IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

3 Pages: V < 1 2 3  
Reply to this topicStart new topic
> Một tấm gương
hoaha
post Jun 16 2014, 08:44 AM
Gửi vào: #41


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,563
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




HAPPY FATHER'S DAY.

NGÀY CỦA CHA .....HAPPY FATHER'S DAY.

Những câu chuyện cảm động về người cha.

Câu chuyện thứ 1: Con có còn dư đồng nào không?

Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi. Từ nhà đếnchỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba...

Cuối năm, làm hồ sơ thi Đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:"Có dư đồng nào không con?". Tôi đáp:"Còn dư bốn ngàn ba ạ". Ba nói tiếp:"Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa". Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng...
(ST)


Câu chuyện thứ hai: Quà con tặng bố.

Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà màu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy.

Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng bố!". Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước, nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.

Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!".
Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ.

Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.

Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu, và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.
(ST)


Câu chuyện thứ ba: Ngọn nến không cháy.

Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng, và khóc mãi.

Một hôm, ngưòi cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gái bé bỏng của mình.

Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: " Tại sao nến của con lại không cháy?". Bé gái đã đáp rằng: " Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì những giọt nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con !".

Đến đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống vui vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước mắt của ông lại dập tắt ngọn nến hy vọng của con ông.

Nước mắt chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn nỗi mất mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang nhìn bạn mỉm cười
(ST)

Câu chuyện thứ tư: Đấu giá cuối cùng

Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông.

Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các Họa sĩ nổi tiếng.

Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.

Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra…

Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình. Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng: con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.

Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.

Chàng trai nói: "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một Họa sĩ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu !"

Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai: "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này." Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian.

Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm, và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người.

Người điều khiển đứng lên và nói: "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..."

Có người la lên: "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự ?"
- Người điều khiển nói: "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!"
- Người điều khiển bắt đầu: "Ai sẽ mua với giá $100?"
- Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp: "Ai sẽ mua với giá $50?"
- Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi: "Có ai mua với giá $40?"

Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao ?" Một người đàn ông già đứng lên: "Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ, và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên, và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?"

Người điều khiển nói: "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!"

Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau: "Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!" Người điều khiển nói: "Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!"

Đám đông nổi giận: "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?". Người điều khiển nói: "Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt ! Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”


NGÀY CỦA CHA.


Father's Day là ngày lễ dành cho các ông bố thường được tổ chức vào ngày Chủ nhật thứ 3 của tháng 6 hàng năm. Vậy còn gì ý nghĩa hơn khi được các mẹ mời đi xem những thước phim thật hay dành cho ngày Father's Day

1. The Pursuit of Happyness - Mưu Cầu Hạnh Phúc

Đạo diễn: Gabriele Muccino

Diễn viên: Will Smith, Jaden Smith,..

Lấy bối cảnh thành phố San Francisco vào năm 1981, The Pursuit of Happyness là câu chuyện về Chris (Will Smith) - một nhân viên bán mặt hàng máy soi xương luôn gặp khó khăn về tài chính. Khi nợ nần chồng chất do không bán được hàng, vợ anh đã bỏ đi và để lại cậu con trai 4 tuổi Christopher Jr. (Jaden Smith). Điều tồi tệ nhất đã xảy ra khi Chris và con trai bị tống ra khỏi căn hộ và trở thành những kẻ vô gia cư. Họ đã phải đi tha hương cầu thực ở khắp mọi nơi để kiếm sống, thậm chí phải ngủ trong nhà vệ sinh ở một ga tàu điện. Bằng nghị lực và ý chí mạnh mẽ, Chris đã nỗ lực không ngừng để mưu cầu hạnh phúc, và mưu cầu cho cậu con trai yêu quý một tương lai tốt đẹp.

The Pursuit of Happyness là một bộ phim cảm động về ý chí đấu tranh của con người cũng như tình phụ tử cao quí. Đây là tác phẩm điện ảnh được xây dựng dựa trên một câu chuyện có thật. The Pursuit of Happyness sẽ khiến cho bạn cảm thấy thấm thía về ý nghĩa thực sự của hai từ "Hạnh phúc". Trong cuộc đời, con người luôn đi kiếm tìm hạnh phúc mà không hề biết rằng hạnh phúc thực sự là do chính con người tạo ra.

2. What A Girl Wants - Điều Con Gái Muốn

Đạo diễn: Dennie Gordon
Diễn viên: Amanda Bynes, Colin Firth,...

What A Girl Wants là một bộ phim tuổi teen đầy ý nghĩa dành cho cha và con gái. Bộ phim kể về cuộc hành trình đến Anh để tìm lại cha của Daphne (Amanda Bynes) - 1 cô nàng xinh đẹp người Mỹ. Tại Anh, Daphne vô cùng bất ngờ khi biết cha mình lại là một nhà Chính trị gia nổi tiếng đang tranh cử chức Thủ tướng. Vốn quen lối sống phóng khoáng, hiện đại của Mỹ; giờ đây Daphne phải hòa nhập với cuộc sống gò bó và đầy kiểu cách của một gia đình quý tộc Anh mẫu mực. Cô còn phải đối phó trước những âm mưu, toan tính của bà mẹ và cô chị kế đầy tham vọng. Mối quan hệ giữa hai cha con Daphne sẽ như thế nào?

Với khung cảnh lãng mạn của thành phố London cùng với những tình tiết hài hước nhẹ nhàng nhưng đề cao tình cảm gia đình, What A Girl Wants là lựa chọn tuyệt vời hơn hết để các bạn nữ thổ lộ: "Bố ơi. Con yêu bố lắm. Dù có khi bố xem trọng sự nghiệp của mình hơn gia đình ta."

3. Pinocchio - Cậu Bé Người Gỗ

Đạo diễn: Hamilton Luske & Ben Sharpsteen
Diễn viên lồng tiếng: Dickie Jones, Mel Blanc,...

Là một trong những bộ phim hoạt hình kinh điển của hãng Walt Disney, Pinocchio đã từng chinh phục biết bao thế hệ trẻ em, và cả người lớn trên toàn thế giới bởi câu chuyện cảm động về cậu bé người gỗ biết đi và nói. Nội dung phim nói về Geppeto - một người thợ mộc già sống cô đơn luôn mong muốn có một đứa con, nên ông đã tạo ra một cậu bé đồ chơi bằng gỗ và đặt tên là Pinocchio. Đến một ngày, cô tiên xanh xuất hiện và ban phép cho Pinocchio được trở thành người. Geppeto mừng rỡ, sung sướng coi Pinocchio như một thành viên trong gia đình và dành cho cậu mọi tình yêu thương của một người cha thực thụ. Tuy nhiên, như bao đứa trẻ khác, Pinocchio cũng mang những thói hư tật xấu như nói dối, tham lam và cậu đã bị trừng phạt. Pinocchio buộc phải trải qua rất nhiều thử thách để trở lại làm người và về trong vòng tay của người cha thân yêu.


Pinocchio ẩn chứa nhiều bài học giản dị mà sâu xa có ý nghĩa giáo dục đối với trẻ em. Tình cha con giữa Pinocchio và người thợ mộc Geppeto đã thực sự khiến người xem cảm động. Đó cũng chính là lý do mà bộ phim hoạt hình này lọt vào danh sách 100 phim hay nhất mọi thời đại của tạp chí Time.


4. Taken - Cưỡng Đoạt


Đạo diễn: Pierre Morel
Diễn viên: Liam Neeson, Maggie Grace, Famke Janssen,...


Nếu cha bạn là một người yêu thích phim hành động thì Taken sẽ là sự lựa chọn hoàn hảo nhất trong ngày này. Câu chuyện xảy ra ở thủ đô Paris tráng lệ của nước Pháp, khi cô gái trẻ Kim (Maggie Grace) đi du lịch và bị một băng nhóm buôn người bắt cóc. Bryan (Liam Neeson) - cha của Kim, vốn là một cựu điệp viên, đã quyết tâm lên đường đến Pháp để tìm lại cô con gái thân yêu.
Vì đối với ông, Kim là tất cả. Bryan xông xáo qua biết bao hang ổ tội phạm mà không màng đến tính mạng. Liệu cha con Bryan và Kim có được đoàn tụ với nhau không?

Taken là một câu chuyện cảm động về tình phụ tử nhưng cũng không kém phần gay cấn. Nhân vật Bryan sẽ khiến người xem cảm phục trước tình thương con tuyệt đối. Vì con gái, Bryan có thể lạnh lùng, tàn nhẫn, độc ác nếu điều đó là cần thiết. Xem Taken để thấy rằng niềm vui và sự an toàn của con cái luôn là hạnh phúc lớn nhất của mỗi người cha.


5. Big Fish - Cá Lớn

Đạo diễn: Tim Burton
Diễn viên: Ewan McGregor, Alison Lohman,...

Những câu chuyện kể của người cha dành cho con cái mình từ khi chúng còn bé luôn góp phần ảnh hưởng rất lớn đến nhân cách của những đứa trẻ sau này. Điều đó đã được thể hiện thật rõ nét trong bộ phim Big Fish của đạo diễn lừng danh Tim Burton. Khi còn nhỏ, anh chàng Will (Billy Crudup) đã được cha mình ru ngủ bằng những câu chuyện kể kỳ lạ về chính cuộc đời ông. Khi lớn lên, Will chán ngấy những câu chuyện mà cha kể đi kể lại, và cho rằng ông luôn nói dối. Cậu bỏ đi và cắt đứt liên lạc với cha mình trong nhiều năm. Một ngày kia khi nghe tin cha của mình bệnh nặng sắp qua đời, Will cùng người vợ trẻ trở về mái nhà xưa để hòa giải với cha. Lúc này, anh quyết tâm đi tìm sự thật về những câu chuyện mà cha vẫn kể cho mình nghe từ thời ấu thơ...

Big Fish mang đến cho người xem những bài học quý giá về nhân cách sống, về nhiều loại tình cảm, trong đó có tình cha con. Kết cấu xen lẫn giữa hiện thực, và quá khứ trong phim sẽ đánh thức những xúc cảm sâu kín nhất của con người khi nghĩ về cha, và cả những ký ức về thời ấu thơ thân thuộc trong mỗi chúng ta.



6. I Am Sam - Tôi Là Sam

Đạo diễn: Jessie Nelson
Diễn viên: Sean Penn, Dakota Fanning, Michelle Pfeiffer,...




Sam (Sean Penn) là một người đàn ông bị thiểu năng trí tuệ, nhưng lại rất yêu thương cô con gái bé bỏng Lucy (Dakota Fanning) của mình. Lucy càng lớn càng xinh đẹp và thông minh. Vào đúng ngày sinh nhật lần thứ 7 của Lucy, 2 cha con họ bị chia cắt bởi Hội bảo trợ phụ nữ và trẻ em vì họ cho rằng với chỉ số IQ của 1 đứa trẻ lên 7, Sam không thể tiếp tục nuôi dạy được con gái mình đến lúc trưởng thành. Mất con, Sam đau khổ đến tột cùng và anh quyết tâm làm tất cả mọi thứ để giành lại quyền nuôi con. Những nỗ lực không ngừng cộng với tình yêu thương con tha thiết của Sam đã khiến cho nhiều người, trong đó có nữ luật sư Rita (Michelle Pfeiffer) - 1 người ít quan tâm đến gia đình, nhận ra giá trị đích thực của hạnh phúc và của tình yêu.

I Am Sam giống như một bản nhạc ngọt ngào ca ngợi tình phụ tử thiêng liêng, cao quý. Xã hội thay đổi khiến nhiều người cha, người mẹ chỉ mải lo kiếm tiền mà ít dành sự quan tâm cho con cái. Thông qua nhân vật Sam, bộ phim mang một thông điệp gửi đến người xem rằng: hãy luôn biết trân trọng gia đình của mình bởi đó luôn là nơi chốn bình yên và ấm áp nhất của mỗi chúng ta.



7. The Game Plan - Kế Hoạch Làm Bố

Đạo diễn: Andy Fickman
Diễn viên: Dwayne Johnson, Madison Pettis,...

Siêu sao bóng bầu dục Joe Kingman (Dwayne Johnson) có một cuộc sống mà bất kỳ ai cũng phải mơ ước: tài năng, nổi tiếng, xe hơi xịn, một ngôi nhà hiện đại, và luôn được các người đẹp vây quanh. Nhưng trong mùa giải mới lần này, một mặt Joe phải chịu áp lực dẫn dắt đội bóng của mình giành chức vô địch, mặt khác lại phải có trách nhiệm trở thành một ông bố mẫu mực đối với cô con gái 8 tuổi của mình - "hậu quả" của một phút "bồng bột" ngày trước mà suốt 8 năm anh không hay biết. Sự xuất hiện của cô con gái Peyton (Madison Pettis) đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của Joe. Anh phải kể chuyện cho cô bé trước khi đi ngủ, phải đưa con gái đến lớp tập múa ballet như bao ông bố khác. Mọi "nhất cử nhất động" của Joe đều có sự can thiệp của Peyton. Liệu anh có thể hoàn thành tốt 2 công việc cùng 1 lúc? Peyton có khiến Joe trở thành một người cha tốt biết quan tâm tới gia đình?

The Game Plan là một bộ phim hài nhẹ nhàng, tình cảm với sự tham gia của ngôi sao cơ bắp The Rock. Những tình tiết hài hước xoay quanh mối quan hệ giữa nhân vật Joe, và cô con gái Peyton sẽ đem lại cho bạn và cha bạn những giây phút thoải mái, và ấm cúng trước màn hình tivi trong ngày này.


8. Big Daddy - Người Cha Vĩ Đại

Đạo diễn: Dennis Dugan
Diễn viên: Adam Sandler, Joey Lauren Adams,...

Với Big Daddy, người xem sẽ được những trận cười sảng khoái và nhớ thật nhiều sau khi xem xong phim. Sonny (Adam Sandler) - một chàng trai vô công rồi nghề lười biếng bất đắc dĩ trở thành cha của cậu nhóc Julian (Cole & Dylan Sprouse) sau khi bố cậu bé, cũng là bạn cùng phòng của Sonny có việc phải đi công tác xa. Lần đầu tiên làm "cha" với biết bao bỡ ngỡ đã đem lại nhiều rắc rối cho Sonny khi cậu nhóc Julian quậy tưng bừng. Những giải pháp và sáng kiến quái gở do "cha" Sonny nghĩ ra và thực hiện khi Julian tè dầm có thể khiến cho người xem cười nghiêng ngả. Nhưng những hình ảnh cuối cùng của phim lại khiến nhiều người phải rơi lệ.

Xem Big Daddy để biết rằng làm bố không hề dễ dàng, nhưng là điều hạnh phúc nhất mà bất kỳ người đàn ông nào cũng mong muốn có được. Những bài học sâu sắc về gia đình, về tình cảm, về cuộc sống sẽ được truyền tải một cách nhẹ nhàng, và đầy tinh tế thông qua những tình tiết hài hước trong suốt 93 phút của phim.



9. Finding Nemo - Đi Tìm Nemo

Đạo diễn: Andrew Stanton
Diễn viên lồng tiếng: Alexander Gould, Albert Brooks, Willem Dafoe,...

Bộ phim hoạt hình hay nhất của Lễ trao giải Oscar năm 2004 cũng sẽ là món quà độc đáo để dành tặng cha trong Father's Day. Finding Nemo kể về cuộc hành trình đầy khó khăn, gian khổ của cá Marlin đi tìm đứa con thất lạc của mình là Nemo.

Cuộc sống ở Vỉa San Hô luôn ẩn chứa những cạm bẫy và nguy hiểm đối với các chú cá bé nhỏ. Thế nên, cá Marlin (Albert Brooks) luôn phải để mắt tới con trai Nemo (Alexander Gould). Vậy mà trong ngày đầu tiên đến trường, Nemo đã quên mất lời dặn của cha, để rồi bị một tay thợ lặn bắt mất. Với sự giúp đỡ của những người bạn tốt, cá Marlin đã băng xuông đại dương để tìm lại con trai. Trên chặng đường đi tìm Nemo, cá Marlin đã trải qua biết bao hiểm nguy và gian nan. Liệu cha con họ có thể gặp lại nhau được hay không?

Với kỹ xảo 3D đẹp mắt khắc họa cuộc sống dưới đại dương một cách đầy sinh động, Finding Nemo đã chinh phục khán giả trên khắp thế giới. Câu chuyện về một chú cá nhỏ vượt qua bao sóng gió để đi tìm con trai mình cũng làm cho người xem thấy cảm phục. Finding Nemo từng được đánh giá là một tuyệt tác của thế giới phim hoạt hình 3D.


