IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

 
Reply to this topicStart new topic
> Tào lao thiên tướng, lụm của thiên hạ để hầu quý vị
hoaha
post Mar 23 2010, 11:18 PM
Gửi vào: #1


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Má và vợ té xuống sông cùng một lúc, nếu cứu má thì vợ sẽ chết hoặc cứu vợ thì má sẽ chết. Vậy nên cứu má hay cứu vợ hoặc là không cứu cả hai?


MẠNH TỬ:
Bố chết từ khi còn nhỏ, má nuôi nấng, dạy dỗ ta rất khó nhọc. Má phải ba lần dọn nhà để tránh những ảnh hưởng xấu, dành món ngon cho ta ăn, mua áo đẹp cho ta mặc, tất cả là để cho ta có thể ngẩng cao đầu nhìn thiên hạ. Má và vợ cùng ngã xuống sông, tất nhiên ta phải cứu má rồi. Lấy chữ hiếu làm đầu, vợ chết thì lấy vợ khác, má chết làm gì có má nữa!
Trên thế gian này chỉ có Má là tốt nhất. Không có má, con trẻ như cỏ cây, biết bấu víu vào đâu? Má! Con sẽ cứu má! Mạnh tử nhảy ùm xuống sông.

CHU U VƯƠNG:

Vợ và má cùng té xuống sông, tất nhiên là phải cứu vợ trước. Nghĩ lại ngày trước ta đùa giỡn với nàng, nhìn nàng cười, đến cả giang sơn lẫn sinh mạng nhỏ bé của ta cũng chẳng nghĩa lý gì, huống hồ là má! Khi lập Thái tử, bà ấy còn định bỏ ta làm ta suýt mất cả ngôi báu.


"Tình cảm đằm thắm, ta yêu nàng rất nhiều, ta sẽ cứu nàng!" Chu U vương cũng nhảy ùm xuống sông.

LƯU BỊ:

Anh em như chân tay, vợ con như áo mặc; áo rách có thể vá, chân tay gãy không thể lành. Chỉ cần Nhị đệ và Tam đệ của ta không ngã xuống sông là được, những kẻ khác ta không thèm để ý.
"Má ơi! Nàng ơi! Các người chết thật thê thảm!" Lưu Bị đứng trên bờ sông khóc lớn.


TÀO THÁO:
Thà rằng ta phụ người chứ không để người phụ ta, má ta hay vợ ta cũng thế thôi, chỉ cần ta không ngã xuống sông là được rồi.
"Ta nhẹ nhàng đi cũng như khi ta nhẹ nhàng đến, ta vẫy tay chào không một chút vấn vương." Tào Tháo vừa ngâm thơ vừa chầm chậm bước đi.
KHUẤT NGUYÊN:
Thế gian này u ám quá,triều đại này thật hủ bại! Sống cũng chẳng còn có ý nghĩa gì, chi bằng chết cho trong sạch. Song anh có thể rửa mặt và rửa chân cho ta.
Khoảng trời hiện tại là khoảng trời u ám, chẳng còn có thể nhìn tinh tú trên trời. Má ơi! Nàng ơi! Ta cùng nhau chết ở nơi đây!" Khuất Nguyên vừa hát vừa từ từ nhảy xuống sông.
TRANG TỬ:
Sinh về đâu và chết sẽ về đâu? Má và vợ ta chết cứ chết, chẳng qua chỉ là từ trạng thái hữu hình trở về trạng thái vô hình, có gì phải đau đớn, có gì phải xót thương? Chẳng cần phải cứu ai cả! Trang tử ngồi xuống, tay nắm một mảnh sành vừa gõ nhịp vừa hát, mắt nhìn má và vợ chìm đần xuống sông, nét mặt mãn nguyện.
HOÀ THÂN :
Ai té xuống sông thì cứ té, cái ta yêu là tiền bạc. Tiền bạc là má ta, là vợ ta. Sao trước khi té, các người không mặc ít quần áo thôi, điều đáng tiếc nữa là trâm vàng, khuyên bạc còn ở trên đầu các người.


"Có tiền là có tất cả!" Hoà Thân đứng trên bờ vừa nhìn má và vợ dần dần chìm xuống sông vừa thở dài.


VƯƠNG BỘT:
Lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt. Vợ là người ta yêu nhất, má là người thân thiết nhất. Vậy phải làm thế nào đây? Thôi cứ nhảy xuống sông, thấy ai ở gần thì cứu. Vương Bột vội nhảy ùm xuống sông.
"Chết rồi! Ta quên mất là ta cũng không biết bơi!" Vương Bột vẫy vùng một cách tuyệt vọng rồi từ từ chìm xuống sông.

LỜI BÀN :

1. Mạnh Tử: Thương má hơn vợ thì chắc là lai………VIỆT NAM !
2. Chu U Vương: Yêu vợ nồng nàn nên chắc lai….PHÁP !
3. Lưu Bị: Lo cho anh em đồng chí hơn gia đình là lai………...NGA SÔ (tinh thần quốc tế vô sản)
4.Tào Tháo: Thấy chết không cứu phớt tỉnh……….Ăng Lê (ENGLAND)!!
5. Khuất Nguyên: Tự sát chết theo là tinh thần võ sĩ đạo Nhật Bản(JAPAN)
6. Trang Tử: Giống Tào Tháo lai ………Anh Cát Lợi
7. Hòa Thân: Thực tế kiểu…………….Mỹ !
8. Vương Bột: Không biết trời cao đất rộng nhắm mắt liều mạng thì là chính gốc………Tàu…lao (China)



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Aug 16 2012, 10:15 PM
Gửi vào: #2


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35





- Bà chủ ơi , cho tôi hỏi cuốn "Gia đình hạnh phúc" nằm ở dãy nào?
- Sách thể loại viễn tưởng, nằm ở dãy số 1.

- Thế sách "Đạo vợ chồng" thì sao?
- Dãy số 2, loại võ thuật, đấu đá, cạnh ngăn Nhu Đạo, Hiệp Khí Đạo ....

- Còn cuốn "Cách tiết kiệm để mua nhà"?
- Loại tổng hợp chứng vọng tưởng, nằm trong thể loại sách tâm thần, dãy số 8.

- Thể còn cuốn "Làm thế nào để thăng quan tiến chức"?
- Loại sách tội phạm hình sự này nằm dãy số 3.

- Vậy còn cuốn nổi tiếng "Đàn ông trụ cột gia đình"?
- Xin lỗi, chỗ chúng tôi không kinh doanh truyện cổ tích...



Nhận xét: Chuyện hay nhất trong tuần --NQ
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Nov 30 2013, 02:16 AM
Gửi vào: #3


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Thân chúc quí bạn một muà lễ Tạ Ơn Bình Yên và Hạnh Phúc.


http://www.jacquielawson.com/viewcard.asp?code=WQ26144948

Được chỉnh sửa bởi hoaha on Nov 30 2013, 02:17 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Dec 3 2013, 09:06 AM
Gửi vào: #4


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Người quan trọng nhất trong đời


