IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

5 Pages: V « < 3 4 5  
Reply to this topicStart new topic
> Vệt nắng cuối chiều
hoaha
post Dec 29 2016, 09:06 AM
Gửi vào: #81


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Đời Phi Công
Phương Toàn

Hai vợ chồng tôi lấy nhau được hơn một năm th́ vượt biên, vị chi đến nay định cư ở Mỹ được hai chục năm.
Ngày mới sang đến trại tị nạn, hăm hở lắm với những tin đồn được đăi ngộ tại Mỹ. Tôi là phi công của Không quân, vợ tôi là phụ tá nghiệm chế ở Dược khoa, chắc Mỹ chẳng bỏ rơi ḿnh.
Đúng, Mỹ nó chẳng bỏ rơi hai vợ chồng tôi khi đặt chân đến phần đất mới này. Nó cho vợ tôi cái nghề rửa chén, và cho tôi một cái xẻng để làm helper đi đào đất chôn ống cống. Mỹ c̣n ưu ái hơn, cho chúng tôi mỗi đứa một số quần áo ”tốt”, tha hồ lựa ở kho Salvation Army. Hai vợ chồng từ đó biết thân phận ḿnh, vừa làm, vừa học và vừa góp tiền cắc để gửi về giúp gia đ́nh.
Một hôm, h́nh như cám cảnh cái nghề mới của tôi, vợ tôi hỏi:
– Kể cho em nghe, tại sao anh lại trở thành phi công?
– Tại anh có chí tang bồng hồ thỉ, muốn làm Đường Minh Hoàng đêm đêm du nguyệt điện.
Đây là lần đầu tiên nói dối vợ, không hiểu tại sao vợ tôi lại biết, nó bĩu môi đáp:
– Xạo ke.

Thú thực đời phi công của tôi bắt đầu chẳng phải v́ chí tang bồng, mà nó bắt đầu bằng một sự ngẫu nhiên.
Biết khả năng ḿnh chẳng thế nào lái nổi chiếc máy bay. V́ di truyền sao đó, có thể tại ông già bị má tôi dợt cho quay ṃng ṃng hoài, nên cứ ngồi lên cái ǵ nhúc nhích là tôi nhức đầu, kể cả ngồi vơng.
Tôi ở Rạch giá, thời học tṛ thỉnh thoảng được về thăm quê, cứ mỗi lần xe đ̣ chạy tới B́nh Chánh là tôi bắt đầu ói mửa như con gái có bầu. Nghĩ đến Không Quân, tôi cũng khoái lắm, khoái không phải v́ bay bổng mà là v́ khỏi lội śnh. Nhưng cứ nghĩ sang Không Quân mà không bay được, thế nào nó cũng đuổi về Bộ Binh th́ quê lắm.
Tôi gia nhập khóa 1/69 Bộ Binh, đang thụ huấn tại Quang Trung th́ Không Quân sang tuyển người. Tôi chẳng tha thiết ǵ nhưng thằng Trương Phương Tuyên dụ:
– Ghi danh vào Không Quân, theo xe về Trung Tâm Y Khoa khám sức khoẻ, mỗi ngày ḿnh chỉ cởi quần áo cho ông bác sĩ xem, nhảy tưng tưng mấy cái cho ổng đo, rồi vù ra phố chơi chiều về lại quân trường, đă lắm.
Tôi và nó ghi danh vào Không Quân và đúng như nó nói, hai thằng nhởn nhơ một tuần lễ đi khám sức khoẻ. Khám chẳng được là bao, nhưng chiều nào về ngang qua Ngă ba Chú Ía, hai thằng cũng không quên vẫy tay chào mấy nàng Kiều cho thắm t́nh Quân Dân cá nước.
Măn khóa Quang Trung, tôi được chuyển về Thủ Đức học tiếp để chờ ngày ra trường. Một hôm chuẩn bị ra tuyến ứng chiến, tôi được lệnh trả quân trang để về Không Quân. Thằng Tuyên nói:
– Chỉ c̣n 6 tuần nữa ra trường, mang lon Chuẩn uư, bây giờ về Không Quân mang Alpha dài dài.
Hai thằng bèn hạ quyết tâm ở lại.
Tôi nói với ông Thượng Sĩ già:
– Thượng Sĩ, tôi không về Không Quân đâu.
Ông trợn mắt lên nạt:
– Giỡn chơi cha non, quân đội chứ ở nhà hay sao? Bộ muốn làm ǵ th́ làm hả? Đến 8 giờ tối mà không kư giấy trả đồ, An Ninh nó ghép vô tội nội tuyến là bỏ mẹ.
Nghe nói tới An Ninh là tóc tôi dựng đứng đàng sau, tôi bèn trả đồ và lấy Sự vụ lệnh để về Không Quân.
Tôi được xếp học khóa 69A, toàn là những tay thông minh và gốc bự, như thằng Phan Huy Bách, ba nó là Thủ tướng Phan Huy Quát, thằng Hà Thúc Việt chi cḥm ông Hà Thúc Kư, Hồ Văn Anh Tuấn con cháu Hồ Biểu Chánh (Nó thề độc là ḿnh không có dính dáng ǵ đến Hồ Chí Minh). Chỉ có tôi là bần cố nông mê muội, ngay cả ông già cũng chết ngắc ngày c̣n nhỏ.
Ra đến Nha Trang tôi được niên trưởng chào đón và dạy dỗ rất chí t́nh. Khóa đàn anh, tôi gọi là niên trưởng; khóa lớn hơn tôi gọi là đại cồ; lớn nữa th́ gọi là siêu đại cồ; rồi dần dà lên đến Thiếu uư Sinh viên sĩ quan, Trung uư, Đại uư… Có một ông Niên trưởng tự xưng là Đại tá sinh viên sĩ quan siêu đại cồ niên trưởng. Hôm mới ra Nha Trang ông bắt tôi chào con Đại bàng ở cổng, ông cầm khẩu carbine lên đạn lách cách tuyên bố: – Bắn bỏ ba mươi phần trăm không cần làm báo cáo.
Tôi hoảng hồn. Té ra tôi chọn lầm binh chủng rồi, ở đây nó coi mạng sống con người rẻ như bèo.
Ông niên trưởng hay ví von thời gian đi lính của tôi ít hơn ngày ông khai bịnh lậu ở quân trường. Ông dạy tôi về tinh thần ”thượng mă” của phi công, ông nói ra trận, hạ máy bay địch, nếu phi công nó nhảy dù ra th́ bay ngang, lắc cánh mà chào chứ không bắn pilot. Ông dạy về chữ: ”Không bỏ anh em, không bỏ bạn bè”. Ông nói:
– Tất cả mọi người đeo con rồng lên ngực, sống chết có nhau, là ăn cùng mâm, ngủ cùng giường.
Thằng Hà Thúc Việt cười phá lên, ông niên trưởng đến gần gằn giọng: – Ông này cười cái ǵ?
– Dạ cười ngủ chung với Tiếp Viên Hàng Không.
Ông ngạc nhiên nh́n nó, đi tới đi lui, ngẫm nghĩ, chợt ông đừng lại gằn giọng:
– Mặt ông ngu hơn thằng chăn trâu, Tiếp Viên nào cho ngủ chung mà mơ. Nó dí dỏm đáp:
– Dạ tại niên trưởng nói ai đeo con rồng lên ngực th́ ḿnh được ngủ chung một giường.
Ông bực lắm, với giọng kẻ cả, ông giải thích:
– Có nhiều loại rồng, rồng Không Quân là rồng khạc lửa, rồng Nữ Tiếp Viên là rồng…lộn.
Đến lượt thằng Tuyên ph́ cười. Ông quát:
– Ông kia cười cái ǵ?
Nó bí thế đáp:
– Dạ cười con rồng.
Ông trợn mắt hỏi:
– Con rồng có ǵ mà cười?
Tuyên đáp bằng giọng Huế:
– Dạ, tại nó … lộn.
Cả hàng quân cười ồ lên, ông thấy mấy thằng đàn em này lếu láo qúa, ông phải ra oai kẻo chúng lờn, ông nạt tiếp:
– Rồng lộn có ǵ mà cười?
– Dạ con rồng lộn không có ǵ để cười, nhưng Nữ Tiếp Viên rồng lộn th́ buồn cười.
Ông tức ḿnh bắt hai thằng móc gị lên cửa sổ, miệng hô to một trăm lần câu: ”Nữ Tiếp Viên rồng lộn không có ǵ phải cười”.
Tưởng như chưa đă nư, ông đến gần một thằng thấp nhất khóa, gằn giọng hỏi:
– Tại sao ông đă xấu, mà lại c̣n dám lùn?
Thằng Tú ngơ ngác vài giây rồi đáp sảng:
– Dạ tại … ông già lùn.
Ông niên trưởng lại đi thêm một bài giáo khoa thư:
– Xe trước đổ th́ xe sau tránh, cây đắng th́ phải cố sinh trái ngọt, ông già lùn th́ con phải cao, ông biết vậy mà c̣n ngoan cố cứ lùn. Móc gị lên đuôi bom cho tôi.
Giải quyết xong thằng Tú, ông bước sang đứa kế, ông hỏi:
– Ông tên ǵ?
– Khóa sinh Lê Văn Năi, khóa 69A tŕnh diện niên trưởng.
Ông nh́n thằng Năi đẹp trai, cố kiếm một tội để ghép. Ông chửi:
– Gái bán Bar cũng biết ông thuộc khóa 69A, tôi hỏi tên, khai chi cả khóa. Ông họ Lê, biết Lê Long Đĩnh không?
– Dạ không.
– Mặt ông và mặt Lê Long Đĩnh giống nhau như đúc mà c̣n chối. Lê Long Đĩnh là vua dâm dật Lê Ngọa Triều, ông tổ mười đời của ông mà ông c̣n chối th́ mai sau ông sẽ chối bỏ bạn bè. Từ nay mỗi lần tŕnh diện, ông phải nói: Khóa sinh Lê Văn Năi, cháu đích tôn Lê Ngọa Triều, ông quên th́ thác cô hồn với tôi.
Ông niên trưởng chừng như thấy quá mất giờ để phạt từng thằng, ông dơng dạc tuyên bố:
– Chưa có một khóa nào ngu như khóa này, mặt ông nào cũng đần đần độn độn, tôi đếm từ một tới năm, không muốn thấy một cái chân ông nào c̣n đứng trên quả địa cầu.
Ông bắt đầu đếm, hàng quân như ong vỡ tổ, mỗi đứa cố gắng kiếm một vị trí để móc cẳng ḿnh cao hơn mặt đất, không cứ là móc lên cái ǵ, miễn là đôi giày bốt không c̣n chạm mặt đất cho ông niên trưởng hài ḷng.
Tôi cắn chặt hai hàm răng, sợ bật cười sẽ bị ông ra lệnh móc cẳng lên ngọn cây dương th́ khốn.
***
Thấm thoắt một năm trôi qua, tôi được trở về Tân Sơn Nhứt học Anh Ngữ rồi đi Mỹ để học lái máy bay.
Đây là lần thứ ba tôi được leo lên ch́ếc máy bay. Hai lần trước đều ngồi bệt dưới sàn chiếc C119 thủng đít đi từ Sài G̣n ra Nha Trang và về lại, lần nào mưa cũng hắt ướt như chuột lột, lần này chiếc máy bay của hăng Braniff International không dột mà lại có ghế đàng hoàng, cô chiêu đăi viên đẹp hết cỡ, cô ta hỏi chuyện tôi nhiều, nhưng tôi không hiểu mấy. Một lần tới bữa ăn cô hỏi:
– Do you want coffee, tea or milk?
Nh́n chiếc xe cô đẩy, tôi hiểu ngay rằng cô hỏi tôi muốn ăn uống ǵ không. Tôi trả lời là Yes. Cô lại hỏi:
– You want some coffee?
Tôi lập lại là Yes, với chữ S kéo dài thêm, ư nói muốn lắm.
Cô đưa cho tôi một ly cà phê đắng nghét. Mỉm miệng cười duyên, chắc cô đoán chuyến phi cơ này đụng toàn thứ thiệt, không cần phải hỏi thêm thằng Việt, cô đưa cho nó một ly sữa tươi. Cô hỏi hai đứa:
– Do you want some sugar?
Tôi tưởng cô hỏi muốn thêm cà phê không, nên trả lời rất lịch sự:
– No, thank you Sir .
Uống xong ly cà phê đắng, tôi hỏi thằng Việt, sao mầy được uống sữa, nó trả lời cũng không hiểu tại sao. Tôi nói ở quê tao sữa bột pha ra toàn cho heo ăn, người uống đau bụng chết. Nó nói, họ đưa ǵ th́ uống nấy chứ bộ chọn được sao? Tôi than phiền phải uống cà phê đắng, nó nói chắc Mỹ nó không uống đường, hôm nay ḿnh sang Mỹ tập uống cà phê đắng cho quen.
Sang đến Lackland Air Force Base tôi được học những từ ngữ chuyên môn Anh ngữ và măn khóa.
Lúc này tŕnh độ Anh ngữ khấm khá lắm rồi, ông thầy Anh văn dưới quê bị tôi bỏ xa. Dù sao tôi cũng phải mang ơn ông v́ ông đă dạy cho tôi biết những câu vỡ ḷng, như chữ bacon nghĩa là thịt mỡ, hot dog là thịt chó nóng hổi và ”chase the girl” nghĩa là rượt con gái. Tôi cũng đă biết chắc chắn rằng đồng mười xu tuy nó nhỏ hơn đồng năm xu nhưng giá trị gấp đôi.

Cuối cùng ngày chờ đợi đă đến, đó là ngày chuyển trại để đi học lái máy bay ở Fort Wolter, Texas, tôi lo lắm, v́ cái bệnh say gió của ḿnh thế nào cũng bị rớt đài. Hôm đầu tiên ra phi đạo, thằng thầy cho tôi lên chiếc TH 55 nhỏ như cái trứng gà, lại không có cửa, nó bay lên tắp tít mây xanh nghiêng qua nghiêng lại phát khiếp, mỗi lần như vậy tôi phải uốn người vào trong cho máy bay thăng bằng trở lại, chỉ sợ ḿnh rớt ra ngoài. Có nhiều lần tôi phải gồng tay lại nắm lấy thành ghế cho chắc. Sau gần một giờ biểu diễn, thằng thầy đáp xuống phi đạo, nh́n tôi cười cười. Tôi ra hiệu cho nó, ư nói phải ngừng ngay tại chỗ cho tôi nhảy xuống, bằng không tôi sẽ ói thẳng vào mặt nó. Thằng thầy đứng lại cho tôi ói. Tôi ói một cách thoải mái cho dù biết rằng cú ói này sẽ chấm dứt cuộc đời bay bổng cuả ḿnh.
Lạ quá, sau khi đưa máy bay vào chỗ đậu, nó khen tôi chịu đựng giỏi và tiên đoán là tôi sẽ bay được. Tôi vận dụng khả năng Anh ngữ để hỏi là tại sao ói mà bay được? Nó cười cười trả lời:
Chẳng có thằng nào mà không ói ngày nó bay thử đầu tiên cả.
Tôi mừng lắm, th́ ra tôi ói là do thằng này nó chơi, có lẽ cái sự quay ṃng ṃng của má tôi nó không áp phê ở xứ Mỹ này. Chắc là được Chúa Phật độ tŕ, sau gần một năm tôi thi măn khóa và đậu. Bạn bè có đứa x́ xào rằng tôi đậu vớt.
Về nước và chuyển về Không đoàn 43 Chiến thuật ở Biên Hoà. Một hôm đi hành quân ở biên giới Kampuchia, thả Biệt kích Lôi Hổ. Đang mơ mộng nh́n con suối th́ đạn AK nổ như bắp rang, phi cơ tôi như cục sắt rớt cái bịch xuống sườn đồi, tôi chẳng c̣n nhớ tí ti ǵ về phương pháp đáp khẩn cấp mà trường đă dạy. Nh́n ra ngoài, thấy chiếc phi cơ móp bẹp như con cóc tiá, cánh quạt chém cây rừng đổ te tua và chiếc cánh quạt cũng te tua chẳng kém ngọn cây rừng. Hai chiếc Cobra của Mỹ hộ tống bắn rocket rầm rầm làm tôi hoảng quá, rút vội cái chốt gắn khẩu đại liên cùng thằng xạ thủ phóng ra rừng chạy một mạch. Chạy khoảng 200 mét, tôi hoàn hồn chút đỉnh và mệt quá, tôi chọn chiếc g̣ mối cao, căng chiếc càng đại liên ra, chuẩn bị một xạ trường để chiến đấu. Thằng VC nào vô phúc nhào lên là nhất định sẽ sinh Bắc tử Nam. Tôi thấy thiếu một cái ǵ mà nghĩ hoài không ra, bỗng thằng xạ thủ hỏi:
– Thiếu uư, ḿnh không có đạn à?
Lúc bấy giờ tôi mới nhớ, th́ ra vác cây đại liên mà chạy, tôi quên phéng ngay thùng đạn c̣n nằm trên phi cơ, tôi vội tháo lấy chiếc ṇng, rồi vứt cây súng M 60 vào bụi rậm và… chạy tiếp.
Tôi c̣n một cây P.38 và hai viên đạn, lúc này mới thấy nguy hiểm quá chừng, hai viên đạn th́ làm được tṛ trống ǵ. Ngày lănh súng, tôi được phát 6 viên đạn, ráp đầy các lỗ của trái khế trong ổ súng, tôi thấy hơi ít, hỏi ông Phi đoàn phó, ông nói:
– Pilot đi đâu cũng chỉ đeo có một cây súng và hai viên đạn, mày có 6 viên c̣n ít ỏi ǵ. Nghe nói thế sau này mỗi lần đi bay gần băi trống tôi hay bắn bia và cuối cùng c̣n lại đúng hai viên. Trên tay c̣n cái ṇng súng M 60, tôi nghĩ, ###### đội nón cối, ḿnh lựa thế, dến cho một ṇng đại liên bằng sắt lên đầu, có mà trời cứu. Nghĩ thế nên tôi vững bụng đôi chút. Cũng may lần này có hai chiếc gunship hộ tống và mấy chiếc H34 thả Lôi Hổ ở Lào đang bay về gần, xuống bốc bọn tôi về an toàn.
Thấy hai thằng Vơ Trang bay ṿng ṿng có vẻ đỡ nguy hiểm hơn đi thả Lôi Hổ, tôi có ư định xin về bay trực thăng vơ trang Gunship. Chưa kịp xin th́ hên quá, xếp của tôi cho tăng cường vào Phi đội Gunship. Bay Gunship th́ mệt một chút nhưng không phải lơ lửng trên ngọn cây đưa bụng cho chúng bắn.
Một hôm đi hành quân ở gần Bến Thế- B́nh Dương, tôi phải yểm trợ cho Bộ Binh hành quân. Quân bạn cho biết họ ở sát bờ nam con rạch, địch ở phía bắc. Tôi nghĩ thầm, mấy cha Bộ Binh hay lừa ḿnh, thôi th́ bay cách hướng Nam con rạch hai cây số, bắn về phía Bắc, rồi cách con rạch một cây số ta ṿng lại, nếu máy trục trặc th́ cũng rớt lên đầu quân bạn. Tôi vào trục, nhắm mục tiêu bóp c̣, rocket không nổ, tôi lượn ra mới hay ḿnh bật lầm nút. Tôi nhào vào lại, bắn được hai quả rocket, một quả tịt, một quả nổ ở hướng nam con rạch, th́ thấy đạn pḥng không bay tứ phía, phi cơ bốc cháy ở b́nh xăng, tôi phải cho máy bay, bay ở vị thế nghiêng, cho khối lửa dạt ra ngoài, kẻo nó tràn vô pḥng lái.
Theo bài bản học khi ở trường lái, nếu máy bay cháy, việc đầu tiên là phải bấm nút release cho hai bó rocket rớt khỏi thân tàu, kẻo nó bắt lửa nổ là bỏ mẹ cả đám. Tôi tính làm như vậy nhưng chợt nhớ lời ông già dặn hồi nhỏ: Đánh nhau, nếu bị thằng hàng xóm đấm vào mặt, không đấm lại được, th́ lấy đất cày mà phang vào mái nhà nó, gặp thằng keo kiệt, tiền sửa mái nhà làm nó đau hơn bị đấm thiệt. Nên thay v́ release hai bó rocket, tôi bèn bật nút cho nó nổ ”la phan”. Ôi thôi mười sáu quả c̣n lại thi nhau chui khỏi giàn phóng, quả th́ nổ ở hướng bắc con rạch, quả th́ bay tuốt sang bên kia sông Sài G̣n nổ ở tận mật khu Bời Lời. Tôi quẹo 180 độ và cho phi cơ nhào đại xuống con rạch gần đó.
Chiếc máy bay cày tung bùn như con cá tḥi ḷi phóng dưới băi śnh và tôi phóng vội ra ngoài. Cụ mẹ cuộc đời, tôi bị lừa, Bộ Binh nó cách con rạch tới hai cây số. Sau này hỏi lại, tôi được trả lời là nó sợ tài bắn cuả tôi, nếu không nói vậy lỡ tôi bắn trúng đầu nó th́ sao. Mà nó hay thiệt, nếu nó ở phía nam con rạch như lời nó nói, th́ quả rocket vừa rồi đă làm nó chạy té đái trong quần.
Cũng may số tôi c̣n lớn, thằng Gunship 2 kề kịp và bốc tôi lên an toàn, bỏ lại chiếc máy bay cháy mịt mù ven bờ suối. Về đến Phú Lợi, tôi mới hoàn hồn hẳn và nhận ra Phi hành đoàn thiếu một người. Tôi hỏi Cơ Phi là thiếu ai, nó nói thằng Xạ Thủ nóng quá phóng ra lúc c̣n ở cao độ hơn trăm bộ. Và cũng may mắn là nó rớt xuống cái bào và thằng C & C hành quân gần đó bốc lên rồi.
Hôm sau đơn vị cho biết, tôi sẽ được Anh Dũng Bội Tinh, công bắn mười sáu quả rocket, trúng hầm đạn VC gây nhiều tiếng nổ phụ, tôi c̣n được Chiến Thương Bội Tinh v́ vết phỏng trên tay do quên mang chiếc găng tay chắn lửa Nomex, cộng thêm chiếc Phi Dũng Bội Tinh v́ tôi bay hay quá, máy bay đă cháy mà c̣n lết cả mấy trăm thước mới chịu rớt.
***
Trời phú cho tôi cái tính hay sợ chết, sau lần chết hụt này, tôi nhắm xem có loại phi vụ nào ngon hơn bay Gunship hay không.
May thay, phi đoàn trưởng nói tôi có tướng ”sát phi”. Cả phi đoàn có không đầy hai chục chiếc phi cơ bay được, tôi đă nướng hết hai, ông không muốn mất thêm nữa, nên cho tôi bay những phi vụ liên lạc, và bay VIP thật là nhàn hạ.
Một hôm nhận lệnh bay cho Phủ Phó Tổng Thống, đáp ở băi đáp VIP Air Vietnam. Tôi tưởng là ḿnh sẽ chở tướng Kỳ hoặc bay theo chiếc Triệu Minh Vô Kỵ của ông, tôi đáp chỗ ấn định th́ chẳng thấy tướng tá nào, chỉ thấy một ông già râu tóc bạc phơ cùng hai cô bé thơm như mít tố nữ, tháp tùng bằng một anh Đại uư với chiếc máy truyền tin PRC 25. Ông Đại uư hách x́ xằng này ra lệnh cho tôi đi Trà Vinh. Tôi hỏi Trà Vinh là ở đâu? Ông trợn mắt nh́n tôi như nh́n một dị nhân, có lẽ ông nghĩ sao có thằng phi công ngu như vậy. Nhướng đôi lông mày, ông nói Trà Vinh nó ở Vĩnh B́nh.
Tôi tưởng rằng ḿnh sẽ bay ṿng ṿng ở Quân khu 3 nên hỏi: Vĩnh B́nh có gần Phước B́nh không? Ông hỏi: Phước B́nh nào? Tôi nói Phước B́nh ở gần núi Bà Rá trên Phước Long.
Ông chán đời nói: Ḿnh đi Vùng 4. Tôi nói là không có bản đồ đi Vĩnh B́nh ở Vùng 4 v́ tôi hành quân ở vùng 3 Chiến thuật, ông nói cứ bay đi rồi ông chỉ.
Tôi bay xuống Vĩnh B́nh, ông liên lạc sao đó, Tỉnh trưởng ra đón vào ṭa hành chánh, để lại tôi và hai em bé xinh xinh chờ ở phi trường.
Tôi hỏi:
– Hai cô đi đâu mà xuống đây?
– Dạ em đi ăn giỗ ngoại.
Bây giờ th́ tôi biết là phi vụ cuả tôi có nhiệm vụ đưa hai cô gái về quê ăn giỗ ông ngoại.
Chiếc xe Jeep cuả tỉnh chạy ra chở thêm mấy người nữa, có ông già búi tó, có bà mặc bà ba. Ông Đại Uư lại ra lệnh cho tôi:
– Ḿnh đi Chợ Lách.
Tôi lại hỏi:
-Chợ Lách nó ở đâu?
Ông chán nản nh́n tôi và lập lại câu cũ: – Bay đi rồi tôi chỉ.
Ông khoác tay chỉ tôi bay về hướng Vĩnh Long, qua con sông Mỹ Thuận, rồi ṿng ṿng một hồi, ông chỉ một con sông, bảo tôi theo đó mà bay. Đến một con rạch nhỏ, ông ḍm xuống một xóm làng và bảo tôi đáp xuống một con đê, gần đồn Nghĩa Quân. Ông ra lệnh:
– Tắt máy rồi ḿnh vào đây ăn giỗ, chiều về.
Bốn thằng Phi Hành Đoàn tụi tôi nh́n nhau, tôi không dám để chiếc máy bay nằm đây cho Nghĩa Quân coi để vào ăn giỗ, sợ vợ nó xúi hút xăng về nấu rờ sô hoặc bỏ muối vào b́nh xăng chút ra đề khó nổ. Tôi năn nỉ ông cho bọn tôi về Mỹ Tho hay đâu đó để kiếm cơm b́nh dân mà ăn. Ông nói đi đâu th́ đi 4 giờ trở lại đón Phái đoàn. Tôi bực ḿnh cho phi cơ bay về Vĩnh Long đáp xuống băi nổi ở bờ sông trước dinh Tỉnh trưởng. Một anh Địa Phương Quân ra đuổi, nói băi đó dành riêng cho tỉnh trưởng, thằng Cơ Phi cương ẩu:
– Tỉnh Trưởng lớn bằng Phó Tổng Thống không? Phi cơ này của phủ Phó Tổng Thống.
Anh Địa Phương Quân chạy vào trong, lôi ra một anh Đại Uư, anh này khúm núm như tôi là Phó Tổng Thống vậy. Anh hỏi tôi cần ǵ, tôi mượn một xe Jeep đi ăn cơm. Cơm xong tôi phanh ngực áo bay, tụt phẹc ma tuya tới gần háng cho mát, giăng vơng nằm ngủ. Ông Đại Uư thỉnh thoảng ra ḍm chừng, có lẽ ông thắc mắc, sao Phi hành đoàn của Phó Tổng Thống mà quá b́nh dân và xấu trai như vậy. Gần bốn giờ chiều, trở lại Chợ Lách đón phái đoàn. Hôm sau kể chuyện lại cho thằng Tuất nghe, nó trợn mắt: – Mày điếc không sợ súng, vùng đó tụi tao ít thằng nào dám la cà vào, bay thấp th́ AK nó bắn, bay cao th́ hoả tiễn tầm nhiệt SA7 nó chào.
Tôi ngẫm nghĩ, phi vụ nào cũng nguy hiểm cả, như thế làm sao sống nổi cho đến ngày biết yêu. Tôi hỏi ông Phi đoàn Trưởng có phi vụ nào đỡ nguy hiểm hơn không, ông nói:
– Có, ở ngoài Phù Cát bay đỡ nguy hiểm hơn, v́ toàn là cát và nước biển, có rớt cũng rớt êm êm.
Thực ra ông chỉ nói chơi thôi, v́ tôi là thằng cuối cùng luân phiên thuyên chuyển sau bốn năm ở phi đoàn. Tôi ra Phù Cát, an toàn thật, v́ thời điểm này Mỹ cắt viện trợ, một tháng chỉ bay vài phi vụ, c̣n lại là chuyên học nhảy đầm và luyện Tae Kwon Do.
Đến hôm di tản chiến thuật về Nha Trang, tôi đang uống cà phê ở Câu lạc bộ th́ nghe súng nổ tứ tung, chạy ra ngoài thấy lính Không Quân chạy đầy phi đạo, tôi vội chạy ra chiếc phi cơ cuả ḿnh, c̣n cách khoảng 20 mét th́ thấy nó tự động vọt lên trời, bên trong đen ng̣m là người. Quưnh quá, tôi ṿng ngược trở lại, thấy một chiếc phi cơ cũng đầy là lính, trên ghế lái có một anh mặc đồ bay ngồi đó, chiếc ghế trưởng phi cơ c̣n trống, tôi phóng lên ngồi, cả phi cơ đều nh́n tôi. Tôi hỏi ông phi công:
– Vọt đi chứ cha, nó tràn ngập bây giờ.
Anh phi công nói:
– Em bay không được.
Tôi vội chụp cần lái, mở máy, cho phi cơ vội vọt lên trời và theo đoàn phi cơ hướng về Nam, đáp xuống Tân Sơn Nhất. Tôi hỏi ông phi công ngồi bên trái:
– Ông là phi công ǵ mà không biết bay?
– Dạ em chưa ra trường, với lại hôm nay máy bay nhiều quá, mà em th́ không có Check list để mở máy.
Đó là phi vụ cuối cùng cuả tôi, nó chấm dứt cuộc đời bay một cách vô duyên, có lẽ cũng giống như nó đă bắt đầu cuộc đời bay bổng vô lư cuả tôi. Nó không bắt đầu bằng mộng mây trời và cũng không kết thúc bằng những chiến công oanh liệt.