10. Kramer vs. Kramer - Gà Trống Nuôi Con

Đạo diễn: Robert Benton
Diễn viên: Dustin Hoffman, Meryl Streep, Justin Henry,...

Sau nhiều năm chung sống, 2 vợ chồng Ted (Dustin Hoffman) và Joanna (Meryl Streep) đã có với nhau một đứa con. Trong thời gian ấy, Joanna bất ngờ ra đi bỏ lại Ted và cậu con trai nhỏ tuổi trong sự ngỡ ngàng. Một mình Ted "gà trống nuôi con" và càng ngày, tình cảm cha con giữa họ ngày càng sâu đậm. Bỗng nhiên một ngày nọ Joanna trở về. Xinh đẹp và tự tin hơn trước rất nhiều. Joanna muốn nhận lại đứa con mà cô đã từng bỏ rơi và lẽ đương nhiên, Ted hoàn toàn không đồng ý. Họ đưa nhau ra tòa giành quyền nuôi con và Ted đã thất thế vì anh từng khiến con mình bị thương. Thu nhập của Ted cũng không bảo đảm cho đứa trẻ một cuộc sống đầy đủ trong khi giờ đây Joanna đã trở nên giàu có. Quyền nuôi con thuộc về Joanna nhưng chính lúc ấy cô nhận ra rằng đã quá muộn để chia rẽ tình cảm sâu sắc giữa 2 cha con Ted.

Được đánh giá là bộ phim kinh điển nhất về tình cha con, Kramer vs. Kramer từng đạt 5 giải Oscar quan trọng nhất vào năm 1980. Những ý nghĩa, những bài học sâu sắc về tình phụ tử, về hạnh phúc gia đình, về lương tri của con người được truyền tải trong phim có sức lay động mọi giác quan của công chúng.
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 21 2014, 10:57 AM
Gửi vào: #42


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,563
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Thằng chồng Việt kiều của tôi



(bài do bạn Bá Trần giới thiệu)








Những ai phải trải qua cay đắng mới biết giá trị đích thực của cuộc sống. Tôi cũng vậy. Hạnh phúc, tiền bạc, danh vọng, và bộ mặt đã làm tôi như quay cuồng.


Cũng chỉ vì “lấy chồng Việt Kiều” và “có rể Việt Kiều” đã làm cho “thằng chồng Việt Kiều” của tôi điêu đứng và tôi suýt bỏ rơi anh ta khi mới bắt đầu qua đây.


Có lẽ tôi quá cay đắng nhưng tôi đã hối hận rất nhiều. Tôi vốn ở Biên Hòa, được cho là xinh đẹp từ nhỏ. Tôi được gia đình cưng chiều nhưng không có hư đốn. Tôi vào được Đại Học Sư Phạm nghành Anh Văn và học xong.


Trong thời gian làm kiếp sinh viên, gia đình tôi đi xuống và lam lũ. Tôi trở thành sinh viên nghèo phải bươn chãi kiếm sống vì gia đình tôi không thể chu cấp mọi chi phí.


Ở xóm, có nhiều người lấy chồng Việt Kiều và có tiền xây nhà cao ráo. Ai cũng nói tôi có học và có sắc tại sao không kiếm được chồng Việt Kiều cho gia đình đỡ khổ. Cuộc sống khốn khổ như vậy khiến cho tôi nghĩ đến chuyện “lấy chồng Việt Kiều” để cưu mang gia đình. Tôi nghĩ đơn giản như vậy, chính vì đơn giản đó đã làm hại một người, đó là thằng chồng Việt Kiều của tôi.


Với ý nghĩ đơn giản, tưởng rằng ở nước ngoài ai cũng ăn sung mặc sướng dễ kiếm ra tiền. Tôi có đọc sách báo thì thu nhập trung bình hàng năm của người Mỹ là 24 ngàn đô-la. Nếu thằng chồng làm 24 ngàn đô-la thì mình xin 6-7 ngàn có sao đâu.


Nhưng thánh thần ơi, đó là thu nhập, chưa tính thuế, tiền xăng, ăn uống, chi tiêu, nhà cửa, điện nước,…


Cái ý nghĩ ngu xuẩn chỉ cần 6-7 ngàn mỗi năm đó lan truyền vào gia đình tôi và gia đình tôi tưởng bở và thật.


Cũng chính vì tôi có sắc và có thân hình đẹp nên tôi kiếm được một thằng Việt Kiều hiền lành nhưng có chút khờ trong những Việt Kiều về thăm.


Hắn hồi ở Việt Nam chỉ học tới lớp 9, sau đi làm phụ hồ, và theo gia đình đi Mỹ theo diện HO. Qua đó hắn chỉ biết đi làm. So về trình độ học vấn thì chênh lệch với tôi do đó khó nói chuyện. Tôi biết không hạp lắm nhưng giả nai để được đi Mỹ.


Tôi nhanh chóng trao sự trinh tiết cho hắn và bắt hắn phải chịu trách nhiệm và cưới. Hắn hứa cưới. Tôi ra giá là trước khi tôi qua Mỹ thì gia đình tôi cần 20 ngàn đô để xây nhà mua xe (vì nhà tôi ọp ẹp và không có xe gắn máy).


Hắn trở lại Mỹ, và gởi tiền đều đều, hắn làm gì tôi không quan tâm vì tôi chẳng yêu, thấy tiền là tôi thích. Tôi cố gắng học cho xong 4 năm đại học để phòng khi không qua được Mỹ thì tôi có bằng cấp và dạy học Anh Văn cũng có tiền.


Khi nhà cửa tôi xây xong, xe có 2 chiếc thì hắn về. Trông hắn tiều tụy và ốm sau 2 năm và tôi cũng vừa tốt nghiệp Đại Học. Đám cưới tổ chức linh đình. Gia đình tôi nở mặt nở mày với hàng xóm.


Trong khi chờ đợi qua Mỹ, tôi học thêm đủ thứ nghề từ thêu may đến vi tính, uống tóc đến móng tay,… Hắn chu cấp vài trăm đô mỗi tháng.


Khi đến Mỹ tôi thật sự thất vọng. Thằng chồng tôi ốm yếu và bịnh hoạn. Tôi biết sự thật là sau khi gặp tôi, hắn làm 2 việc để có tiền gởi theo yêu cầu tôi. Mỗi ngày hắn chỉ ngủ được 4 giờ. Cuối tuần làm thêm. Nhà thì ở nhà mướn chứ không như tôi nghĩ là nhà riêng có bãi cỏ đẹp. Xe hơi thì xe cà tàng cũ xì chứ không bóng lộn như tôi thấy ở tỉnh ủy tỉnh Đồng Nai.


Tôi lúc đầu nghĩ rằng hắn lừa dối tôi để được tôi nên tôi giận quá bỏ hắn qua người dì. Hắn sụp đổ tinh thần và vào bịnh viện tôi chẳng cần quan tâm. Tôi luôn nghĩ cuộc sống của hắn ở Mỹ phải tốt, phải như thiên đường….. Nào ngờ chỉ là dân lao động nghèo nàn không biết Anh Văn.


Dì tôi nói là nếu không trở lại sống với hắn thì về Việt Nam vì nếu tôi bỏ hắn thì tôi bị trục xuất. Dì tôi không dám chứa chấp tôi sợ liên lụy. Dì tôi cho tôi 10 ngày suy nghĩ.


10 ngày đó tôi tìm hiểu cuộc sống ở Mỹ. Tôi thấy ai cũng cố gắng đi làm để có tiền chứ không dễ hái ra tiền. Khác với ở Việt Nam là làm việc ở đây dù tiền ít vẫn không bị đói. Môi trường sống tốt hơn, học hành miễn phí, có biết tiếng Anh xin làm dễ hơn,....


Tôi nghĩ về thằng chồng tôi không yêu nhưng lấy chồng vì tiền. Tôi dần dần thấy tội nghiệp hắn. Vì mê sắc đẹp tôi mà hắn phải hao tổn sinh lực làm 2 việc để có hơn 24 ngàn đô-la gởi về cho tôi trong lúc bản thân hắn chẳng có gì.


Tôi dần dần động lòng trắc ẩn thằng chồng không yêu. Tôi thấy tội nghiệp quá. Đã tốn sinh lực kiếm tiền cho tôi và sau đó bị tôi bỏ đi. Tôi ứa nước mắt ân hận.


Sau một tuần tôi trở lại và xin lỗi. Những giọt nước mắt hạnh phúc trong thân hình tiều tuỵ của hắn làm tôi thêm đau lòng. Tôi thề với Trời Phật tôi không bỏ hắn và sẽ lo cho hắn.


Tôi dễ dàng kiếm việc và hắn nghỉ 3 tuần dưỡng sức vì mới ra viện. Tôi ráng bươn chãi thêm việc cuối tuần để hòng giúp hắn có tiền mua xe khác và cho tôi một chiếc xe cũ nào đó vì sống ở Mỹ thiếu xe không thể xin việc làm tốt hơn.


Tôi giải thích cho gia đình tôi hiểu và tôi chỉ sẽ chu cấp 100 đô mỗi tháng mà thôi. Gia đình tôi dĩ nhiên không hiểu và giận tôi và nói rằng tôi đi Mỹ bị Mỹ hoá không biết lo cho gia đình. Tôi thấy 100 đô đủ rồi, gia đình tôi kiếm thêm chứ làm sao tôi phải nuôi chồng và nuôi 6 người bên Việt Nam.


Hắn từ từ hồi phục nhưng do lao lực quá nên lúc nào cũng ốm ốm và không có sung sức. Cuộc sống tình dục vợ chồng rất thưa thớt vì hắn yếu sức. Tôi muốn có con với hắn để hắn yên lòng vì thế tôi và hắn phải nhịn 6 tháng để hòng hắn có đủ sức lực theo lời bác sĩ.


Trời Phật thương tôi và tôi có thai. Hắn hạnh phúc và sức khoẻ dần dần tốt hơn. Do có vốn tiếng Anh, tôi có việc trong ngân hàng và lương khá. Hắn chỉ đi làm việc nhẹ và tôi gánh vác mọi thứ. Tôi chỉ mong hắn khoẻ mạnh trở lại chứ trong gia đình ai đi làm chính cũng vậy thôi.




Con tôi ra đời khoẻ mạnh, tôi mừng khôn xiết, người mừng vui hơn tôi là hắn.


Giờ gia đình tôi ổn định. Tôi làm việc có lương gấp 3 lần chồng vì chồng chỉ lao động bình thường và khó lòng vươn lên vì trình độ bị giới hạn. Tôi dần dần có được hạnh phúc gia đình, tình cảm vợ chồng, cũng như được thoả mãn tình dục do chồng tôi hồi phục được sức khoẻ.


Tôi đã sai và sửa sai.


Hy vọng các chị muốn lấy chồng Việt Kiều hiểu rõ hoàn cảnh của ông chồng tương lai để tránh nhiều chuyện đau lòng nơi xứ người.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jun 30 2014, 06:39 AM
Gửi vào: #43


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,563
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Mánh Mung


Năm 1984 sau 3 năm cày bừa vất vả nơi xứ người , tôi mua chiếc xe hơi mới đi cho sướng , coi cái bàn tọa nó êm tới cỡ nào . Bạn bè cứ khuyên tôi hãy lấy tiền đó trả bớt tiền nợ mua nhà mà mình vay của ngân hàng . Nó sẽ giảm tiền lời mình phải trả hàng tháng cho họ nhiều lắm . Tôiđể ngoài tai , hưởng thụ trước đã ! Tôi đăng báo bán cái xe cũ vẫn còn rất tốt đã theo tôi cày cuốc bấy lâu nay .

Người khách đầu tiên điện thoại cho tôi đến nhà coi xe là anh Bắc kỳ75 . Trông anh có vẻ đẹp trai , ăn nói lễ độ . Điều làm tôi ngạc nhiên là làm sao anh có mặt trên xứ sở Úc châu này ? Tôi không dám hỏi , chỉ
lẳng lặng quan sát anh . Anh đi một vòng coi xe rồi nói :“Anh ơi ! Em mới qua được dăm (vài) tháng , cần xe đi làm , em không biết coi máy , em nghĩ anh là người Bắc năm tư (54) nên em tin anh . Em không giả (trả) giá , nếu anh “đảm bảo” máy tốt em sẽ chồng tiền mặt lấy xe ngay .”Tôi nói đùa cố ý chọc anh chút cho bõ ghét :
“Nhà cụ cứ nhắm mắt vào mà mua , nhà em cưỡi nó mấy năm nay rồi , tốt lắm . Cơ khí đảm bảo , chất lượng cao , không khi nào bị đột xuất nằmđường . Mua về , nhà cụ không phải tốn tiền bảo quản thêm , cứ việc xử
lý vô tư..ư ..ư. Hơn nữa nhà cụ làm sao kiếm ra cái xe hoành tráng mà giá cực kỳ rẻ như xe này của nhà em được cơ chứ ???”Anh hiền từ nhìn tôi cười thoải mái , đồng ý mua ngay . Tôi mời anh vào nhà làm giấy tờ sang tên . Anh năn nỉ tôi đi với anh ra nha lộ vận vì anh không biết tiếng Anh. Tánh tôi hay thương người (cha mẹ “dzợ”tôi đông lắm chứ không chỉ có 2) nên tôi đồng ý . Công việc xong xuôi , anh mời tôi đi ăn phở . Thấy anh ăn mặc đúng là người mới tới Úc , tôi không nỡ “ăn” tiền của anh bèn mời anh về nhà
tôi uống cà phê .

Anh cho tôi biết cái xe của tôi là cái thứ 10 anh đi coi vì thấy giá rẻ . Anh mới nhìn xe của tôi là anh “kết” rồi . Đẹp , sạch sẽ từ trong ra ngoài. Cái điều làm anh mua ngay là lối nói chuyện của tôi , có vẻ
không tha thiết để bán cho bằng được như những người kia . Điều đó làm anh tin tưởng xe còn tốt .
Nghe anh nói tôi mới biết anh cũng thuộc loại dân buôn bán thứ thiệt khiến tôi càng tò mò đời tư anh nhiều hơn. Qua cách nói chuyện của anh, tôi biết anh muốn làm thân với tôi . Tự nhiên anh khai ra cuộc sống của gia đình anh trước . Anh là dân Hòn Gai tỉnh Quảng Ninh ngoài Bắc . Năm 1974 tới tuổi đi lính , anh phải gia nhập bộ đội . Đầu năm sau đơn vị anh được điềuđộng vào Nam “giải phóng” cuộc sống “lầm than đói rách” của nhân dânđang bị “Mỹ Ngụy” kềm kẹp 20 năm nay !!! Câu này đứa bé con 6 tuổi ở
làng anh vào lớp 1 , đã phải học thuộc lòng ….Trong bộ đội các chính trị viên lên lớp luôn nói rằng dân miền Nam không có cái bát ăn cơm , phải ăn bằng gáo dừa. Dép không có mà đi . Con cái sanh ra không được đi học . Lớn lên thành ăn trộm , ăn cắp ,đĩ điếm . Lính “Mỹ Ngụy” đi tới đâu là hiếp dâm đàn bà con gái tới đó
. Còn “thằng Diệm” “nó” lê máy chém khắp miền Nam ..v..v…Anh thầm nghĩ , cuộc sống ngoài Bắc này đã cực khổ lâu nay, chỉ mong cho quân đội miền Nam ra giải phóng miền Bắc . Bây giờ trong đó họ còn khổ hơn mình nữa thì còn trông mong gì …. Năm trước B52 oanh tạc miền Bắc, mọi người đang mong cho Đảng đầu hàng để đổi đời . Đùng một cái Mỹ ngưng ngang , tức muốn chết . Chỉ cần oanh tạc thêm vài ngày nữa
thôi là Đảng hả họng rồi ! Anh vượt đường Trường Sơn với tâm trạng chán chường . Từ giã cha mẹ
trong nước mắt vắn dài , khóc thương cho sự chia ly , cằm chắc cái chết trước mắt . Quê anh bao nhiêu thanh niên “hồ hởi phấn khởi” theo lời Bác vào Nam , giờ này cũng chưa thấy ai có tin tức gì !