Chuyện xảy ra tại một trường đại học.
Sắp hết giờ giảng, giáo sư bỗng đề nghị với các sinh viên,
- "Tôi cùng mọi người thử một trắc nghiệm nhỏ, ai muốn cùng tôi thử nào?"
Một nam sinh bước lên.
Giáo sư nói,
- "Em hãy viết lên bảng tên của 20 người mà em khó có thể rời bỏ".
Chàng trai làm theo. Trong số tên đó có tên của hàng xóm, bạn bè, và người thân...
Giáo sư nói:
- "Em hãy xoá tên của một người mà em cho rằng không quan trọng nhất!"
Chàng trai liền xoá tên của người hàng xóm.
Giáo sư lại nói:
- "Em hãy xoá thêm một người nữa!".
Chàng trai xoá tiếp tên của một đồng nghiệp.
Giáo sư nói tiếp:
- "Em xoá thêm tên một người nữa đi". Một người không quan trọng nhất trong cuộc đời. chàng trai lại xoá tiếp.....
Cuối cùng, trên bảng chỉ còn lại ba tên: bố mẹ, vợ, và con.
Cả giảng đường im phăng phắc,
Mọi người lặng lẽ nhìn vị giáo sư, cảm giác dường như đây không còn đơn thuần là một trò chơi nữa rồi !!
Giáo sư bình tĩnh nói tiếp :
- "Em hãy xóa thêm một tên nữa! "
Chàng trai chần chừ, rất khó khăn mới đưa ra được sự lựa chọn... anh đưa viên phấn lên... và gạch đi tên của bố mẹ!
- "Hãy gạch đi một cái tên nữa đi!", tiếng của vị giáo sư lại vang lên bên tai.
Chàng trai sững lại, rồi như một cái máy, từ từ và kiên quyết gạch bỏ tên của đứa con trai... Và anh bật khóc thành tiếng, dáng điệu vô cũng đau khổ.
Vị giáo sư chờ cho anh bình tĩnh lại hồi lâu và hỏi:
- "Lẽ ra người thân thiết nhất với em, phải là cha mẹ và đứa con, bởi cha mẹ là người sinh thành và dạy dỗ em nên người, đứa con là do em dứt ruột sinh ra, còn người vợ thì có thể tìm người khác thay thế được, vậy tại sao, với em người vợ lại là người mà em khó rời xa nhất?"
Cả giảng đường im lặng, chờ nghe câu trả lời.
Chàng trai bình tĩnh và từ tốn nói:

- "Theo thời gian, cha mẹ sẽ là rời bỏ tôi mà đi, con cái khi trưởng thành, cũng chắc chắn sẽ rời xa tôi, người luôn ở bên, làm bạn với tôi suốt đời, thực sự chỉ có vợ tôi!


Nói xong rồi, chàng trai quay sang nói nhỏ vào tai vị giáo sư : "Thưa thầy con phải nói như vậy là vì con vợ của con đang ngồi bên dưới ... không nói như vậy thì chỉ có chết với nó, xin thầy thông cảm giùm con."

Vị giáo sư cười như mếu :"Thầy cũng chẳng khác gì con! Bài trắc nghiệm này là do vợ của thầy đưa ra !!!!


=====================================================================

http://m.vnexpress.net/cuoi/ve-hai-huoc-kh...hinh/2916629/p0

=====================================================================

http://www.youtube.com/embed/Lp2XV22FO4c


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Dec 3 2013, 09:08 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Dec 4 2013, 01:26 AM
Gửi vào: #5


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Hôn
Hôn người nào đó gọi là « hôn nhân »
Hôn con vật nào đó gọi là « hôn thú »
Hôn con vợ gọi là « hôn thê »
Hôn thằng chồng gọi là « hôn phu »
Hôn giả tảng, giả vờ gọi là « hôn gió »
Mơ hôn được người nào đó gọi là « hôn ước »

Hôn nhau trên cầu là « cầu hôn »
Hôn nhau trên bãi biển là « bãi hôn »

Hôn chậm rãi, khoan thai gọi là « từ hôn »
Hôn dính chắt nịt, chẳng rời nhau là « đính hôn »

Vừa hôn, vừa thở hổn hển gọi là « hấp hôn »
Vừa mới hôn xong gọi là « tân hôn »
Hôn thêm cái nữa gọi là « tái hôn »
Hôn hai cái một lượt gọi là « song hôn »
Hôn liền tù tì bảy phát… gọi là « thất hôn »

Nôn nóng, vội vã hôn sớm trước khi được cho phép… gọi là «tảo hôn»
Ðang hôn nửa chừng... bị... xô ra... gọi là.... « ly hôn »
Cuối cùng là…
Vào thời đại A móc, A còng ngày nay,
hôn người tình trên mạng... qua webcam... gọi là… « hôn môi xa »…
Hôn một cách say đắm là hôn mê
Hôn mệt nhoài là hôn hổn hển
Vừa hôn vừa tập Yoga là hôn hít
Hôn người tình lớn hơn mình 25 tuổi là hôn má
Vừa hôn người tình vừa text message là hôn phối (= tâm tư bị chi phối)
Hôn lén mà không xin phép trước là hôn bất hợp pháp
Hôn khi đối phương đang bận hai tay nấu cơm là hôn trộm
Hôn khi đối phương đang say ngủ là hôn lén

Vừa hôn vừa cuốc đất là hôn ngoài đồng
Hôn người bận áo vàng là hoàng hôn
Vừa hôn vừa nhâm nhi rượu ba xi đế là ly hôn
...




Hôn mà không nói là ... HÔN TRẦM
Hôn bằng mồm là ... HÔN MIỆNG
Hôn nhiều quá là ...HONDA
Hôn ít quá là ... HOLD IT
Hôn tùm lum chổ là ...ĐA HÔN
Được cho hôn gọi là ... THÀNH HÔN
Hai người cùng hôn nhau gọi là ... HỢP HÔN
Người Hòa Lan vừa hôn vừa lăn gọi là ... HOLLAND
H.H

Được chỉnh sửa bởi hoaha on Dec 4 2013, 12:28 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Dec 7 2013, 12:07 AM
Gửi vào: #6


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Bà con ơi !, tha hồ cười cho đời thêm vui !


http://www.google.com/url?sa=t&rct=j&a...4934254%2cd.b2I

Được chỉnh sửa bởi hoaha on Dec 7 2013, 12:13 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jan 18 2014, 02:31 AM
Gửi vào: #7


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Người tài xế và gã tâm thần.


Một anh tài xế xe tải làm công việc thường ngày giao hàng cho một bệnh viện tâm thần, đang đậu xe bên cạnh một ống cống nước.
Lúc chuẩn bị rời bệnh viện, anh nhận thấy có một bánh xe bị xì hơi.
Anh kích chiếc xe tải lên, rồi tháo bánh xe xì hơi để thay vào đó một bánh xe dự phòng.
Lúc sắp sửa gắn bánh xe mới vào, đột nhiên anh làm rơi cả bốn chiếc bù lon xuống ống cống nước.
Anh không thể nào vớt những chiếc bù lon ra khỏi ống cống được, và bắt đầu hoảng lên vì không biết phải làm gì.
Ngay lúc đó, một bệnh nhân đi ngang qua, và hỏi anh tài xế tại sao trông anh có vẻ hốt hoảng như vậy.
Người tài xế tự nghĩ, bởi vì mình mà còn không làm được huống gì cái gả điên này, nên để gã ta đi cho khuất mắt, người tài xế xe tải nói sơ qua tình hình, và đưa một cái nhìn thất vọng.
Người bệnh nhân cười anh tài xế và nói:
"Chỉ mỗi cái việc đơn giản như vậy mà anh còn không cách nào làm được. Không lạ gì anh sinh ra chỉ còn cái nghề tài xế xe tải để sống".
Người tài xế lấy làm ngạc nhiên khi nghe lời nhận xét như vậy từ một gã tâm thần.
"Đây là cái anh có thể làm", gã tâm thần nói: "Tháo một cái bù lon từ mỗi trong ba bánh xe kia, rồi gắn vô cái bánh xe này. Xong, lái xe xuống cửa tiệm gần nhất, mà thay những cái bù lon còn thiếu vô. Đơn giản quá phải không anh bạn ?".
Người tài xế quá cảm kích với lối giải quyết nhanh chóng này liền hỏi người bệnh:
"Anh quá giỏi, và thông minh như vậy sao lại có mặt ở cái bệnh viện tâm thần này nhỉ ?".
Người bệnh trả lời:
"Anh bạn ạ! Tôi ở đây bởi vì tôi KHÙNG, chứ không phải tôi NGU !".Chẳng có gì ngạc nhiên, có nhiều người, thái độ chẳng khác anh tài xế xe tải, cứ nghĩ rằng người khác toàn là NGU cả !


