IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

 
Reply to this topicStart new topic
> VĂN TẾ, Sưu Tầm
BenTreHome
post Jul 7 2017, 04:50 AM
Gửi vào: #1


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Văn tế thập loại chúng sinh

Nguyễn Du



Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt,

Toát hơi may lạnh buốt xương khô.

Năo người thay buổi chiều thu,

Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng.

Đường bạch dương bóng chiều man mác,

Dịp đường lê lác đác mưa sa,

Ḷng nào ḷng chẳng thiết tha,

Cơi dương c̣n thế nữa là cơi âm.

Trong trường dạ tối tăm trời đất,

Có khôn thiêng phảng phất u minh.

Thương thay thập loại chúng sinh,

Hồn đơn phách chiếc lênh đênh quê người,

Hương lửa đă không nơi nương tựa,

Hồn mồ côi lần lữa bấy niên...

C̣n chi ai khá ai hèn,

C̣n chi mà nói ai hèn ai ngu !

Tiết đầu thu lập đàn giải thoát,

Nước tĩnh đàn sái hạt dương chi,

Muôn nhờ đức Phật từ bi,

Giải oan cứu khổ độ về Tây phương.

Cũng có kẻ tính đường kiêu hănh,

Chí những lăm cất gánh non sông,

Nói chi những buổi tranh hùng,

Tưởng khi thất thế vận cùng mà đau !

Bỗng phút đâu mưa sa ngói lở,

Khôn đem ḿnh làm đứa thất phu,

Giàu sang càng nặng oán thù,

Máu tươi lai láng, xương khô rụng rời,

Đoàn vô tự lạc loài nheo nhóc,

Quỷ không đầu đứng khóc đêm mưa,

Cho hay thành bại là cơ,

Mà cô hồn biết bao giờ cho tan.

Cũng có kẻ màn lan trướng huệ,

Những cậy ḿnh cung quế Hằng Nga,

Một phen thay đổi sơn hà,

Mảnh thân chiếc lá biết là về đâu ?

Trên lầu cao dưới ḍng nườc chảy,

Phận đă đành trâm găy b́nh rơi,

Khi sao đông đúc vui cười,

Mà khi nhắm mắt không người nhặt xương.

Đau đớn nhẽ không hương không khói,

Hồn ngẩn ngơ ḍng suối rừng sim.

Thương thay chân yếu tay mềm,

Càng năm càng héo, một đêm một dài.

Ḱa những kẻ mũ cao áo rộng,

Ngọn bút son thác sống ở tay,

Kinh luân găm một túi đầy,

Đă đêm Quản Cát, lại ngày Y Chu.

Thịnh măn lắm, oán thù càng lắm,

CÂU CHUYỆN TIẾP TỤC DƯỚI ĐÂY


BẠN CŨNG SẼ THÍCH

Không có truyện nào.

Trăm loài ma mồ nấm chung quanh,

Ngàn vàn khôn đổi được ḿnh,

Lầu ca viện hát tan tành c̣n đâu ?

Kẻ thân thích vắng sau vắng trước,

Biết lấy ai bát nước nén nhang ?

Cô hồn thất thểu dọc ngang,

Nặng oan khôn nhẻ t́m đường hóa sinh ?

Ḱa những kẻ bài binh bố trận,

Đem thân ḿnh cướp ấn nguyên nhung,

Gió mưa sấm sét đùng đùng,

Giăi thây trăm họ, làm công một người.

Khi thất thế tên rơi đạn lạc,

Băi sa trường thịt nát máu rơi,

Mênh mông góc bể chân trời,

Nắm xương vô chủ biết rơi chốn nào ?

Trời thăm thẳm mưa gào gió thét,

Khí âm huyền mờ mịt trước sau,

Ngàn mây nội cỏ rầu rầu,

Nào đâu điếu tế, nào đâu chưng thường ?

Cũng có kẻ tính đường trí phú,

Ḿnh làm ḿnh nhịn ngủ kém ăn,

Ruột rà khôngkẻ chí thân,

Dẫu làm nên biết để phần cho ai ?

Khi nằm xuống không người nhắn nhủ.

Của phù vân dẫu có như không,

Sống thời tiền chảy bạc ṛng,

Thác không đem được một đồng nào đi,

Khóc ma mướn, thương ǵ hàng xóm,

Ḥm gỗ đa bó đóm đưa đêm,

Ngẩn ngơ trong quăng đồng chiêm,

Nén hương giọt nước biết t́m vào đâu ?

Cũng có kẻ rắp cầu chữ quư,

Dẫn ḿnh vào thành thị lân la,

Mấy thu ĺa cửa ĺa nhà,

Văn chương đă chắc đâu mà trí thân.

Dọc hàng quán gặp tuần mưa nắng,

Vợ con nào nuôi nấng khem kiêng,

Vội vàng liệm sấp chôn nghiêng,

Anh em thiên hạ, láng giềng người dưng,

Bóng phần tử xa chừng hương khúc,

Băi tha ma kẻ dọc người ngang,

Cô hồn nhờ gửi tha phương,

Gió trăng hiu hắt lửa huơng lạnh lùng.

Cũng có kẻ vào sông ra bể,

Cánh buồm mây chạy xế gió đông,

Gặp cơn giông tố giữa ḍng,

Đem thân chôn rấp vào ḷng ḱnh nghê.

Cũng có kẻ đi về buôn bán,

CÂU CHUYỆN TIẾP TỤC DƯỚI ĐÂY


Đ̣n gánh tre chín dạn hai vai,

Gặp cơn mưa nắng giữa trời,

Hồn đường phách sá lạc loài nơi nao ?

Cũng có kẻ mắc vào khóa lính,

Bỏ cửa nhà gồng gánh việc quan,

Nước khe cơm vắt gian nan,

Dăi dầu ngh́n dặm lầm than một đời.