Lội suối băng rừng ngày đêm anh sợ sệt , hồi hộp , chim teo hết , chứkhông “hân hoan” như cái loa phóng thanh treo trước nhà anh , ngày đêm ra rả một luận điệu giống nhau . Sau này anh mới biết , vì cuộc chiến gần tàn , Mỹ đã rút nên trên đường vào Nam anh không được hân hạnh thưởng thức mùi bom của B52 . Sáng 30/4/75 đơn vị anh được lệnh sửa soạn cấp tốc tiến vào Saigon thìđơn vị mở “đài” cho mọi người nghe “cái tên” tổng thống miền Nam Dương văn Minh tuyên bố đầu hàng . Anh mừng đến chảy nước mắt , ôm bạn bè
nhảy múa ăn mừng . Anh thầm cám ơn tổ tiên đã cho anh còn sống sót . Chỉ cần một tháng sau anh đã thực sự “mở mắt” . Những lời Bác , Đảng nói với anh khi xưa đều ngược lại . Thành phố Saigon bây giờ dù còn
đang bầy hầy , ngổn ngang sau ngày dân đua nhau tìm đường chạy ra nước ngoài , trông vẫn còn sự sang trọng , “phồn vinh thật” chứ không “giảtạo” . Họ vội vã ra đi với hai bàn tay trắng giống như năm 54 , bỏ lại
tất cả nhà cửa , tài sản . Dân Saigon ăn nói hiền hòa , dễ thương . Tầm hiểu biết của họ vượt ngoài sự tưởng tượng của anh bấy lâu nay .

Anh không hiểu nổi tại sao bộ đội của anh làm ngơ cho cái đám nhốnhăng mặt mày bậm trợn , đeo băng đỏ vào cánh tay quậy tung đường phố. Lần đầu tiên trong đời anh mới thấy cái TV , tủ lạnh , nhất là cái
đồng hồ đeo tay có cửa sổ lại không người lái (đồng hồ tự động có ngày) . Cái gì cũng lạ với anh kể cả cách ăn mặc của dân miền Nam , trông hấp dẫn đẹp mắt vô cùng . Anh bắt đầu hoang mang , chán nản ,
hết còn tin tưởng những lời được Đảng nhồi nhét trong đầu anh , từngày anh có trí khôn . Chỉ toàn lừa dối , láo khoét ! Trong những lần học tập chính trị , giảng viên có lên lớp nói với anh :” Nói láo là một việc xấu , nhưng nói láo cho Bác và Đảng thì không sao …..”Anh thèm muốn , mơ ước có được những đồ đạc tiện nghi vật chất ở
Saigon này mà trong túi lại không có tiền . Anh bắt đầu rình mò ăn cắp
bất cứ cái gì trong trại lính của anh đem bán . Các cơ quan của “Mỹ
ngụy” mà đơn vị anh vào tiếp quản đầy dãy đồ đạc , cái gì cũng lạ mắt , anh chưa từng thấy bao giờ . Để kín anh rình , để hở anh rinh . Ngày anh có tiền mua được cái “đài con” anh sung sướng ôm ấp nó suốt ngày .
Mấy năm sau anh tìm đủ mọi cách để xin “phục viên” làm dân thường , kiếm đường đi buôn lậu. Anh vào Nam mua radio đồng hồ, quạt máy đem ra Bắc bán , mua 1 bán 10 , tiền vào đầy túi . Thời gian đi buôn , anh thấy phong trào vượt biên trong Nam rầm rộ quá nên anh cũng tính đường bỏ Bác Đảng để ôm chân “đế quốc” Mỹ cho nó ấm thân . Anh không biết xã hội Tây phương nó sướng cỡ nào nhưng anh thấy cái “gương” đời sống tại Saigon , anh biết chắc nó hơn xa “Xã Hội Chủ Nghĩa” .

Năm 1980 anh ra sức móc nối với bạn bè tổ chức ra đi bằng “thuyền buồm” . Anh đem theo vợ với 2 con . Ghe căng buồm ra khơi , chạy dọc theo bờ biển từ quê anh qua Hong Kong . Hễ hết nước , lương thực , anh lại ghé vào đất Trung cộng mua . Lênh đênh hơn 3 tháng mới tới nơi . Tại trại tị nạn anh lại biết thêm một điều : người dân miền Bắc từ bỏcái “thiên đường XHCN” như anh rất nhiều . Anh ở trại tỵ nạn gần 3 năm thì được phái đoàn Úc chấp nhận cho đi định cư .Tới Sydney anh ở tại khu Marrickville gần trung tâm thành phố . Đa sốdân tỵ nạn gốc Bắc 75 quây quần sống trong khu này . Họ sống khép kín , không giao tiếp rộng . Vấn đề an sinh xã hộicủa Úc thời đó lỏng lẻo nên họ toàn lãnh tiền phụ cấp thất nghiệp , đi làm lậu . Có người còn khai 2,3 tên khác nhau lãnh tiền , chính phủ chẳng hay biết vì Úc không có giấy tờ dán hình . Tôi hỏi anh nghĩ thế nào về ông Hồ . Anh cười : em luôn cám ơn Bác . Không có Bác làm sao em được sống sung sướng ở “nước ngoài” như vầy
chứ ! Em đang theo chân Bác cũng tìm đường “kíu nước” đây…..!
Từ đó về sau anh kết thân với tôi . Thỉnh thoảng anh đem bánh cuốn làm bằng nồi hơi với chả mực cho tôi . Ăn rất ngon . Bố mẹ anh chỉ cho anh nghề này . Bây giờ anh làm , bán “chui” cho bạn bè quen biết nên cũng dư tiền đi chợ . Gia đình anh có 1 vợ 2 con , chính phủ cho tiền trợ cấp còn nhiều hơn anh đi làm . Anh cứ tà tà ăn
tiền chính phủ , hai vợ chồng lãnh quần áo về nhà may lậu , lấy tiền mặt , không khai thuế . Tôi phải công nhận những người sống ngoài Bắc họ chịu cày thật . Có lẽ cái khẩu hiệu “cày ngày không đủ tranh thủcày đêm” nó đeo dính trước ngực họ rồi ….

Vợ chồng anh làm nhiều , ăn tiêu rất cần kiệm , không đi chơi đâu . Sáng tinh mơ hai vợ chồng ngồi vào bàn máy may . Trưa ăn tạm tô mì gói rồi làm tiếp tới tối . Bữa cơm chiều ăn qua loa , tiếp tục làm tới hơn
nửa đêm mới nghỉ . Coi như mỗi ngày anh chỉ ngủ chừng 4 tiếng thôi . Thế mà anh cũng có thì giờ “hì hục đục đẽo” ra thêm cái “hĩm” nữa , tất cả nhà anh có 3 “con cua”, con cua lớn nữa là 4 . Anh rất muốn vợ
anh sinh cho anh thằng Cu nối dõi tông đường . Dụ ngọt mãi chị mới có bầu , anh mừng “hết lớn”, hy vọng kỳ này có con Chim . Ai ngờ chị lại phọt ra cái Bướm . Anh chán quá , bèn cho chị nghỉ khỏe 3 tháng là anh
hò hét chị tiếp tục ngồi bàn máy may trở lại . Anh thuộc dân “bộ đội”ít học , trước mỗi câu nói anh phải
xổ nho Đ.M , anh mới ăn cơm ngon . Vợ anh nghe riết , quen tai đâm ghiền …Hơn 3 năm sau anh mua nhà trả tiền mặt làm tôi ngạc nhiên , phục anh sát đất . Coi như mỗi năm anh kiếm hơn 100 ngàn , trong khi công nhân
cu li một năm có 20 ngàn thôi ! Anh mời tôi ăn tân gia . Tôi tưởng anh mời bạn bè đông , cốt để khoe khoang vì 10 thằng Bắc kỳ hết 9 thằng nổ, nên tôi ăn mặc chỉnh tề (sợ dân nổ họ chê mình nghèo) . Tới nơi tôi
mới biết chỉ có vợ chồng tôi thôi . Thì ra anh là 1 thằng Bắc kỳ còn lại không giống ai . Tôi càng mến anh hơn . Anh có trở ngại gì về giấy tờ hay đi đâu thông dịch dùm cho anh , tôi đều sốt sắng giúp đỡ .
Nửa năm sau anh tới nhờ tôi điền vào cái form của nhà thương đồng ý cho vợ anh mổ . Anh cho biết vợ anh có cục bướu to bằng nắm tay trong ngực . Bác sĩ nói đây là cuộc đại giải phẩu . Xẻ hết 1 bên hông , nâng nguyên cả cánh tay với mảng hông lên rồi mới lóc cục bướu đó ra . Trời còn thương chị . Chỉ 6 tháng sau , chị khỏe lại , hùng hục cày tiếp …

Cày cuốc thêm 1 năm nữa thì tới phiên anh bệnh . Anh cứ hay ho khan về đêm . Bác sĩ cho đi chụp hình phổi mới lòi ra anh bị ho lao . Tôi đi theo anh vô nhà thương . Khi làm giấy tờ nhập viện bác sĩ thắc mắc không biết tại sao anh bị bệnh này . Họ không nghĩ anh bị lây nhiễm . Họ cũng không nghĩ anh cày cuốc trong hãng nhiều quá sanh bệnh vì từ khi tới Úc tới giờ hơn 5 năm , anh toàn lãnh tiền thất nghiệp thôi .
Họ hỏi anh có lo nghĩ gì không , có buồn bã điều gì khiến anh khó ngủ không ?
Anh phịa rằng anh nhớ cha nhớ mẹ , lo cho con cái ăn học , nên không ăn ngủ được . Bác sĩ nghe tôi thông dịch với phần phụ họa thêm tay chân mà họ cứ lắc đầu , vỗ về an ủi anh . Tôi cứ phải nín cười khi nhìn anh đóng kịch . Mặt anh buồn vời vợi , hai mắt xa xăm chỉ muốn khóc…cái đầu cứ lắc qua lắc lại, mồm chỉ phát ra câu độc nhất : Vé ri bét …zu nâu…!!! (very bad , you know)

Họ cấp cho anh 6 tháng thuốc đem về nhà uống và hẹn ngày anh chụp hình tái khám . Mỗi ngày bác sĩ cho uống cả 15 viên thuốc đủ loại . Anh cứuống 1 ngày nghỉ 1 ngày . Đem một nửa số thuốc được cấp , đóng thùng gởi về cho bố mẹ anh ở Hòn Gai . Vậy là anh chỉ uống có một nửa dose thôi , trong khi anh vẫn thức đêm thức hôm cày cấy…tưng bừng ! Ngày anh đi tái khám ,sau khi chụp lại hình phổi của anh , bác sĩ vò
đầu bứt tóc không hiểu tại sao bệnh anh không thuyên giảm bao nhiêu . Họ hỏi anh tùm lum để tìm ra nguyên nhân . Thông dịch cho anh tôi cũng muốn khùng theo họ luôn . Cuối cùng họ nghĩ thế nào mà không cho anh
đem thuốc về nhà nữa . Mỗi buổi sáng anh phải tới nhà thương uống thuốc trước mặt y tá. Bây giờ anh nhận đồ ít đi, làm sơ sơ , chờ khỏi bệnh tính sau , chỉ sợ lòi ra anh may lậu thì chết cả đám . Trong lúc có thì giờ nghỉ khỏe , anh nghĩ cách giả bộ ly dị vợ anh . Vợ anh giữ 2 con , anh giữ 1 đứa vì bộ xã hội cấp tiền cho dân “single parent” nhiều lắm . Khi trước 2 vợ chồng “tò te” dưới một mái nhà được lãnh hơn $500/1 tuần . Bây giờ tách ra “kèn” ai nấy thổi, mỗi ngườiđược lãnh gần $450 , nghĩa là thu nhập gần gấp đôi, chưa kể tiền may lậu . Vợ anh ở nhà trước, anh dọn ra ở khúc sau. Anh phải uống thuốc thêm gần 9 tháng nữa mới thực sự khỏi bệnh . Anh bắt đầu xả hết ga may tiếp . Làm thêm 1 năm nữa , anh đi mua căn nhà thứ 2 . Căn kia khi ly dị , anh sang tên cho vợ anh . Tôi hỏi anh có biết ăn thất nghiệp là anh ăn tiền của người đi làm
đóng thuế không ? Anh nói tỉnh bơ :“Úi giời ơi , chúng em sống XHCN quen rồi . Cái khó nó bó cái khôn , mỡ tới mõm mèo ngu gì không đớp chứ . Cái gì đớp được cứ việc đớp , mình không đớp thì thằng khác cũng đớp thôi ….. “Tôi hết ý kiến ….

Bây giờ vợ anh ở 1 căn , anh ở 1 căn , vẫn tiếp tục may ngày may đêm Qua năm sau tự nhiên anh thấy cứ ngồi may lâu là đau thốn vùng bụng ,ăn no lại đau dữ dội hơn . Bác sĩ cho anh đi soi bụng mới lòi ra anh bị loét bao tử , có thể bị ung thư . Anh phải vào nhà thương giải phẩu cắt phần loét đó đi , may nhỏ lại . Anh không còn ăn nhiều được nữa , mỗi bữa chưa được 1 chén cơm . Anh kiệt sức từ từ , chán quá anh bỏnghề may luôn .
Vợ anh là người “hồ hởi” nhất , ngày ngày theo bạn bè cùng quê của chị đi chơi đó đây . Chị cũng đua đòi học nhảy đầm . Chị kêu anh đi học nhảy cho vui . Anh “Đ..ị..T” cho 1 hồi , nhất quyết không chịu lại còn
cấm chị đi nữa . Chị bỏ ngoài tai vì chị đang say sưa hưởng thụ . Ly dị rồi chị đâu có care . Hơn nữa trong đám nhảy đầm có một chàng “sĩ quan Ngụy” hay mời chị nhảy , ăn nói có duyên làm lòng chị cũng thổn thức . Trong khi chồng chị mở mồm là xổ nho ăn nói dùi đục mắm tôm còn chàng này nói năng từ tốn lịch sự nhẹ nhàng như ru hồn người….Chị cảm thấy mình đẹp, hãnh diện , hạnh phúc vì có người đàn ông tôn trọng chị , tâng bốc khen ngợi chị đủ điều . Thực sự chị vẫn còn đẹp gái dù rằng chị đã qua 3 lần “rặn đẻ”…Chị thỉnh thoảng gặp tôi nhờ tôi khuyên anh đừng xổ nho nữa , chịu khó theo chị đi nhảy đầm cho khỏe . Anh nhất định không nghe . Tôi hỏi mãi anh mới nói : em có biết nghe nhạc đâu mà nhảy đầm với nhảy đìa , chỉ nhảy “nái” thôi…
Anh không chịu nhảy thì chị đi nhảy mình ên . Tuy nhiên chị chỉ nhảyvới chàng “sĩ quan Ngụy về chiều” nhưng rất lịch sự , hào hoa . Còn anh buồn quá , lai rai may lại kiếm tí tiền còm , sống cho qua nỗibuồn mất vợ .Lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy . Giòng máu XHCN của chị không còn nữa . Nó chuyển sang giòng máu tư bản từ khi chị quen chàng “Ngụy”. Lòng chị đã quên lời Đảng bắt phải hy sinh tình nhà , đặt tình yêu XHCN
trên hết . Tâm hồn chị đang hạnh phúc hưởng thụ mật ngọt của tình yêu lứa đôi đầy tính nhân bản của con người . Đêm đêm chị nằm trên giường một mình , nhung nhớ hình bóng người thương mà tiếc cho cả cuộc đời
chị , chỉ biết cày với cuốc ….Hai đứa con gái đầu của chị đã trưởng thành . Anh chị không ai để mắt
tới tụi nó . Anh chị thuộc dân ” i…tờ ” chưa hết tiểu học , trình độ đâu mà kềm cặp chuyện học hành của chúng . Anh chị chỉ cầu Trời cho chúng học hành tới nơi tới chốn mà thôi . Ông Trời lại phụ lòng anh
chị , chúng hưởng thụ nhiều hơn chị nữa , lại còn dám bỏ nhà theo trai , chơi chán mới mò về nhà . Anh chị la rầy mãi cũng chán , không thèm nói nữa . Anh bắt đầu chỉa mũi dùi qua la chị . Chị tức mình cắt đứt đường tơ lòng…..thòng với anh , chính thức xách Bướm XHCN của chị …. theo tiếng gọi con tim…. vềnâng Chim “Ngụy”.