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Jan 18 2014, 02:36 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 4 2014, 11:41 PM
Gửi vào: #8


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35






NHỮNG BÀI HỌC VUI VUI TỪ CUỘC SỐNG


Bài học 1:


Anh chồng bước vào phòng tắm ngay sau khi vợ anh vừa tắm xong và có tiếng chuông cửa reo. Cô vợ vội vàng quấn khăn tắm quanh người và chạy ra mở cửa. Cửa mở và anh chàng hàng xóm Bob đang đứng đó. Cô chưa kịp nói lời nào thì Bob đã nhanh nhảu: “Tôi sẽ đưa cho cô 8 triệu nếu cô gỡ chiếc khăn tắm ra.” Sau khi suy nghĩ và đắn đo một hồi, cô vợ gỡ chiếc khăn tắm và đứng trước mặt Bob không mảnh vải che thân.

Sau vài giây, Bob đưa cô 8 triệu và ra về. Cô vợ quấn lại chiếc khăn quanh người và bước vào phòng tắm. Anh chồng hỏi: ” Ai thế em?” “Anh Bob ở nhà kế bên đó mà” cô vợ trả lời. “Àh” anh chồng nói tiếp “Thế Bob có đem trả anh 8 triệu anh ấy nợ anh không em?”.

Bài học rút ra từ câu truyện: Nếu bạn chia sẻ mọi thông tin quan trọng liên quan đến tiền bạc và những rủi ro với cổ đông, đồng nghiệp và người thân của bạn đúng lúc, bạn có thể sẽ tránh được những tổn thất nghiêm trọng.

Bài học 2:

Một nhân viên bán hàng, một thư kí và một giám đốc cùng nhau ra ngoài ăn trưa. Họ bất ngờ phát hiện ra một chiếc đèn dầu cổ. Khi họ chà xát để lau chùi bụi bám lên chiếc đèn, thì bất ngờ Thần Đèn hiện ra. Thần Đèn nói: “Ta sẽ tặng các con mỗi người một điều ước. Ai trước nào?” “Con trước, con trước” cô thư kí lanh lẹ, “Con muốn được ở Bali lướt sóng mà không cần quan tâm, lo lắng đến bất cứ việc gì trên đời này!” Bùm.. Cô biến mất. “Con kế tiếp, con kế tiếp” anh nhân viên bán hàng nôn nóng, “Con muốn được nằm dài trên bờ biển Hawaii, có nhân viên mát xa riêng, uống thỏa thích cocktail cùng với người yêu của con.” Bùm.. Anh cũng biến mất. “Còn con?” Thần Đèn hỏi anh giám đốc, anh ước: “Con muốn 2 người đó quay lại phòng làm việc sau giờ nghỉ trưa.”

Bài học rút ra từ câu truyện: Luôn luôn để sếp của bạn phát biểu trước.

Bài học 3:

Không nên dùng người tu hành làm chuyện đùa, khi mà mình đứng ở phía tôn giáo khác NQ

Bài học 4:

Một con quạ đang đậu trên một cành cây và chẳng thèm làm gì nguyên ngày. Con thỏ thấy thế bèn hỏi: “Mình có thể ngồi một chỗ và không làm gì như bạn được không nhỉ?” Con quạ trả lời: “Được chứ, sao lại không.” Thế là con thỏ ngồi bên dưới cái cây con quạ đậu và nằm ngủ. Một lát sau, con cáo vồ tới con thỏ và ăn thịt nó.

Bài học rút ra từ câu truyện: Để ngồi chơi hưởng lợi, bạn phải “ngồi” trên một vị trí rất cao.

Bài học 5:

Một con gà tây tán gẫu với con bò: “Mình rất thích leo lên được ngọn của cái cây kia.” gà tây thở dài, “Nhưng không đủ sức.” Con bò góp ý: “Vậy thử “nhấm nháp” chất thải của mình xem sao? Chúng chứa rất nhiều chất dinh dưỡng!” Gà tây gặm một miếng phân bò và đúng thật là nó cung cấp cho chú nhiều chất dinh dưỡng đủ để leo lên nhánh thấp nhất của cái cây đó. Ngày kế tiếp, sau khi thưởng thức thêm phân bò, gà tây leo lên được nhánh thứ hai. Cuối cùng sau bốn đêm leo trèo, gà tây đã chễm chệ ngồi trên ngọn cây cao nhất. Nhưng chưa tận hưởng được niềm vui chiến thắng bao lâu, gà tây đã bị bắn chết bởi người nông dân khi ông phát hiện ra nó.

Bài học rút ra từ câu truyện: Những chuyện nhảm nhí, vô nghĩa (Bullshit) có thể đưa bạn lên đỉnh cao, nhưng nó sẽ không giữ bạn ở vị trí đó.

Bại học 6:

Chú chim nhỏ đang bay về miền Nam tránh rét. Trời quá lạnh đến nỗi chú lạnh cóng và rơi xuống khu đất của một nông trại. Khi chú chim đang nằm thoi thóp, một con bò đi ngang qua và vô tình thải phân của mình lên chú chim. Khi nằm trong đống phân bò, chú bắt đầu nhận ra phân bò thiệt là ấm! Chú chim nằm đó, ấm áp đầy hạnh phúc trong đống phân bò, và chú bắt đầu cất tiếng ca vì vui mừng. Một con mèo đi ngang nghe tiếng chim hót liền chạy tới thám thính. Đi theo âm thanh của tiếng hót, nó phát hiện ra chú chim trong đống phân bò. Nó kéo chú chim ra khỏi đống phân và ăn thịt.

Bài học rút ra từ câu truyện:

1. Không phải tất cả những ai ném phân vào bạn đều là kẻ thù của bạn

2. Không phải tất cả những ai kéo bạn ra khỏi đống phân đều là bạn của bạn.

3. Và khi bạn đang ở sâu trong đống phân, điều hay nhất nên làm là khép miệng mình lại!
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 7 2014, 12:42 AM
Gửi vào: #9


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Chuyện dài XHCN ...




Hồi tôi ở trong trại cải tạo, lúc đi lao động, dưới trời nắng gắt, mặt tôi nhăn, nên răng chìa ra như đang cười .Bổng một tiếng quát rợn người của một tên bảo vệ thét lên :

- Thằng kia , mày cười cái gì thế , và tôi được một báng súng CKC, đến bất tỉnh nhân sự , vì bị hiểu lầm là đang nhe răng cười cầu tài với tên bảo vệ đang coi tù lao động !

Tôi nghĩ,nếu mình không bị hiểu lầm là đang cười cầu tài, thì tôi không bị báng súng phải nằm"viện xá" hơn một tháng !. Từ đó đến sau, khi gặp bọn "cán bộ" , tôi chỉ ngậm miệng không dám nhăn răng dù trời đang đổ lửa . Nhưng không cười mà ngậm miệng, bọn cán bộ cho là tôi đang căm thù chúng, nên lại còng biệt giam vì tôi gặp cán bộ không hớn hở vui tươi! .

Bạn tôi, khóc vào ngày quốc khánh 2/9, vì cha chết, đã bị bắt đi cải tạo 5 năm vì khóc vào ngày vui của dân tộc, khi hết hạn tù bạn tôi mừng vui vì được "kách mệnh" tha về, miệng cười toe toét, bị nhìn thấy,nên lại bị bắt đi cải tạo 5 năm, vì vui cười vào ngày buồn của dân tộc là ngày mất của Bác Hồ .Vì thế trong nước XHCNVN và các nước XHCN anh em như TQ... phải biết khóc cười đúng lúc, không tin thì hỏi Việt Khang, Nguyễn đan Quế, Cù huy Hà Vủ ... thì biết ngay, khỏi đi tìm đâu xa xôi ...

