IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

7 Pages: V < 1 2 3 4 > »   
Reply to this topicStart new topic
> Khác, and more
NhaQue
post May 24 2008, 05:40 AM
Gửi vào: #21


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8






1945 - 2005

(Ảnh do DỪA XIÊM gởi)






Ground Zero (1945)


><><><><><><




Ground 2005






















--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Jun 3 2008, 06:15 PM
Gửi vào: #22


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8



QUOTE




















--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Jun 5 2008, 08:07 PM
Gửi vào: #23


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8



Bài Của Thân Hữu chuyển qua KN

Con thân yêu !
>
> Ba đã nhận được thư con tuần trước. Trong thư con thổ lộ rằng đang yêu
> và đang cân nhắc giữa hai cô gái Nguyễn Thị Vàng và Linh Đa Chứng Khoán.
>
> Con trai của Cha !
>
> Kể ra con yêu như thế là hơi sớm. Bằng tuổi con bây giờ, ngày xưa cha
> chỉ lo lắng mình còn bao nhiêu quần đùi, bao nhiêu áo may-ô và bữa
> trưa nay có thành hiện thực hay chỉ là ước mơ xa vời. Nhưng con đã
> không phải bận tâm tới những thứ lặt vặt mà chỉ mới hơn chục năm trước
> đây, ba coi là hơi vĩ đại đó. Điều ấy chứng tỏ một cách hùng hồn rằng
> cuộc sống đang tiến lên, và con người đang ngày càng có những nhu cầu
> cao quy, mãnh liệt và thơ mộng.
>
> Cha cũng nhân đây, khẳng định với con rằng với đàn ông nói chung và
> con trai yêu qu‎y của cha nói riêng, yêu hơi sớm, hơi nhiều hoặc hơi
> gấp gáp chẳng khi nào có hại. Tình yêu là thứ tuyệt diệu nhất trên thế
> gian này. Nếu không có tình yêu, cải lương không có "Đời cô Lựu", kịch
> nói không có "Lá sầu riêng", còn điện ảnh không có "Nụ hôn thần chết".
> Chưa kể vô số các sản phẩm thiết thực hay bổ dưỡng làm ra nhân ngày
> cưới, ngày tình nhân như bánh kem, gỏi ngó sen, gà hấp đậu hoặc kẹo
> sô-cô-la, toàn những thứ có ích cho cuộc sống, chỉ nhờ tình yêu mới ra
> đời.
>
> Con trai yêu quý !
>
> Về hai cô con gái mà con hỏi ý cha, tức cô Vàng và cô Chứng Khoán, thú
> thật cha đều cảm thấy có gì bất ổn và hồi hộp.
>
> Mặc dù cha tin ở con, và mặc dù cha cố tự thuyết phục rằng hai nàng
> đều cơ bản là tốt, nhưng cha vẫn thấy nhói lên trong lòng (chứ không
> phải trong tim) một niềm lo ngại mơ hồ.
>
> Đúng như con nói, cô Vàng có nhan sắc, có độ bền và độ chịu nhiệt,
> chịu co kéo lại dễ dát mỏng nhưng có khả năng quá ỷ vào dòng dõi và
> quá kiêu kỳ, chưa kể đôi lúc quá lòe loẹt. Gia đình ta, chắc con đã
> biết, là gia đình lao động, bao nhiêu thế hệ, thứ trang sức duy nhất
> gia đình ta dùng là hoa rau muống và thứ thực phẩm ta ưa thích là cơm
> nắm-muối vừng. Một gia đình căn cơ, yêu sản xuất, ghét phù du và ngại
> hội hè như thế liệu có khả năng tiếp nhận, nuôi dưỡng và chứa chấp cô
> con dâu tên Vàng không? Cha sợ rằng nếu ta không thất vọng về Vàng,
> thì cũng nhanh chóng Vàng thất vọng về ta. Vàng cảm thấy đã lọt vào
> một tư gia không xứng đáng, bất lợi cho một quan hệ lâu dài.

> Còn Linh Đa Chứng Khoán cha lo ngại càng nhiều hơn. Với một cô con dâu
> tính khí bất thường, thay đổi nhanh và nhiều giai đoạn trượt dài như
> thế, cha sợ không những con mà cả nhà ta sẽ bị xuống dốc không phanh,
> chẳng những họ hàng, bạn bè mà cả nhà đầu tư trong nước lẫn quốc tế
> đều rời bỏ nếu không nói là tháo chạy.

>
> Cho nên, con trai ạ! Sau khi cân nhắc suy nghỉ trên cơ sở tôn trọngvà
> bình đẳng, hai bên cùng có lợi, cha thấy chả có l‎y do gì mà không
> giới thiệu thêm cho con một người con gái nữa tên là Lê Thị Đất.
>
> Con ơi !
>
> Cô Đất này tính tình hiền dịu (chả thế mà dân gian có câu : lành như
> cục đất). Cô có thân hình mênh mang (một số tài liệu chép là mênh
> mông). Có tâm hồn sâu thẳm và luôn luôn vững chắc.
>
> Như con đã biết, sau bao nhiêu thăng trầm, biến động của XH và thị
> trường, mọi người mới phát hiện ra Đất mới đích thực là một cá nhân
> chín chắn, căn cơ và chả thiếu gì khả năng bùng nổ. Đất phong phú, Đất
> màu mỡ, đất có thể dùng để làm...heo đất hoặc để chọi chim, cũng có
> thể trồng hoa hồng. Chưa từng thấy ai ăn vàng hay ăn chứng khoán, chứ
> dân gian luôn luôn nói "cạp đất mà ăn", chứng tỏ đất giàu chất đạm,
> chất xơ và chất béo.
>
> Nếu có đất trong nhà, con có thể đào lên, có thể cắt ra thành từng
> miếng, hoặc thậm chí đập vụn ra. Đất còn nhiều tên gọi phong phú, tiềm
> ẩn, bí hiểm pha rắc rối và phức tạp như Đất thổ cư, Đất dự án, Đất
> tranh chấp, Đất giải toả, chưa kể Đất lấn chiếm, Đất chia chác...
> Nghĩa là khi có Đất, con sẽ hứa hẹn có một cuộc sống đầy màu sắc, đầy
> biến động, đầy hồi hộp và ngẫu hứng, rất có lợi cho những trái tim
> nóng bỏng, những cảm giác thăng hoa.
>
> Chả cần nói thì con cũng biết, các chàng trai bằng tuổi con và các ông
> già bằng tuổi cha đang lũ lượt bỏ Vàng, bỏ Chứng Khoán đi theo Đất.
> Không phải họ thiếu chung thuỷ, cũng chả phải họ thích lăng nhăng, mà
> do Đất có quá nhiều nét hấp dẫn khiến đàn ông, hễ còn sức lực (và cả
> đàn bà) không cách gì kìm hãm nổi.
>
> Con trai yêu quý của cha !
>
> Vì tất cả các lý do đó, Cha khuyên con nên khẩn cấp làm quen, đăng k‎ý
> và cưới cô Lê Thị Đất. Nếu chậm chạp, không những con lỡ cơ hội, mà có
> thể lỡ cả cuộc đời. Không có Đất con sẽ không có tương lai, không có
> hiện tại, còn quá khứ sẽ chẳng ra gì.
>
> Phải thú thực rằng, nếu cho còn sức, còn thời gian và còn cả tiền bạc,
> cha không ngần ngại gì kiếm một cô Đất cho cha. Nhưng thời của cha đã
> qua và cả kinh phí của cha cũng đã cạn. Cha tiếc vô cùng. và cha không
> cho phép con chậm chạp hay chần chừ nữa. Nhanh lên !
>
> Cha của con !
>
> Đầu nậu : Trần Đầu Cơ
>
> TB: à, nhân dịp cha viết thư cho con, cô của con có gửi kèm ít hàng
> chữ nữa đó. Con đọc và suy nghĩ thêm nhé !
> --------
>
>
>
> Hi ! Trần Đầu Tư
>
> Cô ThanhHoa_kg nè con ! Con nhớ cô rồi chứ !
>
> Nghe Cha con nói con đang yêu và chuẩn bị lấy vợ, cô mừng lắm, con ăn
> học nhiều thì bây giờ phải hành, phải đầu tư (xin lỗi con, với cô, lấy
> vợ cũng là hình thức đầu tư đó con, siêu lợi nhuận nhưng cũng siêu rủi
> ro) giống như cái tên của con là đúng lắm.
>
> Hổm rồi cô qua Mẽo, thấy bác Hai con nói ổng đang định làm mai cho con
> một cô gái mắt xanh-mũi lõ tên là Đôla US. Cô này nguyên là Hoa hậu
> hoàn vũ, quốc tịch Mẽo, là con gái của một gia đình danh gia-vọng tộc;
> tiền của gia đình thuộc loại ti tỉ đô...
>
> Tò mò, cô thử điều tra nghiên cứu thị trường thì được biết gia đình cô
> này đang sa sút thảm hại chưa biết đến khi nào hồi phục, giá trị tài
> sản giảm đến hàng chục % trong năm 2007 lận đó; và cũng có tật hay
> chứng lắm. Cái bọn Hồi giáo không ưa tụi mắt xanh-mũi lõ đã đành. Mà
> đến dân da vàng-mũi tẹt như ta đây cũng ngán cái tật chướng của cổ đến
> tận cuống họng lận đó .
>
> Tham như mấy tay Ngân hàng, thấy tiền có bao giờ chê, vậy mà hiện nay
> có người làm mai, dắt đến tận nhà cũng chối đây đẩy, đâu dám "ôm" lấy
> "cổ" lúc này.
>
> Con suy nghĩ cẩn thận nhé, không lại nghe lời Bác Hai bên Mẽo (mà Bác
> Hai vietkieu nhà mình thì mê gia đình nhà Đôla US này lắm); Bác nói
> ngọt, để con rước lấy cái của nợ ấy, là con sẽ kẹt với cô em hàng xóm
> đang ở gần nhà Cô, cô láng giềng này để ý‎ đến con từ lâu, tênlà VN
> Đồng. Con này nhà nghèo nhưng hiện đang rất có thế lực. Nếu con không
> khéo, làm nó nổi giận, chảnh chọe lên thì cả nhà ta đều chết.
>
> Đời chỉ có thể ít lần lấy vợ thôi, con đang sáng giá nên có nhiều mối,
> vì thế tha hồ mà lựa chọn, đừng hấp tấp con nhé. Đánh quả lấy vợ nào,
> phải ra tấm ra món mới ok chứ !
>
> Con học kinh tế lại sắp ra đi làm rồi; Cô có đứa con tên Trần Trùi
> Trụi và đứa cháu là Sạch Sành Sanh đã học xong; nay cô cho một mớ tiền
> để lên Sài Gòn làm ăn, con xem thế nào, mấy anh em lập Cty Cổ phần
> (kinh doanh cái gì cũng được) mà mua bán cổ phiếu đi, con ráng làm cho
> hiệu quả, lời ít củng được, nhưng sau đó thuê PR, báo cáo lời thêm tí
> đỉnh nữa rồi in CP ra mà bán, nhớ bán giá thấp thấp thôi, bán với giá
> cạnh tranh ấy, thì cũng kiếm khá bộn tiền.
>
> Vài dòng viết vội, gửi ké thư của Cha con, cô thì chữ nghĩa ít, không
> viết thâm thúy như Cha con được. Đọc đừng cười, hiểu ‎y của Cô là được
> rồi .
>
> Thân ái !
>
> Cô ThanhHoa !





