IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

5 Pages: V  1 2 3 > »   
Reply to this topicStart new topic
> BôngBần/MảnhĐất/MộtVòng......, ThơHUỲNHNGỌCDIÊU
HuynhNgocDieu
post Sep 12 2006, 06:03 PM
Gửi vào: #1


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72







BONG BAN MAU TIM


Suong som con vuong may ngon ban
Cho tia nang moi den vui chung
Xuong ai theo nuoc troi tho than?
Cho nang tinh ta voi nuoc song

Tieng mai dam ai khe khe reo
Nghe long nhu the muon ve theo
Mau hoa ban tim trong thuong nho
Don gian loai hoa mot kiep ngheo

Dem ve dom dom vui den hoi
Soi sang bo song buoi hen ho
La reo nhe nhe nhu moi goi
Cho long rung dong may van tho

Nhung chieu mua lanh song em chay
Nhung la ban kho tua chiec ghe
Ve daub o ben song than thuoc?
Buon kho long ai, noi doi cho?

Dem nay trang sang ben san nuoc
Chim le buon keu den nao nung
Nhu tuong ai ve sau xa cach
De minh chia xe noi vui chung

Chieu naybong thay tuong tu nhe
Thot han theo may de goi long
Nho Phuong troi ay xa voi voi
Hoa ban mau tim co buon khong ?


Bông Bần Màu Tím

Sương sớm còn vương mấy ngọn bần
Chờ tia nắng mới đến vui chung
Xuồng ai theo nước trôi thờ thẩn
Chở nặng tình ta với nước sông

Tiếng mái dầm ai khe khẻ reo
Nghe lòng như thể muốn về theo
Màu hoa bần tím trong thương nhớ
Đơn giản loài hoa một kiếp nghèo

Đêm về đom đóm vui đèn hội
Soi sáng bờ sông buổi hẹn hò
Lá reo nhè nhẹ như mời gọi
Cho lòng rung động mấy vần thơ

Những chiều mưa lạnh sông êm chảy
Những lá bần khô tựa chiếc ghe
Về đâu bõ bến sông thân thuộc?
Buồn khổ lòng ai nỗi đợi chờ?

Đêm nay trăng sáng bên sàn nước
Chim lẻ buồn kêu đến não nùng
Như tưởng ai về sau xa cách
Để mình chia xẽ nỗi vui chung

Chiều nay bỗng thấy tương tư nhẹ
Thơ thẫn theo mây để gởi lòng
Nhớ phương trời ấy xa vời vợi
Hoa bần màu tím có buồn không?


Huynh ngoc Diêu
11-2006



MANH DAT CU LAO

Mo ve tham lai xom cu lao
Tim lai ngay xanh cua thuo nao
Qua cay cau khi bao than thuoc
Nang chieu luu luyen may hang cau

Tham lai con duong mua lay loi
Got chan son do vuong bun non
Bim toc buong loi ben bo nguc
Ao trang ba ba chang tui hon

Tham lai hang ban hoa tim trang
Dem ve dom dom sang ven song
Ghe cat cai luong cau vong co
Tieng dan nhip trong, nuoc menh mong

Khuya don do dem ve pho cho
Duoc la dua soi dan loi di
May hang dua nuoc con say ngu
Vuong van long ta buoi phan ly

Nuoc lon dang len ngap me vuon
Nghe long tran ngap moi yeu thuong
Au o tieng hat ben bo vong
Keo ket long ta noi van vuong

Tha thiet ve tham vui song lai
Mot vung ky niem qua than yeu
Toc xanh du nhom mau tieu muoi
Van thay long ta am lai nhieu

Mảnh Đất Cù Lao

Mơ về thăm lại xóm cù lao
Tìm lại ngày xanh của thuở nào
Qua cây cầu khỉ bao thân thuộc
Nắng chiều lưu luyến mấy hàng cau

Thăm lại con đường mưa lầy lội
Gót chân son đỏ vướng bùn non
Bím tóc buông lơi bên bờ ngục
Áo trắng bà ba chẳng tủi hờn

Thăm lại hàng bần hoa tím trắng
Đêm về đom đóm sáng ven sông
Ghe cat (hát) cải lương câu vọng cổ
Tiếng đàn nhịp trống, nước mênh mông

Khuya đón đò đêm về phố chợ
Đuốc lá dừa soi dẫn lối đi
Mấy hàng dừa nước còn say ngủ
Vương vấn lòng ta buổi phân ly

Nước lớn đang lên ngập mé vườn
Nghe lòng tràn ngập mối yêu thương
Ầu ơ tiếng hát bên bờ vọng
Kẽo kẹt lòng ta nỗi vấn vương

Tha thiết về thăm vui sống lại
Một vùng kỹ niệm quá thân yêu
Tóc xanh dù nhóm màu tiêu muối
Vẫn thấy lòng ta ấm lại nhiều


Huynh Ngoc Diêu



Mot vong ky niem

Bo lai sau lung cuoc song hang ngay
Nhung vat va uu tu phien muon
Thang ngay qua tua the chim bay
Mai toc tuoi nam muoi tieu muoi

Bo lai sau lung chat vat cuoc doi
Vang tran uu tu nang ne com ao
Bon phan da doan cho bao phien nao
Ma thang nam de nang kiep phong tran

Mac ao thu sinh, mang mau son tre
Ve giau yeu thuong voi nu cuoi
CHUNG THUY van con ben ky niem
Mat ho xua nam thang tham mau tuoi

CU LAO DE hang ban tuoi sac la
Nho cau khi xua ,con nuoc lung lo
Tieng mai dam khua dem trang sang
La nhung niem vui con tho

NGA BA THAP hang duong biec
Tieng ri rao trong gio tua con mua
Ta ngoi lai ben ban caphe nho
Hoi ngo ban be nhac chuyen doi xua

Om chiec Honda vieng CU LAO BAO
Theo ghe xuong tham CU LAO MINH
Cat bien BA TRI am ban chan nho
Bun non HUONG MY biet bao tinh

Bo lai sau lung doi nghiet nga
Ve lai ngay xua tuy co muon mang
Mai truong phu rong reu day dac
Ma niem vui van cu thenh thang

Tan cuoc vui ta trol ai ngay thuong
Lai bon phan, au lo , vat va
Dem tinh giac giua con mong mi
Van con nghe tieng ban dua vui


Huynh ngoc Diêu
11-2003


Một Vòng Kỹ Niệm

Bỏ lại sau lưng cuộc sống hàng ngày
Những vất vả ưu tư phiền muộn
Tháng ngày qua tựa thể chim bay
Mái tóc tuổi năm mươi tiêu muối

Bỏ lại sau lưng cha6.t vật cuộc đời
Vầng trán ưu tư nặng nề cơm áo
Bổn phận đa đoan chở bao phiền não
Mà tháng năm đè nặng kiếp phong trần

Mặc áo thư sinh, mang màu son trẻ
Về giấu yêu thương với nụ cười
CHUNG THỦY vẫn còn bên kỷ niệm
Mặt hồ xưa năm tháng thắm màu tươi

CÙ LAO DÊ hàng bàn tươi sắc lá
Nhớ cầu khỉ xưa , con nước lững lờ
Tiếng mái dầm khua đêm trăng sáng
Là những niềm vui còn thơ

NGÃ BA THÁP hàng dương biếc
Tiếng rì rào trong gió tựa cơn mưa
Ta ngồi lại bên bàn cà phê nhỏ
Hội ngộ bạn bè nhắc chuyện đời xưa

Ôm chiếc HonDa viếng CÙ LAO BẢO
Theo ghe xuống thăm CÙ LAO MINH
Cát biển BA TRI ấm bàn chân nhỏ
Bùn non HƯƠNG MỸ biết bao tình

Bỏ lại sau lưng đời nghiệt ngã
Về lại ngày xưa tuy có muộn màng
Mái trường phủ rong rêu dày đặc
Mà niềm vui vẫn cứ thênh thang

Tàn cuộc vui ta trở lại ngày thường
Lại bổn phận, âu lo, vất vả
Đêm tỉnh giấc giữa cơn mộng mị
Vẫn Còn nghe tiếng bạn đùa vui


Huỳnh Ngọc Diêu
11/2003


--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Sep 14 2006, 04:54 AM
Gửi vào: #2


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72



Đọc thơ nhau


Thơ em viết sao bùi ngùi cay đắng
Chút buồn thương trách móc giận hờn
Ta đọc mà thắm thiết nỗi cô đơn
Và hiểu được những niềm sâu thẳm

Ta trở lại trong tim niềm say đắm
Tuổi hồng xưa như sống lại những ngày
Những dòng thơ mang nặng những đắng cay
Giọt nước mắt và nụ cười kỷ niệm

Thơ ta viết gợi bao nhiêu hoài niệm
Hương tóc ngày xưa, vị đắng cà phê
Vẫn ước ao hoài một nỗi đam mê
Xin trở lại những ngày xưa đã mất

Thơ ta viết dù rất là chân thật
Lại xẻ chia, phổ biến giữa muôn người
Không một lần, dù chỉ một lần thôi
Ta đề tựa gởi cho nhau riêng rẻ

Muốn biết tin nhau, bên đời, có lẽ
Phải tìm nhau trang báo, giữa dòng đời
Có bao giờ ta viết, chỉ một lần thôi
Thơ ta viết, dành cho nhau riêng biệt

Cứ làm bộ vô tình như không biết
Thơ người xưa dù đọc thuộc nằm lòng
Để bây giờ trong gió bấc tàn đông
Nỗi thương nhớ lại trở về dằn vật



Huỳnh Ngọc Diêu
Tháng 9, 2006


Chợt còn chợt mất
(họa bài Đọc thơ nhau-HND)

Bỡi nước mắt vẫn muôn đời mặn đắng
Rớt trong thơ phảng phất vị yêu hờn
Điệu vần rung rưng rức lịm hồn đơn
Khung trời mộng chợt lùi xa thăm thẳm

Chưa ra khơi mà thuyền mơ đã đắm
Nụ xuân tươi chưa hé được bao ngày
Rượu ân tình chưa biết vị nồng cay
Trong một thoáng chỉ mơ màng tưởng niệm