Cười đúng là tiếng khóc khô không lệ do một thi sĩ đã viết ra . Bạo lực cách mạng ngay cả "Bác Hồ" còn khiếp vía , huống chi là phó thường dân nam bộ đang được học tập cải tạo để trở thành người vượn khỉ . Không tin hỏi bác Bùi Tín xem ! . Bác Bùi Tín theo Kách mệnh để mong dân nghèo khỏi đói, nhưng Bác lại bị ép làm cho dân nghèo đói thêm, chỉ có bác được hưởng ngồi "mát ăn bát vàng, bác xấu hổ, nên bác chạy theo ...Tây, vì dù sao Tây nó cũng biết lo cho dân hơn bác ! .
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 9 2014, 04:24 AM
Gửi vào: #10


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35





THAT LA DAU LONG..? Gia rồi còn dại...?
VI LONG THAM KHONG DAY...??

Hai vợ chồng đang chơi gôn tại một sân gôn cực kỳ đắt tiền, bao quanh bởi những ngôi nhà cực kỳ sang trọng. Khi chơi đến lỗ thứ ba, chồng dặn dò vợ (một phụ nữ rất xinh đẹp):
- Em yêu, hãy thận trọng, vì nếu trái banh lỡ va vào một cửa kính, thì chúng ta phải đền một số tiền lớn đấy.
Người vợ làm một cú đánh mạnh và tất nhiên trái banh bay thẳng vào cửa kính lớn nhất của một ngôi nhà sang trọng nhất. Người chồng tức giận, rầy vợ, sau đó hai người đến gõ cửa ngôi nhà. Một giọng nói trả lời:
- Mời vào!
Người chồng mở cửa ra và nhìn thấy một cái chai bể ở góc nhà, các mảnh chai văng đầy phòng khách.Một người đàn ông ăn mặc sang trọng đang ngồi trên ghế bành hỏi:
- Chính các người đã làm bể cửa kính?
Vợ chồng răm rắp trả lời:
- Vâng, nhưng chúng tôi rất lấy làm tiếc.
- Thật ra các người đã giải thoát cho tôi. Tôi là một vị thần bị giam trong cái chai này trong suốt 1.000 năm. Vậy để trả ơn các người, tôi xin tặng ba điều ước. Nhưng vì có hai người, nên tôi sẽ tặng mỗi người một điều ước, còn điều ước thứ ba sẽ dành cho tôi.
Người đàn ông hỏi người chồng:
- Ông ước điều gì?
Người chồng trả lời:
- Tôi muốn mỗi tháng nhận được 1 triệu USD.
- Được thôi, kể từ ngày mai ông sẽ nhận được số tiền này vào mỗi đầu tháng.
Vị thần quay qua người vợ và hỏi:
- Còn điều ước của bà là gì?
- Tôi muốn có một ngôi nhà ở mỗi nước trên thế giới.
- Được thôi. Kể từ ngày mai bà sẽ nhận được giấy chủ quyền của các ngôi nhà này.
Người chồng hỏi vị thần:
- Vậy còn điều ước của ông là gì?
- Ta bị nhốt trong cái chai này trong hơn 1.000 năm và suốt thời gian này ta không được gần với phụ nữ. Do đó, điều ước của ta là được gần với vợ ông nhé!
Hai vợ chồng nhìn nhau một hồi và cuối cùng người chồng nói:
- Được thôi, với 1 triệu USD mỗi tháng và tất các các ngôi nhà trên thế giới, tôi nghĩ rằng chúng tôi có thể đồng ý điều này, em nghĩ sao?
Người vợ trả lời:
- Em đành phải đồng ý thôi!
Vị thần đưa người vợ vào phòng ngủ...
Hai tiếng đồng hồ sau, vị thần hỏi người vợ:
- Này, chồng em bao nhiêu tuổi vậy?
- Dạ, 50 tuổi, nhưng sao ông lại hỏi tuổi anh ấy?
- Thật không thể tưởng tượng! Đã từng này tuổi rồi mà ông ta vẫn còn tin là có thần thánh ư !!!

GIA ROI MA CON DAI...VI LONG THAM VO DAY...???

NGUOI NGHEO KHOC....NGUOI GIAU CUNG KHOC...DOI LA THE DAY...???

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 28 2014, 03:30 AM
Gửi vào: #11


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Chú Sam tiếu lâm cũng buồn cười ra phết !


Mỹ vừa chơi xỏ vừa vuốt măt Trung Cộng 1 cú quá đểu

Trung Quốc tức ói máu !

Mỹ lấy tên nhà bất đồng chính kiến đặt cho địa chỉ tòa đại sứ TQ

Ủy ban Chuẩn chi của Hạ viện Mỹ hôm 24/6 đã biểu quyết để đổi tên con đường trước mặt tòa đại sứ Trung Quốc tại thủ đô Washington thành "Quảng trường Lưu Hiểu Ba" nhằm vinh danh nhà hoạt động nhân quyền nổi tiếng đang bị chính quyền Bắc Kinh cầm tù.

Sau khi sửa đổi, tòa đại sứ Trung Quốc sẽ mang địa chỉ "Số 1 - Quảng trường Lưu Hiểu Ba".


Tất cả các thư gửi đến tòa đại sứ Trung Quốc giờ đây cũng sẽ ghi rõ tên của ông Lưu phía ngoài bìa.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã lên án động thái trên, gọi đây là "trò hài".

Lưu Hiểu Ba là một nhà hoạt động nhân quyền, đấu tranh cho bầu cử dân chủ, ủng hộ các giá trị tự do, ủng hộ việc phân rõ quyền hạn và kêu gọi chính phủ chịu trách nhiệm về những quyết định sai lầm của mình.

Năm 1989, ông đã bỏ dở khóa học tại Hoa Kỳ để trở về Trung Quốc tham gia phong trào Thiên An Môn và trở thành một trong các lãnh đạo chủ chốt của sinh viên.

Năm 1996, ông bị tuyên án ba năm cải tạo lao động về tội "gây rối trật tự công cộng" vì đã chỉ trích Đảng ... Trung Quốc.

Năm 2009, ông lại bị chính quyền bắt giữ vì tội 'xúi giục chống phá nhà nước'.

Năm 2010, ông được trao giải Nobel hòa bình vắng mặt tại Oslo, Na Uy, nhờ thành tích "đấu tranh trường kỳ bất bạo động vì quyền con người ở Trung Quốc"

H.H sưu tầm.


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Jun 28 2014, 03:34 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 12 2014, 01:01 AM
Gửi vào: #12


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




ĐAU ĐỚN THAY ...PHẬN LIỀN ÔNG ..

( trên xứ cờ HOA)!

Bài này của một tác giả vô danh sau khi qua Mỹ sống được ít lâu viết lại. (Nhớ đọc một mình, đừng cho mấy bả biết, mấy bả lên chân).

“Vợ không có công sinh ra ta, nhưng có công… giáo dục ta nên người”…

Đó là một… chân lý, là một điều mà cánh đàn ông chúng ta khi sang đất Mỹ này phải thuộc nằm lòng nếu còn muốn… sống để còn có ngày trở về đất mẹ thăm… ba!!!

Ở đây, đến một gia đình lạ nào đó chưa quen, các bạn không cần hỏi cái câu quen thuộc: “Anh sang đây được bao lâu rồi?” Chỉ cần chịu khó để ý một chút, chúng ta sẽ biết ngay “tay này” đã sang Mỹ được bao lâu mà khỏi phải mất công hỏi han lôi thôi!

Này nhé, cứ đến nhà nào mà thấy tay chồng mời bạn vào nhà, ngồi cái phịch xuống ghế, xởi lởi mời bạn: “Ngồi chơi đi, chờ chút tui gọi bà xã đã” rồi với vào trong gọi với “chất giọng” âm vang, hùng dũng: “Em ơi, lấy cho anh vài lon bia, rồi coi có món gì mang lên cho anh với ảnh… nhậu chút” thì đích thị là tay đó mới sang!

