IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

3 Pages: V  1 2 3 >  
Reply to this topicStart new topic
> ThơNhạcMùaVuLan, ThuThập
BenTreHome
post Aug 5 2008, 09:49 PM
Gửi vào: #1


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





MƯA THÁNG BẢY

Mưa tháng bảy ướt ngày rằm cho mẹ
Vạt áo xưa giờ khuất nẽo chân trời
Tay níu áo nay không còn thơ dại
Lòng rưng rưng mưa tháng bảy mù khơi

Ngày tháng cũ đứa bé con chân đất
Mép đò nghiêng ngồi với mẹ qua sông
Trường An-thạnh gạch vôi màu tập mới
Buổi học trưa bù mắt cắn nổi mòng

Con theo mẹ những năm dài lận đận
Trường làng quê tay lấm vở học trò
Chinh chiến tới mẹ trở về trường chợ
Nét chữ con thôi nghiêng sóng con đò

Ðường lộ đá hàng me trưa thở hắt
Bóng mẹ hiền con nắng đổ trên vai
Ngày hai buổi bụi đường và bụi phấn
Bóng mẹ nghiêng bóng con lớn hình hài

Ngày họ đến mẹ phải về vườn ngoại
Tiếng ê a âm vọng tiếng binh đao
Ba hấp hối người ta không cho gặp
Tiễn ba đi lòng mẹ sóng ba đào

Nơi xứ lạ con mỗi người mỗi ngã
Con đường quê xa tít ở nơi đâu
Chuối ba hương đậm nắng đã da màu
Ngày mẹ yếu chỉ mắt còn nói được

Ðêm tháng bảy mẹ đi không nói trước
Cõi trời kia ba đã hẹn mẹ về
Mẹ và ba giờ đã hết sinh ly
Ba đở tủi ngày đi không gặp mặt

Mồng hai Tết con trở về quê cũ
Nắm tro tàn con mang mẹ trên lưng
Giòng sông đêm chiếc bắc nước ngập ngừng
Mừng đón mẹ trở về không đi nữa

Bờ đất lạnh ngoại vui nay có mẹ
Nấm mồ ba thêm mẹ ở một bên
Con gởi gấm bình tro vào với đất
Tới phiên con mẹ muốn đặt bên nào

*
* *
Mưa tháng bảy ướt chỗ nằm của mẹ
Con nơi này giọt mặn thấm rưng rưng…

Trường giang
24/08/2007





Nhớ Mẹ

Thắp nén hương lòng Con dâng kính Mẹ…
Theo khói trầm bay hồn tủi rưng rưng

Bước con đi vẫn kề bên bóng Mẹ
Ơn chở che riêng phủ một góc trời
Đời lắm tuổi …có khi còn vụng dại
E lỡ lầm sóng lụy cuốn chìm khơi

Hôm khóc Mẹ xác thân về với đất
Mắt lệ nhòa hồn lạc một bến sông
Con ngơ ngác trước khúc đời đổi mới
Ngày chập chờn đêm lạnh vắng mênh mông

Hương khói tỏa khép cuộc đời lận đận
Bảy mươi năm nhân chứng biết bao trò
Quằn lưng gánh áo cơm từng buổi chợ
Lo con thơ …đơn độc hướng con đò

Chôn thật kín khỏang trời riêng hiu hắt
Nắng sớm mưa chiều trút nặng rát vai
Xa lạ gương soi nhạt màu má phấn
Năm tháng xoay mau rời rã vóc hài

Con lớn lên …Mẹ kể nghe về Ngọai
Mới chào đời số phận đã lao đao
Ước trong mơ đấng mẫu từ chưa gặp
Ngọai xuôi tay… còn xa xót giọt đào

Vừa oe khóc thấy đường đời định ngã
Hạnh phúc xa mù hồn vướng sầu đâu
Giữa gian truân chỉ có phép nhiệm màu
Thương con trẻ Mẹ còn an ủi được

Đưa con đến bờ tương lai phía trước
Lòng Mẹ yên…chuyến cuối đợi quay về
Lực tâm mòn da thịt xé từng ly
Nỗi đau đớn đêm ngày con đối mặt

Con tiếp đi vết thương chưa hề cũ
Đêm mưa buồn tiếng Mẹ giữa trời lưng
Linh hồn con tíu tít nói không ngừng
Ôm bóng Mẹ …Mẹ ơi… đừng đi nữa

Con vẫn ngỡ mình luôn kề cận Mẹ
Sớm tối đi về quấn quy't cạnh bên
Xác thân Mẹ nay dẫu tan vào đất
Vẫn trong con nguyên vẹn mới hôm nào…

TrúcGiang 25.8.07






><><><><><><


Mẹ (thơ)


Mẹ (nhạc)


><><><><><


Nhớ Lằn Roi Của Mẹ/thơ Trần Kiêu Bạc/giọng ngâm Nghệ Sĩ Hồng Vân


NHỚ LẰN ROI CỦA MẸ .

