IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

 
Reply to this topicStart new topic
> BÀI TẬP ĐỌC, Lớp Vỡ Lòng
NhaQue
post Oct 4 2016, 04:57 AM
Gửi vào: #1


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,620
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





BÀI TẬP ĐỌC của lớp học vào buổi sáng:

000000000000


Tôi đã có một Việt Nam như thế


Cafe Ku Búa
1-10-2016

Ngày xưa tôi đã có một thành phố được mệnh danh là Hòn Ngọc Biển Đông. Tuy nó còn thua xa những thành phố ở những nước phát triển, nhưng nó là điều gần nhất với văn minh mà đất nước tôi có. Ngày xưa tôi đã có một thành phố mà những người ở vùng khác luôn ngưỡng mộ và ao ước để trở thành một người dân ở đó. Thành phố đó tuy nhỏ nhưng luôn mở rộng cửa để đón người tứ xứ về làm ăn buôn bán. Người dân ở thành phố đó chẳng bao giờ quan tâm đến bạn từ nơi đâu tới, cha mẹ bạn là ai, bạn nói tiếng Việt với giọng bắc hay nam. Họ cũng không bao giờ phân biệt người khác qua cái hộ khẩu. Ngày xưa tôi đã có một thành phố là đầu tàu của cả nước, là sự tổng hợp của những văn hóa và tinh hoa của thế giới. Thành phố đó là nơi mọi người nhìn vào để học hỏi và noi gương. Ngày xưa, tôi đã có một thành phố như thế.

Ngày xưa tôi có những anh cảnh sát khiến tôi luôn cảm thấy an toàn và trật tự. Tôi đã có những anh cảnh sát mà tôi luôn tin tưởng và luôn tìm đến khi có một vấn đề gì cần giải quyết. Họ không bao giờ đi vòng vòng kiểm tra tạm trú hay tạm vắng, hay đúng hơn là làm có cái thứ gì gọi là tạm trú tạm vắng đâu mà kiểm tra. Tôi đã có những anh cảnh sát nếu phải giữ gìn trật tự đường phố và vỉa hè, họ cũng không bao giờ đánh đuổi những người bán hàng rong. Họ chỉ nhắc khéo và mỉm cười. Và nếu họ phải kêu đi thì họ sẽ sẵn lòng phụ giúp dọn dẹp. Tôi đã có những anh cảnh sát không bao giờ đánh dân, những người sẽ luôn sẵn lòng hy sinh bảo vệ tôi. Tôi đã có những anh cảnh sát trên xa lộ mà tôi gọi là những con bồ câu trắng, đó là những anh cảnh sát xa lộ luôn sẵn lòng giúp tôi đẩy chiếc xe nếu nó bị hư dọc đường. Tôi đã có những anh cảnh sát mà tôi luôn ngưỡng mộ. Ngày xưa tôi đã có những anh cảnh sát như thế.

Ngày xưa thành phố của tôi có các bệnh viện chuyên chữa bệnh miễn phí cho người bệnh, nếu có viện phí cho dù có cao đến mức nào, thì cũng không từ chối chữa bệnh. Tôi đã có một hệ thống y tế không phân biệt giàu nghèo. Một hệ thống y tế dù phải hoạt động theo quy luật tài chính, nhưng không bao giờ để tiền làm cản trở y đức. Tôi đã có một hệ thống y tế sẵn lòng kêu một chiếc trực thăng để giải cứu bất cứ ai gặp nạn. Tôi đã có những bác sĩ và y tá chuyên tâm làm việc và ít khi nào, nếu có, vòi tiền bệnh nhân. Ngày xưa, tôi đã có một hệ thống y tế như thế.

Ngày xưa tôi đã có những người thầy và người cô luôn dạy tôi cách làm người trước khi dạy tôi học thức. Tôi đã có những người thầy cô luôn tận tâm giảng dạy, luôn học hỏi để trao dồi kiến thức. Tôi đã có những thầy cô, tuy tư tưởng vẫn mang tính chất văn hóa Nho Giáo, những luôn cho tôi phát biểu, luôn cho tôi chỉ trích, luôn cho tôi không đồng ý. Tôi có thể công khai phản đối bài tập, tôi có thể biểu tình để đòi hỏi quyền lợi mà tôi cho rằng mình nên có. Tôi đã có những thầy cô luôn mang tầm hồn của những nhà học thức. Ngày xưa tôi đã có những người thầy và người cô như thế.