Buổi chiến trận mạng người như rác,

Phận đă đành đạn lạc tên rơi,

Lập ḷe ngọn lửa ma trơi,

Tiếng oan văng vẳng, tối trời càng thương !

Cũng có kẻ lỡ làng một kiếp,

Liều tuổi xanh buôn nguyệt bán hoa,

Ngẩn ngơ khi trở về già,

Ai chồng con tá biết là cậy ai ?

Sống đă chịu một đời phiền năo,

Thác lại nhờ hớp cháo lá đa,

Đau đớn thay phận đàn bà,

Kiếp sinh ra thế biết là tại đâu ?

Cũng có kẻ nằm cầu gối đất,

Dơi tháng ngày hành khất ngược xuôi,

Thương thay cũng một kiếp người,

Sống nhờ hàng xứ chết vùi đường quan.

Cũng có kẻ mắc oan tù rạc,

Gửi ḿnh vào chiếu rách một manh,

Nắm xương chôn rấp góc thành,

Kiếp nào cỡi được oan t́nh ấy đi ?

Ḱa những kẻ tiểu nhi tấm bé,

Lỗi giờ sinh ĺa mẹ ĺa cha,

Lấy ai bồng bế xót xa, +

U ơ tiếng khóc thiết tha nỗi ḷng.

Ḱa những kẻ ch́m sông lạc suối,

Cũng có người sẩy cối sa cây,

Có người leo giếng đứt dây,

Người trôi nước lũ kẻ lây lửa thành,

Người th́ mắc sơn tinh thủy quái,

Người th́ sa nanh sói ngà voi,

Có người hay đẻ không nuôi,

Có người sa sẩy có người khốn thương,

Gặp phải lúc đi đường lỡ bước,

Cầu Nại Hà kẻ trước người sau,

Mỗi người một nghiệp khác nhau,

Hồn xiêu phách lạc biết đâu bây giờ ?

Hoặc là ẩn ngang bờ dọc bụi,

Hoặc là nương ngọn suối chân mây,

Hoặc là điếm cỏ bóng cây,

Hoặc là quán nọ cầu này bơ vơ,

Hoặc là nương thần từ Phật tự,

Hoặc là nhờ đầu chợ cuối sông,

Hoặc là trong quăng đồng không,

Hoặc nơi g̣ đống hoặc vùng lau tre,

Sống đă chịu một bề thảm thiết,

Ruột héo khô dạ rét căm căm,

Dăi dầu trong mấy mươi năm,

Thở than dưới đất ăn nằm trên sương,

Nghe gà gáy t́m đường lánh ẩn,

Tắt mặt trời lẩn thẩn t́m ra,

Lôi thôi bồng trẻ dắt già,

Có khôn thiêng nhẽ lại mà nghe kinh.

Nhờ phép Phật siêu sinh tịnh độ,

Phóng hào quang cứu khổ độ u,

Rắp ḥa tứ hải quần chu,

Năo phiền trút sạch oán thù rửa không.

Nhờ đức Phật thần thông quảng đại,

Chuyển pháp luân tam giới thập phương,

Nhơn nhơn Tiêu Diện đại vương,

Linh kỳ một lá dẫn đường chúng sinh.

Nhờ phép Phật uy linh dũng mănh,

Trong giấc mê khua tỉnh chiêm bao,

Mười loài là những loài nào ?

Gái trai già trẻ đều vào nghe kinh.

Kiếp phù sinh như h́nh như ảnh,

Có chữ rằng: "Vạn cảnh giai không"

Ai ơi lấy Phật làm ḷng,

Tự nhiên siêu thoát khỏi trong luân hồi.

Đàn chẩn tế vâng lời Phật giáo,

Của có khi bát cháo nén nhang,

Gọi là manh áo thoi vàng,

Giúp cho làm của ăn đường thăng thiên.

Ai đến đây dưới trên ngồi lại,

Của làm duyên chớ ngại bao nhiêu,

Phép thiên biến ít thành nhiều,

Trên nhờ Tôn Giả chia đều chúng sanh.

Phật hữu t́nh từ bi phổ độ,

Chớ ngại rằng có có không không.

Nam mô Phật, Nam mô Pháp, Nam mô Tăng,

Độ cho nhất thiết siêu thăng thượng đài./.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Jul 7 2017, 04:53 AM
Gửi vào: #2


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Dưới đây xin giới thiệu thêm với bạn đọc một bản khảo dị khác cũng lưu truyền khá phổ biến trong dân gian mà chúng tôi chưa dám khẳng định xuất xứ:

VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH


Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt

Lọt hơi sương lạnh buốt xương khô

Năo người thay bấy chiều thu

Ngàn lau khảm bạc, giếng ngô rụng vàng

Đường bạch dương bóng chiều man mác

Ngọn đường lê lác đác mưa sa

Ḷng nào ḷng chẳng thiết tha

Cơi dương c̣n thế, nữa là cơi âm

Trong trường dạ tối tăm trời đất

Xót khôn thiêng phảng phất u minh

Thương thay Thập loại chúng sinh

Phách đơn hồn chiếc lênh đênh quê người

Hương khói đă không nơi nương tựa

Phận bồ côi lần lữa đêm đen

C̣n chi ai khá ai hèn

C̣n chi mà nói ai hiền ai ngu

Tiết đầu thu, dựng đàn giải thoát

Nước tĩnh b́nh rưới hắt dương chi

Muôn nhờ Phật lực từ bi

Giải oan cứu khổ, hồn về Tây phương

Nào những kẻ tính đường kiểu hạnh

Chí những lăm cướp gánh non sông

Nói chi đang thủa thị hùng

Tưởng khi thế khuất vận cùng mà đau

Bổng phút đâu tro bay ngói giỡ

Khôn đem ḿnh làm kẻ thất phu

Cả giàu sang, nặng oán thù

Máu tươi lai láng, xương khô ră rời

Đoàn vô tự lạc loài nheo nhóc

Quỉ không đầu van khóc đêm mưa

Đă hay thành bại là cơ

Mà u hồn biết bao giờ cho tan

Nào những kẻ màn lan trướng huệ

Những cậy ḿnh cung quế Hằng Nga

Một phen thay đổi sơn hà

Tấm thân mảnh lá biết là làm sao

Lên lầu cao, xuống ḍng nước chảy

Phận đă đành trâm găy b́nh rơi

Khi sao đông đúc vui cười

Mà khi nhắm mắt không người nhặt xương

Thảm thiết nhẽ không hương không khói

Hồn vẩn vơ băi cói ngàn sim

Thương thay chân yếu tay mềm

Càng năm càng héo, càng đêm càng dàu

Nào những kẻ măo cao áo rộng

Ng̣i bút son thác sống ở tay

Kinh luân chất một sải đầy

Đă đêm Quản Cát, lại ngày Y Chu

Thịnh măn lắm, oán thù càng lắm

Trăm loài ma xắm nắm chung quanh

Ngh́n vàng khôn chuộc được ḿnh

Lầu ca viện xướng tan tành c̣n đâu

Kẻ thân thích vắng sau vắng trước

Biết lấy ai bát nước nén hương

Cô hồn thất thưởng dọc ngang

Nặng oan, khôn lẽ t́m đường hóa sinh

Nào những kẻ bài binh bố trận

Vâng mệnh sai lĩnh ấn nguyên nhung

Gió mưa thét rống đùng đùng

Phơi thây trăm họ làm công một người

Khi thất thế cung rơi tên lạc

Băi sa trường thịt nát máu trôi

Bơ vơ góc bể chân trời

Bó thân da ngựa biết vùi vào đâu

Trời xâm xẩm mưa gào gió thét

Khí âm ngưng mù mịt trước sau

Năm năm sương nắng dăi dầu

C̣n đâu tế tự, c̣n đâu chưng thường

Cũng có kẻ tính đường trí phú

Làm tội ḿnh nhịn ngủ bớt ăn

Ruột rà không kẻ chí thân

Dẫu làm nên nữa, dành phần cho ai

Khi nằm xuống không người nhắn nhủ

Của phù vân dẫu có như không

Tuy rằng bạc chảy tiền ḍng

Khi đi mang được một đồng nào đi

Khóc ma mướn thương ǵ hàng xóm

Ḥm gỗ đa, bó đóm đưa đêm

Thẩn thơ nội rộc đồng chiêm

Tàn hương dọt nước biết t́m vào đâu

Cũng có kẻ muốn cầu chữ quư

Dấn thân vào thành thị bôn ba

Mấy thu ĺa cửa ĺa nhà

Văn chương đă chắc đâu mà trí thân

Dọc hàng quán phải tuần mưa nắng

Vợ con nào nuôi nấng khem kiêng

Vội vàng liệm sấp chôn nghiêng

Anh em: thiên hạ, láng giềng: người dưng

Bóng tang tử xa chừng hương khúc

Băi tha ma kẻ dọc người ngang

Cô hồn nhờ gửi tha hương

Gió trăng heo hắt, khói sương lạnh lùng

Lại có kẻ vào sông ra bể

Cánh buồm dơi chạy xế gió đông

Gập cơn giông tố giữa ḍng

Đem thân vùi dập vào ḷng ḱnh nghê

Lại có kẻ đi về buôn bán

Đ̣n gánh tre chèn dắn hai vai

Gập cơn mưa gió, khí trời

Hồn đường sá, biết lạc loài vào đâu

Lại có kẻ mắc vào ngũ lính

Bỏ cửa nhà đi gánh việc quan

Nước bầu cơm ống gian nan

Dăi dầu muôn dậm, lầm than một đời

Trong chiến trận xem người như rác

Thân đă đành đạn lạc tên rơi

Lập ḷe ngọn lửa ma trơi

Tiếng oan văng vẳng, tối trời càng thương

Lại có kẻ lỡ làng một tiết

Liều tuổi xanh bán nguyệt buôn hoa

Ngẩn ngơ khi trở về già

Ai chồng con nấy, biết là cậy ai

Sống đă chịu một đời phiền năo

Thác lại nhờ hớp cháo lá đa

Đau đớn thay phận đàn bà

Kiếp sinh ra thế, biết là tại đâu

Lại có kẻ nằm cầu gối đất

Dơi những ngày hành khất ngược xuôi

Thương thay cũng một kiếp người

Sống nhờ hàng xứ, thác vùi đường quan

Lại có kẻ mắc oan tù rạc

Gửi thân vào chiếu lác một manh

Gói xương chôn rấp góc thành

Kiếp nào cởi được oan t́nh ấy đi

Lại như đứa tiểu nhi tấm bé

Lỗi giờ sinh, ĺa mẹ ĺa cha

Lấy ai bồng bế vào ra

Ư ư tiếng khóc xót xa nỗi ḷng

Cũng có kẻ đắm sông ch́m suối

Cũng có người sẩy núi ngă cây

Có người leo giếng đứt giây

Người trôi nước lụt, người lây cháy thành