Từng góc phố vẫn còn in kỹ niệm
Không gian buồn quyện ngát hương cà phê
Đêm trăng xưa dìu dặt khúc say mê
Theo dâu biển đổi dời? nay dã mất

Giọt lệ thấm môi mình nghe rất thật
Góc trời xa dần lắng bước chân người
Chia hai bờ ?lạc lối kiếp nầy thôi
Mình không gặp bỡi đời muôn lối rẽ

Tháng ngày qua vẫn đi về lặng lẽ
Phố bừng vui ta hờ hững bên đời
Có nụ cười vừa chợt nở đây thôi
Rồi bỗng tắt xót xa niềm ly biệt

Nuốt giọt đắng nghẹn ngào ai có bíết
Nát tim đau mong nhớ đến nao lòng
Lá vàng khô ngập lối trãi bao đông
Chờ một sớm xuân tràn lên vạn vật


TrúcGiang 13.9.06


Dòng sông kỹ niệm
(Họa bài Đọc Thơ Nhau của HND)

Lần đầu Má cho ăn canh rau đắng
Có được đâu rơi nước mắt dỗi hờn
Mái lá nghèo cơm một món độc đơn
Nghe nghèn nghẹn Má dấu buồn sâu thẳm

Loài rau dại của một thời mê đắm
Con dế chắt chiu chăm sóc từng ngày
Cũng bận vang lừng cũng lúc chua cay
Chúng trôi trôi mãi giữa dòng hoài niệm

Gặp bạn cũ ngày xưa bao kỷ niệm
Sớm mai ngồi nhấm nháp tách cà phê
Nhắc huyên thuyên thuở bao thứ ham mê
Không sót một ai đứa còn đứa mất

Mấy mươi năm đã bước qua đời thật
Khép cổng trường xưa đối diện kiếp người
Hợp hợp tan tan còn có nữa thôi
Biết đâu đấy sẽ lại còn lần rẽ

Ở một nơi nỗi buồn luôn lặng lẽ
Món canh rau tiếng dế gáy đầu đời
Rủ nhau về khuấy động mãi hồn thôi
Trong góc thẳm chúng được dành khác biệt

Cọng rau nhỏ bám rể sâu nào biết
Lan rất nhanh tràn ngập cã cõi lòng
Lá khép nép nằm chờ nắng hững đông
Tô canh mượt đượm tình hơn bao vật


NhàQuê


** 3 Bài Thơ Đã Được Đưa Vào ThưViện(TrangThơ)/ViệtNamThưQuán


--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Sep 14 2006, 10:51 PM
Gửi vào: #3


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72



Sao lại vô tình

Lâu quá rồi ta chẳng có tin
Cũng chẳng email hay là thư tín
Dẫu một chữ trên carte postale ngắn ngủi
Mà sao ta vẫn cứ vô tình

Dẫu biết là cuộc sống mong manh
Thời gian qua nhanh như tên bắn
Cái thuở đầu xanh thời gian đâu quan trọng
Tóc bạc rồi rất quí bước thời gian
Mà sao ta vẫn cứ vô tình

Rồi có khi ta sung sướng bàng hoàng
Khi nhận được một tin người thân năm cũ
Một cú điện đàm làm sao cho đủ
Những lời email không dấu thấm vào đâu

Rồi sau đó vô tình hay quên lãng
Chợt rất lâu một khoảng bặt tâm
Có nhiều khi ta cũng am tham
Gắng chuộc lại những gì đã mất

Có phải trong ta có điều chân thật
Kỷ niệm ngày xưa như những đóa hồng
Rất xinh đẹp và nhẹ nhàng như mây trang
Và mung lung như khói tỏa bên sông buồn
Đã biết rằng khi tóc đã pha sương
Nói vô tình, không phải là điều quên lãng

Cũng có lúc tim mình nghe quặn thắt
Lại một tin, một người nữa đã đi xa
Bàng hoàng thay! Một nỗi xót xa
Lại như trong ta một mối dan do

Hãy gởi chút lửa hồng cho nhau hơi âm
Để vô tình đừng co buổi tàn đông


Huỳnh Ngọc Diêu
Tháng 8-2006


--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Sep 20 2006, 11:57 PM
Gửi vào: #4


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72



user posted image




Than ai tang cac ban mot bai tho vua moi viet

Mong duoc cac ban chia xe noi niem

Tang cac ban dong nghiep, qui cuu hoc sinh hoac vua cuu hoc sinh vua cuu giao su cua THKH

HND


--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Nov 23 2006, 08:16 PM
Gửi vào: #5


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72






user posted image





user posted image






--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Nov 24 2006, 01:13 PM
Gửi vào: #6


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,561
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Trường xưa!
Nghe trong gió gọi lời ai đó
Để lại vần thơ một chút gì
Bốn mươi trăm trọn xa trường cũ
Nắng buổi hoàng hôn rọi bóng đi

Bài thơ thầy viết lòng tôi nghẹn
Lối cũ trường xưa bổng hiện về
Tà áo ai bay cô giáo trẻ
Bây giờ vạn dậm nẻo sơn khê

Tôi ở nơi đây chiều xuống lạnh
Mái tóc thề xưa cắt ngắn rồi
Da mồi tóc bạc đôi hàng lệ
Tôi khóc cho tôi để nhớ người

Nhớ thương quê mẹ thương tà áo
Mà chẳng làm sao đổi được đời
Kỷ niệm sầu dâng chiều quan tái
Ngồi đây lòng dậy sóng trùng khơi
Hoa Hạ
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Dec 10 2006, 09:25 AM
Gửi vào: #7


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Mar 17 2007, 04:36 AM
Gửi vào: #8


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72




Thơ Học Trò Gởi


Quà Quê

Trò nghèo chẳng biết tặng chi
Tặng Thầy một mói quà qquê thật lòng


Mùi bùn dưới chân Cha
Mùi mồ hôi áo Mẹ
Mùi khói un gốc rạ
Mùi sữa non bông lúa
Mùi gói xôi lá cẩm
Mùi kẹo dừa sầu riêng
Mùi hoa sứ ngoài hiên
Mùi cỏ non con dẫm

Thầy hay đi thật chậm
Thầy hay hí thật sâu
Hãu từ từ nhấp nháp
Mùi quê hương ngọt ngào
Hãy từ từ tâm đạm
Mùi quê hương thanh tao

Thầy mang theo đi nhé
Cả cái nắng miền Nam
Trời Paris lạnh lắm
Sẽ làm Thầy ấm thêm

Thầy mang theo đi nha
Cả mùi quê hương mình
Bởi thương người viễn xứ
Bến Tre gởi tấm tình


Nguyen thi Kim Huong
Chieu mung 4 Dinh hoi



Hương Quê

Không buồn như câu hát
“Lên xe tiển em đi
Chưa bao giờ buồn thế
Trời mùa đông Paris
Suốt đời làm chia ly”
Mà vui như câu ca
“Mặt đất bao la
Anh em ta về
Gặp nhau mừng như
Bão cát quay cuờng

Như thế nhé Thầy ơi
Dù nửa vòng trái đất
Đúng là x axa lắc
Nhưng miển còn gặp mặt
Nhưng miển còn nhớ nhau
Nhưng miển còn giữ mãi
Góc trời quê ngọt ngào
Mai Thầy đi xứ người
Em không dịp tiễn đưa
Xin chúc Thầy bên ấy
Đạt thật nhiều ước mơ
Dầu ngày qua không lại
Dầu tuổi trẻ xa vời
Dầu Thầy tóc điểm bạc
Hồn thơ vẫn xanh tươi
Một hai ba năm nữa
Em nghe tiếng chuông vang
Alô Thầy đã về
Lại nấu cháo khoai lang
Hương Việt Nam mình đó
Trời Tây làm sao có
Nên Thầy trở về thôi
Phải không Thầy Thầy ơi

Nguyen thi Kim Huong
BenTre chieu cuoi nam Tuat


Tự nhiên muốn nhắc lại câu “Áo thì không gì bằng áo mới người thì không ai bằng người cũ”
Thầy là Thầy cũ của em và em cũng là học trò cũ của Thầy đó nha!




--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Apr 1 2007, 04:42 PM
Gửi vào: #9


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72






GÓI XÔI LÁ CẨM

Buổi sáng hừng đông dưới gốc cầu
Bên dòng sông lạnh nước trôi mau
Dưới ánh đèn con buồn leo lét
Là gánh xôi quen tự thuở nào

Thoăn thoắt bàn tay trên lá xanh
Gói xôi nằm gọn vẻ yên lành
Dáng gầy mỏi mệt trong sương lạnh
Vội vã qua đi khách bộ hành

Ta nhận xôi nghe rộn rã lòng
Nhìn dòng sông rộng cảnh mênh mông
Tháng năm thị xã bao thay đổi
Tóc nhuộm phong sương phận má hồng

Bỏ lớp em về bên gánh xôi
Đôi vai gánh nặng với dòng đời
Nuôi đàn con dại theo năm tháng
Lá cẩm vò xôi tím cuộc đời

Gói xôi lá cẩm đượm tình quê
Kỷ niệm ngày xưa chợt rủ về
Nghèn nghẹn bên lòng bao chua xót
Phận bạc vào thu quá não nề


Huỳnh Ngọc Diêu
Những ngày Tết Đinh Hợi





** Bài Thơ Đã Được Đưa Vào ThưViện(TrangThơ)/ViệtNamThưQuán

Được chỉnh sửa bởi HuynhNgocDieu on Apr 1 2007, 04:44 PM


--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Apr 1 2007, 11:18 PM
Gửi vào: #10


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72






Cháo đậu tép rang

Đơn giản làm sao dĩa tép rang
Từng con tép ấy được rang vàng
Bên tô cháo đậu mùi thơm ngát
Chuyện đời chuyện cũ cứ âm vang

Lâu lắm ngày xưa kỷ niệm về
Những ngày hồng thắm ở trời quê
Con sông nước chảy qua cầu ấy
Vẫn giữ ngàn năm mọi ước thề

Người hỏi người ơi có nhớ không?
Để lòng ai đó ngóng cùng trông
Ra đi vui gót theo đường mới
Lối cũ người xưa vẫn một lòng

