IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

28 Pages: V « < 26 27 28  
Reply to this topicStart new topic
> NắngGọiMùa, ThơHOAHẠ
hoaha
post Aug 3 2018, 09:13 PM
Gửi vào: #541


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Thăm hỏi bạn

Thăm hỏi Bạn, biết rằng người còn đo'
Nỗi mừng vui tràn ngập cõi lòng tôi
Cuộc đời này bao sóng gió, nổi trôi
Vui được biết, Bạn bình an vui song
Đời trần thế ví như là huyễn mộng

Kiếp nhân sinh là sinh tử, tử sinh
Quý nhau chăng chỉ ở một chữ Tình
Tình cha mẹ, tình vợ chồng, bè bạn
Tình cảm ấy ta không treo giá bán
Khi con tim không đơn vị đo lường
Bàn cân nào, cân được chữ Yêu Thương
Thế mới biết Thương Yêu là vô giá!

Cuộc đời dẫu đảo điên, nhiều dối trá
Nếu chúng ta thực sự mến thương nhau
Thì tiếc chi một lời nói, câu chào
Hãy trao gửi, sưởi ấm tình nhân thế
Có hơn không dù biết rằng chậm trễ
Vì con người ai cũng thích yêu thương
Được thương người và cũng được người thương
Hãy bày tỏ yêu thương dù có chậm

Bạn còn đó! Tôi còn đây! Mừng lắm!
Vì chúng ta còn cơ hội gặp nhau
Để trao nhau lời nói với câu chào
Đầy thân ái, đầy yêu thương, quý mến
Chuyện dĩ vãng, chuyện tương lai sắp đến
Hãy quên đi, xin nhớ hiện tại thôi
Nếu tâm bình trí lạc! Thế đủ rồi!
Người còn đó! Tôi còn đây! Phúc lắm!

Sương Lam
Bình an
Phúc thay cho kẽ có tình
Thương thay cho kẽ vô minh tham cầu
Đời người tia chớp bóng câu
Thương yêu là lẽ nhiệm mầu thế nhân ...
"Thương người như thể thương thân"
"Thấy người hoạn nạn ân cần xẻ chia"
Bên đường ngôi mộ không bia
Trăm năm rồi cũng xa lìa thế gian
"Tâm bình trí lạc thênh thang"
Nổi niềm rũ bỏ không mang nặng lòng
Lối về thả bước thong dong
Bụi hồng rũ sạch dứt dòng tử sinh
Chân Như bến đổ an bình
Có không chẳng tưởng vô minh chẳng cầu
Cõi trần bể cả nương dâu
Ngày về dành trọn một câu Di Đà
H.H


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Aug 5 2018, 03:14 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Aug 6 2018, 01:04 PM
Gửi vào: #542


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



QUOTE(hoaha @ Jul 31 2018, 12:32 AM) *

Sóng nước
Đêm nay sông đón chị Hằng
Lung linh sóng bạc ân cần thuyền nan
Chuông chùa xa vọng âm vang
Hỏi người khách lạ sao mang nổi sầu

Thuyền từ trôi dạt về đâu
Cho tôi theo với nguyện cầu hiển linh
Chị hằng soi bóng lung linh
Lời nguyền sông nước hữu tình còn vương

Trăng tròn mây bạc đêm trường
Nổi niềm dấu kín bi thương bụi trần
Da mồi áo não tấm thân
Thuyền từ theo sóng xa dần thế nhân

Bụị trần sóng nước rửa thân
Hằng hà sa số mấy lần đã sang
Đêm nay sông đón chị Hằng
Hỏi người khách lạ bao lần tái sinh ?!
H.H


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Aug 20 2018, 02:51 AM
Gửi vào: #543


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Lối về thênh thang

Hư không nào "đấng" sinh ra
Không sinh chẳng diệt sao mà mất đi
Cái tôi cố chấp sân si
Duyên sinh mới có thị phi cuộc đời

Thời gian đâu phải mặt trời
Khởi duyên mới có hai thời ngày đêm
Hư không chẳng bớt chẳng thêm
Trước sau không thật ngày đêm ta người

A Di Đà Phật thảnh thơi
Trong không một niệm ngoài thời một câu
A Di Đà Phật từ đâu ?!
Lòng không móng khởi tỏa màu Chân Như

Nam kha mộng mị nát nhừ
Bừng con mắt dậy bây chừ thênh thang
A Di Đà Phật sen vàng
Buị hồng hết vấy nhẹ nhàng thanh lương
Bông Phượng


