IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

3 Pages: V < 1 2 3  
Reply to this topicStart new topic
> ThơNhạcMùaVuLan, ThuThập
NhaQue
post Aug 20 2015, 09:48 PM
Gửi vào: #41


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,621
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





BÔNG HỒNG CÀI ÁO

(chuyện bây giờ mới kể)

Hồi còn ở Q4, tôi có lần ghé thăm nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, ông có đưa tôi xem cái cối giã trầu, quê tôi gọi là ống ngoáy. Đây là kỷ vật và cũng là báu vật mà nhạc sĩ suốt đời mang theo như hiện thân của mẹ. Nhờ vậy mà tôi mới hiểu tại sao nhạc phẩm“Bông hồng cài áo”lại quá thiết tha, làm rung động lòng người qua bao thế hệ.Và,nhìn vào kỷ vật nầy,tôi chạnh lòng nhớ đến mẹ tôi .

Tôi sinh ra trong thời kháng chiến, cái thời mà địa chủ trắng tay, ngô khoai nhiều hơn gạo, gia đình bị phá sản, mẹ phải sống một đời lam lũ, hàng ngày miệt mài bên luống cải, liếp sau, canh chừng nải chuối, buồng cau để đổi từng lon gạo . Hình ảnh mẹ in đậm trong trái tim tôi, nhất là lúc bóng chiều buông xuống, bóng mẹ lẫn trong bóng hoàng hôn, “ chiều rơi thoi thóp trên vài luống khoai, hiu hắt tiếng bà mẹ cười, vỗ về nồi cơm ngô đầy”. Đời từ muôn thuở, hoàng hôn của cuộc đời có vui bao giờ. Để con vui,mẹ phải gánh cả nỗi buồn, nụ cười hiu hắt chưa đến môi thì nỗi lo chợt tới, lo cho con ngày hai bữa. Cơm độn là của mẹ, cơm trắng là phần con.Tôi vô tư ăn bát cơm đầy. Những tháng ngày mùa đông giá rét, bếp lửa hồng của mẹ sưởi ấm lòng con, “ bên bếp lửa hồng, mẹ thức nấu ngô khoai”. Kỳ lạ thật, gia đình phá sản, mẹ thì vất vả sớm khuya mà tuổi thơ tôi rất êm đềm, đây chính là quãng đời đẹp nhất, phải chăng nhờ trái tim hồng của mẹ?

Nhưng thời gian là con nước trôi, hối hả chảy về đông, đẩy lùi tuổi thơ về dĩ vãng. Thời gian là như vậy:

Vậy đó, bỗng nhiên mà họ lớn
Tuổi hai mươi đến có ai ngờ
Một hôm trận gió tình yêu đến
Đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư (D.A)

Tuổi hai mươi, cuộc đời như hoa nở, tuổi của bướm hoa, tôi mải mê qua mấy ngõ hoa . Cũng có lúc ngồi dưới gốc mù u trách con bướm vàng không đậu mà quên chuyện học hành, quên cả người mẹ thân yêu ở chân trời cũ, đang kỳ vọng vào đứa con “ngoan” .May nhờ chút phước đức ở tiền kiếp còn sót lại, mà luôn gặp may trong thi cử.Ra trường,được bổ dụng làm giáo sư chánh ngạch hạng A,tưởng chừng như mình có cơ hội đền đáp công ơn cha mẹ . Nhưng, chiếc xe lịch sử quay ngược quá gấp, khiến cho kẻ tha phương rơi xuống vực sâu. Sau một đêm thức dậy: “Bừng con mắt dậy thấy mình tay không”. Tôi đã trở thành một con người vô sản( “sáng ra nhiều lúc không mua nổi/ một miếng bánh mì,một gói xôi”). Lên voi chưa được bao lâu thì phải xuống chó, gặp phải chó điên nên trở thành “Những con chim ẩn mình chờ chết”. Thúy Kiều tuyệt vọng, nhảy xuống sông Tiền Đường , tôi cũng toan tính nhảy xuống sông Cửu Long ,nhưng lại nghĩ đến người mẹ già đang tựa cửa ngóng trông nên trở lại với đời

Sài gòn – QN không xa lắm,chỉ mất 3 giờ(máy bay nhỏ), mà bấy giờ thì xa xôi vạn dặm, mấy lần định về thì đều lỡ hẹn vì ải nhân gian. Và, một lần trong thời bao cấp, tôi cũng về được quê hương. Khi chân bước trên con đường mòn quen thuộc, trời đã về chiều mà cái nóng tháng tư vẫn còn gay gắt, mẹ tôi đứng chờ từ đầu ngõ tự bao giờ. Mẹ “nắm áo người xưa ngỡ như giấc mơ”.Mừng vui khôn xiết. Nhưng vui sao nước mắt lại trào(?).Chỉ có mấy năm không gặp mà mẹ tôi gìa đi trước tuổi: vết thời gian hằn sâu trên vầng trán nhăn nheo, tuyết sương của cuộc đời nhuộm bạc mái đầu, đôi mắt mờ ngấn lệ trần như ẩn chứa một nỗi buồn xa vắng mênhmông.Hình ảnh này nay còn in dấu sắc màu trong trái tim khô héo của tôi. Mẹ quá khổ mà tôi không giúp được gì, chỉ biết buông tiếng thở dài như mẹ ngày xưa.Tôi ra đi với hai bàn tay trắng, lúc trở về cũng trắng cả đôi tay.Mẹ tôi thật vô phước vì sinh nhầm đứa con bất tài,vô dụng,nhưng tôi thì lại có phước vì được làm con một người mẹ hiền: bất hiếu nhưng mẹ vẫn thương, thương nhiều nhất, mẹ cho tôi một bầu trời đầy cả trăng sao

Cài đóa hoa hồng màu trắng lên chiếc áo mẹ vá năm xưa, con nhớ quá bếp lửa hồng của mẹ .Mẹ ơi ! khi con gượng đứng lên được với đời thì mẹ lại ra đi. Mẹ đi rồi thì tất cả cũng trôi theo.Mẹ là mùa xuân, nhưng mẹ đi rồi thì mùa xuân không đến.Mẹ là quê hương, nhưng mẹ đi rồi,con biết đi đâu,về đâu ? Sống cô đơn giữa chợ đời đông đúc như “ đóa hoa không mặt trời, như trẻ thơ không nụ cười, như bầu trời thiếu ánh sao đêm”…( Phạm Thế Mỹ- “Bông hồng cài áo” )

Saigon , Mùa Vu Lan-sám hối 2015





--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

3 Pages: V < 1 2 3
Reply to this topicStart new topic
2 Người đang đọc chủ đề này (2 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 24th October 2019 - 03:18 AM