Lớn rồi con vẫn nhớ lằn roi
Mẹ dắt con qua ngưỡng cửa đời
Roi đau im lặng con không khóc
Chỉ thấy Mẹ buồn nước mắt rơi

Nhớ lại đòn roi, lại nhớ Người
Chợ đời trăm cảnh có gì vui
Thế nhân quất lằn roi cay nghiệt
Đâu có roi mềm như Mẹ tôi

Phải chi lại có lằn roi Mẹ
Roi đời không quất đến tả tơi
Thèm Mẹ, thèm cây roi thơ ấu
Roi vẫn còn đây Mẹ vắng rồi

Nhìn lên ảnh Mẹ những ngậm ngùi
Nhớ lằn roi nhẹ nhớ không nguôi
Con vẫn đi theo đường mẹ dẫn
Tạ ơn roi Mẹ giúp nên người .

TRẦN KIÊU BẠC










Thế nhân quất lằn roi cay nghiệt**

Mấy chục thu rồi đếm chẳng sai
Dọc ngang vết sẹo tím hình hài
Da non mới kéo còn căng rát
Tim nhỏ vừa khâu lại nứt dài
Mới cũ đây người yêu dấu tặng
Trước sau đó kẻ thế gian bày
Thuốc xoa bề mặt tuy lành lặn
Máu rỉ trong lòng xót khó phai

Trúc Giang 14.7.08


Đâu có roi mềm như Mẹ tôi**

Khó phai lòng Mẹ …chiếc roi tiên
Rót xuống đời con lẽ diệu huyền
Da thịt khi đau răn nẽo chính
Vòng tay lúc ấm chỉ phương hiền
Thăng trầm cuộc sống tâm không đảo
Vinh nhục kiếp người chí chẳng nghiêng
Nghị lực cho con tràn vững lại
Mỗi lần vấp ngã…tựa bùa thiêng

Trúc Giang 14.7.08


** Hai câu thơ trong "Nhớ Lằn Roi Của Mẹ"
tác giả Trần Kiêu Bạc trang thơ Thơ Giữa Quê Người







Bài Thơ Dâng Mẹ/thơ TRẦN KIÊU BẠC/Nghệ Sĩ NGỌC SANG (Sài Gòn) diễn ngâm



BÀI THƠ DÂNG MẸ


Khi nắm đất sau cùng lấp kín mộ sâu
Con trở về nhà một mình trống vắng
Trên ngực con nở đóa hoa hồng trắng
Quỳ trước bàn thờ cam phận mồ côi

Lạy Mẹ một đời tất tả ngược xuôi
Lạy gót chân sạm đen theo nắng gió
Lạy đuôi mắt chân chim lệ đổ
Lạy từng đường nhăn trán Mẹ thêm sâu

Lạy tóc bạc phơ trắng cả mái đầu
Lạy đêm từng đêm thức cho con ngủ
Lạy áo sờn vai, lạy mưa dầm nắng đổ
Lạy hạt sương trên áo Mẹ hừng đông

Lạy đôi tay chai sần vất vả quanh năm
Lạy ngàn âu lo, lạy trăm trăn trở
Lạy ngày bao dung, lạy đêm tha thứ
Lạy lời ru êm, lạy dòng sữa yêu thương

Con quỳ đây lạy Mẹ đến vô cùng
Trong hương khói tìm đâu hình bóng Mẹ
Nửa đoạn đời sau trong miền dâu bể
Vẫn mang nặng hòai hai chữ mồ côi

Những lạy nầy xin dâng Mẹ, Mẹ ơi !

( dành tặng những người không còn Mẹ )

TRẦN KIÊU BẠC






Má ơi… con nhớ

(23-03)

Má ơi, tiếng Má ngọt ngào
Thơm làn môi nhỏ ngày nào con thưa
Mặc đời sao lắm gió mưa
Thương con thân má sớm trưa chẳng màng

Một đời má quá gian nan
Tuổi thơ lạnh lẽo thở than một mình
Dòng đời xuôi ngược mưu sinh
Một thân con gái dặm nghìn xót xa

Lọan ly chia cách mẹ cha
Nổi trôi nương tựa vào nhà người dưng
Đêm nằm tủi phận rưng rưng
Nhủ lòng cố vượt vô chừng nổi đau

Rồi thời gian cũng qua mau
Con vừa khôn lớn xôn xao tuổi hồng
Má già tóc nhuộm thu đông
Công ơn của má mênh mông biển trời

Nhìn con vững bước vào đời
Nụ cười mãn nguyện trên môi hao gầy
Tưởng rằng thanh thản từ đây
Mẹ con hạnh phúc vui vầy bên nhau

Má ơi, đời có lẽ nào
Ngày vui ngắn ngủi khổ đau miên trường
Vòng tay ấm áp yêu thương
Má đành khép lại … con vương lệ sầu

Con chưa đền đáp ơn sâu
Trái tim vỡ vụn theo câu kinh buồn
Bóng hình hương khói vương vương
Má ơi ... còn có đoạn trường nào hơn

Con giờ quạnh quẽ cô đơn
Nhìn đâu cũng thấy chập chờn nổi đau
Mong sao có một chiều nào
Con về thấy má ra vào ngóng trông

