IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

4 Pages: V « < 2 3 4  
Closed TopicStart new topic
> BÍ QUYẾT HẠNH PHÚC
hoaha
post Oct 12 2012, 10:49 PM
Gửi vào: #61


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Bác sĩ hỏi: | - Anh sao mà vào đây ? |
- Tôi điên rồi, vì toi không rõ tôi là ai ? |
Bác sĩ nhíu mày: -Anh có thể nói rõ hơn không ? |
-Vợ tôi trước khi lấy tôi đã có một đứa con gái riêng ở VN. Bây giờ cô bé đã là một thiếu nữ truởng thành. Mới đây, bố tôi về bển cưới cô này.
Bác sĩ bảo: | -Chuyện thường tình thôi. |
-Nhưng kẹt một cái là vợ tôi trở thành mẹ vợ của Bố tôi. |
-Cũng không có gì phạm pháp.Vì dẫu sao cô bé và Bố anh không cùng một huyết thống. |
-Nhưng tôi thì trở thành....cha vợ của Bố tôi
Bác sĩ đáp: | -Thì bắt buộc vậy ! Ðó là ngôi thứ xã hội đặt ra mà! |
-Nhưng mới đây con gái của vợ tôi sinh mộtđứa con trai.Thằng đó tôi phải xem là em cùng cha khác mẹ với tôi .
-Ummm ..đúng! Không thể gọi khác được.
| -Nhưng đồng thời tôi và vợ tôi là ông bà ngoại của nó.
-Ơ ... ơ .. quả không sai ! |
-Mới đây vợ tôi sinh đuợc một đứa con trai. | Vậy là đứa con gái riêng của vợ tôi là con ghẻ của tôi, tức là mẹ kế tôi, đồng thời là chị của đứa con tôi, vừa lại là bà nội của nó. Nói cách khác : con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi vì là em của mẹ kế tôi.
-Ơ... ơ.....ơ....đúng rồi! Phải gọi thế thôi. |
-Như vậy vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành Dì ghẻ của mẹ nó. | -Còn đứa con tôi là cháu tôi, và là....ông nội của tôi và cũng là anh của vợ tôi! | Vậy bác sĩ xem tôi là ai? Tôi điên rồi ....
Bác sĩ la lên: | -* Thôi , anh đừng kể nữa , tôi cũng điên rồi*
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Oct 12 2012, 11:17 PM
Gửi vào: #62


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Trạng Quỳnh



Ăn trộm mèo
Nhà vua có một con mèo quý lắm, xích bằng xích vàng và cho ăn những đồ mỹ vị.

Quỳnh vào chầu, trong thấy, bắt trộm về, cất xích vàng đi mà buộc xích sắt, nhốt một chỗ, đến bữa thì để hai bát cơm, một bát thịt cá, một bát rau nấu đầu tôm. Mèo ta quen ăn miếng ngon chạy đến bát cơm thịt cá chực ăn. Quỳnh cầm sẵn roi, hễ ăn thì đánh. Mèo đói quá, phải ăn bát rau nấu đầu tôm. Như thế, được hơn nửa tháng, dạy đã vào khuôn, mới thả ra.

Vua mất mèo, tiếc quá, cho người đi tìm, thấy nhà Quỳnh có một con giống hệt, bắt Quỳnh đem mèo vào chầu. Vua xem mèo, hỏi:

- Sao nó giống mèo của trẫm thế? Hay khanh thấy mèo của trẫm đẹp bắt đem về, nói cho thật!

- Tâu bệ hạ, bệ hạ nghi cho hạ thần bắt trộm, thật là oan, xin bệ hạ đem ra thử thì biết.

- Thử thế nào? Nói cho trẫm nghe.

- Muôn tâu bệ hạ, bệ hạ phú quý thì mèo ăn thị ăn cá, còn hạ thần nghèo túng thì mèo ăn cơm với đầu tôm, rau luộc. Bây giờ để hai bát cơm ấy, xem nó ăn bát nào thì biết ngay.

Vua sai đem ra thử. Con mèo chạy thẳng đến bát cơm rau, ăn sạch.

Quỳnh nói:

- Xin bệ hạ lượng cho, người ta phú quý thì ăn cao lương mỹ vị, bần tiện thì cơm hẩm rau dưa. Mèo cũng vậy, phải theo chủ.

Rồi lạy tạ đem mèo về.



Bà Chúa mắc lỡm
Một bà Chúa có nhan sắc mà tính kiêu ngạo, đi ra chơi phố phường thấy ai trái ý là sai lính bắt đánh liền. Quỳnh lững thững đi chơi, gặp kiệu Chúa. Gần đấy có cái ao bèo. Quỳnh vội vàng chạy xuống cầu ao đứng đá nước chơi. Chúa biết Quỳnh, thấy chơi lẩn thẩn như thế mới hỏi:

- ông làm gì đó?

Quỳnh ngẩng lên thưa:

- Tôi ở nhà buồn quá, ra ao đá bèo chơi!

Chúa đỏ mặt tía tai, bỏ đi.



Bức Tranh Ngũ Quả
Hằng năm, cứ đến dịp rằm trung thu là trong triều lại mở cuộc thi gọi là "Thi ngũ quả." Ðây là dịp cho bọn quyền quí giầu có ở kinh thành Thăng Long tha hồ mà tung tiền ra hầu đoạt lấy giải cao nhất của nhà vuạ Thế nhưng, lần thi này thì thật khó. Chẳng hiểu sao dạo gần đây Chúa Trịnh lại mắc cái chứng sợ nắng, sợ gió. Chúa ngồi ngự lãm sau mức màn rủ, bởi thế việc chấm thi hầu như giao lại cho bà Chúa tùy quyền quyết định, thế nên việc cho điểm lại càng rắc rối và khó khăn hơn các kỳ thi trước! Trong kỳ thi này, Quỳnh tuy chả có lắm tiền như thiên hạ, nhưng cũng xin tham dự. Lại còn nói trước với bạn bè rằng mình sẽ đoạt giải cao nhất.

Vào cuộc thi, mọi người đua nhau bày ra các thú trái cây ngon lạ. Trong lúc đó, mọi người thấy Quỳnh vẫn chỉ hai tay không, cổ áo giắt một tờ giấy cuộn tròn. Tuy kinh ngạc trước cảnh tượng ấy nhưng chẳng ai thừa giờ mà chú ý đến Quỳnh, ai cũng mải chăm chút cho mâm quả dự thi của mình trước đã.

Lúc đến lượt mình, Quỳnh rút cuộn giấy ấy ra, trải phẳng trước mặt Chúa và bà chính cung. Thì ra đó là một tấm tranh vẽ hình một thiếu nữ rất trẻ, dáng yêu kiều, khoả thân, nằm nghiêng mình, chân hơi co, chân duỗi thẳng, đôi bàn tay úp lại đặt dưới ngực. Dưới bức tranh có đề hàng tựa: Mâm ngũ quả rằm.

Ðợi một lát cho mọi người ngắm bức tranh xong, Quỳnh thưa với Chúa:

- Kính xin Chúa thưởng ngoạn và cho điểm "Mâm ngũ quả," của thần ạ!

Chúa nghiêm mặt:

- Ngươi nghĩ sao mà dám đó là mâm ngũ quả? Quỳnh lặng lẽ lùi xa mấy bước, dùng cây quạt tay thước, điểm lướt qua bức tranh. Trước hết, chỉ vào đầu thiếu nữ trong hình rồi nói: Ðây là dẽ nhãn. Chỉ vào ngực, Quỳnh tâu: Ðây là một cặp đào tợ Ðến những ngón tay nuột nà kia, Quỳnh bảo đó là trái phật thủ. Chỗ cuối cùng, Quỳnh lấy cán quạt khoanh một vòng, nói : Ðây là múi mít mới bóc, hãy còn thơm phức!

Không hiểu Chúa nghĩ thế nào mà thích chí cười nắc nẻ. Bà chính cung thấy Chúa đang mắc bệnh, lại còn thích những thứ không nên ăn ấy, liền chất vấn Quỳnh

- Ngỡ trạng cho xem thứ gì mới mẻ, chứ thứ ngũ quả ấy thì nữ nhân nào mà chẳng có ?

