IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

 
Reply to this topicStart new topic
> KưSự NGÀY TRỞ VỀ Lê Phương Hướng, Lê Phương Hướng,CụuGS/TH Ba Tri
NhaQue
post Dec 17 2010, 11:48 PM
Gửi vào: #1


NhàQuê
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,383
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Lời giới thiệu:

Ngày đó anh ngâm bài Ngũ Hành Sơn, tên ngọn núi quê anh với tất cả rung động của người xa quê làm tôi nhớ tận hôm nay và tôi cảm thông hơn nữa khi chính ḿnh nay là kẻ tha hương. Đă lâu lắm mới có bài người bạn đồng nghiệp xưa (anh về TH Ba Tri cùng thời Hồ Đắc Tấn, Nguyễn Hoàng Nhă, Nguyễn Thái Tôn, ...) gởi bài lên trang Blog Trường Trung Học Ba Tri nầy.

Xin được đăng vào đây với tấm ḷng trân trọng. NQ



Kư sự


NGÀY TRỞ VỀ



(gởi về trường cũ)

Năm 1973, tôi được bổ nhiệm về trường trung học Ba Tri – Bến Tre (hồi đó gọi là Kiến Ḥa). Lần đầu tiên đặt chân đến nơi này, tôi nghe tiếng hát của Thanh Thúy vọng ra từ máy thu thanh với bản “Con thuyền không bến” (Đặng Thế Phong). Vốn là người đa cảm nên tôi cảm thấy một nỗi buồn man mác, chẳng lẽ đời ḿnh cứ măi lênh đênh.

Hôm nay, ngày trở về, cũng tại nơi đây, tôi lại nghe ca sĩ Cao Minh qua ca khúc “Trở về ḍng sông tuổi thơ”, tôi có cảm xúc giống như nhạc sĩ Hoàng Hiệp v́ “ḷng chợt vui thấy sông không già”.

Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung nhưng sông nước Cửu Long vẫn chảy măi trong tim, tưởng chừng như ḍng sông Vệ quê nhà. Không vui sao được khi thấy thị trấn Ba Tri bé nhỏ ngày xưa đă “thay da đổi thịt”. Những con đường đất lầy lội trong mùa mưa đă trở thành đường nhựa chạy dài ra tận các xă. Nh́n những chiếc xe buưt chạy từ tuyến Tiệm Tôm về thị xă Bến Tre, tôi cứ ngỡ Ba Tri là một huyện ở ngoại thành vậy. Nơi an nghỉ cuối cùng của nhà thơ Nguyễn Đ́nh Chiểu cũng khác xưa. Khuôn viên được nới rộng, có nhà lưu niệm khang trang và đă trở nên một khu du lịch cho khách tham quan. Ở phía Đông Bắc, ngôi mộ cụ Phan Thanh Giản cũng được chỉnh trang, khói hương ấm cúng. Và trường phổ thông trung học Ba Tri mang tên ông đă làm ấm lại ḷng người. Tôi về giữa mùa mưa, cơn băo số 4 vẫn c̣n ảnh hưởng nhưng cảnh mua bán vẫn tấp nập. Lướt qua một ṿng chợ, tôi thấy những ǵ ở thành phố có th́ ở đây cũng có, giá không cao lắm, có lẽ nhờ lượng xe đ̣ rất nhiều.



Nhờ sự đổi mới về kinh tế mà giáo dục cũng phát triển theo. Học sinh đi học ngày một đông. Thời tôi c̣n dạy, huyện chỉ có một trường cấp ba mà giờ là bốn. Trường chính có hơn 100 giáo viên, lương giáo viên tạm đủ, giáo viên bộ môn chính thu nhập khá hơn. Những giáo viên nổi tiếng th́ t́m dễ mà khó gặp v́ bận dạy thêm. Người đồng nghiệp mà tôi gặp đầu tiên là anh Phan Hữu Dương (năm nay anh đă 72 tuổi mà gần nửa thế kỷ đứng trên bục giảng. Với anh, dạy học là lẽ sống chứ không phải là kiếm sống. Anh chính là “cây đa cũ bến đ̣ xưa” mà khách sang sông không bao giờ quên được.) Ly café buổi sáng, ly rượu buổi chiều đă khơi dậy một trời dĩ văng, buồn vui theo thế thái nhân t́nh. Trong lúc chúng tôi lần lượt ra đi, th́ anh vẫn ở lại làm ông lái đ̣ lặng lẽ. Câu chuyện đời chưa kể hết th́ t́nh cờ gặp một vài em học sinh cũ nhận ra tôi. Thầy tṛ mừng vui xúc động.

Tối hôm đó và những ngày hôm sau, các em lần lượt đến thăm. Đặc biệt nhất là lớp chủ nhiệm đầu tiên đă vội vă tổ chức một cuộc họp mặt tại nhà hàng sân vườn. Tôi nhớ tên từng em, từng mẩu chuyện…Nhiều em rất ngạc nhiên về trí nhớ của người thầy cũ. Thật ra, trí nhớ của tôi đă lăo hóa từ lâu rồi nhưng vẫn không sao quên được. Làm sao quên được những Thu, Tuyết, Ẩn, Hường, Tư, Huệ, Nhung, Phượng…Các em bây giờ đă thành danh, thành nhân. Có ai ngờ thầy tṛ tóc bạc như nhau mà vẫn c̣n t́nh sâu nghĩa nặng: Nguyễn Văn Hữu Trí (hiệu trưởng trường P.T.T.H Ba Mỹ) đang học nghiệp vụ tại thị xă cũng “trốn” về. Nguyễn Tuân (giám đốc nhà hàng ở huyện Giồng Trôm) cũng xuống. Và những Cường, Đưng, Rược, Duyên…ở lớp khác ghé vào. Tất cả đều sống dậy tuổi đôi mươi, hồn nhiên trong sáng. Tôi nhắc lại những kỷ niệm khó quên thời bao cấp, đó là những bữa cơm đạm bạc đúng theo nghĩa đen. Bỗng nhiên nét mặt đang vui của lớp trưởng Dương Thị Vệ dừng lại nên tôi chuyển qua câu chuyện khác (tôi định nói rằng ngày xưa Hàn Tín nhờ những bát cơm của phiếu mẫu mà sau đó thành sự nghiệp, c̣n thầy nhờ hàng trăm bát cơm của các em mà cứ măi long đong. Ân t́nh chưa trả được. Thôi đành vậy!). Đêm cuối cùng là lớp ban Toán (ban C thời điểm đó), lớp có nhiều “con ngựa chứng trong sân trường” mà bây giờ là những người đàn ông trung niên dạt dào t́nh cảm. Nguyễn Đ́nh Thống hồi đó chỉ biết đá banh, ngoài trái bóng ra chẳng biết ǵ, vậy mà nay đă có tất cả công danh, sự nghiệp (bí thư trường P.T.T.H Phan Thanh Giản). Mấy ngày ở Ba Tri, em t́nh nguyện làm “tài xế” cho tôi…

Trên đường về mà tôi vẫn c̣n nghe văng vẳng bên tai “Sang năm thầy nhớ về…Thầy nhớ ghé nhà em…”

Ai đó nói rất đúng, dạy học là một thiên chức và t́nh cảm thầy tṛ rất thiêng liêng. Thật vậy, hồi xưa tôi là một giáo viên hăy c̣n quá trẻ, chỉ dạy cho các em những kiến thức nông cạn trong sách vở chứ không hề giúp được một việc ǵ đáng nhớ, nhưng các em vẫn thương nhớ như người thân của ḿnh. Phải chăng t́nh cảm thiêng liêng đó chỉ có ở Việt Nam, ở quê hương Phan Thanh Giản và c̣n đọng lại trên những mái tóc điểm sương?

Hầu hết học sinh cũ của tôi, bây giờ là giáo viên, các em muốn mời tôi về thăm ngôi trường mới, ngôi trường được xây dựng theo mô h́nh hiện đại rất đẹp như những trường ở thành phố, nhưng tôi không đến mà chỉ ghé thăm trường cũ, trường bây giờ loang lổ rêu phong…Gió chiều trở lạnh mà ḷng tôi vẫn ấm v́ ở ngôi trường này tôi như gặp lại những lớp học sinh cũ hồn nhiên chất phác mà c̣n giữ được bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam (đó là t́nh cảm đậm đà).

Và, nếu cái c̣n lại cuối cùng của người dạy học là t́nh cảm thầy tṛ th́ tôi không phải là người quá nghèo như ḿnh đă nghĩ. Xin cảm ơn trường cũ, một lời cảm ơn muộn màng và cũng là lời cuối cùng của người thầy xa xứ….

Lê Phương Hướng




--------------------


Góc rượu nồng nàn c̣n khúc cuối
Dốc bầu cho trọn nghĩa t́nh ân



NhàQuêHànhHương/NhàQuêTrungHọcBaTri/TuyểnTậpThơVăn HÀNHHƯƠNG/DiễnĐànThơVănTINHKHÔI
User is online!Profile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Aug 20 2015, 09:44 PM
Gửi vào: #2


NhàQuê
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,383
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





BÔNG HỒNG CÀI ÁO

(chuyện bây giờ mới kể)

Hồi c̣n ở Q4, tôi có lần ghé thăm nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, ông có đưa tôi xem cái cối giă trầu, quê tôi gọi là ống ngoáy. Đây là kỷ vật và cũng là báu vật mà nhạc sĩ suốt đời mang theo như hiện thân của mẹ. Nhờ vậy mà tôi mới hiểu tại sao nhạc phẩm“Bông hồng cài áo”lại quá thiết tha, làm rung động ḷng người qua bao thế hệ.Và,nh́n vào kỷ vật nầy,tôi chạnh ḷng nhớ đến mẹ tôi .

Tôi sinh ra trong thời kháng chiến, cái thời mà địa chủ trắng tay, ngô khoai nhiều hơn gạo, gia đ́nh bị phá sản, mẹ phải sống một đời lam lũ, hàng ngày miệt mài bên luống cải, liếp sau, canh chừng nải chuối, buồng cau để đổi từng lon gạo . H́nh ảnh mẹ in đậm trong trái tim tôi, nhất là lúc bóng chiều buông xuống, bóng mẹ lẫn trong bóng hoàng hôn, “ chiều rơi thoi thóp trên vài luống khoai, hiu hắt tiếng bà mẹ cười, vỗ về nồi cơm ngô đầy”. Đời từ muôn thuở, hoàng hôn của cuộc đời có vui bao giờ. Để con vui,mẹ phải gánh cả nỗi buồn, nụ cười hiu hắt chưa đến môi th́ nỗi lo chợt tới, lo cho con ngày hai bữa. Cơm độn là của mẹ, cơm trắng là phần con.Tôi vô tư ăn bát cơm đầy. Những tháng ngày mùa đông giá rét, bếp lửa hồng của mẹ sưởi ấm ḷng con, “ bên bếp lửa hồng, mẹ thức nấu ngô khoai”. Kỳ lạ thật, gia đ́nh phá sản, mẹ th́ vất vả sớm khuya mà tuổi thơ tôi rất êm đềm, đây chính là quăng đời đẹp nhất, phải chăng nhờ trái tim hồng của mẹ?

Nhưng thời gian là con nước trôi, hối hả chảy về đông, đẩy lùi tuổi thơ về dĩ văng. Thời gian là như vậy:

Vậy đó, bỗng nhiên mà họ lớn
Tuổi hai mươi đến có ai ngờ
Một hôm trận gió t́nh yêu đến
Đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư (D.A)

Tuổi hai mươi, cuộc đời như hoa nở, tuổi của bướm hoa, tôi mải mê qua mấy ngơ hoa . Cũng có lúc ngồi dưới gốc mù u trách con bướm vàng không đậu mà quên chuyện học hành, quên cả người mẹ thân yêu ở chân trời cũ, đang kỳ vọng vào đứa con “ngoan” .May nhờ chút phước đức ở tiền kiếp c̣n sót lại, mà luôn gặp may trong thi cử.Ra trường,được bổ dụng làm giáo sư chánh ngạch hạng A,tưởng chừng như ḿnh có cơ hội đền đáp công ơn cha mẹ . Nhưng, chiếc xe lịch sử quay ngược quá gấp, khiến cho kẻ tha phương rơi xuống vực sâu. Sau một đêm thức dậy: “Bừng con mắt dậy thấy ḿnh tay không”. Tôi đă trở thành một con người vô sản( “sáng ra nhiều lúc không mua nổi/ một miếng bánh ḿ,một gói xôi”). Lên voi chưa được bao lâu th́ phải xuống chó, gặp phải chó điên nên trở thành “Những con chim ẩn ḿnh chờ chết”. Thúy Kiều tuyệt vọng, nhảy xuống sông Tiền Đường , tôi cũng toan tính nhảy xuống sông Cửu Long ,nhưng lại nghĩ đến người mẹ già đang tựa cửa ngóng trông nên trở lại với đời

Sài g̣n – QN không xa lắm,chỉ mất 3 giờ(máy bay nhỏ), mà bấy giờ th́ xa xôi vạn dặm, mấy lần định về th́ đều lỡ hẹn v́ ải nhân gian. Và, một lần trong thời bao cấp, tôi cũng về được quê hương. Khi chân bước trên con đường ṃn quen thuộc, trời đă về chiều mà cái nóng tháng tư vẫn c̣n gay gắt, mẹ tôi đứng chờ từ đầu ngơ tự bao giờ. Mẹ “nắm áo người xưa ngỡ như giấc mơ”.Mừng vui khôn xiết. Nhưng vui sao nước mắt lại trào(?).Chỉ có mấy năm không gặp mà mẹ tôi ǵa đi trước tuổi: vết thời gian hằn sâu trên vầng trán nhăn nheo, tuyết sương của cuộc đời nhuộm bạc mái đầu, đôi mắt mờ ngấn lệ trần như ẩn chứa một nỗi buồn xa vắng mênhmông.H́nh ảnh này nay c̣n in dấu sắc màu trong trái tim khô héo của tôi. Mẹ quá khổ mà tôi không giúp được ǵ, chỉ biết buông tiếng thở dài như mẹ ngày xưa.Tôi ra đi với hai bàn tay trắng, lúc trở về cũng trắng cả đôi tay.Mẹ tôi thật vô phước v́ sinh nhầm đứa con bất tài,vô dụng,nhưng tôi th́ lại có phước v́ được làm con một người mẹ hiền: bất hiếu nhưng mẹ vẫn thương, thương nhiều nhất, mẹ cho tôi một bầu trời đầy cả trăng sao

Cài đóa hoa hồng màu trắng lên chiếc áo mẹ vá năm xưa, con nhớ quá bếp lửa hồng của mẹ .Mẹ ơi ! khi con gượng đứng lên được với đời th́ mẹ lại ra đi. Mẹ đi rồi th́ tất cả cũng trôi theo.Mẹ là mùa xuân, nhưng mẹ đi rồi th́ mùa xuân không đến.Mẹ là quê hương, nhưng mẹ đi rồi,con biết đi đâu,về đâu ? Sống cô đơn giữa chợ đời đông đúc như “ đóa hoa không mặt trời, như trẻ thơ không nụ cười, như bầu trời thiếu ánh sao đêm”…( Phạm Thế Mỹ- “Bông hồng cài áo” )

Saigon , Mùa Vu Lan-sám hối 2015




--------------------


Góc rượu nồng nàn c̣n khúc cuối
Dốc bầu cho trọn nghĩa t́nh ân



NhàQuêHànhHương/NhàQuêTrungHọcBaTri/TuyểnTậpThơVăn HÀNHHƯƠNG/DiễnĐànThơVănTINHKHÔI
User is online!Profile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Nov 19 2015, 07:49 PM
Gửi vào: #3


NhàQuê
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,383
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





TẤT CẢ CHÚNG SINH ĐỀU LÀ THẦY TA

(PHUONG HUONG LE·THURSDAY, NOVEMBER 19, 2015)


Thầy phải là người có học vấn, có kiến thức chuyên môn hơn ta, điều nầy rất đúng, nhưng nếu như vậy th́ chúng ta vô t́nh phủ nhận vô số những người thầy ngoài cửa lớp, trong đó có những người b́nh thường và cả những nhân vật tầm thường, thua ta nhiều phương diện.Xin được nêu ra một vài thí dụ: Có một phóng viên hỏi HT Tuyên Hóa rằng thầy của Ngài là ai, Ḥa Thượng trả lời: “Về phương diện nào đó th́ ông cũng là thầy tôi( về phương diện nào đó th́ phàm phu cũng là “thầy” của Thánh nhân). Đối với bệnh nhân th́ bác sĩ là người thầy mà họ đang kỳ vọng, nhưng BS Quách Huệ Trân lại nói: “ Không phải tôi đi làm bác sĩ mà là tôi đi học, học ở người bịnh”. Cô cho rằng bệnh nhân đau khổ kia là Bồ Tát thị hiện giúp cô hiểu một cách sâu sắc nhất lời dạy của đức Phật: Cuộc đời nầy là đau khổ; sinh, bịnh , lăo ,tử là khổ…Và rồi… Cô đă xuất gia...Cách đây hơn 50 năm, thầy tôi có kể một câu chuyện khá hay, tôi c̣n nhớ đại khái :Một nhà bác học đang ngồi sưởi ấm,có một cậu bé vào xin lửa(cục than hồng), ông bảo : “sao cháu đi tay không, làm sao mang lửa về?” .Bé x̣e bàn tay ra th́ thấy có một mắn tro. Nhà bác học ngộ ra : cháu bé nhỏ kia thông minh hơn ḿnh.Nếu không kén thầy, ta có vô số người thầy ngoài song cửa, dạy miễn phí ta những bài học thiết thực. Người tài ,người hiền là thầy đă đành,người ngu,người ác cũng là “thầy”v́ họ giúp ta biết cái ngu, tránh cái ác, trân trọng điều thiện…(“tam nhân đồng hành, tất hữu ngă sư yên”).

