IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

7 Pages: V < 1 2 3 4 5 > »   
Reply to this topicStart new topic
> DạoCảnhXemHuê
Nguyệt-Hạ
post Feb 16 2011, 07:15 PM
Gửi vào: #41


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 381
Tham gia: 12-October 07
Thành viên thứ: 578



2. Núi Vũ Di (tỉnh Phúc Kiến) trải rộng trên diện tích 60 m2, được UNESCO công nhận Di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới năm 1999. Đây là nơi có khu bảo tồn đa dạng sinh học lớn nhất vùng đông nam Trung Quốc. Vũ Di là quê hương của nhiều loại trà quý hiếm như Đại Hồng bảo trà và Hồng trà.



Vũ Di trong mây



Để tới núi Vũ Di, du khách phải đi thuyền trên sông Cửu Long, thăm động Loa văn thiên không có nơi chỉ rộng 30 cm.



3. Núi Tam Thanh nằm cách Ngọc Sơn, tỉnh Giang Tây 80 km về phía bắc, do ba ngọn Ngọc Tỉnh, Ngư Thủy và Vũ Hoa tạo thành.



Tam Thanh được công nhân là Di sản thế giới năm 2008



Nơi đây rộng 2.200 km2, được coi là công viên quốc gia Trung Hoa, với hơn 1.000 loài thực vật và 800 ngoài động vật




User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Feb 16 2011, 07:24 PM
Gửi vào: #42


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8



4. Núi Thương Nham nổi tiếng vì vừa có núi rừng hùng vĩ, vừa có những công trình kiến trúc nhân tạo mang tính lịch sử. Núi cách thủ phủ Thạch Gia Trang của tỉnh Hà Bắc 50 km về phía tây nam, gần tỉnh Thiểm Tây.



Thương Nham là một phần của Thái Hành Sơn, với đỉnh cao 1.000 m.



Các công trình nhân tạo càng tôn thêm giá trị của Thương Nham.



5. Võ Đang chỉ là một ngọn núi nhỏ ở phía tây nam tỉnh Hà Bắc, nhưng lại là trung tâm Đạo giáo Trung Hoa trong nhiều thế kỷ.





Những ngôi miếu của Đạo giáo trên núi Võ Đang.


Thái Sơn, Hoa Sơn, Hằng Sơn nằm trong Ngũ Nhạc - 5 danh sơn của Đạo giáo. Còn Nga My và Cửu Hoa lại là thánh địa của Phật giáo.



Thái Sơn là ngọn núi giàu tính lịch sử và văn hóa, nằm ở thành phố Thái An, tỉnh Sơn Đông. Đỉnh núi cao nhất là Ngọc Hoàng Sơn (hơn 1.500m). Trong hình là những bậc thang tự nhiên, được mệnh danh là "cây cầu bất tử".



Thư pháp trên đá.




Thái Sơn là một trong "Ngũ Nhạc" - 5 ngọn núi thiêng ở Trung Quốc. Những đền chùa trên sườn núi đã được xây dựng cách đây 3.000 năm.



--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Nguyệt-Hạ
post Feb 16 2011, 07:38 PM
Gửi vào: #43


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 381
Tham gia: 12-October 07
Thành viên thứ: 578





Hoa Sơn ở tỉnh Thiểm Tây, cách thành phố Tây An 100 km và cũng là một thành viên của "Ngũ Nhạc".



Hoa Sơn có 5 đỉnh núi. Đỉnh cao nhất nằm ở phía nam (2.160 m) và đỉnh thấp nhất phía bắc (1.613 m). Trong hình là bậc thang dốc đứng dẫn lên đỉnh núi.



Vách đá cheo leo, sừng sững.



Hằng Sơn ở tỉnh Sơn Tây, cũng thuộc "Ngũ Nhạc".



Ngọn núi này thường được gọi là Bắc Hằng Sơn, vì ở tỉnh Hồ Nam có Nam Hằng Sơn.



Những đền thờ của Đạo giáo dọc theo triền núi.



Nga My ở tỉnh Tứ Xuyên, cao hơn 3.000 m, là một trong tứ đại Phật giáo danh sơn của Trung Quốc.



Không gì kỳ vĩ hơn cảnh bình minh chuyển từ màu tía sang hồng trong biển mây nhìn từ Kim Đỉnh.



Trên một biển trời mây.







Cửu hoa sơn cũng thuộc tứ đại Phật giáo danh sơn Trung Hoa, nằm ở tỉnh An Huy. .



Nơi đây nổi tiếng với rừng cây xanh mướt và đền đài cổ kính, chủ yếu thờ Địa Tạng vương.



Du khách bốn phương thường tới đây để lên Đại Thiên Đài - đỉnh núi thiêng nhất của Cửu Hoa Sơn
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
kienhoa
post Feb 25 2011, 06:59 PM
Gửi vào: #44


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 114
Tham gia: 13-February 05
Thành viên thứ: 22






BẠCH HẠC LAN

















--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Apr 24 2011, 08:57 PM
Gửi vào: #45


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post May 18 2011, 04:44 AM
Gửi vào: #46


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Hình Ảnh Vài Nơi Trong DINH ĐỘC LẬP,

Mời Quý Vị Tự Nguyện Đi Viếng Bằng Slide Show -

Nếu Thấy "Dị Ứng Về Cờ Xí, Băng Rôn" Xin Thoát Ra!




Dinh Độc Lập


DINH ĐỘC LẬP









--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post May 24 2011, 09:57 PM
Gửi vào: #47


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8













--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Jun 5 2011, 11:27 PM
Gửi vào: #48


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





10 cái cầu YAHOO xếp vào loại KHỦNG KHIẾP NHẤT...., trong đó cái CẦU TRE(cầu khỉ = pont de singes) LẮC LẺO GẬP GHỀNH KHÓ ĐI của VN mình đứng thứ 9, trước cái cầu Hussaini của Pakistan xếp thứ 10
Le top 10 des ponts les plus terrifiants


1.Pont de l'Aiguille du Midi (France)
Impossible de ne pas avoir le vertige. Ce pont impressionnant se trouve dans les Alpes françaises, plus précisément sur un flan de l'Aiguille du Midi, dans le Massif du Mont Blanc. Il culmine à 3842m et on doit, pour y accéder, prendre un téléphérique dont le trajet dure plus de vingt minutes. Ce pont sert de passerelle fort utile pour traverser les deux côtés de l'aiguille.





2. Pont Royal Gorge (Colorado, USA)
Il est le pont suspendu le plus haut du pays. Construit en 1929, il n'a été protégé du vent qu'en 1982 et ce à plus de 280 mètres de haut et situé sur la rivière Arkansas...




3. Pont suspendu de Trift (Suisse)
Le fait de le traverser vous assure une décharge d'adrénaline phénoménale. C'est un pont piétonnier qui fut construit en 2004 pour pouvoir accéder à une cabane isolée par un glacier situé dans les Alpes suisses. L'impression est brutale, surtout depuis 2009, année durant laquelle ils installèrent des mains courantes. Le pont est à 99 mètres de hauteur.



4. Pont de corde de Carrick-a-Rede (Irlande du Nord).
Tout d'abord, personne n'est jamais tombé de ce pont. Toutefois, de nombreux touristes préfèrent revenir à leur destination par bateau plutôt que de reprendre ce pont. La plate-forme a été construite par des pêcheurs qui voulaient avoir accès à une petite île pour la pêche au saumon. Dans un premier temps, le pont était une simple plateforme de fortune, mais face à la curiosité des touristes, les autorités ont décidé de la remplacer par une construction plus stable avec deux rampes. Il fait 30 mètres de haut.



5. Capilano Suspension Bridge (Canada).
Construit en 1889, ce pont de planches de cèdre est très étroit et instable. Bien sûr, les vues sont magnifiques: une rivière longe la plate-forme au milieu d'une forêt, près de Vancouver. Si vous n'êtes pas Miedico, attendre le printemps prochain, les visiteurs peuvent accéder au pont par une série de passerelles suspendues qui se joindront à une falaise. Est de 70 mètres de haut.




