IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

25 Pages: V « < 23 24 25  
Reply to this topicStart new topic
> NắngGọiMùa, ThơHOAHẠ
hoaha
post May 24 2017, 01:42 AM
Gửi vào: #481


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



mưa!
Mưa trắng khung trời mưa vẫn tuôn
Gịng sông tiễn nước chảy xa nguồn
Băng qua đồng nội xanh màu mạ
Đổ xuống thác ghềnh bạc sóng cuồng
Nhớ nước mây sầu giăng tám hướng
Thương nhà gió lạnh trải canh buồn
Cô liêu cám cảnh đời phiêu bạc
Biền biệt người xưa mưa vẫn tuôn
H.P


Được chỉnh sửa bởi hoaha on May 24 2017, 01:43 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post May 31 2017, 08:49 AM
Gửi vào: #482


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Rừng Lá Thấp
(Viết cho người lính trẻ và phu quân tôi)
Anh hát ca vang, bài “Rừng Lá Thấp”
Lưng chừng đồi, một buổi tối đầu Xuân
Gió thổi, suối reo ḥa khúc nhạc rừng
Cây lá xạc xào, chim muông ca múa
Tiền đồn vắng nhưng t́nh thương chan chứa
Không bánh chưng, không dưa hấu, thịt kho
Không nhang trầm tuôn đợt khói thơm tho
Không kiều nữ áo dài hoa tươi thắm
Người lính chiến đón xuân ngày ngưng bắn
Cơm sấy khô, cùng cá hộp, hịt lon
Nước lă thay trà trong chiếc bi-đông
Ca hát, chuyện tṛ suốt đêm không ngủ
Trời đêm Xuân, sáng ngời muôn tinh tú
“…Giữa rừng già, ta có biết ǵ đâu…”
Giọng ngân nga, chợt đứt quăng từng câu
Tiếng sung nổ loạn cuồng, anh ngă sấp!
Anh đă hát dở dang bài “Rừng Lá Thấp”
Ḍng máu tươi thấm ướp cỏ cây rừng
Để chiều chiều nh́n mây tím bâng khuâng
Tôi nghe vẳng, giọng buồn buồn anh hát!
Có người bảo, “Hăy quên đi đừng nhắc
Bảy mươi lăm, nay cũng đă đổi thay
Hăy quên đi, thù hận cũ nhạt phai
Trái hạnh phúc trong tầm tay đón đợi…”
Có những chuyện cố quên, không nhắc tới
Đêm từng đêm, đi vùi xác bạn tù
Hồn tả tơi như lá úa chiều thu
Trại cải tạo, chốn trả thù kẻ bại
“Rừng Lá Thấp,” tiếng ai c̣n vọng măi
Nỗi đoạn trường c̣n tan nát ḷng tôi!
Tết Mậu Thân, chôn tập thể vạn người
Trên lịch sử, vết thương c̣n rướm máu
Tôi đọc măi, bài “B́nh Ngô Đại Cáo”
Mơ có ngày đuổi sạch bọn phi nhân
Đừng nói với tôi! Hăy hỏi ḷng dân
Căm hờn đó! Nên thù, hay nên xóa?
Dư Thị Diễm Buồn
(Nguồn Người Việt)
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post May 31 2017, 08:53 AM
Gửi vào: #483


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Đừng Hỏi Tao Muốn Ǵ

(Thay lời một người công dân VNCH
c̣n bị kẹt lại trong địa ngục trần gian)
TOQUOC2-large
Hỡi thằng bạn xưa cùng tao chung lối,
Sớm vượt biên, giờ trôi nổi phương nao,
Cám ơn mày vẫn c̣n nhớ đến tao,
Và gửi tới cho nhau lời thăm hỏi.

Trong thư mày có nói,
Mày biết tao nghèo đói bấy lâu nay,
Nên muốn ǵ th́ cứ bảo mày hay,
Chuyến về tới, mày "ra tay tế độ".

Nhưng tao đă quen sống đời gian khổ,
Như những người cùng cảnh ngộ quanh tao.
Đừng hỏi tao chuyện mong muốn ước ao,
Tao lết được bữa nào hay bữa nấy.

Tuy nhiên nếu mày chí t́nh muốn vậy,
Tao đành xin tạm quấy quá đôi lời,
Dẫu biết rằng chỉ nói để mà chơi,
C̣n triển vọng, có chăng Trời mới biết.

Điều tao muốn cũng là điều dân Việt
Bấy lâu nay vẫn tha thiết mong cầu,
Kể từ khi tai ách giáng lên đầu,
Cả đất nước ch́m sâu trong khổ hạn.
x
x x
Tao muốn thấy lũ cầm quyền khốn nạn
Cùng tập đoàn (Không dùng từ này) chóng tiêu tan.
Chỉ thế này th́ dân tộc Việt Nam
Mới cứu được giang san từ tay Chệt.

Tao không muốn người mang ḍng máu Việt,
Khi đi xa bị khinh miệt coi thường,
Cũng chỉ v́ thói trộm cắp bất lương,
Sau mấy chục năm trường quen gian dối.

Tao không muốn phải đau ḷng mà nói,
Dân ḿnh không c̣n biết tới lương tri,
Sống tham lam, xảo trá với bất ngh́,
Nhác thấy lợi, hè thi nhau giành giật.

Tao không muốn thấy người dân chân chất,
Bị bạo quyền cướp mất chỗ dung thân,
Từ quê xa lê lết đến ṃn chân,
Lầm hy vọng nhờ ác nhân phân xử.