Quỳnh biện bác ngay:

- Tâu lệnh bà, tục ngữ có câu "Người năm bảy đấng, của năm bảy loài," đâu phải người nào cũng giống người nào. Có bậc anh linh kiệt xuất như Bà Trưng, Bà Triệu, có bậc tài trí như Ngọc Hoa, Phương Hoa, những kẻ thất đức, thất phu trên trần này có đem gánh đổ đi cũng không hết. Thần trộm nghĩ cây quả cũng vậy thôi. Có thứ bưởi đào, bưởi ngột, nhãn lồng, đào tiên, mít thơm, mít mật ... lại có thứ bưởi đắng, nhãn còi, mít nhão, mít dai... Xin lệnh bà xem lại cho kỹ mâm "ngũ quả," của thần dâng đúng là những thứ quí đấy ạ!

Quỳnh nói thao thao bất tuyệt một hơi. Bà chính cung nghe câu được câu chăng, sợ mình bị lẫn vào loại nữ nhân tầm thường, bèn hỏi lại cho rõ:

- Thế trạng xếp ta vào đấng người nào?

Quỳnh nhìn chằm chằm bà Chúa từ đầu đến gót rồi làm bộ cung kính, thưa:

- Tâu lệnh bà, nhan sắc như lệnh bà đáng được xếp vào loại "khuynh thành, khuynh quốc,"!

Bà chính cung chẳng hiểu thâm ý của Quỳnh khi dùng những điển tích sâu xa, nghĩ rằng Quỳnh khen mình là người đẹp không ai sánh bằng, trong bụng sung sướng vô cùng, lại có ý hàm ơn trạng nữa!

Nhà vua từ nãy đến giờ cứ mải ngắm bức tranh, không để ý đến cuộc đối đáp giữa chính cung và Quỳnh, bỗng thở dài, chép miệng:

- Giá mà mâm "Ngũ quả," này là thật thì ta chấm ngay cho ngươi giải nhất!

Quỳnh biết Chúa đã xiêu lòng, bèn thưa:

- Thứ "ngũ quả," ấy thì thiếu gì, mà giá như có thật thì vào tay bậc cao sang như Chúa thượng cũng chỉ một lần thưởng thức qua là chán ngay thôi. Còn mâm "Ngũ quả," của thần đây mới thật là vô giá, không có thức nào sánh được. Cứ đem bày nó ra lúc nào cũng được, Chúa thượng có "ăn" cả năm cả đời cũng không hết, để đó chẳng sợ thiu thối gì, mà muốn "ăn" cũng không ai bị mất phần ai. Bẩm, chính vì nó quí như vậy nên thần mới đem tiến dâng, còn việc dự thi chỉ là nhiên hậu.

Quỳnh tâu xong, Chúa không phán gì ngay, quay sang vấn ý bà chính cung, bà Chúa mỉm cười. Sau đó thay mặt Chúa tuyên bố Quỳnh đoạt giải nhất cuộc thi ngũ quả năm nay.



Câu đối
Một hôm, nhà có giỗ, làm thịt lợn mời khách khứa đông lắm. Thấy Quỳnh hay nghịch, ai cũng chòng ghẹo chơi. Đương lúc Quỳnh xem làm thịt lợn, có một ông Tú tên lá Cát thường tự phụ hay chữ chạy đến béo tai, bảo:

- Tao ra một câu đối, đối được tao tha cho:

- Lợn cấn ăn cám tốn (1)

Quỳnh đối ngay:

- Chó khôn chớ cắn càn (2)

ông Tú lại ra một câu nữa, câu này có ý tự phụ mình là ông Tú:

- Trời sinh ông Tú Cát (3)

Quỳnh lại đối:

- Đất nứt con bọ hung

ông Tú phải lỡm, tịt mắt. Mọt người cười ầm cả lên.

1. Cấn là quẻ cấn, Tốn là quẻ tốn trong bát quái. Đây lấy nghĩa lợn cấn (chửa) mà ăn tốn cám.
2. Khôn là quẻ khôn, Càn là quẻ càn cũng trong bát quái, đây lấy nghĩa con chó khôn chớ cắn càn, cắn bậy.
3. Cát còn có nghĩa là tốt; hung còn có nghĩa là xấu.



Cây nhà lá vườn
Quỳnh nhiều lần thất lễ với chúa, nên trước Chúa quý trọng bao nhiêu thì sau lại ghét bấy nhiêu. Quỳnh thấy Chúa ghét, lại càng trêu tợn.

Một lần, Chúa sai lính đến kéo đổ nhà Quỳnh. Quỳnh thấy lính đến thì bảo:

- Chúa sai các anh đến kéo đổ nhà ta thì các anh cứ việc kéo, không được reo, được cười, ai mà reo cười thì ta cắt lưỡi,

Nghề kéo nặng thì phải reo hò, không dô ta, không hò khoan đố ai kéo được. Bọn lính phải chịu về không.

Lại một lần nữa, Chúa sai lính đến ỉa giữa nhà Quỳnh. Quỳnh cầm dao ra bảo lính:

- Chúa sai các anh đến ỉa giữa nhà ta, thì cứ việc ỉa, nhưng cấm đái, anh nào mà đái ta cắt dái đi.

Ỉa ai mà nhịn đái được, bọn lính phải cắp đít về. Có một vài anh láo, nghe thấy thế, đái ở trước nhà, rồi mới đến ỉa, lại đem gáo dừa đề phòng. Quỳnh thấy nó lập mưu trước, đành chịu nhưng trong bụng căm lắm, bèn kiếm cách xược lại Chúa. ít lâu sau, Quỳnh đi mua một cây cải thật to sai người đem dâng, làm cơm chúa xơi. Khi Quỳnh vào hầu, Chúa hỏi cải đâu mà to lạ thế và khen ngon.

Quỳnh thưa:

- Cải nhà trồng, trước nó không to mấy, nhờ độ nọ Chúa sai lính đến ỉa nhà thần, thần đem phân ấy bón cho, nên lớn bổng lên thế. Cây nhà lá vườn đem dâng để chúa xơi.

Chúa Trịnh tái mặt lại.



Cấy rẽ ruộng chúa Liễu
Lúc Quỳnh còn là học trò nhà nghèo, phải ra đền Sông xin cấy rẽ. Quỳnh khấn và xin âm dương xem Chúa thuận lấy gốc hay lấy ngọn. Ban đầu chúa thuận lấy ngọn thì Quỳnh trồng rặt thứ khoai lang. Đến lúc được ăn, Quỳnh đào lấy củ, còn bao nhiêu dây ngọn đem nộp Chúa.

Lần thứ hai, xin âm dương, Chúa thuận lấy gốc để ngọn cho Quỳnh, thì Quỳnh trồng các thứ lúa. Đến mùa gặt, Quỳnh cắt lấy bông, còn bao nhiêu gốc rạ đem nộp Chúa.

Chúa hai lần mắt hợm, tức lắm, song đã trót hứa rồi, không biết làm thế nào được. Lần thứ ba, Quỳnh đến xin thì Chúa bảo lấy cả gốc, lẫn ngọn, còn khúc giữa cho Quỳnh, Quỳnh vờ kêu ca:

- Chị lấy thế thì em còn được gì nữa!

Khấn đi khấn lại mãi, Chúa nhất định không nghe, Quỳnh về trồng rặt ngô, đến kỳ bẻ ngô, bao nhiêu bắp Quỳnh giữ lại, còn ngọn và gốc thì đem nộp Chúa.

Chúa mắc mưa Quỳnh ba lần, đòi lại ruộng, song trong ba vụ này, Quỳnh đã kiếm được cái vốn to rồi.



Chọi gà
Bọn quan thị, gà thật không có (1) mà lại cứ hay chọi gà. Nghe nói Quỳnh chọi gà với sứ Tàu thắng, họ liền mang gà đến nhà Quỳnh, chọi thử một vài cựa chơi. Quỳnh vốn ghét bọn quan thị, từ chối, nói là không có gà, nhưng họ nhiễu mãi, phải ừ và hẹn đến mai di bắt gà về sẽ chọi. Bên láng giềng có một con gà trống thiến, Quỳnh mượn mang về.

Sáng sớm, mở mắt dậy, đã thấy quan thị đem gà lại rồi. Quỳnh sai bắt gà trống thiến đem ra chọi. Vừa giao mỏ được một vài nước, thì gà quan thị đá cho gà trống thiến một cựa vào bụng vỡ hầu lăn cổ chết ngaỵ Quan thị vỗ tay reo:

- Thế mà đồ rằng gà của Trạng hay, chọi được gà Tàu, giờ mới biết đồn láo cả!

Quỳnh chẳng cãi lại, chỉ nói:

- Các ngài nói phải, trước gà tôi chọi hay lắm, nhưng từ khi tối thiến đi, thì nó đốn đời ra thế!