6. Pont Mackinac (Michigan, USA).
A l'approche de ce pont, beaucoup deviennent si nerveux qu'ils sont incapables de le franchir. Les autorités du Michigan ont donc lancé un service pour les conducteurs qui déplacent votre voiture jusqu'à l'autre côté du pont.



7. Pont Ojuela (Mexique).
Cette plate-forme appartient aujourd'hui à une ville fantôme, désertée lorsque son activité minière a pris fin. A sa construction, l'ingénieur allemand Santiago Minghin n'avait utilisé que du bois. Le pont Ojuela est fort heuresement consolidé aujourd'hui par des câbles en acier. Il culmine à 100 mètres de hauteur




8. Pont de la baie de Chesapeake (Maryland, USA).
Avec ses 180 mètres de haut, le pont de la baie de Chesapeake relie l'est et l'ouest du Maryland. Traverser ce pont n'est chose aisée : les orages sont fréquents et la visibilité est par conséquent presque nulle. Par mauvais temps, les voitures doivent s'arrêter au beau milieu de la plate-forme, et attendre jusqu'à l'arrêt total de la pluie.



9. Ponts de singes (Vietnam).
On l'appelle le pont de singes, parce qu'il se courbe quand vous le traversez. Sa structure est faite de bambou. Vous croiserez son chemin en visitant le delta du Mekong.



10. Hussaini Pont Suspendu (Pakistan).
Attention, ce pont est réservé au plus aventureux d'entre vous. Très peu stable, il traverse la rivière Hunza, célèbre pour ses forts courants. Comme si la tâche n'était pas déjà ardue et effrayante, on peut observer, lorsqu'on le traverse, les restes de l'ancien pont et de ses bois cassés et câbles suspendus...






--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Jun 6 2011, 07:09 AM
Gửi vào: #49


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8



Nguyệt Hạnh chuyển

Huế Thu Nhỏ

(Ở Sài Gòn)


Quần thể di tích Huế được tổ chức UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới đầu tiên của VN ngày 11/12/1993. Kể từ đó, Huế đã trở thành 1 địa danh nổi tiếng, 1 điểm đến không thể bỏ qua đối với hầu hết du khách trong và ngoài nước. Tuy nhiên, không phải ai cũng có dịp được đến Huế để ngưỡng lãm vẻ đẹp mộng mơ huyền hoặc cuả mảnh đất Kinh Thành hoặc không ít những người con xứ Huế đã đi lâu lắm mà vẫn chưa có dịp trở về… Những ai như vậy nễu đang sống ở Sài Gòn một lúc nào đấy có thể đến thăm “ Ngự Lâm Viên” ở quận 9, chỉ cách trung tâm tp khoảng 20km để như được thấy Huế, được hiểu thêm về Huế với những giá trị văn hóa riêng có.



Tác giả của Huế thu nhỏ là anh Nguyễn Thanh Tùng - người gốc Huế vì thé chẳng mấy khó hiểu khi anh rất " nặng tình " vơí mảnh đất quê hương.Đáng nói ở đây là tình cảm ấy đã trở thành 1 niềm thôi thúc được mang Huế đến với nhiều người hơn.được làm vơi đi phần nào nỗi nhớ nhà của những người xa xứ và được truyền 1 chút cảm hứng cho thế hệ măng non....

Sau nhiều năm ấp ủ ý tưởng và sau 5 năm xây dựng (2002-2007) Huế thu nhỏ đã được hoàn thành.Mô Hình ko chỉ giữ được cái hồn của kiến trúc mà còn làm du khách ngạc nhiên,thán phục về sự tinh tế,tỉ mỉ trong việc tái hiện di tích chính xác đến tựng chi tiết với tỉ lệ thu nhỏ nhiều lần.

Trong thực tế,nhiều di tích trong đại nội đã bị hư hại hoặc phá hủy bởi chiến tranh và sự bào mòn của thời gian.Thành công lớn nhất của Huế thu nhỏ có lẽ là sự tái hiện lại tất cả các công trình trong khu Hoàng Thành và Tử Cấm Thành như được xây dựng ban đầu dười thời vua Gia Long và Minh Mạng



Theo truc duong trung dao, ban co the thay cot co, cua Ngo Mon, san dai trieu, Dien Thai Hoa, Dai cung mon, Dien Can Chanh, Dien Khon Thai.



Ben tay phai( nhin tu ngoai vao) la Thai Mieu, Trieu mieu, Phu Noi Vu, Vuon Co Ha



Vuon Co Ha nhin tu phia sau (tai Hue dud a duoc len ke hoach nhung khu vuc nay chua duoc phuc dung, nen co le day la cach tot nhat de co khai niem co ban ve cong trinh nay)

Phia tay trai la Hien Lam Cac, The Mieu, Hung mieu, Dien Phung tien, cung Dien Tho, cung Truong sanh



Qui mo cac cong trinh ti hon nhin tu cua Hien Nhon



Cac chi tiet kien truc du nho van dam bao su tinh te





Lang Minh Mang the hien su trang nghiem



--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Jun 6 2011, 07:29 AM
Gửi vào: #50


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Lang Minh Mang the hien su trang nghiem



Lang Tu Duc day chat tho



Lang Khai Dinh – su cau ki do ket hop kien truc A- Au





Dien Hon Chen (The Temple of jade Cup)



Chua Thien Mu ( Thien Mu Pagoda)



Cau Truong Tien (giong ghe chu!)



Nhung ai yeu Hue va mong muon tim hieu ve Hue, " Ngu Lam Vien" la mot diem den rat huu ich!



--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Jul 21 2011, 10:36 PM
Gửi vào: #51


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8






--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Aug 17 2011, 07:34 PM
Gửi vào: #52


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Những Dòng Sông Đẹp Nhất Trên Thế Giới:



Río Futaleufú, Chile and Argentina




Cano Cristales River, Northern Colombia




Zambezi River, Zambia and Mozambique




Yangtze River, China




Danube River, Central Europe



Slide Show: Ảnh Các Con Sông Đẹp Trên Thế Giới





--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Aug 24 2011, 04:46 PM
Gửi vào: #53


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Hoa FUGI

(Nguyễn Thị Ngọc Mai, Chs/THKH1957 chuyển)



Những chùm hoa đủ sắc màu long lanh dưới nắng, trải dải trên diện tích hàng trăm mét vuông, cảnh tượng này không khỏi khiến bất kỳ du khách nào tới công viên hoa Ashikaga ở thành phố Ashikaga, tỉnh Tochigi, Nhật Bản phải ngỡ ngàng.





Loài hoa đẹp đến mơ màng đó có tên gọi là Fuji hay còn gọi là hoa Tử đằng. Người dân Nhật Bản vốn coi đây là loài hoa tình yêu, tương tự như hoa hồng ở các nước phương Tây. Mùa hoa Fuji nở rộ vào khoảng giữa tháng 4 cho tới giữa tháng 5 hằng năm.














--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Aug 25 2011, 11:12 PM
Gửi vào: #54


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8







Những giàn hoa Fuji tím ngắt cả một góc công viên. Đó chính là những nhánh cây của các cây hoa Fuji trên 100 năm tuổi. Vì tán của nó quá rộng, nên các cành được đỡ trên những giàn nhân tạo, để khi trổ hoa, những trùm hoa sẽ rủ xuống phía dưới, tạo thành những cơn mưa hoa tím đẹp lung linh.







Được biết, tại công viên Ashikaga có tới hơn 1.500 cây hoa Fuji có tuổi thọ trên 100 năm, như vậy các bạn tưởng tự xem khi mùa hoa nở rộ, công viên này sẽ thế nào nhỉ?











--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Sep 23 2011, 02:42 AM
Gửi vào: #55


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622






Bài nầy sẽ đưa vào "Dạo Cảnh Xem Huê" đầu tháng 10-2011/Còn nhiều hình ảnh kèm theo, nhưng mỗi lần đăng trang BTH chỉ cho giới hạn, nên người phụ trách đăng xin bỏ bớt- NQ


Bài nầy cô Tô Thị Hoa chuyển qua Email cho BTH

Hoa Cà Phê Nở Trắng Trời Tây Nguyên

Ngày đầu xuân, tôi theo chân một người lái xe lên vùng đất Tây nguyên và tìm đến những rẫy cà phê bạt ngàn nơi đây để một lần được thấy cái mà ông gọi là “trắng trời cà phê".