Chị tâm sự với tôi bây giờ chị mới thực sự biết yêu , biết thế nào là hạnh phúc của tình yêu . Khi xưa chị căm thù thằng “Ngụy” bao nhiêu thì bây giờ chị nâng niu , o bế con Chim “Ngụy…quá nửa chừng xuân” của chị bấy nhiêu . Chàng đi làm nuôi chị . Cuộc sống đạm bạc mà tràn đầy niềm yêu thương vợ chồng ! Mặc dù tôi thấy thương hại cho chồng chị nhưng lòng tôi cũng thấy khoái vì tôi cũng là “Ngụy”. Sau ngày mất nước tôi bị những thằng bộ đội như chồng chị hành hạ nhục nhã trong trại cải tạo , đôi khi chỉ muốn chết cho xong . Bây giờ chứng kiến “tình Nam duyên Bắc” làm sao tôi không “đã” cho được ….
Từ ngày “vợ anh cuốn chiếu theo trai” không lời giã từ , anh đâm ra“hận đời đen như mõm chó”, tối ngày thơ thẩn như người mất hồn . Trong tay anh có 2 căn nhà , bán đi cũng hơn 1 triệu . Tất cả không còn ý nghĩa gì với anh hết . Anh chẳng còn tha thiết chuyện ăn uống nữa , thân thể càng ngày càng yếu đi . Một năm sau anh kiệt lực , té xỉu khiđi shop . Xe ambulance chở anh vào nhà thương mới phát hiện ra anh bịung thư thời kỳ cuối .

Tôi vào thăm anh . Nhìn anh nằm trên giường , gương mặt hốc hác mà tôi thấy tội nghiệp . Anh tâm sự với tôi rất nhiều . Anh nói vợ anh coi vậy mà sáng suốt hơn anh , biết tìm cái hạnh phúc cuối của cuộc đời . Tuy hơi muộn màng nhưng có chết chị cũng không hối tiếc như anh . Cuộcđời anh cứ bị ám ảnh cái chân lý “lao động là vinh quang” của Bác , cứ lo cày bừa túi bụi , tới khi tàn hơi mới chực nhớ ra rằng mình chưa có hưởng thụ được gì hết . Anh nói : ở ngoài Bắc cứ “lao động” không thôi thì chỉ đủ cơm cà dưa muối , muốn có “vinh quang” thì phải mánh mung . Dân XHCN 10 người , máu “mánh mung” hết cả mười … Anh nhờ tôi khuyên vợ anh vào nhà thương cho anh được gặp mặt lần cuối . Con anh đã thông báo cho mẹ nó mà vẫn chưa thấy chị tới .

Tôi điện thoại cho chị lần thứ 3 mới nghe chị trả lời . Chị cho biế cái tổ “Bướm Bắc Chim Nam” của chị mới đi oversea về . Hôm qua nghe con chị nói anh bệnh là chàng “Ngụy” chở chị cấp tốc vào nhà thương thăm anh ngay . Kể từ hôm nay chàng “Ngụy” sẽ chở chị tới , để chị một mình chơi với anh trong những ngày cuối đời. Khi nào muốn về chị cứ điện thoại cho chàng tới rước . Tuy nhiên chị ở chơi với anh tới tối , nhà thương không cho thăm nuôi nữa , chị mới về .Sở dĩ chàng để chị đi một mình vì chàng không chịu được ánh mắt buồn tủi hối hận của người sắp đi vào cõi chết . Hơn nữa chàng cũng muốn gia đình con cái chị tìm lại những giây phút đầm ấm cuối cùng !!! Anh trăn trối nhờ chàng chăm sóc cho các con anh , cố đem lại tình
thương cho chúng . Anh nhìn chàng cười buồn :“Khi xưa chúng mình thấy nhau chắc có thằng chết rồi . Trốn Bác qua đây hai đứa mình vẫn là địch thủ của nhau . Thắng trên chiến trường chẳng có ích gì , thắng trên tình trường mới quan trọng .”Nói xong mắt anh rướm lệ . Chàng “Ngụy” vỗ về anh :
“Niềm đau mất nước đã qua đi theo ngày tháng , tôi không hận thù anh gì cả . Tôi đến với vợ anh vì chị đã ly dị. Tôi mến tâm hồn mộc mạcđơn sơ của chị . Tôi xin lỗi anh ….”Chị kể cho tôi nghe trong tiếng nấc nghẹnngào . Có lẽ cuộc đời chị đều yêu thương cả hai người chăng ??? Tôi chưa thấy mặt chàng “Ngụy” của chị ra sao . Chỉ nghe chị nói như thế tôi đã cảm phục tư cách , tính tình của chàng rồi . Nhà thương hỏi chị có muốn đưa anh về nhà chờ chết không ? Chị hỏi ý kiến chàng“Ngụy”. Chàng đồng ý ngay , bèn đi làm thủ tục giấy tờ , đích thân chàng chở anh về nhà . Chàng vẫn tế nhị vắng mặt để gia đình con cái chị quây quần bên anh . Tôi thỉnh thoảng tới thăm anh , nói bá láp cho anh cười . Hai tuần sau , anh xuôi tay nhắm mắt …..Chấm dứt một kiếp người gương mẫu XHCN , suốt đời chỉ nghĩ tới hai chữ : Mánh Mung
Khảm Rỗat 1:29 PM

HAVE A NICE DAY.
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 2 2014, 11:26 AM
Gửi vào: #44


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,563
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Giọt nước mắt cám ơn


Đúng năm giờ bác Chu tài xế xe taxi phải giao xe, nhìn đồng hồ đã năm giờ mười lăm rồi, nên bác tài đem tấm bảng “tạm thời không đón khách” treo lên. Đúng ngày cuối tuần, học sinh trong ký túc xá của trường trung học số bốn mươi chạy ùa ra. Bác Chu tài xế nhịn không được thói quen này nên dừng xe lại, nhìn học sinh đi đi lại lại, chúng nó mặc đồng phục nhà trường, trên mặt tươi cười rạng rỡ.

- “Bác tài, cháu…cháu muốn ngồi xe của bác.” Một bé gái chân đi cà thọt lưng mang cặp sách đi đến, nhìn hai bên phải trái nói vội vàng. Bác tài nói phải giao xe, và chỉ có dừng xe chút xíu thôi. Em bé gái cúi đầu, mấy giây sau nó lại thành khẩn nói: “Cám ơn bác, bác tài, cháu chỉ ngồi một trạm là một trạm thôi.”

Hai chữ “cám ơn” làm cho bác Chu tài xế động lòng, bác nhìn lên trên thân em bé gái mặc cái áo giặt trắng tinh, một cái cặp sách cũ không thể cũ hơn được nữa, nên nhịn không được bèn thở dài nói: “Lên xe.” Em bé gái sung sướng lên xe. Xe đến khúc quanh, em bé gái đột nhiên đằng hắng nói: “Bác tài, cháu chỉ có ba đồng bạc mà thôi, cho nên, đến nửa trạm thì cháu xuống.” Bác tài nhìn trong kính chiếu hậu thấy em bé gái mặt đỏ gất, không nói gì. Đây là xe taxi ở thành phố, giá mỗi đoạn đường có thể là năm đồng. .”

Lái xe đến trạm dừng công cộng thì bác tài dừng xe lại, em bé đứng nơi cửa vui vẻ nói: “Thật cám ơn bác, bác tài.” Bác Chu tài xế nhìn thấy em bé gái khập khiễng đi về phía trước, đột nhiên trong lòng có chút ái ngại. Cũng từ ngày cuối tuần ấy, bác Chu tài xế mỗi ngày cuối tuần đều nhìn thấy em bé gái đứng đợi ở cổng trường, mấy chiếc xe taxi chạy qua, em bé gái nhìn như không nhìn, chỉ biết đứng chờ. Em bé gái đợi mình ? Bác Chu đoán và trong lòng cảm thấy ấm áp, bác lái xe đến, em bé gái từ đàng xa giơ tay vẫy vẫy, bác Chu tài xế rất kinh ngạc, xe bác ta màu da cam giống với các xe taxi khác, em bé gái làm sao có thể nhìn mà biết được chứ ? Đây là ba đồng, đây là một trạm. Bác tài không hỏi nó tại sao chỉ đứng đợi xe của mình, và cũng không hỏi tại sao chỉ ngồi có một trạm ? .”

Trong lòng em bé gái có một bí mật nhỏ, bác Chu tài xế rất hiểu điều này. Một lần, hai lần, ba lần, dần dần bác Chu tài xế trở thành thói quen. Cuối tuần trước khi giao xe, thì người cuối cùng phải chở nhất định là cô bé thọt chân trong trường trung học số bốn mươi. Bác tài đem tấm bảng “tạm không chở khách” treo lên, chuyên tâm đợi trước cổng trường. Em bé gái chỉ mười bốn mười lăm tuổi mà thôi, vừa nhìn thấy ông thì giống như con nai nhỏ chạy qua đường, lớn tiếng nói với bạn học “tạm biệt”, bất quá chỉ năm phút đồng hồ là em bé gái xuống xe, câu cuối cùng vẫn là: “Cám ơn bác, bác tài.” Hình như chỉ đợi câu nói ấy, cuối tuần bất kể là đi bao xa thì bác Chu cũng lái xe đến trường. .”

Có lúc giao xe bị phạt, bác ta cũng nhất định chở em bé gái đi một đoạn đường. Thời gian qua rất nhanh, tình hình này tiếp tục thêm một năm nữa, chớp mắt mùa hè của năm thứ hai đã đến. Nhìn em bé gái mang cặp sách thật nặng nề, bác Chu đột nhiên cảm thấy như đánh mất cái gì đó. Bác biết em đã tốt nghiệp phổ thông cấp hai, và nó sẽ học cấp ba ở đâu ? .”

- “Bác tài, cám ơn bác, có lẽ đây là lần cuối cùng cháu ngồi xe của bác, thật làm phiền bác quá. Cháu thi đậu trường trung học Tân Tập Nhất, có lẽ nửa năm mới về nhà một lần,” em bé gái nói như thế. Bác tài từ trong kính chiếu hậu nhìn cặp mắt em bé gái, trong lòng rất là không yên. Em bé quả nhiên rất ưu tú, trường Tân Tập Nhất là trường điểm của tỉnh, thi đậu vào đó thì đã bước một chân vào ngưỡng cửa đại học rồi. .”

- “Vậy thì bác đưa con về nhà.” bác tài nói.

Em bé gái lắc đầu nói mình chỉ có ba đồng bạc mà thôi.

- “Lần này không lấy tiền.” Bác tài nói xong thì nhìn đồng hồ, đưa em bé gái về nhà thì nhất định giao xe bị trễ giờ, có thể bị phạt chút tiền, nhưng có quan hệ gì chứ ? Bác muốn ngồi chung với em bé gái thêm chút nữa. Em bé gái nói địa chỉ rất xa, còn thêm bảy trạm nữa, nửa giờ sau, bác tài dừng xe, em bé ôm cặp bước xuống, bác tài lấy một cái hộp trong xe ra, nói: “Đây là món quà bác tặng cháu.”

Em bé gái kinh ngạc tiếp nhận quà, sau đó cúi mình chào bác tài, nói:

“Cám ơn bác, bác tài.”

Nhìn em bé gái thọt chân đi vào nhà, bác Chu tài xế thở dài. Cháu bé, từ nay không còn gặp lại nữa ? Bác tài cũng không biết tên em bé là gì nữa !

Đã qua mười năm rồi. Bác Chu tài xế vẫn còn lái xe taxi.

Hôm nay, việc làm không nhiều, ông đang lái xe, nhưng lại nghe được chương trình ca nhạc của đài giao thông phát đi chương trình “nhắn tin tìm người, tìm bác tài xế mười năm trước thuê xe của công ty Thắng Lợi, số xe là Axxxx.” Bác Chu tài xế vừa nghe thì ngớ người ra, có người tìm ông ta ? Mười năm trước, ông ta lái chính là chiếc xe này.

Điện thoại gọi thẳng đến tổng đài, người phụ trách tổng đài kinh ngạc đưa cho bác tài xế số điện thoại, bác Chu nghi hoặc, là ai nhỉ ? Mỗi ngày bận bịu vì kế sinh nhai, ngoại trừ bà vợ ra thì bác tài không quen biết người phụ nữ nào khác.

Gọi điện thoại, bác tài nghe âm thanh của một cô gái trẻ, cô ta kinh ngạc vui mừng hỏi: “Là bác sao, bác tài ?”

Bác tài giựt mình, âm thanh này, lời nói này rất là quen thuộc, nhưng bác tài không nhớ là ai cả.

- “Cám ơn bác, bác tài.” Cô gái lại nói.

Hai người hẹn gặp nhau ở một quán cà phê, khi gặp cô gái ấy, bác Chu hình như nhận không ra, trước mắt là một cô gái thướt tha, là bé gái mười năm trước đi xe chỉ có ba đồng bạc đó ư ? Cô gái đứng lên cúi mình chào bác tài và nói: “Từ trong lòng cháu cám ơn bác, bác tài.”

Uống cà phê, cô gái kể chuyện ngày trước: Mười hai năm trước, ba của cô cũng là một tài xế lái xe taxi, ông rất thương yêu cô gái, mỗi ngày cuối tuần, dù bận cách mấy ông cũng lái xe đến trường đưa cô về nhà. Tết đến, cả nhà về quê ăn tết, vì để mang được nhiều đồ, ba của cô mượn xe bánh mì của người bạn. Lái xe được nửa đường, đột nhiên tuyết rơi rất nhiều, không may tông vào một chiếc xe hàng, xe bánh mì bị hư toàn bộ, ba của cô chết tại chỗ, từ đó chân của cô bị thương nặng. Chôn cất ba xong, mẹ phải bồi thường xe cho người bạn của ba một khoản tiền lớn, và để làm phẫu thuật chân cho cô, nên mẹ làm việc ngày đêm không nghỉ, còn cô, sau khi vết thương lành thi lập tức đi học, nhất tâm muốn mau lớn. Cô rất kiên cường, việc gì cũng có thể chịu đựng, nhưng duy chỉ có một việc là không chấp nhận người khác thương hại mình. Cho nên, cô không nói cho ai biết việc bị tai nạn trên đường. Tan học về nhà, khi bị bạn học hỏi tại sao bây giờ lại đi xe công cộng ? Cô bé nói dối là vì ba đi xa, nói dối được nửa năm, cho đến khi gặp bác Chu tài xế. Cô bé thấy chiếc xe taxi dừng bên đường không chút động đậy, giống như ba cô bé lái xe đến đợi trước cổng trường.

Cô bé chỉ có ba đồng để đi xe công cộng, nhưng cô bé lấy tất cả để ngồi xe taxi, chỉ ngồi một trạm, sau đó đi bộ nửa giờ nữa về nhà, mặc dù đường rất xa, nhưng cô bé vẫn thản nhiên đi, bởi vì không ai có thể đoán biết là ba của cô bé đã chết.

- “Bác nhất định không biết, chiếc xe taxi mà bác đang lái đó là chiếc xe mà ba của cháu đã lái, số xe cứ in mãi trong óc của cháu.”

Cô gái nói xong thì nước mắt rơi xuống: “Cho nên, từ xa xa, chỉ cần nhìn thì cháu liền nhận ra nó.”

Bác Chu tài xế thấy lỗ mũi nóng, chút xíu nữa thì cũng chảy nước mắt.

- “Tấm huy chương này cháu luôn mang trên mình, cháu không biết, nếu không có nó thì cháu có thể đi được đến ngày hôm nay không. Hơn nữa, bác trả lại cháu tiền xe, cháu vẫn cứ giữ nó. Có một chút tiền, cháu cảm thấy vấn đề gì cũng có thể khắc phục được. Mặc dù mất phụ thân, nhưng cháu vẫn có phụ thân như cũ.” Nói xong, cô gái lấy trong túi ra tấm huy chương mang vào mình. Góc cạnh của tấm huy chương đó đã biến thành màu đen, sau tấm huy chương có viết hàng chữ: “Chúc cuộc sống của con cũng như tấm huy chương này.”