Tao không muốn thấy hàng ngàn thiếu nữ,
Tuổi thanh xuân vừa nở nụ đơm hoa,
Phải bán thân làm nô lệ phương xa,
Để cứu vớt cả nhà đang đói rách.

Tao không muốn trẻ thơ c̣n cắp sách,
Phải ranh ma luồn lách tựa yêu tinh,
Xoay từng trăm từng chục giúp gia đ́nh,
Mũi chưa sạch đà linh đinh khó nhọc.

Tao không muốn nơi Trung và Đại học,
Chỉ thấy toàn lừa lọc với hư danh,
Bằng cấp ma, chẳng mấy kẻ học hành,
Thầy bà cũng gian manh đồng một hạng.

Tao không muốn nh́n thanh niên trai tráng,
Chốn trà đ́nh tửu quán rúc triền miên,
Chẳng biết ǵ đến công sức tổ tiên,
Hoặc lo lắng cho tiền đồ đất mẹ.

Tao không muốn thấy người già rơi lệ,
Trên vỉa hè ngồi kể lể kiếm ăn.
Xiết bao nỗi nhọc nhằn
Đang chồng chất lên tấm thân hành khất.

Tao không muốn dân ḿnh mang ác tật,
V́ quanh năm nhiễm độc chất của Tàu,
Để rồi chẳng trước th́ sau,
Đường thiên cổ d́u nhau đi lũ lượt.

Tao không muốn nh́n những người yêu nước,
Bị bắt giam, bị tước đoạt nhân quyền,
Bị đồng bào cùng thế giới bỏ quên,
Trong ngục tối ngày đêm ôm uất hận.

Tao mong ước thấy toàn dân nổi giận,
Trẻ dẫn đầu, già chầm chậm theo chân,
Cờ Vàng bay khắp các nẻo xa gần,
Quét sạch hết bầy sát nhân vô loại.
x
x x
Mày chắc nghĩ ước mơ tao rồ dại,
E rằng Trời nghe cũng phải bó tay,
Nên tao xin mày chỉ một điều này,
Dù biết nó sẽ làm mày khóc dở.

Ngày Quốc Hận, tao muốn mày phải nhớ,
Đừng bày tṛ, viện cớ để ăn chơi,
Ngày đau buồn của dân Việt nơi nơi,
Không phải dịp để vui cười, buôn bán.

Mày vượt biển, trốn bạo quyền (Không dùng từ này),
Th́ đừng quên gốc tỵ nạn của mày,
Đừng quay về hưởng thụ với múa may,
Khi đất nước c̣n trong tay giặc Đỏ.

Quốc Hận luôn c̣n đó,
Dù ḷng người theo gió đổi thay.

Trần Văn Lương
Cali, mùa Quốc Hận 20
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 12 2017, 12:57 AM
Gửi vào: #484


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Tóc mây

Tóc mây trong gió hương t́nh
Bổng nhiên anh thấy chúng ḿnh thương nhau
Sông Tiền dậy ngọn ba đào
Em sang nhà khác máu trào trong tim

T́nh cờ gặp lại không t́m
Nắng Ca Li khiến con tim lại đầy
Năm mươi năm lại về đây
T́nh xưa đong lại tràn đầy y nguyên !

Rằng chồng em đă quy tiên
Bỏ em ở lại con thuyền lênh đênh
Năm mươi năm lại bắt đền
Anh xin lổi nhé không quên đâu nào

Ḷng già hai bạn đếm sao
Bàn tay cằn cỗi ngọt ngào chuyện xưa
Ḍng đời sớm nắng chiều mưa
Ḿnh không chung lối nhưng vừa ḷng nhau

Hoa xuân nào có thay màu
Bảy mươi bốn tuổi xuân đào tinh khôi
Thân già t́nh chẳng phai phôi
Chân t́nh trường cữu trong hơi thở c̣n

Sao dời măi măi ḷng son ...
Bông Phượng


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Jun 12 2017, 01:07 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 16 2017, 03:52 AM
Gửi vào: #485


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Hồ động
Đắm đuối nh́n trăng bổng nhớ em
Em làm nguyệt tận với phong vân
Dáng em đáy nước buồn ngơ ngẩn
Ḥn sỏi hồ thu sóng lặn dần

Rừng phong gọi gió nghe vô tận
Đạp lá chân hoang giữa chợ đời
Chỉ c̣n em đó là yêu măi
Em phải là thu đêm bốc hơi !
Bông Phượng

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 16 2017, 02:30 PM
Gửi vào: #486


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



QUOTE(hoaha @ Jun 15 2017, 01:52 PM) *

Thu sang
Thấy ánh trăng thề bổng nhớ thu
Đêm về nguyệt tỏ gió vi vu
Hồ thu im bóng trăng in đáy
Cám cảnh phong trần kiếp lăng du

Rừng phong nghe gió về tâm sự
Hỏi thấy già chưa tóc bạc mây
Người ơi sao cứ sầu dâng măi
Bao chén rượu đời mới thấm say ?!

Đă mấy mươi năm chẳng trở về
Lúa c̣n trổ hạt lấp chân đê ?!
Em c̣n chạy nhảy sân trường cũ
Hăy đă theo người bỏ lại quê ?!