Còn bạn đến nhà nào mà tay chồng bảo: “Ngồi chơi chút, chờ mình chút, mình đi lấy cái gì cho ông nhậu nhen, chút nữa bà xã lên sau!” thì hắn sang… hơi lâu lâu, khoảng ba bốn năm trở lại…

Còn khi đến nhà nào mà tay chồng bảo: “Mình uống bia đi, ông mở tủ lạnh lấy giúp mình mấy lon bia, nhớ nhẹ nhẹ tay cho bà xã khỏi… giật mình” thì đúng là tay này đã sang khoảng 8 đến 10 năm…

Và nếu đến nhà nào mà sau khi bấm chuông, tay bạn thò đầu ra mặt tái xanh như… đít nhái, nói hổng ra hơi, mắt lấm lét nhìn ngang nhìn dọc, liếc trước liếc sau, cuối cùng mới ghé thật sát vào tai bạn… thầm thì: “Trời ui, tui đã nói ông 5 phút nữa “bả” sẽ đi, lúc đó mình tha hồ, sao ông đến sớm thế???” thì đích thị là “hắn” đã sang đây ít nhất là… hai mấy năm!!!...

Còn nếu bạn đến mà tay chủ nhà còn không dám cả mở cửa, chỉ đứng trong cửa kính mà chân run chỉ muốn… khuỵu xuống, nói còn hổng muốn nổi nhưng cũng ráng… ra dấu chỉ chỏ tùm lum ngụ ý bảo bạn đừng vô nhà, ra dấu tía lia ra chiều bảo bạn… chạy nhanh ra xe “trốn” ở trỏng đi, (nhớ quay kính xe lên, nằm sát xuống nệm!) chút nữa tui ra sẽ dẫn ông đi nhậu ở quán, tốn nhiêu thì nhiêu, tui trả hết, miễn là ông làm ơn đừng vô nhà và đừng… giận tui thì tui chịu hết, miễn sao đừng để bả biết tui gọi ông đến nhậu là ok, gặp trường hợp này thì các bạn nên hiểu rằng “tay này” đã ở đây gần… mãn đời rùi…

Các bạn đừng vội cười những người “đờn ông” của chúng ta càng ở lâu ở nước Mỹ này thì càng… nhát đảm đến thế, sợ vợ đến thế, đừng vội chê cười họ quá… kém, hổng đáng mặt “đờn ông” gì hết v.v… Xin thưa với các bạn là họ còn… sống, còn nói cười, còn sợ sệt, còn “lén lén” dẫn bạn đi nhậu được là nhờ họ có “kỹ năng” thượng thừa để tồn tại trong một xã hội mà có người bảo là cánh “đờn ông” chúng ta chỉ đứng hàng thứ bốn, sau cả con chó, con mèo, nhưng mình thì mình bảo với các bạn rằng chúng ta làm gì có cái “diễm phúc” được đứng hàng thứ 4 “sang trọng” nhường ấy? “Vị trí” của chúng ta “bi” hơn nhiều, theo mình tính toán cẩn thận (có sự hổ trợ của… máy tính cầm tay) thì chúng ta ít ra cũng đứng ở hạng “cao” hơn nhiều, phải là cỡ thứ 8, 9 gì đó; này nhé:
Thứ nhất: Quý bà (phải gọi cho đàng hoàng đấy, hổng phải mở miệng là mấy bà, đờn bà con gái… là hổng xong đâu đấy!)
Thứ hai: Trẻ con (trong đó có cả mấy thằng “ôn con” con của… mấy bả đẻ ra, chúng cũng theo… mẹ chúng… đè đầu cỡi cổ chúng ta ngay từ thuở chúng còn bé thơ, chúng chuyên bắt chúng ta- những bậc đờn ông… khả ố- làm ngựa cho chúng cỡi, leo lên cổ bắt chúng ta cõng, buồn buồn thì… tè luôn trên đầu bố của chúng vậy mà chúng ta còn… ngu ngu hả miệng ra cười tới bến!!!)
Thứ ba: Con chó (Ở VN thì… rượu mận, nướng chả chìa, dồi, luộc, với rau phở, sả cắt lát mỏng, ớt thái mỏng, ngò tàu, riềng, mắm tôm nặn chanh sủi bọt, tất cả làm thành một món mà trước khi “dzọt” sang đây, các bạn nên xơi cật lực vào để rồi sang đây thì tôn nó lên hàng… đàn anh cao cả của chúng ta, đụng đến là… go to the Jail ngay tắp lự)
Thứ tư: Con mèo (Mèo thì cũng đáng mặt để lên hàng… đàn chị của chúng ta được lắm chứ, nhất là loại mèo… 120 Pounds trở xuống mà ở VN hay gọi là con mèo… 45kg! Hi hi)
Thứ năm: Người già (Các cụ senior này thì khỏi phải nói, kính lão đắc thọ, miễn bàn).
Thứ sáu: Con chim (Chim ở đây… bay đầy trời, hoàn toàn tự do, ai có ngon ôm cây súng hơi 12 kg sang đây bắn thứ một con… biết cái gì xảy ra liền!)
Thứ sáu: Con cá (Cá ở đây đầy hồ, đầy sông, to đùng, thử vác cần câu mà không có License ra câu thử xem? Coi thử cái… ticket nó có… mấy màu biết chết liền bởi vừa thấy số tiền phải nộp phạt thì mắt hoa lên, nhìn tờ giấy màu trắng thấy đến mấy màu là chuyện có gì mà ngạc nhiên? Càng chớ dại nói đến chuyện xiếc điện, đánh thuốc nổ chết ráo từ cá to đến cá bé, hủy diệt tất cả các tầng, loài thủy sinh thì chỉ có nước… mọt gông là điều chắc chắn)
Thứ bảy: Sau mấy cái cây, cỏ… (“thân tôi là một hạt bụi”, thì thân phận đờn ông chúng ta xếp hàng sau cây cỏ là chuyện hổng có gì đáng bùn, hổng tin, các bạn thử vác rựa ra chặt một cái cây ở đây xem, hổng bị police còng là dở…)
Thứ tám: mới đến cánh đờn ông vô cùng tội nghiệp của chúng ta!!! Viết đến đây thì… “Bỗng dưng muốn khóc” quá xá rùi! Hic hic…

Kể lể dài dòng văn tự để các bạn thấy rằng với thân phận thảm thương như thế ở xứ người thì việc một thân phận “giun dế” đứng ở dưới cùng bảng xếp hạng thì phải khúm núm sợ sệt “bậc bề trên”, đã là “bề trên”, lại đứng trên cùng, đầu bảng là chuyện đương nhiên, là điều phải làm, là một điều không có gì mà phải xấu hổ, thậm chí là một điều đáng tuyên dương bởi đã tồn tại được trong một môi trường “khắc nghiệt” như thế thì phải nói đó là một… kỳ tích chứ chẳng chơi… Vì thế, mấy… “cha nội” sống càng lâu ở đất Mỹ càng e ngại các bậc “công nương, quận chúa” được xếp đầu bảng thì không có gì khó hiểu…

Nói thế cũng để “warning” cho các bằng hữu đến sau rằng: Nếu có ai đó quen tật “làm cha” trong nhà, đi làm về vợ chưa kịp dọn cơm đã la hét vang rân! Đi nhậu về vợ nói một tiếng là co cẳng đá… con chó chạy… mất dép! Buồn buồn “hú” con còn chút xíu: “Chạy ra đầu ngõ mua cho ba gói thuốc cái coi!” v.v… thì vui lòng “tu luyện” cẩn thận trước khi mua vé bay sang đây, ở xứ sở Cờ Hoa này, nhất cử nhất động thì luôn phải nhớ rằng “Lady First”, hễ nóng nảy “động thủ” là tất cả những hành động xem ra có vẻ… yên hùng đó của chúng ta đều có thể đưa chúng ta vào cái chốn “cơm bưng, nước rót, ngủ có người canh 24/24, nhà cửa to đùng, chắc chắn, có song sắt, hàng rào, an toàn tuyệt đối” đấy!!!

Sang đây, các bạn chuẩn bị bao nhiêu điều to lớn, chuẩn bị hành lý, tư trang, giấy tờ, công việc, học hành v.v… mà chỉ quên cái điều nho nhỏ “phải tôn sùng” phụ nữ là hỏng bét… Ngoài những chuyện cũng nho nhỏ như đi shopping, thì phải tay xách nách mang, không đủ tay thì… tròng lên cả cổ mà mang, lại còn phải “get line”, rồi móc thẻ ra mà cà tới bến, còn vợ thì thảnh thơi đi vù vù, miệng cười tươi như hoa thì cũng vẫn phải ráng mà chịu, cấm được than vãn!!!