Rồi ôm gà mà than thở: "Khốn nạn thân mày, gà ôi! Tao đã bảo thân phận mày không dái thì chịu trước đi cho thoát đời, lại con ngứa nghề làm gì cho đến nỗi thế! Thôi mày chết cũng đáng đời, còn ai thương nữa, gà ôi!"

Các quan thị nghe thế, xấu hổ, ôm gà cút thẳng.

1. ý thỉ bọn hoạn quan



Chửi Cha Thằng Nào Bảo Thái
Quỳnh vốn thích đùa, lại thêm trong bụng không ưa nhà vua là kẻ hay nghe lời gièm nịnh của đàm ô quan trong triều. Một hôm bèn nghĩ cách cho nhà vua một vố.

Sáng sớm hôm ấy, Quỳnh bảo gia nhân ra chợ nói với các nhà hàng thịt rằng có sứ Tàu sang chơi, triều đình chuẩn bị làm tiệc rất to để khoản đãi nên nhà vua sai mình ra chợ dặn các hàng thịt không được bán cho ai nữa. Tất cả thịt ở chợ - heo, bò, gà, chó... cứ việc đem mà sắt vụn ra sẵn, đến trưa sẽ có người ra lấy hết.

Các chủ hàng thịt hí hửng, tưởng là được một mẻ khá, thi nhau thái thịt vụn ra rồi ngồi chờ. Nhưng chờ mãi cho đến trưa cũng chả thấy ai, cho tới khi trời đã xế chiều vẫn chẳng thấy ma nào ra lấy thịt. Có kẻ tức quá bèn tìm đến tận nhà Quỳnh mà hỏi cho ra lẽ. Quỳnh nói với họ:

- Chắc là ai muốn chơi sỏ tôi, làm hại các bác đấy thôi chứ có tiệc tùng gì đâu nào? Ðã thế, các bác cứ việc lôi những ai "Bảo thái" ra mà chửi cho đỡ tức!

Các chủ hàng thịt không biết tên kẻ đã bảo họ thái thịt, đành nén hơi gào lên chửi. Anh nọ bảo chị kia:

- Chửi đi! Kéo cả mồ mả nhà nó kên mà chửi. Cha nó chứ! Cái thằng "Bảo Thái"!



Chúa ngủ ngày
Một buổi trưa, Quỳnh vào hầu Chúa, không thấy Chúa ở cung, hỏi thị vệ, thì ra Chúa đương giấc. Quỳnh không được tiếp, sẵn bút nghiên, đề ngay hai chữ vào tường rồi giở ra về.

Lúc Chúa dậy ra công đường, thấy ở tường có hai chữ "ngọa sơn" nét mực hãy còn ướt, không biết ai đề và cũng không biết nghĩa làm sao, hỏi thị vệ mới hay Quỳnh đề. Đến buổi hầu chiều, đông đủ các quan, Chúa hỏi, không ai tán được, phải triệu Quỳnh đến.

Quỳnh đến, Chủa hỏi. Quỳnh thưa:

- Hai chữ ấy có nghĩa gì sâu sắc đâu, hạ thần cứ lấy nghĩa đen mà viết, không dám có ý tứ gì hiểm hóc cả.

- Cứ cắt nghĩa cho ta nghe, không hề chi mà ngại.

Quỳnh ngập ngừng mãi, mới nói:

- Chữ "ngọa" nghĩa là "nằm", "nằm" hẳn không ai nằm không, tất phải ngáy, chữ "sơn" nghĩa là "núi", "núi" ắt phải có đèo, vậy hợp hai chữ làm một thì nghĩa là "ngáy đèo".

Cả triều thần ai cũng cười. Chúa cũng bật cười. Tan hầu, các quan trách Quỳnh:

- May mà Chúa rộng lượng, chứ không thì hôm nay ông mất đầu!

Quỳnh cười không nói gì.



Đầu to bằng cái bồ
Quỳnh khi còn bé độ bảy tám tuổi, chơi nghịch đã khác người, lấy tàu chuối làm cờ, lá sen làm lọng, Quỳnh lại tinh ranh; trẻ con trong làng mắc lừa luôn.

Một hôm trời tháng tám, sáng trăng, Quỳnh chơi với lũ trẻ ở sân, bỗng Quỳnh bảo:

- Chúng bay làm kiệu tao ngồi, rồi tao đưa đi xem một người đầu to bằng cái bồ.

Lũ trẻ tưởng thật, tranh nhau làm kiệu rước Quỳnh đi bảy, tám vòng quanh sân, mệt thở không ra hơi. Quỳnh thấy thế bảo:

- Đứng đợi đây, tao đi châm lửa soi cho mà xem.

Lũ trẻ sợ quá, không dám xem, chỉ những đứa lớn ở lại. Quỳnh lấy lửa thắp đèn xong đâu đấy, rồi thò đầu che ngọn đèn, bảo lũ trẻ:

- Kìa! Trông vào vách kia kìa! ông to đầu đã ra đấy!

Anh nào cũng nhìn nhớn nhơ nhớn nhác, thấy bóng đầu Quỳnh ở vách to bằng cái bồ thật. Lũ trẻ biết Quỳnh xỏ, quay ra bắt Quỳnh làm kiệu đền. Quỳnh chạy vào trong buồng đóng kín cửa lại, kêu ầm lên. ông bố tưởng là trẻ đánh, cầm roi chạy ra, lũ trẻ chạy tán loạn.



Ðơn Xin Chôn Trâu
Một cô gái ở thôn Hoằng Trì có con trâu chết đã ba ngày, trâu trương lên thối um mà bọn chức dịch trong làng vẫn cứ làm khó dễ, chưa cho chôn. Cô đợi mãi không được, bèn mang đơn lên trình quan huyện.
Trên đường đi, đến một chỗ lầy lội, cô gặp một anh chàng ra dáng học trò. Anh kia hỏi thăm biết chuyện, mượn cô lá đơn xem lỡ tay đánh rơi xuống bùn. Cô gái bắt đền. Anh học trò liền đem giấy bút ra, thảo ngay tờ đơn khác cho cộ Ðơn rằng:

Ta là gái goá kẻ trì
Nếu trâu không chết việc chi lụy đời?
Lội đồng váy hếch đơn rơi
Ta phải cậy người mần lại đơn ni
Quan tri ơi hỡi quan tri!
Xác trâu chết để ba ngày thối hoăng
Xét đơn phải xử công bằng
Không thì búc... cho thằng mần đơn.

Anh kia viết xong, cô gái thật thà cầm đơn vào trình quan. Xem xét chữ nghĩa và lời lẽ, viên tri huyện nghi hoặc, hỏi cô gái ai là người cô đã nhờ viết đơn. Cô gái kể rõ mọi chuyện chuyện đã xẩy ra trên đường. Tri huyện lặng người, biết ngay kẻ đó là Trạng Quỳnh chứ không ai khác. Tuy tức vì bị chửi xỏ, quan cũng đành chấp thuận cho cô gái kia được về chôn trâu mà không phải nộp phạt.



Ðón Sứ Tàu
Triều đình chuẩn bị đón sứ nhà Thanh sang nước tạ Chúa nghe nói tên này là kẻ hống hách, hợm hĩnh, bèn kêu Quỳnh vào, giao cho giữ việc nghênh tiếp.

Quỳnh phụng mạng vua, đồng thời xin triệu thêm bà Ðoàn Thị Ðiểm giả làm người bán hàng nước cho khách qua đường, còn mình giả trang làm anh lái đò đưa sứ bộ qua sông.

Khách Tàu đến, đi ngang quán bà Ðiểm, thấy trong hàng có một cô gái xinh xắn ngồi bán, liền hùa nhau kéo vào uống nước, sẵn có buông lời chọc ghẹo, bỡn cợt. Một tên líu lo đọc bâng quơ:

"Nam bang nhất thốn thổ bất tri nhân canh"
(Một tấc đất nước Nam không biết bao nhiêu người cày, ý cho rằng đàn bà nước Nam lẳng lơ)

Bà Ðiểm đang nhai trầu, nhổ toẹt một bãi, đọc:

"Bắc quốc chư đại phu, giai do thử đồ xuất"
(Bọn quan quyền phương Bắc đều từ chỗ đó mà ra cả )

Nghe xong câu ấy, cả bọn ngừng uống nước, tròn mắt, há hốc miệng nhìn bà Ðiểm. Chúng không thể ngờ rằng một bà bán nước bên đường lại có sức học kinh người đến thế !