Người th́ mắc sơn tinh thủy quái

Người th́ lâm răng khái ngà voi

Có người có đẻ không nuôi

Có người sinh sẩy, mệnh người gian nguy

Mắc phải lúc đường đi lỡ bước

Cầu Nại Hà kẻ trước người sau

Một người một nghiệp khác nhau

Hồn xiêu phách lạc biết đâu bây giờ

Hoặc là ẩn dọc bờ dọc bụi

Hoặc là nương ngọn suối chân mây

Hoặc là băi cỏ lùm cây

Hoặc là cầu nọ quán nầy bơ vơ

Hoặc là tựa Thần từ Phật tự

Hoặc là quanh đầu chợ cuối sông

Hoặc là thơ thẩn đồng không

Hoặc nơi g̣ đống, hoặc vùng lau tre

Mấy thu chịu nhiều bề thảm thiết

Dạ héo khô, gió rét căm căm

Dăi dầu biết mấy trăm năm

Khóc than dưới đất, ăn nằm trong sương

Nghe gà gáy, t́m đường lánh ẩn

Tắt mặt trời, lẩn thẩn t́m ra

Lôi thôi ẵm trẻ dắt già

Có khôn thiêng hỡi, lại mà chứng minh

Nhờ Phật lực siêu sinh Tịnh Độ

Phóng hào quang cứu khổ độ u

Khắp trong tứ đại bộ chu

Năo phiền thoát sạch, oán thù rửa xong

Đạo vô thượng thần thông quảng đại

Chuyển pháp luân tam giái thập phương

Nhơn nhơn Tiêu Diện quỷ vương

Linh kỳ một lá dẫn đường độ sinh

Nhờ Phật lực uy linh dũng mănh

Trong giấc mê, phút tỉnh chiêm bao

Mười loài là những loài nào

Gái trai già trẻ cũng vào nghe kinh

Kiếp phù sinh như h́nh bào ảnh

Có câu rằng: vạn cảnh giai không

Ai ai lấy Phật làm ḷng

Tự nhiên siêu thoát khỏi trong luân hồi

Đàn chẩn tế theo lời Phật Giáo

Vật có ǵ, lưng cháo nén hương

Gọi là manh áo thoi vàng

Giúp cho làm của ăn đàng siêu thiên

Ai tới đó, dưới trên ngồi lại

Lấy chút ḷng, chớ ngại bao nhiêu

Phép thiên biến ít ra nhiều

Trên nhờ Tôn Giả chia đều chúng sinh

Phật hữu t́nh từ bi tế độ

Chớ ngại rằng có có chăng chăng

Nam Mô Phật, Nam Mô Pháp, Nam Mô Tăng

Nam Mô nhất thiết siêu thăng thượng đài.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Jul 7 2017, 04:58 AM
Gửi vào: #3


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc


Hỡi ôi!

Súng giặc đất rền; ḷng dân trời tỏ.

Mười năm công vỡ ruộng, chưa chắc c̣n danh nổi tợ phao; một trận nghĩa đánh Tây, tuy là mất tiếng vang như mơ.

Nhớ linh xưa:

Cui cút làm ăn; toan lo nghèo khó.

Chưa quen cung ngựa, đâu tới trường nhung; chỉ biết ruộng trâu, ở trong làng bộ.

Việc cuốc, việc cày, việc bừa, việc cấy, tay vốn quen làm; tập khiên, tập súng, tập mác, tập cờ, mắt chưa từng ngó.

Tiếng phong hạc phập phồng hơn mươi tháng, trông tin quan như trời hạn trông mưa; mùi tinh chiên vấy vá đă ba năm, ghét thói mọi như nhà nông ghét cỏ.

Bữa thấy ḅng bong che trắng lốp, muốn tới ăn gan; ngày xem ống khói chạy đen ś, muốn ra cắn cổ.

Một mối xa thư đồ sộ, há để ai chém rắn đuổi hươu; hai vầng nhật nguyệt chói ḷa, đâu dung lũ treo dê, bán chó.

Nào đợi ai đ̣i, ai bắt, phen này xin ra sức đoạn ḱnh; chẳng thèm trốn ngược trốn xuôi, chuyến này dốc ra tay bộ hổ.

Khá thương thay:

Vốn chẳng phải quân cơ, quân vệ, theo ḍng ở lính diễn binh; chẳng qua là dân ấp, dân lân, mến nghĩa làm quân chiêu mộ.

Mười tám ban vơ nghệ, nào đợi tập rèn; chín chục trận binh thư, không chờ bày bố.

Ngoài cật có một manh áo vải, nào đợi mang bao tấu bầu ng̣i; trong tay cầm một ngọn tầm vông, chi nài sắm dao tu, nón gơ.

Hỏa mai đánh bằng rơm con cúi, cũng đốt xong nhà dạy đạo kia; gươm đeo dùng bằng lưỡi dao phay, cũng chém rớt đầu quan hai nọ.

Chi nhọc quan quản gióng trống ḱ, trống giục, đạp rào lướt tới, coi giặc cũng như không; nào sợ thằng Tây bắn đạn nhỏ, đạn to, xô cửa xông vào, liều ḿnh như chẳng có.

Kẻ đâm ngang, người chém ngược, làm cho mă tà ma ní hồn kinh; bọn hè trước, lũ ó sau, trối kệ tàu thiếc, tàu đồng súng nổ.

Ôi !

Những lăm ḷng nghĩa lâu dùng; đâu biết xác phàm vội bỏ.

Một giấc sa trường rằng chữ hạnh, nào hay da ngựa bọc thây; trăm năm âm phủ ấy chữ quy, nào đợi gươm hùm treo mộ.

Đoái sông Cần Giuộc cỏ cây mấy dặm sầu giăng; nh́n chợ Trường B́nh, già trẻ hai hàng lụy nhỏ.

Chẳng phải án cướp, án gian đày tới, mà vi binh đánh giặc cho cam tâm; vốn không giữ thành, giữ lũy bỏ đi, mà hiệu lực theo quân cho đáng số.

Nhưng nghĩ rằng:

Tấc đất ngọn rau ơn Chúa, tài bồi cho nước nhà ta; bát cơm manh áo ở đời, mắc mớ chi ông cha nó.

V́ ai khiến quan quân khó nhọc, ăn tuyết nằm sương; v́ ai xui đồn lũy tan tành, xiêu mưa ngă gió.

Sống làm chi theo quân tả đạo, quăng vùa hương xô bàn độc, thấy lại thêm buồn; sống làm chi ở lính mă tà, chia rượu lạt, gặm bánh ḿ, nghe càng thêm hổ.