Về nhà, làm ơn quên đi cái chuyện ngồi đó chờ dọn cơm, ăn xong rồi nằm… “dảnh cẳng” xỉa răng, đọc báo để vợ dọn dẹp, rửa chén… Xin nhắc các ông vui lòng học thêm cái vụ nấu cơm, rửa chén, chùi nhà song hành và quan trọng cũng giống như học… tiếng Anh vậy.

Mỗi hai tuần đi làm về, không có chuyện nói miệng, anh mới lãnh lương, anh “cash” nó mang về cho em luôn là xong đâu, tính thật thà là điều được các bà “yêu quý” nhất, và huấn luyện đờn ông chúng ta kỹ lưỡng nhất: “Vậy hở anh? Cám ơn chồng yêu của em, anh chu đáo quá, nhưng cho em mượn cái… “Earnings Statement” chút (quái lạ, tiếng Anh thì chưa rành, chỉ biết thank kiù với gút bai, thế mà sao đọc cái chữ “earnings statement” bằng giọng Mỹ chính cống, rõ ràng và lưu loát đến thế nhỉ???) . Xin thưa với các bạn rằng các nàng rành… sáu câu thế nào là Earnings, thế nào là Regular, Overtime. Còn tính được cả “Deductions, Statuory... chẳng khác là mấy so với nhân viên Quan thuế Hoa Kỳ!!!, các nàng biết mỗi check lương chúng ta phải đóng bao nhiêu Federal Income Tax, Social Security Tax, rồi Medicare Tax và cả State Income Tax… Rồi thì “các nàng” sẽ tính vanh vách, tháng vừa rồi “over time” mấy ngày! Holyday mấy ngày, vui lòng… chung đủ, đừng hòng “trổ mòi” lập quỹ đen quỹ đỏ… Tính thật thà là một trong những tính tốt nhất đời của các ông chồng đối với các quý bà!!!

Cuối cùng thì các bạn cũng sẽ thấy chúng ta tốt hơn nhiều, giỏi giang hơn nhiều khi còn ở quê nhà, các bạn sẽ “được” tập “thể lực” cật lực khi đi shopping, ở nhà sẽ biết tất tần tật mọi thứ: Rửa chén, lau nhà, giặt đồ, nấu đồ ăn, giữ con, thay tả… Sẽ bỏ hút thuốc, sẽ được “huấn luyện” tính thật thà về chuyện lương bổng… Không còn la cà nhậu nhẹt, các bạn càng ở lâu ở xứ sở này thì càng… đàng hoàng hơn nhờ sự “giáo dục” tận tình của các nàng. Các nàng còn được sự hổ trợ hết lòng của luật pháp và quy ước xã hội cho nên chúng ta - những bậc đờn ông dũng mãnh ở quê nhà - sang đây sẽ trở thành những con… cừu non, những ông… Thánh giỏi việc nước, đảm việc nhà. Điều này là tối quan trọng, các bạn phải “learning” thật cẩn thận trước khi sang đây…

Quý bà muôn năm, chúng ta sẽ… muốn nằm! He he…

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 25 2014, 12:58 AM
Gửi vào: #13


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



CHUYỆN ÔNG TƯ CHẾT MÀ VUI

Ông Tư bị ung thư và biết chắc không thể sống lâu hơn sáu tháng. Ông bình tỉnh chờ cái chết, và
vui vẻ sống những ngày ngắn ngủi còn lại, mà không bi ai, không sợ hãi. Ông muốn sau khi chết, gia đình làm đám tang theo ý riêng của ông.

Nếu có ai biết ông Tư đang cận kề cái chết mà ái ngại cho ông, thì ông cười vui mà an ủi họ - chứ không phải là họ an ủi ông - rằng, nếu tin theo đạo Chúa, thì khi chết được về thiên đàng, ngồi dưới chân Chúa, sung sướng thế sao mà ai cũng sợ chết ?

Nếu theo đạo Phật, thì khi chết cũng sẽ về Tây Phương Cực Lạc, vĩnh cửu an bình, thì mừng vui chứ sao lại bi ai ? Và nếu nói theo đức Đạt Lai Lạt Ma, thì cái xác thân ở trần gian, có thể ví như bộ áo quần ta mang, khi nó đã sờn cũ, xấu xí, rách rưới mục nát rồi, thì nên bỏ đi, mà mang bộ áo quần khác, đại ý nói đi đầu thai kiếp khác, mang thân xác mới hơn.

Ông Tư nói với bạn rằng, thân xác ông bây giờ như cái quần đã mục mông, rách đáy, không còn che được cái muốn che, thì phải bỏ đi, không xài nữa là hơn.


Bởi vậy, ông bình tỉnh đón chờ cái chết cận kề. Khi biết ông bị ung thư sắp chết, thì phút đầu tiên, ông lặng người đi. Nhưng rất mau sau đó, ông nghĩ ra rằng bây giờ chỉ còn hai con đường để lựa chọn.


Một là rầu rĩ bi ai, than thân trách phận, oán thán trời đất, làm cho những ngày ngắn ngủi còn lại trở thành u ám, khổ sở, muộn phiền. Hai là bình tỉnh chấp nhận điều không thể tránh được với thái độ tích cực, lạc quan, vui vẻ. Làm cho những ngày còn lại thành tươi vui, tốt đẹp và ý nghĩa hơn. Khi ra đi sẽ không có chút tiếc thương vướng bận.

Ông chọn con đường sau, nên không buồn bả, không hoang mang, không bi ai. Ông thấy cuộc đời bỗng đáng yêu hơn, đẹp hơn. Ông mở lòng vui vẻ đón nhận từng thời khắc, từng ngày còn lại.

Mỗi sáng dậy, ông ca hát nhạc vui, và nói chuyện khôi hài cùng vợ con. Ông cố làm đẹp lòng mọi người, vì ông nghĩ rằng, sau khi nhắm mắt nằm xuống, thì dù có muốn tử tế với những người thân thương, cũng không còn làm được nữa.


Ông Tư dặn thêm vợ rằng đừng đăng báo, không đăng cáo phó gì cả. Đừng làm rộn, bận trí bà con gần xa, buộc họ phải thăm viếng. Không nên để phiền ai phúng điếu chia buồn. Ông đưa tờ báo cho bà, và nói:


Em nhìn vào mấy cái cáo phó nầy đây, đọc thấy buồn cười : Chúng tôi đau đớn báo tin cho thân bằng quyến thuộc: Ông Nguyễn Văn Mỗ đã được Chúa gọi về vào ngày, tháng, năm, hưởng thọ 82 tuổi... Được Chúa gọi thì phải vui mừng, sung sướng, chứ sao lại đau đớn báo tin ? Về với Chúa là khổ lắm sao ? Có đi tù cải tạo đâu mà đau buồn ?


Đáng ra phải cáo phó bằng câu : " Chúng tôi hoan hỉ báo tin cùng thân bằng quyến thuộc rằng, Ông Nguyễn văn Mỗ đã được Chúa gọi về vào ngày, tháng, năm,..". Và đây, một cáo phó khác, cũng " khóc báo " với thân bằng quyến thuộc là thân nhân chúng tôi đã về cõi Phật. Về cõi ma vương quỷ sứ mới khóc báo, chứ về cõi Phật, sướng quá, mà khóc cái nỗi gì ?


Mất cái gì mới ngại, chứ mất cái khổ đau hành hạ, thì cầu cho mất sớm, mất đi càng nhiều càng mau, càng tốt. Anh nghe nói người Lào có quan niệm rất hay về lẽ sống sự chết. Khi trong gia đình có người chết, họ không bao giờ khóc lóc rầu rĩ, mà bình tỉnh an nhiên, chắc rằng họ đã thấm nhuần cái lẽ thâm sâu của Phật giáo, biết chết là giải thoát, rũ sạch nợ đời.