--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Sep 27 2008, 06:45 AM
Gửi vào: #24


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8














--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Nov 3 2008, 07:54 PM
Gửi vào: #25


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8













--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Nov 5 2008, 07:11 PM
Gửi vào: #26


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8












--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Nov 11 2008, 05:48 AM
Gửi vào: #27


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8







Trước Khi



Trong Khi


--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Nov 28 2008, 07:51 AM
Gửi vào: #28


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8







Slide Show : Hai Bức Tranh





--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Jan 21 2009, 05:42 PM
Gửi vào: #29


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8













--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Jan 27 2009, 07:57 AM
Gửi vào: #30


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





The difference of 100 years






THE YEAR 1908

This will boggle your mind, I know it did mine!
The year is 1908.
One hundred years ago.
What a difference a century makes!
Here are some statistics for the Year 1908 :
************ ********* ********* ******

The average life expectancy was 47 years.

Only 14 percent of the homes had a bathtub.

Only 8 percent of the homes had a telephone.

There were only 8,000 cars and only 144 miles
Of paved roads.

The maximum speed limit in most cities was 10 mph.

The tallest structure in the world was the Eiffel Tower!

The average wage in 1908 was 22 cents per hour.

The average worker made between $200 and $400 per year .

A competent accountant could expect to earn $2000 per year,
A dentist $2,500 per year, a veterinarian between $1,500 and $4,000 per year, and a mechanical engineer about $5,000 per year.

More than 95 percent of all births took place at HOME .

Ninety percent of all doctors had NO COLLEGE EDUCATION!
Instead, they attended so-called medical schools, many of which
Were condemned in the press AND the government as 'substandard. '

Sugar cost four cents a pound.

Eggs were fourteen cents a dozen.

Coffee was fifteen cents a pound.

Most women only washed their hair once a month, and used
Borax or egg yolks for shampoo.

Canada passed a law that prohibited poor people from
Entering into their country for any reason.

Five leading causes of death were:
1. Pneumonia and influenza
2. Tuberculosis
3. Diarrhea
4. Heart disease
5. Stroke

The American flag had 45 stars.

The population of Las Vegas , Nevada, was only 30!!!!

Crossword puzzles, canned beer, and ice tea
Hadn't been invented yet.

There was no Mother's Day or Father's Day.

Two out of every 10 adults couldn't read or write.
Only 6 percent of all Americans had graduated from high school.

Marijuana, heroin, and morphine were all available over the counter at the local corner drugstores. Back then pharmacists said, 'Heroin clears the complexion, gives buoyancy to the mind,regulates the stomach and bowels, and is, in fact, a perfect guardian of health.' ( Shocking? DUH! )

Eighteen percent of households had at least
One full-time servant or domestic help.

There were about 230 reported murders in the ENTIRE ! U.S.A. !

Now I forwarded this from someone else without typing
It myself, and sent it to you and others all over Canada & U.S.A
Possibly the world, in a matter of seconds!

Try to imagine what it may be like in another 100 years.
IT STAGGERS THE MIND!!!!!!!!!!!





--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Jan 30 2009, 12:57 AM
Gửi vào: #31


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8










Năm chuột đi, cháy nhà vẫn không ra mặt chuột.

Tết trâu đến, gảy đàn liệu có lọt tai trâu?




--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post May 23 2009, 07:34 AM
Gửi vào: #32


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8












--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Jun 9 2009, 09:19 PM
Gửi vào: #33


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8



Chuyện Vui Sưu Tầm



TITANIC ! MADE IN VIETNAM


Chuyện kể rằng, ban đầu, đoàn làm phim Titanic định quay ở VN.

Đêm. Đại dương đen ngòm. Bầu trời đầy sao. Trên chòi cao, người hoa tiêu của tàu Titanic chăm chú nhìn về phía trước. Bỗng anh hốt hoảng:

- Có một núi băng phía trước tàu khoảng 10 km.

Tin đó lập tức được gửi tới phòng hoa tiêu trưởng. Ông này bận dự lễ cắt băng khánh thành câu lạc bộ bida trên tàu. Nhận được tin, ông lắc đầu:

- Phải mang ra phường xác nhận xem núi băng đó thuộc về ai thì tôi mới có hướng giải quyết.

Một bức điện cấp tốc được gửi về phường xin xác nhận ngay, nhưng cô văn thư giữ con dấu lại nghỉ vì nhà có đám giỗ, còn chủ tịch phường thì hiện đang đi nghỉ mát theo lời mời của Ban quản lý dự án giải phóng mặt bằng.

- Núi băng còn cách tàu 5 km - Hoa tiêu lại báo xuống.