Phi công của Không Quân toàn là những anh hùng, những người hào hoa và bay bướm, không hiểu tại sao lại đọa ra một thằng như tôi, vừa cù lần vừa dấm dớ. Hơn 5 năm khoác chiếc áo bay, tôi chẳng làm được cái ǵ nên tích sự, ngoại trừ lừa được một người con gái khờ, đó là má bầy trẻ của tôi bây giờ. Cho tới nay bà vẫn tin là tôi ngon lắm, hơn hẳn những thằng phi công khác, cho dù cứ mỗi lần tôi gáy, th́ theo thói quen, bà vẫn đồng ư bằng câu trả lời cũ ”xạo ke”.
Hiện nay đă ”An cư lạc nghiệp” tại Mỹ, tuy cũng rất cùi đày chẳng kém ai, nhưng vào cuối tuần, tôi cũng hay la cà ở quán cà phê nghe anh em bàn chuyện thế sự.
Quán cà phê chỗ tôi ở, có đủ mọi chuyện dài ”Nhân dân tự vệ”, từ những ông đội đá vá trời một thuở, bây giờ làm Lă Vọng ở nhà ăn trợ cấp, đến những người biết quá nhiều nghề, chẳng nơi nào xứng đáng cho ông làm, bèn đi thụt bi da chờ thời. Tôi biết ḿnh từng là pilot xạo ke thủa nọ, không dám gáy nồ trước đám đông, chỉ ngồi nghe kể chuyện thế thái nhân t́nh.
Hôm qua, có một ông sau khi kể thành tích long trời lở đất, thấy tôi ngồi im như Bụt, ông hỏi:
– Thế chú ngày xưa làm ǵ?
Bản tính bần cố nông của tôi tự nhiên vùng lên, không tự chế được ḿnh, tôi gáy:
– Bay cho Phủ Phó Tổng Thống.
Cả quán bi da quay lại nh́n tôi, có nhiều câu bàn tán nhưng một câu tôi thấy thấm thía nhất do một anh thanh niên nói: “Xạo ke.”
Chuyện đóng góp vào cuộc chiến của tôi không có ǵ đáng ghi vào công trận, mà toàn là những chuyện làm mất mặt pilot và binh chủng. Tôi chỉ mong các phi công của Không lực thứ lỗi cho v́ tôi bắt đầu nhận ra chân lư: ”Nhận cái dở ḿnh có, hay hơn đánh bóng cái hay ḿnh không có”.
Tuần rồi dự lễ ra trường của đứa con gái, nh́n lên câu khẩu hiệu mà lớp 2001 dùng làm kim chỉ nam cho cuộc đời tương lai của chúng, tôi suy nghĩ măi. Câu nói rất giản dị của Tony Arata: ‘I will do my dreaming with my eyes wide open and I will do my looking back with my eyes closed”.
Tuy phải lưu vong ở quê người, ngày ngày đóng vai thằng phu ống nước, kiếm đồng bạc nuôi con ăn học, khó có hy vọng trở về quê cũ cầm lại cần lái chiếc trực thăng, tôi vẫn cầu mong sao, kiếp sau nếu có làm người, tôi sẽ cố gắng trở thành một phi công đàng hoàng hơn để xứng đáng với lời hát: ”Phi công ra đi lướt trên ngàn mây gió”.
Tôi cũng mong sao tập thể phi công không buồn ḷng khi có một thằng ”Pilot ke” dám kể chuyện ”Xạo ke” mà tỏ ra chẳng ”ke” ǵ về dĩ văng, ở cái mảnh đất tạm dung này. Thật là đa tạ, đa tạ.
Phương Toàn


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Dec 29 2016, 09:07 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jan 16 2017, 06:36 PM
Gửi vào: #82


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35







Bệnh viện Cộng Ḥa Xă Hội Chủ nghĩa Việt Nam



Trời bừng sáng sau cơn mưa đêm… Bầu không khí tươi mát ùa vào căn pḥng trực cấp cứu của bệnh viện. Cô y tá trẻ mặc bộ blue trắng nhận ca trực, cô vừa lật cuốn sổ ghi chép của ca trước vừa sửa lại b́nh hoa tươi trên bàn. Hai má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh và làn môi xinh tươi như hoa hồng mới nở.
Cách đó không xa, ông bác sĩ tuổi trung niên ngồi trước bàn làm việc của ḿnh, mỉm cười nh́n ḍng chữ “Thầy thuốc như mẹ hiền” uốn bằng đèn huỳnh quang màu đỏ tươi rực rỡ vừa mới sắm.
Bỗng một chiếc xe gắn máy phóng thẳng tới cửa pḥng cấp cứu. Gă lái xe mặt mày bậm trợn, ngồi sau là cô gái mặc mỗi chiếc áo nịt, phấn son nḥe nhoẹt. Cô ta đang ôm một thằng bé chừng mười tuổi được quấn trong cái áo khoác phụ nữ loang máu.
Gă lái xe giật thằng bé trên tay cô gái rồi bồng vào trong pḥng, nói với cô y tá:
- Bác sĩ ơi cấp cứu!...
Cô y tá rời mắt khỏi cuốn sổ:
- Sao vậy?
- Thằng bé bị tai nạn giao thông!
- Anh là bố nó à?
- Không, tôi lái xe ôm…
- Thế c̣n cô kia?
Cô y tá liếc mắt về phía cô gái ăn mặc hở hang đứng ngoài cửa rồi bĩu môi cau mặt! Nước mưa đă cuốn trôi lớp son phấn rẻ tiền trên mặt cô ta để lộ ra lớp da nhợt nhạt. “Trông chẳng khác ǵ gái điếm đứng đường mạt hạng. Vào nơi công cộng mà dám phô ra như thế à!?...” -Cô y tá nghĩ.
Quả thật cô gái mặc áo ngực ấy là một gái điếm nghèo, sáng sớm nay cô đang đi xe ôm của gă kia về pḥng trọ th́ gặp thằng bé bị tai nạn nằm ngất bên đường. Chiếc xe nào đă quẹt phải nó rồi bỏ chạy luôn. Thương hại, cô cởi áo khoác quấn cho thằng bé rồi cùng anh xe ôm đưa nó đến đây.
Gă xe ôm bối rối liếc qua cô gái, ấp úng trả lời cô y tá:
- À! Cô này…
Cô y tá xinh đẹp không thèm nh́n hai người, cất giọng lạnh lùng:
- Sang bên kia làm thủ tục nhập viện.

Gă xe ôm đặt thằng bé xuống thềm, rồi chạy sang dăy nhà đối diện. Người bảo vệ chỉ cho gă cái lỗ h́nh vuông bằng hai bàn tay trên tấm kính dày, chung quanh bịt lưới sắt. Gă khom lưng nh́n vào trong ô vuông đó, thấy gương mặt hồng hào của người nữ nhân viên ngồi sau chiếc bàn chất đầy sổ sách. Gă nhũn nhặn:
- Chị ơi, cho tôi làm thủ tục nhập viện…
Người phụ nữ không ngẩng mặt lên, nói máy móc:
- Tên ǵ? Hộ khẩu? Chứng minh nhân dân?...
- Dạ… thằng nhỏ mà!...
- Thằng nhỏ à?... Anh là ǵ của nó?
- Tôi lái xe ôm… Thấy nó bị tai nạn nên chở tới đây.
- Rắc rối đây! Sao anh không gọi bố mẹ nó tới làm thủ tục nhập viện?
Gă xe ôm nói lắp bắp:
- Tôi đâu biết bố mẹ nó… Với lại gấp quá! Cấp cứu mà!
- Thôi được! Nộp tiền tạm ứng viện phí.
- … Bao nhiêu chị?
- Hai triệu.
Gă xe ôm ngẩn ra, hắn biết trong túi ḿnh có chưa tới hai trăm ngàn. Gă móc hết tiền ra rồi nói với chị nhân viên:
- Tôi chỉ có bi nhiêu… Chị làm ơn cho thằng bé nhập viện, rồi tôi sẽ t́m bố mẹ nó tới thanh toán.
- Không được! Anh không biết bố mẹ nó th́ làm sao mà t́m?
- Chị làm ơn… Thằng bé sắp chết!...
- Đă bảo không được! - Chị nhân viên gắt, cộc cằn máy móc - Bệnh viện đă quy định.

Gă xe ôm đành chạy trở lại lại pḥng cấp cứu, hỏi cô gái điếm:
- Cô có tiền không?...
Cô gái khẽ quay đi, moi trong chiếc áo nịt ra mấy tờ bạc được xếp cuốn chặt rồi đưa cho anh xe ôm. Anh ta mở ra: Chưa tới trăm ngàn!...
- Bi nhiêu nhằm nḥ ǵ? - Anh xe ôm lắc đầu cau mặt.
Mặt anh xe ôm xám ngắt, mắt đỏ ngầu, hai hàm răng nghiến chặt của anh ta như muốn nhai nát cái ǵ đó… Cô gái điếm nh́n bộ mặt cau có của anh ta mà phát sợ, nói như phân trần:
- Đêm qua mưa… tôi không có khách…

Thằng bé nằm dưới thềm kêu khóc thảm thiết. Nh́n nó thật thê thảm: Chiếc quần đùi rách tướp để lộ ra cẳng chân dập nát, da thịt chỗ đó bầy nhầy. Máu vẫn chảy từ vết thương chưa được băng bó. Da thằng bé bợt nhớt như con cá ươn, ngực thoi thóp và đôi mắt long lanh đảo nh́n mọi người như cầu cứu. Trong túi áo ngực của nó c̣n tḥ ra xấp vé số ướt nhẹp.
Gă xe ôm nh́n thằng bé mà ứa nước mắt. Gă chợt quỳ mọp xuống trước mặt ông bác sĩ, hai tay cầm mấy tờ bạc cô gái điếm vừa đưa đội lên đầu:
- Tôi lạy bác sĩ! Bác sĩ làm ơn cứu thằng bé!...
Khuôn mặt đen sạm của gă xe ôm méo mó khổ sở. Ông bác sĩ ngoảnh mặt đi chỗ khác, nhịp nhịp chân phải…

Gă xe ôm biết có quỳ xin cũng không được. Gă đứng dậy nói với cô gái điếm:
- Thôi được! Cô trông thằng bé, để tôi đi cầm đỡ chiếc xe vậy.
Cô gái điếm lau nước mắt:
- Hay anh… để em qua pḥng bên kia… bán máu?
Gă xe ôm nh́n lướt qua thân h́nh gầy g̣ của cô gái, lắc đầu:
- Cô th́ có bao nhiêu máu mà bán? Chưa chắc họ đă chịu mua…
Gă nói xong hấp tấp chạy ra cửa bệnh viện.


Lúc ấy pḥng cấp cứu tiếp nhận thêm mấy bệnh nhân: Một cô gái tự tử v́ thất t́nh, một anh chàng say rượu bị trúng gió và một người đàn ông bị nhồi máu cơ tim - ông này được đưa tới bằng xe hơi Mercedes kèm hai Honda @ hộ tống. Người thân của ông nhà giàu đứng chật pḥng cấp cứu. Bà vợ mập mạp của ông ta nhanh nhẹn dúi vào tay bác sĩ và cô y tá mỗi người một phong bao:
- Tốn kém bao nhiêu cũng được, bác sĩ mau mau cứu sống chồng tôi.
Ông bác sĩ vội vă rời cái bàn như bị bắt vít từ sáng, cô y tá cuống quưt đẩy băng ca… Ông bệnh nhân “đại gia” được đưa thẳng vào pḥng chăm sóc đặc biệt không cần qua thủ tục nào.
Trong khi đó, thằng bé bị bỏ quên ngoài thềm cùng cô gái điếm.


… Ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống sân bệnh viện. Ba lá cờ phấp phới tung bay trên đỉnh cột thép không rỉ, trên cùng là cờ đảng,giữa lá cờ tổ quốc và dưới cùng là cờ bệnh viện với h́nh con rắn mổ cái cốc thủy tinh. Cuộc chào cờ buổi sáng thứ hai của cán bộ nhân viên bệnh viện vừa kết thúc. Người thân của những bệnh nhân nghèo kéo nhau tụ tập dưới chân cột cờ để nhận cơm, nhận cháo từ thiện của một sư bà mang tới.
Đang múc cơm cháo cho mọi người, sư bà bỗng nghe tiếng kêu rên của thằng bé từ pḥng cấp cứu vọng ra. Bà ngừng tay lắng nghe… tiếng kêu rên càng lúc càng rơ hơn… Bằng tâm thức của một người tu hành, sư bà thấu hiểu tiếng kêu tuyệt vọng của một sinh linh. Bà vội trao công việc phát cơm cháo cho người khác rồi chạy tới.

Thằng bé đă kiệt sức, mắt nhắm nghiền… Cô gái điếm bất lực ngồi bên cạnh. Sư bà cúi sát xuống khuôn mặt trẻ thơ trắng bệt:
- Nam mô A Di Đà Phật!...
Thằng bé mở mắt nh́n bà sư, nước mắt nó ứa ra. Sư bà nh́n chiếc áo phụ nữ vấy máu, rồi liếc qua cô gái ốm yếu ăn mặc hở hang phong phanh… Bà hiểu ngay sự t́nh, liền quay lại chỗ phát cơm cháo từ thiện, nói với mọi người:
- Thưa quư vị! Trong kia có một đứa trẻ đang hấp hối v́ không có tiền nhập viện. Tôi biết quư vị ở đây cũng không giàu có ǵ…
Sư bà chỉ nói được như vậy. Những người nghèo khó lại có trái tim nhạy cảm - họ hiểu ngay điều sư bà muốn nói và việc cần làm. Thế là chiếc vung nồi cháo từ thiện biến thành thùng công đức…
Vừa lúc đó gă xe ôm trở về, mặt mướt mồ hôi. Gă đă cầm được chiếc xe gắn máy là cần câu cơm của gia đ́nh, phải năn nỉ măi mới được triệu rưỡi, cộng với số tiền của gă, của cô gái và ḷng hảo tâm của nhiều người nghèo, may quá được hơn hai triệu! - Đủ ứng tiền nhập viện cho thằng bé.
Mọi người thở phào nhẹ nhơm, ngồi quây quần bên nhau ở góc sân chia nhau húp những bát cháo từ thiện.
Bỗng cô y tá xăm xăm đi tới nói với gă xe ôm:
- Thằng bé cần phải tiếp máu. Nhóm máu O…
- Trời! - Gă xe ôm thốt lên! Thẩn thờ đặt bát cháo đang húp dở xuống nền gạch…
Bầu không khí như chết lặng trước t́nh huống bất ngờ. Cô gái điếm bỗng lên tiếng:
- Máu O à!?... Tôi nhóm máu O!...
Nói xong, cô nhanh chóng theo y tá vào pḥng hiến máu. Gă xe ôm cũng vội vă bước theo…

Nửa giờ sau gă xe ôm d́u cô gái điếm ra. Trên gương mặt nhợt nhạt của cô hé nở nụ cười.





User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Mar 18 2017, 06:01 AM
Gửi vào: #83


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Cau chuyen buon` !