Không phải chỉ có con người mới thầy ta, mà trong thế giới động vật cũng có rất nhiều “thầy”, như con thiêu thân chẳng hạn.Nó mê ánh sáng nên lao vào bóng đèn để rồi thân bị thiêu. “Thầy” này thị phạm để dạy cho ta đừng lao đầu vào danh lợi, lao vào th́ không chết cũng bị thương. Hồi c̣n trẻ, Nguyễn Công Trứ nuôi chí làm trai, ông ươm mộng công danh để giúp đời, thi sĩ có câu nói rất nổi tiếng :“Không công danh thà nát với cỏ cây”.Nhưng sau khi bước vào chốn lợi danh th́ ông lại hối tiếc:

Chen chúc lợi danh đà chán ngắt
Cúc,tùng, phong, nguyệt, mới vui sao
Chốn lợi danh trót bước chân vào
Sực nghĩ lại giật ḿnh bao xiết kể

Nếu nhà trường mời “thầy” thiêu thân vào dạy th́ trên thế giới nầy , số người chết và bị thương v́ đam mê danh lợi, quyền lực sẽ giảm đi rất nhiều và đời sẽ bớt đi một phần đau khổ.

“Thầy” chó dạy ta ḷng trung thành tuyệt đối. Trung thành là điều khác biệt giữa người và chó. Đây không phải là nhận xét của tôi, tôi chỉ là người khai triển ,minh họa ư của cổ nhân. Xin phép được giải thích lại chữ LỆ(nước mắt)mà tôi đă đề cập trước đây: LỆ gồm bộ THỦY là nước( ám chỉ nước mắt), chữ THI là thây, xác chết(ám chỉ xác ông chủ), chữ KHUYỂN là con chó. Con chó thấy xác chủ bèn chảy nước mắt. Tai sao cổ nhân lại dùng con chó để biểu tượng cho sự trung thành ? Là v́ chó trung thành hơn người.Thực vậy,từ xưa đến nay, từ Đông sang Tây, thói đời vẫn là tiếng thở dài giữa người và người .Nếu bạn sa cơ, thất thời ,thất thế,th́ bạn bè,đôi khi cả người thân cũng quay gót. Thói đời in dấu trong thơ ca nhiều như cát sông Hằng, xin trích ra một vài dẫn chứng: “ Mồ cha chiếc áo rách nầy/ mất chúng,mất bạn v́ mầy áo ơi!”(ca dao), “ C̣n bạc,c̣n tiền c̣n đệ tử”(thơ), “Trông thói đời, cười ra nước mắt, xưa trắng tay, gọi nhau bằng hữu, giờ giàu sang ,quên kẻ tâm giao”(nhạc)…C̣n chó th́ sao? Cho dù ta có sa cơ, nghèo khổ, khi bước chân về nhà, chó vẫn vui mừng, quyến luyến.Bởi vậy, có kẻ nói: “chơi với chó rồi th́ không c̣n muốn chơi với người nữa”.Hầu như trong tâm trí ta, ai cũng có nhũng câu chuyện kể về ḷng trung thành của chó.

Ngoài ḷng trung thành ra, “thầy” c̣n hơn ta về khứu giác. Con người chỉ giỏi đánh hơi được tiền bạc,chứ không đánh hơi được kẻ thù như chó. Khi đă nhận ra kẻ thù đă giết hại đồng loại th́ chó có một thái độ chống đối quyết liệt, không khoan nhượng(con người th́ chưa chắc) Những bạn nào “may mắn” sống ở nơi có đồ tể chó sẽ dễ dàng nhận biết điều nầy. Trước đây, ở thị trấn Ba Tri, có người làm chó để bán, biệt danh là BK Hải, mỗi lần ông đi ngang qua nhà tôi th́ tất cả chó ở hai bên đường đồng loạt sủa vang. Tôi thấy đủ thành phần:chó lớn, chó nhỏ, chó con, chó mẹ, chó đực, chó cái đồng tâm hiệp lực chống kẻ thù. B́nh thường th́ chó có tính xấu, ganh ghét, nếu có “bạn” đến trước cổng nhà th́ liền rượt đuổi, nhưng khi đối diện với kẻ thù th́ chúng bỏ thù nhà mà đoàn kết lại. Nếu con người mà “học” được bài học thứ hai nầy th́ thế giới sẽ bớt chiến tranh.V́ sao? V́ khi muốn xâm lược, kẻ thù thường t́m cách mua chuộc, móc nối với kẻ bán nước cầu vinh làm tay sai, nếu không t́m được th́ họ ít khi dám mạo hiểm. Vả lại ,nếu tất cả đoàn kết một ḷng th́ kẻ thù cũng chùn bước.

“ Cô” chim, tôi gọi chim là cô cho hợp với thiên tính v́ chim th́ hiền ḥa, yếu đuối, đem lại niềm vui cho đời. “Cô “ “dạy” ta ḷng thủy chung trong t́nh yêu, đạo vợ chồng. Một khi đă kết đôi rồi th́ suốt đời bên nhau như h́nh với bóng. Chính v́ vậy mà cổ nhân dùng h́nh ảnh đôi chim làm biểu tượng cho ḷng chung thủy( mà không dùng h́nh ảnh của con người, v́ người không được như chim)Để khuyến tấn và chúc phúc cho t́nh yêu thủy chung, người xưa dùng đôi UYÊN ƯƠNG( UYÊN là chim trống,ƯƠNG là chim mái, một loại chim nước, con trống rất đẹp), dùng h́nh ảnh của đôi chim LOAN, PHƯỢNG làm biểu tượng cho t́nh vợ chồng, thường vẽ lên tranh, thêu trên gối như “ LOAN PHỤNG(phượng) H̉A MINH,SẮT CẦM HẢO HỢP”( loan là con phượng mái,ḥa minh là cùng hót, sắt và cầm là đàn)

Cảm nhận được hương vị ngọt trong t́nh yêu của loài chim mà thi sĩ Tản Đà ước nguyện: “ kiếp sau xin chớ làm người/ làm đôi chim nhạn tung trời mà bay”. C̣n nhạc sĩ Trúc Phương lại cảm nhận hương vị đắng trong t́nh yêu của thế nhân nên phải ngậm ngùi: “Người yêu ta rồi cũng xa ta nên trắng đêm thui thủi một ḿnh”

Tôi may mắn sinh ra ở miền quê,tuổi thơ c̣n ở vùng đất lành,nên c̣n nghe “con chim nó hót vang đầu hè”… Cứ mỗi độ xuân sang th́ chim trên ngàn về làm tổ. Tôi có duyên với chim dồng dộc nên thường xem nó xây tổ. Chim trống tước từng cọng lá dừa, lá cau, lá sả đem về xây tổ,đan hết một cọng th́ dừng lại cất tiếng hót , nó hót cho bạn đời của nó nghe. Suốt quăng thời gian xây tổ ấm, chim mái không làm ǵ cả, nó núp trong khóm lá nh́n chồng đan tổ và múa hót.Tổ xây xong th́ chim mái vào ở.Có lẽ chim không thông minh như người, chỉ có bản năng(?) nên hợp với thiên tính( tức quy luật ÂM DƯƠNG: DƯƠNG là hoạt động bên ngoài, năng nổ, xây dựng, ban phát; ÂM th́ thụ hưởng, bảo vệ, ǵn giữ mái ấm bên trong). “Thuận thiên giả tồn” nên chim hạnh phúc suốt đời. C̣n con người th́ quá thông minh nên làm đảo lộn nguyên lư ÂM DƯƠNG: “nghịch thiên giả vong”( vong là mất,mất từ từ, tồn tại không lâu…tùy theo nghịch ít hay nhiều)nên t́nh đôi lứa khó hạnh phúc,bền lâu(”Tôi đă lầm khi đưa em sang đây”, văn minh Tây phương làm đảo lộn ÂM,DƯƠNG nhiều nhất)

Nền giáo dục hiện đại quá chú trọng đến lư trí( học sinh th́ bị “ngộ độc” toán, lư ,hóa , do học quá nhiều để thi vào đại học )mà thờ ơ về triết lư, giá trị tinh thần, t́nh cảm…nên tâm và trí mất quân b́nh. Để hoàn thiện ḿnh, ta cần phải khiêm tốn học hỏi ở những người thầy ngoài cửa lớp .Thầy cô ở bên chúng ta nhiều lắm, có cả những nhân vật rất tầm thường mà ta không bao giờ biết đến!...Có ai dám nhận thiêu thân, dă tràng, chó, chim…là thầy?

Xin tri ân quư thầy cô!

SÀI G̉N ngày 20 tháng11

Lê Phương Hướng



--------------------


Góc rượu nồng nàn c̣n khúc cuối
Dốc bầu cho trọn nghĩa t́nh ân



NhàQuêHànhHương/NhàQuêTrungHọcBaTri/TuyểnTậpThơVăn HÀNHHƯƠNG/DiễnĐànThơVănTINHKHÔI
User is online!Profile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Apr 30 2016, 11:00 PM
Gửi vào: #4


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





CƠI NGƯỜI TA
(HỒI mă thương KƯ)

Cuộc đời chính là truyện phim nhiều tập, một thể loại tổng hợp: vừa bi, vừa hài,vừa t́nh cảm, xă hội, triết lư, trinh thám và baọ lực…mà chính ḿnh thủ vai chính, dù không qua trường lớp. Cuộc đời cũng chính là cuốn KINH do ḿnh viết ra, rất có giá trị với bản thân ḿnh. Muốn hiểu được kinh Phật th́ phải dựa vào kinh của chính ḿnh, nếu không th́ chẳng hiểu ǵ cả( ngoài trừ bạn là bậc thượng căn)Tôi đă đóng được 70 tập nhưng đáng nhớ nhất là giai đọan lịch sử “quay” tại Ba Tri (sau năm 1975.)

Trước ngày lịch sử, trí thức nói chung và giáo chức nói riêng đi ra đường th́ bỏ áo vào thùng(quần), quần áo phải ủi ,phải mang giày. Nhưng sau 30 tháng 4, mọi việc đảo lộn.Lớp người bên thắng cuộc ở rừng về , họ ăn mặc rất giản đơn: áo quần cũ, không bỏ áo vào thùng, có anh “chơi” nguyên bộ bà ba, và mang dép. Họ có tên gọi rất dân dă: anhHai, Anh Ba… chú Tư, chú Năm…tŕnh độ không có nhưng quyền lực trong tay. Giữa lúc tranh tối, tranh sáng, chưa có pháp luật, các anh, các chú ở rừng về, sử dụng luật rừng nên chúng tôi ai cũng sợ.Không ai bào ai, nhưng tất cả đều thay đổi phong cách sống, ăn mặc cho giống cán bộ,phải bỏ giày mang dép…

Một hôm nh́n đôi giày nằm trong xó, trong đầu tôi lóe ra ư nghĩ : thầy giáo là THÁO GIÀY. Tôi không ngạc nhiên v́ trong tiếng Việt lại có một ngôn ngữ triết lư( một chữ có hai nghĩa đối lập, tức có âm ,dương) v́ thời thơ ấu đă từng nghe như : THI ĐUA là THUA ĐI, CHÍNH PHỦ là CHÚ PHỈNH…)nhưng rất thích v́ nó đúng với thực tế là tôi đang tháo giày.Nói theo ngôn ngữ bóng đá là nhờ điểm rơi phong độ;mà điểm rơi phong độ th́ chắc c̣n khám phá thêm.Tháng 4, tôi không lănh được lương nên mất trắng, khoảng 50.000 $(lương và phụ trội). Tứ cố vô thân, không tiền nên phải ăn cháo. Thầm nghĩ ḿnh thua cả Chí Phèo v́ anh ta c̣n ăn được bát cháo hành, c̣n tôi th́ cháo trắng.Bỗng trong đầu lên tiếng giải thích GIÁO CHỨC là DỨT CHÁO. Thế là tôi rất tự tin, tiếp tục khám phá sự “mầu nhiệm “của tiếng Việt. Trước 1975, những người dạy học từ lớp 6 trở lên gọi là giáo sư, giờ th́ gọi là giáo viên.Tôi không hiểu tại sao. Hôm ra xă chơi thấy giáo viên đào giếng, đào ao để trồng hoa màu v́ lương không đủ sống nên tôi hiểu được ư nghĩa của danh từ nầy: GIÁO VIÊN là GIẾNG AO(tức đào giếng, đào ao).Các bạn ở xa, gần rừng th́ chở cây, chở củi nên THẦY CÔ là THỒ CÂY

Cái ǵ đến sẽ đến. Lương quá ít, quản lư không giống ai, sách giáo khoa một chiều( “ ví dù con phụng bay qua, họ nói con gà ḿnh phải nói theo” ) nên giáo viên ở xa lần lượt bỏ đi. Tôi cũng muốn về quê sống,nhưng ở quê tôi vào hợp tác xă,xă viên chỉ hưởng lúa điểm( tức chấm điểm lao động rồi quy ra lúa) .Nghe nói LÚA ĐIỂM là LIẾM ĐŨA nên tôi không về… Sau nầy nghe ông NVL nói một câu rất hay:”phải tự cứu ḿnh trước khi trời cứu”), tôi hiểu GIÁO DỤC là VỤT GIÁO nên liền rời bục giảng!