Tin được chuyển ngay xuống thuyền phó. Ông ta vội vã triệu tập một cuộc hội thảo với chủ đề Băng trôi - Thực trạng và giải pháp. Giấy mời hội thảo đề 3AM, nhưng 4AM vẫn chưa đủ số đại biểu vì chưa rõ là sau đó có ăn sáng hay không, đồng thời nhân viên cũng báo cáo lại là một số đại biểu đang mải chơi tú Strip nên không thèm nhận giấy mời. Cuối cùng thì buổi hội thảo cũng vẫn được tổ chức lúc 4.30AM sau khi Chủ tọa tuyên bố có tiệc đứng sau buổi họp. Các tham luận đều không đưa ra hướng cụ thể gì, chỉ nhấn mạnh là cần phối hợp giải quyết nhịp nhàng và đây là trách nhiệm của tất cả các ban ngành. Cuối buổi, Chủ tọa kết luận dõng dạc:

- Cuộc họp hôm nay chúng ta đã được nghe nhiều ý kiến phát biểu có giá trị cao về cả lý thuyết lẫn thực tế. Các ý kiến đã chỉ ra được tầm nguy hiểm của hiện tượng băng trôi và đưa ra một số giải pháp giải quyết. Các giải pháp tuy còn nhiều tính chất "trừu tượng" và đôi chỗ mâu thuẫn với nhau, nhưng thật khó để có thể kết luận ý kiến nào đúng, ý kiến nào sai. Đây chính là tiền đề để chúng tôi sẽ tiếp tục tổ chức một buổi Hội thảo nữa vào ngày này năm sau. Xin cám ơn quý vị và mời quý vị dùng tiệc. (Clap clap)

- Băng còn cách tàu 100m - hoa tiêu hét lên.

Tin này đến tai thuyền trưởng. Ông vội vã ra lệnh:

- Lái tàu, lùi lại.

- Dạ báo cáo anh, em chưa học lái tàu đi lùi ạ.

- Thế sao bảo có bằng lái tàu thủy???

- Dạ, thú thiệt là bằng này em... "mua" ạ.

- Hả???... RẦM!!!

Sườn tàu va vào núi băng. Nước ào ào chảy vào các phòng.

Trên giường ngủ, diễn viên nam do DiCaprio thủ vai thức dậy trước tiên. Anh lay những người xung quanh:

- Dậy mau lên, nước ngập.

Mọi người ngái ngủ ngó xuống rồi càu nhàu:

- Mưa thì nước ngập, có chi đâu.

- Nhưng mà ngập đến đầu gối rồi!

- Bực quá, khu phố tôi ở mỗi khi mưa dù là mưa nhỏ mà đều ngập đến bụng cơ, thế này nhằm nhò gì - Rồi họ ngủ tiếp.

Hốt hoảng, DiCaprio rút điện thoại di động gọi cho diễn viên nữ Kate Winslet để báo tin. Trong máy vang lên một giọng ngọt ngào: "Thuê báo quí khách vừa gọi hiện đang ngoài vùng phủ sóng hoặc tắt máy, xin vui lòng liên lạc lại sau. The number you've called...".

Kêu trời vì thất vọng, DiCapio chạy ào lên phòng người yêu, kéo cô chạy lên bong.
Đôi tình nhân dìu nhau lên những bậc thang chật hẹp. Lúc này trong tàu đã nhốn nháo vô cùng.

Dòng người đang xô đẩy bỗng chựng lại.

- Kẹt xe.

DiCaprio cáu:

- Trong tàu thuỷ làm sao kẹt xe được?

Bà con giải thích:

- Được. Xe mấy ông thuỷ thủ nhập lậu giấu kỹ, bây giờ nước ngập ai cũng lôi ra nên kẹt cứng rồi.

Đôi uyên ương lao tới chỗ để xuồng cấp cứu. Còn rất nhiều chỗ trống. Hai người định nhảy xuống xuồng thì một nhân viên chặn lại:

- Yêu cầu anh chị mua vé.

- Chúng tôi mua vé tàu rồi mà? - Winslet kêu to.

- Vé tàu khác, vé xuồng khác - Anh nhân viên giải thích - Y như ở công viên, vé vào cửa đâu kèm vé trò chơi!

DiCaprio đành thò tay vào túi, rút ra tờ 100 USD. Người bán vé cầm lấy, điện thoại vào đất liền hỏi tỉ giá chính thức. Cô trực tổng đài cho biết là 8 giờ sáng mới có giá mới, còn nếu tính theo giá hôm qua thì DiCaprio bị thiệt 2 chục ngàn. Đang giằng co thì có một bà béo chạy lại đon đả:

- Anh giai để em đổi theo giá ngoài, vừa nhanh vừa cao hơn.

Tính ra theo cái "giá ngoài" đó thì DiCaprio chỉ bị thiệt có 18 ngàn mà thôi.

Đúng lúc nguy cấp thì điện tắt phụt. Thiên hạ la rầm trời đất. Thuyền trưởng chạy tới quay điện thoại hỏi lý do. Suốt tiếng đồng hồ máy bên kia cứ bận liên tục, cuối cùng thuyền trưởng phải cử thuyền phó xuống tận nơi thì được thông báo:

- Một con chuột chạy lụt mắc kẹt ở đường dây và đã bị nướng chín vàng khiến đường dây chập mạch. Phải tìm ngay một con mèo.

Lúc này mối nguy hiểm đã cận kề. Tàu Titanic kêu răng rắc như răng bà lão và gãy làm đôi. Tất cả tranh nhau xuống xuồng và tranh nhau phao cấp cứu. Lượng phao ít hơn lượng người nên đôi tình nhân chỉ được có một chiếc. Họ cứ nhường nhau, nước mắt đầm đìa rất cảm động. Âm nhạc nổi lên tha thiết. Hơn một ngàn rưởi hành khách sắp chết đuối vì thiếu phao. Tàu sắp chìm sâu xuống đại dương. Bỗng nhiên thuyền trưởng vụt nhớ lại kỳ thi tốt nghiệp THPT của mình. Ông cởi chiếc phao trên thân, đưa vào máy Photocopy nhanh chóng in ra hàng ngàn chiếc. Thế là hành khách ai cũng có đủ, thậm chí một người được dăm bảy loại phao. Một điều lạ là trên các loại phao này lại ghi chi chít những công thức toán học, các bài văn mẫu. Nhưng lúc nước sôi lửa bỏng thế này, có phao là tốt rồi nên cũng không ai để ý mà đều ôm phao nhảy ào xuống biển.

Titanic chìm xuống. Tất cả mọi người đều nổi lên. Pháo bông bắn rực trời. Trên nền trời đêm hiện lên dòng chữ: Tỷ lệ "nổi" đạt 100%. Caprio và Winslet ôm nhau hôn thắm thiết!

( Hết phim) - Truyện sưu tầm trên mạng.





--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Jun 14 2009, 11:29 PM
Gửi vào: #34


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8




Chuyện Chưa Được Vui NQ


Truyên ngắn Do Người Bạn Từ Canada Chuyển Tới



Chị Cả Bống



"…Làm người lương thiện bây giờ vất vả quá… biết đâu đến một lúc nào đó những nhà tù kia mới chính là địa chỉ mà người lương thiện cần đến cho mình"

LTS: Truyện ngắn Chị 'Cả Bống' xuất hiện đầu tiên trên báo Người Hà Nội, số ra ngày 8/6/05. Lập tức toàn bộ số báo bị tịch thu. Ông phó tổng biên tập cho in bài 'nổi loạn' này bị mất chức. Tác giả bị công an hạch sách. Giá chợ đen của số báo đăng truyện này lên gấp chục lần giá thường. Chuyện gì thế? Đấy là một họat cảnh xã hội chúng ta hiện nay được tác giả khắc họa bằng những hình tượng khá 'điển hình' trong hiện thực xã hội ngày hôm nay. Điểm lõi của hiện thực xã hội đó là nạn tham nhũng. Tham nhũng mọc rễ chằng chịt, đan xen nhau, móc ngoặc nhau thành một vòng vây kín những con người bình thường, hiền lành và lương thiện. Nhân dân ta có cần phải chịu đựng số phận như thế?

___

Chiều tà, một người đàn ông phóng như ngựa phi nước đại về phía tây thành phố, nơi ấy có nhà tù với cái tên rất đẹp là 'Hoà khí'. Tới cổng gác, ông ta trình thẻ căn cước cho lính canh. Sau khi xem chứng minh thư, lính canh dẫn ông vào văn phòng nộp hồ sơ. Một người đứng tuổi đeo kính trắng nhận hồ sơ rồi bảo:

- Dẫn tới khu nhà chờ, đợi thẩm tra hồ sơ, ba tuần sau có kết quả.

Lính canh lại dẫn ông ta đi, khu nhà chờ gồm vài dãy nhà cấp 4 sập xệ và rêu mốc, rất đông người ở kín các gian phòng, đàn ông, đàn bà, lớn bé, già trẻ, đủ cả… Điều kiện sinh hoạt rất tồi tệ song không ai ta thán, đơn giản họ chỉ ở lại đây có vài tuần. Từ khi lập ra khu nhà chờ này không lúc nào vơi người. Ngày nào cũng có người đi lại, ngày nào cũng có người đến. Giống như người đàn ông kia, mọi người chờ thẩm tra hồ sơ, nếu đủ tiêu chuẩn sẽ được vào tù. Tiêu chuẩn đơn giản nhưng không phải không kỹ càng, chỉ những người lương thiện không dính tý lưu manh nào mới được vào tù. Tất nhiên lũ bất lương đừng hòng bén mảng tới.