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Aug 20 2018, 01:52 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Aug 23 2018, 05:39 PM
Gửi vào: #544


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Lối cũ không người (hơn 50 năm)

Anh khoát tình em mãnh lụa đời
Dệt thành áo nguyện một lần thôi
Để cho nắng ấm lùa trong tóc
Để áng mây xanh nở nụ cười

Giọt sầu rơi rụng buốt tim anh
Kết lại bằng thơ giấc mộng thành
Thành khóí sương bay tan biến cả
Chỉ còn nét bút lá thư xanh

Ta đã trao nhau nụ ấm tình
Còn đâu dáng cũ nụ cười xinh
Có chăng là cả trời thương nhớ
Giữa chốn bao la hận một mình

Bài ca ngăn cách xưa em hát
Vẫn mãi trong anh suốt đoạn đời
Bây giờ áo trắng sang nhà khác
Bao giờ anh có thể sang chơi?!

Áo lụa ngày xưa bạt thếch tình
Còn đâu phố thị dáng ai xinh
Dư âm như quyện vào hư ảo
Có kẽ si tình dứng lặng thinh
H.H
Tạ từ
Thôi thì em cứ phân vân
Một mai gió bụi bao lần nhớ nhau
Đoạn trường ai chẳng hề đau
Tình ta chỉ thấy một màu tím than

Nụ hôn vào cửa thiên đàng
Tình còn bịn rịn sang trang lúc nào!
Bây giờ biết phải làm sao
Thôi thì câm nín nghẹn ngào cô liêu

Vào thu nắng rám khung chiều
Mây đưa quên lãng tình yêu biệt mù
Tình sầu bên mộ thiên thu
Nhớ người năm cũ mịt mù khói sương

Ngày xưa hai đứa chung đường
Bây giờ lạc mất người thương chốn nào
Tình sầu tâm bệnh xanh xao
"Đoạn trường ai có qua cầu mới hay"!!! (ND)
H.H
Em ở dâu?!

Bên kia bờ đai dương
Nơi tuyết phủ khói sương
Đó là nơi anh ở
Bên bếp tàn nhớ thương

Dư âm tiếng nhạc buồn
Bên ngoài tuyết vẫn tuông
Đêm nay trời lạnh quá
Nhà thờ dổ hồi chuông

Ngàn trùng mình xa cách
Trở về mong gặp em
Nhưng người xưa vắng bóng
Nhìn lá đọng sân thềm

Mùa hè ngày xưa cũ
Hoa phượng thắm sân trường
Em ngây thơ áo trắng
Ký ức mãi còn vương
H.H


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Aug 23 2018, 05:42 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Aug 23 2018, 05:49 PM
Gửi vào: #545


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Không cùng chung lối mộng

không cùng chung lối mộng
Nào có trách hờn chi
Hai người hai hướng đi
Tôi về sầu ngập lối

Không cùng chung lối mộng
Xin gởi người bài thơ
Dành lại chút vu vơ
Nhớ về xưa kỷ niệm

Không còn chung lối mộng
Còn đâu ngày nắng say
Tình vuột khỏi tầm tay
Nhìn mây trời lở bước

không cùng chung lối mộng
Phím nghẹn dứt tơ lòng
Cuộc tình thế cũng xong
Cần chi lời vỉnh biệt

Không cùng chung lối mộng
Sao trách cứ mà chi?!
Hai ngã đời phân ly
Con tim sầu rướm máu !!!

Lối mộng lệ giăng sầu
Khóc cuộc tình tang trắng
Như tháng bảy mưa ngâu
Ngụm tình tê lưỡi dắng

Giả từ !

Biết nói lời chi khỏi ngở ngàng
Tình sầu dâng ngập lá thu sang
Lối xưa tàn mộng lời trăn trối
Còn chút dư hương uớp mộng tàn

Thôi nhé em về quên kỷ niệm
Còn tôi lặng lẻ mối sầu tư
Ngày mai ai biết trời giông bảo?!
Chỉ thấy lệ nhoà thắm cánh thư

Lối mộng ngày xưa hai đứa quên
Đường tình vô định lối không tên
Rượu say tê lưỡi sầu dâng kín
Em hởi tình ta em đã quên?!

Chúc em đi trọn cuộc tình mơ
Quên sầu quên hết nổi vu vơ
Lời thơ ngày cũ là dư ảnh
Có nghĩa gì đâu mộng uớc hờ !

Giả từ em nhé giả từ thôi !
Cuộc tình sầu ngập cứ chơi vơi
Nghe tiếng chuông ngân lời vĩnh biệt
Chiều tàn mây bạc lặng thầm trôi !