Estate Sale
“Estate Sale…” là tựa đề một câu chuyện của Phan được trích từ “Góc của Phan…”. Chuyện hơi dài nhưng đáng để chúng ta (nhất là những người có tuổi sống tại Hoa Kỳ) dành chút th́ giờ để đọc và chia sẻ những suy nghĩ của Phan… Phần chủ blog chỉ thêm "Lời bàn với những người cao tuổi.." ở đoạn cuối.


Hồi mới qua Mỹ, lần đầu thấy tấm bảng ghi là Estate Sale cắm ở góc đường, tôi đoán là một h́nh thức bán bớt đồ cũ trong nhà. Như bày bán ở Garage th́ gọi là Garage Sale; bày bán ở sân sau nhà th́ gọi là Yard Sale; dọn nhà th́ người ta bán bớt những thứ không tiện đem theo với bảng cắm là Moving Sale, c̣n Estate Sale… chắc cũng tương tự. Tự dặn là về phải tra tự điển, nhưng rồi tôi quên luôn! Nhớ lại những ngày mới đến Mỹ, ra đường thấy chữ ǵ không hiểu th́ cứ nhủ ḷng về tra tự điển, nhưng bao giờ cũng quên nhiều hơn là nhớ.

Tṛ chuyện thêm với cô bạn, tôi mới hiểu ra Estate Sale là bán toàn bộ đồ đạc trong nhà: từ ly tách muỗng chén, đến quần áo, giường ngủ, tủ trà, bệ thờ; tới cả tranh, tượng, đồ kỷ niệm… Nhưng giá bán của Estate Sale không rẻ như Garage Sale, Yard Sale, hay Moving Sale v́ không phải là đồ thừa trong nhà. Lư do bán hết các thứ trong nhà v́ chủ nhà phải vô viện dưỡng lăo chẳng hạn; những người già neo đơn ấy không có thân nhân để có thể cho lại, nên họ bán hết, bán sạch, với giá cao hơn bán đồ cũ, đồ thừa của Garage Sale, Yard Sale, hay Moving Sale…

Câu chuyện về Estate Sale như một hiểu biết thêm về đời sống Mỹ trong đầu óc mới tới định cư của tôi.
Cho tới một sáng cuối thu, đă bảy giờ nhưng mặt trời c̣n chưa ló dạng.
Tôi đi thay quần áo để lên đường, đi giúp một ông bạn già. Hôm nay ổng bán Estate Sale. Tuy hẹn chín giờ nhưng tôi đi sớm để có thời gian ngồi uống với ông b́nh trà. Bởi đêm qua thao thức về ông, tôi nghĩ sau hôm nay, có thể là lần cuối tôi gặp ông trong đời. Nhớ lại, tôi quen biết ông chừng năm, bảy năm trước, dịp tôi phỏng vấn Cựu Thiếu tướng Đỗ Kế Giai ở Trung tâm sinh hoạt cao niên trong thành phố. Bữa đó, chính ông đă đến bắt tay tôi trước, hỏi tôi có phải là Phan mà ông thường đọc đó không? Tôi có cảm t́nh ngay với một người lớn tuổi, hiền lành, đôn hậu. T́nh thân chưa có nhưng ḷng cảm mến th́ nhiều, tôi cho ông số điện thoại để tiếp tục nói chuyện vào dịp khác bởi tôi đang bận với cuộc phỏng vấn…
Biết thế, nhưng khi có thời gian rảnh th́ tôi vẫn đi chơi với bạn trẻ nhiều hơn; Chỉ khi cần hỏi, là cần tới người già th́ tôi mới nhớ tới ông Sự cho và nhận co giăn theo tuổi đời th́ tôi co ông giăn. Đó là ư nghĩ hôm trời mới chớm thu, tôi gọi ông, mời ông đi uống ly cà phê vào một sáng cuối tuần. Hôm đó, tôi không có ǵ để hỏi ông mà chỉ là bỗng nhớ tới một người bạn mà quỹ thời gian của người đó không c̣n nhiều nên tôi dành thời gian rảnh rỗi có được cho ông.
Hôm đó ông nói với tôi là, “…anh cũng đă già.”
Hôm đầu thu đó, hỏi thăm ra mới biết, vợ ông đă qua đời hồi hè. Ông không cho tôi biết v́ bà đi thăm con gái với cháu ngoại bên Cali, bị đột qụy và mất luôn ở bên ấy. Ông muốn đưa bà về Dallas để lo ma chay v́ bà đă sống ở Dallas mấy chục năm. Nhưng người con trai ông sống ở Dallas th́ lại muốn em gái lo ma chay cho mẹ luôn bên Cali cho tiện. Cái lư của anh ta đưa ra là chết ở Mỹ th́ lo ma chay ở đâu cũng chỉ là cái nhà quàn như nhau…
Ong không rượu bia, không thuốc lá. Nhưng hôm đầu thu đó, ông tự tay mượn điếu thuốc lá đang cháy dở trên tay tôi; ông hút một hơi thuốc thật sâu, rồi trả lại tôi. Tôi sợ ông sặc, nhưng ông không sặc như tôi sợ. Ông nhả khói chậm răi, và ch́m vào tâm sự…
“Tôi chưa bao giờ nói với anh, cũng không nghĩ tới chuyện nói với ai. Nhưng nỗi buồn trong tâm khảm tôi lớn dần như mầm bệnh ung thư tới hồi bộc phát. Tôi biết là trước sau ǵ cũng chết, tôi không sợ chết, chỉ buồn ḷng người làm cha mà không biết dạy con ḿnh…”
“…Vợ chồng tôi chỉ có hai người con. Lo được cho thằng lớn ăn học tới ra đại học không phải nợ tiền học đồng nào. Nó đi làm, lănh lương cất riêng vào trương mục nhà băng của nó. Ngày ngày vẫn về nhà ăn, ở, cha mẹ lo. Nó cho đó là lối sống Mỹ, và nó chọn cách sống ấy.

"Cha mẹ đừng tọc mạch vào thu nhập của con cái". Nhưng khi nó muốn lấy vợ th́ nó chọn lối sống của người Việt là dù sống ở đâu trên địa cầu th́ chuyện cưới hỏi của con cái, cha mẹ người Việt cũng đứng ra lo cho con.
“Thế là vợ chồng tôi lo cưới vợ cho con trai. Tôi không lấy ǵ làm buồn ḷng v́ cha mẹ tôi cũng đi cưới vợ cho tôi khi xưa. Nhưng rồi con tôi muốn mua nhà. Nó tŕnh bày với vợ chồng tôi, nó mua nhà trăm rưỡi, cần mượn nhà băng một trăm ngàn, nếu trả trong ba mươi năm th́ tổng số tiền nó phải trả cho nhà băng lên tới ba trăm ngàn. Nghĩa là một trăm ngàn vốn với hai trăm ngàn tiền lời trong ba mươi năm. Nó muốn cha mẹ giúp đỡ cho nó mượn một trăm ngàn, để nó trả dứt căn nhà ngay khi mua, không phải trả tiền lời cho nhà băng. Nếu nó phải trả ra số tiền ba trăm ngàn trong ba mươi năm, th́ mười năm cho một trăm ngàn. Nó sẽ trả cho cha mẹ một trăm ngàn trong mười năm là khả năng có thể.
“Tôi bắt đầu thất vọng về con trai tôi. V́ gom hết tiền 401-K của cha mẹ th́ đủ một trăm ngàn cho nó mượn. Vợ chồng đă về hưu th́ tiền già gói gém cũng đủ sống, nhưng tiền đâu lo cho con em nó c̣n trong đại học để khỏi mượn nợ học như nó? Tôi suy nghĩ nhiều đêm, đằng nào cũng mất con rồi! Đó là cái giá phải trả cho mưu cầu tương lai của con cái. Tôi đưa nó đến Mỹ chứ tự nó đâu đi một ḿnh được. Tôi sinh ra nó, chứ nó đâu tự xuất hiện trên đời này được…
“Nhưng tôi thất bại trong chuyện dạy nó sống đùm bọc với người thân. Tôi có lỗi đă để nó hấp thụ lối sống ích kỷ của xứ sở này. Đằng nào tôi cũng mất con rồi. Nếu đồng ư cho nó mượn một trăm ngàn không tiền lời là tôi đă thẳng thắn nh́n nhận ḿnh thua cuộc; không bao giờ dạy được con quay lại lối sống đùm bọc nhau của người Việt ḿnh nữa. Nhưng từ chối nó… th́ tôi mất luôn vợ! V́ mẹ nào chả thương con, thương càng mù quáng t́nh mẫu tử càng lên ngôi.
Nó trả lời cho tôi câu hỏi, ‘tiền đâu để lo cho em nó?’ ‘Th́ ba mẹ lấy tiền con trả hàng tháng để lo cho nó.’ Tôi định hỏi câu hỏi quan trọng nhất theo kinh nghiệm của tôi là, ‘Nhưng con có chắc là con sẽ trả cho ba mẹ hàng tháng. Hay trả vài tháng… rồi quên luôn?’
“Tôi thương vợ tôi nên đă làm điều tôi biết trước nhưng vẫn làm là tôi cho con trai tôi mượn một trăm ngàn. Vợ tôi mất tinh thần nhiều năm sau đó v́ đúng là nó không trả. Nhưng chúng tôi được trời phật cho lại đứa con gái muộn màng. Nó là nguồn an ủi, niềm vui c̣n lại cho vợ chồng tôi. Lúc nào nó cũng vui vẻ nói là ba mẹ chết rồi th́ tài sản cũng để lại cho anh em con thôi. Th́ anh Hai cần trước th́ anh Hai lấy trước. Ba mẹ đừng có giận anh Hai nữa, chỉ tổn hao sức khoẻ cho ba mẹ thôi. C̣n con, nợ học th́ ai đi học ở Mỹ mà không nợ. Chừng con ra trường th́ con trả. Ba mẹ đừng lo nữa…
“Con bé lạc quan nói sao làm vậy. Về sau, nó lấy chồng bên Cali nên về Cali sống. Vợ tôi muốn bán nhà, dọn về Cali ở với con gái th́ thằng con trai không cho đi v́ bà nội phải ở Dallas để trông con cho vợ chồng nó đi làm…
Đến cái chết đột ngột của mẹ nó. Tôi muốn đưa bà ấy về Dallas để lo ma chay v́ bà ấy sống ở đây đă như là quê hương. Nó ngại tốn kém nên lư lẽ bất dung t́nh với cả cha mẹ. Tôi không buồn sao được anh…”

Ôi, cái hôm đầu thu đó! Nhớ lại sao mà buồn. Và tại sao lại có hôm nay, tôi đến giúp ông bạn bán Estate Sale, bán hết gia tài một lần để giă biệt. Buổi chiều cuộc đời như không gian thu tràn ngập lá vàng bay, những nảy nở mùa xuân, khoe sắc hạ, thu úa, đông về… Người ta có sống tới trăm tuổi th́ mùa thu thứ một trăm của cuộc đời cũng phải rời bỏ ngôi nhà không cần bật đèn giữa nửa đêm cũng biết lối đi tới nơi muốn tới; bán bỏ cả cái th́a khuấy ly cà phê mỗi sáng đă không thể nhớ nổi nó có trong nhà từ bao giờ mà người gia chủ chỉ nhớ chắc là khuấy ly cà phê bằng cái th́a khác sẽ không ngon; bức tranh mua garage sale có vài đồng bạc hồi mới qua Mỹ, nhưng không có nó trên tường nhà th́ cứ tưởng ḿnh đang ở chơi nhà bạn, hay nhà bà con chứ không phải nhà ḿnh; đến tiếng cái đồng hồ nhà ḿnh cũng khác hẳn tiếng đồng hồ nhà khác mà chỉ có ḿnh phân biệt được… lại c̣n nắm đất quê hương trên bàn thờ, hồi ra đi ḿnh mang theo để nhớ đường về. Nhưng nó nằm im lặng đă bốn mươi năm. Bây giờ người đem nó đi c̣n gởi lại nắm xương ở quê người th́ nắm đất quê hương ấy trở thành oan nghiệt. Cho không ai lấy, bán chẳng ai mua, mà ném qua cửa sổ th́ hóa ra ḿnh đă biến thành thú vật
Tôi ứa nước mắt trên tay lái, làm sao ông bạn tôi có thể sống sau hôm nay khi chính tay tôi bán hết những ǵ đă gắn bó với ông cả đời. Tôi, chính tôi, đă tiếp tay thần chết sớm bắt ông rời bỏ thói quen và kỷ niệm; rồi rời bỏ tới người thân; cuối cùng là rời bỏ cuộc đời… Nhưng nhớ lại tâm sự đầu thu của ông, ông đi dự đám tang của vợ ông bên Cali như người quen biết cũ, mấy chục năm vợ chồng c̣n lại cái trống không trong ḷng già; con trai ông đi dự đám tang của mẹ dửng dưng đến mức đường về, anh ta nhắc ông trên phi cơ là ba phải làm di chúc căn nhà lại cho con, v́ ba đi đột ngột như má th́ chính phủ lấy nhà…
Tôi nghĩ chắc anh ta không chỉ muốn lấy căn nhà đă trả hết mà muốn lấy luôn cả phần bảo hiểm nhân thọ của cha nên mới chọc giận ông đúng thời điểm tinh thần và thể lực của ông suy kiệt nhất sau mấy ngày đám tang bên Cali. Tôi biết anh ta, có gặp mặt v́ Dallas đâu có mấy nhà hàng của người Việt. Nhưng chưa chào hỏi anh bao giờ để cất giữ bí mật cho cha anh – là bạn tôi. Anh là ai trong gia đ́nh lớn của anh, gia đ́nh nhỏ của anh, trong xă hội anh đang sống… tôi không quan tâm tới địa vị hay tên tuổi của anh ở địa phương. Tôi chỉ biết là tôi đă có lỗi với một người không có lỗi ǵ với tôi là anh. Tôi đă đồng ư với con gái của ông bạn, dù chỉ nghe ông kể:
“…Con c̣n phải đi làm và lo lắng cho gia đ́nh con. Con không thể chăm sóc cho ba mỗi ngày như má. Nhưng má mất rồi th́ ba không thể ở một ḿnh. Ba có chuyện ǵ, không ai biết, không ai hay… làm sao con yên tâm. Con xin ba giao hết nhà cửa cho anh Hai… muốn làm ǵ làm bên Dallas. Ba về Cali với con. Ba phải ở viện dưỡng lăo v́ con không thể và không có thời gian để lo cho ba như má. Nhưng vài hôm con sẽ có thời gian ghé thăm ba một, hai tiếng đồng hồ; con nấu được ǵ ngon, con đem vô cho ba ăn… ba có chuyện ǵ, người chăm sóc cho ba sẽ báo ngay cho con, con vô ngay với ba…”
Tôi có tào lao lắm không khi khi không lên tiếng về chuyện nhà người khác? Tôi nói với ông hôm đầu thu…
“Chia buồn với ông về sự mất mát người thân nhất của ông mà tôi không biết, cho dù ông có cho hay th́ tôi chắc cũng không có điều kiện bay qua Cali để viếng tang của bà. Thôi th́ ngày nào c̣n sống hăy tính chuyện đời cho xong để êm xuôi khi ra đi. Ông bà đă giúp con trai không phải nợ tiền học. Tôi tính nhanh là đă cho anh ta năm chục ngàn. Ông bà cho mượn một trăm ngàn mua nhà – và không hoàn lại. Vậy là ông bà đă cho con trai một trăm năm chục ngàn. Nên bây giờ ông bán căn nhà đă trả hết mà ông đang ở, cũng cỡ một trăm năm chục ngàn. Số tiền đó cho hết con gái, là công bằng với con cái.
“Ông về Cali sống với đề nghị của con gái là hoàn toàn hợp lư. Số tiền bảo hiểm nhân thọ của vợ ông, gởi con gái để lo cho ba những ngày cuối đời ba, lo cả hậu sự cho ba. Thừa thiếu ǵ th́ tôi tin là con gái ông không tính toán với ông. C̣n phần bảo hiểm nhân thọ của ông th́ di chúc lại cho con gái. Nhưng chỉ nhờ cô ta quản lư số tiền đó để về sau chia đều cho hết cháu nội, cháu ngoại của ông bà. Cứ đứa nào vô đại học th́ được nhận một khoản tiền do ông bà để lại cho con cháu ăn học. Tôi biết, với đà lạm phát và trượt giá ở nước Mỹ th́ số tiền học bổng miễn hoàn lại cho con cháu sẽ không nhiều, nhưng rất có ư nghĩa về mặt tinh thần với đời thứ ba của gia đ́nh ông trên nước Mỹ…”
Câu chuyện đầu thu mới đó mà đă cuối thu rồi! Ông bạn tôi đúng là người độ lượng như tôi đă tin ông như thế! Ông giao căn nhà cho con dâu để cho mướn kiếm thêm tiền chợ cho cháu nội ông được sống sung túc hơn. Ông di chúc lại căn nhà cho con dâu của ông chứ không bán. Giấy tờ xác quyết là tài sản riêng của con dâu, “để nhỡ… vợ chồng con xảy ra chuyện bất trắc ǵ sau khi ba mất. Th́ ba mẹ chỉ giúp được con một chỗ ở để nuôi mấy đứa cháu nội của ba mẹ. Cảm ơn con.”
Ông cho hết con gái khoản tiền bảo hiểm nhân thọ của mẹ cô ấy. Ông nghe tôi về khoản tiền bảo hiểm nhân thọ của ông. Ông chỉ c̣n giữ lại hàng hà kỷ niệm trong từng đồ vật mà tôi đang bán ra cho những người không quen biết. Thế nên mắt ông lạc thần trông theo từng kỷ niệm vĩnh biệt ông lần cuối khi ra cửa một mái ấm gia đ́nh đă tới hồi kết.
Buổi sáng một ngày cuối thu mà tôi sẽ không bao giờ quên h́nh ảnh một người đàn ông biệt xứ lúc cuối đời, tay khép lại cánh cửa nhà ḿnh lần cuối, b́nh thản nói với vợ, “thôi, ḿnh đi nghe em…” là di ảnh của bà mà ông kẹp ở nách để khoá cửa ra đi...
Ngoài đường, những trang trí cho ngày lễ Halloween đă lên đèn dọc lối đi. Tôi nh́n ông thả bộ ra xe mà thấy một kiếp người đến với cuộc đời cách nay tám mươi năm, chỉ có tiếng khóc là gia tài th́ hôm nay là món cuối cùng Estate Sale. Bởi ông trầm ngâm buổi sáng, thở dài buổi trưa, rồi ngấn lệ buổi chiều theo từng kỷ niệm vĩnh biệt ông ra đi. Nhưng cuối ngày ông lại mỉm cười với di ảnh vợ lúc khoá cửa, cái nháy mắt tinh nghịch của ông với di ảnh bà là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đă đem theo một người t́nh. Tôi nh́n theo ông ấy tan vào thế giới ma quỷ và màn đêm phủ về. Nh́n lại ḿnh sau một ngày tiếp tay thần chết, nách tôi kẹp chai rượu thần chết thưởng cho tôi nhưng quân sĩ của thần chết đă giao lộn vào nhà một người không uống rượu nên phải nằm chờ tới Estate Sale của ông bạn.

Tới Estate Sale của tôi, cũng là kinh doanh từ vốn một tiếng khóc chào đời, tôi sẽ kẹp nách mang theo được ǵ lúc ra đi? Chỉ biết chai rượu thường nhưng để lâu năm cũng ngon như nước cam tuyền… từ đầu tiên mộng tới phiền muộn sau. Đâu đó là thơ Bùi Giáng. Nên, “uống xong ly rượu cùng nhau/ hẹn rằng măi măi quên nhau muôn đời…”
Khi hiểu được thơ Bùi Giáng th́ cuộc đời coi như đă tàn thu. C̣n bạn?
Phan

Lời bàn với những người cao tuổi:
• Đừng lo lắng về những ǵ sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi. Khi đă trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê.
• Bạn nên tiêu những món cần tiêu, thưởng thức những ǵ nên thưởng thức, tặng cho thiên hạ những ǵ bạn có thể cho… đừng để lại tất cả cho con cháu. Bạn chẳng hề muốn chúng trở nên những kẻ… ăn bám.
• Đừng lo lắng qúa nhiều về con cái. Con cái có phần số của chúng và chúng sẽ tự t́m cách sống riêng. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng.
• Đừng mong chờ nhiều ở con cái. Con biết lo cho cha mẹ, dù có ḷng nhưng vẫn quá bận rộn v́ công ăn việc làm và các ràng buộc khác nên không thể giúp ǵ bạn.
• Các con vô t́nh th́ có thể sẽ tranh giành của cải của bạn ngay khi bạn c̣n sống, thậm chí c̣n muốn bạn chóng chết để chúng có thể thừa hưởng những ǵ bạn để lại. Chúng cho rằng chuyện thừa hưởng là điều dĩ nhiên. Ngược lại, bạn không thể đ̣i dự phần vào tiền bạc của chúng.
• Đừng đánh đổi sức khoẻ với tài lực nữa. Bởi v́ tiền bạc có thể không mua được sức khoẻ. Khi nào th́ bạn thôi làm tiền? Có bao nhiêu tiền là đủ? Tất cả đều vô nghĩa khi bạn ra đi.
• Dù bạn có cả ngàn mẫu ruộng, bạn cũng chỉ ăn khoảng 3 lon gạo mỗi ngày. Dù bạn có vài ba biệt thự, bạn cũng chỉ cần một chỗ rộng 8 mét vuông để ngủ nghỉ ban đêm. Thế cho nên, hăy sống vui vẻ.
• Đừng so sánh với người khác về danh vọng và địa vị trong xă hội. Hăy so sánh về hạnh phúc, sức khỏe và tuổi thọ… Đừng lo nghĩ về những chuyện mà bạn không thể thay đổi. Chẳng ích ǵ mà lại c̣n làm hại cho sức khỏe.
• Bạn phải tạo ra sự an lạc và t́m được niềm hạnh phúc của chính ḿnh. Miễn là bạn phấn chấn, nghĩ toàn chuyện vui và làm những việc bạn muốn mỗi ngày một cách thích thú… Đó chính là bạn đă sống hạnh phúc từng ngày.
• Một ngày qua là một ngày mất đi, nhưng một ngày trôi qua trong hạnh phúc là một ngày bạn có được.
• Khi vui th́ bệnh tật sẽ mau lành. Khi hạnh phúc th́ bệnh sẽ chóng hết. Khi bạn vui và hạnh phúc th́ bệnh chắc sẽ khó len vào.
• Với tính khí vui vẻ, với thể thao thể dục thích đáng, thường xuyên ra ánh sáng mặt trời, thay đổi thực phẩm đa dạng, uống thuốc bổ vừa phải… hy vọng rằng bạn sẽ sống thêm 20 hay 30 năm...
• Trong rừng có nhiều cây đại thọ cả ngàn năm, nhưng người sống thọ đến 100 tuổi không nhiều. Thọ lắm cũng chỉ sống đến 100 tuổi (tỉ lệ 1/100.000 người).
• Ở tuổi 40, nếu thọ đến 70, bạn SẼ C̉N 30 năm. Ở tuổi 60, nếu thọ đến 80, bạn CHỈ C̉N 20 năm. Bạn không c̣n bao nhiêu năm để sống, bạn không thể mang theo những ǵ ḿnh có, cho nên đừng tiết kiệm quá mức.
• Trên 50 tuổi, MỪNG TỪNG NĂM… Qua 60 tuổi, MONG TỪNG THÁNG… Đến 70 tuổi, ĐẾM TỪNG TUẦN… 80 tuổi, ĐỢI VÀI NGÀY… Đến 90 th́ ngơ ngác một ḿnh với giờ phút kéo dài thăm thẳm!
Nguyễn Ngọc Chính
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Mar 25 2017, 02:19 PM
Gửi vào: #84


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



CHUYỆN SỦ NHI.
(truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư_hiện đang sống ở VN).

