IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

29 Pages: V < 1 2 3 4 > »   
Reply to this topicStart new topic
> NắngGọiMùa, ThơHOAHẠ
hoaha
post Nov 7 2006, 10:13 AM
Gửi vào: #21


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Tiình tự quê hương
từ vô thỉ lạc loài nơi chốn lạ
mộng vô thường què quặc tiếng thâm sâu
đã bao lâu văng vẳng tiếng kinh cầu
Lời thố lộ nhiềm mầu linh cãm ứng

buổi hoàng hôn soi bên bờ đá dựng
đã bao năm còn đó dáng em gầy
nắng đổ vàng thu trọi lá trên cây
Ai hờ hửng tóc mây ngày tháng đợi

xuân hôm nay em về mang áo mới
đường cổ Ngư vang vọng tiếng ngàn xưa
mặt hồ gươm gợ sóng gịot thu mưa
bốn ngàn năm như vừa nghe thú tội

bờ biển đẹp hiền hòa ôi dịu vợi
Sóng bạc đầu bảo động mãnh quê hương
Hà Nội mùa thu nghe tiếng quạ kêu sương
Anh mãi bước dậm trường ai hóa đá

biển màu xanh gió hiền hòa sóng mạ
Ta đi hoang du thủ khắp chân trời
đốt đèn khuya lặng ngắm ánh sao rơi
lời ước nguyện thành lời nguyền sông núi ...

hồn SàGòn đổi tên sa giọt tủi
Phố ngày xưa thay đổi phấn son nhoè
Thác trên ngàn thành suối vọng trong khe
lời ủy thác đỏ hoe đôi mắt ngọc

Mẹ thương ơi! làm sao mà mẹ khóc
Dòng mạ xanh nguồn gốc vẫn còn đây
Hái hoa thơ yếm thắm lọn tóc mây
đền Tháng Gióng đá xây hồn cổ thụ
HH





Ba hồi Bát Nhã

Chiều nay hơi lạnh phả không gian
Bên rậu hoa thương rụng khắp đàng
Quán Âm tượng Thánh long lanh nắng
Giọt phủ hoàng hôn rọi ngở ngàng

Trời xuân chùa vắng một mình ta
Nghe tiếng Nam Mô nhịp thái hòa
Chợt tỉnh biết mình trong mộng ảo
Sao còn bận bịu tấm Ca Sa


Ba ngàn thế giới cõi mông lung
Theo tiếng kinh cầu nhịp mõ tung
Vang vọng chuông ngân lời sám hối
Ba hồi Bát Nhã trống vang thùng

"Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết"
"Đêm qua sân trước một cành mai"

HH.





User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Nov 9 2006, 09:03 AM
Gửi vào: #22


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Phong Kiều dạ bạc
Nguyệt lạc, ô đề, sương mãn thiên
Giang phong, ngư hỏa đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại Hàn San tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền.
Trương Kế
Trăng Tà quạ kêu sương mù trời
Cầu Phong đóm lửa khiến sầu vơi
Cô Tô ngoài lũy Hàn San tự
Nữa đêm chuông đổ vọng thuyền khơi

H.H


Báo Văn nghệ số 29 (17/07/2004) có bài ?Nói thêm về Phong Kiều dạ bạc? của tác giả Nguyễn Tất Phan. Sau khi giới thiệu bản dịch của Tản Đà theo sách Thơ Đường - Tản Đà dịch, Nguyễn Quảng Tuân biên soạn, NXB Trẻ và Hội Nghiên cứu và Giảng dạy Văn học ấn hành năm 1989, ông có lời bàn:

?Đã từ lâu rồi các nhà thơ VN tốn nhiều lời bàn cãi, suy luận và diễn giải theo ý riêng mình. Đó là vì thời trước thiếu phương tiện đi lại và thiếu thông tin. Có lẽ vì thế mà cụ Tản Đà cũng nhầm?

Vì theo ông, đã có một học giả Nhật đi đến tận Hàn San tự, tìm hiểu bài thơ và được vị sư ở đây giải thích: Trước đây ở Tô Châu có một thôn là Ô Đề (Ô Đề thôn) và một ngọn núi tên là núi Sầu Miên (Sầu Miên sơn). Bởi vậy bản dịch của Tản Đà:

Trăng tà, tiếng quạ (1) kêu sương
Lửa chài, cây bến, sầu vương giấc hồ.
Thuyền ai đậu bến Cô Tô,
Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San.

là không chính xác vì nhầm các địa danh riêng Ô Đề, Sầu Miên với các từ ô đề và sầu miên có nghĩa chung.

Sau đó trên báo Văn nghệ số 31 (31/07/2004) ông Nguyễn Quảng Tuân (NQT) có trao đổi lại cách hiểu cho đúng bài thơ này. Ông NQT cho rằng, không nên hiểu ô đề, sầu miên như là những địa danh vì ?nếu có thôn Ô Đề thì thôn đó phải ở rất xa, tận phía chân trời và không thể ở ngay vùng Tô Châu được?. Ông NQT đã từng đến thăm chùa Hàn San, đứng ở bến Phong Kiều nhìn quanh bốn phía ?không có ngọn núi nào tên là Sầu Miên cả? bởi vậy khi Trương Kế nằm trong khoang thuyền nhìn lên bên ngoài cũng chỉ thấy những cây phong và những ngọn đèn chài không thể đối mặt với Sầu Miên, ?một ngọn núi không có thực ở bên bờ sông?.

Chúng tôi xin được lạm bàn đôi điều.

Phong kiều dạ bạc là một trong những bài thơ Đường nổi tiếng của Trung Quốc mà hầu hết ai đã đọc thơ Đường đều biết, bài thơ đã được nhiều nhà thơ cũng như nhiều nhà Hán học VN tuyển dịch trong nhiều công trình. Trong số đó bản dịch Tản Đà được người đọc đánh giá khá cao không chỉ vì thể thơ quen thuộc, vì ngôn ngữ uyển chuyển tinh diệu mà vì thấm được cái hồn của tác giả Trương Kế. Ông NQT có giới thiệu hai bản dịch của Nguyễn Hàm Ninh và Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu, tuy có khác nhau vài từ ngữ nhưng cái mạch chính thì hai tác giả không khác nhau (câu 1, 2 bản Nguyễn Hàm Ninh: Quạ kêu, trăng lặn, trời sương / Lửa chài le lói sầu vương giấc hồ), đặc biệt là cách hiểu các từ ô đề và sầu miên, đều dịch là tiếng quạ kêu và giấc ngủ sầu.

Xin được giới thiệu qua về xuất xứ bài thơ và tác giả. Trương Kế có tự là Ý Tôn, sống vào khoảng trước sau 756, đời Đường Túc Tông. Ông thi đậu tiến sĩ, từng làm quan trong triều với chức vụ Tự bộ viên ngoại lang, về sau bị đổi ra Hồng Châu coi việc tài phú và mất tại đây. Trương Kế sinh thời học rộng thích bàn bạc văn chương, thế sự và thích làm thơ. Trong số tác phẩm ông để lại có một tập thơ và bài Phong kiều dạ bạc nổi tiếng nhất.

Theo các tác giả sách Almanach những nền văn minh thế giới, nguyên tác bài thơ đã được Khang Hữu Vi đời Thanh viết ra chữ to khắc trên bia dựng trong chùa Hàn San để cho người đời sau qua đây thưởng lãm?(2)

Phong kiều dạ bạc là một bài tứ tuyệt hàm súc nhưng không khó hiểu, với nhiều địa danh đầy sức khêu gợi như Cô Tô gợi về người đẹp Tây Thi, Hàn San gợi về các vị sư nổi tiếng một thời và nhiều giai thoại gắn liền với câu chữ nên không phải không có các cách giải thích khác nhau về một vài tình tiết. Tuy nhiên vẻ đẹp thống nhất của hình tượng Thơ thì các dịch giả từ Tản Đà đến Trần Trọng Kim, Trần Trọng San, Ngô Tất Tố? cũng như các dịch giả Viện Văn học sau này đều không khác nhau.