Trước điện cầu kinh buông bỏ hết
Buông luôn thân phận kẽ phàm phu
Giữ lại trong lòng lời sám hối
Để ngộ Ta Bà giấc mộng du !!!
H.H
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Aug 31 2018, 12:56 AM
Gửi vào: #546


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Với bài thơ này, ai dám nói Bùi Giáng là người điên?
Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,
Thơ Bùi Giáng

Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,
Đánh cho chết mẹ đồng bào miền Nam.
Đánh cho khoai sắn thành vàng,
Đánh cho dép lốp phải mang thế giầy.
Đánh cho Bắc đoạ Nam đày,
Đánh cho thù hận giờ này chưa tan.

Đánh cho cả nước Việt Nam,
Áo ôm khố rách xếp hàng xin cho.
Đánh cho hết muốn tự do,
Hết mơ dân chủ hết lo quyền người.

Đánh cho dở khóc dở cười,
Hai miền thống nhất kiếp người ngựa trâu.
Đánh cho hai nước Việt Tàu,
Không còn biên giới cùng nhau đại đồng.
Đánh cho dòng giống Tiên rồng,
Osin, nô lệ, lao công xứ người.
Đánh cho chín chục triệu người,
Thành dân vô sản thành người lưu vong.
Đánh cho non nước Lạc Hồng,
Tiến lên thời đại mang gông mang cùm.
Đánh cho cả nước chết chùm,
Đánh cho con cháu khốn cùng mai sau.
Đánh cho Bác Đảng Nga Tàu,
Triệu dân nô lệ ngàn năm căm hờn !

Bùi Giáng
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Sep 3 2018, 10:35 PM
Gửi vào: #547


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



THƠ - Mai Con Lớn
(Bài thơ đã làm đau thắt lòng người trước vận nước điêu linh của dân tộc Việt)
Mai con lớn khắp nơi toàn người Hán
Tiếng Việt mình, nói nhỏ nhé con ơi
Dù mình sống trên quê hương, đất Tổ
Nhưng ai đông hơn sẽ thành chủ, con à!

Mai con lớn lấy chồng sao tránh khỏi
Bọn Hán kia tìm mọi cách “gieo nòi”
Còn trai Việt thoát sao đời nô lệ?
Chẳng biết lúc nào mất nội tạng, con ơi!

Mai con lớn, chữ mình con quên hết
Khắp nơi nơi toàn kiểu chữ tượng hình
Sử sách Việt sẽ ngày càng mai một
Ai nhớ từng có Âu Lạc với Văn Lang!

Mai con lớn đến nơi nào cũng cúi
Xứ mình nhưng chẳng dám ngẩng cao đầu
Vào quán xá nhớ nép mình trong góc kẹt
Đừng tranh ăn với lũ đói bên Tàu!

Mai con lớn những nơi nào đẹp nhất
Hạ Long, Ninh Bình, Đà Lạt, Phong Nha…
… và nhiều chỗ con đừng héo lánh
Người Việt ta không tới đó nữa con à!

Mai con lớn những kinh đô, thành quách
Những tượng thờ tiên tổ, các Hùng Vương
Những ngôi miếu tôn vinh Bà Trưng, Bà Triệu
Sẽ bị đập tan, lăn lóc giữa hoang tàn!

Mai con lớn, đồ ăn toàn bẩn, độc
Của ngon đều bị tước hết con ơi
Mai con lớn biển, sông, hồ nhiễm độc
Nước thải phương xa không ngớt đổ về!

Mai con lớn xin con đừng òa khóc
Hận tiền nhân sao nỡ để cháu con mình
Sống trong lòng giặc thở không dám thở
Vì thời của mẹ cha, ai cũng chỉ muốn “được yên bình”!

Mai con lớn xin con đừng hờn trách
Tổ tiên hèn với giặc, ác với cháu con
Con hãy hiểu ngày hôm nay ai cũng nói
“Ta không đòi được đất thì để con cháu ta đòi”!

Mai con lớn xin con đừng phẫn hận
“Ngày xưa giặc chưa vào sao câm nín, im ru?
Nay giặc ở khắp mọi miền bờ cõi
Bắt cháu con đòi, nghe có lọt tai không?!