Khói ấm nhà ai tỏa bếp nhà
Ca dao ai hát nhớ công cha
Vườn xưa tay mẹ bao chăm sóc
Thoáng đã bây giờ mãi cách xa

Bữa ăn đạm bạc vậy mà vui
Đón lại người đi chốn mịt mù
Giờ đây trở lại trong tao ngộ
Nhẹ lòng vui thể tựa ngày xuân

Tép rang mừng rỡ đón ai về
Tâm tình quên lãng chốn sơn khê
Ngừng chân tạm nghĩ vui ngày tết
Rồi lại phong trần cách biệt quê


Huỳnh Ngọc Diêu
Những ngày Tết Đinh Hợi





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Apr 2 2007, 06:33 PM
Gửi vào: #11


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72





Tình gió

Hiu hắt buồn thay chiếc lá vàng
Gió về quyến rủ kiếp lang thang
Sáng soi ánh nắng vui niềm ấm
Tối ngắm trăng về, giọt sương tan
Tưởng những thu mình nơi góc nhỏ
Ngờ đâu vẳng khúc bởi cung đàn
Chớ trách gió về gây xáo trộn
Đem chút tình vui với lá vàng

Huỳnh Ngọc Diêu




--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Apr 19 2007, 04:00 AM
Gửi vào: #12


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72




QUOTE

     Cám ơn đã đọc thơ



          Xin cám ơn người đã đọc thơ
               Theo ta trở lại những ngày mơ
                    Theo ta trở lại ngày thơ ấu
                         Dầu bụi thời gian chẳng xóa mờ

                              Xin cám ơn người đã xẻ chia
                                   Những niềm thao thức giữa đêm khuya
                                        Ưu tư gói trọn niềm thương nhớ
                                             Một mảnh tình quê một lối về

                                                  Xin cám ơn người đã đọc thơ
                                                       Theo ta tìm lại cõi xa mờ
                                                            Tóc xanh kỹ niệm ngày xưa ấy
                                                                 Cho mình sống lại một trời thơ

          Xin cám ơn người đã cảm thông
               Kiếp sống tha hương một tấc lòng
                    Tháng năm gánh nặng vì cơm áo
                         Mà thấy tình quê vẫn mặn nồng

                              Xin cám ơn người đã lắng nghe
                                   Những dòng thơ viết nỗi đam mê
                                        Quên đi giây phút đời cay nghiệt
                                             Trói buộc ta vào nỗi chán chê

                                                  Đời buộc ta vào nợ áo cơm
                                                       Cho ta tắt nghẽn mối tâm hồn
                                                            Còn đâu xúc cảm trong đời sống
                                                                 Chỉ có cho ta những nỗi buồn

          Thơ tựa qua sông bắt nhịp cầu
               Cho mình gặp gở cảm thông nhau
                    Như dòng suối ngọt qua đồng vắng
                         Tưới đất khô cằn cây lớn mau

                              Xin cám ơn người đã xót thương
                                   Con tầm nghiệp dĩ đã tơ vương
                                        Con tàu mờ mịt trong đêm vắng
                                             Nhờ chiếc đèn pha để rọi đường

                                                  Ngàn dậm rồi ta cũng thấy gần
                                                       Thơ mình được đọc giữa người thân
                                                            Như ta ở giữa dòng thân ái
                                                                 Của bạn bè xưa, của cố nhân.

                                                                      Huỳnh Ngọc Diêu
                                                                           Tháng 3 năm 2001



QUOTE
                                                                             Bài Thơ Gởi Chú

                                                                       Con ở nơi nầy xa thật xa
                                                                   Mà lòng vẫn nhớ những ngày qua
                                                              Thôn xưa trời nắng đường quê nhỏ
                                                         Chú cháu cùng đèo một Honda

                                                    Tia nắng xuyên ngang đám lá dầu
                                               Đàn cò tung cánh để về đâu
                                          Sóc quê quán vẫn thơm mùi cốm
                                     Mía khúc ngày xưa vẫn ngọt ngào

                                Mái chùa núp bóng dưới hàng sao
                           Hoa sen nở rực giữa lòng ao
                      Vàng tươi sắc áo nhiều ông lục
                 Khất sĩ trên đường diệt khổ đau

                                                                        Những xóm làng nào sâu đáy tim
                                                                   Bãi vàng cồn cát đứng im lìm
                                                              Đầu bờ nghe nói nhiều thay đổi
                                                         Đồng cá lia thia cũng khó tìm

                                                    Chồm hổm mệt nhừ cơn nắng trưa
                                               Xe lam quen thuộc lối mòn xưa
                                          Hàng cây so đũa rung rinh lá
                                     Dâm mát trâm bầu ngọn gió đưa

                                Sương ướt bờ đê buổi sáng mai
                           Đường về Mỹ Thập dấu đường cày
                      Đồn xưa bót cũ nay nương rẫy
                 Xanh ngát vườn rau những đoạn dài

                                                                        Bến Đáy đêm dài khuya thật khuya
                                                                   Tù và báo thức đón ghe về
                                                              Ông cười vui thỏa rung râu bạc
                                                         Sóng dữ đâu ngăn được lối về

                                                    Dây điện đã chuyền tận xóm trong
                                               Đêm đêm hàng quán thật là đông
                                          Có ai nhớ ánh mù u cũ
                                     Vọng cổ xàng xê nỗi nhớ mong?

                                Mẹ về cùng nội ở Bàng Đa
                           Như thể ngày xưa một mái nhà
                      Chú bác tận tình chăm sóc mộ
                 Thay bầy con cháu kiếm ăn xa

                 Xin cám ơn đời đã xót thương
                 Cho con còn lại chút tơ vương
                 Chút chi sau rốt hồi chung cuộc
                 Mấy ý thơ về nẻo cố hương.

                 
                  Huỳnh Ngọc Diêu, France


QUOTE
Lại Tìm Về
  **tặng NHT**

Nhớ nhau ta lại tìm về
Nhớ nhau ta lại thơ đề họa thơ
Nếu đời là mộng là mơ
Tri âm là nhgĩa là thơ là tình
Quê người nhân ngãi mần thinh
Có chăng cũng chỉ là mình với ta
Còn cầu Ô Thước bao xa
Cũng không ngăn nỗi lối ta tìm về
Chung tình một mảnh hồn quê
Thâm sâu như điệu xàng xê xuân tình
Quê người dù đẹp dù xinh
Cũng không thay thế bóng hình ngày xưa
Con đường Thành Thái trời mưa
Bến xe Lục Tỉnh mình đưa ai về
Hàng còng lá phủ xum xuê
Giảng đường khoa học lối về tương lai
Thương cho năm tháng miệt mài
Tóc xanh giờ cũng oằn vai rã rời
Thanh xuân nhìn lại khoảng đời
Đắng cay pha lẫn nụ cười hồn nhiên
Ngổn ngang những nỗi ưu phiền
Nhớ nhau thuở ấy thần tiên tìm "dìa"
Nhớ nhau ta lại thơ đề

Huỳnh Ngọc Diêu, France


--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Apr 19 2007, 04:09 AM
Gửi vào: #13


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72



QUOTE


Chiên vàng kỹ niệm

Ở giữa dòng đời nơi xứ lạ
Tình cờ trong cuộc sống bon chen
Vài câu thăm hỏi trong siêu thị
Mới nhận ra rằng ta rất quen

Mái tóc ngày xưa chãy mướt dài
Giờ đây cắt ngắn gọn gàng thay
Sơ cho mùi khói xông lên tóc
Dầu mở là niềm vui đắng cay

Dịu dàng tươi thắm một cành hoa
Nâng niu đài các tuổi ngọc ngà
Còn đâu ngày tháng vô tư ấy
Bên sự cưng chìu của mẹ cha

Ước mơ gói trọn theo ngày tháng
Chiên vàng từng một chiếc nem ngon
Nấu xào thân phận đời xa xứ
Tuổi trẻ rồi ra cũng chín dòn

Gấp rút trao nhau lời thăm hỏi
Vội vàng như một cuộc tản cư
Thời gian dành trọn cho cơm áo
Tâm trí rồi ra cũng mệt nhừ

Có nhớ ngày xưa buổi cuối tuần
Áo dài tha thiết dáng bâng khuâng
Cười vui trên phố bao bè bạn
Vô tư trong trắng buỗi vào Xuân

Vội vã tạ từ nhau mấy câu
Bận lòng chi nữa phút xa nhau
Đêm về đốt lữa lo sinh kế
Chiên thật dòn tan một mối sầu

Huỳnh ngọc Diêu
Ngày vào Xuân năm 2001


QUOTE
Cây Cầu Khỉ                                                       Từ anh xa xóm xa nhà
Hai nhà cách một rạch sâu                                     Nhớ con cầu khỉ tuy xa mà gần
Muốn qua thì phải bắc cầu khỉ qua                               Dặm dài phiêu bạt gót chân
Ngày xưa tan học về nhà                                 Qua bao cầu bắc tối tân vững vàng
Đi qua cầu khỉ hai ta cùng dìu                                   Mà sao vẫn thấy bàng hoàng
Chênh vênh vành nón yêu kiều                      Mỗi lần nhớ đến xóm làng ngày xưa
Áo dài tha thướt gió chiều tung bay                       Tháng ngày thắm thoát thoi đưa
Bàn tay nắm chặt bàn tay                                    Trở về chốn cũ cầu xưa đâu còn
Tuổi xanh thơ ấu như say mộng vàng                        Mưa chiều đường hết trợt trơn
Nhường em tay vịn giăng ngang                           Mà lòng thì thấy cô đơn miệt mài
Trợt chân anh té bên hàng ô rô                                     Mong tìm một dáng hình ai
Gai đâm rát mặt thấy mồ                                      Qua cây cầu khỉ tóc ai yêu kiều
Mà sao vẫn thấy cơ hồ niềm vui                                 Tiếng ai ru võng trong chiều
Ngồi nhìn con nước trôi xuôi                              Ca dao gợi nhớ rất nhiều trong tim
Tiếng reo dừa nước như lời ru êm                                      "Mẹ ơi con vịt chết chìm
Mưa chiều cầu trợt trơn thêm                 Thò tay bắt nó cá lìm kìm nó cắn tay con".
Mặt sông ướt đẫm nỗi niềm thiết tha
                              Huỳnh Ngọc Diêu, France