Chẳng ai lấy làm ngạc nhiên, ở xứ xở này, không có chuyện gì là không xảy ra kể cả những chuyện ngược đời, đơn giản mọi người không những thích đùa mà còn đùa rất dai. 5 giờ rưỡi sáng, kỹ sư Hoàng thức dậy, vợ và đứa con trai mười tuổi của anh đang ngủ say. Đứa con gái 17 tuổi của anh đêm qua không về, chị giúp việc cũng đã dậy từ lúc nào, đèn dưới bếp hắt lên mấy vệt sáng le lói qua khe cửa. Mười phút cho việc vệ sinh cá nhân, 25 phút cho việc mở các loại cửa. Như mọi nhà trong thành phố, từ lâu anh đã biến căn hộ của mình thành một pháo đài. Các cửa sổ ngoài việc lắp chấn song bằng thép dày, còn được giằng ngang ba ống thép to bằng cổ tay, chia đều từ trên xuống dưới. Cửa đi cũng bằng thép đúc, bên ngoài dán một lớp gỗ mỏng. Tính từ trong ra đến cửa, còn năm lớp cửa như thế, tất cả đều có khoá đặc biệt, mỗi cửa gồm ba chiếc khác loại nhau. Mở đến lần cửa cuối cùng thì vợ con anh cũng vừa trở dậy. Những việc chuẩn bị cho một ngày mới diễn ra đã thành nếp. Sau khi dặn dò kỹ lưỡng chị giúp việc hai vợ chồng dắt xe đi làm. Chị kiêm thêm nhiệm vụ đưa con tới trường, chiều về ghé qua chợ mua thức ăn cho ngày hôm sau. Trước khi ra cổng, anh một lần nữa kiểm tra trên người vợ con xem có đeo bất cứ loại trang sức nào không, nhắc vợ cẩn thận kẻo bị cướp… Anh lại lần lượt khoá tất cả các cửa từ trong ra ngoài, trong lúc vợ đứng giữ xe. Đứng bên ngoài thò tay qua các lỗ cửa thực hiện những thao tác của người mù, mười phút nữa cho công việc ấy, xong xuôi vợ chồng con cái chia thành hai ngả phóng xe đi.

Kỹ sư Hoàng làm việc tại một cơ quan thiết kế gần trung tâm thành phố. Mới ngoài 40 mà tóc anh đã gần như bạc trắng, thằng con trai lớn 19 tuổi đang ở trung tâm cai nghiện, đứa con gái thứ hai 17 tuổi đua đòi chúng bạn bỏ cả học đi vũ trường thâu đêm, suốt sáng. Không phải vợ chồng anh không biết dạy con mà là bất lực. Con đường đời biết bao nhiêu cạm bẫy, nó gài khắp mọi nơi, mọi chốn, gài trên mỗi bước chân. Già đời chững chạc như vợ chồng anh, ngày nào cũng phải nhắc nhau từng tí một mà vẫn ngay ngáy lo rằng không biết lúc nào, cái bẫy nào sẽ ụp xuống mình đây?

Kỹ sư Hoàng chợt lạnh người. Có tiếng còi nghe rợn tai, một cảnh sát giao thông bước quả quyết từ trên vỉa hè xuống đường vừa tuýt còi, vừa chỉ thẳng cái dùi cui vằn vện vào mặt anh, một cảnh sát khác ngồi vắt vẻo trên yên xe máy phân khối lớn sơn màu trắng. Chưa kịp hiểu mình có sai luật hay không anh vội đạp phanh, chiếc xe dừng tắp lại.

- Kiểm tra giấy tờ! Người cảnh sát vừa rút chiếc còi ra khỏi miệng vừa giơ tay lên mũ chào như một cái máy, vừa ra lệnh cho anh. Cầm giấy tờ của anh đưa cho anh cảnh sát ngồi trên chiếc xe phân khối lớn, anh cảnh sát ấy lại tiếp tục đút còi vào miệng cầm gậy trỏ xuống đường chọn bắt xe khác. Anh cảnh sát ngồi trên chiếc xe phân khối lớn, lướt qua đống giấy tờ của một anh khác. Không nói năng anh ta đưa mắt ngó lơ đi chỗ khác như thể chờ ai đến đọc giùm. Cũng như một cái máy, kỹ sư Hoàng dựng xe, móc bóp, rút ra một tờ đẹp đẽ vuông vắn có in hình lãnh tụ, bước tới chỗ anh ta.

Đến cơ quan, vừa kịp giờ làm việc, chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là một thẩm phán toà án, người đang xử lý vụ kiện đòi nợ của cơ quan anh. Bằng một giọng rất lễ phép anh thẩm phán nhắc khéo anh rằng vụ kiện của cơ quan anh sẽ có thể bị đình chỉ vì phía anh chưa nộp chi phí cho việc thẩm tra. Nhân tiện anh ta nhắn rằng bữa nhậu chiều qua vì điện thoại cho anh không được mà anh ta và đám chiến hữu bên viện kiểm soát phải ký nợ nhà hàng một khoản kha khá, lúc nào anh ghé qua thanh toán giùm…

Chiều hôm đó về nhà, kỹ sư Hoàng chưa kịp mừng vì tin cô con gái đã trở về đang nằm bẹp trên gác thì đã nghe vợ mếu máo báo tin chiếc xe máy của chị bị cướp, mẹ con phải đi bộ về. Thực ra chị đã dối anh, chiếc xe máy đó chị đã buộc phải thế chấp để chuộc cô con gái từ cái động của một mụ tú bà, vì cô còn nợ mụ một khoản tiền vay mua son phấn với mức lãi 40 % một ngày. Thế coi như của đi thay người. Kỹ sư Hoàng chưa kịp phát điên lên vì giận dữ thì may quá nhà có khách. Ông trưởng khu phố và mấy cán bộ của Uỷ ban lừng lững bước vào:

- Chúng tôi đến nhắc anh về khoản đóng góp xây nhà tù – Ông trưởng khu vào đề ngay, nhân tiện báo để anh biết tháng trước có xe chở vật liệu đến đây, anh đã thuê thợ sửa nhà mà không xin phép. Uỷ ban đã nắm được việc này, nếu anh không thu xếp ngay thì sẽ bị lập biên bản thu giữ giấy tờ nhà, giấy tờ đất.

Kỹ sư Hoàng ngớ ra, quả thật tháng trước anh có thuê thợ lắp thêm một lần cổng nữa, phải xây mấy mét vuông tường, tưởng việc nhỏ, không phải xin phép, ai ngờ… Thôi đành 'thu xếp' cho mấy vị trong Uỷ ban, nhưng còn khoản đóng góp xây nhà tù?

- Can phạm bây giờ nhiều quá ông trưởng khu phố giải thích. Đấy anh xem, trong nhà gặp lưu manh, ra đường đụng kẻ cướp, đủ các kiểu ăn cướp; rồi còn lũ ăn trộm, lừa đảo cho vay nặng lãi, nhà tù nào cũng chật ních, phải xây thêm. Ngân sách không kham nổi phải áp dụng phương pháp 'Nhà nước và nhân dân cùng làm'. Phố ta được giao chỉ tiêu góp vốn xây 500 mét vuông nhà tù, thế mà ngẫm lại vẫn chưa đủ cho số tội phạm của chính phố ta đang nằm trong đó, chưa kể số sắp phải vào tù nay mai…

Đoàn cán bộ khu phố về được một lúc thì lão Tiến cụt giò đến, đó là một lão già vô tích sự nhà kế bên. Lão bị cụt một bên giò từ hồi chiến tranh, giờ sống bằng số tiền thương tật, thỉnh thoảng con cháu dấm dúi gặp chăng hay chớ cho thêm. Suốt ngày chẳng làm trò gì, chỉ hay la cà hết nhà này đến nhà khác kiếm câu chuyện làm quà. Nhà kỹ sư Hoàng là một trong những nơi lão hay mò đến. Lão dở hơi ấy liến thoắng như thể đã tỏ tường mọi chuyện:

- Họ đến đòi tiền đóng góp xây nhà tù phải không? Anh kỹ sư này tôi nói anh xem có đúng không nhé: – Làm người lương thiện bây giờ vất vả quá, phải góp tiền xây nhà tù cho bọn bất lương ở, lại còn phải nai lưng nuôi chúng nữa, trong khi bọn lưu manh ngày càng chiếm đa số, người lương thiện ngày càng giảm đi. Biết đâu đến một lúc nào đó, những nhà tù kia mới chính là địa chỉ mà người lương thiện cần đến cho mình. Khi ấy tất nhiên bọn lưu manh tha hồ ở ngoài, vì lương thiện bây giờ đâu có nhiều nhặn gì, vừa bắt chính bọn chúng phải nai lưng ra làm đề nuôi người lương thiện, như thế có phải là công bằng không ?