Mai con lớn, thôi mẹ không nghĩ nữa…
Chỉ mong bình minh đến thật mau…
Và tất cả chỉ là cơn ác mộng
Xin Thiên cơ ban tặng một phép màu…

Vô Danh

Việt Nam muôn năm

Chết cha thằng chệt ba tàu
Đừng hòng mưu lược nhuộm màu hán nô
Bốn ngàn năm vửng cơ đồ
Địa linh nhân kiệt thắm tô muôn đời
Theo trang sữ Việt tuyệt vời
Việt Nam vẫn mãi đời đời rạng danh
Mưu thâm bán nước hôi tanh
Cũng không thể xóa hùng anh sữ vàng
Trời xanh tung gió cờ vàng
Noi gương hào kiệt vửng vàng năm châu
cộng nô tồn tại chẳng lâu
buôndân bán nước gieo sầu được ai
"Kiến Hòa" trở lại ngày mai
"Trúc Giang" lại sẽ có ngày vinh danh
Bờ hồ "Chung Thủy" cây xanh
Trường xưa "Nguyễn Đình Chiểu" bóng anh "Cộng Hòa"
Niềm tin vạn dậm không xa
Thoát cơn bỉ cực mọi nhà an vui
Lão Nặc
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Sep 15 2018, 03:33 AM
Gửi vào: #548


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Bảy sáu năm qua !
Bảy sáu năm qua một khoảng đời
Bão bùng biển dậy sóng trùng khơi
Thuyền tâm nương gió theo dòng chảy
Vạn sự nhân duyên nếm vị đời

Bảy sáu năm đầy cảnh lá lay
Cam lòng nhẫn nhục chẳng hề thay
Giống lành gieo khắp trong vườn Đạo
Gặt hái Chân Như đã đến ngày

Bảy sáu năm vương giấc mộng du
Lối về vững bước giữa thâm u
Ngọt bùi cay đắng lòng không đổi
Thế thái nhân tình tiếng hát ru

Bảy sáu năm qua trải kiếp người
Đường trần tuổi hạc bước rong chơi
Bản tâm tỉnh lặng niềm an lạc
Thoáng ngắm mây bay miệng mỉm cười

Bảy sáu năm đầy ấp khổ đau
Hành trình rong ruổi giấc chiêm bao
Nợ trần vui trả không phiền muộn
Duyên đến xuân sang nở nụ đào

Bảy sáu năm đời có thật không
Rốt cùng tay trắng lại hoàn không
Trưa hè bừng tỉnh kê chưa chín
Một giấc Nam kha vấy bụi hồng

Bảy sáu năm mòn bước thế gian
Buồn vui rủ sạch chẳng còn mang
Chỉ duy một chữ không còn lại
Vắng lặng an nhiên hiện rõ ràng
Bông Phượng (H.H)


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Sep 15 2018, 11:39 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Sep 22 2018, 12:14 AM
Gửi vào: #549


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Thu sang
Lá sầu trải đất đón mùa sang
Nắng nhạt hoàng hôn tỏa sắc vàng
Xóm cũ giờ đây đường phố lạ
Trường xưa vắng bóng phượng bên đàng
Kẽ còn hoài niệm đầu tơ bạc
Người mất tuyền đài mộng dở dang
Cảnh đấy người đây sầu chất ngất
Bên đường cúc dại đón thu sang

Bên đường cúc dại đón thu sang
Một kiếp nhân sinh quả phũ phàng
Bốn mấy năm qua niềm uẩn uất
Bẫy mươi tuổi lẻ mộng lòng tan
Bóng dừa che nắng đâu còn nữa
Mương cạn lấp đầy phố mở mang
Dâu bể đổi thay đời khổ luỵ
Nỗi niềm chôn kín khối sầu mang
Bông Phượng



Được chỉnh sửa bởi hoaha on Sep 22 2018, 12:47 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Sep 24 2018, 07:01 AM
Gửi vào: #550


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Bài thơ tuyệt tác viết bằng thể văn xuôi
Đại úy Nguyễn-hữu-Cầu..Người tù kiệt suất



Nhân vật Nguyễn Hữu Cầu

Có người gọi anh là” người tù thế kỷ”. Có người gọi anh là” người tù bất khuất”. Có người gọi anh là “người tù kiệt suất”.v..v..Dù gọi cách nào đi nữa thì anh vẫn mang một danh hiệu độc nhất, bất diệt,đó là: ”Đại úy QLVNCH “với tôn chỉ :”Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm”.