Cuộc đời, có thể ví như một đêm, không đi ngủ lúc chín mười giờ, thì mười hai giờ, một giờ sáng cũng phải đi ngủ. Nếu đêm không vui, thì tội gì không đi ngủ sớm cho khỏe, mà phải thức để nỗi buồn gặm nhấm.


Nếu đêm nay đau răng thì cố thức làm gì, ngủ sớm đi mà quên đau. Nhiều người sống với thái độ như sẽ không bao giờ chết, cho nên tích tụ của cải, bao nhiêu cũng không vừa, làm nhiều điều không đúng, không phải. Bỡi vậy , khi biết mình sắp chết, thì hốt hoảng khóc lóc, bi ai, mà vẫn không tránh được. Nhiều vị vua chúa đời xưa cũng muốn sống đời, nên uống thuốc trường sinh, mà ngộ độc chết sớm.


Thấy ông tươi vui, người biết ông có bệnh sắp chết, cũng quên mất là ông đang bệnh, người không biết bệnh trạng của ông, thì ông cũng không muốn nói ra làm gì. Ông đưa bà và hai con đi chơi một chuyến trên du thuyền. Ông tham gia các cuộc chơi tập thể trên du thuyền như hát hò, nhảy múa ca hát, tham gia các buổi hòa nhạc, uống rượu, cho đến khi mãn cuộc. Ông vui vẻ, bình tĩnh đến nỗi nhiều khi bà quên mất là vợ chồng không còn bên nhau bao lâu nữa.

Ông Tư chuẩn bị tinh thần cho vợ, cho con, để chấp nhận một sự thực không tránh được. Chấp nhận với sự bình tỉnh, sáng suốt, không vui vẻ nhưng không bi ai. Có người nói cho ông Tư nghe về kinh nghiệm của những kẽ đã chết thật rồi, mà sống lại nhờ sự mầu nhiệm nào đó. Rằng khi chết, thì thấy mình đi vào một vùng ánh sáng lạ, rất hân hoan sung sướng, khoái cảm tràn trề. Bỡi vậy, nên người đã trãi qua cận tử, thì không cón sợ chết nữa, mà đón nhận như là một ân huệ của trời đất.

Về việc đóng tiền cho người khác để mua hòm và mai táng
Kêu gọi thì tôi đóng tiền, chứ thực tình trong lòng tôi nghĩ khác. Chết thì hỏa thiêu là đẹp nhất, tốt nhất và lại vệ sinh. Chôn xuống đất cho dòi bọ nó rúc rỉa, cho sình thối chứ có được gì. Một vạn cái xác, mới có được một cái không thối rữa, mà cũng khô đét nằm nhăn răng ra, hôi hám xấu xí. Nằm chật chội trong tối tăm âm u, dưới đất lạnh lẽo, chứ có sung sướng gì đâu.

Rồi lâu ngày, thịt da cũng rữa, xương cũng mục. Được bao nhiêu năm ? Mà cứ nghĩ kỹ xem, nếu mỗi người chết phải có một nấm mồ chừng hai thước vuông, thì trên thế giới nầy từ triệu năm trước đến nay, và nhiều triệu năm sau nữa, tỉ tỉ người đã chết và sẽ chết, lấy đâu ra đất mà chôn.

Không lẽ cả thế giới nầy chẵng còn một tấc đất mà trồng trọt, nhịn đói chết hết sao? Nhiều xứ văn minh hiện nay, người ta thiêu xác. Bên Nhật, bên Tàu, Ấn Độ và nhiều xứ khác nữa, người chết được hỏa thiêu. Đạo Phật chính tông, thì các tăng ni đều được hỏa táng, nhưng những người theo đạo Phật nửa vời, thì lại chôn cất. Bày đặt ma chay linh đình cho thêm tốn kém.


Bạn ông Tư hỏi : - Có phải người theo đạo Chúa không dám hỏa táng ? Nghe đâu họ tin có ngày phán xét cuối cùng, và được sống lại. Bỡi vậy nên phải giữ thân thể, không muốn thiêu tan thành tro bụi.

Ông Tư cười lớn nói :
- Chờ đến ngày phán xét cuối cùng, thì sắt đá cũng đã mũn ra tro bụi, nói chi đến cái thân xác mong manh? Có lẽ những kẽ mê tín, kém hiểu biết, diễn dịch sai ý nghĩa của kinh Thánh chăng ? Mà dù cho xương cốt có còn, thì cũng chỉ là bộ xương cũ mục, làm sao mà sống lại trên bộ xương đó được ? Bỡi thế, nên tôi cho hỏa thiêu là sạch sẽ và tiện lợi nhất.

Câu chuyện bàn rộng đến phong trào Việt Kiều về quê xây lăng mộ cho thân nhân, cho tổ tiên, đến nỗi có nhiều làng thi đua xây cất cho nguy nga, cho to lớn. Thấy lăng mộ người khác lớn hơn, thì đập cái cũ ra, xây lại cho lớn, cho đồ sộ hơn. Có nơi người ta đặt tên là Làng Ma, vì toàn cả lăng mộ.

Ông Tư cho rằng, xây lại mồ mả cho tổ tiên để báo hiếu, cũng là một hành động tốt, không có chi sai trái. Nhưng thi đua nhau xây và xây cất có tính cách phô trương thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ. Liệu những phần mộ kia đứng vững được bao nhiêu năm, và còn được con cháu chăm sóc đến bao giờ ?

Rồi cũng có ngày trở thành hoang phế, chẵng ai đoái hoài đến, mà mục rữa với thời gian. May ra, những nơi thiêng liêng như đền quốc tỗ Hùng Vương, lăng mộ các bậc anh hùng giữ nước, dựng nước, mới được con cháu tiếp tục tu sửa chăm nom. Thế mà cũng có còn tả tơi, tàn tạ, không ai chăm nom.

Huống chi mình, là thứ thường dân, vô danh tiểu tốt, chưa làm được gì. Chưa kể những kẽ là tội đồ của dân tộc, bày đặt xây lăng ướp xác, như các ông lảnh tụ cọng sản từ Âu sang Á, từ từ rồi mồ mã cũng bị phá bỏ , san bằng. Bỡi thế, ông Tư dặn vợ con đừng xây mộ, tạc bia cho ông làm chi.

Ông Tư mượn bài thơ của ông bạn về đánh máy và sắp xếp lại cho đẹp, in ra nhiều bản, phóng ra một bản lớn, để dành khi ông chết sẽ sử dụng.

Chỉ bốn tháng, sau khi được báo tin ung thư, ông Tư qua đời mà không đau đớn nhiều, không dùng hóa học trị liệu trước khi chết. Có người mách cho ông nhiều loại thuốc ngoại khoa, ông cũng dùng thử.

Trong giới bạn bè thân tình, có người nói là ông Tư đã tự chọn lấy con đường ra đi nhẹ nhàng, không để bệnh hoạn hành hạ trước khi chết. Ông Tư thường đùa rằng, còn nước thì còn tát, biết là dù có tát thì thuyền cũng chìm, thì quẳng gàu đi cho đở mệt trước khi thuyền chìm.

Bà con bạn bè đến viếng tang ông Tư tại nhà, khi bước vào cỗng, họ cố sửa soạn lại bộ mặt cho có vẽ buồn rầu, nghiêm nghị, để hợp với cảnh tang ma, dù trong lòng họ không có chút bi ai nào.

Nhưng họ nghe có tiếng nhạc vui đang rộn rã vẵng ra từ bên trong, hòa với tiếng nhạc là tiếng cười vui vang vang, tiếng ồn ào. Người nào cũng giật mình, vội vả xem kỹ lại số nhà, sợ đi lầm.
Vào nhà, mỗi khách viếng tang được phát một tờ giấy màu hồng, bên trên ghi bài thơ Khi Tôi Chết . Bài thơ cũng được chụp phóng lớn, dán trên tấm bảng che kín cả một bức tường. Khách và chủ đang vui vẻ chuyện trò, cười đùa.