QUOTE

user posted image



                             Chòi Nhãn Vườn Em

     Vườn nhà nhãn mới chín cây
          Nhờ anh giữ tạm đợi ngày thu mua
               Đêm nằm trên võng đong đưa
                    Trăng rơi trên mấy tào dừa rung rinh
                          Nhớ em đôi mắt hữu tình
                               Tròn như hột nhãn nên mình thương nhau
                                     Chòi đêm ngập ánh trăng sao
                                          Ngăn ngừa kẻ trộm lẻn vào vườn em
                                               Ngăn loài chim dữ ăn đêm
                                                    Chăm từng gốc nhãn cho em vừa lòng
     Chúng mình cách một dòng sông
          Cùng đi chung một cánh đồng trẻ thơ
               Đêm nằm chòi nhãn mà mơ
                    Mơ sao duyên nợ xe tơ chỉ vàng
                         Cuộc đời mình rộng thênh thang
                              Như dòng sông chảy bình an dịu hiền
                                   Đến ngày thu hoạch vườn em
                                        Tiền mẹ trả hậu lại thêm thiệp hồng
                                             Báo tin em sắp lấy chồng
                                                  Giã từ vườn nhãn qua sông nhà người
     Lòng sao bỗng thấy bồi hồi
          Bao đêm giữ trộm để rồi mất em
               Mỗi lần ăn nhãn buồn thêm
                    Thâm sâu kỹ niệm những đêm canh vườn
                         Mười năm mang kiếp tha hương
                              Áo cơm trôi dạt đoạn trường tháng năm
                                   Quê người mang mối tình câm
                                        Trở về vườn nhãn âm thầm một đêm
                                             Nhãn thơm hương tỏa êm đềm
                                                  Ngồi bên chòi nhãn mà thêm đau buồn
                                      
                                       Nước rong dâng ngập mé vườn
                                     Ca dao ai hát điệu buồn lung linh
                                       "Ngồi bên chậu cúc mà rình
                                   Ai rinh chậu cúc mà mình không hay".


                                     Huỳnh Ngọc Diêu, France


QUOTE
                                                                   Gió Rụng Sầu Riêng
                                                                            Nước rong bìm bịp kêu chiều
                                                                   Ca dao ai hát gợi nhiều nhớ thương
                                                            "Chuột kêu rúc rích trong rương
                                                     Anh đi cho khéo đụng giường mẹ hay
                                              Mẹ hay mẹ hỏi đi đâu
                                       Con đi rót nước lấy trầu mẹ ăn"
                                Hẹn hò một buổi đầy trăng
                         Mẹ nghe tiếng động ngoài sân giật mình
                  Con ơi có kẻ trộm rình
           Kẻ gian như đã đứng nhìn ngoài hiên
    Em nghe vội trấn an liền
           Dạ thưa gió rụng sầu riêng vườn mình
                  Sầu riêng riêng vẫn đẹp xinh
                         Bao nhiêu trái rụng là mình gặp nhau
                                Đêm về nhìn ánh trăng sao
                                       Sầu riêng rụng trúng đứa nào bội vong
                                              Đo sông đâu dễ đo lòng
                                                     Người đi một buổi nắng hồng thênh thang
                                                            Về nơi đô hội giàu sang
                                                                   Bỏ sầu riêng lại, đôi đàng cách xa
                                                                          Dẫu lời thề có phôi pha
                                                                                 Xin sầu riêng rụng rụng xa...xa người.
                                                                                                                                                                                     Huỳnh Ngọc Diêu, France


QUOTE
   HUỲNH NGỌC DIÊU, France

     Thâm sâu kỹ niệm làm sao phai mờ
          Phút giây mình ở cạnh nhau
               Sẽ mang đi nỗi nhớ niềm đau
                    Dẫu biết trước dòng đời thay đổi
                   
                         Ai ơi! Xin giữ ân tình đừng tan
                              Gió đưa cành trúc rung rinh
                                   Tuổi vào đời biết mấy niềm tin
                                        Ruột dưa đỏ nhắc thời xuân ấy
                                       
                                        Nghe tim trổ một nụ hồng ngát hương
                                   Lược mình từ đục sang trong
                              Lời mát trong vào tận đáy lòng
                         Dáng khiêm nhượng thủ điều an phận

                    Đưa ta ra khỏi những miền trầm luân
               Thẹn thùa nón lá xoay nghiêng
          Chỉ còn đây mộng ước đưa duyên
     Canh khổ qua, qua thời gian khổ

     Bần khuya đom đóm soi niềm riêng mang
          Trăng sao e thẹn bên rèm
               Hát dùm ta tiếng hát ru em
                    Võng kẽo kẹt đưa lời nài nỉ

                         Bụi đường rũ sạch lối vào vô tư
                              Gót chân lãng tử xôn xao
                                   Đã hết rồi tim thắt ruột đau
                                        Niềm vui lại dâng trào lên mắt

                                        Nói sao cho hết cho vừa lòng nhau
                                   Nghe như hạnh phúc dư thừa
                              Lời dịu dàng những tiếng dạ thưa
                         Mẩu đối thoại ngôn từ lựa chọn
                     
                    Nghe bao hạnh phúc bên thềm bể dâu
               Màn đêm vừa mới buông rèm
          Lửa reo vui góc bếp nhà em
     Nhớ những buổi mưa chiều gió buốt

     Cho ta trở lại nẽo đường thân yêu
      Nghe lòng một nỗi vấn vương
     Hàng cau đang trổ nụ ngát hương
      Xuôi mái chèo dọc theo sông cũ

          
GIÂY PHÚT THÂM SÂU


--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Apr 19 2007, 04:19 AM
Gửi vào: #14


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72





QUOTE
                             
user posted image
                          user posted image
            user posted image

                  Mời nghe:
                    - LỜI TỰ TÌNH/nhạcNguyễnTấtVịnh/thơXuyênTrà/hátTrungHậu

                    - CHÂN CẦU NƯỚC CHẢY/ nhạcNguyễnTấtVịnh/thơPhạmXuânSinh/hátTấnÐạt
             
                    - MÙA CỔ TÍCH/nhạcNguyễnTấtVịnh/thơPhanKhâm/hátTrungHậu









QUOTE
        MƯA CẦU BẮC                                        TRƯA CẦU BẮC

     
        Ta về qua cầu bắc                                              Trưa về qua cầu bắc
      Cơn mưa ướt mái đầu                                    Cơn nắng đốt thiêu người
        Chiếc dù nhỏ che nhau                                    Gặp nhau mỉm miệng cười
      Ngoài trời sông nước lạnh                              Con tay bồng tay ẫm
        Bao nhiêu điều cô quạnh                                  Dòng đời trôi thăm thẳm
      Bao nhiêu nỗi cô đơn                                      Lâu lắm mới gặp nhau
        Bao cay đắng trong đời                                    Một chút gì xót đau
      Tan theo bàn tay ấm                                      Một chút gì lưu luyến
        Hoa lục bình tim tím                                          Những tháng ngày thư viện
      Trôi dạt giữa dòng sông                                  Hoa mười giờ ngoài sân
        Như cuộc tình mênh mông                              Nắng vàng cứ bâng khuâng
      Biết đâu mà trôi đến                                      Bên con đường xanh cỏ
        Khi bắc vừa cập bến                                        Một khoảng trời tuổi nhỏ
      Ai trở lại xe đò                                                Trang sách giấu bài thơ
        Ai về nẻo quanh co                                          Dòng đời tưởng như mơ
                                                                              Mà vai gầy sinh kế
      Cuộc đời là như thế                                            Ngại ngùng ta muốn kể
        Yêu nhau đâu là dễ                                      Mà cũng chẳng thành lời
      Mà nhớ đến chừng nào                                        Khi hai ngả cách rời
        Khi mái tóc bạc màu                                      Lấy ai mà chia sẻ
      Cơn mưa còn chưa dứt                                        Cuộc đời nhiều lối rẽ
        Mỗi lần qua cầu bắc                                      Như nước mang lục bình
      Là nhớ mãi cơn mưa.                                          Gặp nhau mà làm thinh.
                                                                                   

                                      Huỳnh Ngọc Diêu, France


user posted image

Từ tranh sơn dầu khổ 70x85 họa sĩ Tam Anh: tác phẩm TRONG VƯỜN CAM

QUOTE
                                    Gặp Lại Nhau

    Mười mấy năm trời mới gặp nhau                        Quán nhỏ thân thương ở cạnh trường
          Thời gian như nước chảy qua cầu                        Ly chè đậu đỏ đượm tình thương
              Cùng nhau vui thỏa niềm tâm sự                        Hàn huyên quên hết bao công thức
                    Phượng đỏ trường xưa lại thắm màu                    Mà nhớ bài thơ mộng rất thường

    Dăm đứa ngồi chơi dưới bóng dừa                        Nhớ thành phố cũ những đêm mưa
          Khu vườn cây trái gió đong đưa                            Gió hát ru êm mấy rặng dừa
              Tàng cây vú sữa vui nhân chứng                          Gió lạnh nhưng lòng không thấy lạnh
                    Ghế đá vô tư chẳng thẹn thùa                              Nhờ bàn tay ấm của ai đưa

    Một bầy bướm trắng buổi hừng đông                    Kỷ niệm lan man tựa sóng trào
          Đậu trước sân trường đông thật đông                  Nhớ làm sao hết nhớ làm sao
              Áo trắng tinh anh mang phù hiệu                        Cố nhân tứ tán trăm ngàn nẻo
                    Vô tư như thể một dòng sông                              Có nhớ ngày nào một nẻo xưa

    Ngôi trường là nỗi nhớ không quên                      Gặp lại khi đời đã chớm thu
          Từng khuôn mặt ấy thật là quen                          Mà mùa xuân ấy vẫn còn như
              Cơn gió làm ai bay nón lá                                    Trong ta mãi mãi màu tươi thắm
                    Nhờ ai ai đó lượm dùm lên                                    Tao ngộ bây giờ dệt ý thơ.