Tấm huy chương này là của bác Chu tài xế làm quà tặng cho cô gái mười năm trước. Cô gái dắt cánh tay của bác Chu tài xế rời khỏi quán cà phê. Nhìn cô gái lái xe đi rất xa, bác Chu dừng xe bên đường, để cho nước mắt chảy xuống. Cô gái thọt chân ấy, cô gái ấy bây giờ bác tài mới biết tên cô ta là Lâm Mỹ Tuyết, cô gái này và đứa con gái quá cố của bác tài đã chết cách đây mười năm vì ung thư, thật quả là ấn tượng giống nhau ! Con gái của bác khi còn sống, cứ mỗi ngày cuối tuần thì bác đều lái xe đến trường đón nó. Con gái trước khi lên xe thì nói: “Cám ơn ba.”, xuống xe cũng câu ấy: “Ba, con cám ơn ba.”, làm cho bác tài cảm nhận được rất nhiều hạnh phúc !

Tấm huy chương ấy là của con gái ông được thưởng trong kỳ thi Olympic, đã làm cho ông ta rất kiêu hãnh và hy vọng, nhưng con gái ông đột nhiên chết đi khiến cho ông ta không kịp đề phòng. Lại đến ngày cuối tuần, đi ngang qua trường trung học số bốn mươi, ông ta đều dừng xe lại, hình như con gái vẫn có thể từ cổng trường chạy ra, lên xe, và lớn tiếng nói: “Ba, cám ơn ba.”

Trên đường trở về nhà, bác Chu mua một tờ báo, vừa mở báo ra xem thì bác liền thấy ngay hình của cô gái thọt chân ấy. Cô ta cười tươi với bác Chu tài xế, trên đề mục có chạy hàng chữ lớn: Lâm Mỹ Tuyết – phó tổng giám đốc trẻ nhất của công ty đa quốc gia, niềm kiêu hãnh của thành phố S...” bác Chu tài xế kinh ngạc há hốc miệng, đọc nhanh như chớp, vừa đọc vừa móc túi lấy thuốc ra hút theo thói quen.

Đột nhiên, tay của ông ta chạm phải một phong bì, lấy ra, bên trong phong bì đựng đầy tiền đô la Mỹ dày cộm, bác Chu ngớ ra, bác ta nghĩ không ra Lâm Mỹ Tuyết bỏ tiền vào túi ông lúc nào ? Có phải khi cầm cánh tay mình dẫn đi không ?

Giữa xấp tiền mỹ kim ấy còn kẹp một tờ giấy nhỏ: “Bác tài, đây là lợi tức của yêu thương, xin bác nhận lấy. Cái vốn vô giá thì vĩnh viễn ở trong lòng cháu. Cám ơn bác, bác tài !”

Cặp mắt của bác tài lại mờ mờ thêm một lần nữa...


Nguồn: http://www.truyenngan.com.vn/truyen-ngan/t...mat-cam-on.html
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 3 2014, 03:50 AM
Gửi vào: #45


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,563
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Chùm khế ngọt

Một câu chuyện có thật

do H.H suy tầm

ChumKheNgot

“Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay


Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm Hè”

Trương Thế Phát là một thương gia trẻ ở kinh đô Thăng Long. Ông có tàu bè chở hàng đi buôn bán ở trong và ngoài nước. Khi quân Pháp tiến đánh thành Hà Nội, và chiếm Bắc Ninh, Thái Nguyên, ông lên tàu đem gia đình ra ngoại quốc. Sau bao ngày lênh đênh trên biển cả, gia đình ông đến Xiêm La (Thái Lan), rồi định cư tại đây. Nhờ có tàu bè, ông mang theo một mớ gia sản nên khi qua Xiêm ông đã có sẵn một gia tài. Với tài kinh doanh, ông đã gây dựng một sự nghiệp khá lớn, gồm các cửa tiệm kim hoàn, cửa tiệm vải vóc lụa là, và Trà thất Mây Tần.

Là một nhà kinh doanh, công việc bận rộn, nhưng ông luôn thương nhớ quê hương. Ông nhớ Hà Nội ba mươi sáu phố phường, với năm cửa Ô xưa. Ôi! Những cô gái hàng Đào, hàng Bạc... má đỏ, môi hồng, quần điều, áo lụa trắng, đeo xà tích bạc. Ông nhớ cốm Vòng, nhớ phở, nhớ xôi và bánh cuốn Hà Nội. Ông nhớ Hồ Gươm, hồ Tây, chùa Trấn Quốc, chùa Một Cột... Xiêm La có nhiều chùa lớn và nhiều lễ hội nhưng không đâu bằng hội chùa Hương... Ông nhớ những bài hát ru, những điệu quan họ. Xiêm La có nhiều trái cây nhưng không bằng nhãn, vải, cam, quít... Hà Nội. Ở Xiêm La ông có nhiều bạn mới, nhưng lòng ông vẫn nhớ nhung các bạn Hà Nội và những kỷ niệm thời ấu thơ. Nhất là buổi đầu, ngôn ngữ bất đồng, phong tục khác biệt làm cho ông chao đảo như con thuyền không lái.

Lúc bấy giờ nhiều người trong nước cũng bỏ nước ra đi. Họ ra đi mang theo một bầu nhiệt huyết, một lý tưởng cao siêu là khôi phục đất nước, giải phóng dân tộc. Có nhiều nhóm hoạt động. Họ từ trong nước ra. Họ cũng từ Trung Quốc, Nhật Bản sang Xiêm hoạt động. Họ ở lại Xiêm mà cũng có người đi qua, đi lại. Tuy là nhiều tổ chức khác nhau, tựu trong có hai nhóm. Một nhóm thuộc phe quốc gia, một phái thuộc phe quốc tế.

Trà thất Mây Tần do con trai của ông là Trương Thế Đạt trông coi, còn các tiệm khác thì do phu nhân, con trai thứ và các con gái ông quản lý. Ít lâu sau, Trương Thế Phát mất, cơ nghiệp truyền lại cho phu nhân và các con. Trương Thế Đạt tiếp tục kinh doanh Trà thất Mây Tần.

Trà thất Mây Tần ở thủ đô Bangkok là một nơi trai thanh gái lịch lui tới tấp nập. Không những người Xiêm La mà người Cao Miên, Lào, Trung Quốc, Ấn Độ đều thường xuyên tới uống trà, và thưởng thức ca vũ nhạc. Một hôm, có mấy người khách Á Đông tới trà thất Mây Tần uống trà, uống rượu, Trương Thế Đạt nhận ra có một số khách là người Việt Nam. Ông bèn tới chào hỏi, mới biết họ quả là người Việt Nam. Nghe giọng nói của họ, ông nhận ra họ là người Bắc, người Trung, và người Nam. Ông hỏi thăm họ thì họ cho biết họ qua đây lập nghiệp.

Trương Thế Đạt rất vui mừng khi gặp lại đồng bào Việt Nam. Tâm trạng hai bên thật vui vẻ như câu thơ “Thiên lý tha hương ngộ cố tri”. Họ hỏi ông tại sao đặt tên trà thất là Mây Tần. Ông nói ông rất yêu quê hương, lòng luôn nhớ băm sáu phố phường Hà Nội. “Hồn quê theo ngọn Mây Tần xa xa”.

Dần dần, hai bên quen nhau, Trương Thế Đạt mời họ về nhà chơi. Kể từ đó hai bên liên lạc thân mật. Sau một thời gian, khách hiểu rõ gia đình Trương là một gia đình yêu nước, vì không cam tâm làm tôi tớ bọn ngoại xâm mà bỏ nước ra đi. Vì quen thân, họ cũng cho biết họ thuộc đảng cách mạng tiến bộ Việt Nam, được thế lực quốc tế như Liên Xô, Trung Quốc yểm trợ, thế lực rất mạnh, bám rễ trong và ngoài nước, có mục đích bài phong đả thực, xây dựng một xã hội công bằng tự do, người không bóc lột người. Đảng có Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Hùynh Thúc Kháng tham gia, và có khoảng mười triệu đảng viên. Lực lượng đảng trong nước đã vùng lên như Nguyễn Thiện Thuật, Nguyễn Thái Học, Hoàng Hoa Thám đã chiếm được nhiều tỉnh trong nước, giết vô số thực dân Pháp.

Trương Thế Đạt nghe họ nói vậy cũng tin tưởng, ủng hộ cho họ một số vàng để làm quỹ hoạt động cứu quốc. Trương Thế Đạt mất, con trai là Trương Thế Vinh nối nghiệp cha kinh doanh trong ngoài, và ông cũng giữ mối liên lạc với tổ chức quốc tế, và cũng đóng góp vàng bạc cho họ. Trà thất Mây Tần và nhà của Trương Thế Vinh trở thành nơi ẩn náu và hoạt động của đảng cách mệnh. Ông được chi bộ đảng khen ngợi là “nhân sĩ yêu nước”, và những Việt kiều ở Thái Lan theo cách mạng được gọi là “Việt kiều yêu nước”. Gia đình Trương Thế Vinh đã được chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa gửi giấy ban khen là gia đình yêu nước, đã có công với cách mạng.

Sau 1945, Đệ Nhị Thế Chiến chấm dứt, Việt Minh cướp chính quyền. Một số dân chúng vì nạn đói, vì sợ (Không dùng từ này) và thực dân Pháp nên đã bỏ nước sang Lào, Miên, Xiêm La, hoặc Pháp. Những người Việt Nam sinh sống tại Xiêm La ngày càng đông, và những người theo phe (Không dùng từ này) càng mạnh. Năm 1954, hiệp định Geneve chia đôi Việt Nam. Nước “Việt Nam Dân chủ cộng hòa” giao thương với Xiêm La tức Thái Lan, và đặt tòa đại sứ tại Bangkok. Những đảng viên (Không dùng từ này) Việt Nam ra mặt công khai hoạt động. Họ ra sức vận động “Việt kiều” tại Thái Lan về xây dựng đất nước. Chính sách này cũng được phát triển nhiều nơi như Pháp, Lào, Miên...

Họ bảo “đất nước ngày nay cần nhiều bàn tay đóng góp. Việt Nam nay đã tiến lên xã hội chủ nghĩa, nông dân có ruộng cày, thoát khỏi cảnh làm nô lệ cho bọn phú nông địa chủ; xã hội bây giờ không còn nạn người bóc lột người. Sinh viên học sinh được tự do học hành, không phải đóng học phí mà còn được chính phủ nuôi ăn học, cấp sách vở cho đến khi thành tài. Trong nước ai cũng có công ăn việc làm, không ai thất nghiệp. Họ gửi tặng ông nhiều sách báo, có nhiều thơ ca, âm nhạc và tiểu thuyết ca ngợi sự lãnh đạo tài ba của đảng và chính phủ”. Trương Thế Vinh tuy sinh tại Thái Lan, nhưng được nghe cha ông ca tụng về con người và đất nước Việt Nam, nay lại được nghe thêm những lời tuyên truyền của (Không dùng từ này) nên càng thêm yêu nước, và càng nhớ quê hương. Ông luôn luôn mở đài Hà Nội, và những bài thơ, bản nhạc đã gieo vào lòng ông tình yêu quê hương, tổ quốc.

“Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm Hè”

Lúc bấy giờ công việc buôn bán ngày càng khó khăn khiến Trương Thế Vinh chán nản. Nay được “cán bộ” (Không dùng từ này) kêu gọi và khuyến khích, vì vậy ông quyết định trở về góp sức xây dựng quê hương. Ông nay được ban khen là “gia đình có công với cách mạng”. Nếu về Việt Nam chắc ông sẽ được đảng và nhà nước quý trọng. Con đường tương lai rộng mở trước mắt ông.

Ta về ta tắm ao ta!

Ông muốn trở về tắm ao ta, về làm người hùng cứu nước, còn hơn là sống ở quê người, dù là triệu phú cũng có mặc cảm là kẻ tha phương cầu thực, kẻ lưu đày, là công dân bậc hai!

Ôi! Nước ta nay đã độc lập, không còn bọn thực dân Pháp xâm chiếm quê hương. Vì thực dân Pháp mà nhân dân ta khốn khổ điêu tàn. Vì thực dân Pháp mà tổ phụ ông phải bỏ quê hương mà đi. Nay là một dịp để ông trở về quê hương, về 36 phố phường Hà Nội và năm cửa Ô xưa! Tình yêu quê hương không còn là một mớ tình cảm bâng khuâng mà đã biến thành sự thực. Ông lo bán nhà cửa, hàng hóa và các cơ sở kinh doanh thu được năm trăm lượng vàng và mười ngàn đô la Mỹ. Sau khi đã thanh toán mọi thứ, ông đã “đăng ký” mua vé máy bay trở về Hà Nội thân yêu. Nhưng toà đại sứ Việt Nam CS tại Thái Lan đã lo mọi sự. Tất cả “Việt kiều” tại Thái Lan sẽ cùng nhau về Việt Nam bằng đường hàng không sang Cambodge rồi từ đó sẽ đi xe ô tô hay máy bay về Việt Nam.

Sau khi đoàn “Việt kiều” Thái Lan về đến Cambodge, họ được chuyển ngay lên xe hơi Liên Xô là loại xe bốn bề kín mít chở ngay về Quảng Bình Việt Nam. Khi về đến biên giới Việt Nam, cả đám được cán bộ (Không dùng từ này) đeo súng yêu cầu xuống xe để vào một trung tâm, bốn bề rào kín và có lính gác. Họ bảo: “Các Việt kiều tạm ở lại đây một thời gian để học tập đường lối chính sách của Đảng và Nhà Nước. Họ ra lệnh các Việt kiều tập họp lại, gia đình nào theo gia đình đó. Họ bảo mọi người không được ra khỏi trung tâm nếu không được trung tâm cho phép”. Họ đưa mọi người vào hội trường. Viên “thủ trưởng” tỏ ra rất lịch sự. Ông nói:

“Chào các đồng bào và các đồng chí, hôm nay tôi xin thay mặt mặt đảng và chính phủ chào mừng những người con yêu trở về tổ quốc.”

Ông vừa dứt lời, mọi người vui vẻ hoan hô, tiếng vỗ tay nghe vang như tiếng pháo.
Tiếp theo, ông nói:

“Thưa các đồng chí và đồng bào,

“Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, những người ngoại quốc đã ước mơ trong một đêm được trở thành người Việt Nam. Các đồng bào và đồng chí nay đã thành người nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa. Trước tiên, yêu cầu mọi người giao nộp thẻ căn cước, thẻ quốc tịch và khai sinh ngoại quốc để Nhà nước làm thủ tục hành chánh.”


Ông nói xong thì lui bước, để cho một đại biểu khác lên tiếng yêu cầu đồng bào làm bản tự khai hồ sơ, lý lịch, nhất là phải kê khai vàng bạc, kim cương, hạt xoàn và đô la. Trong khi mọi người tập trung ở hội trường, cán bộ (Không dùng từ này) đã vào khám xét hành lý của Việt kiều. Những ai có chìa khóa va ly hay khóa các hộp kín, họ đến bảo nhỏ giao nộp chìa khóa cho họ làm thủ tục kiểm tra. Ngay hôm đó, họ bắt mọi người giao nộp vàng, kim cương, nữ trang và đô la.

Ông cán bộ cách mạng nói:

“Đảng sẽ giữ tài sản cho họ vì sợ bọn biệt kích Mỹ ngụy cướp của giết người... Cứ yên tâm đưa chính phủ giữ dùm, rồi chính phủ sẽ trả lại cho các gia đình sau khi tình hình đã được ổn định.”

Tiếp theo, mọi người làm thủ tục y tế. Mọi người phải vào phòng kín, cởi hết áo quần để y sĩ khám xét. Không thử máu, không nghe tim mạch, mà chỉ khám tổng quát. Thủ tục này thì cũng nhanh thôi, ngoại trừ những ai còn cất giấu tài sản trong người là bị tịch thu và bị phê bình, kiểm thảo. Các gia đình Việt kiều được cán bộ rút sổ tay, xé giấy viết biên nhận bằng những tờ giấy vàng úa xấu xí với những giòng chữ nghệch ngoạc, không rõ chữ viết và con số, và cũng không ghi ngày tháng, chữ ký và tên người nhận:

“....Đã nhận 300 miếng kim loại bề ngoài màu vàng... Đã nhận một ngàn tiền nước ngoài... Đã nhận hai mươi viên đá nhỏ óng ánh...”

Đến đây thì các Việt kiều biết mình đã lầm, đã mắc gian kế. Họ cũng như Thúy Kiều trong ngày đầu gặp Mã Giám Sinh đã kêu lên:

Xem gương trong bấy nhiêu ngày
Thân con chẳng kẻo mắc tay bợm già!