Hơn ba mươi bảy năm tù giam vùi dập xiềng xích. Năm năm đầu là tù cải tạo.Ba mươi hai năm sau là tù lương tâm.Là tù lương tâm vì anh tố cáo bọn lính ông “Hồ” hãm hiếp 11 cháu gái lấy ra từ trại vượt biên ở Kiên-Giang, nơi quê anh.. Chúng chụp cho anh cái mũ tình báo Mỹ (CIA), rồi tình báo Trung Quốc.. Chúng kết án tử hình anh, sau cải thành tù trung thân. Trong suốt ba mươi hai năm tù, bẩy lần chúng đưa anh giấy ân xá, nhưng anh không ký, anh nói anh không có tội, và yêu cầu bỏ chữ “ân xá”…

Người ta muốn cải danh anh là “ngụy” phạm. Tổ quốc anh là” VNXHCN”.Quê hương anh là đất nước mới.. Song anh từ chối.. Anh nhất mực khẳng định: Anh là Đại Úy QLVNCH, tổ quốc anh là VNCH, và quê hương anh là miền Nam yêu dấu.. Có lẽ vì một lòng, một dạ,kiên định lập trường,nên người ta gọi anh là: ”người tù bất khuất.” chăng?..

Một thế kỷ qua, chiến tranh cũng nhiều, loài người giết nhau, giam giữ, bỏ tù,đầy đọa, đánh đập, tra tấn, gông cùm, xiềng xích nhau cũng không ít.!!..Song đã có mấy ai trải qua hơn ba mươi bảy năm dài,gần một nửa đời người trong gông cùm xiềng xích,khổ sai,đầy ải như anh?..

Anh chiến đấu chống giặc phương Bắc xâm lăng quê hương anh,bảo vệ miền Nam yên lành trong thanh bình hạnh phúc.. Anh luôn nắm vững tay súng trong ý nghĩa đơn thuần:” nòng súng nhân đạo cứu người lầm than”..Song, thất vọng thay!..Hèn nhát thay.!..Tổng Thống cuối cùng,tư lệnh tối cao của anh bắt anh đầu hàng quân địch.!!..

Nỗi đau gông cùm,xiềng xích, tra tấn, đói khổ, với anh, vẫn không thể nào bằng nỗi đau miễn cưỡng đầu hàng quân địch..Có lẽ vì vậy, nên suốt hơn ba mươi bảy năm dài, chưa một lần anh xin ân xá của kẻ thù..Anh mới chính là “người tù bất khuất”.

Anh nói: ”Những mắt xích ở cổ chân anh là hạt mân côi..Anh lần hạt mân côi mỗi ngày..”.cai tù mở xích.Anh đề nghị:”Hãy mở xích cho các chiến hữu của anh trước, anh xin là người sau cùng, vì anh đang lần hạt mân côi..”.Anh rõ ràng là người sĩ quan của một quân đội nổi tiếng là: ”can trường nơi trận chiến,bất khuất khi chiến bại..”

Anh vốn là một nhạc sĩ quân đội nghiệp dư. Trong tù anh viết nhạc ca ngợi lòng yêu nước của quân nhân của QLVNCH.. Kiên định lập trường của người lính “thua cuộc”.

Với anh kẻ thù cứ lấy đi giấy bút của anh, anh vẫn cứ viết bằng máu anh, và giữ lại trong tim, óc anh..


Đói khổ, đau ốm, bệnh tật,đầy đọa, lao động khổ sai, vùi dập,tra tấn không làm anh sờn lòng, khiếp sợ.. Nỗi đau tan nát cửa nhà,cha,con chia cách, phu thê đứt đoạn(anh ký giấy từ hôn để cho vợ đi lấy chồng..), không làm anh chao đảo, vấp ngã trước kẻ thù.. Anh từ chối ký giấy xin ân xá nhiều lần..Anh luôn khẳng định: ”anh cầm súng để bảo vệ cho tự do, anh không có tội..”. Có lẽ vì vậy nên người ta gọi anh là:”người tù kiệt xuất.”

“Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”. Ba mươi bảy năm, tám tháng,mười ngày trong lao tù của “bên thắng cuộc”, trong đó có 5 năm tù cải tạo, và hơn 32 năm tù sau là tù lương tâm, hậu quả của lá đơn can đảm tố giác bọn ác thú “thắng cuộc” hãm hiếp 11 cháu gái vô tội miền Nam mà chúng lấy ra từ trại giam những người vượt biển đi tìm tự do như đã kể ở trên..

Thời gian của 37 năm tù, tính ra ngày bằng 13,755 cái thiên thu!!. bằng gần một nửa trăm năm đời người…Gọi anh là:”người tù của thế kỷ”, quả không ngoa..