Khách ra đi, xuống đò của Quỳnh. Khi đò đến giữa sông, một tên trong nhóm sứ Tàu nhột bụng, vãi rắm nghe một tiếng "bủm". Không thấy xấu hổ thì thôi, hắn còn đọc một câu chữa thẹn xấc xược:

Lôi động Nam bang (Sấm động nước Nam)

Quỳnh đang cầm chèo, liền đứng cậy vạch quần đái vòng cầu qua đầu sứ, vừa đái vừa đọc:

Vũ qua Bắc hải (Mưa qua bể Bắc)

Tên sứ Tàu giận điên tiết, xộc lại định đánh Quỳnh, Quỳnh trở cán chèo thủ thế rồi mắng:

"Tiền phát lôi, hậu phát vũ, thiên địa chi lý nại hỉ "
(Sấm động trước, ắt sau sẽ có mưa, luật trời đất là thế )

Cả bọn khách Tàu sửng sốt nhìn nhau, không thốt được một lời vì câu đối đáp bắt bí quá đúng của anh lái đò. Cả nhóm trong bụng vừa tức, vừa sợ, cứ ngậm miệng cho đến nơi.






User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Oct 12 2012, 11:27 PM
Gửi vào: #63


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Nhập gia tuỳ tục



Tại Hồ Tây, một chàng thư sinh Nam kỳ chẳng may động vào làm toạc chiếc váy ngắn của một em gái Hà thành. Chàng này chưa kịp đưa tay xin lỗi thì nàng đã la toáng lên: "Chồng tao sẽ cho công an đập mầy "chẳng chút nương tay"."
LCT


Nhập gia tùy tục


Tokyo-Nhật Bản
Tại Khu phố Ginza đông nườm nượp, một anh chàng Nhật chẳng may chạm vào làm toạc chiếc váy ngắn của một cô gái Nhật. Anh ta chưa kịp nói lời xin lỗi thì cô gái đã cúi rạp người nói: "Xin lỗi đã làm phiền anh, chỉ vì chất lượng chiếc váy này tồi quá ''.

New York - Mỹ
Trên Quảng trường Times tấp nập người đi lại, 1 anh chàng Mỹ vô tình động vào làm toạc chiếc váy của một cô gái Mỹ , Anh chàng này chưa kịp mở miệng thanh minh thì cô gái đã rút ngay 1 tấm danh thiếp và nói: "Đây là số phone của luật sư của tôi, ông ta sẽ tìm anh để bàn về việc quấy rối tình dục này, anh cứ chuẩn bị đi, chúng ta sẽ gặp nhau tại toà án..." . Nói xong ghi lại số phone của anh chàng kia rồi ngẩng cao đầu bước đi.

Paris - Pháp
Trên Quảng trường Khải hoàn môn nổi tiếng thế giới , một chàng lãng tử Pháp không may làm toạc váy của một cô nàng Pháp. Chàng chưa kịp nói gì thì cô nàng đã cười hic hic, sau đó ghé vào tai chàng trai nói: "Nếu anh không ngại, thì tặng em một bông hồng để xin lỗi đi..." . Sau khi mua một bông hồng tặng nàng xong, chàng bèn mời nàng đến 1 khách sạn nhỏ để cùng nghiên cứu vấn đề ẩn sau làn váy ngắn.

London - Anh quốc
Tại Quảng trường Church bên dòng sông Thames êm đềm, một chú Ăng-lê vô tình xé toạc chiếc mini skirtcủa một cô gái Anh. Anh chàng này chưa kịp thanh minh thanh nga thì cô gái đã vội vàng dùng tờ báo đang cầm che đi chỗ rách, mặt đỏ giừ nói: "Thưa ông, ông có thể đưa tôi về nhà được không? Nhà tôi ở phía trước, gần thôi..." Anh chàng này bèn cởi áo quấn lại cho cô gái rồi vẫy 1 xe taxi, đưa cô gái về nhà an toàn để thay một chiếc váy mới.

Trùng Khánh - Trung Quốc
Trước Tượng đài Giải phóng quân tại Trùng Khánh, một anh Tầu chẳng may làm rách toạc chiếc váy ngắn của một cô gái Trùng Khánh. Anh này chưa kịp mở miệng xin lỗi thì đã nghe tát bốp một cái bên tai. Cô gái tay thì túm chặt lấy cổ anh chàng, mồm thì rít lên: "Mày to gan nhỉ, dám chọc tới bà mày à? Đi gặp 110 (công an) cùng tao ngay..."

Đài Bắc - Đài Loan
Tại Quảng trường Tây môn, 1 anh chàng Đài vô tình cào rách chiếc váy ngắn của một cô gái Đài. Chàng trai chưa kịp nói gì thì cô gái đã cười ha ha nói: "Chưa kịp ngã giá mà đã đòi xem hàng rồi hả anh giai?"

Hà Nội - Việt Nam
Tại Hồ Tây, một chàng thư sinh Hà Nội chẳng may động vào làm toạc chiếc váy ngắn của một em gái Hà thành. Chàng này chưa kịp xua tay xin lỗi thì đã thấy quần của mình bị rách tơi tả rồi.











User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Oct 15 2012, 12:18 AM
Gửi vào: #64


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




French Magic

http://www.youtube.com/watch_popup?v=sKns1...g&vq=medium
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Oct 19 2012, 12:14 AM
Gửi vào: #65


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Em Việt XHCN lấy chồng ngoại

Em đã sang sông để lấy chồng
Lấy thằng ma cạo kể như không
Quê nhà không ở qua Trung quốc
Làm gái bà ơi đổ máu hồng ?!

Em đến Đài Loan để lấy chồng
Gặp thằng láo cá kể như không
Ban đêm phục vụ gia đình nó
Sáng lại lao công chảy máu hồng ?!

Em đến Trung Đông để lấy chồng
Gặp thằng hồi giáo có buồn không
Lấy luôn em nó rồi anh nó
Ê ẫm tấm thân rỉ máu hồng ?!

Lấy Mỹ lấy Tây cũng lấy chồng
Tiền đô bỏ túi thích hay không
Còn hơn làm gái đông nam á
Bị đánh bị thoi chảy máu hồng

Qua Mỹ mau lên kiếm tấm chồng
Dụ thằng kiều Việt đến rồi dông
Cờ Hoa khó thể mà ăn hiếp
Ly dị chia tiền có sướng không ?!

Em đẹp như ri chẳng lấy chồng
Lấy thằng cán lão sướng gì không
Sướng sao em lại đi lang chạ
Nó biết thoi em rỉ máu hồng

Kiều lão em quơ đại tấm chồng
Tiền già chu cấp có như không
"Rì Tai" bảo lãnh em sao được
Đau thấu tim em rỉ máu hồng

Chí thú làm ăn có tấm chồng
Ruộng đồng chồng vợ tốt hơn không
Chồng cày vợ cấy con trâu giúp
Làm rạng danh thơm gái Lạc Hồng
H.H


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Oct 21 2012, 02:55 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Oct 23 2012, 05:12 AM
Gửi vào: #66


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



CHỒNG NGOAN


CHỒNG NGOAN

Một cậu bé hỏi cha:
- Thưa ba, khi lớn lên con có thể làm bất cứ chuyện gì mà không cần hỏi ai,
phải không ba?
- Không được đâu con. Từng tuổi như ba mà muốn làm gì cũng phải hỏi mẹ con.

HƯ DANH

Thằng con trai đang học bài, bỗng chạy ra hỏi mẹ:
- Thưa má, hư danh là gì vậy má?
- Hư danh là thứ danh hão, không có thật. Thí dụ như ba con là chủ gia đình,
con xin tiền ba mà cho hay không là quyền của má. Hiểu chưa?

CẨN THẬN

Một người chồng đi chơi về khuya, vợ hỏi:
- Mấy giờ rồi anh?
- Mới một giờ em ạ.
Lúc đó cái đồng hồ chợt gõ bốn tiếng. Ông chồng cằn nhằn:
- Cái đồng hồ nầy rõ cẩn thận. Gõ một tiếng người ta đã nghe rồi,
cần gì phải gõ đi gõ lại đến bốn lần.

DỊP MAY

Một cặp vợ chồng già đang ngồi xem TV, chứng kiến một cảnh quá tàn bạo trong phim,
bà vợ té ra ngất xỉu. Các đứa con trong nhà vội vàng gọi bác sĩ đến cấp cứu.
Khám xong, bác sĩ nói:
- Không hề gì cả. Bà chỉ bị xúc động mạnh, đểtôi tát cho bà vài cái là bà tỉnh lại ngay.
Ông chồng vội vàng nói:
- Đừng, đừng, để phần việc đó cho tôi. Dịp may được tát bả, tôi chờ gần suốt cả đời.