Thà thác mà đặng câu địch khái, về theo tổ phụ cũng vinh; hơn c̣n mà chịu chữ đầu Tây, ở với man di rất khổ.

Ôi thôi thôi !

Chùa Tông Thạnh năm canh ưng đóng lạnh, tấm ḷng son gửi lại bóng trăng rằm; đồn Lang sa một khắc đặng trả hờn, tủi phận bạc trôi theo ḍng nước đổ.

Đau đớn bấy, mẹ già ngồi khóc trẻ, ngọn đèn khuya leo lét trong lều; năo nùng thay, vợ yếu chạy t́m chồng, cơn bóng xế dật dờ trước ngơ.

Ôi !

Một trận khói tan, ngh́n năm tiết rỡ.

Binh tướng nó hăy đóng sông Bến Nghé, ai làm nên bốn phía mây đen; ông cha ta c̣n ở đất Đồng Nai, ai cứu đặng một phường con đỏ.

Thác mà trả nước non rồi nợ, danh thơm đồn sáu tỉnh chúng đều khen; thác mà ưng đ́nh miếu để thờ, tiếng ngay trải muôn đời ai cũng mộ.

Sống đánh giặc, thác cũng đánh giặc, linh hồn theo giúp cơ binh, muôn kiếp nguyện được trả thù kia; sống thờ vua, thác cũng thờ vua, lời dụ dạy đă rành rành, một chữ ấm đủ đền công đó.

Nước mắt anh hùng lau chẳng ráo, thương v́ hai chữ thiên dân; cây hương nghĩa sĩ thắp thêm thơm, cám bởi một câu vương thổ.

Hỡi ôi thương thay !

Có linh xin hưởng.

NGUYỄN Đ̀NH CHIỂU

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Jul 7 2017, 05:03 AM
Gửi vào: #4


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





(Trích trong Truyện Thơ ĐỒI MAI VÙI KIẾM Của BÙI THANH KIÊN)

TẾ SĨ DÂN

3919-Bấy lâu cung nỏ chẳng rời,
3920-Mái tranh bốc lửa, máu rơi đường làng.
3921-Sân chầu, chiếu chỉ đă ban,
Lính dân trăm họ, dựng đàn cầu siêu.
Chết rồi, nghiệp chướng đốn tiêu,
Không phân bạn nghịch, binh triều ǵ đâu.
Cảm thương quỉ đói cụt đầu,
Giựt giành cháo lú xôn xao Nại hà.
Tiết lành, trà quả hương hoa,
Đèn hiu hắt giọi, la đà trầm bay.
Sụt sùi qú trước lễ đài,
3930-Ḷng thành, Nguơn soái đọc bài tế văn.


===================


Bài văn tế rằng:

1-Phách lạc Tây tŕ,-Hồn vương trung thổ.
2-Trời đất muời phương mờ cát bụi,
dặm chông gai lận đận,
phận đói nghèo vướng mắc lắm oan khiên;
Biển dâu bốn phía dấy binh đao,
kiếp cung kiếm gian nan,
lớp trai tráng đeo mang nhiều lụy khổ.

Nhớ linh xưa:

3-Làng xóm chăm tằm nia lúa rẫy,
đồng tiền liền khúc ruột,
tánh thiệt thà lo chí thú làm ăn;
Cửa viên quen trận giáp trường nhung,
dáo khiên kết bạn bè,
bề trung ái theo hồi c̣i chiêu mộ.

4-Tấc đất ngọn rau ǵn phải đạo,
dám mong điều phú quí vinh huê;
Nghĩa dân ơn nước sống trọn t́nh,
đâu sá cảnh cơ hàn gian khổ.

5-Biển lặng gió gầm; đất bằng sóng vỗ.

6-Ngàn trùng cách biệt kiếp vong gia;
Muôn mối âu lo người thất thổ.
7-Khói đen cuộn tan tành nơi nương náu,
thương mồ mả ông cha tổ phụ,
ḷng chạnh t́nh khó bước chơn đi;
Lửa đỏ thiêu trụi lủi vốn dụm dành,
tiếc công lao nước mắt mồ hôi,
dạ đoái cảnh khôn cầm lụy nhỏ.

8-Gót lưu lạc nhớ vườn cà giàn mướp,
biết bao giờ đầm ấm t́nh quê;
Thân nổi trôi nằm góc biển ven mây,
thương bỗng chốc xa rời chốn cũ.

9-Dạ muối xát nẻo trời quen đất lạ,
nghĩa cù lao công hoạn dưỡng, đâu đă đắp bù;
Ḷng kim châm nơi doi sáng vịnh chiều,
ơn cúc dục đức sanh thành, hẳn chưa báo bổ.

10-Xẻ đàn tan nghé, khó trọn đạo cha con;
Rẽ thúy chia quyên, khôn vẹn t́nh chồng vợ.

Khá thương thay:

11-Giặc giết dân nghèo;
Trận bày xóm nhỏ.

12-Buổi loạn lạc nào theo điều nhơn nghĩa,
đau đớn nghĩ người dân lương thiện,
mắc oan t́nh đành chôn xác rừng xanh;
Lũ bạo tàn đâu thiết chữ khoan dung,
ngậm ngùi thương trẻ ấu thơ,
chẳng nợ máu cũng vùi thây lửa đỏ.

Cho nên:

13-Anh hùng quyết dốc sức chém ḱnh,
Hào kiệt lăm ra tay bắt hổ.

14-Hoặc là vướng cha thù anh oán,
mang cung kiếm đeo ḷng cừu hận,
sức vẫy vùng nào kể tử sanh;
Hoặc là đền nợ nước ơn vua,
cắp mác dao trải mật trung trinh,
chí ngang dọc đâu màng yểu thọ.

15-Nghĩa cả nặng nề; thân trai năng nỗ.