                                    Huỳnh Ngọc Diêu, France



QUOTE
Giải Phương Trình

ax² +bx+c= 0
/\  = b² -4ac

Nếu a là mộng là mơ
Thì b là nỗi mong chờ ngày xanh
X kia đáp số chưa thành
Như delta đó loanh quanh cuộc đời
Mấy mươi năm một cuộc chơi
Ngẫm ra thì thấy nụ cười còn đâu
Tóc xanh giờ đã bạc màu
Phương trình toán học ngày nào còn đây
Tri âm cố cựu chút nầy
Là phương trời cũ là ngày quê xưa
Nẽo đời hết nắng rồi mưa
Hết mưa rồi nắng mà chưa giải dùm
X,a,b,x tùm lum...


Huỳnh Ngọc Diêu, France 



Lối cũ em qua!!!


Em về qua cầu bắc,
Tóc dài xỏa ngang lưng,
Bước chân còn ngập ngừng,
Nhìn theo không dám ngõ.

Em về qua lối nhỏ,
Còn ai đứng trông theo,
Tình ai nơi quê nghèo,
Buồn nhìn cơn nước lên.

Em về qua xóm cũ,
Thoáng có tiếng ai ru,
Điệu hò năm xưa ấy,
Còn vọng lại đêm ngày.

Em không qua cầu bắc,
Lối nhỏ em không về.
Lối cũ buồn hiu hắt,
Câu hát buồn lê thê!!!

ntkh





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Apr 19 2007, 04:22 AM
Gửi vào: #15


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72





QUOTE
www.bentrehome.net hân hạnh giới thiệu Họa Sĩ:


TAM ANH


    Trong thơ Huỳnh Ngọc Diêu (2) và (4), BếnTreHome đã cùng đưa ba tác phẩm sơn dầu và màu nước gồm Chải Tóc, Bán Hàng Rong và Hoa Quỳnh Anh của Họa Sĩ TAM ANH lên Website
    Họa Sĩ TAM ANH tức giáo sư Tam Nhiều trường Trung Học Kiến Hòa đã được nhiều thế hệ học sinh biết đến.
    Ông tốt nghiệp Trường Quốc Gia Cao Ðẳng Mỹ Thuật Sài Gòn 1961 và Giáo Khoa Hội Họa 1962.
    Giáo Sư Tam Nhiều đã giảng dạy tại Trường Trung Học Kiến Hòa, Trung Tâm Giáo Dục Lê Quý Ðôn Sài Gòn, Sư Phạm Kỹ Thuật... Và với tư cách thỉnh giảng, ông đã giảng dạy nhiều khóa đào tạo giáo viên hội họa.
    Họa Sĩ Tam Anh là hội viên Hội Mỹ Thuật và có tranh triễn lãm tại Hội Việt Mỹ(VAA) 1971 và triễn lãm chung cùng các họa sĩ khác trong những năm gần đây: 1992, 1994, 1995, 1996....
    Ông sanh năm 1938 tại tỉnh Mỹ Tho.
   

    BếnTreHome sẽ đưa nhiều tác phẩm của Họa Sĩ lên trang nhà trong thời gian tới và cũng xin cáo lỗi cùng Họa Sĩ vì kỹ thuật đã hạn chế không diễn tả được hết tiềm ý của Tác giả qua sắc màu đã gởi gấm vào tác phẩm của mình, một khi tranh trở thành ảnh chụp khi đưa chuyễn lên Web.

 
        NhàQuê






*-**-***-****-***-**-*



QUOTE
Nước Rong Ngày Tết

Tôi ở nơi nầy chẳng có dòng sông                    Hàng cau gầy qua mấy độ nắng mưa
Nên thèm khát muốn nhìn con nước lớn        Vẫy tay đón từ xa miền quê ngoại
Nhìn đám lục bình lá xanh mơn mởn              Con đường nhỏ rong chơi thời trẻ dại
Mang màu hoa tím trắng ngược xuôi dòng      Vẫn còn đây cây cầu khỉ gập ghềnh
Nhìn bến đò ngày Tết thật là đông                  Hàng mít ngày xưa như thể đứng nhìn
Ghe dưa hấu chở lên từ xóm rẫy                    Vẻ trách móc ai quên vườn thơ ấu
Những trái dưa tròn da trơn bóng bẩy            Tôi trở lại bên dòng sông yêu dấu
Ruột đỏ tươi như tình cảm đậm đà                Nghe bìm bịp kêu con nước lớn ngày nào
Muốn đi vào khu chợ Tết đầy hoa                  Ðám lục bình trôi dạt ở phương nao
Cánh Thược Dược rung rinh bên chòm Cúc    Theo Gió Tết-nước rong-về bến củ
Cành Mai nở vàng tươi mừng hạnh phúc        Nhớ rất nhiều mà sao như chưa đủ
Vạn Thọ, Mồng Gà, hoa Huệ lừng thơm          Vì nơi nầy chẳng có một dòng sông
Gió chiều về thoang thoảng một mùi rơm      Ðể chiều nay ba mươi Tết nước rong
Con Cút lủi mất tiêu bên bờ rạ                        Nỗi thèm khát muốn nhìn con nước lớn.
Ai quết bánh phòng xóm trong nghe rộn rã
Xuồng chở mình về lại xóm nhà xưa
                    Huỳnh Ngọc Diêu, France


                      user posted image


                                            Con Ở Nơi Nầy

Con ở nơi nầy chẳng thiếu thứ chi                Mùa đông ở nơi nầy cảnh vật héo hon
Chỉ có thiếu ánh mắt nhìn của mẹ                Mà con thấy trong tim mình ấm áp
Mắt dịu hiền dõi theo từ tấm bé                    Dòng chử mẹ hiền hiện ra trước mắt
Dắt dìu con theo mỗi mỗi bước đi                "Gắng học ở người để tiến thêm xa"

Con ở nơi nầy chẳng thiếu món chi              Con ở nơi nầy phương tiện của người ta
Thức ăn hàng ngày cao lương mỹ vị            Xa lộ thênh thang đêm ngày tấp nập
Sao vẫn nhớ cơm nhà mình bình dị              Sao vẫn nhớ con đường vào thôn ấp
Tộ kho khô canh rau nhút đậm đà                Kẻo kẹt vai gầy mẹ gánh chợ xa

Con ở nơi nầy tiếng lạ của người ta              Con ở nơi nầy rộn rã giấc mơ
Mà như có tiếng mẹ hiền thoang thoảng    Ðêm nằm ngủ thấy về bên gối mẹ
Thuở ấy học thì bù đầu con toán                  Bè bạn bà con sum vầy vui vẻ
"Ðêm khuya rồi ngủ một chút đi con"          Chén rượu đong đầy dìu dặt lời thơ


                                      Huỳnh Ngọc Diêu, France


            user posted image
        Từ tranh màu nước khổ 40x55 của họa sĩ Tam Anh: tác phẩm BÁN HÀNG RONG

                                  Xin Thong Thả

                             
          Hỏi bạn bè mái tóc bạc nhiều chưa
              Xin chầm chậm chờ ngày ta gặp lại
                    Ta sẽ cười vui như một thời trẻ dại
                        Chút hồn nhiên như thuở mới vào đời
                              Nhắc nhở nhau những năm tháng tuyệt vời
                                  Dẫu cuộc sống vẫn còn như mới lạ
                                        Bên tách cà phê đen hay ly trà đá
                                            Kỷ niệm theo về càng lúc càng đông
                                                  Con nước đầy tiếng bìm bịp trên sông
                                                      Như đưa tiễn đám lục bình trôi dạt
                                                            Lũ chúng mình như hoa bèo phiêu bạt
          Vẫn mơ về con bến nước ngày xưa
              Dẫu cuộc đời sớm nắng với chiều mưa
                    Những kỷ niệm như vẫn còn nguyên mới
                        Chiếc xuồng nhỏ khi những ngày xuân tới
                              Ôm ấp đầy những gánh lúa vàng hoe
                                  Vui pháo xuân bằng khí đá ống tre
                                        Ðêm canh thức ngồi canh nồi bánh tét
                                            Chị xên mứt và anh ngồi nghe hát
                                                  "Út Trà Ôn" từ máy hát cổ xưa
                                                      Hỏi bạn bè mái tóc bạc nhiều chưa?
                                                            Xin thong thả chờ ta ngày gặp lại

                                       
                                    Huỳnh Ngọc Diêu, France

                    user posted image
      Từ tranh sơn dầu khổ 55x72 của họa sĩ Tam Anh: tác phẩm HOA QUỲNH ANH


                                          Ngộ Cố Nhân


    Lâu quá vui mừng ngộ "cố nhân"                          Chai rượu hàn huyên vẫn cứ đầy
          Thao thao bất tuyệt chuyện ngày xuân                Trên bàn bao thuốc vẫn còn đây
              Chuyện xưa có chuyện như quên mất                  Hóa ra hai đứa đều kiêng cữ
                    Nhắc lại rồi ta cũng nhớ lần                                    Sức khoẻ mong sao được đủ đầy

    Trao nhau tin tức bạn bè ta                                    Ðiệu hát xàng xê thật trữ tình
          Ðứa ở nơi nào đứa rất xa                                        Làm sao thương quá khoảng trời xanh
              Biết anh giờ đã lên ông ngoại                                  Ru con giờ lại ru cho cháu
                    Hoa hậu trường xưa đã hóa bà                              Mà ngỡ như ru giấc ngủ mình

    Ta ngồi kể lại chuyện ngày hoa                            Nắm níu rồi ra cũng phải xong
          Ðơn giản mà sao rất đậm đà                                Kẻ về giữ cháu kẻo con trông
              Những chuyện đã qua nhiều thế hệ                        Kẻ lo thủ tục ngày hưu trí
                    Mà mình cứ nghĩ mới hôm qua                              Tay xiết tay nhau, chút mủi lòng


                                      Huỳnh Ngọc Diêu, France




--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Apr 19 2007, 04:28 AM
Gửi vào: #16


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72



QUOTE
Về Giữa Bạn Bè


Ðêm nằm mơ ta về thăm phố thị                   Quên lối xưa về vui chân khắp nẻo
Bè bạn anh em tứ tán quay về               Hàng dương xanh êm lặng khóc tình ca
Nghe rất thèm một tách nhỏ cà phê             Chuyến xe nào đưa tình nghĩa đi xa
Bên góc phố dưới tàn cây trứng cá            Ðể nối lại những vùng ta thương nhớ