Ngày xưa tôi đã có những nhạc sĩ tài ba, những nhạc sĩ sáng tác những bài hát mà tôi nghe không bao giờ biết chán. Họ ít khi nào, hoặc chẳng bao giờ, đạo nhạc. Vì mỗi bài họ sáng tác là một tác phẩm nghệ thuật.
Ngày xưa tôi đã có những nhà sách bán đầy sách, mọi thể loại sách. Nơi đó là nơi tôi gọi là những thư viện tri thức. Nơi đó bán những cuốn sách của nhiều tác giả của nhiều quốc gia khác nhau. Nơi đó thậm chí bán những cuốn sách mà tôi không hề thích và đồng ý chút nào. Nhưng đã là nhà sách thì phải da dạng và phong phú. Ngày xưa tôi đã có những nhà sách như thế.

Ngày xưa tôi đã có một Tổng Thống khiến tôi cảm thấy hãnh diện. Ông ấy có thể nói tiếng Anh, đủ để hiểu, đủ để trả lời phỏng vấn của các phóng viên quốc tế, đủ để đàm phán với các nhà lãnh đạo quốc tế, đủ để cất lên tiếng nói cho tất cả người dân dù đa số người dân không bầu chọn ông ta. Ngày xưa tôi đã có một Tổng Thống khiến tôi tự tin để nói với các bạn bè quốc tế rằng “that is our President.” Ngày xưa, tôi đã có một Tổng Thống Như Thế.
Ngày xưa tôi đã có một Chỉ Huy Trưởng khiến tôi tự hào về lực lượng Quân Lực. Tôi đã có một Chỉ Huy Trưởng khiến tôi cảm thấy an toàn, cho dù đất nước vẫn còn trong thời chiến. Tôi đã có một Chỉ Huy Trưởng khiến tôi cảm thấy yêu nước để sẵn lòng mặc bộ quân phục để bảo vệ đất nước. Và cho dù có chết thì tôi cũng vinh dự. Ngày xưa, tôi đã có một Chỉ Huy Trưởng như thế.

Ngày xưa tôi đã có một Việt Nam khiến tôi muốn trở về. Khi tôi hoàn thành chương trình du học của mình, tôi không màn đi tìm việc làm ở nước sở tại, cũng chẳng quan tâm đến thẻ xanh hay thẻ đỏ, cũng chẳng mộng mơ hay để trở thành một công dân của nước khác, cũng không nghĩ đến việc mình nên ở hay về, vì điều duy nhất trong đầu tôi là trở về. Cho dù đất nước đó vẫn đang trong thời chiến, cho dù nơi ấy tôi phải làm việc nhiều lần hơn, cho dù nơi ấy có nhiều rủi ro hơn. Nhưng tôi chỉ muốn trở về, đơn giản, bởi vì nơi đó, đất nước Việt Nam đó, mảnh đất đó là nơi tôi gọi là nhà. Vì tôi chỉ muốn về nhà. Ngày xưa, tôi đã có một Việt Nam như thế.

Ngày xưa tôi đã có một nước Việt Nam khiến tôi tự hào. Tôi đã có một nước Việt Nam khiến tôi không thổ thẹn khi cầm hộ chiếu ra nước ngoài và không cảm thấy xấu hổ khi nói “I’m a Vietnamese.”

Ngày xưa tôi đã có một Việt Nam như thế. Tôi đã từng có một Việt Nam như thế. Nhưng đó là quá khứ. Bởi vì bây giờ nước Việt Nam như thế đã không còn. Nhưng tôi lại muốn nó trở lại. Tôi muốn có một nước Việt Nam như thế. Bạn có thể gọi tôi hoang tưởng hay gọi tôi mơ mộng. Tôi không mơ mộng hay ảo tưởng. Tôi cũng không tôn vinh bất cứ thể chế hay chế độ nào. Tôi chỉ muốn có một nước Việt Nam như thế. Có thể bạn sẽ hỏi: “Vì sao? Để làm gì?” Đơn giản, bởi vì ngày xưa tôi đã có một nước Việt Nam như thế.

Ku Búa @ Café Ku Búa
PS: Tôi là một người sinh ra khi nước Việt Nam như thế đã không còn nữa.


00000000000000000000

Mẹ Sẽ Không Dạy Con


LS Đặng Đình Mạnh
2-10-2016


Mẹ cho con hình hài, nhưng đất nước cho con nguồn cội. Mẹ dạy con gọi cha, nhưng đất nước cho con tiếng nói. Mẹ nuôi dạy con lớn, nhưng đất nước cho con sức vóc làm người …

Con hỏi mẹ: “Sao đất nước mình nhỏ bé, không đẹp đẽ trong mắt bạn bè thế giới”, mẹ chạnh lòng: “Phải làm gì để con tự hào được là người Việt? Phải làm gì để con là một người Việt đáng tự hào?”.