Kỹ sư Hoàng phì cười vì cái lý sự ấy của lão Tiến cụt, vừa lúc ấy, chuông điện thoại trong nhà đổ dồn, vợ anh nghe xong, mặt tái mét ra báo tin dữ:

- Anh tới ngay bệnh viện Chúng Sinh. Thằng Phúc con chị cả bị cướp giật té xe, chấn thương sọ não đang nằm cấp cứu trong ấy.

Chị Cả Bống là chị gái kỹ sư Hoàng ở dưới quê, anh chị có ba thằng con trai thì hai thằng lớn theo bố làm nghề xin đểu kiêm trấn lột ở bến đò Đuôi Cáo bị đâm lòi ruột, chết cả ba bố con từ năm kia. Cũng là cái số thôi. Làng khối người làm nghề ấy hoặc hao hao nghề ấy mà có sao đâu, chỉ thỉnh thoảng lại thấy đi ở tù, vài năm về còn lưu manh hơn trước. May còn lại một mình thằng út tên Phúc ngoan, hiền, học giỏi. Năm ngoái đỗ đại học lên ở ký túc xá. Nó thương cậu mợ Hoàng nghèo nên không muốn nhờ vả. Chị Cả bán hết mảnh vườn còn lại sắm cho nó cái xe máy cũ làm phương tiện đi lại. Hôm ấy đang làm cỏ ngoài đồng có người gọi về cái trạm điện thoại công cộng ở đầu làng báo tin nó bị nạn. Chị nghe nhắn lại mà muốn quỵ luôn xuống ruộng. Vội vã chạy về nhà, chị vét vội mấy bơ lạc, bơ gạo nếp cho vào mấy cái bao ruột tượng tất tả chạy ra bến đò Đuôi Cáo. Vừa mới mon men gạ bán ở các hàng quán quanh đó, bất ngờ gặp mấy anh quản lý thị trường, chị bị bắt vào trụ sở. Lạy van thế nào họ cũng không nghe, còn dẫn hết 'nghị định 01' đến 'thông tư 04' gì đó ra đọc sang sảng vào hai cái tai đã chỉ còn nghe thấy tiếng lùng bùng của chị. Kết quả mấy bơ lạc ấy bị tịch thu vì lý do bao bì không có nhãn hiệu hàng hoá!

Thật khốn khổ cho chị, chỉ do cuống lên vì đứa con cuối cùng còn sót lại đang gặp nạn, muốn bán tống bán tháo mấy món tài sản ít ỏi ấy cho thật nhanh để lấy tiền đi xe lên thành phố. Chứ có phải chị buôn gian bán lận gì đâu? Còn tiền thuốc thang, nói dại, nếu nó bị nặng chị chưa biết sẽ trông vào đâu, một viên thuốc cảm bằng cái cúc áo bây giờ giá bằng ba bốn cân thóc. Giờ thì ngay đến việc lên nhìn mặt con cũng bị chặn đứng lại rồi. Không có tiền ai người ta cho chị đi xe hàng trăm cây số? Càng nghĩ chị càng quýnh quáng chân tay, cuống cuồng, đứng chôn chân một chỗ, đầu óc mụ đi, mắt ráo hoảnh, vô hồn nhìn phía trước như một bức màn sương… bỗng từ trong cái màn đục lờ ấy, một bóng trắng hiện ra quằn quại, máu bê bết hiện ra chập chờn lúc xa xa, lúc ập ngay trước mặt, gió lạnh quất gai người. Phảng phất màu tanh của máu tươi. Tai chị nghe rõ ràng tiếng kêu cứu của đứa con trai. Chị bàng hoàng nhận ra đó là tiếng rên từ địa ngục, tiếng của một âm hồn không còn ở cõi nhân gian này nữa:

- Mẹ ơi, con chết rồi. Họ đang mổ bụng con. Mẹ ơi…

Chị cả Bống hốt hoảng lao tới, giơ hai tay túm lấy bóng con, chợt cái bóng như có người giằng lấy, chập chờn quăng qua quăng lại trước mặt chị rồi mờ dần mờ dần, vẫn còn ri rỉ tiếng kêu cứu của oan hồn, rồi tất cả lịm đi. Cả tiếng kêu cứu lẫn cái bóng máu me chợt tắt ngấm bởi một tràng cười ré lên sằng sặc như của lũ ma quỷ nhưng không phải vọng lên từ địa ngục, tiếng cười ấy rõ ràng đang ở cõi nhân gian hiện hữu này…

Chị cả Bống sau này phát điên không về làng nữa, cứ lê la liếm láp ở quanh cái bến đò có cái tên rất ấn tượng là bến đò Đuôi Cáo ấy. Nhưng chị không điên ngay lúc đó, có người chứng minh là sau khi ra khỏi trụ sở ban quản lý thị trường chị vẫn còn tỉnh táo nhớ ra trong người còn sót mấy đồng tiền lẻ. Chị lần vào trạm điện thoại công cộng gọi điện báo cho cậu em trai. Đó là tất cả những gì chị làm được cho đứa con. Sau đó chị mới phát điên.

Kỹ sư Hoàng đến bệnh viện Chúng Sinh thì trời đã tối. Tìm tới phòng cấp cứu, anh hỏi thăm nạn nhân tên Phúc, cô hộ lý mặc blu trắng bảo:

- Biết ai là phúc với hoạ gì ở đây. Đi mà hỏi trực ban.

Phòng cấp cứu rộng mênh mông, đầy những giường là giường, giường nào cũng ít nhất hai người nằm trở đầu đuôi. Đủ các kiểu tai nạn, vỡ đầu, gãy chân, lòi ruột, lòi xương. Ánh đèn nê ông trắng bệch soi loang lổ những máu me bông gạc. Nồng nặc một thứ mùi vừa tanh tanh máu, vừa ngầy ngậy thuốc tây. Bóng những blu trắng đi qua lại giữa các giường như ma trơi. Làm sao nhận ra đứa cháu bây giờ?

Kỹ sư Hoàng vội vã đến phòng trực ban. Phòng trực ban cấp cứu nằm cuối dãy hành lang đầy những kẻ nằm người ngồi vạ vật rất chi là bệ rạc. Trong phòng có mấy người cũng mặc blu trắng đang chụm đầu bàn bạc nhỏ to:

- Cái mật hôm trước bán vội quá. Ngay hôm sau có người tới trả cao hơn cả chục triệu, tiếc đứt ruột – một người nói

- Cái này đếch bán nữa, đem ngâm rượu. Hũ rượu trước hết con mẹ nó rồi. Mấy lão hen suyễn kinh niên uống vào là khỏi, để giành bán cho các lão ấy. Gớm họ vừa chi tiền vừa cám ơn rối rít ấy chứ – một người khác nói

- Thôi được rồi! Người thứ ba nói – các ông xuống làm ngay đi, thằng này căn cước ghi rõ ràng: – 19 tuổi. Đã kiểm tra, đảm bảo còn nguyên dương (đàn ông chưa xuất tinh lần nào) chết do chấn thương sọ não vừa được mấy phút. Cái mật này mới tuyệt hảo, để quá hai tiếng có mà hỏng mẹ nó cả chì lẫn chài. Đã điện thoại cho bên công an rồi, họ bảo cứ mổ đi, có gì đừng 'quên' họ là được.

Hai người kia vội vã đứng dậy lao nhanh ra khỏi phòng, vừa lúc ấy kỹ sư Hoàng bước vào:

- Bác sĩ làm ơn cho hỏi thăm nạn nhân tên Phúc, 19 tuổi, sinh viên năm thứ hai, nghe nói bị chấn thương sọ não có cấp cứu ở đây không, nằm giường số mấy? Tôi là cậu ruột cháu – kỹ sư Hoàng vừa hỏi vừa tự giới thiệu

Anh bác sĩ còn lại trong phòng thoáng một chút giật mình. Anh ta làm như nghĩ ngợi điều gì rồi ngập ngừng:

- Tên Phúc, sinh viên, 19 tuổi.. A… anh… à bác ngồi chờ cháu một lát.