Vài ngày sau, các “Việt kiều” được “phân phối” về các thôn xóm ở miền Bắc. Gia đình Trương Thế Vinh được “phân phối” về một làng ở Quảng Bình. Ông chất vấn cán bộ:

- Chúng tôi xin về Hà Nội là quê hương của tôi và đã được tòa đại sứ Việt Nam ở Bangkok chấp thuận. Nay sao các ông lại bắt tôi về Quảng Bình?

Người cán bộ cách mạng trong “ban Việt kiều yêu nước vận” nói:

“Nay chúng ta đang xây dựng Hà Nội thành một thủ đô to lớn và văn minh hơn mười lần xưa. Hà Nội tương lai sẽ có những tòa cao 40-50 tầng, vĩ đại hơn Mỹ. Vì là xây cất chưa xong, nên chưa có nhà cho đồng bào ở. Vậy ông tạm ở lại Quảng Bình một thời gian, rồi sẽ đưa gia đình về Hà Nội sau”.

Biết rằng phản đối cũng vô ích cho nên gia đình ông phải lên xe về Quảng Bình. Gia đình ông được đổ xuống quốc lộ I, rồi được công an dẫn bộ tới một làng nhỏ, cách quốc lộ vài cây số. Làng này cho ông một miếng đất ven sông để ở và canh tác. Nơi ông ở là bãi sông vắng, cách xa xóm làng vài cây số. Ông là một kẻ ngụ cư. Hơn nữa, ông là một kẻ nguy hiểm từ nước ngoài về. Dân làng không ai dám giao thiệp cùng gia đình ông vì họ coi gia đình ông như một những kẻ gián điệp từ ngoại quốc về để phá hoại xã hội chủ nghĩa theo kiểu diển tiến hòa bình.

Tiền của mất sạch, gia đình ông trở thành kẻ bần cùng nhất nước, cô đơn nhất nước. Thư ông gửi đi không có hồi âm. Ông không nhận được lá thư nào từ Thái Lan hay Hà Nội. Ở Thái Lan, ông có tài sản, bạn bè, nhưng về đây, quê hương Việt Nam, Trương Thế Vinh và gia đình nay là kẽ cô đơn nhất, dù là đang sống ở VN.

Gia đình ông vì yêu nước mà trở về nay lại bị coi là thành phần nguy hiễm. Sống ở Thái Lan, ông tự coi là người xa lạ, nay về Việt Nam, ông lại trở thành người xa lạ trên chính quê hương mình.

Ông suy nghĩ xa gần mà lòng đau như cắt. Nước Thái Lan đã cho ông nương tựa, giúp ông làm giàu, con cái ông học hành thành tựu, thế mà ông bỏ Thái Lan mà về Việt Nam, về quê mẹ, , ông mất sạch tài sản và hy vọng của ông! , kẻ đã rao giảng tự do, nhân đạo và bình đẳng! Ông đã bỏ mồi bắt bóng! Ông là người ngây thơ nghe theo những lời đường mật, để rồi làm hại mình và con cháu!

Vài năm sau, chiến tranh bùng nổ, miền Bắc "kêu gọi"lòng yêu XHCN , thanh niên nam nữ đi giải phóng miền Nam” đang bị Mỹ- Nguỵ hành hạ dã man. Trương Thế Vinh có một trai, một gái. Con trai ông phải vào “bộ đội” rồi tử thương tại chiến trường miền Nam. Con gái ông phải đi “thanh niên xung phong”, lâm bệnh rồi chết trên Trường Sơn. Hai vợ chồng cắng đắng nhau. Bà trách ông nhẹ dạ cả tin .

Bà không chịu nổi đời sống thanh bần, kham khổ, nhưng trong sáng của cách mạng , mình vì mọi người, mọi người vì đãng, bà đã quen ngồi mát ăn bát vàng ,quen thói tư do tư tưởng phản động kiểu tư do dân chủ của bọn tư bản đang dãy chết và nỗi tiếc nuối tài sãn, do bao năm bốc lộc thân xác chính mình để tạo dựng , nên buồn rầu, bị trầm uất nên mắc bệnh tâm thần, lại không thuốc men chửa trị mà chết. Còn ông, trong cơn quẩn trí, uống rượu say, mất hết lý trí, rồi chửi cách mạng Bônsêvic, đỉnh cao trí tuệ loài người tiến bộ . Ông được, chính quyền cách mạng thương yêu cho đi hoc tập cải tạo, nhưng ông còn mang tư tưởng "phản động" của cái gọi là Tư do dân chủ của Thái Lan, nên vẫn căn thù cách mạng và tưởng lầm cách mạng tệ bạc với ông. Cách mạng giúp ông trở thành người tốt, nhưng ông không phản tỉnh, vì còn mang nặng tư tưởng tư bản phản động rồi chết trong trại tù Thái Nguyên.


VN là Một Nhà nước XHCN, do đãng lãnh đạo, nhà nước quản lý và nhân dân làm chủ . Nên mọi người VN từ nước ngoài trở về lập nghiệp, làm ăn, rất đáng nghi ngờ là thành phần phản động, dùng chiêu bài "diển biến hòa bình" để xâm hại tổ quốc XHCN VN, đãng sáng suốt nhìn thấu triệt vấn đề, nên phải đề phòng mọi kế hoạch của địch. Đó là việc làm đúng đắng của một Nhà Nước chuyên chính vô sãn . Không thể trách NHà Nước CHXHCN VN được , có trách là trách ông không thật lòng với chủ trương chính sách đường lối của đãng, mà đã vội quay về "xây dựng Quê Hương trong tinh thần "lợi nhuận" làm thiệt hại cho CHXHCN VN . Ông đã quen sống theo cái kiểu gọi là tự do dân chủ ở nước ngoài quen rồi, nên tưởng xã hội nào cũng giống nhau, thật là hiểu lầm tai hại
H.H


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Jul 4 2014, 01:29 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 5 2014, 08:57 PM
Gửi vào: #46


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,563
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Quê hương đâu phải 'mỗi người chỉ một!'



Tạp ghi Huy Phương

Quê hương ruộng đồng bát ngát
Miền Nam mưa nắng hai mùa
Nước đặc phù sa tươi mát
Bên sông lủ trẻ tắm đùa

Trong lòng quê hương không nhỏ
Tầm vông vạt nhọn anh hùng
Truyện thơ Vân Tiên còn đó
Nhiễu điều phủ lấy giá chung

Quê hương đất lành chim đậu
Bao người bỏ xứ tứ phương
Tìm nơi an lành không xấu
Quê hương là trái yêu thương

Quê hương mổi người đâu một
Thế giới tộc Việt tràn lan
Quê hương lòng lành người tốt
Tự do dân chủ hào quang

JULY 4

H.H

Bỏ lại sau lưng những ngày tháng tù đày, kỳ thị, bất công, đói rách và chờ đợi, và sau một chuyến đi dài mệt nhọc, tôi đến phi trường San Francisco vào sáng ngày 28 Tháng Tám, 1990. Cái cảm giác mát lạnh của thời tiết và không khí êm ả của vùng đất mới đến làm cho tôi cảm thấy khỏe khoắn, phấn khởi nhưng đồng thời không dám nghĩ xa hơn nữa với những tháng ngày đang chờ đợi trước mắt, lo lắng không biết rồi cuộc sống sẽ ra sao?

Tôi đã đến Mỹ một lần trước đó như kẻ qua đường, dừng chân lại chốc lát, nhưng hôm nay nước Mỹ là nơi chấp nhận cho tôi dung thân cho hết đời, sau khi chế độ mới trên quê hương đã ruồng bỏ, xô đẩy chúng tôi ra khỏi đất nước. Trong thâm tâm lúc bấy giờ tôi không có khái niệm gì về nước Mỹ, người đã dang vòng tay yêu thương ra cứu vớt và cưu mang chúng tôi, hay là người bạn đã đành đoạn bỏ chúng tôi giữa đường.

Không yêu, cũng không ghét, không háo hức cũng như không lạnh lùng, và lúc bấy giờ tôi cũng không có ý nghĩ nước Mỹ là nơi tôi sẽ thương yêu, gắn bó về sau. Nó giống như một khu nhà mới dọn đến, mà căn nhà và khu vườn sau, như đời sống bề bộn, phải trải qua một thời gian dài, cũng chưa có khái niệm phải dọn dẹp, sinh sống nơi đó ra sao.

Cho đến khi tuyên thệ trước lá quốc kỳ nước Mỹ để thành công dân, tôi mừng là đã trải qua giai đoạn khó khăn để từ đây gia đình có thể ổn định, khỏi lo lắng gì nhiều, mặc dù không được gọi là thành đạt, không sở hữu nỗi một căn nhà, nhưng ít ra đời sống cũng tạm yên. Ngay giờ phút tuyên thệ, đứng trước quốc kỳ Mỹ, nghe bản quốc ca “The Star Spangled Banner Flag,” nếu lúc bấy giờ, có ai hỏi tôi, “Có thấy yêu nước Mỹ không?” thì câu trả lời có lẽ “không.”

Tôi chỉ có cảm giác an bình, hạnh phúc khi đi xa nước Mỹ trở về, nhìn lại bầu trời, con đường quen thuộc, nhìn lại khu phố, ngôi nhà nơi tôi đã sống hạnh phúc, tự do trong bao nhiêu năm, tâm hồn thư thái, yên ổn như một người trở lại quê hương sau những ngày xa cách. Tôi chưa bao giờ cảm thấy yêu thiết tha nước Mỹ, hay cho nước Mỹ là một phần của đời mình, vì dù sao vẫn còn những khoảng cách, những dị biệt mà dù tôi có sống thêm nơi đây cả nửa đời người nữa, thì cũng không thể giống như một người mà tổ tiên họ đã đến đây từ năm bảy trăm năm về trước. Chỉ nghĩ đây là một quê hương thứ hai cho tôi, một người lưu lạc một chỗ dung thân.

Vậy là tôi chưa biết gì về tôi! Cho đến ngày hôm nay, 22 Tháng Sáu, vào lúc 1 giờ trưa (giờ California) tại đất nước Brasil, một trận túc cầu của World Cup giữa Mỹ và Bồ Ðào Nha đang diễn ra và được cả thế giới theo dõi qua các đài truyền hình địa phương. Tôi ít quan tâm đến thể thao vì thể lực yếu kém thời thiếu niên, đá banh “bưởi” thì bị chúng xô té, học đòi trưởng giả ra sân quần vợt, thì chỉ trong hai tiếng đồng hồ tập tành, chạy ngang, đỡ dọc, về nhà đã nằm liệt, cho nên trên báo chí, rất ít để mắt đến trang thể thao mà truyền hình thì đến giờ “sport” cũng tắt máy. Do vậy mà mùa Hè này, World Cup, túc cầu, bóng tròn hay bóng đá tôi cũng chẳng mấy quan tâm.

Ngày Chủ Nhật, lúc bắt đầu khai diễn trận túc cầu Mỹ, Bồ Ðào Nha thì tôi đang trên đường từ San Diego trở về. Người bạn ngồi chung xe cho biết, qua điện thoại di động, CNN loan tin vào phút thứ 5 của hiệp đầu, Mỹ đã bị Bồ Ðào Nha dẫn đầu một quả. Ý nghĩ thoáng qua trong đầu tôi là sở trường của Mỹ đâu phải bóng tròn, thua thiên hạ là chuyện thường tình.

Về đến nhà, thay vì đi làm công chuyện khác, tôi tự thưởng cho mình một giờ trước máy truyền hình, bù cho một buổi sáng “lao động” ở San Diego. Màn ảnh có ghi chữ USA hay EE.UU. ( États-Unis) và những cầu thủ áo trắng, dưới cái nóng gay gắt 95 độ F, đang vã mồ hôi tranh banh trên sân khiến cho tôi không thể nào rời mắt khỏi màn ảnh được.

Phút thứ 63 của hiệp 2, Hoa Kỳ hưởng phạt góc. Banh đá vào đến chân, một cầu thủ áo trắng tung banh đi sát phía trong cột dọc vào lưới, gỡ hòa 1-1 cho Hoa Kỳ. Cả cầu trường, nhất là về phía cổ động viên của Mỹ điên cuồng nhảy múa, la hét, vẫy quốc kỳ, những cái miệng há to hết cỡ, người ta ôm nhau, hôn nhau...và nước mắt tôi bỗng trào ra. Máy quay “close-up” từng khuôn mặt phấn khởi, từ những cầu thủ áo trắng cho đến trên khán đài chung quanh, không phải chỉ giống Anglo-Saxons, da đỏ mà còn da đen, da nâu, da vàng.

Thì ra đội Mỹ là đội nhà, cầu thủ là “những người anh em,” nước Mỹ là nước của tôi, lá cờ này là lá cờ của tôi, đây là phe tôi. Giọt nước mắt của “một người Mỹ” đã chảy ra. Hình như cảm thấy một chút hổ thẹn, tôi nhìn quanh tôi, nhưng chẳng có ai nhìn thấy tôi đang khóc.

Từ đó mắt tôi không rời màn ảnh. Phút thứ 81, cầu thủ Dempsey dùng bụng đẩy banh vào lưới Bồ Ðào Nha. Vào! Hoa Kỳ nâng tỷ số lên 2-1. Cầu trường rung động. Những hình ảnh trên sân cỏ mờ đi, vì mắt tôi đang nhòe lệ! Chỉ còn mấy phút phù du, tôi mong nghe tiếng còi chấm dứt trận đấu của trọng tài ré lên.

Nhưng không! Trong năm phút tăng thêm cho trận đấu, cầu thủ Bồ với một cú đánh đầu đã san bằng tỷ số 2-2! Phe ủng hộ Mỹ trên cầu trường tê tái, mà phần tôi ngồi đây cũng lặng người!

Hôm nay, bỗng nhiên có dịp tôi được nhìn lại con người tôi, tôi yêu nước Mỹ đến thế ư?

Tối nay, như thường lệ, mở Internet ra, được một vài người quen gửi cho xem Youtube bản nhạc “Việt Nam ơi!” do nhạc sĩ Trúc Hồ sáng tác và do các ca sĩ của Trung Tâm Asia và một số bạn trẻ trên thế giới cùng cất cao tiếng hát. Tình tự đất nước, quê hương bỗng trỗi dậy, và “trào lệ cảm” dâng lên trong lòng, hai hàng nước mắt tưởng rằng “tuổi già hạt lệ như sương” lại một lần nữa ràn rụa: “Quê hương là cái gì mà người ta nặng lòng như thế!” (Nhớ Huế - Ðinh Anh Dũng)

Nước mất nhà tan, người Việt lưu vong đã bao nhiêu lần khóc hận, nhưng rồi ví thử mai đây, nước Mỹ, nơi mà chúng ta đang sống bình an, bị thiên tai, thảm họa, thất trận, trai trẻ hàng loạt phải bỏ mình, trên chiến địa, trong đó tất nhiên có cả con em chúng ta, liệu lòng chúng ta có dửng dưng như khách qua đường hay người khách trọ vô tình hay không?

Như vậy, quê hương đâu phải “mỗi người chỉ một!”


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Jul 5 2014, 09:15 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Jul 23 2014, 08:31 AM
Gửi vào: #47


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,563
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Hương Bồ Kết

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích


Trên chuyến máy bay đến Seattle, Tôn đã ngồi vào chiếc ghế của mình. Hành khách tiếp tục di chuyển trên hành lang máy bay. Từ xa một thiếu nữ tay xách túi nhựa, tay kéo chiếc va ly nhỏ đang nhìn dáo dác tìm số ghế. Trông khuôn mặt và mái tóc của cô gái, Tôn chợt thấy lòng bồi hồi, xao xuyến. Bóng dáng cô gái phảng phất hình ảnh một người mà chàng cảm thấy rất thân quen. Thiếu nữ dừng lại trước dãy ghế Tôn đang ngồi. Nhìn kỹ số ghế một lần nữa rồi nàng đặt túi xách lên chiếc ghế trống mỉm cười xã giao với Tôn:


- Chào Bác. Xin lỗi, bác là người Việt Nam?

- Vâng, chào cô.


Tôn trả lời rồi đứng lên giúp nàng bỏ va li vào khoang hành lý mà cô bé đang cố gắng nâng lên vượt quá tầm cao của nàng.


