IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

11 Pages: V « < 9 10 11  
Reply to this topicStart new topic
> Đinh hợi sắp tới bà con ơi !, Hoa hạ
hoaha
post May 28 2017, 11:20 PM
Gửi vào: #201


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Nhớ bác
“Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà"
"Miền Nam nhớ bác nỗi da gà"

Bác làm kách mệnh nơi hang Pó
Bác chết ba đ́nh lộ xác ma
Giải phóng Saigon mong đón Bác
Hai miền thống nhất Bác không ra
Ngụy dân buồn quá dong đi Mỹ
Dành dụm tiền đô gởi chút quà

Dành dụm tiền đô gởi chút quà
Nào ngờ "cháu" bác đất dâng hoa
Lom khom dướí trướng nâng anh chệt
Lúi húi cuối đầu đội chú nga
Nhờ thế đảng ta giàu nứt thịt
Cho nên dân chúng đói ḷi da
Hàng năm "khúc ruột" đô la gởi
Nuôi bọn sâu dân trắng nỏn nà

Nuôi bọn sâu dân trắng nỏn nà
Ngày nay đảng rước giặc về nhà
Một ngàn xuân cũ làm nô lệ
Hai chục thu tàn thịt xáo da
Những tưởng ḥa b́nh thời đở khổ
Nào ngờ độc lập vẫn như ma
Bác ơi ! thức dậy cho dân cậy
Nằm giữa ba đ́nh thối rữa ra

Nằm giữa ba đ́nh thối rữa ra
Hàng năm bảo dưỡng tốn đô la
Bạc vàng đúc tượng nuôi dân đói
Tiền của xây lăng dựng nước nhà
Bác có linh thiêng vặn cổ đảng
Hiện hồn nhát cán cứu dân ta
Tiền đồ không khéo vào tay chệt
Đất nước tan tành hổng kịp la
Lăo Nặc


Được chỉnh sửa bởi hoaha on May 30 2017, 01:40 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 2 2017, 08:40 PM
Gửi vào: #202


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Ông "Phắc" Mỹ du
Ông "Phắc" Mỹ qua lúc xế tà
Mặt trơ tráng bóng miệng cười hoa
Sân bay ra đón vài ba chú
Băi đáp kè theo có thím nhà
T́m lối Bất Vi mong cứu "chúa"
Kiếm đường Ích Tắc kẻo banh "da"
Gặp "Trùm" kế cũ dây đu tiếp
Chú Mẽo sao mà dễ thế ta ?!

Tưởng là như vậy nhưng không vậy
Kẽ cắp sao qua được lăo bà
Lái súng nổi danh trên thế giới
Dính vào lún đậm khó mà ra !!!

Về với nhân dân là ăn chắc
Cơm rau dưa muối thế an gia
Bốn ngàn năm sữ danh c̣n rạng
Nước Việt của ḿnh ta với ta
Lăo Nặc



Được chỉnh sửa bởi hoaha on Jun 4 2017, 08:08 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 4 2017, 07:44 AM
Gửi vào: #203


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



CÁC ÔNG, CÁC BÀ (Thơ Tếu)

Chuyện rằng từ thuở xa xưa
Ông bà ta đă dây dưa ái t́nh
Bởi thế nên tục truyền rằng:


Ông Lănh, Ông Tạ, Ông Đồn
Ba người bạn thiết sớm hôm một nhà
Ông Lănh bản chất thiệt thà
Thầm yêu nét đẹp mặn mà Bà Đen
Nhưng nào ông dám bon chen

Núi Bà ĐenSáng đêm chong đèn nhung nhớ thiết tha
Ông Đồn bản tánh nguyệt hoa
Chờ Ông Lănh kẹt, cà rà Bà Đen
Hai người xả láng một phen

Thị Nghè

Sinh ra bé gái đặt tên Thị Nghè
Ông Lănh nghe nói, thuê ghe
Đi thăm cho biết Thị Nghè ra sao
Ngó gần nó cũng bảnh bao
Nh́n xa nó cũng hao hao Ông Đồn
Bà Đen từ dạo sinh con
Vốn đă đen sẵn nay c̣n hơn xưa
Ông Đồn nh́n vợ hết ưa
Bỏ lên Long Khánh say sưa miệt mài
Bà Đen ngẫm nghĩ chán thay
Cũng đi lên núi đêm ngày thở than
Thương cho đứa cháu lầm than
Ông Lănh hào hiệp cưu mang đem về
Buồn cho cuộc sống ê chề
Một già một trẻ bốn bề cô đơn
Ông bèn thẳng xuống Hóc Môn

Chợ Bà Điểm

Cưới luôn Bà Điểm để chôn cuộc đời
Qua bao vật đổi sao dời
Bà Đen ở vậy cho vơi nỗi ḷng
Chỉ c̣n Ông Tạ lông bông
Bạn bè lấy vợ nên chồng đă lâu
Cô Giang sắp sửa ăn trầu
Cô Bắc cũng đă từ lâu theo chồng
Ông bèn đi xuống Cầu Bông
Hỏi thăm Bà Chiểu có chồng hay chưa
Bà Chiểu nghe nói bèn thưa:
“Chỉ c̣n Bà Quẹo là chưa có chồng
Bà Điểm tay bế tay bồng”
Buồn t́nh, Ông Tạ phải ḷng Bà Hom
Ông bèn bao cuốc xe ôm