Linh cảm thấy có gì nghiêm trọng xảy đến với đứa cháu, lại cứ tưởng anh bác sĩ kia vì thông cảm với nỗi đau của mình mà chưa nỡ nói ngay. Kỹ sư Hoàng vừa lo sợ vừa cảm động nhìn anh bác sĩ đang cúi gằm mặt, tay lần giở một cuốn sổ to tướng chậm rãi lần một hồi. Mồ hôi đã toát ra lấm tấm trên khuôn mặt đỏ như gà chọi, anh bác sĩ chợt ngẩng lên bảo:

- Trong sổ này không thấy có tên Phúc. Bác ngồi đây chờ cháu đi lấy sổ khác. Nhớ là đừng đi đâu đấy.

Nói xong anh ta gập sổ rồi vội vã ra khỏi phòng, không quên đóng sập cửa lại, còn một mình trong phòng, kỹ sư Hoàng lòng như lửa đốt. Bỗng chuông điện thoại reo vang, một hồi, hai hồi… chừng như người đầu dây bên kia có việc cần gọi cho bằng được. Kỹ sư Hoàng do dự giây lát rồi nhoài người với lấy cái ống nghe, định nói cho bên kia chờ lát nữa gọi lại. Vừa áp ống nghe lên tai, kỹ sư Hoàng chợt nghe ngay một giọng nói dằn từng tiếng:

- Trực ban cấp cứu phải không? Bảo với pháp y rằng cái mật lần này tuyệt đối không được bán nghe chưa! Chú Sáu bên Uỷ ban đăng ký rồi đấy.

Kỹ sư Hoàng chưa kịp hiểu mô tê ra sao thì người đầu dây bên kia đã dập máy. Sau khi định thần suy nghĩ kết hợp với mấy câu cuối nghe được loáng thoáng lúc mới bước vào phòng, kỹ sư Hoàng chợt lạnh người với một nỗi nghi ngờ. Anh với cuốn sổ lúc nãy mở ra. Ngay giữa trang cuối cùng, rõ ràng có tên nạn nhân Nguyễn Hồng Phúc, 19 tuổi, sinh viên, té xe, nhập viện lúc… giờ… ngày – người đưa đến: Phạm văn A – bạn cùng lớp. Bỗng cánh cửa sịch mở, anh bác sĩ khi nãy ùa vào. Nhìn thấy cuốn sổ trên tay kỹ sư Hoàng, anh ta thoáng một giây bối rối rồi lập tức liến thoắng:

- Cháu quên không đọc trang cuối, đúng là có…

Anh ta chưa kịp nói hết câu kỹ sư Hoàng đã ngắt lời:

- Tôi biết hết rồi, anh không phải giải thích

Rồi chẳng muốn nói gì thêm, nữa kỹ sư Hoàng ném trả cuốn sổ, hấp tấp lao nhanh ra khỏi phòng, anh bác sĩ hé cửa ngó theo, hơi lắc đầu, mỉm một nụ cười ý nhị rồi đóng cửa lại, ung dung quay vào. Chuông điện thoại lại reo, anh ta cầm lấy ống nghe:

- Dạ… dạ… à thế ạ… Báo cáo, xong xuôi cả rồi ạ. Thế thì chú nói chú Sáu chuẩn bị rượu tốt để ngâm, cháu sẽ bảo anh em mang sang ngay bây giờ ạ.

Kỹ sư Hoàng xuống đến nhà xác thì Phúc đã nằm trong ngăn lạnh. Một không khí thê lương sặc mùi tử khí. Nền nhà vương đầy những bó nhang cụt, những cục nến gãy, những mẩu giấy tiền vàng mã… làm quang cảnh nơi đây giống như vừa xảy ra một vụ cướp. Viên quản lý nhà xác nghe trình bày, quan sát anh từ đầu đến chân bằng cặp mắt âm u như cặp mắt quỷ rồi chẳng nói chẳng rằng, ông ta lừ lừ tiến đến kéo một ngăn tủ ra. Kỹ sư Hoàng lạnh toát người nhìn trân trân cái xác… "Đúng thằng Phúc rồi, chị Cả ơi, khổ thân chị quá"… Không giữ nổi bình tĩnh, anh khuỵu xuống gục đầu vào ngăn tủ. Mùi máu tanh tưởi ập vào giác quan. Anh chợt tỉnh, ngẩng phắt lên, lấy tay lật manh áo trước bụng đứa cháu… một vết mổ cẩu thả còn chưa khít miệng với mấy mũi khâu vội vàng, dúm dó:

- Các người đã mổ cháu tôi… các người đã… Tôi sẽ kiện, kỹ sư Hoàng gào lên trong nước mắt

- Híc… viên quản lý nhà xác cất tiếng, giọng cũng âm u như phát ra từ bụng gã – Tha hồ cho ông kiện, tất cả những cái chết bất đắc kỳ tử thế này đều phải mổ hết, luật pháp quy định như vậy. Hừ có mà điên mới đi kiện luật pháp. À mà tôi đã vi phạm nội quy khi cho ông xem xác, lấy gì chứng minh ông là người nhà bây giờ? Mời ông đi khỏi đây. Nói xong gã đưa tay đóng sập ngăn tủ lại.

- Nhưng tôi… kỹ sư Hoàng chưng hửng… vậy còn cháu tôi?

- Trước hết phải có giấy tờ chứng minh ông là người nhà của nạn nhân đã, rồi sau đó phải làm đầy đủ thủ tục mới mang được lấy xác ra khỏi đây. Mà ông định cõng xác trên lưng mang về hay sao? Viên quản lý lạnh lùng phán.

Kỹ sư Hoàng có vẻ hiểu ra những việc cần làm, anh thất thểu bước ra khỏi nhà xác gọi điện về nhà bảo vợ chuẩn bị căn cước, sổ hộ khẩu lên phường xin giấy chứng nhận rồi tìm đến một tiệm bán quan tài. Ông chủ tiệm quan tài có tên 'Nhân nghiã đường' hăng hái đón khách. Chỉ vào đống quan tài đủ các kiểu loè loẹt đang bày la liệt, bảo kỹ sư Hoàng:

- Tuỳ bác chọn cái nào thì chọn. Bác cho biết địa chỉ, số nhà, giờ khâm liệm… chúng tôi sẽ cho người đến lo liệu.

- Không phải liệm ở nhà mà là ở nhà xác bệnh viện chúng sinh. Kỹ sư Hoàng ngắt lời

- Thế thì không được rồi. Ông chủ Nhân nghiã đường lắc đầu – tôi không bán được cho bác đâu, cũng không làm gì được hết.

- Tại sao lại như thế ? Kỹ sư Hoàng kinh ngạc thốt lên?

- Chắc đây là lần đầu tiên nhà bác có người chết ở bệnh viện – ông chủ Nhân nghiã đường giải thích – bệnh viện có luật của họ, muốn lấy được xác ra phải có cửa. Quan tài mua tiệm nào do họ chỉ, khâm liệm, ma chay… tất tần tật do người của họ làm hết. Có thế họ mới ăn chứ, độc quyền mà.

- Té ra phải như vậy. Kỹ sư Hoàng cay đắng nghĩ rồi rời khỏi tiệm 'Nhân nghiã đường'. Quay lại chỗ nhà xác chờ một lúc lâu thì vợ anh mang giấy tờ tới. Mấy đứa bạn học của Phúc biết tin cũng đã tìm đến, mang theo nhang hoa và trái cây. Lúc này đêm đã gần khuya, mắt đỏ hoe vợ anh mếu máo:

- Ối anh ơi, vẫn chưa thấy tăm hơi chị cả đâu, em đến nhà ông chủ tịch nói mãi ông ấy mới ký cho cái giấy chứng nhận, lại vừa đóng lệ phí, vừa bồi dưỡng hết mấy trăm. Cháu nó nằm đâu để em vào thắp nén nhang cho cháu.

Kỹ sư Hoàng dẫn vợ và đám bạn của Phúc vào, trình mớ giấy tờ cho viên quản lý.