Tây Nguyên cứ cuối tháng 2 và đầu tháng 3 là mùa hoa cà phê. Cũng như tôi, nhiều người đã từng thấy những trái cà phê đỏ mọng, từng uống những ly cà phê đen đậm đà nhưng ít ai biết rằng cà những rừng hoa cà phê nở trắng khắp những sườn đồi đất đỏ Bazan đẹp dịu dàng đến thế.



Hoa cà phê không nở từng bông hay từng cây riêng lẻ. Vào mùa tưới như cách gọi của những người dân trồng cà phê, những chùm hoa thi nhau đua nở khắp những nương rẫy bạt ngàn. Những bông hoa trắng kết thành từng chùm lớn và những cành cây mang đầy chùm hoa kéo dài từ thân tới đầu cành.







Nếu như tháng 11 đến Tây Nguyên bạn sẽ thấy những thân cây cà phê đỏ rực với trái chín trĩu cành, thì tháng 2 đến cả rừng cả phê như mang trên mình chiếc áo mới với nền xanh của lá non và trắng muốt của vô vàn những bông hoa đang khoe hương sắc.



Hoa cafe vối bung từng chùm trắng xóa



Hoa cafe robusta chúm chím


Bước đi trong những hàng dài cà phê hay đứng trên cao nhìn ra xa xa tôi mới hiểu được cái mà người lái xe già gọi là “trắng trời cà phê”. Dưới nền trời xanh trong những bông hoa trắng như vươn mình để đón nhận nắng xuân ấm áp, để khoe vẻ đẹp giản dị nhưng tinh khiết như những con người của vùng đất cao nguyên hiền hòa mà hiếu khách này.




Sáng sớm, khi mặt trời vừa lên những giọt sương đên chưa tan còn đọng lại trên những chùm hoa nho nhỏ. Sải bước chân trên những con đường đất đỏ trong những rẫy cà phê bạn sẽ được thỏa thích ngắm nhìn những đàn ong bướm bay dập dìu trên những cành hoa để tìm kiếm mật ngọt.



Không khí trong lành cộng với mùi hương nồng nồng nhưng lại ngọt ngào khó tả mang lại cho ta một cảm giác bình yên và khoan khoái như đang được thả hồn mình vào một bản nhạc du dương sâu lắng của thiên nhiên và đất trời mùa xuân.



Mùa hoa cà phê những người nông dân cũng nhộn nhịp chăm tưới, là mùa của những đôi trai gái hò hẹn yêu đương. Giữa mênh mông của rừng cà phê, bên những cành hoa trắng ta có thể bắt gặp những nụ cười hồn hậu, chân chất của những chàng trai cô gái người dân tộc đi làm rẫy.



Nụ cười hồn nhiên của những em bé trong vườn cafe hoa nở trắng muốt


Mùa hoa cà phê lại về mang theo niềm vui và hy vọng của những người trồng cà phê về một năm được mùa. Mang theo niềm tin của những người nông dân

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Sep 23 2011, 07:55 PM
Gửi vào: #56


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Nghệ Thuật Uốn Cây

(Nguyệt Hạnh Sưu Tầm và Gởi)
















--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Oct 4 2011, 06:21 PM
Gửi vào: #57


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Tượng Nữ Thần Tự Do



The Statue Of Liberty, NY


Bức Tượng Nữ Thần Tự Do là một món quà thiện chí của nhân dân Pháp tặng cho nhân dân Hoa Kỳ và được đặt trên một hòn đảo nằm trong hải cảng New York, hoàn thành vào năm 1886. Tượng Nữ Thần Tự Do là một nữ đại sứ của tình huynh đệ giữa hai quốc gia Pháp và Hoa Kỳ, với nước Pháp chủ trương « Tự Do, Bình Đẳng, Huynh Đệ » (Liberté, Égalité, Fraternité), kết hợp với lòng trông đợi của người Mỹ về « Đời Sống, Tự Do và việc theo đuổi Hạnh Phúc » (Life, Liberty and the Pursuit of Happiness).

Hơn một thế kỷ về trước, một nhà điêu khắc người Pháp đã phác hoạ ra bức tượng này rồi kể từ đó, bức tượng Nữ Thần Tự Do đã là một biểu tượng độc đáo của miền Bắc Mỹ. Đây là hình ảnh của một nhân vật chịu đựng, khắc khổ, cương quyết với cánh tay vươn cao, giơ lên ngọn đuốc để đón tiếp hàng triệu người di cư tới miền đất mới của Bắc Mỹ, họ là những người đi tìm kiếm một đời sống tốt lành hơn cùng với các tự do chính trị và tôn giáo. Tượng Nữ Thần Tự Do biểu hiện các lý tưởng về lòng trắc ẩn, sự an toàn, niềm hy vọng, sự hướng dẫn và trên hết là chủ trương Tự Do của các nhà lập quốc Hoa Kỳ. Bức tượng cũng là niềm tin của nhiều sắc dân tha hương trên Thế Giới.

Từ cuối thế kỷ 18, dù cho là nước dẫn đầu trên Thế Giới về các tư tưởng Dân Chủ, nước Pháp chỉ trải qua hai thời kỳ Cộng Hoà ngắn ngủi, thời kỳ thứ nhất vào thập niên 1790, tiếp theo cuộc Cách Mạng Pháp và nền Cộng Hoà thứ hai giữa các năm 1848 và 1852. Tại nước Pháp, hai thể chế quân chủ và đế quốc (empire) đã tồn tại lâu dài, khiến cho người dân nước Pháp đã quen với lòng trung thành với nhà Vua. Cấu trúc chính trị của nước Pháp chỉ thay đổi vào năm 1870, sau khi nước Pháp thua trận Chiến Tranh Pháp-Phổ (the Franco-Prussian War) với hậu quả là sự sụp đổ của đế quốc Pháp do Hoàng Đế Napoléon III lãnh đạo. Từ nay bắt đầu nền Cộng Hoà Thứ Ba.

Mặc dù phải sống dưới vương quyền, trong lòng người dân Pháp sống vào thế kỷ 19 vẫn còn ý thức đối kháng lại thể chế quân chủ, vì họ cho rằng vương quyền là một hình thức chính quyền không đáng được duy trì. Hợp Chủng Quốc Bắc Mỹ được thành lập vào thế kỷ 18 và trong hơn 100 năm theo đuổi thể chế Cộng Hoà, nên hình thức chính quyền của Hoa Kỳ đã khác biệt với các chế độ quân chủ của châu Âu. Rồi do các ý tưởng và ước vọng về cuộc Cách Mạng Pháp 1789 đã không bao giờ tàn lụi đối với nhiều người Pháp, và cũng do chính quyền Cộng Hoà của Bắc Mỹ là sự thể hiện lý tưởng của ngưới Pháp về « Tự Do, Bình Đẳng, Huynh Đệ » trong thời đại của Lý Trí, nên bức tượng Nữ Thần Tự Do đã là một sáng tạo để tượng trưng cho các lý tưởng kể trên và là một hiện thực của câu nói « Tự Do Chiếu Sáng Thế Giới » (La Liberté Éclairant Le Monde).

1 - Các nhân vật có công đầu

Ông Edward de Laboulaye là một nhà luật học, một giáo sư, một diễn giả được nhiều người biết danh tiếng và cũng là một chuyên viên về Lịch Sử Hiến Pháp Hoa Kỳ. Năm 1865, ông Laboulaye đã tổ chức một bữa tiệc trong đó các người tham dự đã thảo luận về việc cần phải dựng nên một kỷ vật để tượng trưng cho tình cảm của nước Pháp đối với cuộc Cách Mạng Hoa Kỳ, bởi vì tại cuộc Cách Mạng này, nhiều người Pháp đã chiến đấu và đổ máu cho nền Độc Lập và Tự Do của Bắc Mỹ. Trong cuộc thảo luận, ông Laboulaye đã tin tưởng rằng dân chúng Hoa Kỳ đã yêu mến Hầu Tước De Lafayette và các binh lính tình nguyện Pháp, cũng như họ đã kính trọng các vị anh hùng Mỹ vậy. Và tình bạn giữa hai quốc gia này không thể bị quên lãng.