Không thấy quan tài ông Tư đâu cả. Trên bệ thờ có cái ảnh ông Tư phóng lớn, miệng cười toe toét, tóc bù gió lộng. Trước tấm ảnh có cái hộp vuông chứa tro xương của ông Tư. Tiếng nhạc vui vang vang từ máy hát. Bài thơ in đậm nét:

Khi Tôi Chết

Nếu làm biếng, cứ nằm nhà thoải mái
Viếng thăm chi, vài phút có thêm gì ?
Mắt đã nhắm. Lạnh thân. Da bầm tái .
Dẫu bôi son, trát phấn cũng thâm chì.
Tôi đi trước, hẹn gặp nhau ở đó,
Ai thay da mãi mãi sống trăm đời .
Kẽ trước người sau, xếp hàng xuống mộ
Biết đâu là khởi điểm cuộc rong chơi.
Nếu có khóc, khóc cho người còn lại,
Bỡi từ nay thiếu vắng nỗi đầy vơi .
Cũng mất mát, dáng hình , lời thân ái
Tựa nương nhau, hụt hẫng giữa đất trời.
Đừng đăng báo, phân ưu lời cáo phó
Chuyện thường tình, phí giấy có ích chi ?
Gởi mua gạo, giúp người nghèo đói khó
Dịu đau buồn những kiếp sống hàn vi,
Trỗi nhạc vui cho người người ý thức,
Cuộc nhân sinh sống chết cũng tương đồng,
Khi nằm xuống, xuôi tay và nhắm mắt
Thì đau buồn hạnh phúc cũng hư không.
Đừng xây mộ, khắc bia ghi tên tuổi
Vài trăm năm hoang vắng, chẳng ai hoài .
Vũ trụ vô cùng, thời gian tiếp nối,
Tỉ tỉ người đã chết tự sơ khai.
Khi tôi chết đừng ma chay đình đám,
Hỏa thiêu tàn, tro xác gởi về quê
Dẫu bốn biển, cũng là nhà, bầu bạn
Trong tôi còn tha thiết chút tình mê.
Thì cũng C, H, Ô, N kết lại,
Nắm tro xương hài cốt khác nhau gì,
Nhưng đất mẹ chan hòa niềm thân ái,
Cho tôi về, dù cát bụi vô tri.


Khi đọc xong bài thơ, có người thì mĩm cười, có người vui hẵn, và nói chuyện oang oang. Họ cho rằng bài thơ đã nói hết ý nguyện của người chết. Người chết không muốn bạn bè buồn rầu, thương tiếc, thì việc chi mà lại làm bộ, gượng gạo tạo ra nét buồn khổ trên mặt.

Vợ con người chết cũng không tỏ vẽ buồn rầu, mà cũng không hớn hở. Không một tiếng khóc lóc, thở than. Nhạc vui vẫn dồn dập phát ra từ máy vang dội. Khi khách đã đến chật nhà, và đúng giờ cử hành tang lễ, bà vợ ông Tư và đứa con trai mang áo quần trắng đứng chắp tay bên bàn thờ, cô con gái đứng bên tấm ảnh ông, cầm máy vi âm nhoẻn miệng cười và nói :


-Thưa các cụ, cô bác chú dì, bà con bạn bè thân thiết xa gần, chúng tôi xin cám ơn quý vị đã có lòng đến viếng tang Ba chúng tôi. Tang lễ nầy làm theo ý nguyện của người quá cố. Không làm tang lễ theo tục lệ bình thường, vì sợ trái với ước vọng cuối cùng của Ba chúng tôi. Chúng tôi xin nhận lấy mọi lời trách móc nếu có từ bà con bạn bè.

Ba chúng tôi đã bình tĩnh và vui vẻ đón cái chết như một sự trở về không tránh được . Trong những ngày cuối của cuộc đời, Ba chúng tôi rất vui, chuẩn bị kỹ cho gia đình và cho chính ông. Ông đã dặn dò chúng tôi, không nên khóc lóc, không nên buồn rầu, vì sự thực không có chi đáng buồn cả. Ông dặn chúng tôi vặn cuốn băng sau đây cho bà con cô bác nghe.

( Ông Tư đọc bài thơ trên )

Giọng Huế của ông Tư đọc chậm và ngân dài những đoạn ông đắc ý : Tôi đi trước, hẹn gặp nhau ở đó . Ai thay da mãi mãi sống muôn đời, Kẽ trước người sau xếp hàng xuống mộ, biết đâu là khởi điểm cuộc rong chơi. Cuối cùng, có một tràng cười ha ha của ông Tư để chấm dứt bài thơ.


Sau bài thơ, có ba ông người Mỹ, hai ông da đen, một ông da trắng, cầm đàn và kèn trỗi lên mấy khúc nhạc vui, các ông nhún nhẫy uốn éo, nhiều lúc dậm chân xuống sàn. Ba ông cùng lúc lắc, làm hàng một, đi quanh phòng khách, như múa lượn trước bàn thờ ông Tư. Những ông nầy, là bạn chơi nhạc với ông Tư tại các quán ca nhạc ban đêm.

Một bạn thân của ông Tư, quen nhau từ thuỡ trung học, đại diện bà con, đến trước bàn thờ, vỗ vào hộp tro xương, cười ha hả và nói:

- Tư ơi, ông là số một rồi đó, chả có ai bằng ông. Ông hiểu tận tường lẽ huyền vi của tạo hóa. Sống cũng vui, mà chết cũng vui. Sống cũng dám làm, mà chết rồi cũng dám làm, và làm được. Tôi cũng ước mong rằng, sau khi chết, vợ con làm cho tôi một đám tang như thế nầy, thì vô cùng sung sướng. Tưởng ông nói đùa chơi, ai ngờ làm thật.

Một vị mục sư là bạn thân của gia đình, cũng đến trước bàn thờ, và đoan chắc rằng bây giờ ông Tư đã được về với Thiên Chúa. Ông cho rằng thái độ của ông Tư trước cái chết rất sáng suốt, đáng khâm phục, và đáng được mọi người noi theo.

Một vị sư già, có bà con họ hàng với ông Tư, đã từng viết nhiều sách Phật và rao giảng đạo từ bi, nói trước linh vị :

- Bần đạo không cần đọc kinh cầu siêu cho thí chủ. Bởi linh hồn thí chủ đã thực sự siêu thoát trước khi chết. Thí chủ không vướng bận cõi trần, không hệ lụy vào cái thân xác tạm bợ. Thanh thản ra đi như kẽ đi chơi, thong dong, dễ dàng. Thí chủ đã hiểu thấu đáo cái lẽ vô thường trong đạo pháp.

Mọi người ra về, lòng nhẹ nhàng, tưởng như đi trong mơ. Từ phía nhà ông Tư, còn vang vọng nhạc vui đưa tiển đám tang khách.

Khi tôi chết, viếng tang đừng buồn bã
Cười cho to, kể chuyện tếu vui đùa ,
Trong sáu tấm biết chắc tôi hả dạ,
Lên tinh thần, ấm áp buổi tiễn đưa.


Cuộc đời này chỉ là 1 giấc mơ. Có nhiều người đang sống, nhưng vẫn còn mơ...
Đến khi bịnh hoạn lên giường nằm rồi, mới nhìn lại được quãng đời mình.
Như 1 cuốn phim, quay chậm...


Cuộc vui nào rồi cũng tàn, họp mặt nào rồi cũng chia xa, hạnh phúc nào rồi cũng ly tan.
Và con người nào rồi cũng trở thành cát bụi. Đây là luật Vô Thường - không ai thoát được.
Có quán niệm được điều này (không qua nói miệng) trong mổi ngày, trong hành động, và từng hơi thở..

Thì sẽ tìm được hạnh phúc không xa...


TRÀM CÀ MÂU
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
2 Người đang đọc chủ đề này (2 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 17th February 2020 - 08:12 AM