Thuở đó trẻ thơ khổ đủ điều
Nhà nghèo nóc dột vách phên siêu
Rau lang chấm mắm cơm lưng chén
Hai bữa ăn thường chỉ bấy nhiêu

Nhớ lại em tôi tuổi học tṛ
Áo bà ba trắng chẳng so đo
Đường quê đi học tung tăng nhảy
Đôi mắt đen huyền mở thật to

Chỉ c̣n kỷ niệm ở trong tôi
Đêm buồn man mác cố nhân ơi !
Đường quê lối cũ niềm ưu uẩn
Bảy bốn năm qua ấp ủ đời

Thu đến lá tràn trải ngập sân
Thu sang lá đỗ đă bao lần
Thu mang tâm sự thu vàng úa
Thu măi trong ḷng canh cánh dâng

Lại mùa thu đến cố nhân ơi!
Một kiếp nhân sinh vở mộng đời
Nuối tiếc thương nhiều cho số kiếp
Lần tay mà đếm cánh hoa rơi


Bông Phượng



Được chỉnh sửa bởi hoaha on Jun 16 2017, 09:30 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 21 2017, 09:25 PM
Gửi vào: #487


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Quét lá sân chùa
Lá úa đầy sân chùa cuối thu
Hôm nay trời lạnh lắm sương mù
Chổi quơ xào xạc lời tâm niệm
Trầm bổng Di Đà nghe tiếng ru

Chổi quét tâm này đă sạch chưa ?!
Xua tan rác rến mấy cho vừa
Trời xuân lá trổ sân chùa sạch
Tiếng pháp rạc rào như tiếng mưa

Chiếc áo nâu ṣng bước lặng thinh
Ánh trăng thường chiếu xóa vô minh
A Di Đà Phật Di Đà phật !!!
Áng nguyệt đêm trăng tỏa hữu t́nh

Bên trời tịnh niệm một ḿnh ta
Từng bước kinh hành chân bước qua
Trăng thu vằng vặc làn mây bạc
Có phải Ta Bà đă thoát xa ?!
Bông Phượng


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Jun 21 2017, 09:29 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 1 2017, 08:50 AM
Gửi vào: #488


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Đi chợ tinh tiền...Một quan là 600 đồng!


Bài đă được in làm Bài HọcThuộc Ḷng cho học sinh lớp "sơ đẳng" (tức lớp 3) trong sách Quốc Văn Giáo Khoa Thư năm 1948. Bài thơ kể chuyện một người phụ nữ đi chợ về,phải tŕnh bày minh bạch ,rơ ràng việc chi tiêu với chồng.

Ngày xưa khi học bài này thầy giáo chỉ nêu đại ư như rứa,đồng thời nêu bật tính đảm đang,khéo vén của người phụ nữ xưa....sau đó yêu cầu học sinh học thuộc.Thầy không giảng về bài toán ẩn trong bài thơ,có lẽ v́ thời thế đă khác (Khoảng năm 1958,chưa được vào trường công lập,người viết học với Ông giáo... ở khoảng giữa cầu An Cựu và lăng Vạn Vạn,không biết có phải là thân sinh của nhà văn Hải Triều không?)đồng tiền cũng đă đổi thay, hoặc giải bài toán chắc chi những học tṛ nhỏ hiểu được.

Đă hơn năm mươi năm, bây giờ người học tṛ xưa đang ngồi ôm tóc trắng... một ngày mưa ngồi buồn chợt nhớ thầy đồ nơi xóm cũ ngày xưa chừ không c̣n, nhưng bài thơ vẫn c̣n đọng măi trong đầu của bài Học thuộc ḷng thửa ấy.Bèn t́m giấy giải thử.

Ngay câu thơ đầu tiên đă gặp ngay vấn nạn."Một quan tiền tốt mang đi".Một quan là bao nhiêu? Quan là đồng tiền cổ,những người muôn năm cũ giờ không c̣n,biết hỏi ai đây? Chợt nghe vang vang trong đầu một bài nhạc của nhạc sĩ Văn Phụng:

Một quan là sáu trăm đồng.
Chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi.(Thơ của Nguyễn Bính).

Vận dụng cả 4 phép tính cộng trừ nhân chia,đảo xuôi ngược,lên xuống...măi vẫn không đủ 600 đồng cho một quan tiền!

Lại phải đi t́m trong lịch sử.Trong một ngàn năm Bắc thuộc,dân Việt không có đồng tiền riêng . Măi đến sau khi Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán ,dân Việt vẫn c̣n dùng đến đồng tiền của phương Bắc. Đến năm 968,Đinh Bộ Lĩnh sau khi dẹp loạn 12 sứ quân ,lên ngôi hoàng đế với đế hiệu Đinh Tiên Hoàng,niên hiệu Thái B́nh. Năm 970 nhà vua đă cho đúc những đồng tiền Thái B́nh Hưng Bảo.Đây chính là những đồng tiền đầu tiên của người Việt.Từ đó tiếp đến những triều đại sau đều theo .

Đơn vị để tính tiền xưa gồm có :quan,tiền ,đồng.Mỗi quan có giá trị là 10 tiền,mỗi tiền bằng bao nhiêu đồng tùy theo quy định của mỗi thời đại.Theo sử sách giá trị đồng tiền các thời đại như sau:
1/ Năm 1225,vua Trần Thái Tông định phép dùng tiền.1 quan bằng 10 tiền.1 tiền bằng 70 đồng.
2/ Năm 1428 vua Lê Thái Tổ cho đúc tiền Thuận Thiên.1 quan bằng 10 tiền.1 tiền bằng 50 đồng.
3/ Năm 1439,vua Lê Thái Tông quy định 1 quan bằng 10 tiền ,1 tiền bằng 60 đồng.