Ông Laboulaye đã nói : « Nếu một đài kỷ niệm được xây dựng tại châu Mỹ như là một kiến trúc tưởng nhớ về nền Độc Lập, thì tôi cho rằng đài kỷ niệm đó nên được xây dựng bằng các cố gắng hợp tác, đó là một công trình chung của cả hai quốc gia và đó cũng là một điều tự nhiên ».


Frédéric Auguste Bartholdi in 1880


Trong số các thực khách có mặt tại bữa ăn đặc biệt đó, có một nhà điêu khắc ở tuổi 31, tên là Frederic Auguste Bartholdi. Về sau này, nhà điêu khắc đã nhớ lại như sau : “Cuộc đàm thoại đó đã hấp dẫn tôi mãnh liệt, đã ăn sâu vào trí nhớ của tôi”. Ông Laboulaye đã xác định lại quan điểm của mình về việc thực hiện một đài kỷ niệm và đã thúc dục Bartholdi nên qua châu Mỹ để « tìm ra một ý tưởng hay một kế hoạch có thể kích thích sự phấn khởi của quần chúng ». Ý tưởng về một bức tượng mô tả nền Tự Do đã ra đời sau bữa ăn định mệnh đó, nhưng việc thực hiện sáng kiến này phải chờ 21 năm, hay 3 năm sau khi ông Laboulaye qua đời.

Ý tưởng xây dựng một đài kỷ niệm thuộc về ông Laboulaye nhưng cỡ lớn của đài kỷ niệm đó lại do ảnh hưởng của kiến trúc Ai Cập. Năm 1856, ông Bartholdi qua thăm viếng miền đất của các Vua Pharaohs. Mức độ cổ xưa của các Kim Tự Tháp, tầm vóc vô cùng lớn lao của các lăng mộ đó đã ám ảnh nhà điêu khắc người Pháp này và ông Bartholdi đã phải bình luận rằng các công trình vĩ đại đó đã làm cho người ta quên đi hiện tại và bị ám ảnh bởi tương lai không giới hạn.

Ông Bartholdi trở lại du lịch Ai Cập vào năm 1869, khi người Pháp khánh thành Kênh Đào Suez. Việc thực hiện công trình kênh đào này là do ý muốn hiện đại hoá đất nước của vị Phó Vương Ismail Pasha và hai năm về trước, khi Phó Vương ghé qua thành phố Paris, ông Bartholdi đã có cơ hội đề nghị với Phó Vương nên xây dựng một bức tượng của một nữ nông dân Ai Cập (fellah) tay cầm một ngọn đuốc giơ cao. Đề tài của bức tượng là « Tiến Bộ » (Progress) hay « Ai Cập mang ánh sáng tới châu Á ». Bức tượng như vậy vừa là một biểu tượng của việc hiện đại hoá đất nước Ai Cập của Phó Vương, vừa được dùng làm một hải đăng đứng bên bờ kênh đào mới.

Trong hai năm làm việc có khi không liên tục, nhà điêu khắc Bartholdi đã hoàn thành được bản vẽ cuối cùng và một bức tượng nhỏ mô tả về kỷ vật dành cho buổi lễ năm 1869, nhưng vị Phó Vương vào lúc này không còn lưu tâm tới bức tượng hải đăng đó nữa và vì vậy, Bartholdi đã nhớ lại đề nghị của ông Laboulaye khi trước mà quan tâm trở về dự án của châu Mỹ.

Hình ảnh của một phụ nữ giơ cao lên một thứ gì đó, thường được dùng trong nghệ thuật của thời bấy giờ, vì thế việc phác hoạ bức tượng Nữ Thần Tự Do của châu Mỹ phải có những đặc điểm tương tự như bức tượng của một nông dân Ai Cập. Và ông Bartholdi đã giận dữ khi các báo chí cho rằng vì ông không bán được bức tượng cho Ai Cập nên đã dùng bức tượng này để bán lại cho Hội Đoàn Kết Pháp-Mỹ (the Society of the French-American Union). Lời tố cáo không công bằng này đã không cứu xét tới việc khảo sát và các năng lực trong nhiều năm của ông Bartholdi để làm phát triển các ý tưởng ban đầu và các công lao xây dựng bức tượng Nữ Thần Tự Do.

2 - Ông Bartholdi tới Hoa Kỳ



Năm 1869, ông Bartholdi đã đề nghị bức tượng « Tự Do » là một món quà của nhân dân Pháp tặng cho Hoa Kỳ nhân dịp kỷ niệm 100 Năm Hoa Kỳ độc lập. Năm 1871, để cứu xét sự khả thi này, nhà điêu khắc đã xuống tầu qua thăm Bắc Mỹ. Khi đứng trên con tầu đi vào hải cảng New York, ông Bartholdi đã nhận thấy ngay ảnh hưởng của địa điểm xây dựng đài kỷ niệm, vì nơi đây là hải cảng mà phần lớn các tầu biển đi vào Tân Thế Giới. Đây phải là chỗ lý tưởng đặt bức tương « Tự Do ».

Trí tưởng tượng của nhà điêu khắc người Pháp đã sống dậy : bức tượng « Tự Do » phải có hình dạng một nữ thần cổ điển, không giống một nữ nông dân Ai Cập, với vương niệm trên đầu và ngọn đuốc cầm trên tay giơ cao, tượng trưng cho nhân cách, uy quyền và sự giải phóng. Bảy mũi nhọn của vương niệm diễn tả sự tự do được toả rộng tới 7 lục địa và 7 đại dương, và ở dưới chân của bức tượng, cái xiềng đã bị phá vỡ, bộc lộ sự giải phóng khỏi bạo quyền. Một đặc điểm khác là trên tay bức tượng « Tự Do » có tấm bảng ghi Ngày Tuyên Bố Độc Lập của Hoa Kỳ : ngày 04/07/1776.

Vào cuộc viếng thăm Hoa Kỳ lần đầu tiên trong 4 lần đi khảo sát, nhà điêu khắc Bartholdi đã xúc động trước sự bao la, rộng lớn của lãnh thổ Hoa Kỳ, đã ngạc nhiên và khâm phục tốc độ phát triển và xây dựng quá nhanh các thành phố của người Mỹ, cho nên chỉ có tầm vóc thật lớn của bức tượng mới diễn tả được các quan điểm không giới hạn về thời gian và không gian, mới bộc lộ được các đặc tính của miền Bắc Mỹ.

Cuộc viếng thăm này cũng ở vào một thời điểm rất thuận tiện, vì trước đó vài tháng, Đế Quốc Thứ Hai của Vua Napoléon III đã bị sụp đổ và nước Pháp đã có một nền Cộng Hoà mới. Giữa hai nước Pháp và Hoa Kỳ đang duy trì một tình cảm đoàn kết và thân ái. Nhà điêu khắc đã lợi dụng được bầu không khí thiện chí tốt đẹp này để tạo nên các liên lạc cần thiết cho dự án của mình.

Trong các nhân vật mà ông Bartholdi đã làm quen, có ông John W Forney là chủ nhân tờ báo Philadelphia và sau này là đại diện của Hoa Kỳ tại cuộc Triển Lãm 100 Năm tổ chức tại Pháp, rồi cũng nhờ ông Forney, ông Bartholdi đã liên lạc được với Tổng Thống Hoa Kỳ Ulysses S Grant. Nhà điêu khắc cũng gặp nghệ sĩ John LaFarge, thi sĩ Wadsworth Longfellow, kiến trúc sư HH Richardson ... và cả cộng đồng người Mỹ gốc Pháp sinh sống tại New York, và nhóm dân này đã ủng hộ dự án xây dựng một đài kỷ niệm.