Về Sai G̣n,tạm trú trên mảnh đất quê hương, làm phó thường dân Nam bộ, sống lang thang, ngày ngày qua lại những con đường ṃn lầy lội của vùng đất dữ, lúc bây giờ là những con rạch nước đen, ao rau muống bốc mùi ô uế. Tôi đă học dăm ba chữ Hán, hiểu dược nghĩa của từ TRẦN AI( TRẦN là bụi; bụi bay lên th́ gọi là AI) nhưng chưa bao sống chung với bụi ở cơi trần ai như bây giờ; tôi cũng học triết Đông, cũng biết một số danh từ, thuật ngữ Phật giáo như frown emoticon đời là )ảo mộng, vô thường, sắc tức không…(trần gian là )uế độ, nhưng cái học của tôi ngày xưa là để thi cử, chỉ thấm ngoài da mà thôi . Tại sao? V́ tôi chưa khổ. Cổ đức nói: “chúng ta phải trả một cái giá rất đắt , có khi cả một đời người mới hiểu được vài lời Phật dạy”

Chúng tôi đă trải một gía quá đắt nên đă ngộ , lời Phật dạy đă thấm vào máu thịt(trong tương lai sẽ vào xương tủy). Đêm 29, tiếng trống, tiếng la đánh thức mọi người… Có người sáng ra mất trắng: mất tiền, mất tài sản, mất địa vị, công danh, mất cả người thân. “bừng con mắt dậy thấy ḿnh tay không”. Chỉ có một đêm thôi ! Nếu không gọi là GIẤC MỘNGl, là HƯ ẢO th́ gọi bằng ǵ? Nó xảy ra quá nhanh , quá bất ngờ, nếu không gọi là VÔ THƯỜNG th́ gọi là ǵ? Hôm qua ,ta có nhiều thứ(cái ǵ có hinh tướng th́ gọi là SẮC) mà giờ không c̣n. Như vậy SẮC tức là KHÔNG. Xin TRI ÂN những người làm cho tôi đau khổ, nhờ có khổ mới ngộ( người xưa nói ,có hai cái rất khó: “nghèo mà bố thí, giàu mà tu”. Đúng vậy , hôn quân , bạo chúa, trọc phú có bao giờ tu. Xin TRI ÂN những người đẩy tôi vào chốn trần ai,vào những con hẻm sâu cạnh con kinh nước đen ô uế nên giúp tôi hiểu cơi người ta là UẾ ĐỘ, nhờ đó mà tôi mới t́m đường về cơi TỊNH ĐỘ( ĐỘ là THỔ, đất, cơi,nước )

Ông bà ta nói: “không ơn người lành mà ơn kẻ dữ” rất hay v́ kẻ dữ đem lại cho ta PHIỀN NĂO mà PHIỀN NĂO tức BỒ ĐỀ. Nhờ có bóng đêm nà ta mới thấy được ánh sáng của các vị sao, nương nhờ vào đó mà t́m cố hương, t́m lạI BẢN LAI DIỆN MỤC…Xin tri ân!
30 tháng 4

Lê Phương Hướng

(Chưa sửa lỗi kỹ thuật)

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Jul 8 2016, 04:03 PM
Gửi vào: #5


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





THAM NHŨNG ĐI VỀ CƠI NÀO SAU KHI CHẾT

PHUONG HUONG LE·FRIDAY, JULY 8, 2016

Khoa học không thể nào biết con người về đâu sau khi chết , nhưng với một bậc chân tu chứng đắc( có lục thông,ngũ nhăn) th́ rất dễ dàng.Thời mạt pháp có trăm vạn người tu nhưng chứng đắc th́ hầu như không có. May cho chúng ta, thời cận đại nầy có được những vị chân tu mà người đời ngưỡng mộ đă gọi các Ngài là Bồ Tát hóa thân như HT.Hư Vân, Tuyên Hóa , Thiền Tâm, Quảng Khâm,người mà bác sĩ Quách Huệ Trân nói là BẢO VẬT của Phật giáo(1) “Cẩm nang tu học và lược thuật hành trạng của HT. Quảng Khâm”,cuốn sách tập hợp những lời khai thị, những bài giảng của Ḥa Thượng rất đơn giản v́ Ngài không biết chữ, nhưng sâu sắc vô cùng v́ Ngài đă chứng ngộ(giống như Lục Tổ Huệ Năng), càng đọc, càng ngộ ra nhiều điều thú vị, giúp ta hiểu sâu về Phật pháp. Xin trích ra đây lời giảng của HT. về con trâu, chắc các bạn không bao giờ ngờ tới : “ LÀM TRÂU LÀ NGHIỆP BÁO DO KIẾP TRƯỚC LÀM QUAN KHÔNG THANH BẠCH, KHÔNG LIÊM KHIẾT.CÓ MỘT NGƯỜI LÀM QUAN, RỒI ĐEM TIỀN CỦA TRỐN RA NGOẠI QUỐC. CUỐI CÙNG Y PHẢI TRẢ QUẢ BÁO, ĐẦU THAI LÀM TRÂU Ở ĐÀI LOAN NẦY. “Một đời làm quan xấu/ Chín kiếp làm trâu trừ nợ”. CON TRÂU CÓ HAI CÁI SỪNG MÀ CỌP CŨNG PHẢI KIÊNG SỢ. DẦN DẦN, MỘT NGÀY KIA CON TRÂU CŨNG SẼ HIỂU” (2) .(xin ghi chú : bậc chân tu không bao giờ dám vọng ngữ, không dám nói những ǵ mà ḿnh chưa kiểm chứng là thật).

Trước khi giải thích tại sao hương linh (người tham nhũng )thích sừng trâu , sừng ḅ , ta hăy t́m hiểu về phần trên, phần nói về nghiệp. Không thanh bạch, không liêm khiết tức là tham nhũng,là lấy tiền thuế của dân tiêu xài phung phí; tiền thuế là ǵ? Là máu thịt của dân. Vậy th́ ông tham nhũng kia phải về Đài Loan trả lại máu thịt mà ḿnh đă cướp của dân bằng cách đầu thai làm trâu, ḅ cho dân ăn để họ lấy lại phần máu thịt đă mất (nhưng trước khi trả cho dân tiền thuế, trâu, ḅ ghé “thăm” chủ trang trại,chủ ḷ mổ, cửa hàng bán thịt, nhà hàng ,tiệm ăn… trả dần dần tiền mà kiếp trước đă lấy của họ). Nhân quả tơ hào không sai,dù sống hợp pháp ở nước ngoài,dù hạ cánh an toàn nhưng khi chết th́ phải về Đài Loan làm ḅ, làm trâu v́ ông thiếu nợ người dân ở đây. Câu “ một đời….và chín kiếp”là con số tượng trưng, gợi ư, phải hiểu một cách linh động, phải tùy vào mức độ tham nhũng mà quy ra số kiếp làm trâu, làm ḅ. Thí dụ đơn giản: nếu như ông ta tham nhũng cấp xă th́ th́ có thể làm ḅ , làm trâu chừng vài ba kiếp; cấp huyện th́ vài chục kiếp; cấp tỉnh th́ vài trăm kiếp; cấp trung ương th́ ngàn kiếp; hôn quân, bạo chúa th́ vạn kiếp. V́ vậy mà trên thế gian nầy trâu, ḅ tồn tại măi măi(“nhờ” tham nhũng mà trâu,ḅ mới xuống núi làm gia súc; thấy trâu ḅ th́ biết là thế giới nầy là tham nhũng) Muốn tham nhũng th́ phải có quyền lực , không có quyền lực th́ làm sao tham nhũng. Do đó ,người tham nhũng luôn luôn mơ ước quyền lực, gần chết mà vẫn cứ bám vào cái ghế quyền lực, khi tâm nghĩ đến cái ǵ th́ ḿnh sẽ là cái đó( sống để dạ ,chết sẽ mang theo) . Quyền lực tức là vũ khí để hại người, là thanh gươm để bảo vệ ḿnh, là công cụ để cướp của: “ con ơi nhớ lấy câu nầy/ cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”( ca dao thời phong kiến ). Người tham nhũng thích phô trương quyền lực để hù dọa, để cướp của…Thích quyền lực,thích phô trương quyền lực trở thành tập khí . Khi chết, con người bỏ lại tất cả những ǵ mà ḿnh tạo ra nhưng lại mang theo nghiệp và tập khí(thói quen ưa thích). Khi hương linh bị đọa làm kiếp súc sinh (do nghiệp), th́ hương linh lại tùy theo tập khí mà chọn đối tượng. Thí dụ: người thích mang guốc cao gót th́ nhập vào thai ngựa để có đôi chân dài; người thích ăn, rồi ngủ th́ nhập vào thai rắn(2b); người thích phô trương quyền lực th́ thích nhập vào thai trâu ,ḅ . V́ sao? V́ cặp sừng trâu giống như hai thanh kiếm, sừng ḅ giống như dao găm, chỉa ra ngay trên đầu như phô trương sức mạnh…( chọn đối tượng theo tập khí , tôi dựa vào lời giảng HT, chứ không dám tự ư giải thích)

“Dần dần một ngày kia…” là chỉ sự tiến hóa, khi trả nợ xong, trâu,ḅ sẽ trở lại làm người và nếu có tu tập th́ có khả năng thấy được tiền kiếp của ḿnh khi vào được ĐỊNH( trạng thái tâm thanh tịnh khi ngồi thiền hay niệm Phật nhất tâm bất loạn…).

Nhân đây, tôi lược ghi cho các bạn một đọan phỏng vấn của Bằng Đan Mỹ tạp chí “lăo Thiên” với HT. Tuyên Hóa về thiền định:

Bằng Đan Mỹ (BĐM):-Con nghe tam bộ nhất bái từ Los Angeles đến Vạn Phật Thánh Thành, lái xe thôi cũng gần 8 tiếng, vậy họ làm sao đi được?

HT. Tuyên Hóa:-Chuyện nầy không đáng chi.Hai thầy Hằng Thật và Hằng Triều đều là người Mỹ trẻ…Thầy Hằng Triều sau khi tốt nghiệp đại học , một ngày kia, anh ta đi bộ trên đường và nh́n thấy tượng Thiên Thủ Thiên Nhăn, Quan Thế Âm Bồ Tát, không hiểu lư do v́ sao mà anh rúng động run cả lên… Anh t́m đến tôi mong giải thích sự bí ẩn.Khi đó tôi dặn anh ta đến đây nghe pháp… Thầy Hằng Triều mới bắt đầu ngồi thiền với những người khác.Ngay lập tức khi vừa mới ngồi thiền, anh ấy thấy nhiều điều trong tiền kiếp, bao gồm cả chuyện làm hoàng đế… BĐM:-là vị ḥang đế nào?

HT.Tuyên Hóa:- Lương Vơ Đế

BĐM :-Cười

HT. Tuyên Hóa:-Chẳng có ǵ đáng cười hết. Có một người kia cười khi người ta bảo tay anh ta có nhiều vi khuẩn. Nếu ông cười, ông cũng như kẻ kia, cho là tay ḿnh không có vi trùng. Chuyện nầy chính nó mới thật là đáng cười
BĐM :- con xin lỗi…(3)

Câu trả lời của HT. rất hay : những ǵ mà ḿnh không thấy, không có nghĩa là không có. Mắt trần không thấy vi trùng nhưng nếu nh́n với kính hiển vi điện tử th́ ta sẽ thấy vô số vi trùng trên da. Tâm linh, vô h́nh cũng vậy thôi , chưa chứng đắc th́ không thấy ǵ cả; chứng đắc rồi th́ cảnh tự hiện ra

*Nhờ HT. Quảng Khâm nói ra, ta mới hiểu được tham nhũng đi về đâu sau khi chết.Đă hiểu th́ cần phải tránh: đừng bao giờ tham nhũng, làm trâu , làm ḅ khổ lắm( hạ cánh an toàn chỉ là ảo tưởng, có thể thoát được luật pháp thế gian, chứ không thoát được luật nhân qủa).Nếu lỡ nhúng chàm rồi, th́ cũng đừng quá lo sợ . Nhân quả tuy tơ hào không sai nhưng có thể chuyển hóa được bằng cách hồi đầu, sám hối, làm việc phước thiện… Phật pháp có câu: “đồ tể buông đao sẽ thành Phật”. Ta cũng có thể nói: tham nhũng buông tiền sẽ thành Bồ Tát. Nhưng buông đao tuy khó mà dễ; buông tiền tuy dễ mà lại quá khó. Xưa nay: vạn người THAM có mấy người BUÔNG!

* Thành phố buồn, mùa nước nổi trôi, Bính Thân *

Chú thích: (1) “ lắng nghe tiếng hát sông Hằng”, trang 75. (2)(2b) “cẩm nang tu đạo…” trang 110 (3) “ Đôi nét về một bậc vĩ nhân sống trong thế giới ô trược mà không nhiễm ô” .Tài liệu trên mạng.Từ khóa:đôi nét về một bậc vĩ nhân Darma Site. net


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Sep 9 2016, 04:41 AM
Gửi vào: #6


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622






BÔNG HỒNG CÀI ÁO

Tặng các bạn cài hoa hồng màu trắng

Có nhiều người hối tiếc rằng lúc mẹ c̣n sống th́ ḿnh nghèo khổ, không giúp ǵ cho mẹ; giờ khá lên th́ mẹ lại qua đời, không trả hiếu được. Sao lại không? Chúng ta vẫn c̣n cơ hội để giúp mẹ( cũng như tiếp tục làm khổ mẹ) mà ḿnh không biết đó thôi.

Nhưng trước hết, ta cần phải hiểu: chết không phải là hết, chẳng qua chỉ là thay đổi cảnh giới, tất cả cảnh giới ( mười phương pháp giới ) đều ở trong tâm . Dù mẹ ở bất cứ cơi nào, ta cũng có thể liên hệ được, v́ mẹ ở trong tâm ta. Tuy nhiên, sống trong thời đại khoa học, chúng ta không dễ ǵ tin điều nầy. Vũ trụ bao la, pháp giới mười phương làm sao ở trong tâm, v́ tâm nếu có th́ rất nhỏ!( xin đi xa một chút để mua vui: Trong chiêm bao, bạn thấy cảnh y như thật, nhưng ngủ dậy th́ cảnh không c̣n. Vậy cảnh y như thật ấy do đâu mà có? Do tâm tạo ra, vạn pháp do tâm tạo, cảnh thực cũng y như mộng , khác nhau ở chỗ: mộng th́ chỉ kéo dài năm, mười phút, c̣n thực th́ lâu hơn, có thể là 100 năm.)Cảnh giới là do nghiệp(thiện, ác) mà có: v́ vô minh mà chấp trước, như chấp trong / ngoài, trên /dưới, cao/ thấp, ngắn/dài, gần/ xa…nên cơi người ta mới có không gian vật lư , tưởng như thật. Hết nghiệp(chết) th́ trở về KHÔNG(không gian vật lư không c̣n), đi vào một cơi khác .Bởi vậy, Thánh nhân đâu có sợ chết, người thân chết cũng chỉ buồn 5 phút như Trang Tử( vợ chết mà ngồi gơ nhịp ca hát, là v́ biết rằng sống chết chỉ là sự thay đổi nơi “cư trú”, hay “xuất cảnh”mà thôi.)