Như vậy 1 quan=10 tiền=600 đồng.

Từ đó các triều đại về sau,mỗi khi đúc một loại tiền mới đều theo tỷ lệ này,cho đến cuối triều Nguyễn năm 1945. Chỉ có tên đồng tiền là thay đổi theo tên hiệu.

Năm 1905, chính quyền bảo hộ Bắc kỳ cho phát hành loại tiền đúc bằng hợp kim kẽm. Loại tiền này mặt trước in chữ Pháp, mặt sau ghi chữ Hán, có giá trị tương đương các loại tiền đồng như Gia Long Thông Bảo, Minh Mệnh Thông Bảo, Thiệu Trị Thông Bảo và Tự Đức Thông Bảo.
Trong những đời vua sau của nhà Nguyễn c̣n có thêm hai đồng tiền khác là Khải Định Thông Bảo và Bảo Đại Thông Bảo, hai loại tiền này không đúc như những đồng tiền xưa mà được dập bằng máy dập nhập từ nước Pháp.

Đến đây chắc chắn là bài toán ẩn bên trong bài ca dao đă giải được. Ghi lại như sau, bên phải là các phép tính đă giải.

ĐI CHỢ TÍNH TIỀN

Một quan tiền tốt mang đi, 600
Nàng mua những ǵ chàng tính chẳng ra.
Thoạt tiên mua ba tiền gà, 3x60 = 180
Tiền rưỡi gạo nếp với ba đồng trầu. 60+30+3 = 93
Trở lại mua sáu đồng cau, = 6
Tiền rưỡi miếng thịt, giá rau mười đồng. (1,5x60)+10 = 100
Có ǵ mà tính chẳng thông?
Tiền rưỡi gạo tẻ,sáu đồng chè tươi. 60+30+6 = 96
Ba mươi đồng rượu chàng ơi, = 30
Ba mươi đồng mật, hai mươi đồng vàng. 30+20 = 50
Hai chén nước mắm rơ ràng,
Hai bảy mười bốn,kẻo chàng hồ nghi. 2x7 = 14
Hăm mốt (21) đồng bột nấu chè, = 21
Mười đồng nải chuối, chẵn th́ một quan. = 10
CỘNG = 600

Trong sách QVGKT, bên dưới bài học thuộc ḷng này có 3 từ giải nghĩa, ghi nguyên văn như sau:
"GIẢI NGHĨA: Tiền tốt =tiền tiêu được.
Vàng =đồ làm bằng giấy cúng rồi đốt đi.
Hồ nghi =ngờ vực,không biết rơ".

Những giải nghĩa này chỉ để giải thích cho lớp học tṛ tóc c̣n để chỏm, dễ hiểu,dễ nhớ. Đi chợ tất phải đem theo tiền, tiền phải có giá trị trong mua bán... là chuyện đương nhiên. Nhưng sao gọi là tiền tốt? Một bài cao dao được lưu truyền, được in trong sách giáo khoa từ lúc ra đời (Bản in đầu tiên năm 1927) đến lúc cải tiến thay đổi, không lẽ v́ bí vần mà viết vụng thế sao! Thế là người viết phải đi t́m tiếp.

Có một giai thoại trong văn học về Bà Chúa thơ Nôm.Chuyện kể rằng Hồ Xuân Hương thiếu tiền bèn hỏi mượn của Chiêu Hổ 5 quan để tiêu tạm. Chiêu Hổ gởi tiền đến, đếm hoài vẫn chỉ thấy có 3 quan. Nữ sĩ bèn làm bài thơ trách người cho mượn tiền:

Sao nói rằng năm chỉ có ba.
Trách người quân tử hẹn sai ra.
Bao giờ thong thả lên chơi nguyệt.
Nhớ hái cho xin nắm lá đa.

Chiêu Hổ họa lại:
Rằng gián th́ năm,quư có ba.
Bởi người thục nữ tính không ra.
Ừ rồi thong thả lên chơi nguyệt.
Cho cả cành đa lẫn củ đa.

Trong bài họa của Chiêu Hổ có chữ gián và quư.Đây là cơ sở dẫn người viết đi t́m tiếp. Đă "có công tất ...chồng không phụ", kết quả đă t́m được:

Khoảng thế kỷ 18, dưới triều vua Minh Mạng có hai loại tiền lưu hành. Đó là tiền quư và tiền gián, tỷ lệ như sau: 1quan quư = 600đồng. 1 quan gián chỉ bằng 360 đồng.

Khi hỏi mượn tiền, Hồ Xuân Hương chỉ nói mượn 5 quan, không nói là quan ǵ. Gặp lúc Chiêu Hổ chắc cũng đang thiếu nên chỉ cho mượn số tiền thấp xuống, nhưng vẫn đủ 5 quan:

Quan quư : 3x600 =1800 đồng
1800:360 = 5 quan gián

Giá trị của các loại tiền xưa như thế nào? Đây là những số liệu về lương tiền dưới triều vua Minh Mạng.
-Quan Nhất Phẩm lănh mỗi năm 400 quan, 300 phương gạo, 70 quan tiền Xuân Phục, tức tiền áo quần.
-Quan Chánh ngũ phẩm, hàng tri phủ mỗi năm lương 40 quan, 43 phương gạo, 9 quan tiền Xuân Phục.
-Lính, thơ lại, phục dịch ...lương mỗi tháng 1quan tiền, 1 phương gạo.