Sủ Nhi đi làm ở Viện chữ nước chưa được nửa năm đă nhận 69 bằng khen, nghe nói c̣n sắp được cất nhắc lên làm viện phó trong ṿng 3 tháng tới, nhằm vào kỷ lục viện phó trẻ tuổi nhứt châu Á - Thái B́nh Dương.
Chuyện thăng tiến nhanh tuyệt đối chẳng phải v́ Sủ Nhi là cháu ruột của viện trưởng, con trai của tỉnh trưởng, em vợ của phó bộ trưởng, mà hoàn toàn bởi tài năng xuất chúng của nó. Má nó, quá tự hào về thằng con đă phải đi thẩm mỹ viện nhiều lần, để thu gom cánh mũi lại, v́ mũi phồng quá mức, bởi sự nở không ngừng.
Cả nhà Sủ Nhi hạnh phúc th́ đương nhiên rồi, nhưng nhiều khi tự vả vô mặt ḿnh, bởi tưởng đang mơ.
Ai mà dè được thằng nhỏ đă từng nhấn nước chết mèo, vặt trụi lông đuôi chó, cho gà nuốt dây thun, nhái tướng đi của bà Bốn Cụt bán vé số, chạy xe tạt nước cống vào người đi đường, cái thằng mà thiên hạ xúm nói “Cái đồ vô cảm đó chừng lớn lên chỉ có nước đi phá làng phá xóm...”, giờ lên tivi nhận giải công chức ưu tú trong lănh vực cứu thua.
Chính Sủ Nhi cũng không thể tin được, bởi lưu ban suốt hồi phổ thông, và mảnh bằng đại học cũng do mua chợ đen mà có. Ngay hồi đầu năm thôi, nó mần thử phó giám đốc một bệnh viện, đă bị người ta vây đánh khi ưu tiên xếp lịch mổ bướu thịt cho một yếu nhơn, trong khi chục ca bịnh nặng ngàn cân treo chỉ đang chờ, với lư do “làm đúng qui tŕnh”.
Vụ đó báo chí làm rùm beng teng xeng lên, khui luôn chuyện có lần nó bút phê vô bệnh án “Chết v́ tắt thở”. May nhờ ba má nó dàn xếp kịp, nhưng nhờ vậy mà ông bác ở Viện chữ Nhà nước phát hiện ra nhân tài ngay trong nhà ḿnh.
Sủ Nhi chính thức bước vô ṭa lầu bự chà bá lửa, gia nhập vào đội quân gần một trăm viện sĩ, những người gần như cả đời gom năo để sáng tạo ra những cụm từ, những câu chữ mang tính Nhà nước cao.
Thằng Sủ Nhi từng thắc mắc tính Nhà nước là tính ǵ, th́ ông bác nói khó mà định nghĩa được. Sủ Nhi càng thấy khoái tỉ, bởi những thứ không có định nghĩa th́ mông lung, nó làm sai bét cũng chẳng ai bắt bẻ. Nó linh cảm ḿnh mà mần viện sĩ viện đó th́ như xe cọp xoáy ṇng, Ferrari đổ đầy xăng.
Vào buổi sáng đầu tiên nhận việc, Sủ Nhi nhận được đơn đặt hàng bên Sở Bảo Vệ, nhân viên của họ tung cước một tiếp viên trên máy bay, gái đó nằm vạ đ̣i xin lỗi. Và Sủ Nhi phán luôn khỏi cần nghĩ chi lâu: “Cứ nói ḿnh duỗi cẳng cho máu chảy đều, là êm ru bà rù hết!”.
Nhưng Sủ Nhi khẳng định tên tuổi phải từ vụ gỡ bàn thua trông thấy cho Sở Cầu đường bởi cây cầu mới xây đă sập, nó phán: “Do biến động bất ngờ của ḍng chảy cùng với độ lún khó lường của ḷng sông”. Không học một ngày nào, nhưng thằng nhỏ nắm bắt nghề rất nhanh, bí quyết ở chỗ chữ phải có độ mông lung cao, và phải vô cùng linh hoạt.
Như khẩu quyết thần thánh của ông bác viện trưởng truyền lại, chữ của viện này phải như nước chảy không ai bẻ được, chữ phải như bóng không ai bắt được. Một viện sĩ giỏi th́ biết thay chữ “tụt hậu” bằng “phát triển chậm nhưng mà chắc”, cái đó Sủ Nhi phần năng khiếu từ trong máu, phần được ông bác viện trưởng truyền chiêu, nên nó cũng sáng tạo hơn người.
Sở Đi Lại để xảy ra bộn tai nạn xe cộ, Sủ Nhi cho mấy chữ: “Số lượng tai nạn trong khuôn khổ cho phép”. Chỉ nhiêu đó thôi mà phần thưởng của Sở không bị cắt xíu nào. Cũng vậy, Sở Sức Khỏe tai qua nạn khỏi sau 1 năm bệnh dịch tràn lan, chỉ bởi một câu của Sủ Nhi tháo cũi sổ lồng: “Tuy dịch bệnh xảy ra nhưng vẫn trong tầm kiểm soát”.
Tiếng tăm Sủ Nhi lên cao, Viện chữ Nhà nước càng được trọng vọng. Hôm kỷ niệm 80 năm lập viện, người ta khẳng định lần nữa sự đóng góp vô cùng bự của từng viện sĩ, giúp cho thiên hạ tránh được đại loạn, bởi mỗi tế bào năo ưu việt của họ đă sản sinh ra bao cụm chữ lay động ḷng người, xoa dịu vết thương, hàn gắn nỗi đau, như: “Lỗi do cơ chế”, “Sai sót trong thiện chí”, “Khuyết điểm mang tính khách quan cao”.
Viện trưởng, người góp phần sáng tạo ra những cụm từ mang tính mỹ cảm ngút trời ấy, vốn đau đáu lo lớp hậu sinh chưa có ai xứng đáng để giao viện lại, may phát hiện ra thằng cháu ḿnh, cảm thấy ưng bụng vô cùng. Nhưng không phải là không chạnh ḷng, khi mỗi lễ Tết về, khách nườm nượp đổ về pḥng thằng cháu, nhằm bày tỏ ḷng biết ơn, nhờ nó mà ghế ai cũng vững như bàn.
Ngoi lên cao, kẻ ghen ăn tức ở cũng nhiều. Có lần thằng Sủ Nhi bị họ bắt quả tang đang chơi xếp h́nh với chục ngoài mỹ nữ, ai cũng nghĩ phen này nó chết chắc, nhưng thế nào mà lỗi cuối cùng là do “Chưa được chừng mực trong công tác gần gũi quần chúng”.
Cũng năm đó, Sủ Nhi say rượu lái xe vô đường ngược chiều bị chụp h́nh đăng báo, trong bản kiểm điểm đầy nước mắt, nó kêu ḿnh “Xác định phương hướng chưa được sâu sắc”.
Chỉ duy nhất một lần Sủ Nhi phải chịu thua, khi có một em ngắn ngủn tới nhà mang theo một que hai vạch bắt đền nó.
Dù chữ nó có ảo diệu cỡ nào, kiểu như “Rút chậm một nhịp so với thời đại”, th́ cuối cùng nó cũng bị em Ngắn nhốt vô tờ hôn thú, chỉ bằng một câu trần trụi hơn: “Tía tui là vụ trưởng, cưng tính sao th́ tính!”. Sủ Nhi c̣n biết tính ǵ, đầu hàng vô điều kiện.
Ông Trời như thấu hiểu nỗi đau của nó khi có cô vợ ngắn quá cỡ, nên đền bù xứng đáng. Năm sau, Sủ Nhi một bước lên viện trưởng, bởi ai cũng thấy không cất nhắc nó sớm, là có tội với non sông!
NGUYỄN NGỌC TƯ
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Apr 13 2017, 06:25 AM
Gửi vào: #85


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Truyện t́nh của Diệu Khoa
| Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
(Trích Phần Nhật Kư)

Chỉ kém có năm tuổi mà gia đ́nh bắt tôi phải gọi Nghiêm bằng chú. Ức thật. Cái lư do giản dị v́ Nghiêm là bạn học của chú Út tôi.

Mỗi lần Nghiêm đến nhà chuyện tṛ với chú Út nơi bàn học là tôi không thể bỏ qua dịp lén nh́n cái khuôn mặt chữ điền, chiếc mũi cao to thể hiện một con người tự tin và đặc biệt là đôi mắt. Mắt ǵ mà đen lay láy nh́n ai như là cướp hồn người ta. Những lúc đó, ư nghĩ chợt đến với tôi là Nghiêm đâu có đáng giữ vai chú của ḿnh. Mà cho dù là vai chú tạm coi như vậy đi th́ cũng không cấm tôi yêu cái con người ấy.

Mối t́nh giữa tôi với Nghiêm hơi giống chuyện chú Đạt và cháu Diễm của Chu Tử nhưng đằng nầy tôi cũng đă 17 tuổi ta rồi. Lớp đệ tam chứ nhỏ nhít ǵ đâu mà hễ gặp tôi là anh ấy cứ cái giọng kẻ cả : “Chú Út có nhà không hả bé Diệu Khoa, chú Nghiêm vào gặp chú Út tí nhé !” Mỗi lần như thế tôi muốn hét to lên: “Dẹp cái chức “chú” của anh đi !”. Nhưng rồi đành xuống giọng đóng vai “cháu” rất ư là nền nếp : “Mời chú vào!”

Trong khi đó, Hoàng Thiệu Long, anh ruột của nhỏ bạn Thiệu Hưng lớn hơn tôi ba tuổi mà tôi vẫn kêu bằng tên, xem chừng anh chàng vừa ư lắm. Khi đến nhà Hưng mượn sách là Long niềm nở đón tiếp tôi với thái độ rất ḥa đồng, chẳng hề hống hách kiểu “chú Nghiêm”. Biết tôi thích ăn trái trứng cá, Long kéo tôi ra sau vườn hái những trái chín mọng, thơm lừng bỏ vào chén nước rửa sạch, mời tôi rất lịch sự.

Tôi và Thiệu Hưng cùng thi đậu lớp đệ thất trường Gia Long. Từ đó, hai đứa tôi vừa là láng giềng vừa là bạn học. Ngày ngày đến trường, chúng tôi đi trên hai chiếc xe solex. Cũng cần nhấn mạnh ở đây cái điều lạ lùng là hễ tôi có cái ǵ th́ Long sắm cho em gái ḿnh thứ đó. Chẳng hạn, ba tôi mua cho tôi chiếc xe solex hồi đầu năm đệ Tứ th́ hai tháng sau Hưng cũng có chiếc xe cùng loại. Tôi bỏ nón lá thay bằng chiếc mũ rộng vành màu hồng, chỉ một tuần lễ sau là Hưng có chiếc mũ cùng hiệu màu xanh nhạt. Bộ áo dài đồng phục màu trắng thường may bằng vải Pô-pơ-lin, Long lại may cho em gái ḿnh loại vải Ka-tê mịn màng hơn. Nh́n chúng tôi, có người trầm trồ: “Nhà ai mà đẻ cặp song sinh đẹp như trăng rằm”.

T́nh bạn của chúng tôi gắn bó suốt sáu năm dài từ lớp đệ Thất cho đến đệ Nhị. Hôm nay, đột ngột Hưng hỏi tôi :

- Nghe nói chú Nghiêm của bồ ra trường sẽ chọn binh chủng Nhảy Dù phải không ?

Tôi ngạc nhiên nh́n Hưng, nghĩ thầm : “Chú Út có bao giờ nói về Nghiêm với ḿnh đâu, tin tức nầy làm sao con nhỏ biết. Tôi đâm nghi ngờ nên hỏi ḍ:

- Giỏi thật. Trong nhà chưa tỏ ngoài ngơ đà hay, ông ấy nói với bồ phải không ?

- Ừ, anh Nghiêm hỏi ḿnh có thích không.

Bỗng tim tôi nhói đau, đầu choáng váng quay cuồng. Nh́n gương mặt tái mét, Long tưởng tôi trúng gió, liền nhảy từ trên cây trứng cá xuống đất. Hắn d́u tôi vào nhà rồi chạy đi lấy dầu Nhị Thiên Đường xoa trên trán, trên thái dương tôi. Như người mất hồn, tôi cứ để mặc cho anh ta phục vụ. Long rót ly trà nóng đưa tôi uống, bảo tôi ngậm gừng cho đỡ lạnh, tôi làm theo răm rắp. Chứng kiến cảnh đó, Hưng trố mắt nh́n tôi kinh ngạc, nhủ thầm: “Ngày thường con nhỏ nầy bướng bỉnh hết chỗ chê, sao hôm nay lại dễ bảo đến thế?”.

Tôi ra về mà câu trả lời của Hưng vẫn c̣n văng vẳng bên tai : “Ừ, anh Nghiêm hỏi ḿnh có thích không”. Như vậy là hai người đă có t́nh ư với nhau rồi ! Cái tiếng “Anh Nghiêm”, con nhỏ Hưng gọi rất tự nhiên. Tại sao bắt tôi phải gọi “chú Nghiêm” một cách gắng gượng, khổ sở như thế? Chẳng lẽ cái từ “chú” rỗng tuếch lại trở thành bức tường kiên cố ngăn cản t́nh yêu. Tôi đinh ninh rằng trước sau rồi tôi cũng sẽ lật đổ cái “chức chú” vô nghĩa đó để đến với Nghiêm. Con nhỏ Hưng ngỡ Nghiêm là chú bà con trong ḍng họ nhà tôi nên không hề giữ ư tứ. Có lần, Hưng so sánh :

- Bồ có hai ông chú ở hai thái cực. Một ông như thiên thần, một ông tựa vua hạ giới. Tôi phát vào vai nó hỏi :

- Thế bồ chọn ông nào? Nếu thích làm Hoàng hậu vua hạ giới, tớ sẽ nói với chú Út rằng có nàng tiên tên Thiệu Hưng xin “đầu quân” làm “Hoàng hậu” của “Thánh thượng”.

Hưng đấm vào bụng tôi:

- Chẳng ai nỡ để “Thiên thần” chịu cảnh cô đơn đâu!

Tôi tức tối, trừng mắt nh́n nó, cảnh cáo:

- Đừng có ham, đă là Hoàng hậu th́ chớ bao giờ đụng đến “Thiên thần”. Một hôm, tôi và Nghiêm đứng ngoài hàng hiên chuyện tṛ, chợt Hưng đến nhà tôi mượn sách. Lúc ra về Hưng lên tiếng : “Chào anh Nghiêm em về”. Tôi nói lửng lơ :

- Thật lạ đời, nó cùng tuổi Diệu Khoa mà được gọi “người ta” bằng anh, thích thật. Chợt nhận ra câu nói của ḿnh hớ hênh quá bèn vội vàng lên tiếng để khỏa lấp :

- Chú Nghiêm nhận xét thế nào giữa con nhỏ Thiệu Hưng và cháu?

Nghiêm nh́n tôi thoáng giây với ánh mắt nồng nàn tŕu mến :

- Thiệu Hưng có duyên ngầm, thông minh nhưng không thể sánh được với nét đẹp rạng rỡ của Diệu Khoa. Cháu vừa có bản lĩnh vừa có cá tính mạnh mẽ. Không khí đang ngọt ngào bỗng xen chữ “cháu” đắng ngắt khiến tôi chán nản bỏ vào nhà. Nghiêm nh́n theo tôi lắc đầu. Thật ra, anh ấy cũng chẳng lạ ǵ cái thái độ bất thường của tôi khi phải nghe tiếng “cháu” trơn tru từ miệng của Nghiêm. Tôi định hỏi: “Nếu được chọn người yêu một trong hai, chú chọn ai?” Nhưng không nén được cơn bực bội, tôi vụng về để mất cơ hội.

Tôi biết Long yêu tôi, một t́nh yêu thầm kín. Thiệu Hưng cứ nghĩ là tôi thích anh ruột nàng. Nhưng Long không phải là đối tượng cho tôi chú ư. Anh chàng có màu da trắng, môi đỏ thắm như con gái. Đậu xong tú tài, Long tham dự kỳ thi tuyển vào làm việc cho ṭa đại sứ Hoa Kỳ. Không biết làm công việc ǵ nhưng được sang Mỹ sáu tháng rồi trở về, giờ th́ hái ra tiền. Ngày sinh nhật của tôi ba má tôi có khi c̣n quên, nhưng Long th́ không bao giờ thiếu món quà dành cho tôi. Món quà sinh nhật không thể từ chối, v́ vậy mà tôi nợ Long, món nợ bất đắc dĩ.

Nhân ngày lễ, chú Út và Nghiêm từ quân trường về phép, Long rủ mọi người đi tắm biển Vũng Tàu trên chiếc xe Jeep bô tṛn của anh ta. Chúng tôi đến tắm Băi Sau, nơi có những gành đá và phong cảnh nên thơ. Chú Út rất thích bơi, dân Hải quân có khác! Vừa đến nơi là chú nhào ra đùa với sóng biển. Thiệu Hưng bám sát Nghiêm không để hở cho anh chàng nửa bước. Bực quá, tôi kéo Long chạy đùa trên khu có nhiều gành đá. Khuôn mặt Long rạng rỡ, t́nh yêu long lanh trong ánh mắt. Tôi cảm thấy thương hại Long nhiều hơn là thích thú. Khi nhảy qua kẽ đá bất ngờ tôi bị trượt chân rớt xuống hố. Long không đủ sức đưa tôi lên phải gọi Nghiêm đến giúp. Tôi ôm lấy cổ Nghiêm, đôi tay khỏe mạnh của chàng nâng tôi lên như bồng một đứa bé. Gục mặt vào bộ ngực nở nang của chàng, nước mắt tôi chảy đầm đ́a. Tôi khóc như một đứa trẻ thơ hờn dỗi nhưng chẳng ai biết đó là nước mắt cô đơn, nước mắt của t́nh yêu đơn phương. Long ngỡ là tôi bị đau đớn v́ vết trầy nơi đầu gối nên vội chạy đến xe lấy thuốc sát trùng và băng để buộc vết thương. Lúc vắng người tôi hôn vào chiếc cổ khỏe mạnh của Nghiêm, mùi mồ hôi pha mùi nước biển khiến ḷng tôi nao nao. Trong cơn say t́nh ngất ngây, tôi muốn bày tỏ t́nh cảm của tôi với chàng nhưng bất chợt Nghiêm hỏi nhỏ : “Cháu đau lắm phải không?”. Bỗng ḷng tôi chùng xuống rồi cơn giận bùng lên. Đẩy Nghiêm vuột khỏi đôi tay, tôi lao thẳng đến chiếc xe của Long.

Một năm sau tôi nhận lời cầu hôn của Tuyên bất chấp sự phản đối của gia đ́nh. Anh ấy lớn hơn tôi mười hai tuổi, một tài phiệt giao dịch rộng răi đủ mọi giới. Lễ thành hôn được tổ chức tại nhà hàng trên băi biển Vũng Tàu. Tuyên hoàn toàn chủ động mời bạn bè và quan khách. Ngoài sự hiện diện của gia đ́nh, tôi không mời một ai, kể cả Long và Nghiêm. Giữa bữa tiệc, có người đến báo tin Long đă tử nạn trên đường đến dự tiệc cưới khiến tôi bàng hoàng. Long lái chiếc xe Jeep từ Sài g̣n bị lạc tay lái đâm vào gốc cây cao su khi gần tới Vũng Tàu. Như một tiếng sét giữa cuộc vui, tôi thật sự đau đớn.

Sau buổi tiệc, tôi yêu cầu Tuyên hủy bỏ chuyến đi hưởng tuần trăng mật tại Đà Lạt mà chàng đă chuẩn bị sẵn. Tuyên tỏ thái độ giận dữ trước yêu cầu bất chợt của tôi. Chàng hỏi lư do và tôi không hề giấu giếm là cần về Sài G̣n để dự đám tang của Long và những buổi cầu siêu tại chùa. Không để cho Tuyên kịp phản ứng, tôi cấp tốc ra xe về vội Sài G̣n.

Mẹ Long đau đớn ôm tôi như ôm đứa con dâu mà bà từng hy vọng. Bà tự trách ḿnh là đă báo tin ngày lễ cưới của tôi cho con trai bà.

Thi thể Long vẫn toàn vẹn. Chàng bị chết tức do tay lái ép vào ngực. Tôi hôn Long và đă để rơi những giọt nước mắt ân hận trên khuôn mặt trắng bệch của chàng. Long là đứa con trai duy nhất và là cột trụ của gia đ́nh. Ba của Long đă chết từ lâu sau lần trượt ngă bị đứt mạch máu năo. Long mất đi là để lại gánh nặng gia đ́nh cho Thiệu Hưng. Cả mẹ Long và hai chị em Thiệu Hưng đều không biết tôi yêu Long chỉ là tṛ “mèo vờn chuột” để trả đũa Hưng đă theo đuổi Nghiêm.

Tôi không ngờ t́nh yêu đơn phương của Long như bóng ma vây bủa tôi. Từ sau ngày lễ tang h́nh ảnh Long cứ ám ảnh khiến tinh thần tôi mỗi ngày mỗi sa sút. Tuyên th́ ghen với bóng ma của Long mặc dầu tôi đă giải thích và kể hết sự thực. Ngày tháng qua, cái thai của tôi mỗi ngày mỗi lớn th́ sự xa cách và lạnh nhạt của Tuyên càng ngày càng tăng. Tôi bỏ về nhà của ba má tôi lấy lư do chờ đợi ngày sanh.