Lăng Cha Cả
Về lăng Cha Cả lo hôn lễ liền
Phụ rể có cậu Bảy Hiền
Nữ trang Chú Hỏa bạc tiền thiếu đâu
Bà Hạc th́ làm phụ dâu
Chú Ía bưng quả, buồng cau, khay trầu
Bà Hom tṛn mối duyên đầu

Thương cho Bà Quẹo âu sầu đắng cay
Ế chồng mấy chục năm nay
Chỉ v́ cái tội thích hay làm tàng
Buồn cho nghiệp chướng bẽ bàng
Bà đành an phận chẳng màng hơn thua
Mặc cho thế sự ganh đua
Bà liền xuống tóc vô chùa Bà Đanh
Bỏ ngoài tai việc chúng sanh
Cam đành vui thú tu hành điền viên
Buồn nhất là ở Phú Yên
"Ông Chừ" hổng có t́nh duyên mặn mà
Tự trách số phận “con gà” (mắc dây thun)
Ông qua Cam Bốt cưới “Bà La Môn”.
Không biết tác giả


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Jun 4 2017, 07:46 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 4 2017, 09:15 AM
Gửi vào: #204


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Hôm qua có một cụ ông trên bảy bó, lúc hôn môi một cụ bà cũng trên bảy bó, lở nuốt hàm răng giả của nàng và trợn trắng chết không kịp ngáp . Thật là một cái chết v́ t́nh quá là thương tâm !!!

T́nh già ư trời

Chàng bảy bó nuốt hàm răng giả
Của người yêu vật vă chết tươi
Giờ chàng chín suối ngậm cười
C̣n nàng tang trắng sầu đời dở dang

Biết sao được t́nh chàng ư thiếp
Tưởng từ nay có dịp lên hương
Nào ngờ đứt gánh tang thương
Bỏ nàng ở lại đoạn trường đắng cay

Nàng bảy bó giọt dài giọt ngắn
Chàng ra đi trống vắng đời em !
Nhớ chàng mắt lệ tèm hem
Mất hàm răng giả ai thèm em đây ?!

Thôi đành phải nhờ "thầy" đo lại
Làm hàm răng có cái nhai trầu
T́nh già cứ tưởng đậm sâu
Nào ngờ chàng đă qua cầu thẳng chân !!!

Lăo Nặc

Tiếng chuông ái t́nh
Lê Khánh Thọ


Phi trường Los Angeles nhộn nhịp người đi kẻ đến, ḷng Nga vui vui nhớ lại ḍng chữ email của đứa cháu gái gởi từ Sài g̣n: “D́ ơi, ông ngoại dạo này yêu đời, ca hát và huưt gió cả ngày, ông ngoại có bồ ! ”.

Ông B́nh đẩy xe hành lư ra cổng dáo dác t́m thân nhân. Giữa đám người lố nhố Nga nhận ra người cha già thân yêu tươi tắn rạng rỡ, trông trẻ hơn hai tháng trước cả 10 tuổi mà không cần tốn một xu teng nào cho dịch vụ căng da mặt, xâm mắt, xâm môi…Ông B́nh cũng không cần đi Lourdes xin phép lạ, cũng không uống sâm Cao Ly Đại Hàn. Thuốc căi lăo hoàn đồng là một người đàn bà xấp xỉ tuổi 65.

Câu chuyện t́nh xảy ra tại Sài g̣n đúng vào ngày rằm tháng 7.

Hôm đó chàng và nàng cùng đến chùa lễ Phật. Thiện nam tín nữ ra vào nườm nượp vui như ngày Tết. Mùi hương, mùi trầm huyền bí ngào ngạt từ đại sảnh bay tận ngoài sân và tiếng gơ mơ tụng kinh trầm bỗng làm tâm hồn quí Phật tử trở nên thanh thoát, dịu bớt bến mê trần tục. Nếu vô t́nh các chủ nợ gặp con nợ trong khung cảnh đạo pháp này cũng không ai nở nhắc nhở đến chuyện ân oán giang hồ.

Nàng ở trong ban t́nh nguyện nấu bếp. Vừa chấm dứt nhiệm vụ, vội vàng bàn giao công việc phân phối thức ăn cho một đạo hữu khác, nàng tất tả vào restroom v́ nín tiểu quá lâu tức cả bụng, tiện thể rút cái gương nhỏ trong bóp ra xem lại dung nhan nặng mùi dầu chiên đậu hủ từ sáng đến giờ. Nàng cởi áo ngắn làm bếp, thay vội chiếc áo dài soie đem theo màu xanh nhạt thêu bông trắng thanh nhă rất hợp với chốn thiền môn.