Theo thiển ý chúng tôi, chưa thể vội căn cứ vào một vài dữ liệu thời nay cách lúc tác giả viết bài thơ 13 thế kỷ để mà thay đổi nguyên tác, nhất là những cứ liệu có tính chất truyền ngôn.

Nếu xét trên phương diện thực địa thì dẫu Hòa thượng Tịnh Không có kể cho một học giả Nhật và tác giả Chung Bá Kính khi ghi chú sách Hội đồ Thiên gia thi có cho rằng Sầu Miên, Ô Đề là những địa danh thì Ông NQT trong chừng mực nào vẫn có thể nói rằng ?không đúng? vì ông đã từng đến bến Phong Kiều mà không thấy những thôn, những núi nào ở Tô Châu để Trương Kế tức cảnh mà đưa vào thơ. Tuy nhiên, lập luận này vẫn không hoàn toàn thuyết phục người đọc, vì người ta nghĩ rằng, ông NQT là khách phương xa tới Hàn San một lần, chỉ mới nhìn quanh quẩn sao có thể phủ nhận được ý kiến một hòa thượng sở tại và một nhà nghiên cứu bản xứ. Ngộ nhỡ những thôn Ô Đề và núi Sầu Miên kia ở bên ngoài vùng Tô Châu, hoặc chính là tên ngày xưa của một trong những ngọn núi mờ xa mà ông NQT nhác thấy nhưng chưa có điều kiện tìm hiếu kỹ thì sao?

Chúng tôi tìm hiểu nghĩa thực của các từ ô đề và sầu miên trên phương diện khác, phương diện cảm xúc thẩm mỹ mà hình tượng thơ mang lại. Nếu thay vào ô đề và sầu miên trong cách hiểu là những địa danh thì bài thơ mất đi rất nhiều giá trị thẩm mỹ, rất ít gợi cảm vì lúc ấy hai câu thơ chỉ còn là những câu tả cảnh thị giác đơn thuần: Trăng tà thôn Ô Đề sương rơi đầy trời / Hàng cây phong bên bờ sông cùng đốm lửa thuyền chài đối diện với núi Sầu miên.

Thế thôi, bức tranh không âm thanh, không tâm trạng. Tìm đâu ra cái nỗi buồn của Trương Kế gửi gắm trong một tiếng quạ kêu thảng thốt, lẻ loi trong đêm và cái nỗi sầu len vào giấc ngủ chập chờn của hàng cây phong đối diện với ánh lửa chài! Hai câu thơ tả thực mà không thực, nó hấp dẫn người đọc ở cái vẻ hư ảo của nó. Những ‎ý thơ có vẻ không khớp nhau vì khi trăng lặn (nguyệt lạc), tức đã gần sáng, mà gần sáng (rất khác nửa đêm, bán dạ) lúc này còn ai thức mà thỉnh chuông nữa. Tác giả viết những câu thơ trong chập chờn nửa tỉnh nửa mơ, gần sáng mà cứ tưởng nửa đêm. Bởi vậy, Âu Dương Tu khi bình bài thơ có viết: nhà thơ vì mê câu văn hay mà làm cho‎ ý‎ không thông! Cái nỗi buồn của một kẻ bị chuyển đi xa kinh thành này cũng giống như nỗi buồn của Bạch Cư Dị lúc về Giang Châu luôn làm tác giả chìm đi trong ảo ảnh. Tiếng chuông đi từ chùa Hàn San, nơi có hai vị sư Hàn San và Thập Đắc nổi tiếng uyên thâm đạo học thời bấy giờ, ở ngoại thành Cô Tô đến làm khách của tác giả cũng là tiếng chuông ảo vậy! Câu thơ hay trong cái mơ màng hư ảo đó quả thật không liên quan đến một thôn Ô Đề và một núi Sầu Miên thực nào cả. Lấy một cái ?giả thực? của ngoại cảnh để thể hiện một cái ?đích thực? của tâm trạng là một đặc sắc nghệ thuật mà các tác giả cổ điển hay dùng (kiếu như Đạp hoa quy lai mã đề hương?)

Những tên thôn, tên núi mà các học giả Nhật giải thích và Chung Bá Kính ghi chú chắc gì đã có ở thời Trương Kế? Chúng ta thường gặp những địa danh mới thay vào tên cũ sau khi xảy ra những sự kiện nào đấy. Biết đâu vì sự nổi tiếng của bài thơ mà có những địa danh kia và những địa danh này có thể ở rất xa Tô Châu do người đời sau vận vào mà thôi!

Trương Kế là một nhà thơ, một học giả (tiến sĩ), tác phẩm viết để lại (không phải truyền miệng) không thể không cẩn thận ghi chú để người đọc muốn hiểu thế nào thì hiểu. Khi tác giả đã viết Cô Tô thành, Hàn San tự, thì không thể không viết Ô Đề thôn và Sầu Miên sơn nếu quả thật ông muốn nói về thôn Ô Đề và núi Sầu Miên?

Cuối cùng, chúng tôi nghĩ, Phong kiều dạ bạc từ khi ra đời đến nay, đặc biệt là từ đời Thanh khi Khang Hữu Vi cho tạc bài thơ lên bia chùa Hàn San, người Trung Quốc chưa có đính chính gì thêm ‎về câu chữ, và bao nhiêu người dịch, người đọc VN thấy hình tượng thơ trong bài khá hoàn chỉnh, rất giàu sức truyền cảm nếu không muốn nói là tuyệt bích, thì không lẽ chỉ với một sự kiện đang ở dạng chú thích thêm lại có thể khiến ta nghi ngờ đổi thay nguyên tác. Ngay Giáo sư Vương Phương(3), nguời nổi tiếng về văn hóa cổ của Trung Quốc cũng cho rằng, có nhiều cách hiểu bài tứ tuyệt của Trương Kế và chính ông không khẳng định nên theo cách hiểu nào. Còn chúng ta, cách hiểu mà chúng ta nên theo là cách hiểu mang lại giá trị thẩm mỹ cao nhất của thi phẩm. Và Tản Đà tiên sinh cũng như các dịch giả VN từ trước đến nay đã dịch bài thơ theo hướng này.

Tháng 08/2004

Ghi chú:
(1) Một bản dịch được lưu truyền của Tản Đà, câu đầu ?Trăng tà chiếc quạ kêu sương? chứ không phải ?tiếng quạ kêu sương?.
(2) trang 1312 sách đã dẫn.
(3) trích lại ở bài của Nguyễn Tất Phan.
Nguồn: eVăn 2004





Tô Châu, thành phố thi nhân


TTCN - Hơn nghìn năm trước, Trương Kế với bài thơ Phong kiều dạ bạc viết trong một đêm trăng ở chùa Hàn San đã lưu dấu thành Cô Tô ? một tên gọi khác của Tô Châu ? vào thi ca. Rồi Bạch Cư Dị, một trong những thi hào lớn nhất thời Đường, người từng có thời gian trấn nhậm đất Tô Châu và yêu mến vùng đất tuyệt đẹp này nên đã viết nên nhiều vần thơ ca ngợi nó.

Cho đến hôm nay, hơn 1.500 năm sau những bài thơ của Bạch Cư Dị (ông làm tri phủ Tô Châu từ năm 825), Tô Châu vẫn thật đáng ngợi ca: chỉ trong phạm vi khu phố cổ thôi đã có đến sáu thắng cảnh được UNESCO xếp hạng di sản thế giới (trong toàn bộ chín di sản nhân loại ở Tô Châu), song tour du lịch TQ thường chỉ có thể đưa khách đến với vài ba trong số đó; tất nhiên không thể thiếu một điểm đến trong hành trình: chùa Hàn San nổi tiếng nhưng lại chẳng nằm trong danh sách di sản (thật ra ngôi chùa lưu danh hậu thế này cũng chẳng đẹp là bao!).