Năm 1871, ông Bartholdi lại qua Hoa Kỳ để lựa chọn địa điểm đặt bức tượng. Vào lúc này, các mô hình ban đầu của bức tượng Tự Do đã hoàn tất nhưng hoàn cảnh chính trị tại nước Pháp lại không ổn định. Nước Pháp mới thua trận chiến tranh Pháp-Phổ 1870 và phải bồi thường cho nước Đức 5 tỉ quan tiền (vào khoảng 1 tỉ Mỹ kim) và cho tới năm 1873, việc bồi thường vẫn còn tiếp tục và quân đội Đức vẫn còn chiếm đóng miền đông của nước Pháp. Mặc dù vào tháng 09/1870, chế độ Cộng Hoà được tuyên bố thành lập nhưng Quốc Hội Pháp lại do các người bảo hoàng chiếm ưu thế. Khi Quốc Hội chấp thuận một Hiến Pháp Cộng Hoà vào tháng 12/1875, thì dự án về bức tượng Tự Do đã được chính thức phổ biến vào một năm trước.

Ngày 06/1/1875, một bữa tiệc lớn được tổ chức để công nhận Hội Đoàn Kết Pháp-Mỹ (the Union Franco-American ). Ông Edward de Laboulaye đã là vị chủ tịch đầu tiên của hội này. Hội Đoàn Kết cũng gồm nhiều nhân vật danh tiếng, kể cả các cháu chắt của hai vị anh hùng De Lafayette và Rochambeau. Dự án xây dựng bức tượng Tự Do sẽ là một hợp tác của hai quốc gia theo đó nhân dân Pháp sẽ hoàn tất và chuyên chở bức tượng tới Hoa Kỳ, còn cái bệ trên đó đặt bức tượng sẽ do người Mỹ vẽ kiểu, xây dựng và đài thọ.

Công cuộc vận động tài chính tại Pháp đã gặp hưởng ứng sớm và nồng nhiệt. Tiền bạc đã tới từ 181 thành phố và hơn 100 ngàn cá nhân. Nhiều cuộc gây quỹ đặc biệt được tổ chức, chẳng hạn như nhà soạn nhạc lừng danh Gounod đã viết ra bản « Thanh Nhạc Tự Do » (Liberty Cantata) trình diễn tại Đại Hí Viện Paris.

Cũng có một cuộc xổ số 528 giải thưởng với giá vé 1 quan tiền và tại cuộc Triển Lãm Quốc Tế Paris năm 1878 (the Paris Universal Exhibition of 1878), phần đầu và phần vai của bức tượng Tự Do đã được làm xong và được trưng bày, các du khách muốn coi phần bên trong bức tượng phải trả tiền vào cửa, nhờ vậy tiền thu được đã giúp một phần vào công cuộc xây dựng bức tượng. Vào lúc này, tấm bảng đồng ghi chú về bức tượng được viết là : « Đài Kỷ Niệm Độc Lập, Tự Do chiếu sáng Thế Giới » (Monument de l’ Indépendance, la Liberté Eclairant le Monde). Nhưng các khó khăn gặp phải khi bắt đầu xây dựng bức tượng đã làm trị giá ước lượng ban đầu 250000 Mỹ kim lên tới 400000 Mỹ kim.

3 - Uỷ Ban xây tượng Hoa Kỳ



Công trình thực hiện bức tượng Tự Do về phía Hoa Kỳ đã tiến triển chậm chạp vì vào tháng 01/1877, chi nhánh của Hội Đoàn Kết Pháp Mỹ mới được thành lập và được gọi tên vắn tắt là « Uỷ Ban Hoa Kỳ » (the American Committee), lúc đầu gồm khoảng 100 hội viên, rồi 10 năm sau, số hội viên tăng lên tới 400 người. Các nhân vật danh tiếng của Hoa Kỳ đã tham gia vào hội này, như các ông Samuel D Babcock, một kỹ nghệ gia, John Taylor Johnson, giám đốc hoả xa và giám đốc đầu tiên của Viện Bảo Tàng Mỹ Thuật Metropolitan, John Jay, nhà cải cách xã hội, William Cullen Bryant, thi sĩ kiêm chủ nhiệm nhật báo, Edwin F Noyes, nguyên Thống Đốc tiểu bang Ohio rồi về sau là Đại Sứ Hoa Kỳ tại Pháp.

Đứng đầu Uỷ Ban là nhà luật học danh tiếng William M. Evarts, sau này trở thành vị Bộ Trưởng Ngoại Giao. Uỷ Ban có ông J.W. Pinchot làm thủ quỹ và ông Richard Butler làm thư ký, lãnh việc tiếp xúc với nhà điêu khắc. Uỷ Ban Hoa Kỳ còn gồm có một số chính trị gia, thương gia, các nhà mạnh thường quân, các người yêu nghệ thuật, các người dân gốc Pháp phần lớn sinh sống tại New York và nhiệm vụ của Uỷ Ban này là gây quỹ 125000 mỹ kim, là số tiền cần thiết để xây cái bệ đặt bức tượng Tự Do.

Năm 1876, nhân dịp Triển Lãm 100 Năm của Hoa Kỳ (America’s Centennial Exhibition) tại Philadelphia, cánh tay phải của bức tượng và ngọn đuốc đã được đem trưng bày để du khách tới coi. Món quà tặng của nước Pháp đã được chính thức hoá và Quốc Hội Hoa Kỳ đã chấp thuận về một địa điểm đặt tượng cùng ngân khoản dùng vào việc bảo trì bức tượng về sau này.
Uỷ Ban Hoa Kỳ, mặc dù bao gồm nhiều loại hội viên nhưng đa số vẫn là các người giàu có. Trong số 161000 mỹ kim quyên góp được cho tới tháng 11/1884, chỉ có 7000 mỹ kim do những món tiền nhỏ hơn 100 mỹ kim, tương đương với lương tháng trung bình của một người dân thường vào thời bấy giờ. Đa số hàng trăm và hàng ngàn mỹ kim đều từ những nhân vật danh tiếng như các ông John Jacob Astor, nhà độc quyền về buôn lông thú và bất động sản tại thành phố New York, Andrew Carnegie, nhà tư bản thép, Cyrus W Field, người sáng lập ra công ty điện tín và đường dây cáp xuyên qua Đại Tây Dương, PT Barnum, chủ gánh xiếc ... Ngoài ra, cuộc Triển Lãm Nghệ Thuật New York (the New York Art Loan Exhibition) đã mang về gần 14000 mỹ kim do vé vào cửa. Tới năm 1885, số tiền thu được của Uỷ Ban Hoa Kỳ lên tới 180000 mỹ kim trong khi đó, phí tổn xây dụng bệ bức tượng lại tăng gấp hai, làm cho công trình kiến trúc có khi phải ngừng lại.

Đối với dân chúng Hoa Kỳ vào thời bấy giờ, một số người bi quan đã chỉ trích bức tượng là mô tả “Nữ Thần Tà Giáo” (Pagan goddess), một số khác lại nghi ngờ lòng ngay thẳng của nhà điêu khắc và cho rằng việc thực hiện bức tượng là trách nhiệm của những người giàu có sống tại thành phố New York.