Không quên tô lại môi son màu hồng cánh sen, nàng an tâm bước chầm chậm ra sân chùa, chỗ kê mấy dăy bàn dài dưới gốc cây Bồ Đề tỏa rợp bóng mát. Thiện nam tín nữ ngồi tán dóc đợi cơm chùa chiếm gần hết chỗ. Nàng ngồi kế bên bà bạn đồng tuổi, cười nói vài câu xă giao vớ vẩn…

Chàng trong ban phát kinh “Bạch y thần chú”. Được quí thầy tín nhiệm nhờ có đạo pháp vững vàng và tài ăn nói lưu loát, công việc của chàng không phải chỉ đơn giản phát kinh, mà c̣n giảng giải Phật pháp cho các đạo hữu nhận kinh trong khi quí thầy vắng mặt.

Văn pḥng giờ này vắng hoe. Thiên hạ một số đang hành lễ, một số khác đi theo tiếng gọi của bao tử. Chàng xếp những quyển sách kinh vào tủ, chậm răi tiến về phía dăy bàn ăn chỗ gốc cây Bồ Đề đảo mắt một ṿng. Phía đám đàn ông có vài chỗ trống. Làm như không thấy, chàng tiến về người đàn bà mặt áo dài màu xanh nhạt và cất giọng đầm ấm lịch sự:
- Thưa bà, tôi có thể ngồi đây không?
Nàng ngước đôi mắt sụp mí lên nh́n chàng, những vết chân chim hai bên đuôi mắt duyên dáng theo ánh nh́n thiện cảm, giọng miền Nam mềm như bún mới ra ḷ:
- Dạ xin ông cứ tự nhiên.

Tiếng chuông chùa ngân nga báo hiệu trên điện đă xong lễ ngọ…
Tiếng chuông hôm nay sao mà khác lạ không như mọi lần! Tiếng chuông vang vang một âm thanh huyền bí làm hai trái tim già cằn cỗi bỗng nhiên đập mạnh với tốc độ của máy bay Concorde…Nàng tưởng như ḿnh trở về thời nữ sinh Trưng Vương áo dài trắng trinh nguyên, c̣n chàng mang tâm trạng nam sinh như hồi c̣n cắp sách tới trường Quốc Học Huế.

Thiên hạ nhốn nháo đứng dậy đi lănh phần ăn nhưng cả hai đang ngẩn ngơ choáng váng trong một cảm giác lâng lâng kỳ diệu…Người ta gọi đó là tiếng sét ái t́nh. Trong trường hợp này đúng là tiếng chuông ái t́nh!

Đến khi thiên hạ trở lại bàn với phần đồ ăn đầy ắp trên tay th́ chàng cảm thấy bụng đói cồn cào. Chàng cất giọng chỉ huy pha lẫn chút âu yếm bảo nàng:
- Bà ngồi đợi giữ chỗ, để tôi đi lấy phần ăn cho bà luôn!

Nàng e lệ “dạ”ngọt xớt, trong ḷng xao xuyến thầm phục lối xử sự đầy nam tính của chàng Nàng véo thử vào đùi ḿnh xem ḿnh tỉnh hay mơ đây!? Chồng qua đời từ 20 năm nay, tưởng đâu sắp sửa lănh bằng “Tiết hạnh khả phong” th́ cơ duyên gặp được người trai chao ơi sao mà hào hoa phong nhă!

Chàng trở lại bàn bưng hai tay hai tô cơm chay, miệng cười tươi tắn khoe hàm răng hết xẩy!(hàm răng giả mới làm lại lần thứ hai tại Cali trước khi về Việt nam). Cặp kính đen đúng mode, cặp kính Giorgio Armanie của thằng con trai út bàn giao sau khi đă xài qua một năm, che những vết chân vịt hai bên đuôi mắt. Làn da đầy nhựa sống Việt kiều Mỹ khiến chàng hao hao giống nhà đại tư bản phong độ có cả nửa tá bồ nhí trong phim tập Hongkong mà nàng mới xem cách đây khoảng hai tuần lễ.
Lần đầu tiên trong đời cả hai Phật tử đồng ḷng thành thật công nhận món chay là món ăn ngon nhất trần gian!

Qua ba ngày liên tiếp gặp nhau hàn huyên tâm sự, lối xưng hô “ông-bà” được thay thế bằng tiếng “anh –em” ngọt lịm. Căn pḥng gắn máy lạnh ở nhà em Nga là tổ ấm của đôi mái đầu bạc mới nhuộm đen. Câu chuyện t́nh diễn ra êm đẹp dưới sự hỗ trợ của các con ông B́nh, đứa nào cũng xót xa thương cha thiếu vắng bóng hồng chăm sóc vào tuổi xế chiều.

Tuy nhiên chuyện đời ít khi được thuận buồm xuôi gió.