Thế mà Tô Châu có tới trên 60 hoa viên cực đẹp, mỗi hoa viên cũng đủ níu chân người cả buổi để không chỉ chiêm ngưỡng các tác phẩm bất tử của nghệ thuật xây dựng nhà vườn Trung Hoa mà còn lắng nghe, sống lại với người xưa, trong đó có rất nhiều danh nhân Trung Hoa từng in dấu giày qua những lối đi lát đá quanh co của các khu vườn đầy kỳ hoa dị thảo, hay trong những mê cung bằng đá ảo diệu hoặc từng ngồi vịnh nguyệt đề thơ trong những mái thủy tạ cong cong ẩn hiện dưới dáng liễu ven hồ.


Trong đông đảo các danh nhân sinh trưởng hoặc từng sống ở Tô Châu, phải kể đến Hạp Lư, vua nhà Ngô, người đã ra lệnh cho hai cận thần Ngũ Tử Tư và Tôn Võ xây dựng thành Tô Châu; có nàng Tây Thi, một trong tứ đại mỹ nhân Trung Hoa; có Ngôn Yển, một trong 10 học trò lớn của Khổng Tử; hai anh em Tôn Quyền, Tôn Sách; có Trương Húc, một trong ba nhà thư pháp Trung Hoa xuất sắc nhất của mọi thời; có thi hào Bạch Cư Dị và rất nhiều văn nhân, các nhà danh họa cổ, cận và hiện đại? Nghệ thuật thư pháp và tranh thủy mặc Tô Châu cũng nổi tiếng khắp Trung Hoa.

Tô Châu có lịch sử rất lâu đời, thành phố cổ kính và thơ mộng này được xây dựng từ thời Xuân Thu dưới triều đại nhà Ngô (năm 514 trước Công nguyên) nhưng chỉ mang cái tên như hiện nay dưới thời nhà Tùy (năm 589 sau Công nguyên), và đã trở thành một thủ đô của công nghiệp và thương mại ở vùng bờ biển phía Đông Nam TQ sau khi con kênh đào nối liền Bắc Kinh với vùng Giang Nam được hoàn tất vào thế kỷ thứ 9. Chính Bạch Cư Dị khi trấn nhậm Tô Châu đã tiếp tục mở rộng hệ thống kênh đào để phát triển du lịch. Nhưng một Tô Châu đẹp đẽ và quyến rũ như du khách thấy hôm nay thật ra chỉ là bản sao của chính mình bởi Tô Châu đã từng bị tàn phá, hủy hoại nhiều phen khi quân Mông Cổ tràn sang (thế kỷ 13, 14).

Dù sau đó đô thị này đã có một thời kỳ phát triển huy hoàng nhất dưới hai triều đại nhà Minh và nhà Thanh, với hệ thống ngự viên được xây dựng khắp nơi, nhưng lại tiếp tục gặp tai ương; đó là khi quân nổi loạn Thái Bình thiên quốc đốt phá Tô Châu (năm 1860) và kế đến là cuộc xâm lăng của quân Nhật (1937). Nhiều ngự viên bị tàn phá trong chiến tranh. Một số nhà vườn nổi tiếng chỉ bắt đầu khôi phục vào thập niên 1950, và hầu hết chỉ phản ánh phong cách kiến trúc thời nhà Thanh, triều đại phong kiến cuối cùng. Song, nhờ bàn tay con người tôn tạo quá khéo léo, quá công phu, các nhà vườn Tô Châu hôm nay vẫn khiến du khách say lòng như một câu ngạn ngữ Trung Hoa: ?Không có nơi nào dưới trời này đẹp cho bằng các khu vườn ở vùng hạ lưu sông Trường Giang, thế mà vườn ở Tô Châu lại đẹp hơn tất cả?.

Đến Tô Châu khi mùa thu đã về, khi lá phong đã có đôi sắc vàng trên cành và trong tiết thu dịu mát, thật lý tưởng để thưởng ngoạn phong cảnh của đô thị cổ này. Thành phố không quá chộn rộn xe và người, nhịp sống thật thanh thản, nhẹ nhàng dù dân Tô Châu được xếp hạng cao về thu nhập theo đầu người tại TQ (3.680 USD/năm). Trên khắp các phố chính là những panô hình ảnh các nhà vườn đã được UNESCO xếp hạng di sản. Khu trung tâm không có nhà cao quá năm tầng. Những con đường xanh bóng cây. Và không chỉ có hoa trong các ngự viên, hoa còn ken dày trên hè phố.

Sau khi thưởng ngoạn hoa viên, chắc chắn du khách đến Tô Châu không thể bỏ qua cái thú ngồi thuyền trên các con kênh đào. Chính hệ thống kênh đào này cùng hàng nghìn chiếc cầu đá cổ kính soi bóng trên các dòng kênh khiến người ta gọi Tô Châu là một ?Venice phương Đông?, bên cạnh một loạt cách xưng tụng khác như ?Thủ đô của tơ lụa? (lụa Tô Châu đã nổi tiếng tự nghìn xưa và nay là một thương hiệu ở tầm thế giới), ?Cái nôi văn hóa thời Ngô?, ?Đô thị phong lưu?, ?Thế giới nhà vườn?...

NGUYỆT CẦM

Được chỉnh sửa bởi hoaha on Nov 11 2006, 10:24 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 01:39 AM
Gửi vào: #23


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





Bài thơ tôi viết

Bài thơ tôi viết cho người
Bằng con tim thật dệt lời thành thơ
Bài thơ đầy ấp ước mơ
Thấm tình dân tộc như lời ca dao
Gái xuân em tắm nắng đào
Bước trong mơ mộng em vào vườn hoa
Nắng chan hoa nở vườn nhà
Để tôi hái lấy cho ta với mình
Mắt em trong trẻo lung linh
Nhìn đời với cả chân tình đơn sơ
Niềm tin em vẫn mong chờ
Được mùa em gặt ước mơ cho đời
Bài thơ tôi viết cho người
Bằng con tim thật dệt lời thành thơ

HH



Bài thơ tôi viết!

Bài thơ tôi viết cho anh
Anh đi biền biệt đoạn đành thế sao
Dù cho vật đổi thế nào
Con sông còn đó bờ ao còn tình
Trăng vàng đáy nước lung linh
Bài thơ lục bát chân tình còn nguyên
Miếng trầu têm sẳn hữu duyên
Anh ơi hãy bước xuống thuyền về đây!
Bài thơ tôi viết còn đây
Xin anh nối tiếp tỏ bày ca dao !

HH



BÀI THƠ ANH VIẾT CHO EM.

Tan trường em bước đi mau,
Anh theo muốn chết, em nào có hay?
Má đào, bay phủ tóc mây,
Mĩm môi cười nụ, ngất ngây lòng chàng.

Thời gian chớp nhoáng mây ngàn,
Tan trường tiếng kẻng đôi đàng chia xa.
Từ anh rời bỏ quê nhà,
Quân hành dặm bước, nhạt nhòa nhớ mong!

Đò chiều nối bước qua sông,
Anh về trường cũ, ngóng trông bóng nàng?
Rưng rưng phượng đỏ hai hàng,
Tả tơi trước gió, tìm nàng nơi nao?

Bờ hồ sóng nước lao xao,
Vết xưa còn đó, nơi nào bóng em?
Bóng câu đã lướt qua rèm,
Bây giờ nhớ lại mà thèm thuở xưa!

BÔNG DỪA LỬA.



Bài thơ trả lại cho anh !

Phượng hồng vừa thấm cơn mưa
Trời còn nặng hạt cho vừa nhớ thương
Dậm ngàn cách trở vấn vương
Bờ tây xa cách dậm trường biết sao ?!