Đồng quan ngày xưa nó to thế. Chẳng trách người ta bỏ ...quan ra để mua phẩm hàm ,chức tước...để được làm quan! Chẳng trách người phụ nữ " thời xưa"(tên khác của bài thơ Trăng sáng vườn chè) quên cả thanh xuân, gác tạm những ẩn ức, dồn nén để một ngày chồng vinh qui về làng... cùng nhau trăi trọn trong một đêm trăng!

Qua những số liệu vừa t́m được, ta có thể thấy rơ bài ca dao "Đi chợ tính tiền" xuất hiện sớm nhất phải từ thời Minh Mạng. Bởi từ lúc này mới có "Một quan tiền TỐT"mang đi. Tiền tốt chính là tiền quư, phân biệt với tiền gián có giá trị thấp hơn. Cũng thấy được,người phụ nữ trong một buổi chợ quê đă tiêu số tiền bằng lương tháng một người lính. Nhà nàng chắc phải có chuyện quan hôn, kỵ giỗ chi đây!


Thật thú vị, để giải bài toán ẩn bên trong bài ca dao, đă phải đi loanh quanh, ḷng ṿng. Gặp những bài thơ hay, giai thoại đẹp, biết thêm vài điều về lịch sử... Nếu không có Internet chắc ǵ người viết đă giải được bài toán ẩn bên trong bài ca dao cổ? Chỉ nghĩ đến kho sách phải lục t́m, những thư viện phải đi đến... đă thấy chồn chân chẳng muốn trèo !

(bài do bạn Mậu Trần giới thiệu)

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 6 2017, 08:22 AM
Gửi vào: #489


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Tuổi già đă về đây !!!

Tuổi già đă về đây
Như chiều tà vàng mây
Bao nhiêu năm tàn tạ
Hỏi ḷng người có hay ?!

Như sương thu ṿm trời
Nhạt nḥa bốc thành hơi
Nhưng t́nh yêu vẫn đọng
Con thuyền t́nh chơi vơi !

T́nh nào yêu thân phận
T́nh nào yêu quê hương
T́nh nào đang vương vấn
Ôi t́nh vẫn bạt sương

Ôi em tôi bé bỏng
Bên đóng śnh tanh hôi
Cuộc đời em theo sóng
Chập chùng vận nước trôi

Nghe da vàng nức nở
Giữa bầy thú cuồng hoang
Bàn tay xin che chở
Bốn ngàn năm thở than !

Ba mươi năm hải ngoại
T́nh người vẫn nồng say
Giữa trần gian nhân loại
Biển đời mặn thấm cay !

Chúng ḿnh loài dă thú
Sống giữa rừng u hoang
Lời thánh ngôn chiêu dụ
Địa ngục mộng thiên đàng

Mặt trời chiều óng ă
Một ḿnh ta hoang vu
Bên thềm vào cư xá
Chiếc lá vàng chiêu thu

Tuổi già đă về đây
T́nh yêu vẫn đong đầy
Thương em c̣n lận đận
Tôi biết làm sao đây ???!!!
Bông Phượng


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Jul 6 2017, 08:24 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 18 2017, 05:52 AM
Gửi vào: #490


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Gặp nữ sinh viết bài thơ khiến dân mạng lặng người


XIN ĐỔI KIẾP NÀY


Nếu đổi được kiếp này tôi xin hóa thành cây,
Thử những nhát ŕu rạch sâu da thịt.
Trong biển lửa bập bùng thử ḿnh cháy khét,
Thử chịu khói độc tàn, thử sống kiên trung.
Nếu đổi được kiếp này, tôi xin hóa ruộng đồng,
Thử nếm vị thuốc sâu, thử sặc mùi hóa chất,
Thử chịu băo giông, thử sâu rày, khô khát,
Thử ngập mặn, triều cường, núi lửa, sóng thần dâng.
Nếu đổi được kiếp này, tôi xin hóa đại dương,
Thử dầu loang hắc nồng, mùi cá trôi hôi thối,
Đau v́ kiệt tài nguyên, khổ v́ không biết nói,
Thử biết gồng ḿnh, thử quằn quại đứng lên.
Nếu đổi được kiếp này, tôi xin làm không khí,
Thử khói bụi ngày đêm, thử ngột ngạt trưa hè,
Thử không c̣n trong xanh v́ lũ người ích kỷ,
Thử tiếng ồn đinh tai, thử cái chết cận kề.
Tôi làm ǵ đây? Khi vẫn kiếp con người!
Tôi nhận về bao nhiêu? Tôi lấy ǵ trả lại?
Tôi phá hoại những ǵ? Tôi đă từng hối cải?
Xin đổi được kiếp này…!
Trời đất có cho tôi???
Nguyễn Bích Ngân

Gặp nữ sinh viết bài thơ khiến dân mạng lặng người

-Nguyễn Bích Ngân – nữ sinh lớp 8 Trường THCS Nguyễn Đ́nh Chiểu (Hà Nội) – tác giả bài thơ làm “dậy sóng” cộng đồng mạng chia sẻ, em không thường xuyên làm thơ, và tự nhận xét ḿnh là người lăng mạn.