Mái tóc dài đen tuyền và láng mướt, thoang thoảng hương thơm trái bồ kết gội đầu, một loại hương đã ngấm sâu trong tiềm thức của Tôn. “Cô bé nầy chắc từ Việt Nam mới sang”, chàng thầm nghĩ, rồi cất tiếng hỏi :


- Xin lỗi, cô từ Việt Nam mới qua Mỹ?

- Thưa Bác không ạ. Với giọng Huế ngọt ngào, nàng từ tốn tiếp:

- Cháu qua Mỹ đã 8 năm rồi.


Sống ở cái xứ khoa học công nghiệp hóa chất, mọi sản phẩm đều bào chế sẵn mà cô gái nầy còn giữ được thói quen dùng nước bồ kết, lá chanh gội đầu, khiến Tôn tò mò :


- Tám năm sống ở Mỹ mà cô vẫn giữ được thói quen gội đầu bằng đặc sản quê hương. Người Việt như thế thật hiếm thấy.

- Bác ơi, đây là ý muốn của Me cháu.


Cô bé đưa hai tay tóm gọn mớ tóc dài lòa xòa bên má ra sau ót rồi đon đả tiếp:


- Từ lúc cháu còn bé cho đến giờ đây đã trưởng thành mà Me cháu cứ bắt cháu gội đầu bằng nước chùm kết. Me cháu bảo gội đầu bằng loại trái bồ kết với lá chanh vừa sạch gầu lại không làm hại da đầu, giữ tóc mềm óng mượt và không rụng tóc. Cứ mỗi cuối tuần, me cháu nấu sẵn một nồi nước bồ kết để phần cho cháu. Mái tóc dài nhiều lúc làm việc nó vướng víu, gây phiền toái lắm. Hễ mỗi lần cháu đòi cắt tóc ngắn thì Me cháu buồn bã, bỏ ăn. Me lại nhắc đến “điệp khúc” mà trên hai chục năm qua cháu thuộc nằm lòng : “ Ngày xưa Ba con thường khen me : Mái tóc dài óng ả của em và hương bồ kết nó quyến rũ anh đến đê mê ngây ngất. Anh muốn con gái của chúng mình sau nầy cũng có mái tóc dài như mẹ nó”. Cô gái nói một hơi, không e dè mà lại chân tình khiến Tôn có cảm tình ngay.


Riêng “cái điệp khúc của me” mà cô nhắc tới khiến cho Tôn ngạc nhiên. Nó trùng hợp với ý tưởng mà ngày xưa chàng hay tâm sự với người yêu. Ngồi ngay dậy, chàng nhìn vào mắt cô bé, hỏi:


- Xin lỗi, Me cô bây giờ ở đâu?

- Me cháu cùng ở thành phố Seattle với cháu.


Cô gái lấy tấm chăn đắp lên mình rồi nhìn Tôn, thân thiện hỏi :


- Thưa, bác qua Mỹ đã lâu chưa?

- Tôi vượt biên qua đây đã 16 năm rồi. Thế quý danh của cô?

- Cháu tên Nguyễn Thị Trọng Nhi.

- Ba cô hiện đang làm gì?

- Ba cháu tử trận lúc cháu còn trong bụng mẹ.

- Cô qua đây theo chương trình nào vậy?

- Ðoàn tụ. Cậu cháu bảo lãnh bà Ngoại và hai mẹ con cháu.

- Thế, ông cậu cô tên gì?

- Hà Thúc Tâm.


Tôn sửng sốt, chồm người về phía cô bé hỏi:


- Cô còn người cậu nào nữa không?

- Dạ còn ông cậu sinh đôi.

- Tên gì? Tôn nôn nao gần như mất điềm tĩnh.

- Hà Thúc Trí.


Trống ngực chàng đánh liên hồi như ngày xưa chờ nghe kết quả của mỗi mùa thi. Tôn ngã lưng vào ghế dựa cố dấu những cơn thở gấp của mình. Một chặp lâu, lấy lại bình tĩnh, Tôn hồi hộp hỏi :


- Có phải tên me cháu là Hà Thị Việt Anh?


Bây giờ, đến phiên cô gái ngạc nhiên thốt lên :


- Sao Bác biết tên me cháu?


Tôn chưa kịp trả lời thì máy bay bắt đầu hạ cánh. Khí áp làm cho hai tai chàng lùng bùng không còn nghe được gì cả.


Khi rời máy bay, Tôn kéo giúp hành lý cho cô gái. Chàng cho Trọng Nhi biết hai ông cậu của cô là bạn thân của mình lúc còn ở quê nhà. Tôn trao mảnh giấy có ghi số điện thoại và kèm theo tên của chàng, căn dặn:


- Cháu về nói với cậu Tâm và Trí gọi phôn cho Bác. Tôn cũng không quên xin nàng số điên thoại.


* * *


Vợ chồng người em đón Tôn ở phi trường. Ngồi trên xe, hồi ức về quá khứ bỗng hiện ra rõ mồn một trong trí nhớ của chàng dù thời gian đã cách xa trên phần tư thế kỷ:


...Sau giờ tan học, Tôn vội vã đạp xe thẳng tới nhà của Tâm và Trí, hai cậu học trò nhỏ sinh đôi cùng học lớp đệ Ngũ mà Tôn đã nhận dạy kèm từ mấy hôm trước. Căn nhà hai tầng, khang trang nằm sâu trên con đường hẻm rộng chạy dọc theo bờ thành nhà thờ “Ba Chuông”. Từ ngày nhận việc, bà Thùy, mẹ của hai em cho phép Tôn đi thẳng lên lầu, nơi có phòng riêng dành cho con của bà học tập mỗi ngày. Căn phòng có đầy đủ bàn ghế học trò, bảng đen, quạt trần như lớp học thu nhỏ. Một cửa lớn mở ra sân thượng chưng nhiều chậu kiểng. Những cái chậu bằng sứ tráng men đủ màu sắc trông rất cổ kính. Ða phần là loại cây cảnh bonsai được cắt tỉa rất công phu. Thế cây nào cũng hoàn hảo, phối hợp giữa gốc rễ, cành lá đạt đến trình độ nghệ thuật cao. Nơi đây là cây tùng gốc to, đầy những u nần như vị sư già ngồi thiền dưới tàn cây uốn cong rất mỹ thuật. Chi nhánh gốc rễ của nó đều toát lên tính thẳng ngay, thâm trầm, sâu sắc mà phóng khoáng. Kia là cặp sứ, rễ mọc nổi vồng như loài rắn quấn chặt với nhau trong cái chậu nước men màu xanh nhạt. Và gốc bồ đề già cỗi trên một trăm năm tưởng chừng vòm cây sẽ phủ bóng cả một vùng rộng lớn nay đành chịu khép mình trong cái thể tích nhỏ nhoi. Ðặc biệt nhất là gốc mai, da cây lão thọ nổi vẩy sần sùi chứng tỏ tuổi của nó cũng không kém gì gốc bồ đề kia lại thêm hình dáng rất gợi cảm. Theo quý cụ sành chơi bonsai thì cây mai ở thế hoành, tượng trưng cho sự mềm mại, uyển chuyển hào hoa của người nghệ sĩ. Lại thêm bộ rễ thưa xoải ra vững vàng tăng phần đường bệ.


http://static.kienthuc.net.vn:81/Images/da...es1079252_7.jpg



Mọi lần bấm chuông, Tôn được bà Thùy mở cửa. Hôm nay, người mở cửa là một thiếu nữ. Với giọng Huế ngọt ngào, cô cất tiếng hỏi :


- Thưa ông tìm ai?

- Tôi đến dạy kèm mấy cậu em ở nhà, Tôn trả lời.

- Ồ, thế à, xin lỗi, chào thầy.

- Không dám, chào cô.


Tôn chào trả lễ rồi đi thẳng lên tầng lầu. Trong mười phút nghỉ giữa buổi học, chàng được hai cậu học trò cho biết cô gái mở cửa lúc nãy tên Việt Anh, là người chị lớn nhất trong nhà. Chị đi thăm bố ở Cần Thơ mới về hôm qua. Ông bố hiện là Chủ tịch công ty các nhà máy xay gạo nằm rải rác tại các tỉnh miền Tây.

Hết giờ dạy, Tôn ra về. Việt Anh mở cửa tiễn chàng đến bậc thềm. Suối tóc đen tuyền phủ kín bờ vai thon nhỏ chảy dài đến tận thắt lưng. Mùi hương của trái bồ kết và lá chanh thoảng bay từ mái tóc mới gội của nàng khiến Tôn nhớ đến mẹ trong những tháng năm còn thơ ấu. Chàng yêu thích và trân quý mùi hương đó, cái mùi của đồng quê dân giả. Mái tóc mẹ rậm và dài đến quá đầu gối. Mỗi lần gội đầu xong, mẹ phải ngồi trên chiếc ghế đẩu cao hong tóc ngoài hiên nhà. Những lúc ấy Tôn lại sà vào lòng mẹ để nghe mùi thơm nồng của nước bồ kết với lá chanh. Hình ảnh mái tóc mẹ như quấn chặt tuổi thơ của Tôn cho đến ngày khôn lớn.



Cái mượt mà và hương thơm bồ kết của mái tóc Việt Anh như quyến rũ, như gợi nhớ những kỷ niệm ngày xưa. Hình ảnh của Mẹ chợt sáng bừng lên trong tâm tưởng chàng mà bao lâu nay đã lắng đọng trong tiềm thức. Giờ đây, niềm cô đơn trong Tôn như đang chơi vơi giữa biển khơi cần nơi bám víu. Mái tóc và mùi hương “phù thủy” của Việt Anh nó cuốn hút chàng, mê hoặc chàng kết tụ thành “Tiếng sét ái tình!”


Nét duyên dáng của Việt Anh phần lớn nhờ mái tóc đen tuyền che một phần khuôn mặt trông rất “liêu trai”. Nước da nàng trắng hồng thêm cặp mắt đen tròn loáng thoáng chút gì ngây thơ. Trong giờ dạy, Tôn nghe tiếng đàn piano vọng lên từ phòng khách dưới lầu. Tiếng đàn khá điêu luyện của Việt Anh đủ biết cô con gái cưng ông bà Thùy đã được tập luyện dương cầm từ lúc còn bé thơ.


Thời gian sau nầy, khi hết giờ dạy, Tôn thường lưu lại chơi đàn với hai cậu học trò. Tuy nhỏ tuổi nhưng các cậu ấy chơi guitar khá thạo. Một hôm Tâm và Trí yêu cầu Tôn hát. Sẵn với tâm trạng nhớ nhà, chàng vừa đàn vừa hát bản nhạc “Bông Hồng Cài Áo”. Thơ của Nhất Hạnh, Phạm Thế Mỹ phổ nhạc. Chàng để hết tâm hồn vào lời ca tiếng nhạc, quên tất cả những gì chung quanh. Chỉ còn lại là hình ảnh của Mẹ ôm chàng vào lòng trước khi chàng xa mẹ. Ðến phần điệp khúc: “...Mẹ, mẹ là dòng suối dịu hiền, Mẹ, mẹ là bài hát thần tiên, là bóng mát trên cao, là mắt sáng trăng sao, là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối...”. Bỗng nước mắt Tôn ứa ra. Chàng khóc như ngày nào chàng đã khóc trong vòng tay Mẹ. Hương bồ kết trên tóc Mẹ phủ lên mặt chàng đã lưu mãi trong ký ức chàng suốt quãng đời xa xứ. Bài ca vừa dứt, có tiếng vỗ tay lẻ loi phía sau lưng Tôn. Quay nhìn, chàng thấy Việt Anh đứng dựa vào tấm bảng đen, nàng khẽ nói:


- Anh hát xúc động quá.


Tâm, Trí cũng đồng tình :


- Thầy có giọng hát rất truyền cảm.



Tôn cảm ơn Việt Anh và hai em, rồi ra về.


Những ngày tháng sau đó, tình cảm của mọi người trong gia đình bà Thùy đối với Tôn cởi mở và gần gũi nhiều hơn. Vào ngày cuối tuần, thầy trò không còn vui chơi riêng rẽ trên phòng học nữa mà mang đàn xuống phòng khách cùng với Việt Anh đệm piano cho mọi người thay nhau hát solo. Một hôm Việt Anh hát tặng Tôn bài hát “Tóc Mây sợi vắn sợi dài”


Tôn đứng dậy bắt tay cảm ơn nàng. Hai người nhìn nhau với ánh mắt nồng nàn và hai tâm hồn giao cảm.


Buổi dạy hôm sau, Tôn bắt gặp một tập vở bìa cứng của Việt Anh bỏ quên trên bàn học của Tâm và Trí. Tò mò, chàng mở ra xem. Trong đó, gồm những bài thơ sưu tầm của những tác giả đã nổi tiếng xưa nay. Một số bài khác do chủ nhân cuốn tập sáng tác. Riêng bài cuối cùng Việt Anh đề: “Riêng tặng một người tên T...” nhiều ẩn ý và già dặn, chứng tỏ cô bé đọc nhiều thơ và khá lãng mạn :


“Em gặp anh giữa Hạ vàng xế nắng,

Chợt hồn mình mát rượi ngỡ chiều Xuân

Nghe tim em những xao xuyến thì thầm...

Dù ánh mắt anh vẫn người xa lạ.

Giữa vườn hoang em chỉ là chiếc lá

Chiếc lá cô đơn, bé nhỏ úa nhàu

Mong trời mưa cho xanh lá tươi màu

Trên sa mạc tình cát khô bỏng lửa...”



VA.


Sau giờ dạy, Tôn viết vào tập thơ bài thơ : Dáng Em “Riêng tặng VA”


“Mượt mà từng sợi tóc mây

Ai nâng cung bậc so dây tơ chùng

Ai buồn cho mắt mông lung

Ai vui hàng ngọc sáng trưng nụ cười?


Ngọc ngà mười búp măng tay

Lướt trên phím nhạc ru say điệu buồn

Tóc vờn nắng ráng chiều vương

Cho mây về ngụ tận phương trời nào

Ngẩn ngơ bên cánh hoa đào

Môi Em hồng nụ, tuổi ngào ngạt hương

Quê nhà năm tháng mù sương

Tương tư về đọng sân trường - dáng em...”


Ngày hôm sau, khi mở cửa, Việt Anh trao cho Tôn một mảnh giấy, nàng viết : “Cảm ơn anh đã tặng cho VA bài thơ rất dễ thương. Thứ hai tuần tới em bắt đầu vào học lớp luyện thi tú tài toán tại trường Lê Bảo Tịnh. Trước khi đến dạy Tâm và Trí, anh nhớ chờ em trước cổng trường để cùng về nhà luôn thể, VA”


Từ hôm đó, chàng và nàng thường bước song đôi trên quãng đường Trương Minh Ký. Ðôi khi Tôn chở nàng trên xe đạp. Tình cảm của hai người mỗi ngày mỗi đậm đà, khắng khít.



Rồi một hôm...


Trời Tháng Tư, Sài gòn có những cơn mưa bất chợt. Việt Anh và Tôn bước song đôi trên lề đường về nhà. Bỗng đám mây đen xuất hiện bất ngờ, Việt Anh thúc Tôn chở nàng về kẻo mưa kéo tới. Ngồi lên ba-ga xe, nàng vòng tay ôm bụng người yêu và Tôn chuẩn bị đạp xe đi. Chợt, tiếng còi xe hơi vang lên phía sau, rồi tiếng thắng của xe rít lên phía trước. Chiếc xe nhà màu đen bóng loáng vừa tấp vào lề, một người đàn ông trang phục vét-tông ca-vát, bệ vệ mở cửa bước ra. Việt Anh vội vã rời khỏi xe đạp tiến về phía người đàn ông kêu lên mừng rỡ :


- Ba! Ba về hồi nào?


Ông ta không trả lời, dang tay tát vào má nàng, đưa ánh mắt khinh khi nhìn Tôn rồi đẩy vai Việt Anh hối thúc:


- Lên xe về ngay.


Nàng ôm mặt khóc, lặng lẽ bước lên phía sau xe, ông đóng sầm cửa lại.