Nắng mưa dầu dãi má đào
Hai sương một nắng mãi khao khát chờ
Bờ đông em vẫn ước mơ
Mõi mòn trông ngóng đợi chờ người xưa

Chợ đời hai buổi sớm trưa
Tảo tần thân phận mấy vừa hởi ai ?!
Nắng vàng nay đã nhạt phai
Má đào mang tấm hình hài già nua

Trong lòng giữ mối tình xưa
Gặp nhau chắc đã cho vừa lòng nhau ?!
Nắng lên đã quá ngọn sào
Thôi em quảy gánh kẻo mau trể đò

Bây giờ bỏ gánh âu lo
Một mình sống kiếp con cò ven sông
Nếu ai kia có động lòng
Xin về nhìn lại dòng sông một lần !!!

Hương Mỹ



Bài Thơ Tôi Viết Cho Người


Bài thơ tôi viết cho người
Bằng con tim thật dệt lời thành thơ ( HH )

Một lần tình đến như mơ
Rồi trong hoang vắng ngồi chờ mong ai
Phím gầy viết mỏi đôi tay
Nhịp mưa hay giọt lệ gầy gửi nhau
Thu mang lá khóc đêm thâu
Có mong đi nữa nhạc sầu vơi thôi
Bài thơ tôi tặng riêng tôi
Gửi vào vũ trụ bồi hồi chữ thương
Cách ngăn nào phải con đường
Xa nhau là bởi lẻ thường hỡi ai
Nắng đi Mưa lại đổi thay
Phím mưa khẽ nhớ ngón tay ru buồn
Mưa ngang đồi vắng sợi tuôn
Vang trong hơi gió hồi chuông thở dài



LúaChín
30/8/2006


_______________________________



Mưa ngang đồi vắng sợi tuôn
Vang trong hơi gió hồi chuông thở dài
Lúa Chín


Nhịp đời

Nhịp đời đếm bước trần ai
Bổng dưng tiếng gió thở dài xa xăm
Đường xưa quên lối về thăm
Hoa mùa tháng sáu đỏ bầm sân chơi

Phượng đời hoa vẫn đầy vơi
Tình em sao chẳng tăm hơi mà tìm
Mệt nhoài mõi một cánh chim
Hải âu rong biển đi tìm cô đơn

Nặng tình vẹn nghĩa keo sơn
Khung trời cửa sổ tóc buồn phủ qua
Bước em rướm máu gót ngà
Cho tan đài các cho hoa héo tình

Ngụm nồng anh hớp một mình
Tan chưa sao thấy cuộc tình sầu dâng
Buổi chia tay đó một lần
Trao cho một nụ ân cần lệ sa!!!

Hương Mỹ

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 01:42 AM
Gửi vào: #24


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





Sư cọ đầu ban

Sư cọ đầu ban giả Quý Thầy
Mồm thời ăn mắm chẳng ăn chay
Cúng tiền hưởng bạc mang quằn đải
Có vợ sinh con thật đủ đầy
Gỏ mõ phao vu người chân chánh
Đánh chuông bôi bẩn kẽ làm ngay
Thời nay mạt pháp ma làm Phật
Lộng giả thành chân nghĩ cũng hay

Hoa Hạ
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 01:48 AM
Gửi vào: #25


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369




Huệ ơ!

56 Huệ còn bé lắm
Đệ thất vào trường Huệ nhỏ nhắn làm sao
57 Huệ vẫn tí xíu ngọt ngào
Huệ ngơ ngát mắt nai má ướm đào
58 đệ ngủ Huệ cao cao một chút
Dáng con gái Huệ bắt đầu trổ mã
Đẹp làm sao vừa bé lại vừa xinh
59 đệ tứ tóc Huệ dài thiếu nữ
Mắt long lanh ý tứ Huệ rụt rè
60 rồi không còn gặp mặt!!!
...............................................

Dòng thời gian nghiệt ngã cứ qua đi
Cướp của chúng ta dáng con gái nét xuân thì
Bạn bè nay đứa ở đứa đi ...
Trai lẫn gái ước gì ta hợp bạn
Dòng thời gian cứ buồn theo năm tháng
Ôi! Bến Tre nắng ráng bóng chiều trôi ?!
Bạn bè ơi! !!!quanh quẩn có mình tôi ?!!!
Dòng lệ chảy thấm môi già khô cổi ...
...................................................

Bổng hôm nay hai đứa mình gặp lại
Tiếng phone reo nghe tiếng ở đầu dây
Giọng chim khuyên trong sáng vẫn tròn đầy
46 năm đâu ngờ gặp lại đây !
Mừng tủi quá"tao" "mầy" tôi, Huệ ...
Dòng thời gian chúng mình hai thế hệ
Con chúng ta nay khôn lớn cả rồi
Hai chúng ta nay tóc bạc da mồi
Nhưng giọng nói nghe chừng không thay đổi !
Nghe Huệ nói mà sao lòng bối rối
Thời ấu thơ nguồn cội trở về đây
Chúng ta hàn huyên tình bằng hữu tràn đầy
Mong hợp mặt cho bỏ ngày tơ tưởng ....

Nhưng than ơi! dòng đời bao nghiệp chướng
Bọn mình nay tứ hướng biết tìm đâu
Trang web Bến Tre mong bớt những cơn sầu
Ta được gặp bằng lời thay gặp mặt
Trời Cali chiều hè sao nắng tắt
Phải vì ai nước mắt lại lưng tròng
Mai mốt mình nghiệp kết lại thong dong
Ta gặp lại bên kia bờ nghiệt ngã ...

Các bạn ơi! dù chúng mình đôi ngả
Kỷ niệm xưa vô giá dấu trong lòng
Quê của mình tình tự vẫn chờ mong
Ngày hợp bạn thỏa lòng ...ta tâm sự !!!

Hoa Hạ


Sờ khóe mắt thấy mình đang rưng khóc
Năm mươi năm, ngày nhập học nữa đây! NQ



Lẽ nhiệm mầu !

Cuộc sống nhân gian đến một lần
Kẽ thù oán hận lẫn người thân
Ghét thương thân phận thành duyên kiếp
Cuộc sống nhân gian đến thật gần

Thân phận mang sâu những nổi niềm
Biển đời nghiệt ngã mãnh tình êm
Sầu dâng chất ngất niềm tâm sự
Thân phận mang sâu những lụy phiền

Đã trải qua rồi những ước mơ
Dòng đời tình khúc biến thành thơ
Tình đầu êm ả trôi như mộng
Như nắng lụa vàng phả khói tơ

Đã trải qua rồi những khổ đau
Trăm năm hệ lụy tóc pha màu
Đắng cay lưỡi nếm mùi tân khổ
Nếm đủ hương đời thấm thật sâu

Bạn hỡi bây giờ ta với nhau
Về đây tìm lại chẳng mong cầu
Nắm tay truyền cãm làn hơi ấm
Để thấy bên ta lẽ nhiệm mầu

Hoa Hạ


Huệ ơ!

Các bạn ơi! dù chúng mình đôi ngả
Kỷ niệm xưa vô giá dấu trong lòng
Quê của mình tình tự vẫn chờ mong
Ngày hợp bạn thỏa lòng ...ta tâm sự !!!

Hoa Hạ


Sờ khóe mắt thấy mình đang rưng khóc
Năm mươi năm, ngày nhập học nữa đây! NQ



Cám ơn bentrehome đã giúp cho bạn bè ngày xưa còn tìm thấy nhau. Mừng cho niềm vui hội ngộ của chị Hoa Hạ và chi Huệ, xin cho ntkh được chia xẻ niềm vui đó...

Nhắc hoài kỹ niệm ngày xưa đó,
Bạn bè nay tóc đã điểm sương,
Hạ về phượng nở bên đường,
Huệ ơi, sao nhớ sao thương mái trường .

ntkh




User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 01:54 AM
Gửi vào: #26


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369




Họ Bán Nước Đã Bị Dơ

Anh bán nước chi phải ở tù
Nước trà nước vối nước trong lu
Hay là nước đá pha chanh muối
Họ bán nước sao chẳng ở tù ?!