Cuối cùng vào tháng 03/1885, bức tượng Tự Do đã được làm xong tại Pháp và chờ đợi chuyên chở qua Hoa Kỳ. Vào thời điểm này, Uỷ Ban Hoa Kỳ phải kêu gọi tới lòng ái quốc của quần chúng Mỹ : “Nếu bây giờ tiền bạc không được đóng góp nữa, thì bức tượng sẽ bị trả về cho người tặng, đó là sự bất hạnh cho dân chúng Mỹ, hay bức tượng sẽ bị gửi tới một thành phố khác và đó là việc làm mất danh dự của thành phố New York, chúng tôi yêu cầu các bạn tránh tai hoạ đớn đau và buồn tủi này. Chúng tôi xin các bạn, mỗi người và mọi người, tuỳ theo phương tiện của mình, đóng góp theo khả năng và không quên một cơ hội cuối cùng xây dựng một vinh quang bất diệt cho chính các bạn và cho Đất Nước“. Sau đó, hàng ngàn món tiền nhỏ đã gửi tới Uỷ Ban tổ chức và phần lớn là nhờ vào công lao và sự quan tâm nhiệt thành của ông Joseph Pulitzer, chủ báo Thế Giới New York (the New York World).
Ngày 16/03/1885, một tuần lễ trước khi Uỷ Ban Hoa Kỳ ra thông báo kêu gọi sự đóng góp, ông Pulitzer đã phát động một phong trào gây quỹ. Trên trang đầu và trong phần quan điểm, ông Pulitzer đã chê trách các người giàu có, đã không đóng góp đủ những món tiền dù nhỏ, để có thể thu nhận bức tượng Tự Do và ông kêu gọi tới lòng hãnh diện của người Mỹ, sẽ đưa dự án từ tầm vóc địa phương lên tầm vóc quốc gia, và ông Pulitzer nói rằng bức tượng này là quà tặng cho toàn thể nhân dân Hoa Kỳ và đã do nhân dân Pháp trả tiền. Ông Pulitzer đã viết : “Chúng ta hãy phản ứng bằng phương cách tương tự. Chúng ta không chờ đợi các triệu phú cho tiền”, và tờ báo “Thế Giới” đã hứa sẽ công bố tên họ của mọi người tặng tiền, dù là một món tiền nhỏ. Số báo ra ngày 22/04/1885 đã viết như sau : “Thực là một kiến trúc rực rỡ đứng vươn cao lên tận từng mây tại hải cảng đẹp đẽ. Đó là một kỷ vật đầu tiên mà mọi người mới đến bờ biển này nhìn thấy. Bức tượng sẽ là một biểu tượng của Tự Do, cao như trái núi trước các con mắt của những người tới từ các quốc gia bị áp chế bên kia bờ đại dương. Bức tượng báo hiệu sự hoàn thành đầy đủ nhất về Tự Do của Nhân Loại và sẽ đứng vững mãi mãi để kể về đề tài đó“.

Các lý tưởng Tự Do của Hoa Kỳ đã ảnh hưởng tới ông Joseph Pulitzer. Ông đã di cư từ Hungary qua Bắc Mỹ vào giữa cuộc Nội Chiến. Sau khi phục vụ trong quân đội Miền Nam, ông Pulitzer đã là chủ nhiệm tờ báo Post Dispatch tại thành phố St Louis. Năm 1883, ông đã mua tờ “Thế Giới” (The World) và đã di chuyển toà soạn về New York và cố gắng làm cho tờ báo nổi danh. « Tự Do » đã là đề tài hấp dẫn khiến cho tờ “Thế Giới” thành công với số báo phát hành cao nhất tại Tây Bán Cầu và ông Pulitzer trở thành “nhà báo của dân chúng” (people’s journalist).

Người dân Hoa Kỳ vào lúc này không còn ác cảm với “ngọn hải đăng New York” nữa, hàng ngàn món tiền tặng, có khi nhỏ tới 10 xu, 20 xu ... đổ về toà báo mỗi ngày và tờ “Thế Giới” đã giữ lời hứa, đã đăng tải danh sách các người hảo tâm, gồm các công nhân, các người nữ bán hàng, các công chức ... Tờ báo cũng kể vài câu huyện theo đó một em nhỏ 9 tuổi đã lạc quyên được 7 mỹ kim từ các nhân viên làm việc cho cha của em, hay một em gái 13 tuổi gây quỹ từ hàng trăm bạn học cùng lớp ... Tại phía bên kia bờ Đại Tây Dương, người Pháp cũng tổ chức các buổi trình diễn âm nhạc, các dạ hội, các cuộc tranh tài thể thao để gây quỹ cho bức tượng.

Ngày 11/08 năm đó, tờ “Thế Giới” công bố đã thu được 100000 mỹ kim từ hơn 120000 người và dự án bức tượng « Tự Do » tại cả hai phía Hoa Kỳ và Pháp đã thành công, khi bức tượng được đóng hàng, mang xuống con tầu Isère và chở qua hải cảng New York.

4 - Thực hiện kỹ thuật và nghệ thuật cho bức tượng


Statue Of Liberty, NY


Khi hội Đoàn Kết Pháp-Mỹ được thành lập vào năm 1875, nhà điêu khắc Bartholdi đã hoàn thành được vài mẫu vẽ bức tượng Tự Do. Nhà điêu khắc phải đương đầu với rất nhiều vấn đề, chẳng hạn như vẽ kiểu và cách chế tạo, đòi hỏi tới năng khiếu riêng của nhà sáng tạo, vì trước đó đã không có các kiểu mẫu nào to lớn đến như thế.
Vào thế kỷ 19, một đài kỷ niệm cao 302 feet (92 mét) kể cả bệ, sẽ chế ngự cả một vùng chân trời và ngọn đuốc giơ lên cao sẽ khiến cho nhiều nơi trông rõ. Bức tượng Nữ Thần Tự Do như vậy sẽ lấn át bức tượng Rhodes (Colossus of Rhodes), là một trong 7 kỳ quan của Thế Giới Cổ Xưa, hơn cả bức tượng S. Carlo Borromeo, và tượng Nữ Thần Tự Do sẽ vừa là một sáng tạo kỹ thuật đặc biệt và cũng là một tác phẩm nghệ thuật.

Ông Bartholdi là một nghệ sĩ nên đã bị ảnh hưởng bởi thời đại của ông, bởi các bài học của quá khứ ... Một trong các bức hoạ gây được nhiều ấn tượng sâu sắc vào tâm hồn nhà điêu khắc, là tác phẩm “Tự Do hướng dẫn Dân Chúng” (La Liberté Guidant le Peuple) năm 1830 của hoạ sĩ Delacroix. Đây là một biểu tượng của cuộc Cách Mạng Tháng Bảy, đã bị chính quyền Pháp xếp vào bóng tối cho đến khi có bầu không khí chính trị bao dung hơn.
Tư tưởng của ông Bartholdi cũng bị ảnh hưởng do ý niệm hoà bình của ông Laboulaye, vì vậy bức tượng đã không mang một lá cờ, một cây súng là biểu tượng của cách mạng, mà mang bên mình các biểu tượng thụ động hơn, đó là một ngọn đuốc và một tấm bảng, giống như tấm bảng của nhà tiên tri Moses, nằm trong cánh tay vững chắc. Bức tượng Nữ Thần Tự Do còn có vẻ mặt nghiêm trang và khắc khổ, và theo như lời ông Bartholdi, bộ diện mạo này đã phản ánh một phần nào bộ mặt của người mẹ nhà điêu khắc, bởi vì bà đã là một nạn nhân chính trị, một goá phụ người Pháp sống trong miền Alsace bị quân đội Đức chiếm đóng. Bức tượng Tự Do này là hình ảnh của một nữ thần cổ điển, có bộ mặt tỏ lộ ra một vẻ đẹp thánh thiện cùng với sức mạnh, hoà hợp với vòng vương niệm 7 nhánh trên đầu.

Mô hình của bức tượng được nặn bằng đất sét, cao 1,25 mét (hơn 4 feet), đã được phóng lớn 3 lần thành chiều cao 2,85 mét, rồi lại được tạc thành tượng cao hơn 11 mét (hơn 36 feet). Chính ở tầm vóc này, nhà điêu khắc đã duyệt xét lại mọi chi tiết. Sau đó, độ phóng lớn cuối cùng làm cho kích thước của mẫu hình cao tới 46 mét (151 feet). Trên bức tượng, các nhân viên kỹ thuật đã dùng tới hơn 300 điểm chuẩn chính và 1200 điểm chuẩn phụ, và họ đã thực hiện hơn 9000 công cuộc đo lường dùng cho bức tượng. Bức tượng được đổ bằng thạch cao rồi chuyển sang lớp đồng mỏng. Các lớp đồng dầy được cẩn thận ép từ bên trong và gò bằng tay, sau đó được sửa chữa bằng cách đập gò từ bên ngoài. Tất cả có hơn 300 miếng đồng, tạo nên phần ngoài bức tượng.