Bà Huyền ở một ḿnh trong căn nhà khang trang vùng Phú Nhuận, đời sống khá sung túc nhờ tiền viện trợ của các con ở nước ngoài. Ban ngày bà vẫn gặp mặt đứa con gái mượn mặt tiền nhà mẹ buôn bán, ban đêm nó về với chồng con. Một lần nọ ông B́nh gọi bà Huyền hỏi han sức khỏe v́ hôm qua bà bị Tào Tháo đuổi, giọng ông ngọt lịm:
- Em đă bớt chưa em? Đừng ăn bậy bạ nghen em, tạm thời ăn cháo trắng với cà rốt thử coi. Em uống Imodium chưa? Có ǵ gọi anh, anh đưa em đi bác sĩ.
Mặt bà Huyền nóng bừng choáng váng hạnh phúc. Phiền là đứa con gái xớ rớ đứng gần vễnh tai nghe ngóng. Bà hạ thấp giọng:
- Dạ bớt rồi (bà cố t́nh bỏ bớt chữ “anh" cuối câu).
- Chừng nào em qua anh?
Liếc nhanh về phía con gái, bà trả lời nhát gừng:
- Dạ chưa biết.
Đứa con gái đi vào nhà sau, bà thở phào nhẹ nhơm, giọng âu yếm:
- Em định ngày mai tới ở với anh hai hôm.
- Thật nghen! Anh nhớ em quá!
Tim bà Huyền đập mạnh:
- Bộ anh tưởng em hổng nhớ anh sao!
- Nhớ anh mà sao hôm nay không thấy tới!?
- Th́ tại em đau bụng mà!
- Mai em qua anh sẽ đưa em đọc bài thơ lục bát anh mới sáng tác. Anh viết về nỗi ḷng của người tù cải tạo.
Giọng bà Huyền sôi nổi:
- Dạ những bài thơ của anh bài nào cũng có chiều sâu. Hôm qua mấy bà bạn tới nhà thăm em, em có khoe thơ anh, mấy bà phục quá chời luôn!
Ông B́nh vui vẻ:
- Anh đâu cần bà nào phục. Anh chỉ cần một ḿnh em phục anh là đủ rồi !
Bà Huyền cười ḍn dă trước khi cúp máy. Ḷng bà lâng lâng như người mới biết yêu lần đầu…

Đứa con gái xuất hiện mặt hầm hầm. Từ nảy giờ trên lầu, nó đă nhấc máy phụ nghe lén mẩu chuyện của đôi t́nh nhân.
- Má nói chuyện với ai đó ?
- Ơ hơ…với đạo hữu quen hôm đi chùa.
Đứa con gái gằn giọng:
- Đàn bà hay đàn ông ?
Bà Huyền vốn sợ con, lí nhí :
- Đàn bà… mà…đàn ông. Đạo hữu th́ có …có cả nam lẫn nữ.
Đứa con gái lớn tiếng :
- Kép của má phải hông ?
Bà Huyền đỏ mặt :
- Ê…ê !…vừa vừa thôi nghen ! Đừng có hỗn !
Đôi mắt đứa con gái quắc lên nh́n mẹ, giọng đay nghiến :
- Má già rồi mà hổng nên nết !
Bà Huyền chết điếng cơi ḷng, vội vă bước lên lầu, nằm vật ra giường thút thít khóc…

Mối t́nh của hai cụ gặp nhiều chướng ngại không thua ǵ trang t́nh sử Roméo và Juliette của Shakespeare. Juliette Huyền muốn gặp Roméo B́nh cũng không phải dễ! Bà bắt buộc lập kế hoạch nói láo con gái, chẳng hạn xuống Vũng Tàu hai ngày ăn đám cưới con bà bạn, hoặc theo phái đoàn Phật tử lên Đà Lạt hành hương ba ngày…Khi Roméo B́nh muốn nhắn tin, em gái Nga chuyển lời qua điện thoại nhưng rồi đứa con gái tinh quái máu CIA cũng đánh hơi tài t́nh.

Vậy là chiến thuật phải thay đổi. Đứa cháu ngoại lănh trọng trách chim xanh phóng xe máy tới nhà bà ngoại ghẻ, kín đáo trao tận tay bà bức tâm thư của ông ngoại ruột.
Ông B́nh và bà Huyền giống đôi nhân t́nh trẻ không rời nhau nửa bước, không dám phí phạm thời gian khi được gặp nhau, biết ḿnh gần Đất xa Trời nên cần phải đốt giai đoạn.

Nhiều lần lũ con cháu vô t́nh lên sân thượng thấy cảnh hai cụ ngồi sát rạt bên nhau trên ghế xích đu, âu yếm cầm tay hay choàng vai ôm eo ếch chan ḥa hạnh phúc thật là cảm động !
Lũ con cháu rón rén bước xuống nhà, tôn trọng những giây phút thơ mộng riêng tư mà đứa nào cũng tin rằng đối với hai cụ quí giá c̣n hơn ngọc ngà châu báu.