Họ bán nước dơ chẳng ủ tờ
Họ hiền họ dại họ ngu ngơ ?!
Thưa không họ tổ cha ăn cướp
Vì thế cho nên chẳng ủ tờ

Họ cũng như anh cũng níu chân
Cũng dao cũng súng lận trong lưng
Súng anh hết đạn anh buông xuống
Họ nhốt thân anh để biết chừng

Bây giờ họ bán nước tự do
Nước đục nước dơ bán khỏi lo
Còn đâu nước sạch mà đem bán
Họ bán luôn lu bán cả lò !!!

Cụ Phan có dạy nước mà dơ
Lấy máu toàn dân rửa sạch bờ
Thời buổi bây giờ không thích máu
Lấy tình dân tộc rửa không nhơ

Nước sạch bình trong nước uống ngon
Sông Hồng sông Cữu nước luôn còn
Chảy qua ruộng lúa thơm đồng nội
Nước sạch dân lành rạng núi non

HH

Mấy tên tranh nhau bán nước để uống ,nhưng vì bán hết không còn nước sạch nên họ lấy nước dơ đem bán thế nước sạch đã hết trơn, bây giờ HH có một tiệm nước cũng đang bán nước lọc , không bị đánh thuế cũng kiếm bạc cắc , đủ ăn với sắm vàng, giúp bà con bên nhà, chứ không có của dư của để; bán nước tha hồ uống nước , chỉ mang tiếng là bán nước chút thôi, nhưng mình bán nước sạch cho thiên hạ uống , đó là việc thiên kinh địa nghĩa mà .



Nước của Cha ông!

Nước dơ lấy trí rửa cho thơm
Chớ để thằng gian nó ngó dòm
Thọc tay hạ tiện làm cho bẩn
Quậy nát giòng sông ngó đục ngòm

Dân hãy vùng lên lọc nước trong
Để cho thằng cướp khỏi còn mong
Ăn no lại đái vào lu nước
Bọn chúng gian tham chớ có hòng

Nước của dân lành nước chảy xuôi
Đồng khô nước tưới lắm người vui
Đòng đòng lúa trổ nhờ ơn nước
Nước sạch nhà nông hết ngậm ngùi

Dùng trí và tâm lọc nước sông
Nước từ nguồn cội nước băng đồng
Chảy ra biển cả làm văn hóa
nước của cha ông nước mặn nồng

HM


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 01:58 AM
Gửi vào: #27


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369




Những Bài Thơ Suy Tầm

Anh & Em
Nguyễn Thị Mai

Anh là một chấm buồm xa
Nhỏ như nắm được mà ra vô cùng
Anh là cỏ biếc một vùng
Non xanh đến nỗi ngập ngừng bước chân
Anh là lãng đãng phù vân
Mải mê với những xa gần, thấp cao...

Em là vệt sóng trên ao
Nhỏ nhoi với những khát khao riêng mình
Là viên ngói cũ đầu đình
Vô tư mưa xối, vô tình mây qua...

Dù anh biển rộng, trời xa
Cũng không bước nổi qua tà áo em

--------------------

Anh và Em (Thanh Nguyên )

Vài ngàn năm trước anh là núi
sừng sững cho mây có chỗ nằm
Thuở hoa dại nở chưa từng hái
anh làm chim chóc ghé về thăm

Anh không hùng vĩ bằng đại thủ
mà áo xanh hơn cỏ bạt ngàn
Em không huyền hoặc như uyển mộng
sáng bừng nhánh củi đốt khai hoang

Hai ta trụ ở đời chân chất
hậu kiếp tiền căn trả lại trời
yêu nhau thành khẩn hơn thệ ước
thơm ngát đêm mùi hoa, quả rơi...
kẻ mượn hồn

--------------------

Anh bắt đầu từ em
Việt Phương

Như trời xanh bắt đầu từ ánh sáng
Cứ mỗi ngày anh lại muốn gặp em
Như mỗi ngày đêm lụi nắng ngời lên
Chiều bâng khuâng khi hoa tím lại nở
Anh muốn bóp trái tim mình đến vỡ
Anh muốn tìm điều dễ ghét trong em
Tìm được rồi anh lại thấy yêu thêm
Mỗi con đường, mỗi bậc thềm khóm lá
Mang tình yêu, thành tình yêu tất cả
Mỗi việc anh làm là một đóa sương mai
Mang hình em như mang ánh mặt trời
Khi chưa gặp em anh mới sống một nửa cuộc đời
Chưa biết sự đắng cay ngọt ngào và lạnh lùng bốc lửa
Ta chẳng thể nào không trở thành nhau
Đêm mọc sao lên trời mở chiều sâu
Đến bây giờ từ đâu không nhớ nữa
Buổi sáng mai nao lại chẳng ban đầu.
--------------------

Anh Đi Và Em Đi
Hoàng Cầm

Anh đi về phía không em
Em đi về phía dài thêm bão bùng

Anh đi sắp đến vô cùng
Em đi sắp đến cánh hồng đang rơi

Bảy mươi đứng phía ngoẹn cười
Tám mươi đứng khóc nẻo đời chưa khô

Trăm năm nhào quyện hư vô
Biết đâu em vẫn lửng lơ hát buồn.

--------------------

Yêu Mãi Hoa Hồng
Lâm Thị Mỹ Dạ

Em có những ban mai chưa tắt giấu trong hồn như lửa
Em có nỗi buồn như tro
Hoang lạnh cả một thời thiếu nữ
Em có những ngọt ngào chưa tan
Thấm dịu cả tháng ngày lam lũ
Và em biết
Chỉ có một người
Nhìn thấy em

Bây giờ
Những ngày tháng xanh tươi dần vắt cạn
Ðôi mắt thâm quầng bóng tối đậm dần
Nhưng em biết trong cái nhìn nhân hậu
Anh vẫn thấy em tươi mới thuở ban đầu

Nhìn thấy em
Ðã nhìn thấy em
Tròn đầy như trăng
Xanh mềm như cỏ
Dịu hiền như sông
Hồn nhiên như gió
Như thác quyết liệt
Như núi nghĩ suy
Như đất thầm lặng
Chứa bao diệu kỳ

Bây giờ
Trên má em
Nếp nhăn dần lộ rõ
Trên tóc em
Sợi bạc dần choán chỗ
Giọng nói em chỉ còn những âm buồn
Và tiếng hát tắt chìm than đá

Nhưng em biết
Chỉ có anh duy nhất
Nhìn thấy em
Sức sống vẫn nguyên đầy
Nửa chìm khuất mặt trăng
Những xúc cảm sau màn sương phủ kín
Anh nhận ra em với tất cả sắc mầu
Anh có trên đời
Anh ở nơi đâu

Anh đã nhìn thấy em
Anh không có thật
Mong được sẻ chia
Em ao ước thôi mà
Nên mãi mãi
Chỉ có em đối mặt
Với chính mình -
Ðơn độc quãng đường xa.

--------------------

Anh Sẽ Đợi Em Ở Phía Cuối Đường
Lê Huy Thiên Trang


Đừng trách anh, nghe em yêu thương?
Lối chúng mình định qua phố phường tấp nập quá
Dòng người cuốn em đi, đời bao nhiêu sự lạ
Không dắt tay em, vụng quá, sợ em cười !


Anh sẽ đi cùng em khi phố đã thưa người
Khi đã vắng những lời mời đon đả
Khi em cần tình yêu mà không cần phép lạ
Khi sánh vai cùng anh, em kiêu hãnh mỉm cười


Anh sẽ đến cùng em, nếu giữa đường bão nổi
Nếu gió gầm, đêm tối bỗng chòang buông
Còn, em ơi, nếu lạc giữa phố phường đô hội
Anh sẽ đợi em ở phía cuối con đường.

--------------------

đâu bóng người xưa !