Tâm chẳng những tạo ra cảnh , mà c̣n là cái máy thu sóng và phát sóng rất mầu nhiệm mà con người khó có thể tin nổi. Nhờ cái máy thu sóng và phát sóng nầy, ta có thể chuyển “tiền” đến cho mẹ , nhưng không phải là tiền âm mà là công đức( tức những việc thiện mà chúng ta làm một cách thầm lặng ,giúp linh hồn siêu thoát về các cơi lành, xa hơn là giải thoát ra khỏi luân hồi, lục đạo.Khi làm những việc thiện như bố thí tài(nếucó),công sức,phóng sinh(…),nếu là Phật tử th́ có thêm một lợi thế nữa là niệm Phật,tŕ chú… bố thí pháp, rồi hồi hướng công đức nầy cho người mất( Cổ đức nói: người mất nhận 20/100, người làm việc thiện 80/100, con số chỉ tương đối,giống như ta làm tháng được 1000 đồng th́ gởi cho cha mẹ 200 vậy)

Nhưng làm sao biết được tâm con người là máy phát sóng và thu sóng? Kinh,sách đă giảng nhiều mà tôi thuộc hạng độn căn nên chỉ tin một cách miễn cưỡng .Nhưng cách đây 3 năm, tôi có dự buổi thuyết pháp của HT. Huyền Diệu.Tôi không c̣n nhớ những ǵ thầy giảng, nhưng câu chuyện mà thầy kể lại th́ không thể nào quên. Đaị khái như sau: Có một bà nọ t́m đến thầy kể rằng có mấy chú thanh niên vô cớ chửi bà,bà chịu không nổi, nhờ thầy hóa giải. Thầy nói, đây là lỗi của bà , trong tiền kiếp bà đă chủi chúng nó nên giờ phải nhận quả báo. Muốm hóa giải th́ đọc tên chúng, quán tưởng chúng, sám hối và lạy chúng trong ṿng 3 tháng th́ hết…Năm sau, thầy về nước, bà đến gặp và bảo rằng thầy dạy lạy sám hối 3 tháng mà mới có một tháng rưỡi đă có kết quả. Giờ chúng thương bà lắm. Bà sám hối và lạy tại nhà bà, chúng đâu có biết, nhưng nhờ sóng trong tâm bà phát ra, tâm chúng thu vào( cả hai đều không hay biết) hóa giải sóng sân hận nên chúng không c̣n hận bà, và chủng tử t́nh thương có cơ hội hiện hành nên chúng thương bà.
Tại sao khi ta hồi hướng công đức th́ người thân lại có thể siêu thoát?Khi làm việc thiện rồi hồi hướng tức là ta đă phát ra sóng từ bi; sóng từ bi đó sẽ tác động vào tâm thức đối tượng, giúp họ siêu thoát. V́ sao? Tất cả chúng sinh đều có Phật tính, tức tâm từ bi,tâm thiện, Nho giáo cũng cho rằng “ nhân chi sơ tính bổn thiện”, nhưng v́ vô minh nên tâm chúng sinh tham, sân, si quá nhiều (v́ cái xấu, ác dễ làm hơn cái thiện). Tâm đầy chủng tử ác, đầy sóng tham, sân, si nên chủng tử thiện không thể phát triển được. Nhân (chủng tử) phải gặp duyên mới thành quả. Nếu linh hồn nhận được sóng từ bi từ bên ngoài vào chẳng khác ǵ hạn hán gặp mưa rào, chủng tử thiện có cơ hội nảy mầm, huân trưởng, tăng trưởng. Chủng tử thiện là dương, dương th́ nhẹ và bay lên nên có cơ hội siêu thoát( xin nói thêm: âm th́ ác, nặng nên bị ch́m xuống , rơi vào 3 đường phía dưới là địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh).Về mặt LƯ là như vậy, nhưng về mặt SỰ th́ không đơn giản: Phải thành tâm( tin th́ thật, thành th́ linh), kiên tŕ thực hiện , không thể một sớm, một chiều là có kết quả( cái ác dễ làm nên nghiệp nặng lắm, ví như người thân thiếu nợ nhiều, nay ta phải trả lâu dài mới hết)

Giúp mẹ được, tất nhiên cũng có thể hại mẹ được, chỉ do vô t́nh mà thôi. Thí dụ đơn giản: chúng ta giết súc vật cúng mẹ th́ mẹ mang tội(20/100) v́ mẹ mà súc vật bị giết( quư Phật tử nên xem kinh “ĐịaTạng”). Như vậy, mỗi năm chúng ta có 2 ngày gia hạn tù cho mẹ( ngày tết và ngày giỗ). Nếu mẹ ở cơi ngạ quỷ , v́ chữ hiếu của thế gian mà ta sát sanh súc vật để giỗ mẹ , chẳng khác nào bảo: “Mẹ ơi ! Mẹ tiếp tục mằn ở g̣ mả thêm một thời gian nữa đi!”.Nếu mẹ v́ quá thương yêu con mà nhập vào thai gia súc để được gần con như làm chó , làm mèo; một khi làm súc sinh th́ phải theo nghiệp của nó, tức sống theo bản năng. Lỡ ăn vụng th́ bị con “ chửi chó, mắng mèo”( tức chửi mẹ mà không biết). Nếu làm gà, làm vịt… th́ bị con đem bán lấy tiền xài, có khi giết “mẹ sống” cúng mẹ mất mà không hay !

Chúng ta không qua trường lớp đào tạo diễn viên mà diễn rất đạt, rất tự nhiên vở bi, hài kịch trên sân khấu cuộc đời. Nhưng nếu Bồ Tát xem, các Ngài sẽ rơi lệ!

*** Mùa Vu Lan Bính Thân về trên thành phố buồn***

Lê Phương Hướng Aug 11, 2016



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Sep 9 2016, 04:46 AM
Gửi vào: #7


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622






Phuong Huong LE
August 26, 2016 ·

GIỠN CHƠI VỚI CHỮ VÀ NGHĨA

(giỡn chơi theo thời vụ)

Trong từ điển Hán Việt(Thiều Chửu) có 4 chữ KHÁNH:KHÁNH(bộ TÂM) là mừng vui, KHÁNH(bộ PHỮU) là trống trơn, trống rỗng,KHÁNH (bộ THẠCH ) là cái khánh, KHÁNH (bộ NGÔN) là lời nói nhẹ nhàng.

*kHÁNH là mừng vui, được ghép với chữ QUỐC: QUỐC KHÁNH là ngày mừng vui của đất nước. Từ nầy có trong từ điển và hiến pháp hiện hành công nhận,nên ít ai đặt câu hỏi QK do đâu mà có.QK là do chế độ khai sinh. Chế độ c̣n th́ QK c̣n; chế độ mất th́ nó cũng mất theo. Cuộc đời ngắn ngủi của tôi có tới 3 cái gọi là QK: 1- QK ngày 26 tháng 10( chế độ cụ Ngô), 2-QK ngày 1 tháng 11( do các ông tướng tạo ra), 3- sau 1975 là ngày 2 tháng 9.
QK do chế độ tạo ra nên chỉ có những người thích chế độ mới vui, người không ưa th́ buồn, nên trong thực tế không có chuyện QK là ngày mừng vui của toàn dân. Như QK26/10 là ngày vui của những người thích ông DIỆM; c̣n người đối lập và Phật giáo th́ buồn( với con số áp đảo, có thể là 80/100), QK sau cũng vậy thôi, có người vui th́ cũng có người buồn Ô. Vơ Văn Kiệt có câu nói rất nổi tiếng,thường được người đời nhắc đến:“ triệu người vui th́ có triệu người buồn”. Tỷ lệ là 5/5, tức tỷ lệ “huề vốn”.Nếu tôi được phép giỡn chơi, tôi xin cá cược với tỷ lệ 1/10( không tính cột đèn)

*Chữ KHÁNH là trống trơn thường đi với chữ KIỆT(là hết), hai chữ có nghĩa gần như nhau: KHÁNH KIỆT là hết sạch, sạch sành sanh.Chữ KHÁNH( kiệt )không ghép với chữ QUỐC , trong từ điển không có nên không ai sử dụng cả. Nếu ai thích đùa thử ghép lại, xem sao: QUỐC KHÁNH(kiệt) , theo chiết tự là đất nước hết sạch, không c̣n của cải…Ôi! Giỡn chơi mà trúng, đúng với hiện thực. Ai cũng biết rằng VN là rừng vàng, biển bạc, giàu có ,nhưng giờ th́ “rừng xưa đă khép”, trống trơn, biển trống vắng, ngân sách sắp trống rỗng, khánh kiệt rồi QUỐC KHÁNH ơi!
Các vị học giả uyên bác về chính trị, kinh tế chắc đau buồn, lo lắng, bi quan, nhưng những người hiểu biết về triết Đông th́ lạc quan,v́ thấy được tương lai tươi sáng của VN sắp đến, không phải nhờ thần thông, ngũ nhăn mà họ dựa vào quy luật PHẢN PHỤC trong Kinh Dịch: “vật cùng tắc biến, biến tắc thông, thông tắc cữu”. Cuộc đời không phải là đường thẳng mà là ṿng tṛn: tận cùng là khởi điểm. Cái ǵ chạm tới đáy th́ từ từ lên trở lại . Đây là quy luật tự nhiên( như Đông Âu chẳng hqn, họ xuống tới đáy xhcn th́ giờ họ từ từ khá lên). Thật vậy, mùa xuân không phải từ trên trời rơi xuống mà nó chỉ xuất hiện sau những ngày giá lạnh của mùa đông.Thích mùa xuân th́ phải mong mùa đông đến, đến càng nhanh, càng tốt; thích QUỐC KHÁNH mừng vui th́ phải mong QUỐC KHÁNH kiệt đến.Nhờ khánh kiệt mới có biến; biến mới thông, mới có ánh hồng lên rực rỡ.

Hăy nh́n ra bến sông :

“ Ông lái đ̣ giờ đây già yếu lắm, cũng thấy ḷng sống lại tuổi đôi mươi”.

Dường như ông nghe văng vẳng đâu đây :“non sông rền một điệu nhạc oai hùng”…

SAIGON giữa mùa mưa


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Sep 9 2016, 04:55 AM
Gửi vào: #8


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Phuong Huong LE
September 6, 2016 ·



***********HỒI TƯỞNG**************


Nh́n 2 tấm h́nh mà BL tặng, ḷng tôi thấy bâng khuâng, trông cảnh cũ mà nhớ ngày xưa:

" nghề dạy chữ ôi một tṛ tẻ nhạt / dăm câu vui đắp đổi mấy câu sầu."...

Rồi "đêm chong đèn ngồi nhớ lại chuyện ngày qua ".

Phía trước tấm h́nh là "túp lều lư tưởng", làm bằng lá dừa nước, không phải là của anh hay của em mà là của giáo viên. Nhà gồm 4 căn.
Tôi ở căn b́a bên nầy, căn b́a bên kia là ông Nguyễn Trường Chấng.
Hai ông giáo chế độ cũ ở "hai đầu nỗi nhớ". Mỗi ông nhớ một cách.
Ông Chấng giỏi về khoa học nên thích nghiên cứu về thiên văn. Đêm, đêm hay nh́n lên trời t́m sao.
Tôi tuy dốt nhưng hay ganh tỵ với NEWTON, ông chỉ có một lần nh́n quả táo rơi mà khám phá ra sức hút của quả đất, c̣n tôi sống trong túp lều lư tưởng nhiều năm mà chẳng khám phá được ǵ.
Rồi một hôm, thức giấc lúc nửa đêm, nh́n lên mái nhà thấy " sao đầy trời từng chiếc lấp lánh", tôi khám phá ra quy luật tự nhiên: MÙA NẮNG NHÀ KHÔNG DỘT. sáng ra nói với đồng nghiệp , họ cho là nói chuyện huề vốn.
Tôi phải sửa lại:AI CHƯA QUA NHÀ DỘT , CHƯA PHẢI LÀ NGƯỜI.

Tôi đă ở nhà dột nên "thành người ". Thành người th́ phải sồng tự do. Tôi trả lại bụi phấn cho trường, về thành phố buồn gom góp kỷ miện t́m vui! Vui với tiếng mơ, tiếng chuông từ TỰ TÁNH phát ra.

Xin cảm ơn DBL. NTTN, LC... c̣n dư nước mắt khóc người đời xưa (nếu mai nầy đi sớm, thầy sẽ báo mộng cho các em, nhờ các em niệm Phật tiễn đưa ...)

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Oct 21 2016, 05:42 PM
Gửi vào: #9


NhàQuê
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,383
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8



Phuong Huong LE
43 mins ·


THẦY TÔI


Đầu năn 1990, tôi về Saigon, sống ở vùng đất dữ. Thời thế tạo ăn mày nên tôi không ngại làm một con “người mới”. Nhờ c̣n chút sức khỏe và ḷng tự trọng nên tôi được sắp trên “địa vị” ăn mày một vài bực. Ngày ba buổi đi khắp phố phường, thuộc từng con hẻm. Tuy dầm mưa dăi nắng nhưng nhờ biết yêu trăng đẹp ngày rằm nên vẫn c̣n những phút giây lăng mạn để quên bớt chuyện đời. Nắng th́ t́m bóng cây nhờ che chở, mưa th́ đến mái hiên nhà ai đó mà tránh, rồi hát nghêu ngao dăm ba câu trong bản nhạc đầy nuối tiếc, "HẬN ĐỒ BÀN” (“Người xưa đâu ?Mà tháp thiêng cao đứng như buồn rầu…”)

***

Một hôm, đi trên đường Hoàng Diệu, kư ức xưa hiện về, tôi lại nhớ ra nhà thầy tôi: Gs GIẢN CHI*. Chân muốn bước vào mà đầu lại muốn quay ra, v́ tôi có chút kinh nghiệm sống trong cảnh: "Bần cư náo thị vô nhân vấn” nên hiểu rơ t́nh đời. Nhưng rồi, tôi lại có một ư nghĩ khác: thầy ḿnh vốn là ông ĐỒ, thuộc lớp “ những người muôn năm cũ”, chắc khác xa với lớp người thời đại nên mạnh dạn bước vào.

Thầy không nhận ra tôi, nhưng khi tôi tự xưng ḿnh là học tṛ th́ thầy vui vẻ mời tôi ngồi sát bên cạnh. Mở đầu câu chuyện thầy kể : "Hôm trước, có chuyện ra ngoài phố, gặp một anh học tṛ cũ đạp xích lô, thầy tṛ mừng vui quá!”. Qua câu chuyện nầy, thầy muốn nói rằng ta không quan tâm đến địa vị, sang hèn đâu, con đừng ngại! Thật đúng là thầy! Tôi có cảm giác như một người con xa xứ, làm ăn thất bại, t́m về mái nhà xưa, được người cha hiền mở rộng ṿng tay đón nhận. Thầy đă làm ấm ḷng tôi, nhưng tôi không biết cách nào làm ấm ḷng thầy. Thưa thầy! Xin thầy tha lỗi! Hồi c̣n học, chúng con chỉ thích những ông thầy “thời sự” nên cảm thấy xa lạ với thầy v́ thầy nghiêm khắc, lại dạy chúng con về triết Đông, nhất là Nho giáo. Học với thầy mấy năm mà chỉ nhớ có một chữ : Hôm ấy thầy gọi tôi trả bài, thầy hỏi về chữ “DŨNG” của Thánh nhân, tôi lại đem cái “dũng” của người chiến sĩ trả lời, thầy dạy rằng cái “DŨNG” của Thánh nhân là ĐIỀM ĐẠM.

Khi thầy hỏi thăm về cuộc sống, tôi thật t́nh kể lại nỗi khổ của ḿnh rồi nói: “Nhưng mà con vẫn an vui, tự tại v́ nhờ lời dạy của thầy ngày xưa: cái “DŨNG" của Thánh nhân là ĐIỀM ĐẠM“. Thầy vui mừng thốt lên : "Phải vậy mới được!” Thật ra, tôi nào có an vui, v́ đang mang tâm trạng hổ nhớ rừng (của Thế Lữ), tôi nói để làm ấm ḷng thầy mà thôi. Chưa tội lỗi đă tràn đầy hối hận, tôi vội chuyển qua một câu chuyện khác khi nh́n lên bàn thấy có cuốn sách ”ĐẠI CƯƠNG TRIẾT HỌC SỬ TRUNG QUỐC”, tác phẩm mà thầy viết chung với người bạn tâm giao Nguyễn Hiến Lê (đoạt giải thưởng của tổng thống 1968 nhưng hai vị không nhận, v́ người quân tử không bao giờ nhận phần thưởng của kẻ tiểu nhân). Tôi hỏi thầy về vị học giả nổi tiếng nầy. Thầy có kể về bạn ḿnh nhưng giờ th́ tôi quên mất, chỉ c̣n nhớ và nhớ rất rơ một chi tiết: Khi chia tiền bản quyền, thầy đề nghị theo tỷ lệ tứ-lục, xin được nhận 4 phần với lư do là con thầy đă lớn và thành đạt. Phải thuyết phục bạn để nhận phần ít hơn. Ôi t́nh bạn của lớp “người muôn năm cũ” sao mà đẹp quá, thời nay hiếm thấy, chỉ hơn thua nhau đôi chút là giận hờn, xa cách, kiện tụng…

Nhà tôi ở gần nhà thầy. Thầy sống trong cô đơn (con cháu ở nước ngoài), tôi th́ cô độc nên thỉnh thoảng hay đến thăm thầy . Mỗi lần thăm thầy, tôi đều mang về một câu chuyện rất hay. Có lần tôi hỏi thầy về bí quyết sống lâu. Thầy nói: “HỶ XẢ ! AI TỐT TH̀ M̀NH NHỚ ĐỂ TRẢ ƠN, AI XẤU TH̀ HĂY QUÊN ĐI!”. Thầy kể: “ Có người mách bảo cho tôi biết, một anh học tṛ cũ ở B́nh Định tự ư lấy sách tôi in lại để bán. Tôi viết thư ân cần thăm hỏi và mời anh khi nào có dịp vào Saigon, nhớ ghé chơi. Anh ấy đọc thư xong, tức tốc vào thăm tôi, thầy tṛ vui vẻ… ”. Tâm từ bi, hỷ xả của thầy đă cảm hóa được một con người nông nổi. Thuật xử thế của người xưa hay quá!