ĐÃ MUỘN

Bà vợ trẻ buông tờ báo xuống, nói với chồng một cách vui vẻ:
- Anh, một nhà tâm lý học nói rằng khi lập gia đình, người đàn ông sẽ khôn ra.
Anh chồng đáp:
- Đúng vậy em ạ! Nhưng lúc đó mọi chuyện đã muộn màng.

TÌNH GIÀ

Một cặp vợ chồng già đang ngồi xem TV, bà cụ nói nhỏ bên tai chồng:
- Nầy ông à! Tui nhớ ngày xưa, mỗi lần hun tui, ông hay cắn nhè nhẹ vành tai tui,
nhồn nhột, Thích lắm! Lâu rồi, ông không còn làm như vậy với tui nữa.
Nghe nói, cụ ông ứ hự một tiếng rồi dùng hai tay chỏi lên đầu gối đứng dậy bỏ đi
khiến cụ bà ngạc nhiên:
- Ủa! Sao ông lại bỏ đi?
- Cụ ông nhăn mặt, trả lời:
- Thì bà cũng phải để tui đi lấy hàm răng giả đã chứ.

CON KHỈ GIÀ

Một cặp vợ chồng già, đã gần đất xa trời mà còn dẫn nhau ra tòa xin ly dị.
Quan tòa hỏi:
- Hai ông bà đã già quá rồi, sao không sống chung với nhau cho có bạn mà đòi ly dị?
Bà vợ già trả lời:
- Thưa quý tòa. Tôi không thể nào sống chung với ông ấy vì đã có lần ông ấy nói tôi giống nhưcon khỉ già.
Quan tòa cố nhịn cười hỏi:
- Thế câu chuyện đã xảy ra bao lâu rồi?
- Thưa đã hơn hai mươi năm.Quan tòa ngạc nhiên:
- Đã hơn hai mươi năm mà bây giờ mới đưa nhau ra tòa?
Bà vợ già trả lời:
- Thưa, khi còn ở Việt Nam, ngày tối tôi phải lo việc bếp núc, không được đi đây đó.
Qua Mỹ, tôi được đứa cháu nội dẫn đi sở thú, tôi mới biết mặt con khỉ già như thế nào
.





User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Oct 25 2012, 11:27 PM
Gửi vào: #67


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



This is impossible...
http://www.youtube.com/v/H_FBJ70gJT0%26aut...y%3d1%26rel%3d0

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Nov 9 2012, 04:11 AM
Gửi vào: #68


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



1.
Ai là người đợi bạn ngủ trước
Ai là người sẵn sàng thức cùng bạn
Ai là người cảm thấy hạnh phúc khi bạn ngủ say… ?
Ai ? Là ai ?
???
Ăn trộm.

2.
Anh à,
Em đã khắc lên hàng ngàn viên gạch câu « em yêu anh » và
Em ước có 1 viên rơi trúng đầu anh để anh biết nỗi đau khi nhớ anh là thế nào.

3.Trong cuộc đời mỗi người sẽ luôn có một nửa của mình ở đâu đó. Thế nên ta mà ế, chắc chắn sẽ có đứa ế với ta.

4. Chân lý cuộc sống
Ở hiền nhặt được tiền
Ở ác nhặt được rác
Liều ăn được nhiều
Lì ăn bánh mì
Nhát thì ăn tát.

5. Trên 1 chuyến bay, phi công trưởng liên lạc với trạm điều hành mặt đất:
- Chúng tôi đang cách đất liền 300 dặm, đang bay cách mặt biển…và nhiên liệu đang cạn dần…xin hãy hướng dẫn
Trạm điều hành mặt đất :
- Xin hãy lặp lại theo chúng tôi “Nhân danh cha, con và thánh thần…Amen’.

6. Một cô gái đang tắm thì có tiếng gõ cửa
- Có ai ở nhà không ?
- Ai đấy
- Tôi là anh mù hàng xóm đây
Cô gái nghĩ :
- Thôi khỏi mặc đồ, anh ta mù mà
Cô gái ra mở cửa
- Tìm tui chi thế?
- Cô chúc mừng tui đi
?????
- Tui đã mổ mắt thành công, giờ mắt tui sáng rồi.

7. Chàng trai gặp một bạn học trên phố đang khoác tay âu yếm với 1 cô gái.
Anh ta hỏi, giọng nghiêm nghị « Ai đây ? »
Người bạn nói : "Người yêu mới của tao"
Chàng trai : « Tao không hỏi mày, tao hỏi vợ tao ».


Mời các bạn xem rồi cười cho đời bớt khổ

Luận về chữ “ăn”.
Người ta đã thống kê được rằng, cuộc đời một người đàn ông hầu hết gắn bó với chữ “ăn”.
1. Khi còn bé thì “ăn học”,
2. Lớn thêm chút nữa thì “ăn chơi”
3. Lúc có bạn gái thì chăm chăm tìm cách “ăn thịt”.
4. Ăn thịt xong thì phải “ăn hỏi” rồi “ăn cưới”, cưới về phải tiến hành “ăn nằm”.
5. Khi vợ đến kỳ nguyệt san đành phải “ăn chay” hoặc "ăn vụng", sau khi vợ sinh em bé thì phải “ăn kiêng”, về già rụng răng phải “ăn cháo”, xa thêm tí nữa thì theo các cụ mà “ăn xôi”…

6. Hồi nhỏ thì "ăn vóc học hay", xin tiền ba mẹ mua quà không được thì "ăn vạ"
7. Lớn lên học đòi thì bắt đầu "ăn diện" để tán gái, nhưng "ăn nói bậy bạ" thì có khi "ăn bạt tai"

8. Khi đã có vợ, sau một thời gian "ăn nằm" thì có khi "ăn năn đã muộn" và nghĩ rằng mình phải "ăn đời ở kiếp" với người này thì xem như "ăn cám hay ăn khế trả vàng" hay đúng là số "ăn mày".

9. Khi "ăn nên làm ra" thì "ăn tiền", "ăn bẩn" của dân, "ăn sung mặc sướng", rồi sanh tật "ăn gian", nói dối vợ là đi "ăn cơm khách"nhưng thực ra là đi "ăn vụng" hay gọi là "ăn bánh trả tiền"- trót lọt thì không sao, rủi đổ bể thì có mà "ăn cám" hoặc "bỏ ăn".

10. Khi thất nghiệp thì sẽ có lắm điều tệ hại:
a. hơi tệ: "ăn không ngồi rồi", "ăn theo", "ăn bám","ăn hại" vợ.
b. khá tệ: "ăn quỵt", "ăn mày".
c. quá tệ: "ăn trộm", "ăn cắp", "ăn cướp"

11. Khi cờ bạc (đánh cờ, đánh bạc), đang "ăn to" bỗng đứng dậy ra về gọi là "ăn non". "Ăn non" mà còn vênh váo, có khi "ăn đấm", "ăn đá", "ăn đòn", "ăn đạn".



Vấn đáp chí lý

1. Tại sao gọi là ông Trăng (ông trời , ông sao) mà không gọi bà Trăng ?
Câu trả lời: Tại vì con trai sáng giá hơn con gái !

2. Tại sao có bà phù thủy mà không có ông phù thủy ?
Câu trả lời: không có người đàn ông nào độc ác hơn đàn bà !

3. Tại sao chỉ có mỹ nhân kế mà không có nam nhân kế ?
Câu trả lời: Họ không gian xảo như phụ nữ được!

4. Tại sao có ông Noel mà không có bà Noel ?
Câu trả lời: Tại vì đàn ông nhân hậu hơn đàn bà!

5. Tại sao gọi là phụ nữ mà lại không có... phụ nam ?
Câu trả lời: Tại vì con gái chỉ là phụ thôi !!!

6. Tại sao có Cô Hồn mà lại không có Cậu Hồn.
Câu trả lời: Tại vì các cậu không thành ma mà sẽ thành Phật.

Thật là chí lý !!!!!!! ( Bốp bốp bốp... xem lại câu số 7 ở trên).

Tam đoạn luận
Con chó thì khoái ăn c ...'c

Bọn bán nước thì người ta ví như con chó nên nó cũng là loài ăn c...'c!!!