Từ ngày yêu ông B́nh, bà Huyền bỗng nhiên có một vài thay đổi. Cách ba ngày bà ra tiệm làm tóc thay v́ mỗi tháng một lần như trước đây. Mái tóc được xịt keo cứng ngắc chẳng có sợi nào dám phất phơ trong gió. Những ngón tay kiêu sa trau chuốt màu hồng lấm tấm kim tuyến. Bà trang điểm ngay khi vừa rời khỏi giường, mặc đồ đầm và xức dầu thơm.

Ông B́nh cũng không kém đổi thay! Sáng ông dậy sớm hơn thường lệ, vội vă gắn hàm răng giả trước khi bà Huyền thức giấc. Ông thường ngân nga vài câu nhạc họ Trịnh và dồi dào cảm hứng phóng bút làm thơ tặng bà. Thơ ông không thường t́nh như tụi trẻ ca tụng t́nh yêu nam nữ và sắc đẹp người yêu, thơ ông chan ḥa t́nh yêu quê hương và ca tụng vẻ đẹp bốn mùa xuân hạ thu đông.

Những bài thơ thành công chiếm trọn tấm ḷng ngưỡng mộ của bà Huyền, cũng như lôi cuốn mấy bà bạn của bà Huyền nhao nhao đ̣i gặp mặt thi sĩ. Bà Huyền ngại ngần đắn đo, lo sợ không chừng một bạn nào đó nham hiểm có thể lập kế hoạnh cuỗm ông B́nh yêu dấu của bà. Bà Huyền thầm nghĩ “Ở đời làm sao biết được chữ ngờ!".

Mặc dù t́nh yêu mang hạnh phúc đến vào tuổi xế chiều nhưng tâm hồn bà Huyền vẫn chưa được yên tịnh. Bà khổ tâm than thở với đám con cháu ông B́nh về đứa con gái thiếu hiểu biết, không chịu thông cảm tâm sự của người mẹ lớn tuổi cô đơn, rằng trái tim bà vẫn c̣n rung động như thời thanh xuân, rằng bà cần t́nh yêu thương của ông, rằng ông 69 tuổi rồi cũng cần người bạn đời nâng khăn sửa túi! (Thật ra ba của Nga dấu bớt 10 mùa đông Cali v́ không thích con số 7 đứng trước số tuổi của ḿnh. Kể từ 10 năm nay ba của Nga vẫn giữ 69 tuổi không thay đổi.)

Những người già ở xứ Mỹ đăng báo kiếm bạn trên mục t́m bạn bốn phương không phải việc lạ lùng. Họ đám cưới vào tuổi 70 hay 80 là chuyện thường t́nh. Tại một viện dưỡng lăo ở Pasadena, Nga được bà Mỹ đỡ đầu dẫn đi dự đám cưới của người chị ruột 89 tuổi và cụ ông 92 tuổi.

Câu chuyên thật cảm động…
Ngày c̣n trẻ chị của bà Mỹ yêu chàng thanh niên làm vườn trong gia đ́nh nhưng bà không được chấp nhận v́ vấn đề môn đăng hộ đối. Bị cha mẹ ép gă chồng giàu sang, bà bước lên xe hoa với cơi ḷng tan nát. Phần chàng thanh niên nghèo vẫn ấp ủ mối t́nh đầu và cương quyết không lấy vợ.

Thời gian trôi qua…Chồng chết với tuổi già lụm khụm, bà gởi ḿnh vào viện dưỡng lăo và t́nh cờ gặp lại người t́nh năm xưa. Nh́n về tương lai chao ơi là ngắn ngủi! Họ vội vă làm lễ cưới để an tâm hạnh phúc sống nốt quảng đời c̣n lại. Tiếng chuông nhà thờ cũng là tiếng chuông ái t́nh ngân nga trong một buổi sáng đẹp trời chúc mừng hai cụ kết hợp khá muộn màng!

Hội nghiên cứu về tuổi thọ bên Mỹ xác nhận rằng những người sống lẻ loi chết sớm hơn những người có đôi bạn. Chính vào thời điểm này các bậc bô lăo cần người bạn đời hơn bao giờ hết v́ họ đă mất tuổi trẻ, mất sức khỏe, mất khả năng hưởng thụ…, mà chỉ có tiếng chuông ái t́nh là âm thanh tuyệt vời khơi động những tế bào cằn cỗi hồi sinh…

France, 2004
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 20 2017, 02:13 PM
Gửi vào: #205