Mặc cho những mưa nắng của trời. Mặc cho những đói khát, lao động khổ sai,đầy ải. Mặc cho những kìm kẹp xiềng xích của kẻ “thắng cuộc”.. Anh vẫn trơ như đá, vững như đồng..Phải chăng vì trong anh đã luôn có ý chí sắt đá vốn có của người lính VNCH được hun đúc từ lòng yêu nước, trưởng thành từ vùng đất tự do miền Nam yêu thương?..

Cuối cùng,anh đa dũng cảm vượt qua “khúc đoạn trường” của kẻ chiến bại..Anh trở về trong âm thầm,nhưng mà lòng thì ngạo nghễ, hiên ngang. Phần kẻ thù thì âm thầm nể sợ..


Một lần, đứng trước những cựu chiến hữu thương phế binh tại Giòng Chúa Cứu Thế anh đã phát biểu:” 37 Năm tù của tôi không thể nào so sánh với những mất mát một phần thân thể mà anh, em đã cống hiến cho quê hương, tổ quốc..Tôi xin nghiêng mình trân trọng cúi đầu thiết tha chia xẻ và khâm phục..”

Ngửa mặt nhìn trời. Cúi đầu nhìn đất. Anh không thẹn với trời,không nhục với đất.!!..Trong anh vẫn còn trọn vẹn một trái tim,một khối óc, một khát khao cho tự do của người lính VNCH năm xưa..

Xin một lời kết luận:

Anh, chính là người lính của quân lực VNCH “thua cuộc” độc nhất, trải qua thời gian dài nhất trong nhà tù CS ở thế kỷ này.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chí cả
Anh mãi hiên ngang đứng giữa trời
Dù cho kèm kẹp khổ đầy vơi
Lòng không nao núng chân tròn bước
Như đóa vô ưu nở tuyệt vời

Ba bẫy năm tù chẳng núng nao
Cực hình tra tấn nuốt sầu đau
Một lòng vì nước không hề nản
Dù giặc cùm đe với súng đao

Thủy chung một dạ không lùi bước
Ba bẫy năm tù không khiếp nhược
Bền bỉ gan lỳ với núi sông
Thế gian thử hỏi ai làm được

Uy vũ không lùi thật vẻ vang
Đem niềm tin trải khắp nhân gian
Điểm son bất khuất hương còn tỏa
Hậu thế noi gương ngọn đuốc vàng
BP


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Sep 26 2018, 09:26 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Sep 28 2018, 02:04 PM
Gửi vào: #551


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35




Làm trai đứng giữa đất Côn Lôn,
Lừng lẫy làm cho lở núi non.
Xách búa đánh tan năm bảy đống,
Ra tay đập bể mấy trăm hòn.
Tháng ngày bao quản thân sành sỏi,
Mưa nắng càng bền dạ sắt son
Những kẻ vá trời khi lỡ bước,
Gian nan chi kể việc con con !
(không rỏ tác giả)

Gia Lai (long khánh)
Nhàn du vào tận chốn Gia Lai
Cùng cốc thâm sơn phận miệt mài
Nhác cuốc phá rừng xây trại cấm
Đường cưa xẻ gỗ để xây đài
Tháng năm mòn mỏi mong thay xác
Giờ khắc đợi chờ sớm thoát thai
Thân bại khoanh tay khi lỡ vận
Cuộc đời dâu bể sống qua ngày

Giữa vùng đất đỏ nắng chan Chan
Lỡ vận đày lưu giữa bạt ngàn
Leo núi đốn tre về dựng trại
Vào rừng cuốc đất luống trồng lang
Thân sơ ba bữa nhơi mì lát
Thất sở năm canh rệp cắn màng
Thời thế thế thời đành thúc thủ
Bụi hồng mù mịt vẫn thi gan !!!.


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Sep 30 2018, 03:01 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Sep 30 2018, 11:45 PM
Gửi vào: #552


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Buông tay
Trăm năm một kiếp con người
Dấu chân in đậm một thời đi hoang
Bốn phương tràn ngập thiên đàng
Vui cười tiếng khóc vô vàng thương yêu

Bỗng nhiên vào một buổi chiều
Nắng vàng soi bóng yêu kiều dáng thu
Lòng ta tràn ngập sa mù
Bên lề mệt mỏi điệu ru lệ sầu

Lặng chìm trong giấc ngủ sâu
Chuông chùa thức tỉnh một màu thê lương
Nơi nào chính thật quê hương
Để mong tìm lại mãnh vườn ban sơ

Da mồi tóc bạc tuổi thơ
Dòng đời ngán ngẫm ước mơ chưa tròn
Thôi thì kỳ vọng sắc son
Buông tay nhẹ gánh không còn ưu tư
Bông Phượng
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Oct 6 2018, 09:36 PM
Gửi vào: #553