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Nov 9 2012, 04:16 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Nov 10 2012, 11:54 AM
Gửi vào: #69


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Nôn ra máu

Có anh nông dân hút nhiều thuốc lào viêm phổi.
Một bữa nặng quá ho ra máu.
Người nhà thấy thế đưa đến trạm xá.

Đến nơi ông bác sỹ già trực bảo: - Nó làm sao.

- Dạ... nôn ra máu bác sỹ ạ.

Thế là ông hý hoáy ghi vào sổ khám bệnh ..."Lôn ra máu..."

Rồi ông nói ráo hoảnh, lên Huyện, nặng lắm.

Đến huyện bác sỹ trực nhìn qua sổ y bạ càu nhàu :
- Mẹ, ngu quá, có dấu huyền cũng không đánh vào,
"lôn" là cái khỉ gì mà ra máu.

Rồi quát, lên tỉnh ngay sau khi thêm cho một dấu huyền to đùng.

Đến tỉnh bác sỹ trực chửi tục :
- Cái bọn thất học, dùng từ bố láo, học mãi mà không biết gọi một từ "âm hộ" cho đàng hoàng.

Rồi quát : - Y tá đâu, sắp đẻ rồi, băng huyết này...

Xe băng ca chạy rầm rầm mà đếch ai nhìn bệnh nhân, y tá đẩy xe thò vào giữa hai chân "sản phụ" rồi hét lên :

- Đẻ ngược rồi, em đã túm được chân đứa bé...




Chuyện tếu "bia không ôm" ở Sàigòn

Bốn người khách vào một quán lịch sự . Họ lên lầu cho kín đáo, yên tĩnh. Trong khi
chọn món ăn, cô gái chiêu đãi bia tiến lại gần bốn vị khách:
“Em rót bia cho mấy anh nhé?” - Cô nhoẻn miệng cười tươi rói.
Trước nụ cười tuyệt vời ấy, bốn vịkhách nhìn qua nhìn lại thăm dò ý kiến lẫn nhau.
Anh A liền nói với cô gái:
“Xin lỗi, em quí danh là gì, ở đâu, anh không nhớ nhỉ?”
Cô ta lại cười, răng trắng lóa, đều như sắp:
“Hỏi quê…rằng biển xanh dâu
Hỏi tên…rằng mộng ban đầu đã xa”.
Anh B nghe thế , vỗ đét đùi:
“Úi chà chà ! Lại thuộc cả thơ
Tuyệt vời. Cứ rót bia của em đi”.
“Dạ. Cảm ơn quí anh”.
Và, thế là họ dùng bia của cô gái tiếp thị .
Anh C đon đả :
“Lấy thêm ly. Em cùng ngồi đây uống cho vui”.
“Dạ”.
Thếlà bàn có thêm một bông hồng giữa đám sỏi đá.
Anh D mời tất cả cụng ly và nhận xét:
“Coi bộ em học giỏi nhỉ !”.
Cô lại cười. Đúng là cô ta “ăn tiền” nhờ có nụ cười duyên. Nụ cười như thể cáiống bơm, cứ hút người ta té nhào:
“Em cũng học mót. Nói chơi cho vui mà.
Quí anh không phiền chứ ? Chắc quí anh học giỏi lắm thì phải?”
Anh A xoa bụng, ưỡn ngực, cố tình khiêm tốn:
“Cũngđủ xài. Ai hỏi gì nói nấy. Nhất là lãnh vực văn học. Không bao giờ bị kẹt”.
“Thếlà quá giỏi rồi. Vậy, em đố các anh vềlĩnh vực văn học nhé?”
Nghe thế , cả bàn nhốn nháo hẳn lên, mừng rơn như cá gặp nước. Tại vì họ là
nhà giáo, nhà thơ , nhà văn cả … Họ cụng ly chúc mừng thắng lợi, và chờ đợi thử thách từphía hoa hồng.
Cô gái lại cười, giọng êm như ru:
“Nếu có một ông khỏa thân” (trần truồng)
Cô cười cười nói tiếp :
“Ông ta cõng một ông nữa cũng khỏa thân… Về tục ngữ , ông bà ta nói sao ?”.
Bốn khuôn mặt của bốn vị khách đều nhăn nhíu cả lên. Họ không tìm ra câu tục ngữ nói về
trường hợp hy hữu này (hiếm có này). Họ bí rị …
Anh C nói dứt khoát:
“Chúng tôi thua. Cô giảng đi. Nếu đạt yêu cầu văn học, chúng tôi uống mãi Tiger cho đến chiều”.
Cô ta bình tĩnh đáp:
“Quân tử nhất ngôn đấy nhá !
Này, một ông khỏa thân, cõng trên lưng một ông cũng khỏa thân… Lúc ấy, tục ngữ
nói rằng: “Gậy ông đập lưng ông”.
“Úi trời! Đúng quá đi chớ ”
Cảbàn cười rộ . Quân tử nhất ngôn. Rót thêm bia.
Vừa rót bia, cô tiếp thị vừa đố tiếp:
“Này các anh nhé, cũng cái ông khỏa thân ấy, ông ta nhảy tõm xuống ao, tục ngữ nói sao nào?”
Bốn khuôn mặt của bốn vị khách lại đờ đẫn, vẫn cứ tiếp tục nhăn nhíu. Họlại bí rị… Họ lại yêu
cầuđáp án. Cô ta cười tủm tỉm, đáp:
“Ông khỏa thân mà nhảy xuống ao, tục ngữ bảo rằng:“Chim sa cá lặn”.
Cảbàn lại cười vang như pháo.
“Úi trời ! Đúng quá đi chớ . Cá trông thấy hãi quá, cá phải lặn là cái chắc !”
Thừa thắng xông lên, cô ta đố tiếp:
“Thưa quí anh, cũng cái ông khỏa thân ấy, ông ta ngồi lên hònđá, tục ngữ bảo sao nào ?”
Bốn khuôn mặt thông minh kia lại tiếp tục nhăn nhíu trông đến tức cười. Họ lại bí rị… Lại đòi đáp án. Cô gái thong thả trả lời:
“Ông khỏa thân ngồi lên hòn đá, lúc ấy tục ngữphán rằng: “Trứng chọi đá !”
Cảbàn lại cười như Tết.
Ông D tuy thua nhưng vẫn hăm hở :
“Đúng quá đi chớ . Trứng này không bể được ! Còn nữa không ?
Cô gái cười đáp :
Cũng cái ông khỏa thân đó, ông ta lại ngồi bệt xuốngđất không chịu đứng dậy thì theo «tục ngữ» các ông nói sao ?
Bốn khuôn mặt sáng láng lại sáng láng trông thật thảm thương, họ vẫn bí rị…đòi cô đáp án.
Cô gái trả lời :
Cái ông khỏa thân ngồi bệt xuống đất «tục ngữ» gọi là «Đất lành chim đậu» hiểu chưa ?
Cảbọn cười rộ :
Chà hoành tráng nhỉ ? Trình độ các vị này thật còn kém xa cô gái chiêu đãi viên kia !


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Nov 10 2012, 11:57 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Nov 16 2012, 03:15 AM
Gửi vào: #70


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35





AMAZING!!!

2011 Le Plus Grand Cabaret Du Monde.

http://www.youtube.com/watch_popup?v=UXm-d...eature=youtu.be


Magic : "The Birds" By Jaehoon Lim
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Nov 27 2012, 02:23 AM
Gửi vào: #71


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



VỊT QUAY BẮC KINH...