Ngày xưa, chúng tôi gọi thầy là ông Khổng Tử, nhưng giờ đây, vào nhà thầy th́ thấy h́nh ông Phật. Phải chăng thầy tôi sống với triết lư “nội thánh ngoại vương” (Trong tâm là Thánh, bên ngoài xă hội là vua; suy rộng ra, trong là Phật, ngoài là Nho). Theo thầy, tinh hoa của Nho giáo được tóm tắt trong hai câu: “Kỷ dục lập nhi lập nhân; kỷ dục đạt nhi đạt nhân” ( ḿnh muốn tạo lập cho ḿnh th́ cũng phải tạo lập cho người; ḿnh muốn thành đạt th́ cũng phải giúp người thành đạt). Đây chính là tâm Bồ Tát ( Bồ Tát: tự giác và giác tha). Thầy chỉ cho chúng ta điểm tương đồng giũa Nho và Phật.(Gần 20 năm sau, tôi đọc sách của một vị Bồ Tát hóa thân, HT. Tuyên Hóa, Ngài khẳng định: Nho, Lăo đều là Phật cả. Nho là tiểu học, Lăo là trung học, Phật là đại học).

***********

Saigon xưa có rất nhiều cây xanh, một số cây xanh đă trở thành ĐOÀN CỔ THỤ GIÀ, tỏa cho đời bóng mát. Sau 1975, băo tố phong ba nổi lên làm cho ĐOÀN CỔ THỤ GIÀ trơ cành, trụi lá, lần lượt găy đổ theo thời gian… Mỗi lần đi ngang qua những con đường nắng cháy, tôi chạnh ḷng nhớ đến cảnh cũ, người xưa, nhớ thầy tôi, nhớ những vị giáo sư học giả, nhớ cả ông ĐỒ của nhà thơ Vũ Đ́nh Liên:

NHỮNG NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ/ HỒN Ở ĐÂU BÂY GIỜ ?

Sài g̣n, những ngày cuối thu, Bính Thân

*GS. GIẢN CHI (1904-2005) mất ngày 22 -10, thọ 102 tuổi.



--------------------


Góc rượu nồng nàn c̣n khúc cuối
Dốc bầu cho trọn nghĩa t́nh ân



NhàQuêHànhHương/NhàQuêTrungHọcBaTri/TuyểnTậpThơVăn HÀNHHƯƠNG/DiễnĐànThơVănTINHKHÔI
User is online!Profile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Nov 23 2016, 06:02 PM
Gửi vào: #10


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





GỞI HƯƠNG CHO GIÓ


( Vài điệp khúc trên nền nhạc nhẹ Bolero. Cảm hứng từ “Giữ ǵn sự trong sáng trong tiếng Việt…” được hâm lại trên TUOITREonline)

+++ooo+++

1-NGUYÊN/ CỰU( NGUYÊN là đầu tiên,CỰU là cũ)

Nếu nói: nguyên thủ tướng X,th́ phải hiểu rằng trước ông X, không có ai làm thủ tướng cả, ông là thủ tướng đầu tiên; nếu ông X là thủ tướng thứ 2 ,3,4,n…th́ phải gọi là CỰU thủ tướng. Thế nhưng, bất cứ ai về hưu hay chết th́ người ta vẫn cứ “thăng” là “nguyên”, dù người đó lúc tại chức, giữ chức vụ , không phải là người đầu tiên. “Thăng” không đúng “ quy tŕnh”,nhưng hơn nửa thế kỷ , không ai thấy ! Lạ thật! (dù trải qua nhiều lần hô hào giữ ǵn trong sáng tiếng Việt)

2-NỘI DUNG( NỘI là trong, DUNG là chứa, là phần tổng quát, ví như cái thùng, cái nồi)
Sau 1975, “NỘI DUNG” rất“được mùa”,người ta sử dụng tùy tiện. NỘI DUNG là tổng quát,chứ không phải là phần chi tiết.“Chương tŕnh truyền h́nh tối nay gồm NHỮNG nội dung chính như sau…”. Nói như vậy là sai ,v́ “ NHỮNG nội dung chính” là phần chi tiết.Chương trinh mới là nội dung (v́ nó chứa đựng tất cả các tin tức),nên phải nói là: (Nộidung) chương tŕnh gồm có các tin chính 1, 2, 3… mới đúng

Thí dụ minh họa bằng h́nh tượng cho các cháu tiểu học dễ hiểu: Gọi NỒI (cơm độn) là NỘI DUNG, các thành phần độn là GẠO , KHOAI, BẮP. Ta không thể nào nói:NỒI (cơm độn) gồm có NỒI KHOAI, NỒI GẠO, NỒI BẮP được( v́ NỒI chỉ có một cái). Nhưng thực tế là phổ biến nhiều “ nồi” ảo .Tôi nghe một phóng viên tường thuật như sau:“ Sau đây là NỘI DUNG MÔN THI NHẢY CAO nằm trong NỘI DUNG 10 MÔN PHỐI HỢP”.Tổng quát, chi tiết đều là nội dung cả, sao giống như nồi khoai …trong nồi cơm độn ở trên.(phóng viên là người tốt nghiệp khoa báo chí , thầy của họ là thạc sĩ, tiến sĩ đấy).
* NỘI ơi! ở dưới suối vàng, NỘI có nghe con cháu nói không?

3- BỔ TÚC ( BỔ là thêm vào, TÚC là đủ )
Chương tŕnh học gồm 8 môn, giảm c̣n 4 mà gọi là BỔ TÚC. Bổ chỗ nào? Phải nói là TỔN TÚC mới đúng ( làm cho cái đầy đủ hao tổn đi). Lại c̣n ghép với cái đuôi VĂN HÓA thành hệ BỔ TÚC VĂN HÓA, quá nổ!

4-VĂN HÓA: là phạm trù quá lớn gồm triết học, khoa học, giáo dục, nghệ thuật đạo đức, luân lư, tôn giáo , tâm linh, nằm ngồi ,đi đứng, ăn mặc… là hơi thở dân tộc…Học có mấy môn học mà gọi cái tên quá lớn.
Trong bản lư lịch có mục “tŕnh độ văn hóa” ám chỉ là các cấp học… Vậy những người không biết chữ mà không tham của rơi, chẳng lẽ không có văn hóa sao? Các vị tiến sĩ mà tham nhũng lại có văn hóa ư?. Hiểu văn hóa hẹp như vậy th́ làm sao xây dựng một nền văn hóa tốt đẹp. *Mẹ Việt Nam ơi! Cả một đời lam lũ không đi học, nhưng chúng con coi mẹ như các vị Tiên trong truyên cổ, là SIÊU VĂN HÓA mẹ ạ!

5- TRUNG TÂM GIÁO DỤC THƯỜNG XUYÊN
Dường như “ Bổ túc văn hóa “đổi thành “Trung tâm giáo dục thường xuyên”( mỗi quận, huyện chỉ có một trường). Gọi như vậy là sai v́ trung tâm th́ phải có chi nhánh vệ tinh; không có chi nhánh sao gọi là trung tâm. Gọi hệ nầy là giáo dục thường xuyên, vậy th́ giáo dục phổ thông là gián đoạn sao? (Trước đây, học viên hệ bổ túc lănh đạo các hệ khác, giờ tên gọi đổi rồi, chắc là hết… Ôi cũng là phước lắm rồi! )

6- TÁC PHẨM VĂN HỌC: ( VĂN HỌC là học về cái hay của văn)
Trước 1975, chỉ có một số tác phẩm có giá trị hay có dấu ấn về văn học sử mới gọi là tác phẩm văn học , như một số tác phẩm của TỰ LỰC VĂN Đ̉AN, HIỆN THỰC, THƠ MỚI. … được sử dụng làm tài liệu giảng dạy , hay tham khảo trong nhà trường ( với những tiểu thuyêt của Nguyễn Thị Hoàng, Lệ Hằng, Chu Tử, Duyên Anh… bán rất chạy nhưng không phải là tác phẩm văn học). C̣n bây giờ th́ tác phẩm nào được in ra đều gọi là tác phẩm văn học, kể cả tác phẩm “ rẻ tiền”. Ôi văn chương hạ giới rẻ như bèo!

7- CHUYÊN TU (TU là sửa; CHUYÊN là chỉ có một, riêng biệt, tức chỉ biết rành một môn, một ngành nào đó)
CHUYÊN TU là tu nghiệp về chuyên môn( sửa về chuyên môn ), v́ ra trường lâu năm, không tiếp cận được kiến thức, phương pháp mới ,bị lạc hậu nên mới tu nghiệp để nâng cao tay nghề,( học viên đi chuyên tu phải là những người đă tốt nghiệp rồi).Thế nhưng, thực tế th́ khác. Đầu vào là tốt nghiệp phổ thông ( hay bổ túc) chứ không hề có chuyên môn . Không CHUYÊN th́ lấy ǵ mà TU, th́ ra đây là một hệ đại học đặc biệt ( cử tuyển). Nhưng tại sao lại lấy tên “CHUYÊN TU”( chỉ là tu nghiệp về chuyên môn) đặt tên cho một hệ đại học? Tại v́ không rành về từ ngữ. Tại sao ở bộ mà không rành? Tại v́ cỗ máy cái: KHOA NGỮ VĂN

8- NGỮ VĂN ( NGỮ là phương tiện ,VĂN là cứu cánh)
Dùng “Ngữ văn “ thay cho môn Việt văn là không thể chấp nhận. Thứ nhất là thiếu tên nước. Tại sao các môn ngoại ngữ có tên nước như môn Anh văn, Pháp văn mà văn học nước nhà sao không gọi là Việt văn( đúng ra là phải bị kỷ luật ); thứ hai là trong VĂN có NGỮ , ( VĂN là do NGỮ ghép lại) Khi gọi tên th́ chỉ gọi tên cứu cánh( “VĂN”), chứ ai lại ghép thêm cái phương tiện ( “NGỮ”)vào, kỳ lắm . Thí dụ minh họa cho các cháu nhỏ dễ hiểu: Cái nhà là do gạch, gỗ…tạo nên; nhà là cứu cánh ( v́ đă hoàn thành), gạch , gỗ là phương tiện để xây ,chứ không phải là cái nhà .V́ vậy ,khi nói, ta chỉ cần giới thiệu : đây là cái NHÀ (của ông X) là đủ, việc ǵ phải nói: đây là cái GẠCH GỖ NHÀ (của ông X) .Nếu cháu nào nói như vậy th́ chắc hồi nhỏ bị té giếng (nói chơi cho vui thôi, chứ té ao, té sông vẫn đậu thạc sĩ, tiến sĩ. Cười lên đi các cháu! ).

Chế độ cũ gọi là môn văn là Việt văn hay Quốc văn ở bậc trung học, bậc đại học th́ gọi là Ban văn chương Việt Nam , Ban văn chương Việt Hán( không hề có Ban ngữ văn)

Nhặt ra những từ “lạ”, kiến thức “lạ” trong NGỮ VĂN không phải là việc dễ dàng, giống như ăn thanh long mà nhả hột vậy, biết bao giờ mới hết một trái, nhất là đối với người rụng răng, sắp chết. Thôi th́ ăn một chút cho vui, phần c̣n lại dành cho các bạn trẻ c̣n răng: “Của tin c̣n một chút nầy”…)

Trong FB của PhuongHuong Le


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Nov 23 2016, 06:22 PM
Gửi vào: #11


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622



(Chuyện Vui Thời Đại)


CHUYỆN CHÚNG M̀NH

Tôi không biết cái thời hoàng kim của nhà giáo là ở thời đại nào ( Có lẽ là thời của học giả Đào Duy Anh : lương của một giáo viên tiểu học đủ nuôi cả một đại gia đ́nh), nhưng khi giáo dục xuống tận đáy th́ tôi là một nhân chứng v́ có mặt từ đầu đến cuối: 10 năm bao cấp, 5 năm hậu bao cấp, coi như “ lạnh trọn đêm mưa”, thời gian đau khổ bằng Thúy Kiều (15 năm). Nhưng có một điều lạ là dù có khổ đến đâu mà một khi trở thành chuyện kể th́ ta lại thấy vui vui. Cứ đúng hẹn lại lên( buồn vui theo thời vụ), gần ngày 20 tháng 11 th́ chuyện xa xưa ấy lại hiện về. Nhưng kể cho ai nghe? Bạn bè giờ đă đi xa, lớp nhỏ th́ không biết , “người ngoại đạo” (không phải trong ngành thời điểm đó) không tin. Nhưng may quá, nhà tôi cũng chính nhân chứng, nên tôi có người để giăi bày tâm sự : “ĐÊM NAY EM NGỒI LẶNG YÊN NGHE TÔI KỂ LẠI CHUYỆN XƯA BAO NĂM LẮNG TRONG TIM…”

oooOOOooo

Thời bao cấp, nghề giáo được tóm tắt 3 chữ T ( TU, TÙ, TỤ) .

TU: ăn cực khổ như thầy TU( tu thật); ở như ở TÙ: thiếu thốn phương tiện; nói như lănh TỤ: nói chuyện trên trời, dưới đất. Thời của duy vật lên ngôi mà lương của GV chỉ có 26 đồng, 13 kư gạo nên rớt giá thê thảm, thua cả một số người lao động chân tay. Một tài xế xe đ̣, nếu ṿng đi chở tôm khô, ṿng về mang thuốc Tây mà qua được cái trạm oan nghiệt, ngăn sông , cấm chợ TÂN HƯƠNG th́ ngày đó rất huy hoàng, bằng cả tháng lương GV …

* Chuyện kể rằng có một cô gái quê trẻ người non dạ thương anh giáo nghèo, về nhà tỉ tê với mẹ: “ Mẹ ơi! Con muốn lấy chồng/ lấy anh thầy giáo như rồng gặp mây” .Bà mẹ giựt cả ḿnh nói : “ Con hăy tưởng tượng ,trên mây mà té xuống là chết không kịp trối đấy, tỉnh lại đi!”. Cô gái không nói ǵ cả. Mấy tháng sau, thưa với cha mẹ là cô yêu anh tài xế. Cha mẹ vui mừng tổ chức đám cưới. Cưới xong th́ mới ḷi ra sự thật: chàng rể là thầy giáo. Mẹ cô tức giận nói: “ Tại sao con lại nói dối với cha mẹ “. Đáp : “ nếu con nói thật th́ cha mẹ đâu có gả”.