Sau khi bài thơ “Xin đổi kiếp này” của Bích Ngân được cộng đồng mạng chú ư, cô bé 14 tuổi cho biết “không nghĩ là nó được chú ư nhiều như thế” và rất cảm ơn mọi người v́ đă quan tâm.

Chia sẻ với Vietnamnet, Bích Ngân nói rằng, em không làm thơ thường xuyên, tất cả vốn liếng có lẽ chỉ từ 7-8 bài thơ, v́ làm thơ phụ thuộc rất nhiều vào cảm xúc. Những bài thơ mà Ngân viết cũng chỉ để giăi bày cảm xúc cá nhân và chỉ chia sẻ cho ông ngoại.

Ngân thừa nhận, tính cách thể hiện ra bên ngoài của em có phần khép kín nhưng cũng có phần mạnh mẽ bên trong. “Con thích nghe nhạc Hàn, và chỉ duy nhất nhóm Big Bang v́ con luôn thích cái ǵ đó mănh liệt, mạnh mẽ. Bản thân các anh trong nhóm Big Bang cũng là những người suy nghĩ có chiều sâu. Con thích cái cảm giác họ đem lại” – Ngân nói.

Ngoài nghe nhạc Big Bang, Ngân c̣n thích chụp ảnh và vẽ. “Vẽ th́ con vẽ ra nháp là nhiều, chứ ít khi vẽ bức nào hoàn chỉnh. Chụp ảnh con chỉ chụp bằng điện thoại thôi. Con đặc biệt thích chụp dưới những bóng cây, chứ không phải cây có màu sắc, mà là khi con đứng dưới bóng cây chụp lên, chỉ có một nền trời xanh trắng và bóng cây màu đen, có cảm giác như những nét vẽ, trông rất sống động”.

Khi được hỏi, ngoài môn văn, em thích học môn ǵ, cô bé trả lời “các môn khác chỉ ở mức b́nh thường”. Riêng bài thơ “Xin đổi kiếp này” – Ngân chia sẻ - là sự tích cóp của rất nhiều thứ. “Từ những lời giảng của cô, từ những lần chia sẻ với ông ngoại… Con đă tích cóp nó lại và tóm gọn nó thành một bài thơ”.

Những bài thơ khác của Ngân phần lớn về chủ đề thiên nhiên, về mùa thu, về gió, biển, núi. “Con thích mùa thu. Thường th́ người lăng mạn hay thích mùa thu”.

Nói về nghề nghiệp mơ ước sau này, cô bé thẳng thắn chia sẻ: “Nếu là mọi người định hướng th́ có rồi. Mọi người định hướng con sẽ đi theo năng khiếu của con là nghề nhà giáo. Nhưng bản thân con thực sự vẫn chưa rơ lắm. Con là người thiếu tự tin. Định hướng là ḿnh phải thấy ḿnh có khả năng vào một nghề nào đấy, nhưng bản thân con thấy rất mông lung”.

Tṛ chuyện với ông Lê Đức Mẫn – ông ngoại Bích Ngân và cũng là người đăng bài thơ của em lên Facebook cá nhân, ông cho biết ông là người rất gần gũi với cháu gái. “Cháu cũng hay trao đổi với tôi, và có lẽ là người duy nhất trao đổi” – ông nói.

Ông cho biết, hầu như khi nào có bài thơ mới Ngân đều chia sẻ với ông ngoại. Hai ông cháu cũng thường xuyên trao đổi về thơ văn. Năm nay ông đă 76 tuổi, từng là giảng viên tiếng Nga ở ĐH Ngoại ngữ Hà Nội (nay là ĐH Hà Nội) suốt 40 năm.

Bích Ngân cũng cho biết, ông ngoại là người quan tâm rất nhiều đến văn học. Hai ông cháu từng nhiều lần đi nghe những buổi b́nh luận văn học của các nhà thơ, nhà văn, sau đó về nhà hai ông cháu cùng nhau thảo luận sâu hơn. “Con nhớ nhất là lần đi nghe về thơ Vũ Quần Phương với ông”.

“Khi bài thơ của con được mọi người chú ư, ông chỉ nh́n con mỉm cười và chúc mừng con”.

Nhận xét về cô cháu gái, ông Mẫn khẳng định: “Cháu tôi ít nói nhưng nhiều suy nghĩ”.

Nguyễn Thảo
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 18 2017, 06:11 AM
Gửi vào: #491


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Em lượm rác
Chân em rướm máu trưa hè
Mênh mông đống rác nhạt nhoè lệ pha
Tay em bới móc t́m "quà"
Mênh mông đống rác người ta không cần
Thân em hôi thối mùi phân
Tâm em trắng ngọc trắng ngần t́nh yêu
Chiếc bao đựng phế "mỹ miều"
Em đem bán lấy thật nhiều t́nh thương
Cho cha cho mẹ "cúng dường"
Em tôi bé nhỏ t́nh thương không ngằn
Em là vị Phật phân thân
Mênh mông đống rác muôn phần hào quang !
Bông Phượng
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 23 2017, 05:29 AM
Gửi vào: #492