Ngày mai sẽ hẹn cùng em nơi cuối phố
Đoạn đường mưa ngập lối, anh không màng

vô duyên một phút muộn màng
đường xưa lá trải hong vàng nắng hanh

Nhưng bến cũ giờ không còn bóng người
Thôi nhìn biển
để nói lời với sóng
nước biển mặn cả hồn anh

Đợi em hớp ngụm đá chanh
Cây cao vẫn đứng xây thành bóng râm
Tháng năm từng bước âm thầm
Ngồi đây một kiếp tóc xanh bạc đầu

HH



Lỗi hẹn

Em lỗi hẹn một thời hoa đỏ thắm
Bước viễn du tan cả mộng công hầu
Đêm thao thức nghe thời gian gậm nhấm
Biết mình đang chờ tháng bảy mưa Ngâu

HM




User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 02:00 AM
Gửi vào: #28


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





Em lấy chồng!

Mai mốt em tôi đi lấy chồng
Tháng sáu trời hè bổng trở đông
Em cùng phối ngẫu nồng hơi ấm
Riếng nhấp quỳnh tương quá lạnh lùng

HH



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 02:02 AM
Gửi vào: #29


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





BIỂN ĐỘNG

Biển động hôm nay nhớ mặt trời
Gót giày phiêu lãng lại rong chơi
Mơ hoa một đóa đi tìm giấc
Ngủ lại bên đường nhớ biển khơi

Chiêm bao để buốt giòng thơ mẹ
Nhớ quá quê hương kiếp đọa đày
Chiều tím tô vời mây đổi hướng
Một chùm hoa trắng gió đang bay

Đại dương dậy khúc ly hương dại
Bỏ cả đồng xanh lạc bước rồi
Tìm trong túi áo hình em đẹp
Để thấy mùa xuân một vẽ ngồi

Thái Bình bờ lạ khúc trời tây
Đâu thiếu mà sao vẫn đọa dày
Bởi nhớ biển đông giàn nước mắt
Rượu đào chưa uống đã cuồng say

Hoa Hạ



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 02:17 AM
Gửi vào: #30


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





Cùng với chư vi nữ sĩ thích làm thơ, HH muốn lập "HỘI SỢ CHỒNG" không biết Quý vị nữ lưu nào muốn nhập hội không ?! Như thế để đối lại "les cheveux" của mấy ông ! cho quân bình âm dương . Nếu Quý vị muốn thì ghi danh với bà xã Ông Ba Kiến Hòa độc thân tại Cầu Chẹt Xậy quên số nhà, sẽ hỏi lại và cho biết sau ! !
Chả là HH đã mua một cây cây súng ngắn, loại 9 viên đạn để ở nhà ,nên muốn lập " Hội sợ chồng"...chết vì lạc đạn .

Nếu mai anh chết sẽ nằm không
Làm gái năm con hết động phòng
Những lúc giở giời cần anh đến
Thãm thương thân phận gái không chồng!!!

Lập hội sợ chồng kỹ niệm anh!
Giỗ này mồ mã cỏ còn xanh
Em ra ngồi quạt mong mau héo
Tái giá cho xong ...chẳng đoạn đành

Rồi tháng năm dài lại luống qua
Ăn chay nằm đất chẳng kêu ca
Bàn tay anh chẳng còn âu yếm
Khiến cả lòng em nhớ thấy bà !!!

Chiụ đựng quen rồi anh biết không ?!
Hồng nhan tàn tạ má thôi hồng
Các con nay đã thành gia thất
Em ở một mình thế cũng xong !!!!!!!!!

HH




Từ lâu Hội Les Cheveux độc diễn sân khấu nên có phần tẻ nhạt. Nay thêm "Hội Sợ Chồng"... chết vì đạn lạc thì có vẻ đa nguyên hơn. Tiến bộ để vào WTO!!!

ThoiTran



(thoitran @ Mar 18 2006, 09:29 AM)
Từ lâu Hội Les Cheveux độc diễn sân khấu nên có phần tẻ nhạt. Nay thêm "Hội Sợ Chồng"... chết vì đạn lạc thì có vẻ đa nguyên hơn. Tiến bộ để vào WTO!!!



độc diễn thì vào W.C sức mấy mà dám đa ...thê !!! mất ghế 3 chân làm sao !
Hoa Rau Muống tím nhạt trời Ông Địa

hoaha



Cô Hoa Hạ thân,

Tôi xin Cô đừng xử dụng súng ngắn với 9 viên mà nên xài mã tấu. Thứ nầy hiện đang sụt giá ở VN vì CB không còn thích xài nữa. Xài súng thì cứ mỗi lần rút ra khỏi vỏ và bóp... cò thì có một mạng gục ngã, không chết thì cũng thành phế binh. Còn với mã tấu thì cứ mỗi lần Cô mài thì ai dù có mình đồng xương sắt cũng phải teo... ruột già. Lở khi nào giận quá thì các bà thẻo vài miếng thịt... dư cho đả nư rồi băng bó qua loa cũng xong. Đâu cũng còn có đó để "rebuild" được.

Ý kiến tuy thô thiển nhưng thiết thực. Mong Cô thử nghiệm sẽ thấy kết quả và tiết kiệm đồng Đô.

ThoiTran




Đồng ý nhất trí với thủ trưởng Thoitran, vì trước HH đã từng là đội trưởng du kích tóc dài, sau lén bỏ đảng MTGP chim Ziệt của xứ xà bông cô ba, nước CHNDMN Chim Ziệt mà theo chồng phản động về nước liên hợp quốc cư ngụ tại tiểu Sàigòn đến bây giờ đã được trên 6 bó, hồi đó chuyên xử dụng mã tấu, vừa dễ chặt khúc và không gây tiếng động , nhưng từ ngày vào nước cờ sao, không tìm thấy mã tấu, mà chỉ có súng ngắn 9 viên vừa gọn nhẹ, đẹp thấu trời Ông địa và khi xử dụng thì chỉ có từ chết tới bí thương nặng . Còn không nở cắt ruột thừa vì câu Ông bà có nói :
"Tay cắt tay sao nở, ruột cắt ruột sao đành" ,thà bắn chết rồi bước thêm bước nửa, chứ ai cắt ruột dư, để mà hối hận ! Cám ơn ý kiến của thủ trưởng thoitran rất logic, nhưng đã quá date, không thể dùng tại xứ tạp chủng này !
Hoa Rau Muống màu tím nhạt

HH



Cùng với chư vi nữ sĩ thích làm thơ, HH muốn lập "HỘI SỢ CHỒNG" không biết Quý vị nữ lưu nào muốn nhập hội không ?! Như thế để đối lại "les cheveux" của mấy ông ! cho quân bình âm dương . Nếu Quý vị muốn thì ghi danh với bà xã Ông Ba Kiến Hòa độc thân tại Cầu Chẹt Xậy quên số nhà, sẽ hỏi lại và cho biết sau ! !
Chả là HH đã mua một cây cây súng ngắn, loại 9 viên đạn để ở nhà ,nên muốn lập " Hội sợ chồng"...chết vì lạc đạn .

Nếu mai anh chết sẽ nằm không
Làm gái năm con hết động phòng
Những lúc giở giời cần anh đến
Thãm thương thân phận gái không chồng!!!

Lập hội sợ chồng kỹ niệm anh!
Giỗ này mồ mã cỏ còn xanh
Em ra ngồi quạt mong mau héo
Tái giá cho xong ...chẳng đoạn đành

Rồi tháng năm dài lại luống qua
Ăn chay nằm đất chẳng kêu ca
Bàn tay anh chẳng còn âu yếm
Khiến cả lòng em nhớ thấy bà !!!

Chiụ đựng quen rồi anh biết không ?!
Hồng nhan tàn tạ má thôi hồng
Các con nay đã thành gia thất
Em ở một mình thế cũng xong !!!!!!!!!