Xin đừng trách mẹ, mẹ là người có kinh nghiệm, thực tế. Bà mẹ nào cũng muốn con gái ḿnh làm DÂU chỗ sướng, chứ ai muốn làm TRÂU dầm sương nuôi chồng dạy học. Hăy nh́n bữa ăn trưa nầy mà hiểu được ḷng mẹ :

**Có một người đàn ông ,tay xách chiếc cặp đi trên đường, bất ngờ bị tên cướp giật mất, anh ta chạy theo vài chục thước rồi dừng lại v́ kiệt sức. Thấy vậy, người ta liền đuổi theo, giựt lại cái cặp, rồi trả lại cho khổ chủ. Họ hỏi anh ta có mất ǵ không. Anh ta mở cặp ra xem và nói: “ Sáu trái chuối, chỉ mất một ,c̣n năm. May quá !Tên cướp nó chỉ ăn sáng, chứ không ăn trưa.
- Ông làm nghề ǵ?
- Thầy giáo !
Thầy giáo nầy chắc đă có gia đ́nh , 13 kư gạo không đủ ăn nên anh mới ăn chuối, ăn khoai thay cơm.Anh ấy là đồng nghiệp của tôi( cùng nghiệp chướng)

*** Ăn th́ như vậy, c̣m mặc th́ sao?
Thầy giáo hỏi học tṛ:
- Hôm qua, sao em nghỉ học?
- Dạ Thưa ! Em chỉ có một cái quần. Hôm qua , em giặt, nên em không có quần để mặc , em phải nghỉ ạ!
- Được! Thầy rất thông cảm. Nhưng tại sao hôm kia em cũng nghỉ học?
- Dạ thưa thầy! Hôm kia, em đi ngang qua nhà thầy, thấy thầy phơi cái quần , em nghĩ là thầy cũng như em. Xin thầy thông cảm !(ST)

Thời bao cấp là như thế, nghề nào mà có chữ “nhà” đều nghèo cả( nhà văn, nhà giáo , nhà báo ở chung một nhà: NHÀ NGHÈO- giờ th́ khác ). Nhà giáo có quân số quá đông nên tiếng than vang lên tận trời xanh.Trời liền thả xuống VN cái ngày 20- 11 ( chế độ cũ không hề có cái ngày nầy)

Chính quyền địa phương căn cứ vào chiếu chỉ mà thi hành. Ngày 20 tháng 11, họ đem phi thuyền đến trường chở giáo viên bay lơ lửng trên 9 từng mây ,rồi đáp xuống đất dự tiệc linh đ́nh như đám giỗ . Có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng là ḿnh có được một ngày vui như thế. Thầy cô là nhân vật chính, hóa thân, nhập thân vào vở bi hài kịch ( diễn tự nhiên hơn cả Hoài Linh, Chí Tài) mỗi năm chỉ diễn một lần duy nhất trên sân khấu BATRI by night.


**********

Quanh năm, suốt tháng ch́m dưới sương mù, giá lạnh,rồi bỗng dưng có một ngày, tia nắng trời xuất hiện, ḷng người hân hoan nhưng sương chưa tan th́ nắng vàng vội tắt:
BẼ BÀNG THAY MỘT CHÚT NẮNG TRỜI
SOI VÀO NƯỚC LẠNH BUỒN ƠI LÀ BUỒN !

Đêm đă khuya mà trời chưa chịu sáng, nhà tôi khẽ nói:”NHIỀU LẦN M̀NH TRẮNG BÀN TAY NHƯ CHUYỆN XA XƯA ẤY, XIN ĐỪNG NHỚ HAY BUỒN” ( XIN ĐỪNG NHẮC…THÊM…BUỒN !...)
000OOOooo

* Tặng cựu HS BT ,từ U đầu 62 đến U chân 50 một thang thuốc bổ (" tiếng cười bằng 10 thang thuốc")

Lê Phương Hướng, 15-11-2016


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Nov 23 2016, 06:26 PM
Gửi vào: #12


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





PHẬT PHÁP TRONG CHỮ HÁN(TT)

* Chữ XÚ (臭) là HÔI THÚI, gồm bộ TỰ (自) là do ḿnh và chữ ĐẠI ( 大 )là lớn.Tự ḿnh làm cho ḿnh thành một nhân vật to lớn( ảo), nghĩa là tự phô trương, biến rắn thành rồng, biến gà thành phượng, biến phàm thành Thánh để dụ , lừa, phỉnh, gạt người, hầu mưu đồ sự nghiệp, là HÔI THÚI

Lẽ ra khi nói đến mùi hôi thúi th́ phải dùng chữ THI ( 尸 )(thây, xác chết mới đúng) nhưng Thánh nhân lại chọn chữ ĐẠI . Tại sao? V́ cái hôi thúi của thể xác chỉ lan tỏa trong phạm vi năm mười thước, tồn tại trong một thời gian ngắn,nhưng cái hôi thúi về tinh thần th́ vượt không gian,thời gian: “trăm năm bia đá th́ ṃn/ ngàn năm bia miệng vẫn c̣n trơ trơ”. Bọn hôn quân, bạo chúa dù có lăng mộ hoành tráng, dù chết đă lâu nhưng mùi hôi thúi(về tinh thần) của họ vẫn c̣n . Đây là lời dạy về phép tu thân, c̣n tu hành th́ sao?

T Tu hành là phải diệt trừ ngă mạn. Tự đề cao ḿnh, th́ dù có tinh thông kinh sách cũng không thể nào chứng đắc, nếu không muốn nói là sẽ bị đọa. Một trong những lư do mà Phật cấm đệ tử phô trương thần thông là sợ họ ngă mạn( ngă mạn th́ chấp ngă; chấp ngă th́ vô minh…)Nhân đây, xin tóm lược vài hàng về một câu chuyện thật: Có một vị tu sĩ đạt tới một tŕnh độ nào đó, nên chữa bịnh rất hay bằng cách niệm thần chú, được người đương thời gọi là LA HÁN SỐNG. Một hôm, ông gặp HT. Tuyên Hóa ( lúc c̣n ở Đại Lục), Ngài nói thẳng với ông rằng nếu c̣n phô trương thần thông th́ trong tương lai sẽ bị đọa,không được làm người xuất gia. Ông nói: “ Nếu tôi bị đọa, xin Ngài cứu độ”

Quả thật, khi qua Hồng Kông, “ LA HÁN SỐNG” th́ trở thành phàm tục ( chắc là mất hết khả năng) . Sau đó, Ḥa Thượng độ cho tu trở lại, nhưng chỉ một thời gian rồi cũng bỏ chùa ra đi v́ bịnh cũ ( ngă mạn) tái phát ( “Cuộc đời và đạo nghiệp của HT. Tuyên Hóa” trang 299, sách nầy có trên mạng) .

Có lẽ v́ vậy mà Thánh nhân mới nhấn mạnh chữ XÚ là phô trương cái tôi cá nhân, cái tôi cá nhân càng “vĩ đại”, th́ càng thúi. Riêng kẻ tu hành dù có khai mở chút trí huệ ( thần thông) cũng sẽ bị đọa vào tam đồ, ác đạọ.


*****************************


**Chữ THI ( 詩 ) là thơ, gồm bộ NGÔN (言 )là lời nói và chữ TỰ ( 寺 )là chùa. Đây là thơ ca cổ điển( v́ chữ Hán có từ lâu đời). Thật khó mà lư giải.Tuy nhiên, nếu dựa vào chữ TỰ là chùa, là tu hành ,là Phật pháp, ta cũng có thể đưa ra được một vài ư( tất nhiên, chưa hẳn là đúng)

Ta có thể nói rằng, thời xa xưa, các vị Thánh hóa thân làm thi sĩ, dùng nghệ thuật thi ca để hoằng pháp( Xem kinh Phổ Môn, ta thấy Quan Thế Âm Bồ Tát hóa thân vào vô số nhân vật, nhiều thành phần khác nhau trong xă hội ). Đạo Phật cho rằng t́nh ái là sợi dây trói buộc, khiến cho con người bị ch́m trong luân hồi lục đạo; đạo Phật là vô NGĂ, cho rằng chấp NGĂ th́ vô minh. Phải chăng v́ vậy mà thơ ca cổ điển không bao giờ đề cập đến cái tôi cá nhân , t́nh yêu đôi lứa như trường phái lăng mạn…

Có một thực tế rất thật, phần lớn những thi sĩ cổ điển là người ngoại đạo, và thời cận–hiện đại vẫn có những thi sĩ hoài cổ. Tại sao? Con người khi mất đi, thể xác trở về cát bụi, nhưng linh hồn( tâm) vẫn tồn tại và tái sinh. Theo DUY THỨC HỌC, th́ tư tưởng, t́nh cảm, mọi ư niệm … chính là những chủng tử ở trong tâm thức (thức số 8) sẽ đi đầu thai. Khi tái sinh làm người, nó sẽ hiện hành nếu gặp duyên.

Thuở xa xưa, có lẽ là thời chánh pháp hay tượng pháp nên những người có căn tu tái sinh nhiều( dù kiếp tái sinh nầy không tiếp tục tu, nhưng chửng tử tiền kiếp vẫn c̣n) nên mới tạo được một ḍng thi ca cổ điển(?). Xin trích ra một bài thơ hay nhất của Trương Kế: "PHONG KIỀU DẠ BẠC" (Ông không phải là một nhà sư mà là một vị quan, đỗ tiến sĩ, nhưng bài thơ trên lại in đậm dấu ấn Phật giáo từng chữ, từng câu, từng h́nh ảnh , từng âm thanh, ánh sáng… Ta có thể nói là tiền kiếp ông là người đă xuất gia):

Nguyệt lạc, ô đề, sương măn thiên
Giang phong, ngư hỏa đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại, Hàn San Tự
Dạ bán, chung thanh đáo khách thuyền

********

*Trăng tà, tiếng quạ kêu sương
Lửa chài, cây bến sầu vương giấc hồ
Thuyền ai đậu bến Cô Tô
Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San
(Tản Đà dịch)

Có một điều lạ là những câu thơ , bài thơ thể hiện tư tưởng Phât giáo th́ lại được người đời ngưỡng mộ, như Trương Kế, ông sáng tác rất nhiều nhưng chỉ có bài thơ trên là hay nhất, tạo nên” thương hiệu”để ngồi chung chiếu với những thi sĩ nổi tiếng nhất ở đời Đường; Hồ Dzếnh, một thi sĩ lăng mạn, cũng rung động bởi t́nh yêu đôi lứa nhưng không dám mạnh dạn bước vào, ông NGẬP NGỪNG, rồi dừng bước: “Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé…”.Không phải ông sợ: “ Đường vào t́nh yêu có trăm lần vui, có vạn lần buồn”, mà v́: “ Đời chỉ đẹp những khi c̣n dang dở”. Tại sao? Có lẽ trong tiền kiếp ông đă hiểu về Phật pháp: Có SINH, TRỤ, tất phải bị DỊ, DIỆT. Nếu tham lam đi đến cuối đường tức sẽ bị hoại, diệt, cái h́nh ảnh đẹp buồi ban đầu sẽ mất đi. Ông đă thành công khi đem Phật pháp vào t́nh yêu( tôi chỉ nói cho vui, xin đùng chấp). Và, bài thơ “NGẬP NGỪNG” chính là “thương hiệu độc quyền” của Hồ Dzếnh trong ḍng văn học lăng mạn 1932- 1945.Nói đến ông, hầu như ai cũng nhớ: “ Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé”. Và, ngàn năm sau đời vẫn nhắc: Đừng bước vội,hăy ngập ngừng và quay lại, kẻo lỡ chuyến đ̣ ngang về bến giác như thi sĩ xứ trầm hương:

Đời nửa khói mây ch́m bóng mộng
Gọi đ̣ một tiếng lạnh hư không
(Quách Tấn)

* Thành phố buồn đă vào đông *

Trong FB PhuongHuong Le

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Jul 16 2017, 08:48 PM
Gửi vào: #13


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





MẸ TRONG NHẠC VÀ THƠ

Mẹ tôi là một người b́nh thường, nên không cần phải ngồi chong đèn mới nhớ, chỉ cần nằm gác tay lên trán, hay hai tay khoanh sau gáy để tựa đầu , rồi nương hồn về chân trời cũ là gặp ngay h́nh ảnh mẹ, v́ “ h́nh dáng mẹ tôi chửa xoá mờ/ tôi c̣n mường tượng lúc vào ra/ nét cười đen lánh sau tay áo/trong ánh trưa hè trước giậu thưa…”(LTL)

Sáng nay định làm chút việc th́ nghe NGỌC HẠ hát “T́nh hoài hương” mà ḷng dạ ngẩn ngơ: “lửa bếp nồng, ṿm tre non, làn khói ấm hương thôn…” đă đưa tôi về tuổi thơ.

Tôi chẳng may sinh ra trong chín năm kháng chiến, như ḅ sữa gặm cỏ cháy, quê nghèo càng nghèo thêm nhưng cũng v́ thế mà h́nh ảnh mẹ in đậm trong kư ức. Ruộng lúa có cũng như không, v́ thuế nông nghiệp quá cao, cả nhà phải nương nhờ vào mảnh vườn. Thời cuộc bắt con người phải cúi đầu, nên lưng mẹ tôi phải c̣ng xuống, suốt ngày t́m kiếm nải chuối, buồng cau để đổi từng lon gạo. Chiều về th́ miệt mài bên luống cải, vườn rau, nhổ từng cọng cỏ. Tiếc là tôi chưa biết chữ , không ghi được h́nh ảnh mẹ trong ánh hoàng hôn . Nhưng may quá! NS Phạm Duy đă khắc hoạ chân dung người mẹ , với nghệ thuật gợi hơn là tả nên ai cũng thấy bóng dáng người mẹ của ḿnh. Vâng! Đúng là mẹ tôi : “chiều rơi thoi thóp trên vài luống khoai / hiu hắt tiếng bà mẹ cười/ vỗ về nồi cơm ngô đầy” ( “Quê nghèo”).H́nh ảnh nắng chiều thoi thóp trên lưng mẹ , tưởng chừng như số phận đă an bài mà mẹ vẫn cười , nụ cười hiu hắt dường như ngấn lệ bên nồi cơm độn ngô khoai!

Nhưng đó chính là tháng ngày đẹp nhất của tôi, v́ tôi sống trọn niềm vui bên mẹ , được gối đầu vào cánh tay mẹ để lắng nghe từng tiếng thở êm ái và hơi ấm toả ra từ trái tim hồng : “cánh tay êm tựa mái đầu , ôi bóng h́nh từ bao lâu c̣n ghi măi sắc màu”( “ T́nh hoài hương”)

Một người yếu đuối về t́nh cảm như tôi,không muốn xa quê, muốn chôn chặt cuộc đời vào “lửa bếp nồng, ṿm tre non, làn khói ấm…” th́ trời lại bắt làm người viễn khách , sống kiếp giang hồ, mà“giang hồ, ta chỉ giang hồ vặt/nghe tiếng cơm sôi đă nhớ nhà”.

*****************

Sáu năm sống xa quê, rồi có một ngày đất trời đảo lộn, cách trở sông đ̣…không liên lạc được với quê nhà. Ai bảo rằng nuôi con khôn lớn là mẹ không c̣n lo lắng? Không, mẹ Việt Nam ta th́ lại khác :

Miệng ru, mắt nhỏ hai hàng
Nuôi con khôn lớn, mẹ càng lo thêm!(CD)

Đêm nào mẹ tôi cũng tựa cửa ngóng trông đứa con xa, không biết c̣n hay mất, chết giữa biển khơi hay đi học trên rừng…

Mấy năm cánh biệt, tôi lại trở về, chân bước vào đầu ngơ cũng là lúc mẹ tôi t́nh cờ đi ra, mẹ nh́n người khách lạ thật lâu, càng nh́n,càng thấy quen rồi mẹ nắm lấy áo tôi, nghẹn ngào thốt lên: “tổ cha mầy!” và mừng rơi nước mắt!

“Mẹ lần ṃ ra trước ao/ nắm áo người xưa ngỡ như giấc mơ/ tiếc rằng ta đôi mắt đă loà v́ quá đợi chờ”( “Ngày trở về”).Tôi không phải là anh lính chiến trờ về với đôi nạng gỗ như nhân vật trong tác phẩm, nhưng với ca từ nầy, tôi vẫn thấy cái bóng của ḿnh trong đó, phải chăng v́ mẹ? : “ Nắm áo người xưa ngỡ như giấc mơ…” th́ ra, mẹ của người cũng là mẹ của ta: MẸ VIỆT NAM ơi! Xin cảm ơn NGƯỜI!