Nhân việc PTT phát động phong trào "NÓI KHÔNG VỚI GÀ NHẬP LẬU", mình xin kể lại câu chuyện "Vịt quay Bắc Kinh" do một người bạn có dịp đi du lịch qua Trung Quốc mang về. Nếu có kỹ năng như vị thực khách trong chuyện này thì mỗi lần đi vào nhà hàng, mình không cần hỏi chủ quán: "gà này quê ở đâu?" (ke ke)
VỊT QUAY BẮC KINH
Quán ăn bữa ấy đông người. Bỗng một người khách dáng vẻ phong trần, từng trải bước vào. Ông ta gọi độc một món Vịt quay Bắc Kinh. Trước khi anh bồi bàn đi vào phía trong, ông ta còn dặn đi dặn lại: "phải là vịt Bắc Kinh tôi mới trả tiền". Chủ quán thấy ông khách có vẻ "sành điệu" bèn chạy ra đon đả:
- Quý vị cứ yên tâm. Nhà hàng của chúng tôi đảm bảo uy tín, chất lượng.
Một lúc sau, nhà bếp đưa lên một con vịt quay vàng ươm, thơm phức. Vị khách hít hà phao câu vịt ba cái rồi nói chắc như đinh đóng cột:
- Đây là vịt Thượng Hải
Chủ quán chữa ngượng:
- Đầu bếp của tôi thật sơ xuất. Xin ông vui lòng đợi thêm chút nữa.
Mười lăm phút sau, nhà bếp lại bưng lên một con vịt béo quay, vàng rộm. Vị khách tiếp tục ngửi phao câu rồi phán "xanh rờn":
- Nếu tôi không nhầm thì đây là vịt Thâm Quyến.
Lần này chủ quán tái mặt. Sau khi xin lỗi vị thực khách, ông bèn đích thân vào tận bên trong chỉ đạo bếp trưởng.
Cuối cùng, món Vịt quay Bắc Kinh cũng được đưa lên. Ông chủ quán cười như hối lỗi:
- Nhà hàng chúng tôi xin biếu không ông con vịt quay này ạ.....
Khuya hôm đó, vị thực khách đang mơ màng ngủ thì chợt nghe thấy có tiếng chuông cửa. Thành phố này ông chẳng biết ai. Mở cửa ra thì thấy cô nhân viên phục vụ quán ăn buổi sáng.
- Thưa ông, vất vả lắm con mới tìm được ra ông ở khách sạn này.
- Cô tìm tôi có việc gì thế? Vị khách hỏi
- Dạ, sáng nay con chứng kiến từ đầu đến cuối việc ông ngửi phao câu vịt mà đoán được ra vịt của địa phương nào...
- Vậy thì sao?
- Con lưu lạc từ nhỏ. Giờ chẳng biết quê hương bản quán mình ở đâu. Nay con muốn nhờ ông tìm giúp...


Sau khi "tác nghiệp", vị khách từ tốn phán:
- Người quê Phan Thiết chẳng sai!


Riêng H.H còn nhớ Cao Bá Quát có câu :
Câu thơ thi xã con thuyền Nghệ An
chắc có lẽ quê cô gái ở xứ Nghệ quê hương của ... quá


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Nov 27 2012, 02:27 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Nov 27 2012, 10:45 AM
Gửi vào: #72


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35





CÂU CHUYỆN CỰC NGẮN

Tại một trường đại học, người ta yêu cầu sinh viên viết một câu chuyện cực ngắn nhưng vẫn phải bao gồm đầy đủ 4 nội dung: Tôn giáo, Phong kiến, Tình dục và Huyền bí.
Bài được giải cao nhất thế này:
"Lạy Chúa". Nữ Hoàng tự nhủ. "Ta có thai rồi. Không hiểu là gã nào nhỉ?"

THƠ CON KIẾN

Có những lúc giật mình tan giấc mộng
Anh chợt nhớ đến những buổi chiều hồng
Anh cùng em trên ngọn đồi đón gió
Và nơi đó, trong mịt mùng đám cỏ
Anh vô tình.. bị kiến cắn vô mông

DIỄN TẢ SỰ RUNG ĐỘNG

Giờ văn, thầy giáo :
- Theo các em, thế nào là sự rung động trước cái đẹp?
1 bé trai:
- Thưa thầy, ví dụ như khi ta đứng trước hoa hậu hoàn vũ khỏa thân 100% ạ!
Thầy:
- Em ra ngay khỏi lớp, ngày mai mời phụ huynh đến gặp tôi!
Ngày hôm sau, thầy vào lớp, thấy bé trai nọ lầm lỳ trốn xuống ngối tít tận cuối lớp, dãy bàn cuối cùng.
Thầy:
-Ai cho phép em tự tiện đổi chỗ? Phụ huynh đâu, sao không thấy đến?
Trò:
-Thưa thầy, bố em bảo là, nếu thầy không thấy rung động khi đứng trước hoa hậu khỏa thân, thì thầy là người bệnh hoạn, pê-đê, bố em kinh tởm không muốn gặp, còn em phải ngồi tránh thầy ra
!!?


THÀNH THẬT VỚI TÌNH YÊU

Nàng: Anh có hút thuốc bao giờ không?
Chàng: Không bao giờ.
Nàng: Vậy anh có uống rượu chứ?
Chàng: Đời anh chưa từng uống một giọt rượu nào.
Nàng: Thế còn cờ bạc? Chắc anh cũng có chơi chứ?
Chàng: Không khi nào, em biết đấy.
Nàng: Vậy ngoài em ra, anh còn để ý đến cô nào không?
Chàng: Em phải tin anh chứ. Anh chỉ có duy nhất em mà thôi!
Nàng: Nhưng anh cũng phải có một thói xấu gì đó chứ?
Chàng: À, đúng là thỉnh thoảng anh có hay nói dối.

THƯ GỮI CHO EM

Sài gòn không sao, ngày X tháng Y
Em yêu...lúc này anh chỉ mún nhìn thẳng vào mắt em........................, dắt em vào phòng ........................, đóng cửa.............................. , tắt đèn......................... , đè em xuống giường.......................... , trùm mền lại ..............................................., khoe dzới em cái đồng hồ dạ quang má anh mới mua cho anh .......

TÌM BẠN

Thanh niên 28 tuổi, đọc thân vui tính, khoẻ mạnh. Không rượu chè bài bạc chích choác, yêu màu tím, tôn thờ sự thủy chung, hơi lãng mạn, có khả năng tự chăm sóc bản thân và người khác, ăn ngủ luôn đúng giờ giấc, sống rất kỷ luật. Không lang thang trên mạng, không chít chát hay chơi game trực tuyến, không bị Webcam lôi cuốn, không tham gia cá độ. Đã sống theo đúng thời khoá biểu trên 6 năm và sẽ tiếp tục như thế cho đến hết cuộc đời còn lại. Muốn quen biết các cô gái dịu hiền, đẹp, có lòng vị tha...
Ai mến xin thư về cho:
Trần Bất Lương , khu tù chung thân, trại giam Hoả Lò


NGÀY TÀN

Cô vợ gọi người đến sửa máy giặt. Vì phải đi làm cả ngày nên cô dặn người thợ, vốn là chỗ quen biết, nơi để chìa khóa để anh tự mở cửa vào.
"Tôi sẽ để chìa khóa dưới thảm chùi chân. Anh sửa máy xong để hóa đơn lên kệ bếp giúp tôi. À, anh đừng ngại con chó béc-giê. Nó sẽ không làm phiền anh đâu. Nhưng anh đừng nói bất cứ chuyện gì với con vẹt. Nhớ nhé, không nói với con vẹt!".
Hôm sau, người thợ tới và thấy một con chó rất to. Nhưng như bà chủ đã nói, con chó chỉ nằm xem anh ta làm việc. Còn con vẹt lại liên tục chửi rủa la hét khiến anh ta phát điên. Cuối cùng, không chịu được nữa, anh ta hét lên:
- Câm mồm đi, con vẹt ngu ngốc kia!
Con vẹt bèn nói:
- Xử nó đi, chó!

NHÀ HỌ "NỔ"

Giờ văn, cô giáo ra đề như sau:"Hãy tả về gia đình của em"...
Nhà em nghèo sáng sớm ba em phải đạp xích lô chở má em đi bán hột xoàng, anh chi em em từ nhỏ đã cơ cực. Anh trai em mơ có một trái banh nhựa mà đá cũng không có, phải gom tờ 500.000 đồng vò thành cục rồi chơi đá banh. Chị em nhìn mấy đứa hàng xóm chơi nhảy dây mà thèm nên chị lấy dây chuyền vàng cột lại mà chơi. Ba má em cực khổ không kiếm được việc làm cho nên tối tối ba má em lấy vàng cục chơi chọi qua chọi lại cho đỡ buồn. Anh em không được đi xe đạp hay xe máy đến trường như bao đứa trẻ khác mà đành phải chịu khó đi xe Mercedes. Ôi cuộc đời em khổ quá !ôi trời ơi, em khổ quá cỡ.