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Cảnh Nhàn...
Tác giả: Nguyễn Bỉnh Khiêm
Một mai, một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào
Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn, người đến chỗ lao xao
Thu ăn măng trúc, đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao
Rượu đến gốc cây, ta sẽ nhắp
Nhìn xem phú quí, tựa chiêm bao

Dưỡng già
Dạo chơi trì niệm một vài câu
Bình lặng dù ai nói thế nào
Từng bước thong dong không bận bịu
Nhàn du thơ thới khỏi lao xao
Vào thu vàng lá đông băng giá
Xuân đến hồng đào hạ gió ao
Một thoáng nhân sinh đầu bạc trắng
Giật mình chợt tỉnh giấc chiêm bao
Lão Nặc
(Mặc Chê Khen)
Nguyễn bỉnh Khiêm
Thị phi chẳng quản mặc chê khen
Ngu dại chan chan tính đã quen
Cảnh cũ điền viên tìm chốn cũ
Khách nhàn sơn dã dưỡng thân quèn
Nhà thông đường trúc lòng hằng mến
Cửa mận tường đào bước ngại chen
Thế sự tuần hoàn hay đắp đổi
Từng xem thua được một hai phen

Thế thái

Tâm bình nào ngại tiếng chê khen
Nhẫn nhục lâu ngày thế cũng quen
"Biển rộng trời cao" lòng bất biến
"Gió yên sóng lặng" tịnh thân quèn
Sa cơ thủy tận gìn tâm thái
Lở vận non cùng giữ bước chen
Tám ngọn gió đời mê chẳng khởi
Vũng lầy vinh nhục đã bao phen
Lão Nặc


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Oct 8 2018, 09:31 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
hoaha
post Oct 11 2018, 09:43 PM
Gửi vào: #554


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,559
Tham gia: 23-April 05
Thành viên thứ: 35



Thu Điếu
Hồ Tây
Hồ Tây ngập rác hết trong veo
Mấy chiếc thuyền chài bé tí teo
Nước bẩn đục ngầu đâu tăm cá
Sình hôi thum thủm lá bay vèo
Bầu trời ảm đạm mây u ám
Quán cóc buồn hiu nhỏ tí teo
Nhìn cảnh lòng trần thêm dậy sóng
Sinh lầm thế kỷ phận như bèo

Kinh rạch ngày xưa
Ngày xưa kinh rạch thật trong veo
Lơ lửng thuyền nan bé tí teo
Nước biếc mái chèo khua sóng gợn
Mây hồng gió thoảng lá bay vèo
Thanh bình cuộc sống êm đềm quá
Giải phóng dân nghèo bụng đói teo
Quan chức giờ đây tâm địa ác
Bất công đầy rẫy phận như bèo
B.P


Được chỉnh sửa bởi hoaha on Oct 11 2018, 11:40 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
huongmy
post Oct 19 2018, 02:44 PM
Gửi vào: #555


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 508
Tham gia: 19-March 06
Thành viên thứ: 87



Chợt tỉnh
Cúc vàng chớm nở đón thu sang
Lối nhỏ quanh co nắng nhuộm vàng
Từng chiếc lá sầu rơi lả tả
Tiễn người bỏ lại mộng trần gian

Từng bước đời qua cõi lụy phiền
Bao ngày mộng mị giấc du miên
Môi khờ trái ngọt tê đầu lưỡi
Hồ giác tâm như lắm lụy phiền

Tình yêu vị đắng chạm đầu môi
Lặn hụp cơn say nghiệt ngã đời
Đè nặng hai vai quằn bước mỏi
Nhọc nhằn vô định bọt bèo trôi

Thu về chợt tỉnh một cơn mê
Tĩnh lặng hồ trăng tỏ lối về
Sỏi đá bước chùn chân đã cứng
Đường trần trả trọn nghĩa phu thê
H.M


Được chỉnh sửa bởi huongmy on Oct 21 2018, 09:36 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
huongmy
post Nov 4 2018, 12:03 PM
Gửi vào: #556


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 508
Tham gia: 19-March 06
Thành viên thứ: 87



Một cảm tác về đêm trăng mùa thu bơi thuyền ở Hồ Động Đình của Lý Bạch:
Động Đình Hồ tây thu nguyệt huy
Tiêu, Tương giang Bắc tảo hồng phi
Túy khách mãn thuyền ca Bạch trữ
Bất tri sương lộ nhập thu y
Trăng thu soi sáng Động Đình
Tiêu, Tương một giải, chim hồng sớm bay
Đầy thuyền khách hát như say
Bẵng quên áo thấm sương đầy móc thu
(Chi Điền)