Một hôm tôi ngồi nhổ tóc ngứa cho má tôi. Chợt có một vật ǵ đó tựa như bàn tay lạnh buốt vuốt từ tóc xuống đến sau ót tôi rồi ngưng lại ở đó. Hơi lạnh khác thường chuyền vào từng sợi thần kinh chạy dọc theo sống lưng khiến tôi rùng ḿnh. Quay đầu nh́n ra sau, tôi chẳng thấy một ai. Lần khác, tôi ngồi đọc sách trên chiếc ghế trong pḥng học của chú Út, cái bàn tay lạnh ấy lại vuốt từ sau gáy ṿng quanh theo cổ. Tôi quay đầu thật nhanh để bắt gặp người nào trêu chọc ḿnh nhưng phía sau chỉ là bức tường trống không. Chợt nghĩ đến hồn ma của Long vấn vít nợ t́nh c̣n vất vưởng đâu đây. Tôi nghe rợn tóc gáy, rồi vùng chạy xuống lầu kể chuyện nầy với ba má tôi. Ông bà cho rằng đó là cơn gió lồng, v́ yếu sức nên tôi có cảm giác như thế.

Vào đêm rằm tháng bảy, tôi đang ngủ mà tai vẫn nghe văng vẳng tiếng mơ tụng kinh từ phía nhà Thiệu Hưng vọng qua. Bỗng những tiếng khua leng keng va vào nhau của tấm sáo màn cửa khiến tôi tỉnh giấc. Vừa mở mắt nh́n quanh pḥng dưới ánh sáng lờ mờ, tôi chợt thấy một bóng người mặc áo quần trắng đứng nơi chân giường nh́n tôi đăm đăm, hai tay ôm lấy ngực. Thoạt đầu, tôi ngỡ là Tuyên, chồng tôi. Nh́n kỹ hơn là khuôn mặt trắng bệch của Long với ánh mắt đầy đau khổ. Sợ quá, tôi thét lên:

- Ba má ! Thằng... Long ! Cả nhà thức giấc ùa vào pḥng. Hôm sau tôi đổi pḥng mà bóng ma đó vẫn xuất hiện liên tiếp trong ba đêm liền. Cuối cùng, má tôi sắm hoa quả mang qua nhà mẹ Long để tôi đích thân vái trước bàn thờ Long xin chàng đừng về nhát tôi. Thật là linh nghiệm, hồn ma bóng quế của Long không c̣n xuất hiện sau những đêm đó nữa.

Ngày Rằm tháng Tám, trời Sài G̣n nóng bức vô cùng. Tôi đang ngồi chải tóc cho má tôi bên khung cửa sổ. Tự nhiên linh cảm báo cho biết có người đang nh́n tôi. Trực nh́n lên tôi hốt hoảng thấy một bóng người đứng chắn ngang khung cửa lớn. Ban đầu tôi tưởng thầy dạy học cùng trường với ba tôi đến thăm nhưng khi nh́n kỹ th́ đúng là khuôn mặt của Long. Tôi kêu lên :

- “Má, thằng Long nó đứng ngoài cửa kia ḱa!”. Má tôi vừa nhướng mắt nh́n th́ bóng ma biến mất. Tôi sợ quá lên cơn sốt suốt một ngày. Ngày thứ hai cơn đau bụng nổi lên dữ dội, sau đó là chứng băng huyết xảy ra. Bác sĩ cho biết tôi bị hư thai.

Những ngày nằm dưỡng sức tại nhà ba má tôi hoàn toàn yên tĩnh. Nghe tin mất đứa con, Tuyên có đến thăm tôi nhưng tỏ ra b́nh thản. Phần tôi th́ cảm thấy chán nản trước thái độ nghi ngờ của chồng. Nếu Tuyên ghen đúng đối tượng t́nh yêu của tôi là Nghiêm th́ đó là nỗi vui ngầm. Đằng nầy chàng ghen với Long càng khiến tôi tức tối thêm. Do t́nh cảm bốc đồng và tính ương ngạnh của tôi khi nhận lời lấy Tuyên đă đưa đến một hậu quả không lường là t́nh vợ chồng không mặn nồng khắng khít, không nâng niu trân quư những giờ phút bên nhau.

Sau ngày tốt nghiệp Sĩ quan Hải quân, Chú Út về thăm gia đ́nh trước khi tŕnh diện đơn vị. Và rất bất ngờ Nghiêm được nghỉ phép thường niên đă từ đơn vị đóng quân tại miền Trung vào Sài g̣n cũng ghé thăm. Lửa đạn nơi chiến trường và những tháng ngày hành quân dầm mưa dăi nắng trông chàng rắn rỏi phong sương hơn. Cầm tay tôi với gương mặt nghiêm nghị theo thói quen của cấp chỉ huy hỏi thăm binh sĩ dưới quyền, tôi nh́n Nghiêm ph́ cười, khiến chàng lung túng :

- Thế nào, cháu...

Tôi chận lại :

- Ô hay, Diệu Khoa đă có chồng con rồi mà vẫn c̣n cháu với bé nữa sao ?

Nghiêm đỏ mặt nín lặng, tôi tiếp :

- Cấm anh gọi Khoa bằng cháu nữa nhé. Hăy gọi là “Bà Tuyên” hoặc quá lắm có thể gọi bằng tên Diệu Khoa. Nghiêm đặt gói quà trên bàn trang điểm rồi siết chặt tay tôi hẹn tuần sau sẽ trở lại.

Ngày Nghiêm đến từ biệt ra đơn vị tôi đă mạnh dạn hôn chàng và để rơi những giọt nước mắt luyến thương.


Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, gia đ́nh tôi rất lo âu v́ hoàn toàn mất tin tức của chú Út. Phần Tuyên, chúng tôi đă ly dị nên không chú ư cho lắm. Riêng Nghiêm là mối quan tâm hàng đầu và là niềm khắc khoải trong tôi. Thời gian khá lâu, ba má tôi mới nhận được tin của chú Út gởi về từ đảo Guam đồng thời tin cho biết vợ chồng Thiệu Hưng đi theo danh sách gia đ́nh của nhân viên sứ quán Mỹ cũng đang tạm cư tại đó.

Một năm rồi hai năm trôi qua tôi đă cố công t́m kiếm mà chẳng được tin tức về Nghiêm. Đa số đơn vị Dù đă được điều động về Sài G̣n trước ngày mất miền Nam mà sao chẳng thấy bóng dáng chàng. Càng nghĩ đến Nghiêm ḷng tôi càng đau xót. Nếu chàng có mệnh hệ nào th́... ! Tôi thực sự không dám nghĩ đến nỗi bất hạnh mất Nghiêm.

Một hôm, nhân viên bưu điện đến tận nhà trao giấy báo có thùng quà của chú Út. Trong lúc gia đ́nh thiếu thốn mà được quà từ hải ngoại gởi về th́ không có ǵ sung sướng hơn. Nhưng niềm hạnh phúc lớn lao bất ngờ đối với tôi là chú Út cho địa chỉ trại tù Nghiêm đang cải tạo. Tôi đọc thư mà nước mắt vui mừng chảy ràn rụa. Tôi yêu chàng, t́nh yêu đơn phương từ thuở thiếu thời cho đến bây giờ không hề phai nhạt. Tôi lập tức làm đơn xin phép địa phương đến trại tù thăm Nghiêm.

Sự hiện diện bất ngờ của tôi tại khu thăm nuôi, khiến Nghiêm bất chấp nội quy, bất chấp cả ṇng súng của vệ binh coi tù, chàng chạy ào tới ôm chầm lấy tôi. Đứng yên trong ṿng tay chàng, tôi ngước mắt nh́n lên khuôn mặt đầm đ́a nước mắt của Nghiêm. Ḍng lệ trôi dần xuống đôi g̣ má trũng sâu với màu da vàng vọt. Tôi đón nhận những giọt lệ rơi ào ạt xuống mặt tôi để nghe nước mắt ḿnh chan ḥa cùng với ḍng lệ ấm có mang cả hương vị t́nh yêu của chàng.

Từ đó, theo quy định của trại tù, cứ ba tháng một lần tôi lại vượt suối băng đèo để được gặp mặt Nghiêm và chính chàng cũng khắc khoải chờ mong...


Cháu Diệu Khoa yêu quư,

Nhân lễ kỷ niệm 20 Năm Ngày cưới và 15 năm Định cư ở Hoa Kỳ của vợ chồng cháu, chú Út mạo muội viết lại chuyện nầy để làm quà tặng cho Nghiêm và Diệu Khoa. Mối duyên t́nh “ǵn vàng giữ ngọc” của hai người như thế đấy. T́nh yêu đơn phương như nhựa cây nuôi lớn dần cho đến khi ra hoa kết quả. Cháu Diệu Khoa đă sống thực với ḷng, theo tiếng gọi trái tim ḿnh cùng vươn lên với sức mạnh của t́nh yêu.

Đă một thời Nghiêm phong kín tâm tư trong vỏ bọc đạo mạo của người chú để Diệu Khoa phải trải qua một phần đời khổ lụy. T́nh yêu ấp ủ không bày tỏ được như hạt cát gây thương tích trong ruột loài trai để rồi thời gian kết tụ thành hạt trân châu. Hạt ngọc t́nh của hai cháu măi măi lóng lánh kết thành chuỗi cho những đứa con yêu sau nầy.

Xin chúc mừng hạnh phúc của hai người.

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Apr 29 2017, 09:28 AM
Gửi vào: #86


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Sau 42 Năm
Nguyễn Thị Thêm


Gia đ́nh tôi cổ hũ và tôi là đứa con gái duy nhất nên bị ràng buộc trong tầm suy nghĩ của mẹ." Trai thời trung hiếu làm đầu, gái thời tiết hạnh làm câu trao ḿnh" Cái ông Khổng tử ở tuốt bên Tàu vậy mà uy lực ổng thật to rộng. Một người phụ nữ ít học, quê mùa như má tôi lại thuộc nằm ḷng mấy câu giáo điều đó . Thuộc để ép ḿnh vào khuôn khổ cả một đời và truyền lại cho con gái.

Chúng tôi cùng dạy tư cho một trường trung học công giáo do cha đạo mở ra. Khi ấy anh đă là lính mang lon chuẩn úy. Có nghĩa là anh cũng thuộc lính mới ṭ te. Một sĩ quan mới ra trường c̣n mang nhiều món nợ áo cơm từ cha mẹ. Nơi anh được bổ nhiệm là một quận lỵ nằm giữa những vùng xôi đậu. Ban ngày là của Quốc Gia, ban đêm ###### về thăm dân. Họ nhận tiếp tế, tuyên truyền và rải truyền đơn.

Người dân như mang mặt nạ, không dám biểu lộ t́nh cảm của ḿnh với lính Quốc Gia. Xung quanh hàng xóm không biết ai là bạn, ai là ###### nằm vùng. Cuộc sống bấp bênh trong những trận càn của lính và đêm sục xạo, gỏ cửa ŕnh ṃ của phía bên kia. Ấp chiến lược sau khi Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm bị giết đă không c̣n hiệu lực. Một con đường vô h́nh đă mở ra cho sự phát triển của phe đối nghịch. Đưa đẩy người dân vô tội vào hai gọng ḱm Quốc Gia và ######..

Khi những người bạn đồng minh lần lượt đổ quân vào thôn xóm th́ như giọt nước đă tràn ly. Người dân càng hoảng loạn không biết đâu là chính nghĩa. Những người Mỹ, người Đại Hàn, người Thái Lan súng ống rầm rộ khắp mọi ngơ ngách xóm làng. Người dân quê sợ sệt v́ lần đầu tiên thấy người ngoại quốc lùng sục khắp nơi. Đó là cái mồi lửa thật tốt châm ng̣i cho phía bên kia. Họ tuyên truyền trong dân chúng để kéo chính nghĩa về phía họ.

Tôi nói điều này ra có nhiều người sẽ phản đối. Nhưng đó là sự thật khi người dân không có được một sự giáo dục rơ ràng về phía chính phủ. Họ không hiểu thế nào là Thế Giới Tự Do và thế nào là (Không dùng từ này). Họ không hiểu tại sao người Mỹ có mặt ở nước ḿnh.

Nhan nhản trên đường những người lính Mỹ say sưa. Những cô gái thôn quê bỗng chốc thay da đổi thịt. Từ ăn mặc đơn giản lại ḷe loẹt chói mắt. Một số biến thành gái măi dâm mua vui cho những người lính Mỹ đen, Mỹ trắng. Những người phụ nữ bỏ quên chồng con, diêm dúa trong những bộ quần áo mini ngắn ngủn, son phấn sặc sỡ đi làm sở Mỹ. Những áp phe buôn đồ Mỹ, bán đồ quân tiếp vụ Mỹ, quán rượu mọc ra như nấm. Những đứa bé con lai ra đời, những bào thai bị vất bên đường và thỉnh thoảng phát hiện xác con gái nằm chết trong băi rác. Những tin xấu tràn về thôn xóm, những h́nh ảnh xa đọa lung lay xă hội.

Đau đớn là ở chỗ chính nghĩa bị hiểu lầm và kẻ gian ngoa đă giành chiến thắng. Những người học sinh trong bộ đồng phục tới lớp buổi sáng. Nhưng sẽ là một liên lạc viên báo cáo tin tức vào buổi tối cho phía bên kia. Những em học sinh mặt th́ già nhưng giấy tờ nhỏ tuổi. Có em đă có vợ , có con nhưng vẫn mang giấy tờ giả đến trường để trốn lính. Những chị ngồi trên xe lam đi chợ nói nói cười cười. Những cô gái đẹp làm người t́nh hờ của lính. Họ là những người nằm vùng của phía bên kia. Nhiệm vụ hoạt động mật, báo tin tức, tiếp tế lương thực,thuốc men và tiếp nhận chỉ thị của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam.

Trong bộ ngực căng tṛn của cô gái đẹp chứa đầy thuốc trụ sinh. Dưới lằn vải quần mỹ a đen mượt mà kia là những lớp nylon bó thật chặc vào đùi để tiếp tế. Trong gà mên cơm đem đi ăn một ngày, họ ém thật chặc cho 2, 3 người ăn. Sau giờ làm, họ để lại bên rừng cho người của mặt trận về lấy đem đi. Trong làng, đa số là phụ nữ. Nhưng những đứa bé không cha tiếp tục ra đời mà không ai đặt vấn đề.

Chiến tranh đă đẩy những người dân chơn chất thành những kẻ phản bội " Ăn cơm Quốc Gia, thờ ma (Không dùng từ này)" Đừng trách họ, mà hăy trách nhà cầm quyền không bảo vệ được họ. Những người có nhiệm vụ tuyên truyền không dẫn giải cho dân hiểu được sự thật, đâu là bạn, đâu là thù. Những người làm công tác chiến tranh chính trị chỉ làm trên giấy tờ mà không đi vào cái gốc chính là người dân- những người dân quê an phận, hiền lành-

Trong khi đó kẻ gian ŕnh ṃ trong bóng đêm. Những bộ mặt giả nhân nghĩa vừa tỉ tê dụ dỗ, vừa hù dọa khủng bố đă len lỏi vào từng gia đ́nh Những tổ chức bí mật được thành h́nh, biến người dân thiệt thà thành tai mắt, những người đàn bà quê mùa thành những bà mẹ anh hùng.

Thành phố rộn ră tiếng cười, những bar rượu, những đêm vui thâu đêm suốt sáng. Thành phố không có chiến tranh cho nên thành phố đẹp, thành phố sang. Đất nước VN không phải chỉ là thành phố mà có cả thôn làng, núi, đồi, sông, biển. Thôn làng càng xa xôi nghèo nàn, ###### trà trộn càng nhiều, càng khó bảo vệ. Người dân không thương yêu ǵ CS nhưng sợ bị trả thù, sợ bị theo dơi, sợ bị nghi ngờ và bị giết oan. Tội nghiệp người dân, một cổ hai tṛng. Dù đang sống dưới chế độ Cộng Ḥa nhưng vẫn bị Mặt Trận khống chế hàng ngày, hàng đêm.

Gần gũi dân nhất là những người lính Địa Phương Quân. Họ đóng quân ngay trong làng, sống với dân và người họ sợ nhất lại chính là những người dân. Ai đă từng đi lính th́ khắc biết điều tôi nói là sự thật. Chỉ một câu nói lỡ lời th́ tin tức hành quân được bên kia nắm bắt. Và những chuyến phục kích kể như thất bại. hay bị đảo ngược thế cờ.

Người lính sống trong đường tơ kẻ tóc và người con gái chấp nhận lấy lính là chấp nhận mọi sự rủi may trong đời. Đám cưới đôi khi không dám tổ chức tại địa phương v́ gia đ́nh sợ bị theo dơi và trả thù. Thôn làng do chính phủ VNCH làm chủ mà người dân sợ ###### hơn Quốc Gia.

Đă trễ quá rồi khi nói đến điều này, nhưng tất cả chúng ta đều là nạn nhân của một cuộc lừa đảo. Bao nhiêu nhân mạng oan khiên đă chết một cách thảm thương cho cuộc chiến tương tàn. Bao nhiêu thanh niên của nước Mỹ giàu đẹp đă bỏ thây một cách oan uổng trên chiến trường VN. V́ sự sai lầm của cả hai phía. Tất cả tang thương đó đă đổ lên vai, lên đầu của thế hệ chúng tôi. Những người lính, những người vợ lính và những trẻ thơ vô tội.

42 năm qua rồi, nhưng mỗi khi tháng Tư Đen lại về tôi lại xoay cuồng trong suy nghĩ. Tôi khâm phục cái nh́n thật rơ ràng cốt lơi cuộc chiến VN của Tống Thống Ngô Đ́nh Diệm. Ngài biết thật rơ ràng về (Không dùng từ này) kể cả sách lược bảo vệ quốc gia. Ngài không muốn người Mỹ hay đồng minh đổ bộ vào Việt Nam. Ngài chỉ muốn đựợc tiếp tế vũ khí và ngân sách để bảo vệ và xây dựng đất nước. Ngài lập ra ấp chiến lược là để cắt đứt nguồn tiếp tế lương thực và thuốc men cho phía bên kia. Đồng thời xây dựng một lực lượng bảo vệ xóm làng từ người dân. Nhưng tiếc thay ngài đă bị giết chết. Chế độ Đệ nhị Cộng Ḥa không xoay nỗi thế cờ chính trị. Mỹ bỏ rơi VN. Và sự thất trận đau thương xóa sổ VNCH trong ngày 30/4/75 lịch sử. Vận mạng đất nước nhược tiểu nằm trong tay của những đại cường. Một cuộc mua bán, sang nhượng chính trị. Đất nước ta là món hàng đưa lên bàn cân ngă giá. Kẻ thắng chẳng oai hùng, người thua đầy uất ức.

Bốn mươi hai năm qua rồi, nhắc lại thêm ngậm ngùi, đau đớn. Bao nhiêu mạng người đă bỏ thây trong cuộc chiến, trên con đường chạy loạn 30/4/1975. Bao nhiêu xác người tù CS bị bỏ thây trên rừng thiêng nước độc. Bao nhiêu xác người bị chết trên biển đông và trong bàn tay của hải tặc. Bao nhiêu? bao nhiêu? Một câu hỏi làm nghẹn ḷng người Việt trên khắp năm châu.

Thoắt một cái đă 42 năm. những người có mặt và tham dự trong cuộc chiến ngày đó đều đă già. Những mái tóc bạc trắng hay hoa râm, những tâm hồn đầy những vết thẹo quá khứ và chiến tranh. Cố gắng xây dựng một thế hệ tiếp nối. Cố gắng sống tốt và làm sống lại một thuở hào hùng. Đôi chân đă yếu, cơ thể hao ṃn. Những người cha, người ông đă tận lực ḿnh v́ hai chữ tự do. Họ thật đáng kính trọng và tự hào. Nhưng trong họ biết bao nhiêu đêm trăn trở, dằn vặt v́ sức tàn, lực kiệt.

42 năm cho những người di tản. Mấy chục năm cho những người HO đang sống ở một nước khác quê hương ḿnh. Sau 30/4 người sĩ quan VNCH bị tù đày nơi rừng thiêng nước độc. Không một bản án, không biết ngày về. Họ được thả ra với một thân thể suy nhược, một tâm hồn loang lỗ những thương đau. Trong họ mọi thứ đều đỗ vỡ, bi thương. Được thả từ nhà tù hẹp ra nhà tù lớn với vài chục đồng lộ phí và một túi hành trang nhẹ tênh. Nhưng họ lại mang quá nặng cái lư lịch đen "Ngụy Quân" đè bẹp cuộc đời và cả gia đ́nh .Có người t́m lại được mái ấm gia đ́nh. Có vợ, có con để dựa nương, bám víu. Có người không c̣n nhà cửa, vợ con thân thích.

Nếu không có chương tŕnh HO không biết bây giờ cuộc sống của những người tù CS sẽ ra sao? Không có chương tŕnh HO. Không có những người liều chết vượt biển t́m tự do. Chúng ta sẽ không có một thế hệ thứ hai thứ ba thành công trên đất nước Hoa kỳ hay trên thế giới. Chúng ta sẽ không bao giờ có một Little Sai Gon trên đất Mỹ. Chúng ta sẽ không thể hảnh diện giơ cao lá cờ vàng và hát Quốc ca. Chúng ta không có xe hoa diễn hành ngày tết Nguyên Đán, Chúng ta cũng không thể có những bảo tàng lịch sử "Quân lực VNCH". Không có tượng đài Đức Trần Hưng Đạo và cũng không thể có những nghị quyết "Vinh Danh cờ vàng" tại nhiều thành phố trên nước Mỹ, Úc, Canada.

Cám ơn Bà Hạnh Nhơn. Cám ơn những ân nhân đă cứu vớt, đă mở con đường sống cho những người liều chết t́m tự do như chúng tôi.

42 năm, một thời gian quá nửa đời người. Những chứng nhân lịch sử rất nhiều người đă nằm xuống v́ tuổi già, v́ bệnh tật. Những văn nhân, thi sĩ, họa sĩ, nhạc sĩ nỗi danh cũng quá nửa đă ra đi. Một thế hệ VNCH lần lần đi vào quá khứ. Thế hệ tiếp nối lớn lên tại Mỹ, sinh ra tại Mỹ và chúng gia nhập vào ḍng chính để làm một người Mỹ thực thụ.