Tuổi đă “ thất thập cổ lai hy”, sắp theo bạn đi về chốn xa , trước khi ra đi , tôi xoá hết bộ nhớ trong tâm trí, cái ǵ của đời xin trả lại hết cho đời, chỉ mang theo một tấm h́nh duy nhất của tuổi thơ : “ Cánh tay êm tựa mái đầu/ ôi bóng h́nh từ bao lâu c̣n ghi măi… sắc màu”!

Lê Phương Hướng
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Hôm nay, 07:23 PM
Gửi vào: #14


NhàQuê
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,383
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Triết lư NÓI NGƯỢC
( ch́a khoá vạn năng)

Phàm phu chúng ta ăn nói rất ngang ngược, nhưng với Thánh nhân th́ khác, các Ngài nói NGƯỢC mà không NGANG, nói ngược là ch́a khoá vạn năng để mở cửa chân lư và giúp ta t́m được hạnh phúc tương đối trong cuộc đời. Đây là cách nói ngược triết lư, một đặc điểm nổi bật của triết Đông( Kinh Dịch, Phật , Lăo),như SẮC tức là KHÔNG, KHÔNG tức là SẮC; TỬ là SINH, SINH làTỬ; CHÂN là GIẢ, GIẢ là CHÂN( …),những cặp phạm trù đối đăi nầy quá rộng lớn,rất thâm sâu, hạng độn căn như tôi không lư giải được, xin nêu ra một vài cặp đối đăi quen thuộc nhất , gần gũi nhất, không cần nghiên cứu cũng biết như:XA là GẦN,GẦN là XA; BẠN là THÙ,THÙ là BẠN:
*GẦN là XA, XA là GẦN*. Thực vậy, ở cùng một thôn, một xă thường gặp nhau nhưng coi như xa lạ, như vậy GẦN là XA; nhưng nếu định cư nước ngoài lâu năm mà gặp được người cùng tỉnh th́ rất vui, người cùng thôn th́ mừng rơi nước mắt, vậy là XA tức là GẦN( ở xa mới thấy gần)
** BẠN là THÙ, THÙ là BẠN** : Nếu bạn chơi rất thân với một người nào đó, th́ rất có thể có ngày sẽ ghét nhau: bạn sẽ thành thù; nếu yêu tha thiết th́ có ngày sẽ chia tay : “thương nhau lắm, cắn nhau đau”. Nếu bạn vượt qua hai trường hợp nầy th́ coi như kiếp trước có tu hành, tốt số lắm ,chắc bạn không tin BẠN là THÙ. Thôi th́ đành phải mời bạn chiêm nghiệm lịch sử, xem mối bang giao quốc tế sẽ rơ như ban ngày( điều mà tôi không muốn nói ra). Trước 1975 , VN và TQ là anh em , đồng chí, bạn bè thân thiết, hết lời ca ngợi nhau,nhưng 1979 th́ đánh nhau u đầu ,sứt trán, chửi nhau thậm tệ, điều nầy chứng tỏ BẠN tức là THÙ, rồi 1990 lại trở thành bạn thân thiết( 16 chữ vàng) , như vậy là THÙ là BẠN. Với Pháp , Mỹ cũng thế .Trước năm 1975, VN chửi Mỹ , đánh Mỹ, gọi Mỹ là đế quốc, gọi tổng thống Mỹ là thằng, dù tuổi “nó” thuộc hàng cha chú,như vậy Mỹ là THÙ thâm xương. Sau 1990, lại gọi “thằng” bằng Ngài, đón tiếp tổng thống Mỹ rất trân trọng, thích chơi với Mỹ,buôn bán với Mỹ, dùng hàng Mỹ, Đô Mỹ , cho con cháu du học Mỹ, mua nhà Mỹ, định cư Mỹ, như vậy THÙ là BẠN.
Ôi ! Sao Thánh nhân hay quá(nhờ ch́a khoá vạn năng), thấy trước cả tương lai, thấy THÙ trong BẠN, thấy BẠN trong THÙ nên đưa ra lời cảnh báo bằng cách nói ngược ; c̣n phàm phu dù lớn tuổi( có đủ 3 thứ tóc trên đầu: tóc đen, tóc bạc, tóc ngứa ) mà sao giống trẻ con, nay chơi, mai nghỉ, quá nông cạn, thấy ai cho bánh kẹo là theo ! Lănh đạo mà hiểu được triết Đông th́ hay biết chừng nào, thấy trước th́ chắc không có thù, có thể tránh được tai hoạ cho đất nước( tiếc quá !Càng tiếc càng tức)
Nói ngược chính là nhằm giúp ta hiểu về quy luật PHẢN PHỤC trong Kinh Dịch: “Vật cùng tắc biến , vật cực tắc phản”, nếu đi đến chỗ cùng cực th́ sẽ trở về gốc. Xin dùng một sự thật phũ phàng để minh hoạ: Khi mới sinh, đứa bé nằm một chỗ, không ngồi được, không đứng được, không đi được, nếu thọ đến 100 tuổi(cực điểm) th́ cũng như em bé mới sinh: nằm một chỗ trên giường . Nếu như c̣n chút lư trí nào th́ sẽ hiểu: “Đời là cái ṿng tṛn mà tận cùng là khởi điểm”. Khi biết th́ quá muộn, khi học môn h́nh học, ta đă hiểu đường thẳng trong không gian là trừu tượng, vậy mà khi rời khỏi tay mẹ là nhắm mắt lao vào đường chân trời, chân trời đâu có thật. Để tránh quy luật phản phục, cổ nhân khuyên ta đi chậm, ngập ngừng, đôi khi bước lùi, đừng vội đi đến thái cực để đường c̣n dài mà có được hạnh phúc tương đối. Bạn có biết tại sao dân Pháp ngưỡng mộ tổng thống De Gaulle ? V́ ông hiểu được quy luật PHẢN PHỤC , ông để lại cho đời một câu nói rất nổi tiếng : “ Nghệ thuật làm chính trị là phải biết lựa lúc ra đi”, ông ra đi giữa lúc người dân c̣n mến mộ… Câu nói nầy có thể áp dụng cho nhiều lănh vực khác như nghệ thuật,thể thao,t́nh yêu,t́nh bạn và ngay cả trong từng cuộc vui
Nếu như De Gaulle khuyên hậu sinh một cách rơ ràng, th́ Hồ Dzếnh lại thi vị hoá triết lư nầy bằng thơ , rất hay,rất sâu sắc trong “NGẬP NGỪNG” ( học giả Nguyễn Duy Cần, trưởng ban triết Đông Đại học Văn khoa Sài G̣n, xếp vào hàngTIẾNG CƯỜI U MẶC của Thánh nhân)
…EM CỨ HẸN NHƯNG EM ĐỪNG ĐẾN NHÉ
TÔI SẼ TRÁCH CỐ NHIÊN NHƯNG RẤT NHẸ
NẾU TRÓT ĐI ,EM HĂY GẮNG QUAY VỀ
T̀NH MẤT VUI KHI ĐĂ VẸN CÂU THỀ
ĐỜI CHỈ ĐẸP NHỮNG KHI C̉N DANG DỞ…
Nếu như “NGẬP NGỪNG” được giảng dạy trong nhà trường th́ các cháu nhỏ sau nầy sẽ không c̣n đánh nhau, giết nhau bởi t́nh yêu; nếu có làm lănh đạo th́ chắc biết lựa lúc ra đi như De Gaulle( để cho dân luyến tiếc)chứ không dám ngồi lâu v́ sợ luật PHẢN PHỤC

Lê Phương Hướng
Chưa chỉnh sửa




--------------------


Góc rượu nồng nàn c̣n khúc cuối
Dốc bầu cho trọn nghĩa t́nh ân



NhàQuêHànhHương/NhàQuêTrungHọcBaTri/TuyểnTậpThơVăn HÀNHHƯƠNG/DiễnĐànThơVănTINHKHÔI
User is online!Profile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Hôm nay, 07:27 PM
Gửi vào: #15


NhàQuê
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,383
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8



Phuong Huong LE
June 5 ·

BỆNH KHÔNG CẦN DÙNG THUỐC

Bệnh có ba loại: THÂN BỊNH, TÂM BỊNH, NGHIỆP BỊNH. THÂN BỊNH Là nhẹ nhất; NGHIỆP BỊNH là nặng nhất (nghiệp nhẹ có thể trị được, nghiệp nặng th́ không, càng trị càng nặng, chỉ có hoá giải thời mới khá hoặc giảm nhẹ), TÂM BỊNH th́ trị được, đôi khi không cần dùng thuốc.
Theo quan niệm Đông y, KHÍ là quan trọng nhất : Bịnh là do mất quân b́nh(khí) Âm Dương; trị bịnh là lập lại thế quân b́nh . Khí ở đây là khí vô h́nh, không phải là không khí(Oxy) nên khoa học không thể nhận biết được, nó cực kỳ quan trọng hơn cả không khí, nó chính là sự sống c̣n của sinh vật. Thí dụ: người chết (không c̣n thở) nhưng nếu khí nầy c̣n th́ vẫn sống, đó là trường hợp chết đi sống lại mà ta thường nghe nói, người xuất hồn( không c̣n thở) khi hồn về th́ sống lại v́ khí chưa ra khỏi cơ thể, người vào sâu trong đại định th́ hơi thở không c̣n nhưng vẫn sống v́ khí c̣n, người kẹt dưới hầm sâu lâu ngày mà không chết v́ khí c̣n trong thân…. Khí nầy tên ǵ? Nhiều tên gọi khác nhau: khí tiên thiên , nguyên khí, chân khí, khí công, Pháp khí(Phật giáo)… Theo kinh điển th́ ngôi tam bảo trong cơ thể là TINH, KHÍ ,THẦN ( tinh là TĂNG, PHÁP là khí , THẦN là PHẬT)Khí giữ vai tṛ ǵ trong cơ thể? Khí ví như gió, máu ví như nước (nước dâng là nhờ gió) nhờ khí mà máu mới lưu thông được.Khí nầy do TÂM điều khiển, chứ không phải là phổi( người tập khí công hiểu rất rơ ): tâm dẫn khí , khí dẫn máu. Khí lưu động là do tác động của tâm. Khí có hai trạng thái là ÂM Và DƯƠNG. KHÍ ÂM, KHÍ DƯƠNG là ǵ?Đó là tên gọi về trạng thái của khí. Khi tâm nóng giận, bực tức … th́ khí bay lên gọi là DƯƠNG KHÍ; khi buồn, lo, sợ… th́ khí ch́m xuống gọi là KHÍ ÂM( DƯƠNG là trái nghĩa với ÂM nên c̣n có nghĩa là vui vẻ, lạc quan ).Tại sao sinh bịnh? Bịnh là do tâm( vạn pháp do tâm tạo )
1-BỊNH DO NÓNG GIẬN: Tâm nóng giận nên khí dâng lên đầu, càng nóng th́ khí chuyển động càng nhanh ví như gió lớn làm nước dâng cao , vỡ bờ, làm vỡ động mạch, nhồi máu cơ tim dễ bị đột quỵ như Từ Hải( quá tức giận Hồ Tôn Hiến mà chết đứng) trường hợp chết đứng là cá biệt nhưng chết nằm, chết ngồi th́ quá phổ biến. Khí tăng mạnh,máu dồn máu lên đầu nên khi nóng thường đỏ mặt, tía tai, ấm đầu hăy coi chừng! Nếu không đột quỵ th́ thần kinh năo bộ cũng rối loạn, khiến sự điều hành các bộ phận khác cũng không được b́nh thường ( như nói bậy, dân gian cho là do ấm đầu rất chính xác). BS Đỗ Hồng Ngọc nêu ra một trường hợp như sau: Có một chị bỗng ngưng tuyến sữa, ông khám và cho toa nhưng vẫn không có kết quả.Sau khi “ điều tra”, ông mời người chồng đến làm việc, kết quả là tuyến sữa của chị hoạt động b́nh thường trở lại, th́ ra là do vợ giận chồng mà ra! Tại sao? Khi giận th́ khí dương dâng mạnh lên năo, thần kinh ở năo căng thẳng,rối loạn , ảnh hưởng đến tuyến sữa của chị( năo bộ điều khiển tất cả các cơ quan trong cơ thể)*
Nguyên nhân gây ra ung thư là do ăn nhiều thịt đỏ, khoa học đă t́m ra các độc tố nầy nhưng không biết độc tố do đâu mà có. Phật giáo giải thích rằng khi tâm sân hận th́ cơ thể sinh ra độc tố ( con vật bị giết, như gà ,vịt, heo, ḅ, trâu, chó… có con nào nằm yên,vui vẻ chờ chết,chúng đớn đau vùng vẫy trong tuyệt vọng, làm sao mà không sân hận). Khoa học đă chứng minh điều nầy: Nếu người mẹ giận dữ, th́ trong sữa sẽ có độc tố, con uống vào sẽ bị bịnh.
CÁCH TRỊ : Hạ nhiệt. Uống nước, nước là ÂM( HOẢ là DƯƠNG), Âm th́ hút dương nên có thể hạ nhiệt) Tuy nhiên, đây chỉ là cách trị tạm thời. Phải dùng tâm mà trị, hăy pḥng bịnh bằng cách nhớ lời dạy của người xưa: “một câu nhịn chín câu lành”, “nóng mất khôn”, “nóng giận là ḿnh uống thuốc độc mà mong người khác chết”, nóng giận sẽ hại gan v́ sinh độc tố… Nếu là Phật tử th́ quán tưởng đến luật nhân quả ba đời, thầm cảm ơn người ta đă “ giúp” ḿnh trả nợ ( kiếp trước), thực hành hạnh nhẫn nhục…
2- BỊNH V̀ BUỒN RẦU, LO SỢ
Chẳng những nóng giận sinh ra bịnh mà buồn lo cũng bịnh, kinh nghiệm cho thấy buồn rầu bịnh phổi( buồn quá thở không nổi), lo lắng th́ đau bụng (no hơi, śnh bụng), sợ quá th́ bịnh thận( sợ quá té đái)
BỊNH BUỒN RẦU th́ khí dương suy, máu lên năo ít , nên cơ thể mệt mỏi , hoạt động uể oải, không muốn thở, thở không nổi nên bịnh phổi, bịnh nầy th́ không nặng( thường là thất t́nh) chỉ cần có niềm vui mới là hết hay thời gian sẽ là thuốc tiên.
BỊNH LO LẮNG quá sẽ bị đau bụng. Bịnh đau bụng th́ do nhiều nguyên nhân nhưng nếu bịnh là do lo lắng thái quá th́ dùng thuốc rất có hại,trị ngọn mà không trị gốc nên bịnh sẽ tái phát, uống thuốc nhiều th́ dư lượng độc tố của thuốc sẽ tồn đọng rất có hại. Nếu biết cách trị th́ không dùng thuốc. Xin được dẫn chứng một bịnh nhân nổi tiếng là Chu Du trong Tam Quốc Chí. Ông ta lập kế hoả công đánh Tào Tháo ( trận Xích Bích) , kế hoạch đă hoàn thành nhưng CHỜ GIÓ măi mà không có, thời gian gần hết , t́nh thế nguy cấp, ông quá lo lắng nên sinh bịnh đau bụng, các vị lương y đều bó tay. Khổng Minh biết được nguyên nhân bịnh của ông nên đến thăm và cho ông ta biết là ḿnh có khả năng CẦU ĐƯỢC GIÓ , Chu Du quá mừng và hết bịnh ngay tức khắc. Xin lư giải: Khi lo lắng th́ khí ch́m xuống( khí ÂM) , khí vào chỗ trống nơi bao tử, bao tử đầy hơi ( no hơi), theo phản xạ tự nhiên, khi bao tử căng th́ dịch vị tiêu hoá không tiết ra nên không thèm ăn, nếu ăn th́ không tiêu( v́ không có dịch vị tiêu hoá) nên śnh bụng. Chữa trị bằng cách nào? Nếu bịnh nhẹ, có thể xem hài kịch, truyện cười v́ vui cười là dương nên khí bay lên, khí âm trong dạ dày sẽ thoát ra, bụng xệp xuống, dịch vị tiết ra, thèm ăn trở lại.Tuy nhiên, dây là cách trị ngọn, trị bịnh cấp tính. Thuốc đặc trị trong dân gian nhiều lắm nhưng có một điểm chung là làm sao lư giải cái xấu thành tốt , cái rủi thành may, nếu bịnh nhân thấy có lư th́ sẽ khá bịnh. Tuỳ theo nguyên nhân mà chữa trị,thí dụ như lo buồn v́ mất của th́ dùng câu : “ của đi thay người”, “c̣n người c̣n của”, “ trong họa có phúc, hoạ diệt phúc sinh”, quán tưởng luật nhân quả ba đời, t́m những người bị xui rồi sau đó gặp may để dẫn chứng
BỊNH DO LO SỢ: Nếu quá lo sợ th́ khí ch́m xuống từng cuối cùng là thận, chui vào khoảng trống ở bàng quang. Theo phản xạ tự nhiên, thận căng th́ hở “van” nên nước tràn ra, như trẻ con bị người lớn “khủng bố”, đ̣n roi làm các cháu quá sợ nên TÈ ra ngay. Chuyện kể rằng các tử tù là du đảng nổi tiếng, giết người không gớm tay nhưng khi dựa cột th́ lại đái trong quần,chứng tỏ sợ hăi ảnh hưởng đến thận
Trong các nỗi buồn lo th́ lo sợ là lớn nhất, khó trị nhất ( thường là sợ chết, sợ khổ) ngoài việc áp dụng các “ bài thuốc dân gian” như trên, ta nên dựa vào đức tin tôn giáo, t́m hiểu giáo lư …là hiệu quả nhất. Có người cho là thời buổi văn minh nầy sao không dựa vào khoa học mà là tôn giáo? Thưa rằng ở Tây, ở Mỹ các nhà bác học, khọc học chủ nhật hay đi nhà thờ đấy! Riêng Phật gáo có nhiều pháp môn tu tập giúp cho thân tâm an lạc( tâm an, th́ âm ,dương được quân b́nh nên không bệnh )
Thiền tông : ngồi kiết già là an thân, thiền chỉ hay thiền quán là an tâm( tâm không tán loạn v́ chỉ chú tâm vào một chỗ duy nhất là hơi thở, hoặc công án hay câu thoại đầu…
Tịnh tông : Tâm niệm vào hồng danh đức Phật th́ sẽ không niệm vọng tưởng, tham ,sân ,si nên tâm được an v́ tâm không thể niệm hai thứ cùng một lúc.
Mật tông cũng vậy , tâm sẽ an nhờ niệm thần chú…
Với niền tin mănh liệt vào tôn giáo của bạn, bạn sẽ không bị TÂM BỊNH nên không cần dùng thuốc oooo