Mẹ dạy con điều gì nữa ư? Không đâu con, con đã được dạy vô số điều tốt đẹp ở trường học! Cho nên, thay vì dạy, thì mẹ sẽ nói về những điều mẹ không dạy con …


Mẹ sẽ không dạy con: Việt Nam có rừng vàng, biển bạc.

Nhưng, mẹ sẽ nói với con rằng, rừng thẳm kia với tài nguyên phong phú từ bao đời, nay đã bị vắt đến gần cạn kiệt; Biển xanh mênh mang kia từ cha ông truyền lại, nay đang thu hẹp dần vì giặc ngoại bang; Thú rừng kia chỉ còn là hình ảnh trong sách giáo khoa, hay là những vật trang sức nhồi bông trong phòng khách kẻ trưởng giả …
Mẹ sẽ chỉ cho con xem những ngọn đồi trọc nham nhở, lở lói, khô cằn trên dọc đường cái quan, những con sông cạn nước, trơ đáy về mùa hè nhưng ngập tràn vượt nóc nhà đồng bào ta vào mùa lũ … Mẹ sẽ chỉ cho con thấy những đám khói bụi mờ ảo, dày, quánh đặc dần bao phủ thành phố, những bãi rác thải khổng lồ ngày càng cao hơn, to hơn đang bốc mùi tanh tưởi …

Để con biết rằng, sự thật không phải lúc nào cũng nằm trong những từ hoa mỹ trên những trang giấy sạch sẽ, thơm tho!


Mẹ sẽ không dạy con: Người Việt thông minh, cần cù, nhẫn nại.

Nhưng, mẹ sẽ kể với con về hình ảnh cháu bé người Nhật Bản tại thị trấn vừa xảy ra cơn thảm họa sóng thần, chú bé quyết chí đứng nguyên vị trí xếp hàng của mình trong giá lạnh, chú đã khước từ chỗ xếp hàng phía trên của một người lớn nhường cho … Chính sự tự trọng, ý chí quật cường, để từ tro tàn đổ nát của cuộc chiến tranh thế giới, đất nước không có tài nguyên, thì cha anh của chú bé người Nhật đã đứng dậy và trở nên một trong vài ba quốc gia giàu có và hùng mạnh bậc nhất trên thế giới

Mẹ cũng sẽ chỉ cho con thấy bên cạnh những hình ảnh học sinh gốc Việt lãnh nhận những tấm bằng khen danh dự về học vấn, thì vẫn có những tấm bảng lưu ý cảnh giác người Việt ăn cắp; Bên cạnh những câu chuyện người gốc Việt đảm đương những trách vụ quan trọng ở nước ngoài làm rạng danh dân tộc, thì cũng có những hình ảnh đám đông người Việt chen lấn, xô đẩy nhau ở mọi nơi, mọi lúc để tìm vị trí phía trên của người khác một cách bất công …

Để con biết rằng, tuy “thông minh, cần cù, nhẫn nại” là cần thiết, nhưng chính lòng tự trọng và ý chí quật cường mới quyết định phẩm giá của dân tộc trong vô số các dân tộc đang cùng chung sống dưới gầm trời này!



Mẹ sẽ không dạy con: Đất nước ta ra ngõ gặp anh hùng!

Nhưng, mẹ sẽ nói với con rằng, mỗi tấm huy chương được phát, mỗi tấm bằng khen được trao, mỗi tấm ảnh được khắc trên đài tổ quốc ghi công, là thêm nhát dao cứa vào vết thương lòng vĩnh viễn không bao giờ liền miệng của những người mẹ già, cô vợ trẻ, đứa con thơ đang khao khát mong chờ người thân về nhà trong ngày sum họp … Và mẹ cũng sẽ kể cho con biết có những nền độc lập được xây dựng đôi khi không cần đến xương máu đồng bào mình, nó không khiến bạn bè quốc tế phải sợ hãi ngắm nhìn chúng ta như những kẻ hiếu chiến, khát máu …
Để con biết rằng, không phải con đường nào đi đến cứu cánh thì đều phải trả giá bằng máu và đằng sau mỗi tấm huy chương hào nhoáng đều có thể là nỗi đau xót khôn nguôi!


Mẹ sẽ không dạy con rằng, đất nước ta là vô địch, bách chiến bách thắng!