Gã này săm soi một lát rồi lắc đầu:

- Không được, trường hợp này công an còn phải điều tra, vả lại khi nãy ông còn định kiện tụng gì nữa cơ mà? Sáng mai đến giải quyết

- Chẳng lẽ để đứa cháu lạnh lẽo qua đêm không một chút khói nhang an ủi linh hồn? kỹ sư Hoàng lúc này đã mụ mẫm hết tinh thần, cụt què cả ý chí, anh chỉ còn biết vớt vát như một cái máy:

- Tôi xin ông, ấy là tôi chót nhỡ mồm. Tôi không kiện tụng gì đâu. Mọi việc giao cho các ông 'lo' hết. Chỉ mong sao mang cháu về nhà…

- Vậy thì về viết cam đoan đi, viên quản lý hạ giọng – nhưng cứ phải sáng mai mới giải quyết. Không có giấy của công an thì bố tôi cũng không dám giao xác cho các người.

Sáng sớm hôm sau. vừa thò mặt đến cổng nhà xác bệnh viện Chúng Sinh đã có mấy kẻ mặt mũi rất chi là khả nghi túm lấy kỹ sư Hoàng.

- Xác của bác là xác tai nạn giao thông phải không? Giá chót tám triệu, chúng em lo mọi thủ tục chiều lấy xác ra… quan tài khâm niệm 12 triệu nữa bao trọn gói – một người trong bọn bảo.

- Tại sao lại phải đến chiều? Làm ngay trong sáng nay không được sao? kỹ sư Hoàng hỏi lại.

- Hì các bác này đúng là chưa 'chết' lần nào. Phải đợi công an người ta hoàn tất hồ sơ chứ… một người khác giải thích – mà chúng em phải đưa bác đến làm tờ khai, chiều lấy được là còn nhanh, với điều kiện phải có bồi dưỡng… không thì cứ đợi đấy.

Đám người ấy quả là thạo việc, rốt cục chiều hôm ấy kỹ sư Hoàng cũng đưa được xác đứa cháu về nhà sau khi đã được khâm liệm cẩn thận. Vẫn không thấy bóng dáng chị cả đâu, linh tính xảy ra chuyện chẳng lành, kỹ sư Hoàng bàn với vợ cùng mấy đứa bạn của Phúc trông nom nhang khói, để anh về làng đón chị Cả lên:

- Có mấy kẻ lạ mặt lảng vảng ngoài cổng nghiêng ngó hỏi thăm, mấy đứa bạn của Phúc chạy ra nghe ngóng rồi vào bảo:

- Mấy thằng cò nghiã địa bác ạ. Nó bảo đất chôn mặt tiền lối đi là 12 triệu, phía trong tám triệu, chưa kể tiền lo giấy phép chôn và công đào huyệt lấp đất xây mộ, tuỳ theo to nhỏ tính riêng. Nếu túng tiền thì chôn đứng. Chôn đứng rẻ hơn một nửa, tất nhiên đất rộng chỉ bằng 1/3. Nghiã địa bây giờ khối người phải chôn như thế, thành ra đầy những ma đứng, linh hồn đứng, đứng vĩnh hằng.

Vội vã phóng về quê, kỹ sư Hoàng hoảng hốt lạnh người khi hàng xóm bảo chị Cả Bống đã lên thành phố từ chiều hôm qua, mấy nhà khác thấy anh về đổ đến hỏi thăm. Có người chợt nhớ ra bảo:

- Sáng nay đi chợ thấy ở bến đò Đuôi Cáo có ai nhang nhác bác Cả Bống ấy. Hay là bác sang tìm thử xem.

Không kịp suy tính, kỹ sư Hoàng vội vã lao sang bến đò, tìm khắp các hàng quán hỏi thăm, ai cũng lắc đầu. Chợt anh nhìn thấy dưới bờ sông sát mép nước, một người đàn bà đầu tóc rũ rượi đang ngồi ném những nắm cát xuống dòng sông… kỹ sư Hoàng vừa nghi hoặc, vừa thận trọng tiến lại gần… Ai như chị Cả? Anh cất tiếng gọi… một tiếng, hai tiếng… Người đàn bà chợt quay phắt lại… Đúng là chị, chị nhìn anh với đôi mắt thất thần, khuôn mặt răn reo, lem luốc cát. Bỗng chị lảo đảo lao đến, ôm chầm lấy anh, gào lên nức nở:

- Ối! Con ơi, con về với mẹ đây rồi, người ta cướp cái gì của con, con chết có đau không? Con về đây báo oán mẹ… mẹ không đến được với con… con ơi

Cứ thế chị gào mãi, gào mãi, tiếng gào rợn cả một khúc sông. Kỹ sư Hoàng hai tay nâng khuôn mặt chị, miệng hoảng hốt nhắc đi nhắc lại: – Em đây mà, Hoàng đây mà!

Song chị đâu có nghe, đâu có thấy, chỉ một mực gào tên con… dần dần tiếng chị khản đặc chỉ còn như tiếng thở lào phào… Người chị bỗng lả đi, từ từ khuỵ xuống. Kỹ sư Hoàng quỳ xuống theo, hai chị em ôm nhau quỳ trên bãi cát, hoàng hôn bắt đầu buông, trăng chiều rực lên đỏ thẫm. Qua màn nước mắt, anh cảm thấy tất cả không gian như chìm trong biển máu, bên tai anh chợt vọng lên văng vẳng giọng nói của lão Tiến cụt hôm trước:

- Làm người lương thiện bây giờ vất vả quá… biết đâu đến một lúc nào đó những nhà tù kia mới chính là địa chỉ mà người lương thiện cần đến cho mình.

Phạm Lưu Vũ



--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Aug 25 2009, 07:45 AM
Gửi vào: #35


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Trích trong Phiếm Luận: Người Việt Nam Không Biết Cười (VOA)


Căn cứ vào hình thức, nhằm mô tả các kiểu cười khác nhau, chúng ta có, đại loại:

Cười ầm, cười bò, cười bò lê bò càng, cười bỏng tai, cười cắm cắt (giọng cao), cười chúm chím, cười chuột rúc, cười đổ quán xiêu đình, cười đứt ruột, cười giòn, cười ha hả, cười hà hà, cười hả hê, cười hăng hắc, cười hắt hắt, cười hê hê, cười hề hề, cười hềnh hệch, cười hi hí, cười hì hì, cười híp mắt, cười hô hố, cười hở lợi, cười hở mười cái răng, cười hoa, cười khan, cười khanh khách, cười khèng khẹc, cười khì, cười khín (cười hùn), cười khúc khích, cười lăn, cười lăn chiên, cười mép, cười mím chi (miếng chi), cười nắc nẻ, cười ngất, cười ngặt nghẽo, cười ngỏn ngoẻn, cười lộn ruột, cười nhếch mép, cười nhoẻn, cười nôn ruột, cười nụ, cười nửa miệng, cười ồ, cười ỏn ẻn, cười phì, cười ra nước mắt, cười ré, cười rộ, cười rú, cười rũ, cười rũ rượi, cười rúc rích, cười rùm, cười sặc sụa, cười sằng sặc, cười té đái, cười the thé, cười thơn thớt, cười tít mắt, cười toe toét, cười tức bụng, cười tủm, cười tủm tỉm,
cười vãi đái, cười vỡ bụng, cười xoà, cười tuồng, cười vang…

Căn cứ vào ý nghĩa hay động cơ của tiếng cười, chúng ta có:

Cười ba lơn, cười bả lả, cười ba ngoe (cười nịnh), cười bông phèng, cười buồn, cười cầu phong, cười cầu tài, cười chớt nhả, cười chua chát, cười cợt, cười dã lã, cười dê, cười duyên,cười đế, cười đểu, cười Đổng Trác, cười động cỡn, cười đú đởn, cười đón, cười đưa, cười gằn, cười góp, cười gượng, cười hợm (hĩnh), cười huề, cười khà, cười khảy, cười khê, cười khinh khỉnh, cười lẳng, cười lấy lòng, cười lén, cười lỏn lẻn, cười mát, cười mỉa, cười mơn, cười mũi,cười ngả ngớn, cười ngạo, cười ngạo nghễ, cười ngựa, cười nhả, cười nhả nhớt, cười nham nhở, cười nhăn nhở, cười nhạo, cười nhạt, cười nịnh, cười ruồi, cười thái sư, cười thâm, cười thầm, cười theo, cười tình, cười trâu, cười trây, cười trừ, cười xã giao, cười xí xóa,…




--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Sep 28 2009, 06:24 AM
Gửi vào: #36


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Chuyện&Hình Ảnh Sưu Tầm




6 Chai Rượu Vip Nhất Thời Đại.


Hãy điểm danh 6 loại rượu đắt tiền nhất thế giới.Bắt đầu từ rẻ nhất (trong số đắt tiền nhất) đến đắt tiền nhất của đắt tiền nhất....