Lê Phương Hướng
(Chưa chỉnh sửa)


--------------------


Góc rượu nồng nàn c̣n khúc cuối
Dốc bầu cho trọn nghĩa t́nh ân



NhàQuêHànhHương/NhàQuêTrungHọcBaTri/TuyểnTậpThơVăn HÀNHHƯƠNG/DiễnĐànThơVănTINHKHÔI
User is online!Profile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Hôm nay, 07:31 PM
Gửi vào: #16


NhàQuê
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,383
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Phuong Huong LE
July 10 at 11:29am ·

Phiếm luận về NỖI OAN CỦA VI TRÙNG

Hơn 2500 trước, đức Phật đă nh́n thấy vi trùng ,Ngài nói rằng trong một bát nước có 84.000 con vi trùng (84000 con số tượng trưng chỉ số nhiều) và khuyên các đệ tử mỗi khi uống nước phải tŕ chú để siêu độ chúng, Ngài rất từ bi,và cũng không hề nói vi trùng là độc hại.
Khoa học th́ mới khám phá ra vi trùng từ thế kỷ 17, rồi theo thời gian, vi trùng được đưa vào tầm ngắm củaTây y,và gán cho chúng là kẻ giết người nguy hiểm,và đưa ra bản án“tử h́nh” . Thật là oan, quá oan! …
Tây y sợ vi trùng cũng có cái lư của họ.Xin tóm lược về “ thế lực thù địch”( vi trùng)này: Chúng có mặt dưới nước, ví như HẢI QUÂN;trong thực phẩm (trên bờ), ví như BỘ BINH; có mặt trong các động vật như chó dại, mèo dại… chuột ( hạch chuột), ví như XE TĂNG; muỗi sốt rét, sốt xuất huyết, ví như PHI CƠ CHIẾN ĐẤU( đầy đủ quân, binh chủng), và lại có khả năng tàng h́nh v́ không ai thấy được vi trùng( giống như đội đặc nhiệm cuả Mỹ), biết “tự diễn biến, tự chuyển hoá” . Con người chúng ta coi như BỐN BỀ THỌ ĐỊCH. Nhưng nếu thực sự vi trùng độc hại, lây nhiễn mau lẹ như y học “hù doạ” th́ loài người bị tuyệt chủng từ lâu.Thử hỏi: ta có quân số chỉ hơn 7 tỷ, c̣n chúng có tỷ tỷ tỷ….không thể tính đếm , làm sao ta sống được nếu không có lá bùa hộ mạng.
Thí dụ đơn giản 1: thời xưa, chưa biết pḥng bệnh, chưa có thuốc chích ngừa, chưa biết điều trị, chưa biết lập hàng rào y tế…nếu trong nhà có một người bị dịch tả th́ toàn bộ thành viên trong gia đ́nh phải chết; một gia đ́nh chết th́ cả xóm cũng chết; suy ra cả xă, huyện, tỉnh cũng phải chết… Thực tế th́ điều nầy chưa hề xảy ra. Xin nêu ra một h́nh ảnh cụ thể rất dễ cảm nhận như ở vùng sông nước Cữu Long, trước đây, người ta hay làm cầu cá tra, mương nầy là cầu,mương kia là nước sinh hoạt ( vùng nước ngọt), tất cả đều đổ ra sông, rồi nước sông lại chảy vào mương. Như vậy, chỉ cần một nhà có người nhiễm trùng đường ruột th́ cả một vùng rộng lớn đều phải bịnh, phải chết( thực tế th́ không hề có)
Thí dụ 2: một người ho lao ra chợ th́ có hàng chục, hàng trăm người trong phổi có vi trùng lao v́ hít nhầm hơi thở người bịnh, có khi nào nghe nơi đó, người ta chết hết v́ bệnh lao ?
Thí dụ 3: đồng bạc là bẩn nhất , là ổ vi trùng v́ có hàng ngàn tay người bịnh cầm, bọc vào túi nhưng mỗi khi cầm bạc, bạn và kể cả BS có bao giờ rửa tay không? Tại sao lại không bị lây nhiễm như lời “ hù doạ” của y học
Thí dụ 4: Thời xưa , chưa có “ra da”, chưa có “súng pḥng không”, ai lại không bị máy bay (muỗi) bắn hàng trăm phát, thế nhưng có làng nào, huyện nào chết hết v́ loại chiến đấu cơ nguy hiểm nầy đâu
Như vậy th́ rơ ràng vi trùng không độc hại như người ta tưởng, không đụng đâu giết đó, nó cũng c̣n có “lương tâm” , hơn khủng bố, IS
Thí dụ 5: Dân số thế giới càng ngày càng đông, v́ số tử ít; tử th́ nhiều nguyên nhân như chiến tranh, tai nạn, đột quỵ, tự tử, hoá chất độc hại, tuổi già… bịnh do vi trùng chỉ là một phần mà thôi, vậy th́ tác hại của vi trùng rất ít, nó không độc, không tàn nhẫn, không giết hại hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn ( như bom nguyên tử…ở Nhật ) trong một thời gian ngắn. Vậy th́ vi trùng cũng có tính “ nhân đạo” đấy!
Trả lời câu hởi tại sao người nầy bị bịnh truyền nhiễm, người kia lại không,khoa học cho rằng do kháng thể.Điều nầy chứng tỏ là vi trùng không đáng sợ nếu ḿnh có kháng thể. Nhưng kháng thể do đâu mà có , và tại sao người nầy có, người kia lại không th́ khoa học không bao giờ trả lời được.
Khoa học không trả lời được nhưng dân gian th́ có cách giải thích rất hay,thâm sâu hơn. Nếu thấy một người trẻ tuổi nào đó chết th́ cho rằng cậu ta vô phước quá; nếu thấy cô nào “thập tử nhất sinh” mà sống th́ nói là cô ấy phước lớn quá.Suy rộng ra, phước c̣n th́ không bao giờ chết và ngược lại. Có lần tôi khen một vị BS ,tuổi trung niên, cậu ta khiêm tốn nói: “Đó là phước chủ may thầy, chú à!”( trong khi bác sĩ trẻ th́ thấy ḿnh là trung tâm của vũ trụ). Như vậy , phước đức rất quan trọng, quyết định sự sống chết. Trong chiến tranh, nhiều khi cả đại đội, tiểu đoàn tan nát, thế nhưng ,vẫn có người về từ cơi chết, chính họ nói : “đạn tránh người ,chứ người làm sao tránh đạn” , tức nhờ phước đức vậy.Ta cũng có thể nói: vi trùng tránh người , chứ người làm sao mà tránh vi trùng, v́ có thấy được đâu mà tránh. Thật ra, phước đức là triết lư: “ Phúc diệt, hoạ sinh”( phước hết th́ hoạ mới sinh được),tức “ giậu đổ b́m leo”.Theo luật nhân quả, nếu phước (phúc) c̣n th́ Diêm Vương cũng không thể bắt ta được, dù rất muốn; phúc diệt th́ Tiên cũng không cứu nổi. Vi trùng chỉ hại người hết phước, tức những người nhận giấy báo tử từ Diêm Vương mà thôi( mà nếu nó “tha” th́ kẻ hết phước cũng chết v́ một lư do khác), như vậy, tội của vi trùng rất nhẹ, chỉ là kẻ cơ hội, ăn theo, chứ không phải là chủ mưu. Nếu đúng luật th́ chỉ là “tù treo” , thế nhưng, mấy thế kỷ qua, chúng ta lại kinh sợ chúng, kết án" tử h́nh"
Thật là oan, oan quá!

Lê Phương Hướng



--------------------


Góc rượu nồng nàn c̣n khúc cuối
Dốc bầu cho trọn nghĩa t́nh ân



NhàQuêHànhHương/NhàQuêTrungHọcBaTri/TuyểnTậpThơVăn HÀNHHƯƠNG/DiễnĐànThơVănTINHKHÔI
User is online!Profile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Hôm nay, 07:34 PM
Gửi vào: #17


NhàQuê
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,383
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Phuong Huong LE
1 hr ·

Luận về PHÚC ĐỨC


PHÚC là từ Hán Việt , đọc trại là PHƯỚC v́ kỵ huư , có nghĩa may mắn; ĐỨC là thành quả có được nhờ tu hành hay làm việc thiện . PHƯỚC ĐỨC là may mắn do ĐỨC mà có, chứ không phải là do khả năng ḿnh tạo ra( nếu do năng lực th́ đó là phần phụ, phần ngọn v́ có nhiều người giỏi hơn ḿnh mà không được như ḿnh ). Phúc chính là luật nhân quả, nhân quả ba đời. Thông thường, nhân gieo trong tiền kiếp th́ quả bây giờ mới thành ví như cây trồng lâu năm như xoài, mít, dừa có giá trị hơn, hưởng lâu hơn;c̣n phúc hiện tại( ḿnh vừa gieo)hoặc chưa có kết quả ngay, hoặc là cây ngắn ngày, chỉ có một mùa là hết .
Con người th́ có thiện , có ác( nếu thiện mà không ác th́ đă sinh vào cơi Tiên) nên quả thiện và ác đan xen nhau: hết quả tốt sẽ là quá xấu( hết phúc là hoạ).Phúc từ tiền kiếp để lại giống như di sản, nếu cứ “ăn không ngồi rồi” th́ núi cũng lở, chẳng bao lâu. Do đó, cần phải bồi đắp thêm, tức làm việc thiện để phước c̣n lâu dài.. Phước th́ có nhiều thứ khác nhau, nhưng tôi chỉ đề cập về phần tài lộc, của cải mà thôi .Phước đến mà ḿnh không hưởng vẫn không mất đi đâu cả ,ví như được hưởng di sản mà ḿnh không xài th́ di sản vẫn c̣n. Kinh nghiệm cho thấy đừng bao giờ hưởng hết phước ( “vật cùng tắc biến”, v́ vậy cổ nhân khuyên nếu được của hoạnh tài như trúng số độc đắc th́ nên chia cái phước của ḿnh ra cho người nghèo, nếu hưởng hết sẽ trở về số không. Nếu PHƯỚC quá lớn( đối với ḿnh) th́ nên từ chối bớt v́ ḿnh chẳng biết cái ĐỨC của ḿnh như thế nào, lớn hay nhỏ. Khi học tṛ của HT Huyền Diệu xây tặng thầy 108 pḥng, trong đó có pḥng VIP dành riêng cho thầy( tại “ Viêt Nam quốc tự Phật”,Lâm Tỳ Ni ), HT không dám ở , thầy nói : “tôi chưa đủ phước đức”, thầy dành cho các vị khách quư ở, khi đến thăm chùa) Trong thực tế thường xảy ra nhiều trường hợp lạ lùng, có thể là PHƯỚC lớn mà ĐỨC chưa đủ, như vừa xây xong ngôi nhà khang trang , mới thăng chức , hay giàu đột xuất th́ bị tai hoạ ...“Theo thống kê tại Mỹ,có tới 70% số người trúng số đă tiêu tán tài sản của họ trong ṿng 7năm, không chỉ vậy, họ c̣n nhận những kết cuộc bi thảm, thậm chí có người đă chết …”( nguồn: “Vietnamnet”27 tháng 7,năm`2017) . Phước cũng giống như bông hoa vậy, như hoa phù dung tuy lớn nhưng sớm nở tối tàn, hoa hồng th́ đẹp, huệ th́ thơm nhưng chỉ được vài ngày, c̣n phong lan th́ cả tháng vẫn c̣n.
Có một câu chuyện vui rất hay nhưng tôi quên mất lời văn, xin được phóng tác : Có một ông quan huyện ác với dân, dân thưa lên quan phủ ( có thần thông), quan phủ chẳng những không xử mà c̣n thưởng cho y 20 lượng vàng. Một thời gian ngắn sau, quan huyện chết. Bấy giờ quan phủ mới giải thích: “ Số của quan huyện nầy được hưởng 100 lượng mà y mới có 80 lượng, nên phước c̣n, ta không làm ǵ được, phải chờ một thời gian để y có đủ số vàng (100 lượng) mới hết phước, ta mới trị được. Nhưng sợ dân quá bức xúc nên ta “ thưởng” cho y(20 lượng) để y đủ số mà tới số gấp!
Như vậy, khi hưởng phước thời nên nhớ sau phước là hoạ ,đừng bao giờ hưởng hết ( “ Phước bất trùng lai, hoạ vô đơn chí” đấy!) . Tại sao ta chia sẻ phước cho người th́ phước lại c̣n? Chia sẻ cho người nghèo khổ là làm việc thiện, bồi đắp thêm cho ĐỨC nên PHƯỚC c̣n lâu dài, “ cho tức là nhận”vậy

Lê Phương Hướng


--------------------


Góc rượu nồng nàn c̣n khúc cuối
Dốc bầu cho trọn nghĩa t́nh ân



NhàQuêHànhHương/NhàQuêTrungHọcBaTri/TuyểnTậpThơVăn HÀNHHƯƠNG/DiễnĐànThơVănTINHKHÔI
User is online!Profile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
2 Người đang đọc chủ đề này (2 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 27th July 2017 - 07:53 PM