Chợ sớm hừng đông mẹ già vội vã            Quê biển cụ Ðồ trung trinh muôn thuở
Kẽo kẹt gánh hàng thơm cải thơm rau        Ðất đạo ngọt ngào hương vị lôm chôm
Chuyến đò đầy buổi sáng xôn xao            Chuông giáo đường êm ả buổi hoàng hôn
Rẽ sóng nước xô lục bình trôi dạt                     Nhắc ai đó bước đời luôn ngắn ngủi

Lúa chín đầy đồng hương thơm ngào ngạt                       Dù biết cuộc đời luôn đi tới
Dừa đứng từng hàng tàu lá vẫy tay                 Mà tim mình vẫn quay lại sau lưng
Bạn bè ta trong quán nhỏ lai rai                  Ðập mãi hoài điệp khúc của mùa xuân
Dĩa sò huyết bên đế nồng hương mới                       Mà cứ để giấc mơ làm trăn trở

Ngôi trường ấy bao vật dời sao đổi               Khi bừng tỉnh chợt nghe lòng bỡ ngỡ
Vẫn còn nguyên bên hồ nước xanh rì            Ðất lạ quê người cuộc sống bủa vây
Biết cánh chuồn nhân ngãi dễ bay đi                 Trong đêm dài lòng dạ ngất ngây
Tên Chung Thủy trách thầm ai bạc bẽo         Rồi cứ đếm cứ thương từng khuôn mặt


Huỳnh Ngọc Diêu- 6/1997


user posted image
user posted image




Xin Nhắn Giùm


Người có đi về bến bắc xưa                         Lang thang hàng xóm buổi trời trưa
Cho ta gợi nhớ chút trời mưa                          Nắng đốt bên sông mấy rặng dừa
Lục bình trôi dạt theo dòng nước                           Xin đốt giùm ta hình bóng củ
Sông rộng cồn xa mấy rặng dừa                 Cho mình quên chút chuyện ngày xưa

Người có đi về quán nửa đêm                                Đất biển về thăm mộ cụ Đồ
Cho ta nhắn gởi chút niềm riêng                           Xin giùm ta nhé chút hồn thơ
Tro tàn dù nguội theo năm tháng                          Tháng năm lưu lạc đời cơm áo
Đừng để vô tình lửa khơi lên                               Thơ của người xưa có nhạt mờ

Nếu có ngày nào qua bến xe                                 Tình cờ ai hỏi cố nhân đâu?
Uống giùm ta nhé tách cà phê                               Xin dối tình ta đã nhạt màu
Xôn xao hàng quán đêm hừng sáng                           Thơ xưa đã đốt thành tro bụi
Tâm sự chia nhau nghĩa bạn bè                                Bạt ngàn tông tích biết ra sao?

Người có đi qua mấy cánh đồng                       Ta nhắn làm sao được với người
Hái giùm ta mấy đóa hoa vông                            Mười năm là nỗi nhớ không nguôi
Môi ai còn đỏ thời con gái                                    Nói chi cũng chỉ là ngang trái
Hay đã phôi phai nhạt má hồng                            Xin để dòng đời lặng lẽ trôi.


Huỳnh Ngọc Diêu, Hè 1995

Mời nghe:CHÂN CẦU NƯỚC CHẢY/Nhạc NguyễnTấtVịnh/thơPhạmXuânSinh/hátTấnÐạt


Le Feu De Cheminée

Un rêve si simple
Mais un bonheur si grand
Quand on peut diner(^) ensemble
En regardant le feu dansant
En entendant les bois qui chantent dans la cheminée
Un rêve si simple
Et la joie si grande
À la même table, on partage les idées de la vie
Du boulot, du temps et des soucis
La chaleur sort de la cheminée
Envahit la salle
Et réchauffe les âmes
Des plats traditionnels, du temps d'aimer
Soulagent les sentiments et réveillent les souvenirs
Le rêve si simple
La joie si grande
Partagée entre les générations
Combien de fois par an pour le repas
Combien d'heures pour les rencontres
La vie, si gentille nous rassemble
Et tend les pièges pour nous séparer
Des choses si simples, si dures
Merci Seigneur de nous avoir donné des conditions
Pour réaliser les rencontres
Dernière chanson du bois dans la cheminée
Dernière valse du feu sont achevées
Le temps passe si vite avec les rencontres
Mai le feu procure une chaleur
Qui reste toujours au fond du coeur.


Huynh Ngoc Dieu, Novembre 1998


Beignets Flambés

Légère comme une bise, doux comme un baiser
La cuillère embrasse les beignets et fait flamber
Le feu bleu de l'espoir, jaune comme la joie
Danse des valses et creuse la mémoire.

Les beignets gémissent, racontant une histoire
Le mistral souffle et la pluie envahit dehors
La ville mouillée, froide comme des glaces
Mais nos coeurs sont chauds comme les beignets sur la table.

Tes mains tremblantes couvrent les miennes
Tes yeux rêvent sur les feux qui flambent à peine
Les dernières danses de tango aux couleurs jaunes
De plus en plus s'abaissent pour s'éteindre.



À quelle heure le train va partir dans la nuit
À travers des milliers de kilomètres de pays
Encore combien de temps, on reste ensemble
Échauffés par la chaleur qui brille dans mon âme.


Huynh Ngoc Dieu, Mai 1999



Xin Nhắn Dùm Ta Lời Tạ Tội

Dòng sông vẫn chảy cảnh như xưa
Bến bắc còn đây với nắng mưa
Chỉ thấy lá cờ nay đổi khác
Lục bình lay đọng dưới chân dừa

Quán vắng không người lúc nửa đêm
Đường xưa còn đọng nổi niềm riêng
Có ai nhắn nhủ lời phi lộ
Trời đã ban mai ánh nắng lên

Thứ bảy chiều xưa ra bến xe
Nhâm nhi quán cóc tách càphê
Dòng xe vẫn chạy đường xuôi ngược
Khơi lại niềm riêng nhớ bạn bè

Xe chạy ngang qua mấy cánh đồng
Giữa đường trơ trọi một cây vông
Vẫn trơ thân giữa trời sương gió
Có phải còn mong chút nắng hồng ?!

Dạo quanh lồng chợ buổi trời trưa
Thấp thoáng bên sông mấy liếp dừa
Cái Cối nhịp cầu ai đã bước
Ân cần chứng tích của ngày xưa

Câu đối đình xưa nhớ cụ đồ
Ngàn năm ghi lại mãnh hồn thơ
Tháng nămthân phận niềm chua chát
Kỷ niệm giờ đây đã nhạt mờ

Dáng cũ học trò nay ở đâu ?!
Tình xưa vẫn tỏa rạng muôn màu
Bổng dưng ta thấy thời gian đọng !!!
Ẩn hiện trong ta một bóng mờ

Bến đò còn đó cố nhân đâu ?!
Có phải thời gian xóa nhạt màu ?!
Lặng lẽ một mình bên quán vắng
Phương trờ phiêu bạc biết làm sao ?!!!

Chẳng phải ta quên chẳng phải người
Ba mưoi năm lẽ có nào nguôi
Xin nhắn dùm ta lời tạ tội
Dòng đời lặng lẽ cánh hoa trôi !!!
H.H


Người xưa đâu !!!
Ba mươi năm đã đủ là xưa !
Đưa khách con đò đội nắng mưa
Phất phới cờ bay hồng nước bạc
Nước trôi cuốn xoáy dưới chân dừa

Đường vắng mình ta giữa bóng đêm
Bao nhiêu kỷ niệm nổi niềm riêng
Ánh trăng bàng bạc soi cô lữ
Đợi đến ngày mai nắng sẽ lên

Ngã vào tỉnh lỵ dập dìu xe
Bên đường quán nhỏ tách cà phê
Độc hành trơ trọi không quen biết
Chẳng thấy tăm hơi dáng bạn bè

Sóng mạ xanh om cả cánh đồng
Nhớ xưa chông nhọn bén tầm vông
Hành quân cẩn thận từng chân bước
Rốt lại cờ bay phất phới hồng

Vào đến trung tâm đúng giữa trưa
Bóng mát tàn che mấy liếp dừa
Lộ đỏ mãnh vườn nay đổi chủ
Tường cao nhà mới khác ngày xưa

Đọc án thơ xưa nhớ cụ Đồ
Tình yêu tổ quốc dậy hồn thơ
Tập Thơ Đồ Chiểu trong lòng nước
Còn có hay nay đã nhạt mờ

Hồn quê phản phất ở nơi đâu
Mà tấm tình chân đã nhạt màu
Chỉ thấy nhà cao không tổ ấm
Đêm buồn cố quận thiếu trăng sao

Chỉ mấy mươi năm vắng bóng người
Thâm tình còn đọng dễ nào nguôi
Tưởng trở về đây mừng giọt tủi
Nào ngờ năm tháng cánh hoa trôi
Hương Mỹ


Chia Sẻ

Một chút gì chung một chút riêng
Cho ta trút bỏ mối ưu phiền
Như thể ngày xưa bên quán cóc
Mình ngồi tâm sự tách phê đen


Một chút gì vui một chút buồn
Để mình chia sẻ với nhau luôn
Chia vui những lúc mình vui được
Và sẻ buồn khi những lúc buồn

(Đời quẩn quanh, bận bịu áo cơm
Phiền hà vây quanh mối lo toan
Ưu tư mệt nhoài theo năm tháng
Chợt tóc pha sương tình cũng già
)

Đời ví ta vào rọ áo cơm
Đè đầu ta xuống mối lo toan
Lôi ta sềnh sệch theo năm tháng
Và ép ta đi những lối mòn


Vì thế ta cần phải có nhau
Một lời một chử cũng tâm giao
Có khi cũng chỉ là thăm hỏi
Mà thấy làm sao quá ngọt ngào.