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



QUOTE(hoaha @ Jul 17 2017, 04:11 PM) *

Em lượm rác
Chân em rướm máu trưa hè
Mênh mông đống rác nhạt nhoè lệ pha
Tay em bới móc t́m "quà"
Mênh mông đống rác người ta không cần
Thân em hôi thối mùi phân
Tâm em trắng ngọc trắng ngần t́nh yêu
Chiếc bao đựng phế "mỹ miều"
Em đem bán lấy thật nhiều t́nh thương
Cho cha cho mẹ "cúng dường"
Em tôi bé nhỏ t́nh thương không ngằn
Em là vị Phật phân thân
Mênh mông đống rác muôn phần hào quang !
Em tôi ở giữa thiên đàng
Mênh mông đống rác lầm than đón chào
Em tôi ḷng dạ ngọt ngào
Mênh mông đống rác nắng đào cười em !
Nhắm nghiền đôi mắt ngủ yên
Em không c̣n nữa ưu phiền cũng không .!!!
Bông Phượng



Được chỉnh sửa bởi hoaha on Jul 23 2017, 05:34 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 25 2017, 09:40 PM
Gửi vào: #493


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Nối tiếp ngh́n sau
Chiêu thu lá mắc cở vàng
Răi trên lối nhỏ thở than đường chiều
Vàng pha nắng trở đăm chiêu
Cho em mơ mộng gíáng chiều chờ mong
Học tṛ áo trắng thong dong
Em tôi má đỏ môi hồng cùng thu
Chiều nay trời ngập sương mù
Em mong đến sáng đường thu về trường
Bây giờ em biết vấn vương
T́nh thu sẽ ngập bước đường em đi
Em tôi tóc xỏa dậy th́
Hương trinh con gái nhu ḿ tuổi mơ
Nắng hanh cũng phải lưu mờ
Em đi vào lớp bài thơ trữ t́nh
Ôi chào em thật là xinh
Em mang hy vọng nối ngh́n năm sau
Bông Phượng

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 30 2017, 12:47 PM
Gửi vào: #494


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Thoáng chút suy tư

Ḷng tham nổi dậy niệm Di Đà
Lữa giận phừng liền biết ác ma
Tăm tối cũng do tham giận khiến
Chi bằng xả bỏ khỏi lo xa

Thiên hạ thái b́nh do ít muốn
Bàng dân hạnh phúc chẳng cầu đa
Lổi lầm sanh sự tâm sinh cả
Chẳng phải do người chính tại ta

Thế giới nhiễu nhương phừng lữa giận
Bởi tràn vọng tương cháy lang xa
Ta Bà cơi tục ngôi nhà lữa
Cam chịu cho thuần mọi sự qua !!!

Thiên hạ khôn ngoan thường đấu đá
Ta người hèn mọn nhịn cho qua
Tám ngọn gió b́nh sân thúc thủ
Niệm Phật chuyên cần ma tránh xa

Bảy chục nay đà đă bước qua
Chồn chân mơi gối khó xông pha
Quá khứ chôn sâu vui hiện tại
Cơm rau ba bữa thế thôi mà

Đất rộng trời cao ta với ta
Núi sông nh́n ngắm cảnh chiều qua
Hoàng hôn mây trắng chim tung cánh
Cảnh đó người đây ánh nắng tà

Nắng trải hoàng hôn bạc mái già
Thấy ḷng nhẹ tợ giọt sương sa
Sơn hà đại địa kho vô tận
An hưởng không màn chuyện xăy ra

Sống chết ai mà chẳng phải qua
Chuyện đời tàu ghé đến sân ga
Lữ hành lên chuyến về vô tận
Bỏ lại ánh đèn soi bóng ga

Bông Phượng


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Jul 30 2017, 10:53 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Aug 1 2017, 09:26 AM
Gửi vào: #495


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Thoáng chút suy tư

Đă đến đây rồi lại tiếp đi
Bên trời lận đận lắm sân si
Khiến điều phiền muộn dâng cao măi
Tan hợp muôn duyên bất tự ngh́

Chỉ như hoa đóm giữa hư không
Vọng tưởng phan duyên khiến bận ḷng
Trải bao dời đổi rồi đây hỉ ?!
Thuyền vẫn c̣n trôi giữa khúc sông !

Một ngh́n năm trước ta chưa có
Chẵng biết ngàn sao có gặp không ?
Thôi th́ hiện tại vui theo cảnh
Như ánh ban mai tắm nắng hồng

Ḍng sông trôi măi xuôi ra biển
Ngọt mặn tùy nơi biến thể thôi
Duy có một điều là tánh ướt
Sóng dồn biển cả cứ rong trôi

Ta lại nh́n ta chẵng phải ta
Chỉ là vọng động lẽ chân tà
Như mây tan hợp bao hư ảnh
Ẩn chứa thân này ngủ ấm ma
Bông Phượng


