ấy
Giòng nước hình như cũng hững hờ

Bao giờ trở lại cù lao Ốc ?
Ăn ốc len om nước cốt dừa
Nghe gió đổi chiều con nước lớn
Cánh buồm no gió lướt trong mưa …


Hồ Thanh Nhã


****************


1 Giọt nắng thiên thu

Mười năm mẹ nằm hiu quạnh
Ngàn lau gió thổi vi vu
Hoa cau đầu mùa rụng trắng
Bờ xa lớp lớp sương mù

Cây vông đầu làng trốc gốc
Đâu đàn sáo nhỏ tập bay
Cơm chiều còn đâu mẹ nấu
Hết rồi bếp lửa hơ tay ?

Mười năm điêu tàn bãi mía
Đâu làn khói tỏa song thưa
Con đi chân trời góc núi
Chao ôi ! Nhớ mấy cho vừa ?

Mười năm người đi không hẹn
Ngày về vắng bóng tin thư
Mười năm bèo trôi dạt bến
Giòng xa man mác đôi bờ

Cầu ao mẹ ngồi giặt áo
Gió về lay động cành tre
Tháng Tư lòng con chợt mát
Bát canh rau má trưa Hè

Mười năm gió đùa ngọn cỏ
Nhăn từng nếp trán xanh xao
Mười năm mẹ về với đất
Quạnh hiu giòng nước qua cầu

Mười năm vườn xưa lộng gió
Trưa Hè vắng bóng chim cu
Lớp rêu xanh rờn mộ chí
Nô đùa giọt nắng thiên thu

Hồ Thanh Nhã

( Trích thi phẩm Giọt nắng Thiên Thu đãxuất bản tháng 4-2009 –California )


2 Áo trắng Gia Long

Học trò tỉnh lẻ ăn cơm tháng
Trọ học nhà quen
Cô hàng xóm chưa biết tên
Đêm đêm ra đầu đường gánh nước
Mái tóc buông lơi bờ vai xanh mướt
Đèn ngoại ô
Chưa đủ sáng ven đường
Dáng em gầy trong bóng tối mù sương
Mưa lất phất trên tàng cây bông giấy

***

Câu chuyện bắt đầu từ đêm thứ bảy
Gánh giùm em đôi thùng nước làm quen
Bên vòi nước phông tên
Tình bạn lớn dần trong con hẻm nhỏ
Từ đó mỗi chiều
Bên song cửa sổ
Tôi ngóng em về áo trắng bay bay
Tà áo Gia Long
Đẹp quá tuổi trâm cài
Tuổi trẻ đi qua mấy mùa bông trứng cá
Ước vọng của em sau nầy thành y tá
Mộng cũng đơn sơ
Như đời cô bé xóm nghèo
Đêm qua mưa nhiều…xóm nhỏ buồn hiu
Khạp nước mưa đầy
Chiều em không ra gánh nước
Tôi bồn chồn nhìn sau ngó trước
Đứng thẩn thờ bên vòi nước phông tên
Năm tháng êm đềm trong xóm nhỏ vùng ven
Chàng trai tỉnh lẻ nhát gan
Phận nghèo không dám nói
Tình đơn phương mòn mỏi dấu trong lòng
Tương lai xa vời
Như có như không
Chẳng biết cô gái nghĩ gì
Cũng không hề ngõ ý
Mối tình câm lặng lẽ
Trong xóm nghèo quạnh quẽ ngoại ô
Rồi …binh lửa mịt mờ
Chinh chiến triền miên
Tôi nhập ngũ nhọc nhằn đời lính chiến
Thăm thẳm rừng xa
Đóng đồn giới tuyến
Giấc mộng đầu đời thầy giáo cũng ô hô !
Mùa mưa Tây Nguyên
Rừng xa thác đỗ
Bốn hướng mưa giăng , lưng trời gió hú
Tôi đứng trong lô cốt bên nầy
Hướng về phương ấy
Mây chập chùng che khuất đĩnh Chu Pao
Giòng Dak Bla từng đợt sóng đục ngầu
Nhớ xóm nhỏ vùng ven
Tà áo trắng năm nào
Ôi ! nỗi nhớ sao trùng trùng điệp điệp
Ba năm trôi qua
Một lần đi phép
Trở về thăm chốn cũ người xưa
Tháng Tám trời mưa
Làn gió nhẹ hững hờ
Hàng bông giấy lao xao từng chiếc lá
Cô y tá ra trường đổi về Cà Mau đất lạ
Khung trời xa thăm thẳm lối đi tìm
Bặt tin nhau từ đấy
Đất cũ vắng người quen
Không ai chờ ai đợi
Người khách lạ thẩn thờ trong bóng tối
Vòi nước phông tên rỉ sét ven đường
Chợt thấy trong lòng trống vắng thê lương
Con hẻm nhỏ bây giờ
Nước máy vào tận cửa
Vòi nước năm xưa không còn ai gánh nữa
Không còn ai …hò hẹn chiều xưa
Tôi cúi đầu đi trong mưa
Miệng khô đắng thèm sao hơi thuốc lá

***

Ngày hội đồng hương năm nay nơi xứ lạ
Tôi dắc đứa cháu nội trai bảy tuổi
Rộn ràng mừng Xuân mới
Gặp lại em như một chuyện hoang đường
Cố nhân hề …tái ngộ bước tha hương
Cho dẫu quá muộn màng trên đất khách
Bao nhiêu năm rồi
Đôi đời phiêu bạt
Như ngọn cỏ bị gió đùa
Nhăn từng nếp trán xanh xao
Mắt nhìn nhau …chi xiết nghẹn ngào
Con chim nhỏ trong lồng
Tiếc khoảng trời xanh đã mất
Trên sân khấu
Dặt dìu tiếng nhạc
Mừng Xuân sang đất khách quê người
Cháu gái lên năm
Ngồi bên bà ngoại trẻ …chợt cười
Mắt nai tơ nhìn điệu lân nhịp trống
Tôi muốn hỏi em
Trời cao đất rộng
Biết bao giờ tìm được dấu chân xưa ?
Những bước đi qua
Khoảnh khắc xóa mờ
Còn âm hưởng từ trùng trùng ký ức
Thời gian qua mau
Tóc xanh chớm bạc
Khung trời xa mất hút bóng chim quen
Tôi lặng nhìn em …chất ngất nỗi niềm
Nước chảy hoa trôi bèo mây tan tác
Dung nhan đó bây giờ có khác
Nét phong trần trên đuôi mắt chân chim
Ngần ấy năm sao tôi cứ mãi đi tìm
Tà áo trắng bay bay mỗi chiều xưa tan học ?
Em cũng lén nhìn tôi
Ánh mắt long lanh
Miệng cười nhưng muốn khóc
Chiều xa xăm ừ nhỉ ! những chiều xưa
Xóm nhỏ ngoại ô có ai đợi ai chờ
Có con chim nhỏ hót trên cành bông giấy
Hai đứa bé bi bô
Ngày Xuân hội ngộ
Hai người già yên lặng nhìn nhau
Lặng nhìn nhau rồi bỗng chốc cúi đầu
Như muốn kiếm lại hình nhau
Từ đáy ly ruợu Tết
Hình ảnh mờ xa chiều xưa biền biệt
Có tiếng chảy rì rào …từ vòi nước phông tên

Hồ Thanh Nhã

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
2 Người đang đọc chủ đề này (2 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 13th December 2018 - 08:31 AM