Trăng thu vằng vặc Động Đình lay
Tiêu, Tương hồng hạc cánh tung bay
Khách ngả mãn thuyền ca tuý luý
Đâu ngờ sương thấm áo thu say
HM

Thu lại về
Đã mấy mùa sang lá trở vàng
Bạt ngàn cúc dại đón thu sang
Bao năm ôm ấp trời giăng tím
Dang dở nổi niềm vẫn cứ mang

Ngày lại ngày qua sương thấm mi
Còn vương tình chết khép xuân thì
Đường xưa bóng cũ mờ nhân ảnh
Tiếng sỏi thì thầm nghẹn bước đi

Áo trận về thăm em lấy chồng
Không lời giã biệt mối sầu đông
Người sang bến mới quên thuyền cũ
Xào xạc lá tàn gió gọi thông

Bốn mấy năm rồi bốn mấy thu
Tình mơ lặng lẽ phũ sa mù
Tơi bời lá rụng bên thềm vắng
Thổn thức trầm luân nức nở ru
Hương Mỹ


Được chỉnh sửa bởi huongmy on Nov 5 2018, 10:21 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
huongmy
post Nov 8 2018, 02:09 PM
Gửi vào: #557


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 508
Tham gia: 19-March 06
Thành viên thứ: 87



Cảm Hứng
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ngày trước cùng lên lạy cửa trời
Lâu nay vắng vẻ bặt tăm hơi
Nước non man mác về đâu tá
Bè bạn lơ thơ sót mấy người
Đời loạn đi về như hạc độc
Tuổi già hình bóng tựa mây côi
Đã hay nhờ được hao mòn lắm
Một thí lòng son chửa rõ mười

Cảm khái
Ngày trước vung tay chẳng sợ trời
Giờ thời thay đổi mấy tăm hơi
Nước non tan nát còn đâu nữa
Bè bạn tha phương được mấy người
Thế thái bao người ôm hận tủi
Nhân tình lụn bại tấm thân côi
Đã hay thế sự là như thế
Còn tấm lòng son đã rõ mười

Chừa Rượu

Tác giả: Nguyễn Khuyến
Những lúc say sưa cũng muốn chừa
Muốn chừa nhưng tính lại hay ưa
Hay ưa nên nỗi không chừa được
Chừa được nhưng ta cũng chẳng chừa

Bỏ rượu

Từ độ tan thương tớ đã chừa
Rượu ngon không bạn có gì ưa
Thôi thì nước lã lòng không bợn
Vì thế cho nên tớ đã chừa
H.M


Được chỉnh sửa bởi huongmy on Nov 8 2018, 02:19 PM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
huongmy
post Nov 28 2018, 06:04 AM
Gửi vào: #558


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 508
Tham gia: 19-March 06
Thành viên thứ: 87



Nhân Duyên

Trăm năm mang dấu con người
Khổ vui cùng với khóc cười loanh quanh
Bia tàn dấu mộ cỏ xanh
Bể dâu tang hải hoại thành quả nhân

Thịnh suy nổi đám phù vân
Hợp tan tan hợp mấy lần sầu vui
Bơi trong dòng nghiệp ngậm ngùi
Thương cho thân phận chôn vùi trầm luân

Giá đông nắng ấm trời xuân
Cành khô hoa trổ cuộc tuần hoàn xoay
Lang thang rong ruổi tháng ngày
Nào ai hoác ngộ duyên may trọn lành

Ngày qua bạc thếch đầu xanh
Đống xương vô chủ chất thành núi cao
Lệ trào bốn biển nghẹn ngào
Xoay trôi theo vận cuốn vào hư vô

Thủy triều dồn dập sóng xô
Dã tràng xây dựng cơ đồ bãi không
Tay nâng Ca Diếp sen hồng
Mỉm cười tâm ấn thong dong nỗi niềm

Sao mai bừng tỉnh cơn thiền
Bao năm lặn lội đi tìm Chân Như
Sáu đường hiện tỏ thực hư
Nhân duyên đại sự tâm thư truyền thừa
H.M


Được chỉnh sửa bởi huongmy on Nov 29 2018, 07:00 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

28 Pages: V « < 26 27 28
Reply to this topicStart new topic
2 Người đang đọc chủ đề này (2 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 10th December 2018 - 06:47 AM