Hôm tuần trước tôi đi dự một đám ma. Người chết là một bà bác 90 tuổi. Con cái, người thân quen đến viếng tang đa phần là người Việt, nói tiếng Việt. Nhưng quỳ dưới kia các cháu dâu rễ đa phần là người Mỹ. Bầy cháu cố cũng là những đứa bé Mỹ lai nói toàn tiếng Mỹ. Cả một đại gia đ́nh nói chuyện với nhau bằng tiếng Mỹ. Người chết chắc hẳn sẽ buồn và không hiểu chúng đang nói chuyện ǵ. Người tham dự như tôi cũng xót xa cho ngay bản thân ḿnh. Rồi th́ cũng thế mà thôi hay sao?

Không? Chúng ta đă có những lớp dạy tiếng Việt. "Tiếng Việt c̣n, nước ta c̣n." Chúng ta không thể không ḥa nhập nhưng không thể để mất nguồn cội. Những thế hệ VNCH thứ hai thứ ba đang học hỏi để hiểu lư do tại sao chúng có mặt nơi này. Các cháu đang làm sống lại ḍng sử Việt. Các cháu giương cao lá cờ vàng và các cháu tự hào về nó.

Dù muốn dù khôngchúng ta cũng đă rời khỏi VN. Mọi việc của quê hương đất nước phải do người trong nước quyết định. Có thay đổi được vận mệnh, có bảo vệ VN khỏi bàn tay xâm lược của Tàu Cộng hay không là do người trong nước thực hiện. Chúng ta chỉ có thể ủng hộ tinh thần, tiếp tay đưa mọi việc ra dư luận quốc tế để làm áp lực.

Các bạn ơi! 42 năm rồi cho một cuộc chiến, cho một đời người.Con gái tôi sinh ra 3 tháng sau ngày mất nước. Bây giờ cháu đă 42 tuổi, là một phụ nữ trung niên, con cái đă vào Trung học. Người lính VNCH trẻ nhất cũng đă ngoài 60. Những người lính già bây giờ đều đă đi gần cuối cuộc đời. Sống nơi xứ người tuy đầy đủ vật chất nhưng vẫn là nỗi khắc khoải khôn nguôi cho những giấc mơ về một VN tự do dân chủ.

Tôi yêu quê hương VN tôi lắm. Tôi nhớ gia đ́nh, họ hàng anh em và bạn bè tôi. Tôi nhớ từng con đường, từng góc vườn kỷ niệm của tuổi thơ và tuổi trẻ. Thú thật tôi sợ lắm. Sợ một ngày nào đó tôi trở về không nhận ra đất nước của ḿnh. Tôi sợ Trung Cộng sẽ chiếm trọn Việt Nam. Người Việt ḿnh sẽ bị làn sóng người Tàu tràn xuống tịch thu nhà cửa, chiếm cứ ruộng vườn. Họ sẽ đày người Việt ḿnh đi vào những nơi rừng núi hay đồng khô cỏ cháy. Họ sẽ xóa một nước VN như chính quyền hiện nay xóa sổ VNCH. Họ sẽ tàn bạo hơn, quyết liệt hơn, dă man hơn để đồng hóa chúng ta. V́ mộng bá chiếm VN ấp ủ mấy ngàn năm nay đă toại nguyện.

Một SàiG̣n xưa đă mất. Một nền văn hóa nhân bản đă mất. Có thể rồi đây nước Việt Nam sẽ bị xóa sổ trên bản đồ thế giới . Chẳng ai c̣n nhớ đến bà Trưng, bà Triệu, Hưng Đạo Vương, vua Quang Trung....

Tôi có bi quan quá hay không? Xin nhường câu trả lời cho tất cả mọi người. Chỉ mong sẽ không bao giờ là sự thật. Chỉ mong được như vậy.

Xin các đấng tiền nhân, hương linh những anh hùng tử sĩ pḥ hộ cho nước Việt ḿnh vượt qua cơn băo giông này.

42 năm đă quá đủ cho những thương đau.


Nguyễn thị Thêm
Tháng 4/2017


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Apr 29 2017, 09:31 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 5 2017, 07:16 AM
Gửi vào: #87


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Đă nhiều lần đọc câu chuyện này mà vẫn thấy hay, đọc không chán!!! một mẫu chuyện thực mà tác giả là Nguyễn Duy An đă kể lại.

Một câu chuyện cảm động.

Nguyễn Duy An là người Á Châu đầu tiên đảm nhận chức vụ Senior Vice President National Geographic tổ chức văn hóa khoa học lớn nhất thế giới.
* * *
Tôi rất ngạc nhiên khi bà thư kư dẫn vị sĩ quan an ninh của Sở vào văn pḥng với nét mặt hoảng hốt và rụt rè lên tiếng:
- Duy à... Có chuyện rồi! Đại uư Morrow cần gặp riêng Duy. Bà ta vội vă quay lưng, với tay đóng cửa và buớc nhanh ra ngoài. Tôi vừa bắt tay đại uư Morrow vừa hỏi:
- Mời đại uư ngồi. Anh t́m tôi có việc ǵ quan trọng?
- Xin lỗi anh Duy nhé. Ở dưới nhà có 3 nguời 'homeless' cứ nằng nặc đ̣i gặp anh cho bằng duợc. Nhân viên an ninh đă giữ họ lại và báo cáo cho tôi t́m gặp ông để thảo luận. Những nguời này có vẻ không đàng hoàng... nhưng có một nguời tên Norman khai rằng anh là bạn của hắn ta.
- Ồ... Đó là anh chàng thỉnh thoảng vẫn thổi kèn Saxophone kiếm tiền ở trạm xe điện ngầm Farragut West dó mà. Anh ta đàng hoàng lắm. Không sao đâu. Để tôi xuống gặp họ.

- Anh chờ chút. Chúng tôi muốn sắp xếp để canh chừng v́ hai anh chàng kia trông có vẻ 'ngầu' lắm. Mấy tay này cứ luôn miệng chửi thề và 'càm ràm' với giọng điệu rất hung hăng về cuộc chiến Việt Nam. Tôi đoán chắc họ thuộc nhóm cựu chiến binh Việt Nam mắc bệnh tâm thần... Anh tính sao?

- Tôi nghĩ không cần thiết lắm đâu. Tôi biết tôi không thể dẫn họ lên văn pḥng, nhung có thể mời họ vào 'cafeteria' uống ly nuớc, chắc không sao chứ?
- Cũng được, nhung cẩn thận vẫn hơn. Để tôi bảo nhân viên để ư trông chừng trong lúc anh gặp họ ở 'cafeteria'. Anh không ngại chứ?

- Cám ơn các anh, nhung đừng lộ liễu quá, họ tủi thân.
Trong lúc theo với đại uư Morrow xuống nhà gặp 'khách', tôi nghĩ về kỷ niệm quen biết Norman từ gần 10 năm trước.
Hồi đó, tôi mới về làm cho National Geographic, v́ chưa quen đường sá ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn nên thuờng đi làm bằng xe 'Metro'. Một buổi sáng Thứ Sáu, tôi đi trễ hơn b́nh thuờng v́ phải ghé qua truờng học dể kư một số giấy tờ cho các con truớc ngày tựu truờng. Vừa ra khỏi xe điện ngầm ở trạm Farragut West, tôi nghe vọng lại tiếng kèn Saxophone rất điêu luyện đang 'rên rỉ' bài Hạ Trắng:
Gọi nắng... trên vai em gầy đường xa áo bay
Nắng qua mắt buồn, ḷng hoa buớm say
Lối em đi về... trời không có mây
Đuờng đi suốt mùa nắng lên thắp dầy...
Lên khỏi cầu thang ở trạm xe điện, tôi sững sờ khi trông thấy một nguời Mỹ 'homeless' đang 'ngất nguởng' thả hồn vào một cơi xa xăm vô định, miệt mài thổi Saxophone. Bài hát vừa dứt, đám đông vây quanh vừa vỗ tay tán thuởng, vừa bỏ một vài đồng bạc lẻ vào cái mũ vải bên cạnh... Tôi tiến đến gần hơn, móc ví lấy tờ giấy bạc $10 bỏ vào mũ biếu anh ta, một người Mỹ có lẽ là cựu chiến binh Việt Nam v́ anh ta đang mặc chiếc áo khoác quân nhân, với bảng tên Norman Walker trên túi áo và bên cạnh c̣n treo lủng lẳng một số huy chương. Tôi chưa kịp bỏ tiền vào mũ, anh ta đă hỏi bằng tiếng Việt:

- Mày Việt Nam hả? Biết bài hát vừa rồi không?

- Đương nhiên rồi. Ông thổi kèn rất hay và có hồn. Ông nói tiếng Việt cũng giỏi.

- Đại khái thôi. Kêu mày tao được rồi. Tao dă từng đấm đá gần 8 năm trời trên quê hương của mày, nhung khi trở về bị quê hương tao ruồng bỏ. Nản bỏ mẹ. Tao nhớ Việt Nam nên tập thổi nhạc Trịnh, thỉnh thoảng ra đây biểu diễn kiếm thêm ít đồng mua cơm mua cháo sống qua ngày với đám bạn không nhà không cửa trở về từ cuộc chiến.
- Ông...
- Lại ông nữa. Mày tao cho thân t́nh. Không phải nguời Việt tụi mày vẫn nói thế sao?

- Tôi không quen gọi nguời lạ như thế. Hay gọi nhau là 'anh tôi' được không?
- Tùy mày. Tiếng Việt tụi mày rắc rối lắm. Mày có cần phải đi làm chưa?
Tao phải tiếp tục thổi thêm vài tiếng nữa mới đủ sở hụi. Tao nghỉ lúc 11giờ, mày có thể tới nói chuyện. Nếu bận th́ thôi. Thứ Sáu nào tao cũng làm ăn tại đây. Nếu không chê, mày có thể trở lại.

- Tôi sẽ trở lại truớc 11 giờ. Văn pḥng tôi làm việc cũng chỉ cách đây một quăng đường ngắn.

-Mày không sợ hả?
-Sợ ǵ?
-Tụi tao là loại nguời bị ruồng bỏ và khinh chê.

- Không có đâu. Tôi sẽ trở lại.
- Đi đi. Hẹn gặp lại.
Tôi dă trở lại gặp Norman và mời anh ta cùng ăn trưa hôm đó. Anh ta rất cảm động, và chúng tôi trở thành 'bạn' từ dạo dó. Tôi thắc mắc tự hỏi không hiểu tại sao hôm nay Norman không gọi điện thoại cho tôi mà lại dẫn theo hai nguời bạn tới văn pḥng t́m tôi, gây xáo trộn cho thêm rắc rối.

Tôi chỉ sợ Norman và bạn của anh ta sẽ buồn và mất cảm t́nh với National Geographic cũng như cá nhân tôi v́ bị những nhân viên an ninh của sở 'hạch hỏi'. Đă từ lâu lắm rồi, tôi cảm nhận được nội tâm đơn thuần và tính t́nh chân thật của những cựu chiến binh không nhà không cửa lang thang khắp đường phố thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Có những nguời đă từ bỏ tất cả để sống kiếp lang thang tại vùng thủ đô để thỉnh thoảng có dịp ghé thăm và tưởng nhớ những đồng đội đă hy sinh trong cuộc chiến được khắc tên trên bức tuờng cẩm thạch mầu đen ở đài tưởng niệm Binh Sĩ Hoa Kỳ Trong Cuộc Chiến Việt Nam (Vietnam Veterans Memorial).

Những cựu chiến binh râu ria xồm xoàm, quần áo rách nát và bẩn thỉu, thân thể xâm đầy những bức h́nh ngổ ngáo hay những ḍng chữ ngang tàng để che dấu một nội tâm lúc nào cũng khắc khoải trong đau thương tủi nhục và nhức nhối từng đêm v́ những ám ảnh từ cuộc chiến Việt Nam. Tôi cảm thương với hoàn cảnh của họ và trân quư những hy sinh họ đă dành cho Quê Hương Yêu Dấu Việt Nam của chúng ta.
Vừa gặp mặt, Norman siết chặt tay tôi cuời lớn, rồi lên giọng:
- Gặp mày c̣n khó hơn gặp sĩ quan cao cấp ngoài mặt trận nữa. Hôm nay nói tiếng Anh nhé. Bạn tao không biết tiếng Việt và tao cũng không muốn đám 'cớm dổm' ở đây nghi ngờ, gây thêm phiền phức cho thằng bạn nguời Việt rất thân của tao.
Norman đổi giọng, nói tiếng Anh:

- Đây là thằng Duy rất thân của tao. Nó là nguời Việt tỵ nạn nhưng đang làm lớn ở đây. Chắc nó giúp được tụi ḿnh. C̣n đây là Bernie và Bob, hai thằng bạn thân 'homeless' của tao.

Norman vẫn không buông tay nên tôi đành bắt tay trái với Bernie và Bob, rồi lên tiếng mời:

- Mời các bạn xuống 'cafeteria' uống nuớc và nói chuyện.
- Có tiện không? Hay tụi tao chờ mày ở ngoài kia, lúc nào rảnh ra nói chuyện.

- Không sao đâu. Tuy nhiên, Norman đừng đ̣i cà phê sữa đá, ở đây không có đâu. Norman cuời ha hả trả lời bằng tiếng Việt:

- Biết rồi! Khổ lắm, nói măi! Đúng không?Rất đúng. Nghe giống hệt 'một ông già Bắc kỳ' thứ thiệt.
Chúng tôi vui vẻ buớc vào gọi cà phê, cùng tiến về một bàn trống phía trong cùng truớc bao nhiêu con mắt kinh ngạc của những nguời đang có mặt trong 'cafeteria' sáng hôm dó. Vừa ngồi xuống bàn, Norman vội vàng lên tiếng:
- Để khỏi mất th́ giờ của mày, tao vào đề ngay nhé. Hôm qua Bernie đọc thấy ở đâu đó nói tuần này National Geographic sẽ có 'preview' cuộn phim 'Inside the Vietnam War' truớc khi tŕnh chiếu vào dịp kỷ niệm 40 năm biến cố Tết Mậu Thân. Đúng không?
-Đúng rồi. Chúng tôi sẽ bắt đầu chiếu trên đài National Geographic từ ngày 18 tháng 2 này.
- Đài của tụi mày chỉ có trên 'Cable' và 'Direct-TV'. Dân 'homeless' tụi tao làm sao xem được. Tao biết họ vẫn mời mày 2 vé 'preview' mỗi khi có phim mới. Mày kiếm thêm vé cho 3 đứa tao đi xem với. Được không?

- Chắc được. Mấy lần truớc tôi đưa vé cho bạn nhưng có bao giờ xuất hiện đâu!

- Lần này khác... v́ họ nói về tụi tao và những bạn bè từng đấm đá trên Quê Hương của mày.

Để giữ sĩ diện cho tôi, cả 3 nguời 'bạn' cựu chiến binh đều ăn mặc quần áo tươm tất, đầu tóc chải gọn gàng đứng chờ ngoài hành lang 'Explorer Hall' cả giờ đồng hồ truớc khi tôi xuống dẫn vào xem phim trong hội truờng chính của National Geographic. Sau khi cầm trong tay 4 tấm vé 'preview', tôi đă liên lạc nhờ mấy nguời trong nhóm 'Audio & Video' của sở sắp xếp để chúng tôi ngồi trong góc cuối của hội truờng, tránh xa những vị 'tai to mặt lớn' trong sở cũng như những vị khách từ Bộ Quốc Pḥng, Bộ Cựu Chiến Binh, Quốc Hội, và viên chức Chính Phủ Mỹ.
Sau những lời giới thiệu, những bài diễn văn theo thủ tục, cuộn phim bắt đầu chiếu. Mấy nguời bạn cựu chiến binh Mỹ của tôi chăm chú lắng nghe, mắt nguời nào cũng long lanh ngấn lệ, cùng siết chặt tay nhau để nén lại những cảm xúc đang cuồn cuộn trào dâng trong tim của mỗi nguời.
Thỉnh thoảng tôi nghe thoang thoảng đâu đó một vài tiếng sụt sùi nho nhỏ vang lên khắp hội truờng. Ba nguời bạn của tôi vẫn 'án binh bất động' dơi mắt đăm chiêu theo từng tấm h́nh, từng tiếng súng, từng buớc đi, từng câu nói, từng tiếng khóc... trên màn ảnh. Tới đoạn phim chiếu lại cảnh những cựu chiến binh trở về từ Việt Nam bị 'dân Mỹ' và có lúc cả gia đ́nh và bạn bè miệt thị, Bob bật tiếng khóc thật lớn, rồi Bernie, rồi Norman và một vài nguời chung quanh cùng khóc theo!

Ai đó đă ra lệnh tạm ngưng. Đèn hội truờng bật sáng. Tôi vội vă xin lỗi những nguời chung quanh rồi vội vàng 'kéo' ba nguời bạn cựu chiến binh ra khỏi hội trường. Cả ba vừa đi vừa khóc, lững thững lê gót 'khật khưỡng' buớc theo tôi như ba cái xác không hồn!

Mấy ngày sau, tôi nhận được một cú điện thoại từ nhóm thực hiện cuộn phim tài liệu 'Inside the VietNam War' nhờ tôi sắp xếp một cuộc gặp gỡ với 3 nguời bạn cựu chiến binh 'homeless' đă cùng tôi đi xem 'preview' hôm đó, và cũng nhờ họ mời thêm những bạn bè khác v́ Bộ Quốc Pḥng và Bộ Cựu Chiến Binh cùng một vài viên chức trong chính phủ muốn gặp gỡ và giúp đỡ họ.

Có lẽ đă tới lúc nguời Mỹ nhận thức được 'món nợ phải trả' cho sự hy sinh của những cựu chiến binh từng tham chiến ở Việt Nam.

Ḷng tôi chợt nhói lên một niềm đau khi nghĩ tới số phận của những cựu quân nhân và công chức của Miền Nam Việt Nam trước năm 1975. Ai c̣n? Ai mất?

NGUYỄN DUY-AN
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 13 2017, 09:17 AM
Gửi vào: #88


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Chuyến Taxi Cuối Cùng Của
Một Đời Người....???

DOI VO THUONG.?
Hay yeu thuong nhau ma song..? Thoi gian va suc khoe cung khong con nhieu nua ..Ban biet khong..??
Cam on otmd...

Mời đọc...

Hai mươi năm trước đây, tôi lái xe tắc xi để kiếm sống. Một đêm có người gọi xe ở khu chung cư vào lúc 2 giờ 30 sáng. Tôi đến nơi, các dẫy nhà đều ch́m lẫn trong bóng đêm ngoại trừ ánh sáng mù mờ từ khung của sổ kéo màn kín. Trong trường hợp này, các người lái xe thường nhấn c̣i một hay hai lần và chờ khoảng một phút, nếu không thấy động tĩnh ǵ là họ lái xe đi....
Nhưng tôi cũng biết rất nhiều người nghèo không có xe cộ ǵ cả và tắc xi là phương tiện di chuyển duy nhất mà họ trông cậy trong những hoàn cảnh đặc biệt hay trong những giờ giấc bất thường.... Trừ khi linh cảm có ǵ nguy hiểm ngăn cản, tôi thường ra khỏi xe và đi đến tận cửa, tự nhủ biết đâu có người đang cần tôi giúp...
Nghĩ như thế tôi bước tới gơ cửa.
“Xin chờ một chút “ giọng nói rơ ràng là của một người già nhưng vẫn có phần trong trẻo và tôi có thể nghe tiếng của các vật dụng dường như đang bị kéo đi trên sàn nhà... Vài phút sau, cửa mở, một bà cụ khoảng 80 tuổi đứng ngay trước mặt tôi. Cụ mặc chiếc áo đầm dài in hoa, đội cái mũ trắng xinh xắn với giải lụa gài chung quanh, trông giống y như một người nào đó từ cuốn phim của những năm 1940 chợt bước ra, với chiếc va ly vải bên cạnh. Sau lưng cụ, căn pḥng chung cư trống trải như quanh năm không có ai cư ngụ, tất cả bàn ghế đều được phủ kín bằng những tấm trải giường. Liếc nh́n qua vai cụ, không có bất kỳ vật dụng nào trên quầy trong bếp hay trên tường cả và sát chân tường trong góc pḥng tôi có thể thấy mấy cái thùng giấy đầy những ly tách và khung ảnh sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp.
- Phiền ông mang giúp tôi cái va ly này ra xe..
Tôi đem chiếc va ly cất ở thùng xe phía sau và quay trở lại giúp bà cụ. Cụ nắm cánh tay tôi và từng bước một, tôi d́u cụ xuống đường hướng về chiếc xe... Cụ luôn miệng nói cám ơn.... “Không có chi, thưa cụ“ tôi nói, “cháu coi những người lớn tuổi như là mẹ của cháu vậy... ” Cụ trả lời: “Ông tử tế lắm.... ”
Sau khi giúp cụ yên ấm trên băng ghế sau, tội ngồi vào ghế lái và nổ máy xe. Cụ đưa cho tôi tờ giấy ghi địa chỉ nơi cụ muốn đến và hỏi tôi, rất nhỏ nhẹ:
- Ông có thể chạy ngang qua dưới phố cho tôi một chút không...
Liếc mắt vào tờ giấy gh́ địa chỉ, tôi buột miệng:
- Nếu lái xuống phố th́ đường xa hơn và lâu hơn nhiều....
- Cứ thong thả, ông à, không có ǵ vội vă cả, Tôi trên đường tới hospice (nhà dành cho những người sắp từ giă cuôc sống) thôi...
Tôi ngước mắt nh́n, qua tấm gương chiếu hậu, đôi mắt cụ long lanh trong bóng tối.
- Tôi không c̣n ai thân thích trên cơi đời này, và bác sĩ đă nói tôi cũng chẳng c̣n bao lâu nữa, hai hay ba tuần là nhiều....
Với tay tắt cái máy ghi khoảng cách và tính tiền, tôi hỏi một cách lặng lẽ:
- Thưa cụ muốn đi qua đường nào trước......
Trong hơn hai giờ kế tiếp, chúng tôi hầu như đi lanh quanh qua từng con đường trong các khu phố. Cụ chỉ cho tôi toà nhà nhiều tầng mà một thời cụ đă làm người điều khiển thang máy. Tôi lái xe qua một khu phố với những căn nhà nhỏ đă cũ nhưng xinh xắn, cụ nói với tôi ngày trước khi mới lập gia đ́nh cụ đă ở trong khu này, và chỉ cho tôi căn nhà loang loáng dưới ánh đèn đêm.... Nh́n ánh mắt lưu luyến của cụ, tôi như thấy một trời quá khứ thương yêu đằm thắm của đôi vợ chồng trẻ.
Cụ ra hiệu cho tôi ngừng xe trước nhà kho của cửa tiệm bán giường tủ, bàn ghế, nhẹ nhàng bảo tôi trước đây chỗ này là một vũ trường sang trọng và nổi tiếng, cụ đă từng hănh diện đến đây khiêu vũ lần đầu khi là một thiếu nữ mười sáu tuổi... Trong giọng nói cụ tôi thấy thấp thoáng h́nh ảnh một thiếu nữ trẻ trung sáng ngời với bộ dạ phục xinh đẹp và nụ cười tươi tắn hân hoan..... Đôi khi, cụ bảo tôi đậu xe trước một toà nhà nào đó hay ở một góc phố khuất nẻo không tên.... và cụ im lặng thẫn thờ trong bóng tối như đắm ch́m với cả một dĩ văng xa xăm bao la và sâu thẳm....
Khi trời chập choạng trong ánh sáng đầu tiên của ban ngày, cụ nói với tôi khẽ khàng như một hơi thở nhẹ:
- Thôi, ḿnh đi...
Tôi lái xe trong im lặng đến khu nhà hospice. Đó là một dẫy nhà thấp, kín đáo, ngăn nắp và gọn gàng. Tôi vừa ngừng xe là đă có hai người xuất hiện với chiếc xe lăn như là họ đă chờ đợi từ lâu rồi. Tôi bước xuống mở thùng xe phía sau để lấy chiếc va ly nhỏ của cụ mang tới để ngay cửa chính, xong quay trở ra đă thấy cụ đă được đỡ ngồi ngay ngắn trên chiếc xe lăn.
- Bao nhiêu tiền vậy cháu?
Cụ vừa hỏi vừa mở cái bóp nhỏ... “Cháu không lấy tiền bác đâu.. ” tôi trả lời.
- Nhưng cháu phải kiếm sống chứ...
- Đă có những khách hàng khác, thưa bác...
Gần như không tính toán so đo, tôi cúi xuống ôm lấy bờ vai cụ. Đáp lại, cụ ôm tôi thật chặt:
- Cám ơn cháu đă cho cụ già này khoảng thời gian thật quư giá và đầy ư nghĩa.
Tôi xiết chặt tay cụ và quay bước đi trong ánh sáng mờ nhạt của một ngày mới đến. Sau lưng tôi có tiếng cửa đóng. Tôi cảm thấy như cả một cuộc đời vừa được khép lại phiá sau.
Tôi không có thêm người khách nào khác trong buổi sáng đó. Tôi chạy xe lanh quanh không có mục đích và dường như tôi cũng chẳng biết ḿnh đi đâu nữa... Suốt cả ngày hầu như tôi không thể nói được với ai lời nào cả.... Chuyện ǵ sẽ xẩy ra nếu cụ già gặp phải một người tài xế đang ở cuối buổi làm, nóng nẩy chỉ muốn chóng xong việc để c̣n về nhà... Chuyện ǵ sẽ xẩy ra nếu tôi từ chối không nhận đón người khách là cụ hay tôi không bước xuống gơ cửa mà chỉ ngồi trên xe nhận kèn một lần rồi lái xe đi....
Tự nhiên nghiệm trong quăng đời trẻ trung ngắn ngủi của ḿnh, dường như là tôi chưa làm được chuyện ǵ có ư nghĩa hơn là chuyện tôi đă làm trong buổi sáng hôm ấy.
Chúng ta luôn luôn nghĩ rằng cuộc đời sẽ có những khúc quanh quan trọng, đánh dấu bằng những sự việc to lớn, dễ dàng ghi nhớ... Nhưng thật ra, đẹp nhất vẫn là những phút giây nhỏ bé bất ngờ nhưng có xúc cảm mănh liệt khiến ta phải bàng hoàng đến tê dại cả tâm hồn...
Xin chia xẻ câu chuyện nhỏ này với các bạn, hy vọng v́ thế cuộc đời chung quanh chúng ta sẽ ấm cúng và có ư nghĩa hơn.
Vô Danh
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 23 2017, 05:21 AM
Gửi vào: #89