Huỳnh Ngọc Diêu, France 05,1996

user posted image



Chân Dung Người Xưa
Tặng họa sĩ Tam Anh (Tam Nhiều)

user posted image
Từ tranh sơn dầu khổ 57x75 của họa sĩ Tam Anh: tác phẩm CHẢI TÓC


Quán vắng một chiều mưa nghỉ chân
Nghe lòng sao xuyến mối buâng khuâng
Rượu nồng ấm lại đời phiêu bạt
Lời nhạc ru êm những nỗi lòng

Trên vách tường treo một bức tranh
Thời gian màu khói đã xây thành
Nhìn qua sao thấy như quen lắm
Nhắc lại cho ta một tấm tình

Phong cảnh xanh xanh một rặng dừa
Mấy tà áo trắng gió đong đưa
Chiếc xuồng lướt nhẹ trên sông rạch
Gợi nhớ trong lòng chuyện củ xưa

Chử ký quen quen của chính mình
Gợi về kỹ niệm khoãng trời xanh
Người xưa làm mẫu trong tranh ấy
Ánh mắt vẫn còn nét đẹp xinh

Mái tóc buông dài trên mé vai
Nét vô tư ấy chẳng hề phai
Trãi qua trên bước đời phiêu bạt
Tranh vẫn là tranh của mắt nai

Giây phút ngày xưa bỗng hiện về
Khoãng trời thơ mộng nở đầy hoa
Màu sơn như máu trong tim chảy
Trên chiếc cọ mềm nỗi thiết tha

Ta gởi hồn ta trong nét vẽ
Trong hình trong mắt cố nhân xưa
Tinh anh vẫn giử trong màu mắt
Dù cuốn theo đời mấy nắng mưa

Tháng ngày đã ký trong trang giấy
Con số ba mươi của khoảng đời
Tình xưa người mẫu còn son sắt
Hay tháng năm qua đã đổi dời

Ðã chót mang thân làm họa sĩ
Cho đời những nét vẽ thiên thu
Thời gian làm đổ trong màu tóc
Mà tấm tình xưa vẫn chẳng nhòa

Ta sống cho ta từng bức vẽ
Gởi hồn trong màu sắc thâm sâu
Nét dao trên lụa gằn sâu vết
Kỹ niệm ngàn năm vẫn bước đầu

Ta vẽ tuổi người trong tuổi thơ
Một trời hoa mộng một vùng mơ
Người xưa đã cách bao năm tháng
Giây phút tương phùng dạ ngẩn ngơ

Hỏi thăm cô bé bên quầy quán
Vóc dáng như người mẫu của trnah
Vẫn mái tóc dài buông vai phủ
Vẫn nụ cười tươi tỏa ý tình

Giải thích dịu dàng bé nói qua
Người tranh giờ đã cách bao xa
"Ngoại về với cậu qua bên ấy
Vui thú đoàn viên lúc tuổi già"

Ðơn giản mà sao mấy ngậm ngùi
Cuộc đời như thể áng mây trời
Nét xuân còn giử trong tranh ấy
Giờ đã tan theo với tuổi đời

Chén rượu tương phùng bên cố nhân
Chỉ là dư ảnh của ngày xuân
Sao nghe trong rượu pha mùi đắng
Người ở phương nào có nhớ cùng ?

Huỳnh Ngọc Diêu, 05-2001

____________________________________________________________________

user posted image



Từ độ đổi đời ...nhớ xuân xưa !

Từ độ đổi đời ta mất nhau
Trên đường quan tái chẳng tâm giao
Có ai cùng bước mà thăm hỏi
Chỉ thấy nơi đây chút nghẹn ngào

Tiệc rượu chưa tàn đâu cố nhân
Nhìn hoa đào nở nhớ bao xuân
Một mình men rượu pha môi đắng
Người ở bên kia có nhớ cùng

Xuân này lại nghĩ đến xuân xưa
Thương nhớ còn đây mấy mới vừa
Chỉ thấy tuyết hoa còn vướng lại
Giao mùa trở gió nổi cơn mưa !

Tem dán hình quê quả thật xinh
Biết bao chan chứa những ân tình
Đại dương chia cách muôn ngàn dậm
Cãm thấy hồn quê vẫn cạnh mình

Tưởng đã không còn gặp cố nhân
Nào ngờ thư đến nổi bâng khuâng
Đem bao thân thiết lời chan chứa
Bổng thấy trong tim phút xuất thần

Lại mùa xuân đến cố nhân ơi !
Có kẽ chào xuân mộng vở rồi
Tiếc nhớ thương nhiều cho số kiếp !
Lần tay mà đếm xác hoa rơi !!!

Tôi chỉ là người khách lãng du
Bao nhiêu mộng ước biến sa mù
Ngàn năm trơ trọi thành hoang đảo
Giữa tiếng kinh cầu nức nở ru !!!
HH .



Quán cũ ngày xưa!!!

Quán xưa, chốn cũ, bạn với ta!
Hãy ngồi xuống đây, nâng chén trà,
Đời mấy lần vui, mình đôi ngã!
Rượu đây mời bạn, uống cho say.

Quán cũ, ngày xưa, cơn mưa nhỏ!
Ly café đá, ngồi nhâm nhi,
Nặng nỗi suy tư, sắp đến thi,
Chuyến này mà trượt, quân trường gọi!

Quán cũ, tìm đâu, ở nẽo xa!
Không thầy, không bạn, chỉ mình ta,
Ly café đắng, làm sao uống?
Biết tỏ cùng ai, nỗi nhớ nhà!

ntkiếnhòa


Chân dung không nhìn thấy !!!

Đoạn cuối một đời đợi nghỉ chân
Nhìn qua chỉ thấy nổi bâng khuâng
Bao nhiêu năm tháng sông cùng núi
Chợt tỉnh cơn mê xé nát lòng

Chấm phá chưa tròn nổi bức Tranh
Vẽ rồi lại xé mãi chưa thành
Ngồi nghe mưa gọi sầu nhân thế
Chỉ dấu trong tim một khối tình

Lọng mát tàn che những liếp dừa
Bên bờ mương thoảng gió đong đưa
Xuồng câu như đọng thời gian lại
Để kể tròn câu chuyện cổ xưa

Ký ức hồi quang lại chính mình
Một đời rong ruổi mộng ngày xanh
Bức tranh trường cũ thành ly biệt
Dáng đứng học trò mái tóc xinh

Thời gian nặng chĩu cả đôi vai
Lằn roi đời quất mãi chưa phai
Gót chân rướm máu ngày phiêu bạc
Nghe lá thu vàng dẫm bước nai

Lối cũ còn đây đợi bước về
Trải đường thiên lý mộng hoàng hoa
Nửa đường chưa trọn lời tâm nguyện
Ảo vọng hay là nổi thiết tha

Dở chồng thư cũ tìm hơi hướng
Bước lại lối mòn nhớ dáng xưa
Hỏi hồn sông núi bao nhiêu lệ
Đổ xuống trần gian biến thác mưa

Ghi vào nhật ký từng trang giấy
Để nhớ lần qua một khoảng đời
Tình xưa hương lữa bền son sắt
Dù tháng năm trôi chẳng đổi dời

Dòng thơ đâu phải là thi sĩ
Ghi lại thời gian cánh lá thu
Bay theo cơn gió không còn vết
Chỉ thấy hơi sương nhuốm bạc đầu !

Từ độ người về mất tuổi thơ
Còn đâu hoa mộng nổi niềm mơ !
Người đem sầu đến cho nhân thế
Chủ thuyết người ơi! quá ngẩn ngơ

Lời máu nay trở thành nhất quán
Thần tượng tôn thờ một bức tranh
Em theo khẩu hiệu buồn năm tháng
Chẳng thấy trong em một chút tình!!!

Rồi tháng năm dài lặng lẽ qua
Tình quê giờ đã cách bao xa ?!
Em mang tư tưởng vào tranh đấu
Tạo dựng niềm tin ! đến cổi già

Từng bước em đi luống ngậm ngùi
Trái tim chai cứng chẳng tin trời
"Bàn tay ta làm nên tất cả"
Chỉ thấy lời em phỉ nhổ đời !!!

Không tưởng hoang tàn mất niệm nhân
Trời xưa hoa đỏ xóa tàn Xuân
Giờ em nuốt lệ môi thành đắng
Hối hận tràn tim đến tận cùng
H.H


--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post Apr 19 2007, 04:32 AM
Gửi vào: #17


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72





www.bentrehome.net hân hạnh chào mừng bạn Huỳnh Ngọc Diêu đến với Nhà Bến Tre.

** Ðối với khách viếng BếnTreHome, chắc có lần nghe về anh: Giáo Sư Trung Học Kiến Hòa trước khi đắc cử Dân Biểu Quốc Hội Lập Pháp.
** Mong thơ văn anh liên tục xuất hiện trên diễn đàn nầy
.
NhàQuê
____________________________________________________________________

Kính Chúc Năm Mới đến Ðồng Hương, Ðồng Nghiệp,Cựu Hs Trung Học Kiến Hòa & Gia Ðình!

Huỳnh Ngọc Diêu, France

____________________________________________________________________

Thơ Huỳnh Ngọc Diêu


user posted image
user posted image

QUOTE
Lời Chú Thích của NhàQuê:
*- Trường Trung Học Kiến Hòa mở niên khóa đầu tiên 1954-1955 với tên Trường Trung Học Công Lập Bến Tre. Năm 1958 tỉnh Bến Tre đổi tên thành tỉnh Kiến Hòa, nên trường cũng cải danh thành Trường Trung Học Kiến Hòa.
*- Trường bắt đầu có bậc đệ nhị cấp từ niên khóa 1960-1961, trước đó học sinh phải chuyễn sang Mỹ Tho để tiếp tục theo đuổi học trình nầy. Một lớp Ðệ Nhất A & một lớp Ðệ Nhất B đầu tiên được mở vào niên khóa 1962-1963. Cũng bắt đầu từ niên khóa ấy trường có đủ mọi cấp lớp.
*-  Trường được điều khiển cho đến 1975 bởi lần lượt các vị Hiệu Trưởng sau:
      1) Ông Nguyễn Văn Trinh (Trưởng Ty Tiểu Học kiêm nhiệm)
      2) Thầy Phùng Văn Tài    ( Từ Mỹ Tho sang)
      3) Thầy Nguyễn Ðình Phú  ( Sau là Giám Ðốc Nha Trung Học)
      4) Thầy Bùi Văn Mạnh      ( Từ Mỹ Tho sang)
      5) Thầy Huỳnh Phú Hiệp
      6) Thầy Trần Kim Quế       ( Sau là Chánh Sự Vụ Sở Học Chánh Kiến Hòa)
      7) Thầy Phan Thế Chánh
*-  Theo thiển ý của NhàQuê bài thơ trên nói về thầy Trần Kim Quế, là vị Hiệu Trưởng gắn bó lâu nhất với Trường Trung Học tỉnh nhà. Thầy hiện sinh sống tại Wachenheim, Germany

____________________________________________________________________

ĂN TẾT XỨ NGƯỜI


Dăm đứa ngồi quanh một cái bàn
Nắng chiều rơi xuống ngọn platane
Giờ nầy bên ấy đang vào tết
Chúng mình nâng rượu đón xuân sang

Có đứa làm như uống thật tình
Đế nầy thứ thiệt ở Tây Ninh
Mẹ tôi vừa mới lên ban sáng
Đem đến mà vui với chúng mình

Có đứa mơ màng nhắc chuyện xưa
Ngồi canh bánh tét buỗi giao thừa
Nghe tiếng vật kêu mà đoán vận
Năm nay tiền bạc sẽ dư thừa ?