Phần sườn thép bên trong, chịu đựng bức tượng, đã được vẽ kiểu và thực hiện do kỹ sư Gustave Eiffel, nhân vật vào năm 1889 đã xây dựng nên Tháp Eiffel là đài kỷ niệm 100 năm Cuộc Cách Mạng Pháp. Ông Gustave Eiffel là kỹ sư danh tiếng nhất về xây dựng các cầu xe lửa, với sự hiểu biết uyên thâm về cách thiết kế bằng sắt thép và cách tính sức chịu đựng (stress). Cấu trúc của phần sườn sắt gồm 4 cột sắt cao mỗi cột 29,54 mét (96 ft 11 in), mọc lên từ bệ của bức tượng và chịu đựng tất cả trọng lượng, rồi từ chiếc tháp trung tâm này, có các đà nhỏ hơn, nương theo hình dạng của bức tượng. Hàng trăm bộ phận đã tạo nên một hệ thống nhún (suspension system), với độ co dãn điều chỉnh tuỳ theo sự dãn nở hay co hẹp.

Sau 10 năm chế tạo tại Pháp, các phần của bức tượng Tự Do đã dần dần hoàn thành. Cánh tay phải và bó đuốc được chở qua Hoa Kỳ nhân dịp kỷ niệm 100 Năm Độc Lập 1876, rồi tới năm 1878 thì đầu của bức tượng đã được làm xong và được trình bày trước dân chúng thành phố Paris.

Tại Hoa Kỳ, cánh tay phải và đầu bức tượng Tự Do đã được di chuyển về Công Viên Madison của thành phố New York và nằm tại đây từ 1877 tới 1884. Địa điểm này đã là nơi xuất phát và dừng chân của nhiều đoàn diễn hành tại thành phố đó.

Ngày 04/07/1884, một buổi lễ đã được tổ chức để chính thức chuyển giao bức tượng,

từ vị đại diện nước Pháp là ông Ferdinand De Lesseps, một nhân vật danh tiếng đã đào xong Kênh Đào Suez, qua ông Đại Sứ Hoa Kỳ là Levi P Morton.

Về phần Hoa Kỳ, việc xây dựng bao gồm các công tác chọn lựa địa điểm, đắp nền móng và cái bệ đứng với chiều cao gần bằng chiều cao của bức tượng. Địa điểm đặt tượng phải nằm trong hải cảng New York. Ông Bartholdi đã lựa chọn hòn đảo Bedloe, một đảo nhỏ, cô đơn, không làm cản trở tầm nhìn của các con tầu biển đi vào hải cảng. Đảo Governor cũng là một địa điểm đề nghị và cả hai đảo này đều thuộc về chính quyền Liên Bang. Năm 1877, Quốc Hội Hoa Kỳ đã giao quyết định chọn lựa cho Tướng William T Sherman, một vị anh hùng trong thời Nội Chiến Nam Bắc Mỹ. Ông Sherman đã thiên về ý kiến của nhà điêu khắc và chọn đảo Bedloe.

Bức tượng Nữ Thần Tự Do có kích thước vĩ đại, vì vậy cũng đòi hỏi cái bệ khổng lồ, có chiều cao vào khoảng một toà nhà 10 tầng. Cái bệ này cũng phải được vẽ kiểu sao cho bức tượng vẫn là trung tâm hấp dẫn sự chú ý của du khách, rồi cả ba thành phần toàn cảnh, cái bệ và bức tượng phải hoà hợp với nhau thành một toàn thể kiến trúc mang đầy đủ ý nghĩa và mỹ thuật. Nhiều kiểu vẽ bệ đã được cứu xét, chẳng hạn như kiến trúc 6 cánh với nét vẽ từ pháo đài của Viollet Le Duc.

Ông Bartholdi cũng vẽ cái bệ của bức tượng là một hình vuông, đứng trên là một kiểu kim tự tháp, có lẽ do ảnh hưởng của kiến trúc Ai Cập. Cuối cùng, công trình của kiến trúc sư nổi danh Richard Morris Hunt đã thay thế các đề nghị kia. Dự án của ông Hunt là làm cho chiều cao của bệ giảm xuống còn 89 feet, nhưng cách xây dựng đã làm tăng phí tổn thêm 20000 mỹ kim. Kiểu vẽ của ông Richard M. Hunt đã phối hợp được tỉ lệ và kiểu cách, để bổ túc cho bức tượng Tự Do.

Từ ngày 20/07/1884, con phà Bartholdi đã nặng nề chuyên chở các vật liệu kiến trúc qua đảo Bedloe. Trên đảo, người ta cũng đặt một đoạn đường xe lửa để di chuyển đá, sắt ... Nền của bệ có thể tích 11680 yard khối (8916 mét khối). Điều khiển công trình này là Tướng Charles P Stone. Ngày 22/04/1886, tảng đá cuối cùng được đặt vào chỗ và Hoa Kỳ sẵn sàng đón nhận món quà tặng lớn lao nhất, để trở nên bức tượng danh tiếng nhất và được yêu mến nhất trên Thế Giới.

Về phía nước Pháp kể từ tháng 01/1885, bức tượng Tự Do đã được đóng vào trong 214 thùng gỗ đặc biệt, mỗi thùng được ghi chú cẩn thận để việc lắp ráp dễ dàng. Trọng lượng gỗ và kim loại dùng vào công việc này nặng 500000 pounds (vào khoảng 250000 kilô). Các thùng hàng được chở từ Paris tới Rouen bằng đường xe lửa rồi bốc lên tầu chiến Isère. Con tầu này rời bến cảng vào ngày 21/05/1885 và cập bến New York một tháng sau.



Bức tượng Tự Do đã rời khỏi thành phố Paris, để lại nhung nhớ cho người dân thành phố này, khiến cho ngay sau đó, các người dân New York sống tại Paris đã quyên góp tiền bạc và xây dựng một bức tượng tương tự, nhưng nhỏ bằng một phần tư và đặt trên đảo Cygnes (Iles des Cygnes), khá gần Tháp Eiffel.

Công trình bức tượng Nữ Thần Tự Do đã thành công là do các nhân vật tận tuỵ : Laboulaye, Bartholdi, Eiffel, Hunt, Stone, Pulitzer, Lesseps, Evarts ... Các vị này đã tới đúng nơi, làm việc đúng lúc, hoàn thành vai trò của mình dù lớn hay nhỏ, để tạo nên một kỳ quan của Thế Giới.

5 - Tự Do chiếu sáng Thế Giới



Ngày 28/10/1886, đã có một cuộc diễn hành quan trọng trên đường phố New York và tại hải cảng, một hạm đội lớn các tầu thuyền đủ loại, màu sắc rực rỡ, đang chờ đón giờ phút khánh thành Bức Tượng Nữ Thần Tự Do. Buổi lễ được chủ toạ bởi Tổng Thống Hoa Kỳ Grove Cleveland và trên hòn đảo, bức tượng được che phủ bằng lá cờ Pháp ba màu.

Sau khi bài diễn văn cuối cùng chấm dứt, nhà điêu khắc Bartholdi đã bấm nút một cơ phận điều khiển, tấm màn che phủ bức tượng được kéo xuống : hôm nay là ngày tưởng nhớ tới Tự Do, Công Lý, lòng Ái Quốc, tình Huynh Đệ và mọi người cùng hồi tưởng đến những người đã hy sinh vì Tự Do. Các con tầu biển trong hải cảng New York đã kéo vang còi tầu, đồng thời các cỗ đại bác trên bờ và trên tầu đã bắn 21 phát súng chào mừng. Ngọn đuốc trên tay Nữ Thần Tự Do đã toả sáng, dù rằng ánh sáng lúc đó còn rất yếu ớt.

Tổng Thống Hoa Kỳ Cleveland ngày hôm đó trong bài diễn văn, đã xác định ý tưởng chính trị đã liên kết 2 dân tộc Mỹ và Pháp, đó là : hình thức chính quyền Cộng Hoà thì rất cần thiết cho nền Tự Do tồn tại và “một làn sóng ánh sáng sẽ xuyên thủng màn đêm của sự ngu dốt và áp bức của con người, cho tới khi nào Tự Do chiếu sáng Thế Giới“.