Số 6 - Wray Rum - Giá :$54,000.

Wray và cháu Rum được sống tại Rumfest,Rum suất hiện đầu tiên tại Châu Âu vào lễ hội đã được mệnh danh là Rum đắt nhất mọi thời đại.Chai rum do Distillers Jamaica(nhà sưu tập rượu người Mỹ) là một trong bốn chai duy nhất vào lúc đó. Nó được đóng chai trở lại vào năm 1940. Lý do Rum trở nên hiếm là do nguồn cung chạy ra sau cocktail(1934) được sử dụng rộng rãi.




Số 5 - Whisky (Whiskey) - Giá $75,000.

Trước khi tôi viết bất kỳ chi tiết về phần này tôi xin lỗi cho bất cứ ai đọc có thể cho tôi dùng từ "whiskey" thay vì "whisky" Nó chỉ là một sở thích cá nhân.. Dù sao, đối với chai rượu 75.000USD The Macallan 1926 này thì nó được đánh giá đắt nhất mọi thời đại,ít nhất là vào lúc này. Bạn chắc chắn sẽ không thể tìm thấy whiskey này đặc biệt ở quầy bar địa phương hoặc các cửa hàng rượu.




Số 4 - Tequila - Giá $225,000.

Số tiền cao nhất từng trả cho một chai Tequila là $ 225.000. Vỏ chai được mạ vàng và bạch kim của Ultra Premium Tequila Ley 0,925 đã được mua tại một phiên đấu giá tại thành phố Mexico vào năm 2006. Chai Tequila mạ vàng và bạch kim là ba-cất kết hợp của 8-10-và 12 năm tuổi và được sản xuất bởi Hacienda La Capilla Distillery tại Los Altos, Jalisco.




Số 3 - Wine - Giá $275,000.

Với mức giá là 275.000USD năm 1787 Wine-Chateau- Lafitteis được coi là rượu đắt tiền nhất mọi thời đại. Lọ ban đầu thuộc về Tổng thống Mỹ,Thomas Jefferson mà tên ông được khắc vào chai. Thomas-Jefferson là một nhà sưu tập rượu vang nổi tiếng (may mắn và giàu có) chai wine được trả giá tới 160.000USD,cho tới nay đã có người trả tới 275.000USD. Bên cạnh đó tên tuổi của Thomas-Jefferson khắc vào chai rượu này đã làm nó hiếm thấy và được coi là rượu đắt tiền nhất từng mua và bán.





Số 2 - Vodka Diva - Giá $1,060,000.

Khi nói đến vodka, ai ai trong chúng ta cũng đều nghĩ tới đất nước Nga xinh đẹp. Đáng ngạc nhiên, các vodka đắt tiền nhất đến từ các vùng đất của Scotland. Loại Vodka Diva là loại Vodka đắt tiền nhất thế giới mà hầu như trông giống như một lọ nước hoa. Mỗi chai Vodka Diva có chứa các loại đá quý và đá bán quý, trong đó có Vodka Diva Diamonds.Vỏ chai được nạm ráp kim cương và đá quý dạng cát....long lanh và huyền ảo.







Số 1 - Cognac - Giá $2,000,000.

Vâng, có vẻ như Cognac được coi là một trong những thức uống đắt tiền nhất thế giới.Cognac Henri IV Dudognon được coi là di sản của các loại rượu chi phí khoảng 2.000.000USD để có được chai rượu này. Điều khiến Cognac đặc biệt là do 100 năm tuổi ủ trong thùng được sấy khô không khí trong năm năm trước khi sử dụng. Sản phẩm cuối cùng là 41% cồn. Bên cạnh chất lượng rượu, vỏ chai cũng đã được thay đổi vài đặc tính. Chai này được nhúng trong 24kvàng và bạch kim Sterling kèm trang trí với 6.500 viên kim cương cắt siêu rực rỡ.Congnac ông hoàng của các loài rượu....



Không biết đến khi nào mới đũ tiền mua đễ được nếm 1 giọt...

Thích Sưu Tầm Hàng Độc Tiên Sinh
(Sưu Tầm)




--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Nov 30 2009, 12:43 AM
Gửi vào: #37


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Apr 20 2010, 06:26 PM
Gửi vào: #38


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Những lý do để bạn tới Hà Nội


1. Bạn phải biết hồ Gươm khi ở Việt Nam. Cũng như bạn phải biết “Hồ Thiên nga” khi ở nước Nga.
2. Bạn phải ăn kem Tràng Tiền, sau đó tự hỏi kem đã làm nên Tràng Tiền hay Tràng Tiền đã làm nên kem.
3. Bạn phải ăn bánh tôm hồ Tây để hiểu lý do gì họ không có bánh tôm hồ Than Thở.
4. Bạn phải ngồi uống nước chè trên vỉa hè để biết đấy không phải là quán nước. Đấy là diễn đàn.
5. Bạn phải tới phố Hàng Đào, và sẽ hiểu lý do gì ở đấy họ bán đủ các thứ, trừ quả đào.
6. Bạn sẽ được ngửi mùi hoa sữa và được hoa sữa ngửi lại mình bằng cách rắc sữa lên đầu.
7. Bạn sẽ được biết thế nào là một thành phố đang ngủ. Trong khi ngủ, thỉnh thoảng nó cựa mình và nghiến răng.
8. Bạn sẽ gặp những ông lái xe ôm mặc complê và đi giày tây.
9. Nếu may mắn, bạn sẽ được gặp cụ rùa. Bạn nhìn cụ và cụ nhìn bạn. Hai bên đều thán phục lẫn nhau.
10. Bạn sẽ được tới chùa Một Cột, và hiểu vì đâu chả cần đến cái cột thứ hai.
11. Bạn sẽ gặp một nhà thơ nhưng vẽ tranh, một nhà vẽ tranh nhưng lại xây nhà, một ông xây nhà nhưng lại là đạo diễn và một ông đạo diễn nhưng lại thiết kế dự án.
12. Bạn sẽ được ăn bánh chưng nhưng rán lên, sẽ được ăn quả sấu tuyệt ngon nhưng đựng trong những cái lọ tuyệt xấu và ăn những cái bánh gai không hề có gai.






Những lý do để bạn không tới Hà Nội

1. Tất cả những gì mua ở chợ̣ Đồng Xuân, bạn đều có khả năng mua ở chợ Bến Thành.
2. Khi có một kế hoạch được thông báo chỉ cần năm phút nữa là xong, bạn cứ yên tâm là ít nhất năm năm nữa.
3. Khi vào tiệm mua một món nào đấy, bạn có thể bị mắng là đừng cậy có tiền.
4. Khi có việc đi xa, bạn không sợ đường sá, mà hãy sợ ông lái xe.
5. Đi bộ trên vỉa hè phải cẩn thận, vì đó là đi trên quầy hàng của người ta.
6. Khi ăn bánh cuốn Thanh Trì, phải biết nó được làm ở nhiều nơi, trừ Thanh Trì.
7. Người mặc quần áo đẹp, cả nam lẫn nữ, chưa chắc đã là người không văng tục.
8. Bạn sẽ được gọi là “sếp”, mặc dù chả lãnh đạo ai cả, chỉ cần bước vào một quán karaoke.
9. Bạn sẽ phải bỏ giày hay dép khi vào nhà, không có gì chắc chắn bạn sẽ nhận lại đúng dép và giày của mình khi đi ra.
10. Khi bị ai đó đụng vào - nhất là thanh niên - để an toàn, bạn nên xin lỗi trước.
11. Ghế đá công viên không phải để ngồi. Nó để nằm.
12. Giấy vệ sinh là giấy chùi đũa hoặc chùi mồm.
13. Đừng nhìn đồng hồ taxi. Hãy nhìn vào túi tiền mình.

Lê thị Liên Hoan (ĐD Lê Hoàng)



--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post May 25 2010, 10:38 PM
Gửi vào: #39


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8







Trước



Sau




--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Sep 16 2010, 12:56 AM
Gửi vào: #40


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,612
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8















--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

7 Pages: V < 1 2 3 4 > » 
Reply to this topicStart new topic
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 24th June 2019 - 10:10 PM