HH



Nếu mai anh ngũm chẳng nằm không
Tuy đã năm con vẫn động phòng
Những lúc giở giời ta chiếu tướng
May thay hạnh phúc gái không chồng

Lập hội sợ chồng nhớ đến anh
Ba ngày mồ mã cỏ "no" xanh
Khỏi cần ra quạt đương nhiên héo
Tái nạm gầu gân vớt đoạn đành

Bước tới đèo ngang chớ bỏ qua
Chàng hò thiếp hát lúc song ca
Chết chồng không tái là xưa lắc
Tái giá lần ni biết mặt bà

Chịu đựng đâu đành anh biết không
Từ khi anh ngũm má thêm hồng
Chàng tuy không lớn bằng anh lắm
Cũng đáng điễm mười lúc "trả" xong !
Hương Mỹ




User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 02:19 AM
Gửi vào: #31


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





Ba hồi Bát Nhã

Chiều nay hơi lạnh phả không gian
Bên rậu hoa thương rụng khắp đàng
Quán Âm tượng Thánh long lanh nắng
Giọt phủ hoàng hôn rọi ngở ngàng

Trời xuân chùa vắng một mình ta
Nghe tiếng Nam Mô nhịp thái hòa
Chợt tỉnh biết mình trong mộng ảo
Sao còn bận bịu tấm Ca Sa


Ba ngàn thế giới cõi mông lung
Theo tiếng kinh cầu nhịp mõ tung
Vang vọng chuông ngân lời sám hối
Ba hồi Bát Nhã trống vang thùng

"Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết"
"Đêm qua sân trước một cành mai"

HH.
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 02:29 AM
Gửi vào: #32


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369



Vô Thường

Nguyễn đã đi rồi Thanh ở Mỹ
Còn tôi vô định chốn nào đây
Bướm hóa thân tôi hay mộng mị
Cali trời xám gió đưa mây

Châu, Vanh trên bước đường thiên cổ
Bỏ lại trần gian những tiếc thương
Bổng thinh nghe tiếng thời gian gọi
Đã điễm vô thường nổi vấn vương !!!

HH.


Vô Thường

Châu, Vanh trên bước đường thiên cổ
Bỏ lại trần gian những tiếc thương

HH.


Chào anh HH,
Có phải anh nhắc anh 7 Vanh của Lúa ? Hồi trưa này khi đang dọn dẹp phòng làm việc, tự dưng tìm lại được 1 chiếc ghe bằng gỗ của ông anh thứ 10 tặng khi Út Lúa sinh nhật xưa kia hồi còn ở Bắc Âu nên chạy ra lấy bút chép bài Thơ, rất phù hợp với bài Vô Thường của anh nên cho phép út Lúa họa theo nhá:


Chiếc Ghe Gỗ Bỏ Quên

Dọn dẹp phòng em dịp cuối năm
Nhặt trong góc nhỏ chiếc ghe nằm
Chơ vơ buồn bả như ngồi đợi
Tất bật dừng chân ghé hỏi thăm !

Hỏi bao năm đã mấy mùa qua
Anh em loạn lạc đứa xa nhà
Ghe con vượt sóng trời vô định
Bắc Âu giá lạnh đón chào ta

Vĩnh biệt mẹ cha anh đã đi
Rũ bụi trần gian để lại gì
Còn đây ghe nhỏ , quà anh tặng
Một thoáng buồn dâng lệ khóe mi

Út Lúa



Món quà anh 10 tặng cho em gái mùa SinhNhật nó - Chiếc Ghe Gỗ ! ( Đan Mạch 1980)





Xin mượn vần của Hoa Hạ để viết bài thơ :

Nhớ Mỹ Lòng

Bổng nhiên thấy nhớ cầu Chặt Sậy,
Tháng nào nước lợ chảy vào đây ?
Vớt rẹm cùng tôm cua say ngủ
Ôm rễ lục bình ngắm trời mây

Mỹ Lòng đường nhỏ vào trong thất,
Tôi vẫn mong về gặp người thương.
Sắp Tết sao nghe lòng đau nhói,
Viễn xứ bao năm vẫn vấn vương !

TinhKhang

Melbourne, 04.01.2006



user posted image

Xin gởi dô đây hình góc cầu Chẹt Sậy nhìn tới hướng đi Mỹ Lồng. NhàQuê


Chào anh HH,
Có phải anh nhắc anh 7 Vanh của Lúa ? Hồi trưa này khi đang dọn dẹp phòng làm việc, tự dưng tìm lại được 1 chiếc ghe bằng gỗ của ông anh thứ 10 tặng khi Út Lúa sinh nhật xưa kia hồi còn ở Bắc Âu nên chạy ra lấy bút chép bài Thơ, rất phù hợp với bài Vô Thường của anh nên cho phép út Lúa họa theo nhá:


Chiếc Ghe Gỗ Bỏ Quên

Dọn dẹp phòng em dịp cuối năm
Nhặt trong góc nhỏ chiếc ghe nằm
Chơ vơ buồn bả như ngồi đợi
Tất bật dừng chân ghé hỏi thăm !

Hỏi bao năm đã mấy mùa qua
Anh em loạn lạc đứa xa nhà
Ghe con vượt sóng trời vô định
Bắc Âu yên ấm đắp xây nhà

Vĩnh biệt mẹ cha anh đã đi
Rũ bụi trần gian để lại gì
Còn đây ghe nhỏ , quà anh tặng
Một thoáng buồn dâng lệ khóe mi

Út Lúa


HH(chồng) là bạn của Vanh, nhưng mọi người thì gọi là "Danh" .Còn HH (vợ) thì biết nhiều về anh chị em của Út Lúa, HH(vợ) cho biết Út Lúa giống Chị BV như hai giọt nước . Mến chúc Út Lúa một năm mới vạn sự lành .
Xin họa lại bài thơ của Út Lúa

Trời phủ cơn mưa !!!

Trời phủ cơn mưa dịp cuối năm
Nhặt trong góc thức "nhớ" đang nằm
Chơ vơ một nổi niềm cay đắng
Có biết cùng ai để hỏi thăm ?!

Xa cách bao năm mấy nổi qua ?!
Anh em bậu bạn cảnh tan nhà !
Ghe đem định mệnh vào vô định
Bốn biển giờ đây tạm gọi nhà

Vĩnh biệt quê hương một chuyến đi !!!
Tâm tư ghi lại tiếc thương gì
Còn mang kỷ vật quà ai tặng ?!
Những nổi niềm rie^ng lệ ướt mi !!!
HH .


Nhớ xưa !

Tôi có lần qua cầu Chặt Sậy
Mỗi khi công tác ở Ba Tri
Bây giờ nhớ lại thời xưa cũ
Bổng thấy trời xưa u ám mây

Mỹ Lòng chợ nhỏ trời mưa ướt
Bùn lấm chân ai thật dễ thương
Lại tết xa quê lòng thổn thức
Viễn xứ cơ hồ nổi vấn vương

HH



Chào chị HH,

Không ngờ vào đây tưởng không ai biết ai, nào dè biết nhau cả tôn ti họ hàng nhà mình, từ anh chị lớn đến con em gái Út , Lúa còn thằng em trai Út còn ở lại nhà :

Tìm Đâu Nữa

Đất đai mồ mã em nó trông
Ngờ đâu họ lấy tạo con sông
Cầu xây đấp lộ ngang qua đó
Kỷ niệm còn đâu nữa mà mong ?

Về cố đào ra dấu vết xưa
Của thủa ngày xưa dưới bóng dừa
Một thời non dại nuôi khôn lớn
Trước thềm năm mới tủi hờn chưa ?
Buồn !