Cuộc hội ngộ của những mối nhân duyên



Long Ưng Đài, một nhà văn nổi tiếng Đài Loan từng viết: “Dần dần, dần
dần tôi mới hiểu được rằng cuộc hội ngộ giữa Cha Mẹ và con cái chỉ là
duyên phận của chúng ta và Cha Mẹ trong đời này, kiếp này thôi. Chúng
ta sẽ liên tục nh́n thấy bóng dáng mẹ cha càng xa dần, mờ dần. Chúng
ta đứng ở đầu này của nơi con hẻm nhỏ, nh́n bóng dáng họ dần biến mất
khỏi tầm mắt nơi khúc quanh của con đường. Cha Mẹ dùng bóng ảnh của
ḿnh mà nói với chúng ta rằng: Con chớ đuổi theo ta!”.
Chúng ta càng bám đuổi, bóng ảnh càng sâu hun hút và tan biến vào hư
không. Cảnh tượng đượm buồn ấy đă khơi dậy biết bao niềm thương cảm,
biết bao trái tim thổn thức của những người con. Nhưng dẫu thế nào, ta
cũng chẳng thể t́m lại được h́nh bóng xưa cũ của những người thân yêu
đă mất. Là như vậy đấy, dẫu thế nào, ta cũng chẳng thể đuổi kịp họ…
Mỗi lần nhớ tới họ, cả bầu không gian này đều là tràn ngập bi thương,
hoài niệm. Nỗi thống khổ lúc đó quả là đau thấu tâm can, không tả
thành lời. Nhưng chúng ta biết đấy, khi có thể nh́n thấu, chúng ta sẽ
hiểu người đă khuất vĩnh viễn sẽ không quay trở lại. Thời gian trôi
chảy, kiếp người nhỏ nhoi, nỗi buồn cũng vơi dần theo năm tháng. Khi
ấy, chúng ta sẽ học được cách từ biệt nỗi niềm thương cảm này để sống
cuộc đời thực tại của ḿnh tốt hơn, ư nghĩa hơn.
Gặp gỡ rồi chia tay, âu cũng là quy luật của đất trời. Từ biệt không
phải là đau khổ, càng không phải là kết thúc cuối cùng. Người ta vẫn
luôn không ngừng trưởng thành sau mỗi lần từ biệt. Gặp gỡ rồi chia
tay, tụ tán rồi ly biệt, đó luôn là quy luật của đất trời này, cũng là
chuyện mà mỗi sinh mệnh đều phải nếm trải, dù đôi khi nó không hề dễ
chịu.
Không chỉ là từ biệt người ḿnh yêu thương, từ biệt Cha Mẹ đă yên giấc
ngàn thu, chúng ta c̣n phải từ biệt tuổi thiếu thời, từ biệt tuổi
thanh xuân, từ biệt những người thân, đến cuối cùng là từ biệt người
yêu dấu, từ biệt người bạn đời, từ biệt cơi hồng trần này…
Trong phút biệt ly, đôi khi người ta trở nên tỉnh táo hơn cả. Vào lúc
ấy, chúng ta sẽ hiểu rằng những thời khắc đă trôi qua vốn không thể
níu giữ được nữa. Có thể ta cũng từng oán giận, cảm thán v́ đă bỏ lỡ
những thời khắc ư nghĩa, không c̣n những câu chuyện t́nh oanh liệt một
thời của tuổi thanh xuân, hay chưa dốc ḷng trong thời đại cạnh tranh
này.
Nhưng sau này, khi đă thấu suốt mọi việc, ta mới hiểu rằng chuyện qua
đi chẳng thể nói lại, lời nói ra cũng không thể thu hồi. Những kỷ niệm
chỉ c̣n là một cuốn phim cũ, là những khung ảnh nhạt nḥa trong kư ức
mà thôi.
Bởi vậy, đừng ch́m đắm măi trong ngày hôm qua. Nuối tiếc măi về một
thời đă qua chi bằng hăy giữ lấy thời khắc hiện tại. Bởi lẽ hiện tại
của chúng ta cuối cùng lại sẽ trở thành quá khứ mà thôi…
Trên đời này vốn chẳng có sự vĩnh hằng, nhưng chúng ta hăy tin vào
điều tốt đẹp. Trong chặng đường tu dưỡng, không ngừng buông bỏ của
kiếp nhân sinh này, chúng ta rất cần một trái tim rộng mở và thông
suốt.
Có câu rằng: “Trên đời vốn vô sự, người thường tự lo sầu”. Thông suốt
th́ sẽ chẳng c̣n âu sầu, buông xả th́ cũng không c̣n nuối tiếc và ân
hận. Coi nhẹ chuyện thế gian, trong tâm cũng không vương vấn bụi trần.
Trời đất cũng theo tâm mà biến chuyển, cuộc đời sẽ thành an nhiên tự
tại và cơi về sẽ trải rộng thênh thang.

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Sep 10 2017, 06:27 PM
Gửi vào: #496


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,395
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Tham !
Ḷng tham không đáy của người ta
Tạo cảnh lầm than khổ mọi nhà
Lớp lớp xác người do tánh quỷ
Hàng hàng thây chất bởi tâm ma
Rẽ phân tôn giáo gây phiền loạn
Kỳ thị màu da cảnh xót xa
Mộng bá đồ vương tràn máu lữa
Tham cầu loạn tưởng ư gian tà
Sân!
Dứt hạ rồi thu lại trở sang
Báo cho nhân thế cuộc suy tàn
Giao mùa tăng độ như thiêu đốt
Thời tiết biến thiên nóng ngập tràn
Nắng rực cuối mùa thiêu vạn vật
Nơi vùng nhiệt đới bảo tràn lan
Tâm sân hừng hực thiêu nhân tính
Lâm cảnh hung tàn tiếng khóc than
Mê!
Ngu muội mê lầm tưởng giỏi dang
Gây nên thống khổ khắp điêu tàn
Đạn bom chốn chốn người ai oán
Chém giết nơi nơi kẽ khóc than
Bảo lũ thiên tai điềm báo trước
Thế gian khói lữa cứ tràn lan
Tà duy ảo tưởng tâm cuồng loạn
Tạo kiếp đọa đày khắp chốn mang
Bông Phượng


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Sep 12 2017, 09:29 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

25 Pages: V « < 23 24 25
Reply to this topicStart new topic
2 Người đang đọc chủ đề này (2 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 27th September 2017 - 02:57 AM