16-Chim sè cánh xông vào cơn băo đạn,
ḷng nôn nao quét sạch bọn sói lang;
Rồng giương vi lướt dưới trận mưa tên,
dạ hăm hở đánh tan bầy beo hổ.

17-Ṃn mỏi cảnh nước khe cơm vắt,
kiếp vô phần măi đeo đẳng kiếp tha hương;
Đắng cay nơi đầu kiếm mũi dao,
niềm bất hạnh chẳng buông tha đời viễn thú.

Thương ôi!

18-Cam đành căn phận định rủi may,
-Phó mặc đất trời ban lành dữ.

19-Thây ră rời nào kẻ xót thương;
Kiếp lao nhọc ai người che chở.

20-Cánh bằng lướt mây cao chín vạn,
gươm lạc hồn, gói da ngựa nào hay;

Sức ḱnh đè sóng dữ muôn trùng,
kiếm đoạn mạng, nắm lông hồng vội bỏ.

21-Mộ bạc phần, vèo rít gió rừng hoang;
Xương vô chủ, mờ soi trăng bến cũ.

22-Xuân thu vắng lễ chưng thường;
Giỗ chạp lạnh hương tế tự.

23-Chiều xuống muộn mong người xa xứ,
chợt nhớ cảnh én Nam nhạn Bắc,
vô t́nh bốn bức sầu giăng;
Đêm về khuya thương kẻ vắng nhà,
chạnh nhớ câu chồng Sở vợ Tần,
bất giác hai hàng lụy nhỏ.

24-Tàn cổ thọ mưa thu buông buồn lạnh,
hương án ngọn đèn chong leo lét, vợ dại c̣n đây;
Giọng đề quyên canh hạ điểm nhặt thưa,
khăn tang bầy trẻ dại chít chiu, con thơ c̣n đó.

25-Dựa song quạnh im ĺm tăm cá,
nét vơ vàng mắt hướng tận trời xa;
Ngóng người đi vắng bặt bóng nhàn,
bước sờ soạng gậy nương lần ngỏ nhỏ.

Ô hô!

26-Một tướng danh thành,-Ngàn quân mạng bỏ.

27-Công hăn mă nặc nồng mùi tử khí,
trăng mơ màng kêu réo quỉ Vô thường;
Gác Lăng yên lố nhố bóng cô hồn,
đêm vắng vẻ khóc than ma uổng tử.

Bổn chức nay:

28-Chợt thấy kẻ xe rũ màn xanh;
Thầm thương người xác vùi hố nhỏ.

29-Mảnh da ngựa bọc thây người chí lớn,
xác xây thành trang sử vẫn chép ghi;
Lưỡi gươm vàng vấy máu kẻ thù chung,
lính chết trận ḷng dân luôn tưởng nhớ.

30-Ngôi hoàng cực sẵn mến tài hào kiệt,
ngự phê truyền xuống chỉ thưởng ban;
Điện kim loan nay mở lượng biển trời,
chuẩn tấu dựng lên đàn siêu độ.

31-Hoặc nợ sẵn với non xanh động biếc,
ḷng hư không phát nguyện tụng Huỳnh đ́nh;
Hay duyên xưa cùng phướn đỏ sen vàng,
bè Tiếp dẫn đưa linh về Đông độ.

32-T́nh người ấm áp, lể văn vong rượu rót đôi bầu;
Trà quả đơn sơ, tuần úy tế phẩm dưng một cỗ.

33-Phá vô minh xa lánh nghiêp luân hồi;
Theo chánh đạo t́m cầu đường giác ngộ.

34-Pḥ đất nước cho mưa ḥa gió ngọt,
thuận ư trời mở đức Thuấn Nghiêu;
Giúp non sông cho băo dứt mây tan,
hợp ḷng người lập đời Thang Vơ.

Có linh xin hưởng.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Jul 7 2017, 05:15 AM
Gửi vào: #5


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Văn Tế

Anh Linh Tử Sĩ Việt Nam



Nghĩ:

Tự vua Hùng dựng nghiệp,
Cả gái trai đều ra sức tranh công,
Lấy cuộc sống đem làm thành lũy

Nơi sông Lạc khai cơ

Bao thế hệ vốn ǵn ḷng báo quốc
Dốc tâm can nào kể công lao.
Nhớ những khi nón chóp cờ đào,
Tưởng những lúc rừng chông biển lửa
Đất Phong Châu văn vẻ hào hoa
Nào ai dám rẻ khinh Man chữ ?
Trời Bạch Hạc oai phong tráng lệ,
Há ai c̣n tự phụ Trung Tôn?
Động Hoa Lư tỏa thược Bắc môn
Phân mao lănh thần thư Nam giới.
Chí đến Thăng Long, Phú Xuân, Gia Định
Từ Bắc vào Nam khắp cơi
Từ thuở Hồng Bàng, Đại Việt, Việt Nam
Buổi trước về sau bao đời
Đâu chẳng có máu đào tưới mát cỏ hoa tươi?
Đâu chẳng c̣n xương trắng điểm tô đài kỷ niệm?

Nhớ người xưa:

Ngựa sắt thần đồng, sấm dậy ba ngày,
Thương Ân kia tiêu diệt;
Chiến tích hỏa công, than hồng trăm bữa,
Bạo Tần nọ suy vong.
Danh tứ chiến:
Chỉ Đông, Đông tan,
Nh́n Tây, Tây xếp,
Trỏ ngọn cờ phương Bắc – ngàn dậm đất rung rinh
Chĩa mũi giáo thành Nam – muôn khăn vàng rơi rụng!

Thuở thịnh Trần:

Hịch Tướng Sĩ c̣n vang,
Sóng Bạch Đằng vùi thây quân Thát Đát,
Thoát Hoan rút cổ mới toàn sinh.

Thời B́nh Định:

B́nh Ngô Đại Cáo truyền,
nước sông Cầu đặc quánh máu lính Lương Minh
Vương Thông muối mặt c̣n dư mệnh.