Lúa 4.01.06


Được chỉnh sửa bởi Hoa-Ha on Apr 20 2007, 02:32 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 02:36 AM
Gửi vào: #33


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





Khách lãng du

Tôi chỉ là một khách lãng du
Bao nhiêu thương nhớ biến sa mù
Ngàn năm tôi vẫn là hoang đảo
Giữa tiếng kinh cầu nức nở ru

Tôi chỉ là nghiệp chướng ban sơ
Lắng nghe tên gọi dưới trăng mờ
Lời ai tự thán đâu danh phận
Năm tháng dòng trôi mãi hững hờ

Tôi chỉ là thân phận nhỏ nhoi
Lang thang cô lẽ kiếp rong đời
Đi tìm nguồn cội bao năm tháng
Chỉ thấy bên mình phiếm đá trơ

Dừng chân một lát nghe "mình" nói
Vô ngã là mi một kiếp hờ
Tứ đại huyễn duyên sinh tử hợp
Chỉ là ảo mộng giấc cùn mơ

HH



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 02:38 AM
Gửi vào: #34


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





Bạn bè còn mấy đứa ?!!!

không biết nửa bạn bè còn mấy đứa ?!
mà giờ đây trống vắng một mình ta
không biết nửa còn chăng dăm ba đứa ?!
mà bây giờ mây nổi chiều đi qua

chiều như lặn hoàng hôn còn chút nắng !
bạn bè tôi đã mất ở nơi đâu ?!
có phải chăng môi mình như thật đắng
nhớ ngày xưa chén rượu tựa ly bôi !

Tôi nhớ Bến Tre hay Kiến Hòa năm ấy
Hái đọt lan xào một dỉa làm mồi
uống cho cùng gịot lệ mặn trên môi
cô đơn quá nhớ ngày xưa sống dậy ?.

không biết nửa bạn bè còn mấy đứa
mà bây giờ đếm tuổi đợi hoàng hôn !!!
HH


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 02:40 AM
Gửi vào: #35


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





Về đây

Về đây nghe nắng reo tim cỗi
Để thấy hoa tan nắng mượt mà
Về đây nhìn nắng lung linh rọi
Vẫn thấy ngàn năm đất thật thà

Từ độ quê mình thôi khói lữa
Nắng ấm chan hòa đếm bước em
Lúa vàng nặng chĩu nghe em hứa
Và thấy thu vàng lá lót êm

Rồi quê bỏ lại đời phiêu bạc
Tìm chút dư hương ở xứ người
Trong tôi xao xuyến tim tan nát
Hong nắng chiều nay nhớ trọn đời

Về đây nhìn nắng quê thơm lúa
Những cánh đồng xưa mút bạc ngàn
Hương đồng cỏ nội mùi tơ lụa
Tìm thấy trong tôi nắng rộn ràng

HH.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 02:42 AM
Gửi vào: #36


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





Lao động vinh quang

Nắng rọi từ đầu xuống đến chân
Mồ hôi nhuể nhại khắp châu thân
Kiếm cơm quầng quật cày bươm xác
Lo cháo gian nan cắm cổ mần
Đất nước thanh bình vui thỏa chí
Non sông an lạc sướng tinh thần
Sống đời đạm bạc không tranh lợi
Lao động đến già cũng hết gân

HH




Xin phép được họa thơ của Hoaha :

Muốn sống đành lao động

Nhắm mắt liều mình cứ bước chân,
Ôm cầm nỗi khổ nặng trên thân.
Rằng : Lo đạt được chỉ tiêu- Gắng !
Bảo : Cố tăng gia năng suất- Mần !
Thủ Trưởng ra oai , còn thế lực,
Dân hèn nhận lệnh , mất tâm thần .
Dẫu hay đáy biển mò kim khó,
Kéo lết thân tàn thịt sút gân !

ChiêuNhiên




User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 02:47 AM
Gửi vào: #37


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





PHƯỢNG HỒNG MÙA HẠ

Về những mối tình thơ dại Một Thời PCT-ĐN 54-60

Em nhặt làm chi cánh phượng hồng
Cứ để phượng buồn trôi ven sông
Bỏ lớp bỏ trường từ dạo ấy
Phượng tiễn chân em bước theo chồng

Em lỗi hẹn rồi em biết không
Hay em quên hết chuyện ban đầu
Trong ngăn tim nhỏ màu phượng thắm
Nay đã khô ....theo mối tình sầu

Bài thơ phượng vĩ ai phổ nhạc
Tiếng hát nào rung động hồn hoa
Anh đi ...đi mãi trong nắng hạ
Mà tưởng chừng tuyết trắng nhạt nhoà

Anh vẫn mơ phượng hồng ngày đó
Lang thang tìm hạnh phúc phù du
Trong giấc mộng một lần bắt gặp
Chợt giật mình mộng đã xa mù

Thân lữ thứ đơn côi ngớ ngẩn
Nhớ nhung nhiều áo trắng xa xăm
Anh với tay ôm tình phượng vĩ
Thả bay theo con trốt xoay vần

Nếu vô tình em qua trường cũ
Chạm màu hoa ... đụng đến hồn thơ
Anh thương quá tìm về tuổi dại
Phượng nở ven sông phượng vẫn chờ

Tôn Thất Phú Sĩ
Paris vào Hạ



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 02:49 AM
Gửi vào: #38


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





Thường Hằng Nhốt Trọn Sân Si

Thường hằng chẳng biết ở đâu
Nghe như nó vẫn mang sầu thế nhân
Thường hằng cho ta kết thân
Bổng dưng ta thấy không cần đến ta

Hỏi mình có phải là ma ?!
Tại sao lại biết Phật Đà niệm kinh
Nam Kha ai khéo bất bình
Du trong mộng tưởng chúng mình đang mơ!

Tìm tâm ngằn mé không bờ
Tìm thân chỉ biết lờ mờ tử sinh
Cỏi mê hay tại chúng mình
Thoát thai sinh tử chuyện tình thế gian

Ba ngàn thế giới hoang tàn
Đơn du ta đến hoang tàn ta đi
Thường hằng nhốt trọn sân si
Bờ môi vẫn mộng thầm thì vẫn đang !

Ta chỉ là người khách lãng du
Bao nhiêu ước vọng biến sa mù
Ngàn năm ta vẫn là hoang đảo
Giữa tiếng kinh cầu nức nở ru

H.H



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 02:51 AM
Gửi vào: #39


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





Em gái xứ dừa !!!


Ngày xưa anh đến thăm em
Không quà không cáp chỉ đem chút tình
Nhìn nhau bốn mắt lặng thinh
Ba mươi năm của chúng mình đầy vơi

Võng đưa nghe tiếng à ơi !
Thương ai để cả một đời cho nhau
Vu quy pháo điểm má đào
Thành duyên giai ngẩu buồng cau lá trầu

Đổi đời thêm mặn nghĩa sâu
Anh đi biền biệt nhiệm mầu thân em!
Mùa xuân lá đổ bên thềm ?!
Nuôi con lặn lội bới thêm nuôi chồng

Dù cho nước cạn biển đông
Nói sao cho hết tấm lòng của ai!
Sóng đời không ngả thân mai
Phong ba mới biết đức tài gái "NAM"

H.H



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Hoa-Ha
post Apr 20 2007, 02:55 AM
Gửi vào: #40


Member
**

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 26
Tham gia: 20-April 07
Thành viên thứ: 369





Mùa Xuân Mai Rụng

Mùa xuân tan tác cánh hoa mai
Lam lủ phong sương nặng gót hài
Tấm áo miếng cơm khô cả lê.
Thay chồng lặn lội bước tương lai

Rồi cũng qua ngày cũng thế thôi
Nhọc nhằng trưa nắng đẫm mồ hôi
Buôn gánh bán bưng tàn buổi chơ.
Gót đời trầy trụa cũng xong rồi

Tám năm lặn lội ở bờ ao
Gánh gạo nuôi chồng cha*?ng dám xao
Một giấc mơ hoa tròn nghĩa cả
Đem thân bồ liễu thế anh hào

Mặn mòi đâu phải phấn cùng son
Đen da vì bởi nắng tô dòn
Vẹt khó mà đi không thấy khó
gian nan tình nghĩa vẫn vuông tròn

H.H



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

29 Pages: V < 1 2 3 4 > » 
Reply to this topicStart new topic
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 24th February 2020 - 09:00 AM