Ánh sáng từ Bức Tượng Tự Do đã được coi là quan trọng kể từ khi bức tượng được phác hoạ và như vậy, bức tượng sẽ hoạt động như một ngọn hải đăng, cho nên Bức Tượng Nữ Thần Tự Do đã được Cơ Quan Hải Đăng Hoa Kỳ (the Lighthouse Board) phụ trách việc trông nom.
Khi ông Bartholdi vẽ kiểu bức tượng, đèn điện chưa được phát minh. Nhà điêu khắc đã cho rằng cũng nên có ánh sáng toả ra từ vương niệm trên đầu bức tượng nhưng rồi kỹ thuật về điện lực đã làm thay đổi dự tính. Một tháng trước ngày khánh thành và với sự đồng ý của nhà điêu khắc Bartholdi, ngọn đuốc được thắp sáng bằng điện lực, nhưng ánh sáng toả ra vẫn còn quá yếu.

Năm 1902, việc quản trị Bức Tượng Tự Do được chuyển qua cho Bộ Chiến Tranh (the War Department) và vấn đề chiếu sáng của ngọn đuốc vẫn chưa được giải quyết thoả đáng. Năm 1916, tờ báo Thế Giới New York (the New York World) lại kêu gọi việc gây quỹ để cải tiến hình ảnh của Bức Tượng Tự Do về ban đêm và một lần nữa, dân chúng Hoa Kỳ đã đóng góp 30000 mỹ kim nhờ đó bức tượng được chiếu sáng chan hoà, với 1200000 lumen từ 246 ngọn đèn pha. Nhà điêu khắc lừng danh Gutzon Borglum cũng trông coi việc lấy đi khoảng 600 miếng đồng từ ngọn đuốc và thay vào bằng các miếng kính có màu vàng hổ phách. Kết quả là ngọn đuốc đã phát ra ánh sáng 250000 lumen, cộng với 95000 lumen của các ngọn đèn khác, gây nên vẻ chập chờn của ngọn lửa đang cháy. Trong buổi lễ khánh thành hệ thống chiếu sáng mới này có Tổng Thống Hoa Kỳ Woodrow Wilson và Đại Sứ Pháp Jules Jusserand, đồng thời trên bầu trời, nữ phi công Ruth Law đã bay vòng quanh bức tượng, kéo theo đuôi máy bay hàng chữ lớn “Tự Do“.

Năm 1931, một hệ thống chiếu sáng thứ hai được dùng tới, sửa chữa các khuyết điểm của hệ thống cũ với cường độ 2 triệu lumen ánh sáng. Khánh thành buổi lễ này là cô Jose Laval, ái nữ của Thủ Tướng Pháp. Đứng trên từng lầu thứ 102 của toà nhà Empire State Building, cô Laval đã truyền đi một tín hiệu vô tuyến tới một máy bay đang lượn trên Bức Tượng Nữ Thần Tự Do và từ máy bay đó, tín hiệu đã làm bật sáng toàn thể bức tượng và khu vực.
Theo quyết định của Quốc Hội Hoa Kỳ năm 1877, Bức Tượng Nữ Thần Tự Do được quản trị bởi Cơ Quan Hải Đăng, rồi tới năm 1902, do Bộ Chiến Tranh phụ trách. Từ ngày 15/10/1924, bức tượng này trở thành một đài kỷ niệm quốc gia (a national monument). Tới năm 1933, Cơ Quan Công Viên Quốc Gia (the National Park Service) lo quản trị bức tượng Tự Do và đã cố gắng làm thay đổi phong cảnh chung quanh bức tượng cho thích hợp với các lý tưởng về tự do và đa dạng của người Mỹ. Các cơ sở quân sự trước kia của Bộ Chiến Tranh đã phải dọn đi nơi khác vào năm 1937, dành chỗ thích đáng để làm tôn lên vẻ đẹp và tư cách của bức tượng, nhưng Thế Chiến II đã xẩy ra, khiến cho các chỉnh trang khu vực quanh bức tượng bị chậm lại cho tới đầu thập niên 1950.

Ngày 03/10/1956, đảo Bedloe được đổi tên thành “Đảo Tự Do” (Liberty Island) và từ nay, toàn thể hòn đảo này được dành cho đài kỷ niệm nổi danh nhất của Hoa Kỳ, tức là Bức Tượng Nữ Thần Tự Do. Trong 13 năm trường, bức tượng này, cao 152 feet (46 mét) và nặng 225 tấn, đứng trên cái bệ cao 150 feet, đã là một kiến trúc cao nhất, vượt hơn toà nhà Western Union Telegraph xây dựng năm 1873 với chiều cao 230 feet, hơn Giáo Đường Trinity xây năm 1848 cao 246 feet. Toà nhà Tribune (Tribune Building) và các tháp Cầu Brooklyn (the Brooklyn Bridge Towers) đều thấp hơn Bức Tượng Tự Do 23 feet. Năm 1899, toà nhà St. Paul cao 310 feet đã vượt hơn Bức Tượng Nữ Thần Tự Do về chiều cao và trở nên kiến trúc nhiều tầng cao nhất thế giới.

Từ năm 1956, hòn đảo Ellis ở gần đó được sát nhập vào Đài Kỷ Niệm Quốc Gia “Tượng Nữ Thần Tự Do” (the Statue Of Liberty National Monument). Đảo Ellis này trong các năm từ 1892 tới 1954 đã là cửa khẩu nhập cảnh của 16 triệu người di cư vào Hoa Kỳ từ châu Âu và vùng Cận Đông với mức độ cao nhất là 5000 người một ngày vào năm 1907. Đã có nhiều nhân vật danh tiếng sang Hoa Kỳ tìm nơi nương náu như các ông Samuel Gompers (1850-1924), lãnh tụ Tổ Chức Lao Động Quốc Tế, từ nước Anh ; Albert Einstein (1879-1955), nhà bác học vĩ đại, từ nước Đức ; David Sarnoff (1891-1971), nhà tiền phong về máy truyền thanh và máy truyền hình, từ nước Nga ; Bary Fitzgerald (1888-1961), nhà diễn kịch xuất sắc, từ nước Ái Nhĩ Lan ...

Là một biểu tượng của Hoa Kỳ, Bức Tượng Nữ Thần Tự Do với cánh tay phải cầm ngọn đuốc giơ lên cao, hứa hẹn sự tự do và một đời sống tốt lành hơn cho các kẻ bị áp bức. Những người di dân tới Hoa Kỳ đã có các nguồn gốc từ hơn 40 sắc dân và quốc gia khác nhau, khiến cho Hoa Kỳ trở thành “mảnh đất của các di dân“.

Trong bài thơ có tên là “Bức Tượng Vĩ Đại Mới” (the New Colossus) của nữ thi sĩ Emma Lazarus, khắc trên bệ của Bức Tượng Nữ Thần Tự Do, đã có câu : “Hãy cho tôi các kẻ mệt nhọc, các kẻ nghèo khó, các đám đông ước vọng được hít thở tự do ... Hãy gửi đến cho tôi những kẻ vô gia cư, những người bị chìm đắm vì bão tố. Tôi giơ cao ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng“.

Bức Tượng Nữ Thần Tự Do là hình ảnh của lý tưởng Tự Do và Bình Đẳng. Những kẻ hiện đang bị đàn áp tại nhiều nơi trên trái đất đã ghi khắc hình ảnh này trong trái tim của họ.

Phạm Văn Tuấn, VietThucOrg 2011/09/29




--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Oct 25 2011, 07:40 AM
Gửi vào: #58


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8




Do Cô NGỌC MAI Chuyển-Cám Ơn

CÔNG VŨ






















--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Oct 26 2011, 03:49 AM
Gửi vào: #59


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8




Do Cô NGỌC MAI Chuyển-Cám Ơn

CÔNG VŨ
























--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Oct 31 2011, 05:35 PM
Gửi vào: #60


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,631
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Do Cô NGỌC MAI Chuyển-Cám Ơn


CÔNG VŨ










--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

7 Pages: V < 1 2 3 4 5 > » 
Reply to this topicStart new topic
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 17th February 2020 - 08:18 AM