Nhưng mẹ sẽ kể cho con những câu chuyện về cột đồng Mã Viện với dòng chữ khắc trên đó “Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt”, về một nghìn năm đô hộ của giặc phương Bắc, non trăm năm thuộc địa người phương Tây, về những Đỗ Thích, Trần Di Ái, Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống bán nước cầu vinh, về một Ải Nam Quan không còn là một phần của đất nước, về một Hoàng Sa, Trường Sa đang là phần lãnh thổ bị chiếm đóng bởi ngoại bang …
Để con biết rằng, bên cạnh những trang lịch sử hào hùng của dân tộc mà con có thể tự hào về nòi giống, vẫn có những khoảng lặng u uất vĩnh viễn không thể nào quên!


Mẹ sẽ không dạy con: Người khác ta là kẻ xấu!

Nhưng mẹ sẽ nói với con rằng, không ai chọn cửa để sinh. Chín người thì mười ý. Chính sự khác biệt đã tạo nên những giá trị, phẩm chất riêng cho từng cá thể, để mỗi người có thể học được điều gì đấy từ người khác. Con hãy mạnh dạn phát biểu quan điểm của mình, nhưng bên cạnh đó, con hãy hết mực tôn trọng quan điểm của người khác. Mẹ sẽ kể cho con câu chuyện về công viên Hyde Park của của nước Anh, nơi mà từ năm 1904 đã có một góc Speaker’s Corner để bất kỳ ai cũng có thể đến đó để tự do nói lên ý tưởng, quan điểm của mình, nơi mà thế giới văn minh không giam hãm, cầm tù người có quan điểm khác với chính quyền.

Để con thấy rằng, kẻ xấu, đáng khinh đôi khi chính là người đang đứng trên bục cao trịnh trọng đọc diễn văn, người khả kính, đôi khi lại chính là người khoác chiếc áo tù nhân đang trầm ngâm đứng sau song sắt giam cầm!



Mẹ sẽ không dạy con về cách để mưu tìm chiến thắng!

Nhưng mẹ sẽ nói với con về sự tha thứ, về vua nhà Trần khi thắng giặc Nguyên Mông đã cho đốt sạch tráp đựng thư xin hàng của các quan trong triều, về Nguyễn Trãi “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân mà thay cường bạo” để cấp thuyền, ngựa, lương thực … cho tàn quân giặc Minh về nước, nhưng mẹ cũng sẽ kể cho con nghe câu chuyện từ thế kỷ trước, sau chiến thắng, thì đã có hàng chục vạn đồng bào của bên bại trận phải chịu câu thúc thân thể từ vài tháng đến hàng chục năm mà không được xét xử, hàng triệu người đã liều minh vượt thoát mưu tìm sinh đạo, lòng người ly tán, chia rẽ mãi cho đến nay đã non nửa thế kỷ mà vẫn chưa tìm được sự hòa giải, hòa hợp.

Để con thấy rằng, nếu sự lựa chọn là tha thứ, thì con có cả kẻ thù để làm bạn, nhưng sự lựa chọn là trả thù, thì có lẽ, con có cả một thế giới to lớn để làm kẻ thù của mình vậy!


Điều cuối cùng, mẹ sẽ không dạy con: Tiền là tiên hoặc là chìa khóa vạn năng cho mọi cánh cửa …

Nhưng mẹ sẽ nói với con về giá trị của đồng tiền rằng, 10.000 đồng là giá của hai que kem, là công một giờ con giúp mẹ dọn nhà, là đủ một suất cơm tạm no cho các bạn nghèo khó. Và mẹ cũng sẽ kể cho con nghe về những người giàu có bất thường, sở hữu tiền ức, bạc mớ, của chìm, của nổi, dù đồng lương có tích cóp đến vài trăm năm cũng không nhiều được như thế, nhưng vĩnh viễn, họ không thể sở hữu được sự tôn trọng của chính đồng bào của mình, của người đời?

Để con hiểu rằng, con có thể làm ra giá trị đồng tiền, nhưng đồng tiền không làm ra giá trị của con. Tiền không mua được tình yêu của mẹ, tiền không trả được những kỷ niệm ấu thơ của con …

Và con ạ, nếu con biết hổ thẹn khi bị bạn bè quốc tế chê cười vì những thói xấu, thì chí ít, con vẫn còn sở hữu lòng tự trọng, hãy nung nấu thêm ý chí quật cường, để có lúc, con làm rạng danh dân tộc mình, để con tự hào được là người Việt, và con là một người Việt đáng tự hào.

Con nhé ?!

LS Đặng Đình Mạnh – Viết lại với sự cho phép của Ng.




--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 18th September 2019 - 12:02 AM