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



CĂI NHAU NHƯ MỔ B̉



Hồi nào tới giờ tôi cứ nghe người ta nói căi nhau như mổ ḅ.
Thật t́nh sống ở thành phố, chưa bao giờ tôi được chứng kiến cảnh mổ ḅ như thế nào, nên cũng không hiểu tại sao khi mổ ḅ phải căi nhau. Chắc là căi nhau dữ lắm nên người ta mới ví như vậy.
Khi tuổi đă hườm hườm, con cái đi bốn phương tám hướng, chỉ c̣n lại hai “con khỉ già”. Tôi chợt nhớ tới câu ví trên, bỗng dưng tôi nhận thấy, có lẽ nên sửa câu trên thành “căi nhau như hai con khỉ già” th́ đúng hơn.
Tám năm trước khi qua tiểu bang khác để dự đám cưới con gái của cô bạn thân. Bạn bè chúng tôi đă mấy chục năm chưa gặp mặt. Nay nắm được bàn tay của bạn ḿnh, miệng reo vui, nhưng trong ḷng hụt hẫng. Thiệt t́nh không hiểu trong mắt bạn cũ, ḿnh già như thế nào, chứ tôi rất ngỡ ngàng, không thể tưởng tượng được khi nh́n thấy một cái đầu bóng loáng chỉ c̣n lơ thơ vài cọng tóc của một anh chàng từng được mệnh danh là “người đẹp” của trường ḿnh ngày xưa.
Đúng là ḿnh chỉ thấy người khác già, chứ ḿnh không thấy ḿnh già, dù người nào cũng đứng trước gương mỗi ngày!
Bên ngoài thay đổi nhanh th́ bên trong cũng thay đổi chẳng kém.Từ tính t́nh đến thói quen hàng ngày. Chỉ một điều duy nhất là ai cũng không chịu nhận ḿnh thay đổi: đó mới là vấn đề của hai con khỉ già.
Việc đầu tiên sau đám cưới là khi đi ăn bên ngoài, chàng không cần phải móc ví để trả tiền. Đó là dấu hiệu dễ nhất để phân biệt một cặp nam nữ khi bước vào quán ăn hay nhà hàng. Lúc trả tiền là bạn biết ngay, họ đang bồ bịch hay đă cột vào nhau (tie the knot). Mấy ông chồng cứ việc ngồi ung dung xỉa răng: đă có người lo chuyện trả tiền. Hầu bao của ḿnh bị lột hết rồi, có giấu diếm được chút nào th́ c̣n để “bù khú” với mấy thằng đực rựa, lúc chén chú chén anh. Chứ chén (với) em th́ để em trả. A penny save is a penny gain.
Phục vụ cho cặp t́nh nhân, bồi sẽ được tip kha khá, chứ lấy nhau rồi họ cho ít xỉn. Cô tiếp viên ở quán ăn đang than thở với cô bạn thợ tóc, th́ cô này cũng xua tay đồng t́nh: khỏi nói, mấy ông khách hồi c̣n độc thân mỗi lần cắt tóc cho nhiều tip. Lấy dzợ rồi cắt đi phân nửa. Có phải thế không quí vị đàn ông?
Hết đám cưới bạc tới đám cưới vàng, cặp uyên ương ngày xưa t́nh tứ lăng mạn bao nhiêu, th́ bây giờ lăng nhách bấy nhiêu.Chẳng c̣n ca tụng t́nh em như tuyết giăng đầu núi, vời vợi muôn thu nét tuyệt vời.
Tuyệt vời ǵ nổi, khi bà thử cái áo mới mua về. Hí hửng hỏi: ông thấy có đẹp không? Không khen th́ chớ, ông lại buông nguyên một gáo nước lạnh: 20 năm về trước.
Bữa khác ông quên bẵng câu trả lời của ḿnh hôm nào. Cũng hí hửng khoe bộ cánh mới mua, và hỏi bà, chứ hỏi ai bây giờ. Bà chẳng thèm nh́n, chỉ phán một câu: trông như con bú dù!
Thế là huề, ăn miếng trả miếng.
Các cô gái Việt ngày xưa thường lấy chồng lớn tuổi hơn ḿnh, v́ chê con trai bằng tuổi coi như em út. Tới tuổi về hưu, mấy ông chồng ở nhà, c̣n ḿnh vẫn phải đi làm. Mới chợt nhớ sao mấy con nhỏ Mỹ làm chung, đứa nào cũng già hơn chồng cả chục tuổi, và tụi nó rất hănh diện về điều này. Khi nghe nói chồng hơn 10 tuổi, có đứa buột miệng: sao lấy ông già?
Về nhà kể cho chồng nghe: con gái Mỹ khôn thiệt, lấy chồng trẻ mai mốt ḿnh về hưu sớm, ông chồng vẫn phải đi cày.
Ông chồng già với bộ mặt khinh khỉnh trả lời: không phải đâu bà ơi, nó phải cày chuyện khác cho lâu đó mà. Càng lâu càng tốt. Bà không nghe bây giờ ở VN, người ta nói “Phi công trẻ lái máy bay bà già đó sao?”, cứ ǵ con gái Mỹ trâu già mới thích gặm cỏ non.
Bà th́ nói ông không nghiêm chỉnh, ông th́ bảo tự dối ḷng, không thực tế. Ông mang chuyện hồi xuân của mấy bà ra làm chứng, bà bảo ông là đệ tử của hồi giáo, toàn nghĩ chuyện cà chớn. Thế là lại căi nhau. Thật sự ra bà biết các ông hết thời oanh liệt nên gặp nhau cứ than thở chuyện “găy súng”. Mấy ông bảo Cao Xuân Huy nói “tháng Ba găy súng” là không đúng. Súng vẫn c̣n, chỉ tịt ng̣i v́ thiếu đạn thôi. Những năm tháng tù đày trong lao tù (Không dùng từ này) đă làm cho mấy ông xót xa cho người vợ trẻ ở nhà “ Xuân đời chưa hưởng kịp, mây mùa Thu đă sang”.
Đối với các ông, sự thiếu hụt chuyện gối chăn là điều quan trọng nhất. Mặc dù các bà luôn luôn gạt đi, nhưng các ông vẫn bị ám ảnh về chuyện này.
Khi già người ta sẽ trở thành trẻ con. Nhưng không phải trẻ ngoan, mà là trẻ cứng đầu. Một trong những nguyên nhân làm cho hai con khỉ già căi nhau rất dễ dàng: đó là lúc có người bắt đầu nghễnh ngăng và đăng trí.
Trước khi ra khỏi nhà bà dặn ông: khi máy giặt ngừng, nhớ bỏ vào máy sấy. Tới chiều về, quần áo vẫn y nguyên trong máy giặt.
Nếu dặn, ông bảo không nghe. Lần sao, rút kinh nghiệm viết giấy. Chiều về vẫn không thấy quần áo trong máy sấy, nếu hỏi th́ trả lời quên, hoặc có đọc nhưng không hiểu.
Cái cứng đầu bướng bỉnh của người già mà người ta gọi là chướng, xảy ra thường xuyên. Ông thích cởi trần vào mùa hè, có khi chỉ mặc cái quần xà lỏn. Bà ca cẩm: nh́n ông cởi trần tôi thấy choáng cả người. Ông đủng đỉnh nói: sao ngày xưa khi bà ghé nhà trọ, lỡ thấy tôi cởi trần, bà bảo choáng váng mặt mày. Bà xí một tiếng thật dài: khốn nỗi nó không có ḷng tḥng như bây giờ.
Ông cũng trả miếng: “núi” Phú sĩ Sơn ngày xưa bây giờ nó thành mả Đạm Tiên rồi bà ơi? Chưa kể bây giờ nó c̣n “bên thấp bên cao” bèo nhẻo bèo nhèo. Thiệt t́nh nghe mà tức anh ách. Vậy mà hồi đó ca tụng “ngực thơm hoa bưởi, môi hôn băo về”.
Chúng ta đừng tưởng đám hậu sinh bây giờ mới có chuyện “trả treo” nhau.
Cụ bà Tú Xương cũng móc cụ ông nhẹ nhàng, khi được hỏi: bà thấy thơ của tôi có hay không?
Cụ bà nói ngay: rằng hay th́ thật là hay. Không hay sao lại đậu ngay tú tài.
Bà Tú quanh năm buôn bán ở mom sông. Nuôi đủ năm con với một chồng, là người đàn bà Việt Nam tiêu biểu.