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Ngược ḍng

Thiên Di

Bề ngang của nhánh sông lớn hơn con kinh một chút và chỉ độ mươi phút bơi xuồng. Con nước khi lớn khi ṛng, khi đục khi trong vẫn lặng lờ chảy giữa hai bờ sông xanh và ngập tràn ánh nắng.
Sang nép sau bụi chuối lén nh́n gương mặt như được viền trong quầng sáng của chế, nắng sớm lấp loá trên mặt sông và trên đôi má đẫm nước của người con gái đó. Chế khóc khi nh́n đám cưới bên kia sông.
Xuồng rước dâu vừa cập bến bên kia th́ chế đă khuỵu trên bờ cỏ. Sang đến gần mà chế cũng không hay. Sang ôm chế vào ḷng nghe tiếng nấc đứt quăng và nghe cổ họng ḿnh đắng ngắt. Bàn tay to bè và thô sần vuốt trên mái tóc mềm thoảng mùi sả, giọng Sang nḥe đi trong nước mắt của chị gái:
- Nín đi, nín đi chế! Chế c̣n em, c̣n má nữa mà!
Sau ngày đó, chế thôi cười. Trong một buổi nước ṛng, ngoài trời tiếng b́m bịp kêu năo nuột, chế qú sụp giữa nhà, trước mặt má:
- Má, con muốn đi tu!
- Chế!
Sang kinh ngạc kêu lên. Má lặng đi một lúc rồi lập cập hỏi:
- Mày nói ǵ?
Chế cúi gằm. Mái tóc dài che phủ cả gương mặt:
- Má tha tội bất hiếu cho con. Con thật ḷng muốn đi tu!
Má hùa tay, khay trà đổ loảng xoảng trên nền gạch:
- Đi tu? Há? Con này! Mày làm ǵ phải đi tu? Bị người ta bỏ, không biết trốn vào đâu cho đỡ nhục nên vào chùa hả con? Mày biết làm vậy là bất hiếu nhưng mày vẫn làm, vậy mày c̣n thưa gửi với tao làm chi? Sanh đứa con gái không ra ǵ như mày đúng là uổng gừng, uổng nghệ của tao mà. Mày muốn đi đâu th́ đi, muốn làm ǵ cũng mặc xác mày, không cần báo cáo với tao.
Má nói xong th́ bỏ vào giường nằm. Sang giận chế lắm nên khi thấy chế khóc, Sang không đến ôm chế như hôm ở bờ sông.
Ngày chế đi, má vẫn thản nhiên ngồi xay bột tráng bánh. Chế không mang ǵ theo, ra sau nhà, ṿng tay trước má:
- Má! Thưa má, con đi!

Má vẫn cứ đều tay xay bột. Sang giật nhẹ tay má nhưng bà gạt ra và lườm Sang một cái. Chế đứng xớ rớ một hồi không thấy má lên tiếng nên tiu nghỉu nói với Sang:
- Chế đi nhen, Út!
Má vẫn đều tay quay dù trong cối không c̣n hột gạo nào.
Chế lủi thủi theo hướng ngược ḍng chảy, cái dáng gầy gầy, khom khom nh́n thương quá đỗi. Sang không dằn được, chạy theo:
- Chế!
Chế đứng im rồi day mặt sang bờ bên kia. Tóc chế rối bời trong gió. Chế th́ thầm:
- Anh ấy bây giờ hạnh phúc lắm, Út à!
- Ǵ mà khổ vậy chế?
Chế cười buồn:
- Sau này Út yêu rồi Út sẽ hiểu thôi. Út ở nhà, chăm sóc má luôn phần của chế nghen!
Sang lẫy:
- Phần ai, người đó lo mà chăm sóc!
Đôi tay chế ṿng qua lưng Sang, vỗ nhè nhẹ rồi buông ra, chế cười với Sang bằng đôi mắt ướt:
- Út lớn nhanh ghê, vậy chế an tâm rồi. Chế sẽ ngày đêm cầu trời phật cho má được mạnh khỏe và Út được hạnh phúc.
Trước khi đi, chế lại day mặt nh́n sang bên kia sông một lần nữa. Sang thấy ḷng xót xa: “Ǵ mà khổ vậy! Chế ơi!”.
Cứ mùng Một, ngày rằm là Sang lên chỗ chế, nh́n cái đầu láng o và bộ đồ nâu buồn buồn, Sang lại thấy như có ai nghiến vào da thịt. Đau điếng. Đau nhất là chế không gọi Sang là Út mà cứ “thí chủ” và xưng “bần ni”. Mỗi lần thăm chế về, Sang lại thấy má ngồi im ĺm đợi bên mâm cơm. Chai rượu đă vơi nửa. Má không hỏi về chế nhưng Sang cứ kể, kể cho đến lúc bà “ực” li rượu cuối cùng, nhăn mặt rồi buông một tiếng gọn lỏn:
- Ngủ.
Sang dọn dẹp, rồi ra trước nhà, cố nh́n ánh sáng nhỏ xíu hắt bên kia sông. Trong gió có tiếng con gái cười lanh lảnh. Sang cau mày, h́nh như người chế yêu có một cô em gái.
Đang gỡ bánh tráng, Sang nghe tiếng má gọi:
- Út! Út ! Mày đâu rồi?
Sang ḷ ḍ bước vào từ nhà sau, tay ôm chồng bánh tráng cao nghệu, nh́n má đang cầm cái nón lá trên tay chưa kịp mắc lên vách, gương mặt đỏ gay:
- Má kêu con hả má?

- Mày cất bánh rồi ngồi xuống đây!



- Mày đang cặp bồ với con Quyên bên kia sông phải không?

- Dạ.

Má vừa nghe xong là trợn mắt:

- Mày điên hả? Nhà này một đứa chưa đủ sao mà c̣n thêm mày? Nè nè, tao nói rồi nhen, không yêu đương, cưới hỏi ǵ ráo trọi á!

Má dứt câu là nguây nguẩy bỏ vô buồng. Sang im lặng đưa mắt nh́n sang bên kia sông: “ Phải cưới chớ má!”

Trời chạng vạng. Sang đă nắm tay Quyên đứng trước mặt má. Quyên hôm nay bận áo bà ba hường, tóc kẹp sau gáy, gương mặt bầu bĩnh, gót chân hồng sạch sẽ trong đôi guốc quai màu vàng nhạt. Sang đứng trước mặt má, nhỏ nhẹ:

- Con với Quyên có chuyện muốn thưa với má.

Bàn tay Quyên xoắn măi vạt áo, mồ hôi rịn trên trán, cứ ngắc ngứ không nói được cho đến khi Sang bóp nhẹ tay cô, cô mới ấp úng:

- Bác, bác thương tụi con, bác cho con với anh Sang cưới nhau. Tại v́… tại v́… con lỡ có mang với anh Sang rồi.

Quyên vừa nói tới đó th́ má đă hét “Trời ơi!” rồi đập tay b́nh bịch lên ngực:

- Trời ơi! Con với cái! Coi có chịu nổi không nè trời?

- Má! Tụi con xin lỗi…

- Xin lỗi cái ǵ mà xin lỗi? Tụi mày đă “chém trước tâu sau”, có coi tao ra ǵ đâu mà bày đặt xin lỗi. Thôi thôi! Tụi bây đi đi! Bây để tao yên! Tụi bây muốn làm ǵ th́ làm, tao không biết. Trời ơi là trời! Con dại cái mang nè trời!

Sang đưa Quyên về. Cô ngước đôi mắt tṛn xoe nh́n anh:

- Má có cho cưới không anh?

- Chắc sẽ cưới được thôi. Em đừng lo!

Vừa bước vào nhà, Sang đă thấy má ngồi bên li rượu. Bà quắc mắt nh́n anh rồi tát anh nảy đom đóm:

- Tao hận! Tao hận lắm! Mày biết tao hận cái ǵ không? Tao hận v́ nhà đó đă cướp đi của tao một người con gái. Giờ lại cướp thêm thằng con trai. Đáng hận nhất là tao lại không thể dạy dỗ tụi bây thành người đàng hoàng. Tụi bây là lũ ngu ngốc, luỵ t́nh. Tụi bây không giống tao. Cái ngày mà thằng cha tụi bây bỏ tao, tao có thèm năn nỉ lời nào, có thèm rớt giọt nước mắt nào đâu?

Sang thấy má thở hổn hển rồi ôm ngực ho. Bà ngồi phịch xuống ghế, mắt dài dại v́ rượu:

- Dù trong ḷng tao rất đau!

Sang đỡ má vào giường. Sau khi cẩn thận kéo mền đắp ngang ngực bà, Sang cúi xuống cầm tay bà vỗ nhè nhẹ:

- Má không phải hận nữa và má cũng không mất con đâu!

Ngày cưới càng đến gần, gương mặt Sang càng trĩu nặng. Đôi khi lại nh́n ngược hướng ḍng chảy như suy nghĩ điều ǵ lung lắm.

Ngày đó cũng đến. Nhà gái nhộn nhịp khách khứa.

Quyên nh́n sang bên sông. Chiếc xuồng máy nằm im ĺm.

Giờ rước dâu. Nhà trai không thấy sang.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Khách khứa x́ xào. Họ hàng bàn tán. Cô dâu đi ra đi vào.

Ba tiếng.

Khách khứa về hết. Có người tức giận chửi um lên. Cô dâu giở luôn khăn voan che mặt ra bờ sông đứng ngóng.

Chiếc xuồng máy lặng lẽ chạy sang, mang theo tin “Chú rể biến mất”.

Cô dâu khóc loang cả son phấn.

- Chế! Em đă làm được điều ḿnh muốn bấy lâu nay nhưng không hạnh phúc như em vẫn tưởng – Sang đưa tay chận ngực – Em thấy đau ở đây.

Ni cô ngước đôi mắt hiền nh́n gương mặt tiều tuỵ của Sang, xót xa:

- Ǵ mà khổ vậy, thí chủ? Sao lại buộc mối nợ của bần ni vào dây t́nh của thí chủ? Về đi, thí chủ đừng để một người nh́n qua sông mà khóc.

Sang lắc đầu:

- Muộn rồi, chế ơi! Muộn lắm rồi!

Sang về. Đứng im chịu má đánh mấy cây vào người, nghe má khóc mà rối cả ruột gan:

- Tao đâu dạy mày bất nhân bất nghĩa? Mày làm vậy c̣n ǵ danh dự người ta, c̣n con của mày nữa, mày định bỏ đi đâu?

- Con không có con.

- Hả?

- Con biểu Quyên nói gạt má để má chấp nhận chuyện cưới xin!

- Mày đ̣i cưới rồi bỏ con người ta, mày làm vậy để làm ǵ?

- Trả thù cho chế!

Sang thấy má lặng người, ánh mắt má thảng thốt nh́n như không tin những ǵ tai ḿnh vừa nghe thấy.

- Ḿnh đi chỗ khác sống đi má!

Lần này không uống rượu nhưng má vẫn khóc.

Quyên vẫn thường nh́n qua bên kia sông, không biết chờ đợi điều ǵ. Chờ ḍng sông xoá dùm nỗi đau sau khi đă lấy đi cả quăng đời xuân sắc.

Một ngày, bến sông vắng đón một ni sư luống tuổi xuôi xuồng theo ḍng chảy. Người ni sư ấy gặp Quyên, kể cho cô nghe câu chuyện về người đàn ông độc thân sống trong ṿng xoay.

Thù hằn. Dày ṿ. Nuối tiếc.


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Jul 23 2017, 05:24 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 23 2017, 06:11 AM
Gửi vào: #90