Năm Kỷ Dậu:

Hai mươi vạn quân Thanh,
Trong bảy bữa biến thành ma,
Sầm Nghi Đống chết vẫn hờn Tôn Sĩ Nghị

Gần Đây Thôi:

“Hỏa hồng Nhật Tảo oanh thiên địa
Kiếm bạc Kiên Giang khấp quỷ thần”.
Một trận Bời Lời cục Rờ mờ con mắt,
Hai cày Mỏ Vẹt, quân ... tét sọ đầu!

Ngậm ngùi thay:

Vận Trời Đất vốn cơ cầu
Trẻ Tạo Hóa thường quay quắt
Thương con trẻ kén chồng trang anh tuấn
Lầm mưu gian giếng nước hạt châu ch́m.
Giận quân mạnh thừa cơ hiếp yếu
Gịng Hát Giang muôn thuở máu về tim.
V́ ḷng tham danh chức lợi quyền
Cửa Thần Phù sóng hận lao xao vỗ …
Kẻ bán nước, có phải nào quân du thủ?
Bọn buôn dân, lẽ đâu ở đám ngu phu?
Phận chỉ huy, mảnh đất, đoàn quân
Thân lính chiến, thanh gươm, bá súng
Dẫu chiến thắng cũng thây phơi ngập đất
Lỡ bại vong hận uất ngất trời!
Hiển Trung kia – Thiên Tử chiếu: khóc thay cười
Vơ Triều nọ - Tổng Nhung binh: hương hóa khói.
Kẻ biết được bề trên yếu kém, ba năm dân nghĩa G̣ Công
Thân tướng lẻ, gươm vàng đành liệu trước
Người rơ thông bọn dưới tham tàn, một sớm sĩ danh Cần Chánh
Phận tôi côi, thuốc độc đă toan rồi.
Nơi trận tiền, trong phủ đệ, v́ nước hận chưa nguôi;
Ngoài lân dă, chốn lao lung, do thù sâu chưa giải …

Thảm thay:

Danh chúa nước, gông cùm chết ở tha phương,
Thân quốc sĩ, biệt giam chết nơi quân dại
Đày ải cơ cùng từ Nam ra Bắc,
thây vùi khắp băi rừng hoang;
Vượt biên khốn khổ từ Đông sang Tây,
Xác trôi khắp ḍng nước bạc.

Tựu trung:

Phước chẳng được hưởng thái b́nh,
Số phải gặp thời luân lạc
Hoặc v́ đại nghĩa xả thân
Hoặc v́ bạo tàn thủ ác.

Hởi ơi!

Từ trước đến nay, có sinh thời có thác.
Tự trên xuống dưới, khi cẩn cũng khi sơ.
Thục đức chính nhân, hào khí đan tâm.
Linh hóa thiên cơ
Uy vũ trượng phu, anh thư bạc mệnh
Hồn siêu diệu tác.
Tội vốn một người,oan trùm trời đất
Ác do một ..., khổ khắp giang sơn
Thật thảm thay! Thảm thương thay!
Liệt sĩ bao đời kỳ trác!

Nay đây:

Một lễ đơn sơ,
Mấy tuần rượu lạt.
Vốn ḷng thành kỉnh nghĩa người xưa,
Do dạ tưởng tứ phương linh giác.
Cộng Đồng Việt Tộc
một phương lễ tác
Cung thỉnh linh phong
Phù toàn minh giám.

Cung duy
Thượng hưởng


Mạc Hoài

(Phạm Văn Mến, Memphis, Tennessee-USA)


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Jul 7 2017, 05:25 AM
Gửi vào: #6


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





VĂN TẾ


(Lời hai con đọc trước linh cửu Thân Nhạc Mẫu Từ)


Gia đ́nh kể tánh hiền từ nhỏ
Cuộc trần ai luôn tiếp tâm lành
Thuận thảo trong nhà, thương kính em anh
Cốt cách ấy Non Tiên dành chỗ

Sống thương người khổ
Sự thế giữ thuận ḥa
Phủi tay trần nay bước đi xa
Gịng họ thôn lân người người luyến tiếc

Mồ côi từ hồi rất nhỏ
Được dưỡng nuôi khôn lớn nhờ bà
Nên chim lành rộng cánh dang xa
Che mát đàn con phủ t́nh lớp cháu

Đức độ ấy rể dâu thương thảo
Khó trong đời có mẹ thứ hai
Suốt thời gian tháng rộng năm dài
Niềm tôn kính càng cao càng đậm

Dù không ai muốn có ngày buồn thảm
Phải tiễn đưa Người Kính Hồi Non
Lẽ tử sinh ... ly cách mất c̣n
Đă kiếp làm người sao tránh khỏi

Tin từ xa nhận nghe đau nhói
Vượt ngh́n trùng biển rộng về đây
Nh́n áo quan ôm kín h́nh hài
Nhang nến thắp nghe c̣n hiển hiện

Xin NGƯỜI chứng tấm ḷng rối biến
Thay cháu con gởi mấy lạy sâu
Tạ công ơn ... Gương sánh non cao
Cầu lạc phúc nơi miền miên viễn

Rể và con khấn nguyện
Linh hồn Má siêu thăng
Nhận lễ nầy "Ngàn Thu Vĩnh Biệt"


Con: Trần Thị Lệ, rể: Trần B́nh Trọng

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Jul 7 2017, 05:43 AM
Gửi vào: #7


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 1,925
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622






Thơ Điếu Đọc Muộn


Sống thọ tám mươi năm đà đă khó
Sống thanh cao hỏi khắp được bao người
Sống gieo trồng lá hoa đầy vườn cho mai hậu
Sống để khi ra đi rồi mà đời c̣n tiếc khôn nguôi

Thác như một người đă vốc hết mọi hy sinh
Thác khi hoàn trả đủ ân đời ...vẹn t́nh nhà nghĩa nước
Thác không tuyên dương mà danh vang ai có được
Thác thể đi về cơi mới ... cơi vô minh

Biết cơi tạm hữu h́nh thời hữu hoại
Biết chi chi là giá trị vĩnh hằng
Biết ḥa nhập .., biết chối từ ác nghiệp
Biết và làm ... mấy kẻ biết ...biết vậy chăng

Thôi th́ thanh thản về vô cực
Thôi th́ cũng kẻ trước người sau
Thôi th́ nhục thể là kư gởi
Thôi th́ c̣n duyên sẽ gặp nhau


NhàQuê Jun 28, 2017



========================






VĂN TẾ BẠN PHAN HỮU DƯƠNG

--------

Hỡi ôi !