Người ngồi im lặng mơ màng nhớ
Tết nọ về quê với xóm làng
Thăm viếng bà con bao xa cách
Bây giờ ngồi lại nhớ mênh mang

Lao xao cười nói bỗng êm re
Thâm thẫm lòng buồn chợt lắng nghe
Hoang vắng trong hồn như trỗi dậy
Trỡ về thực tế:Tết xa quê

Nâng ly để nói câu từ giã
Đứa trực ca đêm bước vội vàng
Đứa về ngủ sớm mai làm sớm
Tiệc TẾT chưa rồi đã dứt ngang

Giờ nầy bên ấy đang vào Tết
Bè bạn bà con trỗi tiếng cười
Trên chuyến mêtrô mùa đông lạnh
Nghe nỗi buồn đau xuống tuỗi đời
Huỳnh ngọc Diêu
Marseille Tết 2004


____________________________________________________________________

user posted image
____________________________________________________________________

user posted image


Un bouquet de fleurs MAI pour le TET

Selon la tradition Vietnamienne au jour de l?an
Je vous offre un bouquet de MAI
Car ce mot est symbole de chance

A vous mamies, papis
Que trois générations vivent unies dans votre famille
Que la santé assure une longue de vie

A vous papa, maman
Merci de votre merveilleuse tendresse
Réchauffant nos c?ur s au long cours de ces années
Un bouquet de Mai pour votre jeunesse oubliée
Pour porter la chance à vos enfants
Et conserver entre frères et s?ur s un lien d?amour

A vous couples de n?importe quels âges
Que votre union dure longtemps , comme magnifique voyage
Suivant le dicton Vietnamien :
« Plus que le gingembre est plus vieux plus il est piquant
et l?amour sera plus grand »

A vous les Jeunes de 21ème siècle
Parce que MAI signifie aussi DEMAIN
Je souhaite un heureux avenir
La réussite dans vos études et vos emplois

A vous tous , nos amis
Restons toujours fidèles
Partageons les moments de peine et de gaieté
Pour affronter la vie et ses difficultés

Un bouquet de MAI pour tout le monde
Avec les meilleurs v?ux du TET du Vietnam
BONHEUR, SANTE.
Que ce jour de l?an
Vous apporte une vie pleine de CHANCE
Huỳnh ngọc Diêu



user posted image



Tiếng Kẻng Trường Xưa
user posted image
user posted image
user posted image
user posted image


Thưa Thầy,

Chào mừng Thầy đến với đại gia đình Bến Tre. Năm trước xuống Nam Cali gặp Cô Hạnh, được tặng cho tập thơ của Thầy và cũng có xem qua hình ảnh của Thầy trong lần họp mặt nhóm Bến Tre. Bao nhiêu năm không gặp, rất vui khi nghe lại tin người Thầy cũ.

Mong được đọc thêm những vần thơ của Thầy.

KimNgân



Út Lúa chào anh NhàQuê, thầy Ngọc Diêu, cùng quý anh chị nhóm BếnTreHome thân mến,

Eo ơi, nghe thêm một ông thầy của trường trung học công lập xưa kia xuất hiện là nhỏ Lúa runnnnnnnnn, hổng biết hồi xưa ở trường thầy còn nhớ em hông nữa, vì huhuhu em học dỡ lắm thầy uiiii ( chi Ngân ơi, hỏi nhỏ chị ông thầy Ngọc Diêu dạy môn gì vậy chị, để Lúa ngẫm lại coi mình có ăn hột vịt lộn của thầy hông đó mà ! )

Dạ, em khoanh tay chúc Thầy cùng gia quyến năm mới an khương thịnh vượng và rất hoan nghênh chào mừng thầy tham gia vào gia đình BTre.

lúa chín


Eo ơi, nghe thêm một ông thầy của trường trung học công lập xưa kia xuất hiện là nhỏ Lúa runnnnnnnnn, hổng biết hồi xưa ở trường thầy còn nhớ em hông nữa, vì huhuhu em học dỡ lắm thầy uiiii ( chi Ngân ơi, hỏi nhỏ chị ông thầy Ngọc Diêu dạy môn gì vậy chị, để Lúa ngẫm lại coi mình có ăn hột vịt lộn của thầy hông đó mà !

Em Lúa,

Mình không có duyên học với Thầy Diêu vì lúc sau Thầy đã đi làm Dân Biểu rồi. Vì vậy em không có bị ăn trứng vịt của Thầy. Học trò gì mà quên mất Thầy, hèn gì cứ phải ăn trứng vịt hoài. Chị phải mời Thầy Gia vào cho em ...quỳ gối mới được.

Kim Ngân



huhu Sắp đón Giao thừa bị chị Ngân hù quỳ gối rồi đó ...Nhưng mà bi giờ em chấp thầy Gia đuổi được em, vì thầy già thầy chạy chậm kêkêkê...

Mà Thầy Diêu ơi, thầy làm Thơ hay quá, thầy có phải là dân Bến Tre thiệt hông vậy thầy ? Vì hồi đó có nhiều Thầy về miệt dưới BTre dạy rồi...BT đi dễ khó dìa thầy uiii. Thầy ở France, vậy Thầy có biết TâyMốngCái không, chỗ em ở đó, thầy ạ ! Sát biên giới Đức Pháp, em quen với hai ông Hít le và Na Po Lê On đó thầy. Hy vọng có dịp gặp nhau, thầy xuống em, em tháp tùng đi thăm thầy cô Trần Kim Quế nhe. Em biết tiếng Đức, chứ thầy nói tiếng Tây Đức nó bắt thầy đó !! hahha

Em hồi trước có làm bài thơ về Quài Dừa, thấy hình thầy post, em tặng Thầy và quý anh chị bài thơ Quài Dừa Xưa nha:


Quài Dừa Xưa

Trái Dừa hái xuống bổ đôi
Nửa dâng lên mẹ nửa thời đem theo
Dừa Xiêm mát liệm tình nghèo
Cây Dừa sai trái như sai tấm lòng
Đi xa có nhớ quê không
Trong tim mang một điều mong ước gì
Ước gì ta hóa chim Di
Bay về tổ ấm trên quài Dừa Xưa


tườngvi ( tự lúa chín ) - Cựu nữ sinh Trung học Công lập Kiến hòa




--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post May 8 2007, 04:24 PM
Gửi vào: #18


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72






Bàn tay kỳ diệu


Mấy chục năm rồi chẳng biết tin
Tình cờ qua xóm thấy tên quen
Dịp may ho cảm nên thân thuộc
Nhắc chuyện ngày xưa thỏa ý nguyền

Từ độ gót chân vui viễn xứ
Tuổi hồng bỏ lại ở sau lưng
Tháng năm bẩn chật đời cơm áo
Hình ảnh ngày xưa cũng nhạt lần

Thuốc chịu bạo ngày đã dứt ho
Sao lòng bỗng thấy mối buồn lo
Làm sao có được thêm cơ hội
Để được tay người chăm sóc cho

Gói thuốc ân tình vẫn với ta
Mang theo trong chuyến khởi hành xa
Hết ho, hết cảm mà không hết
Nỗi nhớ tâm hồn cứ xót xa

Huỳnh Ngọc Diêu
4-07




--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post May 8 2007, 04:34 PM
Gửi vào: #19


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72






Xứ Người Đón Tết

Vui gặp anh em buổi cuối tuần
Nhìn ra tuyết phủ trắng đầy sân
Ngó lên tờ lịch hay là Tết
Nhìn lại chung quanh thiếu kẻ thân
Quê nhà tết đến bao vui ấm
Xứ lạ Xuân sang tủi lẻ phần
Bạn bè xa xứ vui xum họp
Vẫn thấy như mình chẳng có Xuân

Phần thế của mình tựa áng vân
Tóc xanh pha bạc đã bao lần
Thời gian thắm thoát như tên bắn
Kỷ niệm xa vời tựa ánh sao
Đắng cay trỗi bước đời du thực
Buồn tẻ bao vây, lệ đổ trào
Đâu đây điện thoại kêu vang tiếng
Con nhờ giữ cháu, tiếng lao xao

Huỳnh Ngọc Diêu





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhNgocDieu
post May 9 2007, 05:03 PM
Gửi vào: #20


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 122
Tham gia: 23-January 06
Thành viên thứ: 72






Nghe Vọng cỗ bài Lưu Bình-Dương Lễ

Cuộc đời lối nhỏ cứ loanh quanh
Mộng lớn Văn chương sợi chỉ mành
Đâu phải Lưu Bình suy vinh nhục
Tìm đâu Dương Lễ kế cao thanh
Quẩn quanh cõi thế không đường thoát
Thơ thẩn hương quê chẳng sẵn dành
Nàng hỡi ! Châu Long trong giấc ảo
Nên đành thất trận chẳng đua tranh

Huỳnh Ngọc Diêu





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

5 Pages: V  1 2 3 > » 
Reply to this topicStart new topic
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 31st May 2020 - 07:51 PM