Chồng tôi áo rách tôi thương
Chồng người, áo gấm, xông hương, mặc người.


Không phải ai cũng có người để căi nhau. Khi một người ra đi họ mới thấy căi nhau như hai con khỉ già là điều hạnh phúc . Ít ra họ cũng cùng nhau bước đi trong cuộc đời mấy chục năm.
Bà chợt nhớ tới bài thơ đôi dép, sao mà hay thế.

ĐÔI DÉP

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong ḷng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng ṃn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu một ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như ḿnh trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đă có người thay thế
Mà trong ḷng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu một chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau v́ một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ c̣n một chiếc
Chỉ c̣n một là không c̣n ǵ hết
Nếu không t́m được chiếc thứ hai kia…




Hai con khỉ già dẫu có căi nhau suốt ngày, nhưng trong thâm tâm họ vẫn biết ḿnh hạnh phúc. Như đôi dép cùng đôi, như chim liền cánh, như cây liền cành. Cho tới khi tan đàn xẻ nghé, chỉ c̣n lẻ loi một ḿnh.
Lênh đênh chiếc bách giữa ḍng
Thương thân goá bụa, pḥng không lạnh lùng.

“Mọi thay thế sẽ trở thành khập khiễng” khi một người đă ra đi.
Và ngày đó người c̣n lại sẽ thèm được căi nhau, dù biết lẽ vô thường của cuộc đời. Chuyện ǵ cũng căi nhau, ngay cả chuyện đ̣i đi sau đi trước.

Khi vui th́ muốn sống dai
Khi buồn th́ muốn thác mai cho rồi.


Thế th́ nắm tay nhau say goodbye cùng một lúc, là điều lư tưởng nhất. Khỏi mất công tị nạnh ai sướng đi trước, ai khổ đi sau.
Dù ngày xưa có thề non hẹn biển. Đi cùng nhau cho đến hết cuộc đời. Đă vượt qua bao thử thách để gây dựng cuộc đời từ những ngày cơ cực hàn vi.