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Sài G̣n và Tuổi Thơ Tôi

của Trần Mộng Tú

Tôi xa quê hương ở vào tuổi không quá trẻ dại để dễ quên và cũng không quá già để chỉ dành toàn thời giờ cho một điều mất mát, rồi đau đớn. Tôi ở vào tuổi mà khi bước đến vùng đất mới, đời sống đă như lôi tôi đi trong một cơn lốc trên những con đường khác nhau trước mặt, hầu như không ngưng nghỉ. Tôi chóng mặt, nhưng tôi vẫn biết tôi là ai và tôi ở đâu trên quê người, nên những lúc tôi phải ngưng lại để thở là những lúc hồn quê nôn nao thức dậy trong tôi.
Mỗi lần nhớ đến quê nhà là nhớ đến Sài G̣n trước tiên. Sài G̣n không phải là phần đất dành riêng cho người miền Nam nữa, đối với người miền Bắc di cư vào Nam năm 1954 th́ Sài G̣n chính là phần đất quê nhà đáng nhớ nhất.
Tôi lớn lên, sống cả một thời niên thiếu ở Sài G̣n. Đi học, dậy th́, yêu đương, mơ mộng,làm việc, lấy chồng, khóc, cười rồi chia ly với Sài G̣n.
Tôi nhớ lại hồi bé theo bố mẹ di cư vào Sài G̣n. Ba tôi làm việc ở Nha Địa Chánh, nên từ những căn lều bạt trong trại tiếp cư Tân Sơn Nhất, gia đ́nh tôi được dọn vào ở tạm một khu nhà ngang trong sở của Ba ở số 68 đường Paul Blancy( Hai Bà Trưng,) sau lưng Bưu Điện. Tôi đi học, đi bộ băng qua hai con đường là tới trường Ḥa B́nh, bên hông nhà thờ Đức Bà. Tôi vào lớp Ba. Ngày đầu tiên cắp sách đến lớp, ma sơ dĩ nhiên là người Nam , hồi đó c̣n mặc áo ḍng trắng, đội lúp đen. Sơ đọc chính (chánh) tả:
Hoa hường phết (phết là dấu phẩy)
Cái tai của con bé con Bắc kỳ không quen với phát âm miền Nam nên “hoa hường” thành “qua tường” và phết thành một chữ nữa. tôi viết: Qua tường phết.
Bài chính tả dài một trang của tôi chắc chắn là ăn một con số 0 mầu đỏ to tướng v́ nguyên bài bị gạch xóa bằng mực đỏ lè. Tôi như một người ngoại quốc nghe tiếng Việt. Nhưng tôi học thuộc ḷng trong sách th́ giỏi và thuộc nhanh lắm. Khi khảo bài tôi được điểm tốt, mặc dù bạn học chung lớp khó hiểu con nhỏ Bắc kỳ đọc cái ǵ. Ma sơ cứ nh́n sách, nghe tôi đọc làu làu, biết là tôi có thuộc bài. Tôi nhớ một bài học thuộc ḷng về thành phố Sài G̣n như thế này:
Sài G̣n ṿi nước bùng binh
Này bảng báo hiệu này ṿng chỉ tên
Trụ đèn, giây thép, tượng h́nh
Lính canh, cảnh sát giữ ǵn công an
Mặc dầu đường rộng thênh thang
Ngựa xe đi lại luật hành phải thông
Mặc dầu đường rộng mênh mông
Mũi tên chỉ rơ bảng trông dễ t́m
Trần Hưng, Lê Lợi, Chu Trinh…
Trần Hưng là đường Trần Hưng Đạo, Chu Trinh là đường Phan Chu Trinh, viết tắt trong bài học thuộc ḷng. Từ bài học đó, tôi hiểu được hai chữ “bùng binh” là ǵ.
Ngôi trường đó tôi chỉ học hết lớp ba, sau đó Ba Mẹ tôi t́m được nhà ở bên Thị Nghè, tôi được đi học lớp nh́, lớp nhất ở trường Thạnh Mỹ Tây, có rất nhiều bạn cũng Bắc kỳ di cư như tôi.
Kỷ niệm về Sài G̣n tôi nhớ nhất là lần đầu tiên con bé Bắc kỳ tṛn xoe mắt, nh́n thấy đồng bạc xé làm hai, nếu chỉ muốn tiêu một nửa. Mua cái bánh, gói kẹo nào cũng chỉ xé hai đồng bạc. Xé rất tự nhiên, tiền mới hay tiền cũ ǵ cũng xé. Người mua xé, mua; người bán xé để trả (thối) lại. Tôi đă biết bao lần, vào những buổi tối mùa hè, mẹ cho một đồng, hai chị em mua ngô (bắp) nướng của người đàn bà, ngồi dưới chân cột đèn điện trước cửa sở Địa Chánh với cái ḷ than nhỏ xíu, bán bắp nướng quẹt hành mỡ. Dưới ánh sáng hắt lờ mờ của bóng đèn từ trên cao xuống, cái ḷ than nhỏ xíu, thơm lừng mùi bắp non. Gọi là ḷ, thực sự chỉ có mấy cục than hồng để trong một miếng sắt cong cong, bên trên có cái vỉ bằng giây thép, rối tung, những cái bắp được xếp lên đó, bà bán hàng trở qua, lật lại. Đôi khi cũng là một cái ḷ gạch nhỏ đă vỡ, mẻ mất mấy miếng rồi, không thể kê nồi trên đó, bà hàng mang ra để nướng bắp. Hai chị em đứng líu ríu vào nhau (anh và chị lớn không có tham dự vào những sinh hoạt của hai đứa em nhỏ này), cầm tờ giấy bạc một đồng, đưa ra. Tôi luôn luôn ngần ngừ không dám xé, đưa cho bà bán hàng; bà cầm lấy, xé toạc làm hai, khi tôi chỉ mua một cái bắp. Bà đưa phần nửa tiền c̣n lại để chúng tôi có thể cất đi, tối mai lại ra mua bắp nữa. Mỗi lần thấy đồng bạc bị xé, tuy không phát ra tiếng động, tôi cũng giật ḿnh đánh thót một cái như nghe thấy đồng bạc của ḿnh bị bể hay bị gẫy. Cảm tưởng như mất luôn cả phần tiền đưa ra và phần giữ lại. Phải mất bao nhiêu lần nh́n đồng tiền bị xé mới quen mắt cái h́nh ảnh “Đồng bạc xé hai” này và tin là nửa kia vẫn dùng mua bán được.
Bẻ cái bắp làm đôi, tôi với em tôi chia nhau. Ngon ơi là ngon! Bắp dẻo, thơm mùi lửa than, thơm mùi hành mỡ. Chị em tôi ăn dè xẻn từng hạt bắp một. Ăn xong chúng tôi dắt nhau đi t́m ve sầu ở những thân cây me trong bóng tối. Buổi tối ve sầu mùa hạ, chui ở đất lên, ḅ lên các thân me, lột xác. Chúng tôi bắt những con chưa kịp lột cho vào cái hộp (không) bánh bích quy đă mang theo sẵn, đó là những con ve mới ngơ ngác ḅ lên khỏi mặt đất, mang về nhà. Thuở thơ dại những tṛ chơi này là cả một thế giới thơ mộng và đầy hấp dẫn. Chị em tôi mang hộp ve sầu vào giường ngủ, ban đêm những con ve này sẽ chui ra ḅ lên màn, lột xác. Đêm chúng tôi đi vào giấc ngủ, th́ ve chui ra, lột xác xong bỏ lại những vệt dài nhựa thâm đen trên những cánh màn tuyn trắng toát. Khi chúng tôi thức dậy nh́n thấy, chưa kịp dụi mắt t́m mấy con ve, đă thấy mẹ đứng ở ngoài màn với cái chổi phất trần trên tay. Chúng tôi chưa bị roi nào th́ đă có bố đứng bên, gỡ cái chổi ở tay mẹ mang đi, trong lúc những cái lông gà trên chổi c̣n đang ngơ ngác.
Sài G̣n c̣n cho tuổi thơ của chúng tôi biết thế nào là cái ngọt ngào, thơm, mát của nước đá nhận. Trong sân trường tiểu học của trường Thạnh Mỹ Tây, tôi được ăn cái đá nhận đầy mầu sắc đầu tiên. Một khối nước đá nhỏ, đặt trên một lưỡi dao bào, bào vào cái ly bên dưới, khi đầy ly, ông bán hàng ấn (nhận) nước đá ép xuống, đổ ngược ly lại, lấy cái khối nước đá xôm xốp, có h́nh dáng cái ly ra. Rắc si-rô xanh đỏ, có khi c̣n có mầu vàng và mầu xanh lá cây với vị bạc hà nữa. Gọi là nước đá nhận. Học tṛ trẻ con, bạn thân, sung sướng chia nhau ở sân trường, mỗi đứa mút một cái, chuyền tay nhau. Nước đá nhận, bánh kẹo ở sân trường trong những giờ ra chơi đều được mua bằng đồng bạc xé hai này.
Ba tôi bảo cầm đồng tiền xé hai một cách tự nhiên như thế quả là một điều rất dung dị, xuề x̣a, dễ dăi mà chỉ người miền Nam mới có được. Xé tiền mà như xé một tờ giấy gói hàng, giấy gói bánh, như xé một tờ báo. Mảnh xé ra có giá trị lúc đó, mảnh c̣n lại cũng vẫn c̣n giá trị sau này. Người Hà Nội cầm tờ giấy bạc rách, th́ vuốt cho thẳng thắn lại, có khi lấy hạt cơm dẻo miết lên chỗ rách cho dính vào nhau, rồi cẩn thận gấp lại trước khi cho vào túi. Một thời gian sau, tiền không xé nữa, được thay bằng đồng bạc 50 su bằng nhôm, h́nh tṛn, một mặt có h́nh tổng thống Ngô Đ́nh Diệm, mặt sau là h́nh khóm trúc. (Biểu hiệu cho:Tiết Trực Tâm Hư)
Cuộc di cư 1954 đó giúp cho người Việt hai miền Nam , Bắc hiểu nhau hơn. Người Bắc sống và lớn lên ở Sài G̣n ở thế hệ chúng tôi học được cái đơn sơ, chân phương của người miền Nam và ngược lại những bạn học người Nam của tôi cũng học được cách ư tứ, lễ phép (đôi khi đến cầu kỳ) của người miền Bắc. Tôi đă được nghe một người miền Nam nói: Sau 1975 th́ chỉ có những người Bắc di cư 54 là đồng bào của người miền Nam mà thôi. Hóa ra những người Bắc sau này ở ngoài cái bọc (đồng bào) của bà Âu Cơ hay sao? Nếu thật sự như thế th́ thật đáng buồn!
Sài G̣n đầu thập niên sáu mươi vẫn c̣n có xe ngựa, đưa những bà mẹ đi chợ. Người xà ích lúc đó chưa biết sợ hăi trên những con đường c̣n mù sương buổi sáng. Tiếng lóc cóc của móng ngựa chạm xuống mặt đường như đánh thức một b́nh minh. Tôi nhớ có chỗ gọi là Bến Tắm Ngựa, mỗi lần đi qua, hôi lắm. Sau vài mươi năm xe thổ mộ ở Sài G̣n không c̣n nữa, chỉ c̣n ở lục tỉnh.
Sài G̣n với xích lô đạp, xích lô máy, taxi, vespa, lambreta, velo, mobilette là những phương tiện di chuyển mang theo đầy nỗi nhớ. Kỷ niệm thơ mộng của một thời trẻ dại, hương hoa và nước mắt. Sài g̣n với những cơn mưa ập xuống th́nh ĺnh vào tháng năm tháng sáu, tiếng mưa khua vang trên những mái tôn, tắm đẫm những hàng me già, ướt sũng những lối đi vào ngơ nhà ai, Sài G̣n với mùa hè đỏ rực hoa phượng vĩ in xuống vạt áo học tṛ, với những hoa nắng loang loang trên vai áo bà ba của những bà mẹ là những mảng kư ức ngọt ngào trong tâm của chúng tôi.
Mỗi tuổi đời của tôi đi qua như những hạt nắng vàng rắc xuống trên những hàng me bên đường, như mưa đầu mùa rụng xuống trên những chùm hoa bông giấy. Những tên đường quen thuộc, mỗi con phố đều nhắc nhở một kỷ niệm với người thân, với bạn bè. Chỉ cần cái tên phố gọi lên ta đă thấy ngay một h́nh ảnh đi cùng với nó, thấy một khuôn mặt, nghe được tiếng cười, hay một mẩu chuyện rất cũ, kể lại đă nhiều lần vẫn mới. Ngay cả vệ đường, chỉ một cái bước hụt cũng nhắc ta nhớ đến một bàn tay đă đưa ra cho ta níu lại.
Âm thanh của những tiếng động hàng ngày, như tiếng chuông nhà thờ buổi sáng, tiếng xe rồ của một chiếc xích lô máy, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng chuông leng keng của người bán cà rem, tiếng gọi nhau ơi ới trong những con hẻm, tiếng mua bán xôn xao khi đi qua cửa chợ, vẻ im ắng thơ mộng của một con đường vắng sau cơn mưa… Làm lên một Sài G̣n bềnh bồng trong nỗi nhớ.
Sài G̣n mỗi tháng, mỗi năm, dần dần đổi khác. Chúng tôi lớn lên, đi qua thời kỳ tiểu học, vào trung học th́ chiến tranh bắt đầu thấp thoáng sau cánh cửa nhà trường. Đă có những bạn trai thi rớt Tú Tài phải nhập ngũ. Những giọt nước mắt đă rơi xuống sân trường. Sau đó, với ngày biểu t́nh, với đêm giới nghiêm, với ṿng kẽm gai,với hỏa châu vụt bay lên, vụt rơi xuống, tắt nhanh, như tương lai của cả một thế hệ lớn lên giữa chiến tranh.
Sài G̣n như một người t́nh đầu đời, để cho ta bất cứ ở tuổi nào, bất cứ đi về đâu, khi ngồi nhớ lại, vẫn hiện ra như một vệt son c̣n chói đỏ. Sài G̣n như một mảnh trầm c̣n nguyên vẹn hương thơm, như một vết thương trên ngực chưa lành, đang chờ một nụ hôn dịu dàng đặt xuống. Sài G̣n khi đổi chủ chẳng khác nào như một bức tranh bị lật ngược, muốn xem cứ phải cong người, uốn cổ ngược với thân, nên không c̣n đoán ra được h́nh ảnh trung thực nguyên thủy của bức tranh.
Sài G̣n bây giờ trở lại, thấy ḿnh trở thành một du khách trên một xứ sở hoàn toàn lạ lẫm. Tôi thương Sài G̣n và thương cho chính ḿnh, đă hư hao một chốn để về.

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 23 2017, 06:12 AM
Gửi vào: #91


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,371
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Sài G̣n và Tuổi Thơ Tôi

của Trần Mộng Tú

Tôi xa quê hương ở vào tuổi không quá trẻ dại để dễ quên và cũng không quá già để chỉ dành toàn thời giờ cho một điều mất mát, rồi đau đớn. Tôi ở vào tuổi mà khi bước đến vùng đất mới, đời sống đă như lôi tôi đi trong một cơn lốc trên những con đường khác nhau trước mặt, hầu như không ngưng nghỉ. Tôi chóng mặt, nhưng tôi vẫn biết tôi là ai và tôi ở đâu trên quê người, nên những lúc tôi phải ngưng lại để thở là những lúc hồn quê nôn nao thức dậy trong tôi.
Mỗi lần nhớ đến quê nhà là nhớ đến Sài G̣n trước tiên. Sài G̣n không phải là phần đất dành riêng cho người miền Nam nữa, đối với người miền Bắc di cư vào Nam năm 1954 th́ Sài G̣n chính là phần đất quê nhà đáng nhớ nhất.
Tôi lớn lên, sống cả một thời niên thiếu ở Sài G̣n. Đi học, dậy th́, yêu đương, mơ mộng,làm việc, lấy chồng, khóc, cười rồi chia ly với Sài G̣n.
Tôi nhớ lại hồi bé theo bố mẹ di cư vào Sài G̣n. Ba tôi làm việc ở Nha Địa Chánh, nên từ những căn lều bạt trong trại tiếp cư Tân Sơn Nhất, gia đ́nh tôi được dọn vào ở tạm một khu nhà ngang trong sở của Ba ở số 68 đường Paul Blancy( Hai Bà Trưng,) sau lưng Bưu Điện. Tôi đi học, đi bộ băng qua hai con đường là tới trường Ḥa B́nh, bên hông nhà thờ Đức Bà. Tôi vào lớp Ba. Ngày đầu tiên cắp sách đến lớp, ma sơ dĩ nhiên là người Nam , hồi đó c̣n mặc áo ḍng trắng, đội lúp đen. Sơ đọc chính (chánh) tả:
Hoa hường phết (phết là dấu phẩy)
Cái tai của con bé con Bắc kỳ không quen với phát âm miền Nam nên “hoa hường” thành “qua tường” và phết thành một chữ nữa. tôi viết: Qua tường phết.
Bài chính tả dài một trang của tôi chắc chắn là ăn một con số 0 mầu đỏ to tướng v́ nguyên bài bị gạch xóa bằng mực đỏ lè. Tôi như một người ngoại quốc nghe tiếng Việt. Nhưng tôi học thuộc ḷng trong sách th́ giỏi và thuộc nhanh lắm. Khi khảo bài tôi được điểm tốt, mặc dù bạn học chung lớp khó hiểu con nhỏ Bắc kỳ đọc cái ǵ. Ma sơ cứ nh́n sách, nghe tôi đọc làu làu, biết là tôi có thuộc bài. Tôi nhớ một bài học thuộc ḷng về thành phố Sài G̣n như thế này:
Sài G̣n ṿi nước bùng binh
Này bảng báo hiệu này ṿng chỉ tên
Trụ đèn, giây thép, tượng h́nh
Lính canh, cảnh sát giữ ǵn công an
Mặc dầu đường rộng thênh thang
Ngựa xe đi lại luật hành phải thông
Mặc dầu đường rộng mênh mông
Mũi tên chỉ rơ bảng trông dễ t́m
Trần Hưng, Lê Lợi, Chu Trinh…
Trần Hưng là đường Trần Hưng Đạo, Chu Trinh là đường Phan Chu Trinh, viết tắt trong bài học thuộc ḷng. Từ bài học đó, tôi hiểu được hai chữ “bùng binh” là ǵ.
Ngôi trường đó tôi chỉ học hết lớp ba, sau đó Ba Mẹ tôi t́m được nhà ở bên Thị Nghè, tôi được đi học lớp nh́, lớp nhất ở trường Thạnh Mỹ Tây, có rất nhiều bạn cũng Bắc kỳ di cư như tôi.
Kỷ niệm về Sài G̣n tôi nhớ nhất là lần đầu tiên con bé Bắc kỳ tṛn xoe mắt, nh́n thấy đồng bạc xé làm hai, nếu chỉ muốn tiêu một nửa. Mua cái bánh, gói kẹo nào cũng chỉ xé hai đồng bạc. Xé rất tự nhiên, tiền mới hay tiền cũ ǵ cũng xé. Người mua xé, mua; người bán xé để trả (thối) lại. Tôi đă biết bao lần, vào những buổi tối mùa hè, mẹ cho một đồng, hai chị em mua ngô (bắp) nướng của người đàn bà, ngồi dưới chân cột đèn điện trước cửa sở Địa Chánh với cái ḷ than nhỏ xíu, bán bắp nướng quẹt hành mỡ. Dưới ánh sáng hắt lờ mờ của bóng đèn từ trên cao xuống, cái ḷ than nhỏ xíu, thơm lừng mùi bắp non. Gọi là ḷ, thực sự chỉ có mấy cục than hồng để trong một miếng sắt cong cong, bên trên có cái vỉ bằng giây thép, rối tung, những cái bắp được xếp lên đó, bà bán hàng trở qua, lật lại. Đôi khi cũng là một cái ḷ gạch nhỏ đă vỡ, mẻ mất mấy miếng rồi, không thể kê nồi trên đó, bà hàng mang ra để nướng bắp. Hai chị em đứng líu ríu vào nhau (anh và chị lớn không có tham dự vào những sinh hoạt của hai đứa em nhỏ này), cầm tờ giấy bạc một đồng, đưa ra. Tôi luôn luôn ngần ngừ không dám xé, đưa cho bà bán hàng; bà cầm lấy, xé toạc làm hai, khi tôi chỉ mua một cái bắp. Bà đưa phần nửa tiền c̣n lại để chúng tôi có thể cất đi, tối mai lại ra mua bắp nữa. Mỗi lần thấy đồng bạc bị xé, tuy không phát ra tiếng động, tôi cũng giật ḿnh đánh thót một cái như nghe thấy đồng bạc của ḿnh bị bể hay bị gẫy. Cảm tưởng như mất luôn cả phần tiền đưa ra và phần giữ lại. Phải mất bao nhiêu lần nh́n đồng tiền bị xé mới quen mắt cái h́nh ảnh “Đồng bạc xé hai” này và tin là nửa kia vẫn dùng mua bán được.
Bẻ cái bắp làm đôi, tôi với em tôi chia nhau. Ngon ơi là ngon! Bắp dẻo, thơm mùi lửa than, thơm mùi hành mỡ. Chị em tôi ăn dè xẻn từng hạt bắp một. Ăn xong chúng tôi dắt nhau đi t́m ve sầu ở những thân cây me trong bóng tối. Buổi tối ve sầu mùa hạ, chui ở đất lên, ḅ lên các thân me, lột xác. Chúng tôi bắt những con chưa kịp lột cho vào cái hộp (không) bánh bích quy đă mang theo sẵn, đó là những con ve mới ngơ ngác ḅ lên khỏi mặt đất, mang về nhà. Thuở thơ dại những tṛ chơi này là cả một thế giới thơ mộng và đầy hấp dẫn. Chị em tôi mang hộp ve sầu vào giường ngủ, ban đêm những con ve này sẽ chui ra ḅ lên màn, lột xác. Đêm chúng tôi đi vào giấc ngủ, th́ ve chui ra, lột xác xong bỏ lại những vệt dài nhựa thâm đen trên những cánh màn tuyn trắng toát. Khi chúng tôi thức dậy nh́n thấy, chưa kịp dụi mắt t́m mấy con ve, đă thấy mẹ đứng ở ngoài màn với cái chổi phất trần trên tay. Chúng tôi chưa bị roi nào th́ đă có bố đứng bên, gỡ cái chổi ở tay mẹ mang đi, trong lúc những cái lông gà trên chổi c̣n đang ngơ ngác.
Sài G̣n c̣n cho tuổi thơ của chúng tôi biết thế nào là cái ngọt ngào, thơm, mát của nước đá nhận. Trong sân trường tiểu học của trường Thạnh Mỹ Tây, tôi được ăn cái đá nhận đầy mầu sắc đầu tiên. Một khối nước đá nhỏ, đặt trên một lưỡi dao bào, bào vào cái ly bên dưới, khi đầy ly, ông bán hàng ấn (nhận) nước đá ép xuống, đổ ngược ly lại, lấy cái khối nước đá xôm xốp, có h́nh dáng cái ly ra. Rắc si-rô xanh đỏ, có khi c̣n có mầu vàng và mầu xanh lá cây với vị bạc hà nữa. Gọi là nước đá nhận. Học tṛ trẻ con, bạn thân, sung sướng chia nhau ở sân trường, mỗi đứa mút một cái, chuyền tay nhau. Nước đá nhận, bánh kẹo ở sân trường trong những giờ ra chơi đều được mua bằng đồng bạc xé hai này.
Ba tôi bảo cầm đồng tiền xé hai một cách tự nhiên như thế quả là một điều rất dung dị, xuề x̣a, dễ dăi mà chỉ người miền Nam mới có được. Xé tiền mà như xé một tờ giấy gói hàng, giấy gói bánh, như xé một tờ báo. Mảnh xé ra có giá trị lúc đó, mảnh c̣n lại cũng vẫn c̣n giá trị sau này. Người Hà Nội cầm tờ giấy bạc rách, th́ vuốt cho thẳng thắn lại, có khi lấy hạt cơm dẻo miết lên chỗ rách cho dính vào nhau, rồi cẩn thận gấp lại trước khi cho vào túi. Một thời gian sau, tiền không xé nữa, được thay bằng đồng bạc 50 su bằng nhôm, h́nh tṛn, một mặt có h́nh tổng thống Ngô Đ́nh Diệm, mặt sau là h́nh khóm trúc. (Biểu hiệu cho:Tiết Trực Tâm Hư)
Cuộc di cư 1954 đó giúp cho người Việt hai miền Nam , Bắc hiểu nhau hơn. Người Bắc sống và lớn lên ở Sài G̣n ở thế hệ chúng tôi học được cái đơn sơ, chân phương của người miền Nam và ngược lại những bạn học người Nam của tôi cũng học được cách ư tứ, lễ phép (đôi khi đến cầu kỳ) của người miền Bắc. Tôi đă được nghe một người miền Nam nói: Sau 1975 th́ chỉ có những người Bắc di cư 54 là đồng bào của người miền Nam mà thôi. Hóa ra những người Bắc sau này ở ngoài cái bọc (đồng bào) của bà Âu Cơ hay sao? Nếu thật sự như thế th́ thật đáng buồn!
Sài G̣n đầu thập niên sáu mươi vẫn c̣n có xe ngựa, đưa những bà mẹ đi chợ. Người xà ích lúc đó chưa biết sợ hăi trên những con đường c̣n mù sương buổi sáng. Tiếng lóc cóc của móng ngựa chạm xuống mặt đường như đánh thức một b́nh minh. Tôi nhớ có chỗ gọi là Bến Tắm Ngựa, mỗi lần đi qua, hôi lắm. Sau vài mươi năm xe thổ mộ ở Sài G̣n không c̣n nữa, chỉ c̣n ở lục tỉnh.
Sài G̣n với xích lô đạp, xích lô máy, taxi, vespa, lambreta, velo, mobilette là những phương tiện di chuyển mang theo đầy nỗi nhớ. Kỷ niệm thơ mộng của một thời trẻ dại, hương hoa và nước mắt. Sài g̣n với những cơn mưa ập xuống th́nh ĺnh vào tháng năm tháng sáu, tiếng mưa khua vang trên những mái tôn, tắm đẫm những hàng me già, ướt sũng những lối đi vào ngơ nhà ai, Sài G̣n với mùa hè đỏ rực hoa phượng vĩ in xuống vạt áo học tṛ, với những hoa nắng loang loang trên vai áo bà ba của những bà mẹ là những mảng kư ức ngọt ngào trong tâm của chúng tôi.
Mỗi tuổi đời của tôi đi qua như những hạt nắng vàng rắc xuống trên những hàng me bên đường, như mưa đầu mùa rụng xuống trên những chùm hoa bông giấy. Những tên đường quen thuộc, mỗi con phố đều nhắc nhở một kỷ niệm với người thân, với bạn bè. Chỉ cần cái tên phố gọi lên ta đă thấy ngay một h́nh ảnh đi cùng với nó, thấy một khuôn mặt, nghe được tiếng cười, hay một mẩu chuyện rất cũ, kể lại đă nhiều lần vẫn mới. Ngay cả vệ đường, chỉ một cái bước hụt cũng nhắc ta nhớ đến một bàn tay đă đưa ra cho ta níu lại.
Âm thanh của những tiếng động hàng ngày, như tiếng chuông nhà thờ buổi sáng, tiếng xe rồ của một chiếc xích lô máy, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng chuông leng keng của người bán cà rem, tiếng gọi nhau ơi ới trong những con hẻm, tiếng mua bán xôn xao khi đi qua cửa chợ, vẻ im ắng thơ mộng của một con đường vắng sau cơn mưa… Làm lên một Sài G̣n bềnh bồng trong nỗi nhớ.
Sài G̣n mỗi tháng, mỗi năm, dần dần đổi khác. Chúng tôi lớn lên, đi qua thời kỳ tiểu học, vào trung học th́ chiến tranh bắt đầu thấp thoáng sau cánh cửa nhà trường. Đă có những bạn trai thi rớt Tú Tài phải nhập ngũ. Những giọt nước mắt đă rơi xuống sân trường. Sau đó, với ngày biểu t́nh, với đêm giới nghiêm, với ṿng kẽm gai,với hỏa châu vụt bay lên, vụt rơi xuống, tắt nhanh, như tương lai của cả một thế hệ lớn lên giữa chiến tranh.
Sài G̣n như một người t́nh đầu đời, để cho ta bất cứ ở tuổi nào, bất cứ đi về đâu, khi ngồi nhớ lại, vẫn hiện ra như một vệt son c̣n chói đỏ. Sài G̣n như một mảnh trầm c̣n nguyên vẹn hương thơm, như một vết thương trên ngực chưa lành, đang chờ một nụ hôn dịu dàng đặt xuống. Sài G̣n khi đổi chủ chẳng khác nào như một bức tranh bị lật ngược, muốn xem cứ phải cong người, uốn cổ ngược với thân, nên không c̣n đoán ra được h́nh ảnh trung thực nguyên thủy của bức tranh.
Sài G̣n bây giờ trở lại, thấy ḿnh trở thành một du khách trên một xứ sở hoàn toàn lạ lẫm. Tôi thương Sài G̣n và thương cho chính ḿnh, đă hư hao một chốn để về.

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

5 Pages: V « < 3 4 5
Reply to this topicStart new topic
2 Người đang đọc chủ đề này (2 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 27th July 2017 - 07:45 AM