XƯA VÀ NAY

Gái xưa dạ một , vâng hai
Gái nay mà bảo là quay cãi liền.
Gái xưa thùy mị thục hiền
Gái nay như mấy con... điên ngoài đường.
Gái xưa may vá tỏ tường
Gái nay chỉ biết tìm đường Shopping.
Gái xưa mới thật là xinh
Gái nay như thể ....." tinh tinh xổng chuồng ".
Gái xưa ăn nói điệu đàng
Gái nay ăn nói sỗ sàng thấy ghê.
Gái xưa vừa gặp đã mê
Gái nay nhìn kỹ vẫn chê như thường.
Gái xưa đâu biết trèo tường
Gái nay giận lẫy kiếm đường theo trai.
Gái xưa làm lụng quen tay
Gái nay làm biếng khoanh tay ngồi nhìn

(lụm trên net, mong các quý bà, quý cô nhẹ tay)

VỊNH MỚI

Một du khách nước ngoài hỏi anh hương dẫn viên :
- "Tôi đã đến Việt Nam nhiều lần. Ở Việt Nam có hai vịnh rất nổi tiếng mà tôi đã tham quan là "Nha Trang Bay" và "Ha Long Bay". Nhưng còn một vịnh tôi thấy quảng cáo rất nhiều, ở khắp nơi. Anh có thể dẫn tôi tham quan không?"
Anh hướng dẫn viên vội hỏi "Xin ông cho biết tên của cái vịnh đó".
Ông khách chỉ lên bức tường bên đường rồi bập bẹ đánh vần "Cam Dai Bay". ( CHUYỆN NẦY HAY NHẤT )

TÙ MỌT GÔNG LUÔN

Một người đi xe máy va phải chú chim sẻ bay ngược chiều. Anh ta dừng xe xem xét, thấy nó chưa chết bèn nhặt đem về đắp thuốc rồi thả vào lồng với chút vụn bánh và nước. Khi tỉnh lại, thấy mình bên song sắt cùng với mấy mẩu bánh vụn chú sẻ thở dài tự nhủ:
-Khỉ thật. Mình đã đâm chết thằng cha đi xe máy rồi. Bây giờ chắc là tù mọt gông đây...



KHUYẾN MÃI

1 vị khách rất tức giận gọi điện đến hãng nước ngọt mắng vốn
- Alo, tôi là người tiêu dùng. Tôi đang có trong tay chai nước giải khát của các ông, trong đó có 1 con gián. tôi ko thể chịu đựng được nữa. Tôi sẽ kiện hãng các ông đễ ko người tiêu dùng nào bị lừa nữa, công ty các ông sẽ phá sản.
- Thế à? Xin chúc mừng quí khách đã trúng giải đặc biệt của công ty chúng tôi. Phần thưởng của quí khách là chiếc xehơi 4 chỗ ngồi. Xin quí khách đến nhận quà sớm.



THƠ 9X

Tô canh lạnh lẽo nước trong veo.
Vài lát hành phi bé tẻo teo
Nước chấm gọi là hơi gợn tí
Thịt kho thái mỏng gió bay vèo
Dưa vừa mới muối còn xanh ngắt
Cơm chén vừa xong dạ vẫn teo
Tối đói cồn cào không ngủ được
Muỗi bu vào chích cái thân bèo!!!

THI TRIẾT

Trong kỳ thi, vị giáo sư triết đang ra đề thi. Các sinh viên hồi hộp khi giáo sư đặt một cái ghế lên bàn và viết lên bảng: "Hãy vận dụng những điều đã học để chứng minh rằng cái ghế này không tồn tại!".
Trong khi các sinh viên khác viết rào rào trên giấy thì có một sinh viên nộp bài chỉ có 3 chữ. Bài viết này được điểm A duy nhất. Cả lớp tò mò ghé nhìn thì đó là 3 chữ: "Cái ghế nào?".


CHIẾC XE CÓ MA

Vào lúc 11:00h tối, có một anh chàng chạc tuổi 20 đứng giữa một cánh đồng trống để đón xe buýt về thành phố. Anh ta đứng mãi mà chẳng thấy một chiếc xe nào chạy ngang. Đến đúng 12:00h đêm có 1 chiếc xe chạy đến, anh ta vội quắc chiếc xe vào xin được đi nhờ vào thành phố. Anh ta leo lên xe và ngủ thiếp đi vì mệt mỏi. Trời mưa rất to và một tiếng sét đánh xuống nghe chói tai đã làm cho anh chàng tỉnh giấc. Anh ta đã mất hồn khi không nhìn thấy tài xế lái xe mà xe vẫn chạy, anh ta đã la lớn: "MA AAAAAA".
Bất ngờ có tiếng đằng sau nói lại:
"Ma cái mả cha mày chứ ma, tao đẩy xe chết mẹ luôn
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Nov 29 2012, 09:10 AM
Gửi vào: #73


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Đèo Ngang
Một Ông Việt kiều đã về hưu trong lúc nhàn rỗi ,thường hay ngâm nga mấy bài thơ cũ để giải trí …. Ông rất thích bài thơ của bà Huyện Thanh Quan

Bước tới Đèo Ngang , bóng xế tà
Cỏ cây chen lá , lá chen hoa
Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông, chợ với nhà.

Cảnh tượng có vẻ tiêu điều .. Mấy chú tiều phu vác củi ..vài căn nhà lá với cái chợ vắng hoe ..
Đèo Ngang !! Ông giật mình vì đọc ngược lại sẽ là ĐANG NGHÈO !! Thôi chết rồi . Bà Huyện Thanh Quan đã tiên đoán như vậy !! Dân ta nghèo là phải !!. Ông Việt Kiều nọ vốn rất gắn bó với quê hương tức tốc đáp máy bay về VN , xin gặp Thủ Tướng XHCN..
Thấy một người lớn tuổi từ ngọai quốc về, ông này bèn cho gặp .
-Thưa Thủ Tướng , bà Huyện Thanh Quan đã làm bài thơ : Đèo Ngang , tức đang nghèo . .Bà tiên đoán dân mình bị nghèo hoài , làm đầu tắt mặt tối mà không đủ ăn. Đề nghị Thủ Tướng đổi lại là .. Đèo Nghếch thì may ra mới khấm khá được.
-Tại sao lại Đèo Nghếch ?
-Là.. Đếch Nghèo
Ông TT này là người rất mê văn chương bình dân, bèn ký nghị định đổi Đèo Ngang thành Đèo Nghếch.

Mấy năm sau, dân tình vẫn không thay đổi . Tiền thâu nhập hàng năm của người dân chỉ vài trăm đô-la .Con gái mới lớn thì ao ước được làm dâu Củ Sâm hay Tài Oan . Các thanh niên chỉ mong được ra nước ngoài lao động .
Ông Thủ Tướng bèn triệu ông Việt Kiều nọ về nước để tra vấn .
-Vâng thưa Thủ tướng, Ông Việt kiều chậm rãi nói .. "Tôi đã suy nghĩ kỹ và đã tìm ra nguyên do … Sự sản xuất của XHCN tăng trưởng theo cấp số cộng ( progression arithmétique ). Thí dụ nông dân sản xuất dược 1,000 tạ gạo. Năm sau, được 1,050 tạ và năm nữa 1,100 tạ v v..v v. Còn dân số lại tăng trưởng quá nhanh , theo cấp số nhân ( progression géométrique) .Hai thành bốn ; bốn thành tám ; tám thành mười sáu. Cung không đủ cho cầu nên dân bị nghèo là điều tất nhiên .
-Bây giờ phải làm sao ??
- Thưa, phải đổi tên một lần nữa, thành Đèo Đứng .
-Đèo Đứng là gì ?
-Là .. Đừng ....Đéo ấy mà .. Dân số chậm lại.. Kỳ này chắc chắn sẽ thành công .
Ông Thủ tướng thấy quá hợp lý bèn hồ hỡi ký nghị định mới . Và nghĩ tới ngày mai sáng lạn ..
Ông Việt Kiều trước khi ra về còn căn dặn :
-Cũng xin lưu ý Thủ Tướng : chắc chắn sẽ có những phần tử xấu phá hoại, Chúng là những tàn dư của Mỹ Ngụy để lại .Chúng sẽ đọc trẹo là : Đứng Đéo .. Đây là những tên Đại Ngoan Cố , cực kỳ nguy hiểm vì dân số lúc đó sẽ tăng mau chóng , đi ngược lại chủ đích của Đảng ta. ..Xin Thủ Tướng hãy gửi chúng đi học tập cải tạo ...mút mùa Lệ Thủy cho chúng biết thân ..
Ông Thủ Tướng gật gù ra điều hiểu biết ..
Chúng ta hãy chờ xem
HMKim ( Sưu tầm và sửa lại)
( Luông Mai chuyển )
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Dec 2 2012, 11:15 PM
Gửi vào: #74


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



!cid_055901c7b8ac$5f646850$05fea8c0@home.gif
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

4 Pages: V « < 2 3 4
Closed TopicStart new topic
2 Người đang đọc chủ đề này (2 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 26th June 2019 - 06:45 PM