Thương nhau mấy núi cũng trèo
Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua.
Bây giờ ông (bà) bỏ tôi đi
Ḿnh tôi cô quạnh nắng mưa với đời.


L. T. M.
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 30 2017, 06:50 AM
Gửi vào: #206


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



"VỢ"
Vợ là người chẳng họ hàng
Thế mà giờ đẹp lại sang nhà ḿnh
Ngày đầu trông thật là xinh
Môi tươi, mắt thắm đến đ́nh cũng xiêu*

Vợ là đáng nể , đáng yêu
“Kính Vợ đắc thọ” là điều nhắc nhau
Nhớ ṿng chung kết toàn cầu
Nh́ trời, nhất Vợ đứng đầu bảng A*

Vợ là Mẹ các con ta
Thường kêu “Bà xă”, hiệu là “Phu nhân”
Vợ là tổng hợp : Bạn thân,
Thủ trưởng, bảo mẫu, t́nh nhân, mẹ hiền.*

Vợ là ngân khố, kho tiền
Gửi vào nhanh, gọn- rất phiền rút ra
Vợ là Vua các loài hoa
Toả hương thơm ngát, đậm đà, ngất ngây*

Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ, nhưng cay trong ḷng
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là Sư tử Hà Đông trong nhà

*Khi vui, nàng đẹp như hoa
Đến khi tức giận, cả nhà thất kinh
Khi chiến tranh, lúc hoà b́nh
Vợ là thám tử luôn ŕnh rập ta*

Vợ là một vị quan toà
Thăng đường xử án, toàn là án treo
Vợ là rượu ngọt t́nh yêu
Không uống th́ khát, uống nhiều th́ say*

Vợ là thùng thuốc súng đầy
Cơn ghen ập đến nổ bay trần nhà
Vợ là nắng gắt, mưa sa
Vợ là giông tố, phong ba, băo bùng*

Nhiều người nhờ Vợ lên ông
Nhiều anh v́ Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ như là những giấc mơ vơi đầy*

Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất ḷng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say*

Vợ là khối óc, bàn tay
Vợ là bác sỹ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ, Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc, Vợ là mùa xuân *

Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là âm nhạc, thi ca
Vợ là cô giáo, Vợ là luật sư*

Cả gan đấu khẩu Vợ ư ?
Cá không ăn muối coi như đời mờ
Vợ là điểm hẹn, bến chờ
Không Vợ đố biết cậy nhờ tay ai*

Vợ là phúc, thọ, lộc, tài
Chồng ngoan chăm chỉ nộp bài Vợ khen
Vợ là tổng quản, Thanh Thiên
Vợ là khoá sắt, xích xiềng cột chân*

Vợ là ḍng suối mùa xuân
Ngọt ngào, xanh mát, trong ngần, yêu thương
Vợ là két sắt, tủ tường
Muốn mở phải nhả lời thương ngọc ngà*

Vợ là một đôi thùng loa
Mỗi khi chập mạch cả nhà nổi giông
Âm thanh tựa sư tử gầm
Cha, con lấm lét mà không dám cười*

Vợ c̣n xếp trước cả Trời
Vợ là duyên, nợ cả đời của ta
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà t́nh quê
*
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông
Vợ là chỗ dựa của Chồng
Nhiều anh dám bảo “Vợ không là ǵ !”*

Khoan khoan hăy tỉnh rượu đi
Vợ quan trọng lắm chẳng ǵ sánh đâu
Việc nhà Vợ có công đầu
Nấu cơm, đi chợ, nhặt rau, pha trà*

Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là cassette, Vợ là ti vi
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về quanh ta*

Vợ là làn điệu dân ca
Vợ là bà chủ, Vợ là Ô-sin
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là nội lực làm nên cơ đồ*

Vợ là thủ quĩ, thủ kho
Vợ là hạnh phúc, ấm no trong nhà
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường*

Khi nào giận, lúc nào thương
Sớm mưa, chiều nắng chẳng lường được đâu
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
*
Vợ là khúc nhạc tâm t́nh
Vợ là cây trúc bên đ́nh làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền
Vợ là cô Cám hám tiền, ham chơi*

Vợ là con Vẹt lắm lời
Thích đem so sánh Chồng người, Chồng ta
Vợ là bến đỗ, sân ga
Vợ là tổ ấm cho ta đi về*

Vợ là “Khúc hát sông quê”
Nốt thương, nốt nhớ tràn về đầy, vơi
Vợ là đồ cổ lâu đời
Ai mua chẳng bán, tứ thời nâng niu*
Vắng vợ có một buổi chiều
Cha con chống chếnh như diều đứt dây
Uớc ǵ có vợ về ngay
Để mang tiếng hát làm say cả nhà!*

Vợ là cảnh sát hạng siêu
Răn đe, truy sát sớm, chiều, nơi nơi
Vợ là con Phật, cháu Trời
Rẽ mây giáng xuống làm người trần gian.
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

11 Pages: V « < 9 10 11
Reply to this topicStart new topic
2 Người đang đọc chủ đề này (2 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 27th July 2017 - 07:53 PM