Chiếc xe hơi đã đi khá xa mà Tôn vẫn còn đứng tại chỗ như “trời trồng”. Lồng ngực chàng như có ai siết chặt bằng sợi dây thừng. Trái tim Tôn nhói đau và toàn thân như tê dại. Dựng xe vào lề đường, chàng đến dựa vào gốc cây cho qua cơn choáng váng. Lần đầu tiên chàng nhìn thấy bố của Việt Anh, một thương gia đầy thế lực tại miền Tây. Ánh mắt của ông thương gia giàu có nhìn Tôn vừa giận dữ, vừa khinh miệt cùng cái tát thô bạo của ông lên má con gái đã khiến Tôn không còn kính phục. Cái tát tàn nhẫn giáng vào má Việt Anh có khác nào mũi tên phóng vào trái tim Tôn. Năm dấu ngón tay in hằn trên chiếc má mịn màng, măng tơ của người yêu là vết thương để lại trong trái tim chàng. Vì thế, Tôn quyết định bỏ dạy kèm cho hai cậu học trò mặc dầu chàng yêu Việt Anh và rất mến hai đứa em nàng. Tôn cũng kính trọng bà Thùy, vợ của ông ta. Người đàn bà sinh trưởng bên dòng sông Hương, đôn hậu, điềm đạm sống chiều chuộng chồng con.


* * *


Cuộc sống tấp nập, hối hả giữa thành phố Sài Gòn đông đúc như dòng nước cuốn xoáy không ngừng. Chỉ trừ những ngày Tết Nguyên Ðán mới thực sự mang lại cho người Sài Gòn niềm rạo rực tuổi thơ và sự nghỉ ngơi suốt một năm trời vất vả.


Ngày cuối năm, Tôn dạo chợ hoa trên đường Nguyễn Huệ cho khuây khỏa nỗi nhớ nhà. Nơi đây người ta chưng đủ các loại hoa rực rỡ suốt một đoạn đường. Khu cây kiểng bonsai cũng muôn hình muôn vẻ. Tôn thích thú ngắm hết ảng nầy qua ảng khác. Chợt, một gốc mai già hiện ra trước tầm mắt khiến chàng chú ý. Gốc mai cổ thụ có hình dáng rất thanh tao, phóng khoáng mà kiêu sa. Những búp hoa no tròn xanh mướt, đệm dăm bảy bông đã nở vàng óng ả. Cây mai cuốn hút chàng, bởi nó như là một kỷ niệm hiện về.


Chàng khẻ kêu lên : “Chẳng lẽ đây là gốc mai già trên sân thượng nhà Việt Anh?” Ðưa mắt nhìn quanh khu cây kiểng, chàng phát giác thêm gốc cây tùng như một thiền sư ngồi kiết già dưới vòm cây cổ thụ. Tôn tự hỏi tại sao những cây bonsai quý giá nầy lại về tay kẻ khác. Chàng tò mò hỏi người chủ đứng bán:


- Thưa ông, làm sao ông có những cây cổ thụ quý giá nầy?

- Ngộ mua từ một tay trung gian pán lại.

- Thế ông có biết tên người chủ trước của những cây nầy.

- Làm sao ngộ piết được, cái lị lầy!


Tôn lập tức quay về, phóng xe đến nhà Việt Anh. Hỡi ôi! Căn nhà đã đổi chủ. Chàng nhìn lên sân thượng trống không, ngẩn ngơ một hồi lâu. Ðã xảy ra chuyện gì cho gia đình bà Thùy? Tôn về nhà mà lòng cứ băn khoăn mãi.


* * *


Quân trường Thủ Ðức, ngày cuối tuần tấp nập thân nhân Sinh viên Sĩ quan đến thăm. Vì mới nhập khóa chưa đến ngày lễ gắn alpha do đó Tôn không được đi phép cuối tuần. Nằm lẻ loi trong phòng đại đội khóa sinh, Tôn thấy nhớ mẹ xót xa. Bỗng, thằng bạn trực đến gõ chân chàng báo có thân nhân đến thăm. Tôn phóng mình xuống đất, vội vã sửa lại quân phục chỉnh tề, lau đôi giày thật bóng, đội chiếc mũ nồi đúng quy định, rồi chạy một mạch ra ngoài khu tiếp tân.


Ðứng trong hàng quân chờ đợi sĩ quan trực gọi tên, Tôn suy đoán ai là người đến thăm mình. Người chị bà con và Trần Thịnh bạn dạy cùng trường đã đến thăm tuần vừa rồi, mình còn ai nữa đâu. Chợt loa phóng thanh gọi tên Sinh Viên Sĩ Quan Nguyễn Trọng Tôn kèm theo đơn vị khóa sinh. Từ trong đám thân nhân ngồi chờ nơi lều khách, một người con gái bước ra. “Việt Anh!” Tôn thầm kêu lên. Làm sao nàng biết chàng bị động viên vào đây. Lòng bồi hồi xúc động, Tôn bước đến bên nàng. Việt Anh nhìn Tôn với ánh mắt chan chứa yêu thương, rồi từng giọt lệ lăn tròn trên má. Nắm lấy tay nàng, bàn tay mỏng mảnh gầy gò, Tôn đưa nàng đến ngồi dưới bóng mát của tàn cây. Bỗng, nàng gục đầu vào vai Tôn khóc nức nở :


- Ba em mất rồi, anh có biết không? Nàng đau đớn hỏi chàng trong nước mắt.
- Hả, bố em chết? Tôn bàng hoàng kêu lên.


Nàng tiếp.


- Một quả lựu đạn nổ trong phòng của ba em. Người chết ngay trong giấc ngủ. Ðến bây giờ vẫn chưa biết nguyên nhân nào gây ra án mạng. Vì cạnh tranh trên thương trường hay thù oán trong tình trường? Chẳng biết nữa. Công tác điều tra dường như bế tắc. Các cổ phần lần lượt rút ra. Công ty của ba hoàn toàn bị phá sản. Me em đã bán căn nhà cũ, bán luôn chiếc đàn piano, mấy chục ảng kiểng trên sân thượng. Bà mua một căn nhà nhỏ ở gần chợ Thủ Ðức. Em không theo đại học, ở nhà phụ với me bán sạp vải để lo cho Tâm, Trí ăn học. Vừa rồi, em gặp thầy Thịnh, bạn anh cho biết anh đã nhập ngũ. Nhờ vậy, em mới vội vã vào thăm anh. Me, Tâm và Trí nhắc đến anh luôn. Chúng nó không biết lý do gì mà anh bỏ dạy, bỏ luôn số tiền lương trong tháng. Phần em thì vô cùng đau khổ. Biết anh giận và coi thường ba em đã đối xử thô bạo với con gái của mình ngoài đường phố. Em không dám trách anh đã xa lánh em. Hành động của ba em đã xúc phạm lòng tự ái của anh. Giờ đây ba không còn nữa, mong anh xóa hết cho Người. Việt Anh ngưng nói úp mặt vào ngực chàng thổn thức. Tôn quàng tay siết chặt đôi vai gầy cánh hạc và nhẹ nhàng hôn lên mái tóc thoang thoảng hương bồ kết lá chanh của nàng khiến lòng chàng ấm lại dưới bầu trời rực nắng của những ngày đầu Xuân.


Sau ngày mãn khóa, các tân sĩ quan được nghỉ phép về thăm gia đình. Tôn dành hết thời gian ấy để gần gũi và an ủi Việt Anh. Tình yêu nồng nàn, say đắm, họ hối hả cho nhau những giờ phút thần tiên nhất của đôi tình nhân đã phải mất nhau một thời gian khá dài. Những ngày hạnh phúc tuy ngắn ngủi nhưng đã khắc sâu trong tìm thức của hai người những kỷ niệm một đời khó phai.


Thấm thoát mấy tuần lễ đi phép qua nhanh, Tôn từ biệt người yêu lên đường ra đơn vị. Việt Anh đã ngất xỉu trên tay chàng khiến Tôn chần chừ mãi. Ðến phút chót, chuyến máy bay quân sự sắp đến giờ cất cánh, chàng mới giao cho hai em Tâm và Trí chăm sóc người chị gái...


* * *


Xe đột ngột quanh gấp vào cửa ngõ rồi dừng lại trong garage, khiến dòng ký ức của Tôn bị cắt ngang. Chàng uể oải vào nhà. Chưa kịp thay áo quần thì phôn tay reo lên, Tôn vội vàng mở phôn :


- Hello, tôi nghe.


Bên kia đường dây, giọng một ngưới đàn ông :


- Xin cho gặp ông Nguyễn Trọng Tôn.

- Vâng, Tôn đây.

- Hi anh Tôn, em là Hà Thúc Tâm. Cháu Nhi mới cho em biết số điện thoại của anh. Mừng quá nên em gọi liền cho anh. Ôi, từ bao lâu nay bọn em cứ tưởng anh đã hy sinh trong trận chiến Hạ Lào. Nào ngờ anh em mình lại gặp nhau trên đất Mỹ. Chị Việt Anh biết được tin nầy chắc là bà ấy mừng đến đứng tim. Thôi để anh nghỉ ngơi, hẹn anh ngày mai. Dù có định đi đâu cũng xin anh cho bọn em một ngày để gặp nhau. Sáng mai 9 giờ em sẽ đến nhà chở anh. Bye- bye nghe anh. Tôn chưa kịp hỏi han, Tâm đã cúp máy.


Từ sáng sớm, Tâm đã điện thoại đến nhờ người em của Tôn chỉ đường. Giây phút đầu gặp Tâm, cả hai đều xúc động. Rồi Tâm chở Tôn đến nhà mình. Một căn nhà biệt lập nằm bên chân đồi trồng đầy hoa thể hiện cuộc sống hạnh phúc của chủ nhân.


Bên tách cà- phê, Tâm tâm sự :


- Hôm anh lên máy bay ra đơn vị, chị Việt Anh bị ngất nhiều lần khiến em phải đưa vào bệnh viện. Sau khi khám nghiệm, Bác sĩ cho biết chị đang có triệu chứng cấn thai, thần kinh yếu nên dễ bị kích động. Sự phát hiện đó đã làm cho Me em đau buồn vì thực sự anh chị chưa làm đám cưới. Nhưng ngược lại, chị Việt Anh lại vui mừng. Khi anh gởi thư về báo tin đang đóng quân tại vùng giới tuyến khiến cả nhà đều lo lắng. Chị Việt Anh lập tức viết thơ cho anh báo tin mừng chị sắp có con. Dù thơ đi cả mấy tháng trời mà chẳng thấy thư hồi âm nhưng chị vẫn viết đều đều cho anh hàng tháng. Rồi một hôm, nhân viên bưu điện đem đến một bì thư lớn. Trong đó đựng số thư chưa khui của chị Việt Anh gởi cho anh từ bao lâu nay và kèm theo bức điện thư của Hậu cứ đơn vị báo tin anh đã mất tích tại chiến trường Hạ Lào. Chị Việt Anh đau đớn tột độ trước cái tai họa giáng xuống đời chị. Chị lại ngất xỉu trong cơn nguy ngập khiến cái thai sinh non. Vì vậy lúc nhỏ cháu Trọng Nhi èo uột lắm.


Tôn kinh ngạc kêu lên :


- Trọng Nhi là con gái của anh?

- Vâng, nó là con anh. Cháu Nhi đã được bệnh viện cứu sống.


Tôn vụt đứng lên như muốn làm một điều gì đó cho nhẹ bớt nỗi ân hận đang đè nặng trong tâm tư mình. Chàng nói:


- Tâm à, ngày đó mà anh biết chị Việt Anh mang thai, có thể anh chưa ra đơn vị.

- Có lợi gì đâu. Tâm trả lời Tôn rồi quay sang hỏi :

- Anh đã gặp cháu Nhi tại phi trường phải không?

- Trên máy bay và ngồi ngay bên cạnh anh, Tâm ạ. Phút đầu tiên nhìn thấy cháu có nét giống mẹ anh và một người nào đó mà anh nghĩ mãi không ra. Ôi, tạ ơn Thượng Ðế đã dun dũi cho cha con anh gặp nhau một cách diệu kỳ. Giờ đây anh rất nôn nóng muốn gặp chị Việt Anh và cháu Trọng Nhi. Ðược không, hở Tâm?
- Ðược chứ anh. Nhà chị và cháu cũng gần đây thôi. Mời anh dùng điểm tâm với vợ chồng em rồi hãy đi không muộn.

- Còn Me hiện giờ ở đâu, sức khỏe ra sao, Tâm?

- Me không được khỏe lắm, bịnh già mà. Hiện giờ bà sống với vợ chồng Trí ở tiểu bang Virginia. À, Xin lỗi, anh có thể cho em biết về gia cảnh của anh hiện giơ như thế nào?


Ánh mắt xa xăm với nỗi buồn thoáng qua, Tôn nói:


- Như em biết đó, chỉ kịp viết cho Việt Anh một lá thư đầu tiên khi đến đơn vị. Vài tháng sau là bọn anh có lệnh tham gia Chiến dịch Lam Sơn 719. Trên đường chuyển quân, đơn vị anh bị địch phục kích gần cửa ngõ vào Schépone, hạ Lào. Anh bị địch bắt sống đưa về cầm tù ở Lào rồi chuyển về trại tù ngoài Bắc Việt. Tới năm 1980 bọn anh mới được thả về. Anh có vào Sài Gòn đến nhà cũ tìm chị Việt Anh nhưng nhà đã thay chủ. Sau đó, nhờ bạn bè gởi gắm trên một chuyến tàu vượt biển, anh đến được trại tỵ nạn Thái Lan. Hiện giờ anh sống tại thành phố Concord, phía bắc Tiểu bang California. Trên đất Mỹ, anh đã một lần lấy vợ, nhưng không hợp tính tình nên chúng tôi chia tay sau vài năm chung sống.

Vừa ăn xong bát phở, Tôn hối thúc Tâm chở chàng đến nhà Việt Anh. Tâm đề nghị Tôn đứng ngoài, không nên vào nhà vội vì bà chị dễ bị xúc động. Mười lăm phút sau, xe đậu trước sân nhà. Tâm bấm chuông, Việt Anh mở cửa, nàng hỏi :


- Cậu đi một mình, sao không đưa mợ theo?


Không đợi Tâm trả lời, nàng khép cửa lại rồi vội vàng tiếp :


- Chị nghe cháu Nhi bảo có ông “Tơn” nào đó xưng là bạn của em và Trí còn biết cả tên chị nữa.


Tâm nghĩ thầm : “Có lẽ nhờ cái tên Tơn theo lối phát âm tiếng Anh của Nhi nên bà chị không để ý”. Tâm chợt nhớ đến đứa cháu gái, vội hỏi:


- Trọng Nhi đâu chị?

- Cháu nó đi chợ. Việt Anh vừa trả lời cậu em thì thình lình cửa mở. Trọng Nhi bước vào nhà reo lên :

- Me ơi, Bác Tơn bạn của hai cậu Tâm, Trí mà con gặp trên máy bay, bác đến thăm me đây nờ.


Tôn xuất hiện đột ngột trước mặt Việt Anh. Nàng khựng lại, tròn xoe đôi mắt nhìn chăm chăm người khách lạ. Rồi như có một thần lực cực mạnh đẩy nàng nhào tới ôm chầm lấy Tôn. Việt Anh kêu lên đầy xúc động:


- Ôi, anh Tôn, ba con Nhi!


Nước mắt của Tôn tuôn thành dòng khi Trọng Nhi đến ôm chàng, lên tiếng gọi:


- Ba ơi! Con không ngờ đời con lại còn Ba.


Hai bàn tay Tôn đặt lên hai mái đầu, một già, một trẻ đang áp trên đôi vai chàng thổn thức. Mùi hương bồ kết thơm nồng trên tóc của hai mẹ con đã sưởi ấm lòng Tôn suốt hai mươi ba năm dài cô quạnh.


Bên ngoài, nắng vàng lên rực rỡ. Cây lá reo vui đón cơn gió mát từ biển thổi về. Thành phố Hoa Hồng lại thơm ngát một mùa bông.



Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Jul 23 2014, 02:59 PM
Gửi vào: #48


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Lưu Ý anh Hoa Hạ: Xin được nhắc lại

1) Bài "Hương Bồ Kết" đã có đăng trong cùng Forum TRUYỆN NGẮN nầy ở Topic "Hương Don Quê Nhà" vào Oct 29, 2010

2) Khi đăng bài: các đoạn văn (các đoạn văn chứ không phải mỗi câu) khi xuống hàng cách nhau tối đa 3 dòng, không để xa rời rạc quá

Tham khảo tại đường link dưới đây:

http://www.bentrehome.net/forums/index.php?showtopic=3406


NhàQuê July 23, 2014


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

3 Pages: V < 1 2 3
Reply to this topicStart new topic
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 19th September 2020 - 09:55 PM