Nhân sinh hữu mệnh
Thiên số bất di
Anh đă ra đi
Thiên thu vĩnh biệt !!!

Nhớ Anh khôn xiết :
Con nhà gia giáo , con cháu thầy đồ ,học tṛ sư phạm , giáo học trường làng , cố công tự học chẳng ngừng , gắng sức tiến lên không chán : Cử nhân Việt Hán , Giám học Ba Tri.

Em trai út nhà nghèo , sợ số hẩm hiu , lập gia đ́nh sớm :

Chồng dạy học chuyên cần , vợ tảo tần buôn bán , cùng chung nhau cáng đáng chín con . Số chẳng may gảy gánh giữa đường gà trống nuôi con cho tṛn bổn phận .

Cảm thương cảnh nhà lận đận nên có người hôm sớm sẻ chia , như thường không hối tiếc

Đường công danh cũng khuyết ; phải hai lần học tập sai đường :đến quân trường Thủ Đức , đi cải tạo Phú Hưng .
Có lắm khi gia cảnh gian truân , Anh đă cố gắng công vượt khó : làm mẹ cho con nhỏ , làm thầy luôn cả chín , mười đứa con thơ ...

Về hưu vẫn không chịu nghỉ bao giờ , tiếp tục dạy như sức già chưa mỏi

Ôi thôi thôi !

V́ đâu nên nỗi : bạo bệnh hoành hành . Nửa năm trời phát tác thật nhanh , Anh đă vội thành người thiên cổ

Vầng dương lặn cũng chỉ v́ thiên số
Lộc đang xanh héo rũ thiếu mặt trời !
Các con buồn cam chịu cảnh cút côi !
Bạn bè khóc v́ thiếu người tri kỷ

x

Anh là tấm gương chí khí
Anh là người bền bĩ tỏa ḷng nhân
Chơt hay tin Anh đă măn phần
Cả người lạ cũng bâng khuâng thương tiếc !

x

Xin tiễn biệt Anh thương !
Hằng chương thùy thi như ??? !!!
Trước duẫn hồ trần thường ??? !!!
Mất Anh rồi ! Vĩnh biệt một vầng dương !!!
Phan Hữu Dương ơi ! Phan Hữu Dương !

TRẦN VĂN THU kính tế !

( 05.7.2017 )



Điếu Văn Tiễn Bào Đệ TRẦN BÁ PHƯỚC

(9 Bá)

Nhờ em Trần Minh Đồng đọc thay:

(gởi trước cho chú Út)



Điếu Văn


Lẽ đất trời
Có sanh có tử
Hết hợp lại tan

Biết là thế
Phút chia ly đôi ngă đôi đàng
T́nh cốt nhục muôn ngàn thương cảm

Nhớ thuở xưa trên vùng nắng rám
Đệ huynh tỷ muội vách lá quây quần
Ba Má nghèo ... khổ cực trần thân
Lúa hai mẩu chỉ mùa nước ngọt

Chẳng ruộng vườn trồng trọt
Không đất cắm hoa màu
Ṃ cá rạch sâu
Cào nghêu cua biển rộng

Giữ nhân đức làm giềng mối sống
Lấy thương yêu đùm bọc xây đời
Ngọn lửa nung chảo muối sục sôi
"Kim Cương" mặn thấm từng da thịt

Bữa cơm cá ít
Rau đậu lại đầy mâm
Dù ba mươi hay những trăng rằm
Theo hướng thiện cùng thôn lân ḥa hợp

Giữa như thế Em thôi trường lớp
Nhận lấy hy sinh
Gánh lên vai nặng chất cho ḿnh
Bước ra đời tuổi chưa đủ lớn

Lửa đạn chập chờn
Tiếng bom xé gió
Sống làm sao với làng xóm nhỏ
Chân phèn nâu... áo vá vô thành

Năm năm xa quê
Làm mướn làm thuê
Qua đủ thứ nghề
Bằng sức cần lao... bằng nguồn nhân lực

Chiến tranh kết thúc
Hồi hương trở lại ruộng đồng
Của ít người đông
Lại lần nữa tha phương cầu thực

Phải chăng bao đời nhơn đức
Qua chiến tranh không mất mát điều chi
Nhiều ít những ǵ
Xin gọi chung là trái ngọt

Đàn chim non nay lên tiếng hót
Khoe sắc khoe màu
Anh em ḿnh giờ tuổi khá cao
Ngồi ngẫm lại ... không ǵ hổ thẹn

Đời ḿnh vun vén
Sống thác ân ban
Lẽ xưa nay lấy vậy tâm an
Ḷng thanh thản lên tàu tách bến

Muôn vàn thương mến
Mất mát vô biên
Hẹn rồi đây cùng đến một miền
Vất gánh khổ đau ... đời đời miên viễn

Xa xôi vạn dặm
Khó nỗi chim bay
Gởi tấm t́nh nầy
Trưởng Huynh
Ai Điếu!

NhàQuê

Jan 13, 2011




User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
2 Người đang đọc chủ đề này (2 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 27th July 2017 - 07:48 AM