Con đi xa má nóng lòng
Một câu trách nhẹ cũng không bao giờ
Má ơi, nay chỉ là mơ
Niềm đau miên viễn con thơ nát lòng…

BN
16.7.03
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Aug 7 2008, 07:55 PM
Gửi vào: #2


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622






Thơ Nhạc Về Mẹ (Mùa Vu Lan) Của Trần Kiêu Bạc



Đêm Bên Ảnh Mẹ/thơ Trần Kiêu Bạc/giọng ngâm Nguyên Minh (Nha Trang)


Đêm Bên Ảnh Mẹ/thơ & nhạc Trần Kiêu Bạc (Cali.)/giọng ca Phạm Thị Cúc Vàng (Sài Gòn)


ĐÊM BÊN ẢNH MẸ .

Đêm quỳ bên ảnh Mẹ
Lại thấy xa thật xa
Xa như hồi thơ trẻ
Ôm chân Mẹ đòi quà

Nhìn lâu vào mắt Mẹ
Lại thấy gần thật gần
Mắt khô mà có lệ
Nhìn một trời bao dung

Mẹ cách con một bước
Lại như xa ngàn trùng
Tưởng đưa tay nắm được
Còn khoảng mờ hư không

Mẹ gần con tiếng khóc
Như ngày con ra đời
Mẹ bây giờ cách biệt
Con bây giờ mồ côi

Mẹ xa con tiếng nấc
Ngày đưa Mẹ xuống mồ
Mẹ cầm theo nước mắt
Con trở về bơ vơ

Ôm ảnh Mẹ chiêm bao
Thấy Mẹ gần thật gần
Đâu hay trời rạng sáng
Lá trải vàng đầy sân !

TRẦN KIÊU BẠC


><><><><><><><


Bài Thơ Dâng Mẹ/thơ TRẦN KIÊU BẠC/Nghệ Sĩ NGỌC SANG (Sài Gòn) diễn ngâm





BÀI THƠ DÂNG MẸ


Khi nắm đất sau cùng lấp kín mộ sâu
Con trở về nhà một mình trống vắng
Trên ngực con nở đóa hoa hồng trắng
Quỳ trước bàn thờ cam phận mồ côi

Lạy Mẹ một đời tất tả ngược xuôi
Lạy gót chân sạm đen theo nắng gió
Lạy đuôi mắt chân chim lệ đổ
Lạy từng đường nhăn trán Mẹ thêm sâu

Lạy tóc bạc phơ trắng cả mái đầu
Lạy đêm từng đêm thức cho con ngủ
Lạy áo sờn vai, lạy mưa dầm nắng đổ
Lạy hạt sương trên áo Mẹ hừng đông

Lạy đôi tay chai sần vất vả quanh năm
Lạy ngàn âu lo, lạy trăm trăn trở
Lạy ngày bao dung, lạy đêm tha thứ
Lạy lời ru êm, lạy dòng sữa yêu thương

Con quỳ đây lạy Mẹ đến vô cùng
Trong hương khói tìm đâu hình bóng Mẹ
Nửa đoạn đời sau trong miền dâu bể
Vẫn mang nặng hòai hai chữ mồ côi

Những lạy nầy xin dâng Mẹ, Mẹ ơi !

( dành tặng những người không còn Mẹ )

TRẦN KIÊU BẠC


><><><><><


Đêm Thấy Mẹ Về Thăm/Thơ Trần Kiêu Bạc/Nghệ Sĩ Hồng Vân diễn ngâm


ĐÊM THẤY MẸ VỀ THĂM .

Thưa Mẹ ! Đêm rồi con chiêm bao
Thấy Mẹ trẻ như Mẹ thuở nào
Thuở dắt con qua cầu ao nhỏ
Tóc màu xanh mướt những hàng dâu

Trong mơ tiếng Mẹ vẳng bên tai
Tiếng ru thơ ấu mộng mơ đầy
Tiếng ru ao ước dành cho trẻ
Khôn lớn chim trời thẳng cánh bay

Thấy lại bước con theo bước Mẹ
Trong sớm hừng đông trải nắng vàng
Chân sáo tung tăng vào cửa lớp
Mẹ tần ngần đứng cuối hành lang

Thấy lại tuổi thơ lúc khổ nghèo
Tưởng đời mơ một chút nắng reo
Mà mưa giông tới như cuồng nộ
Để Mẹ con mình những hắt hiu

Thưa Mẹ ! Đêm rồi con lại mơ
Mẹ đứng bên con mắt đã mờ
Đầu Mẹ đội vòm hoa mây trắng
Tay cầm không vững những ưu tư

Nhớ con, lắm bận Mẹ về thăm
Trong những đêm mơ thấy Mẹ gần
Thật ra Mẹ cách xa ngàn dặm
Chiêm bao bóng Mẹ đến trăm năm .

TRẦN KIÊU BẠC


><><><><><


Chiều Đợi Mẹ Về/thơ Trần Kiêu Bạc/ nghệ sĩ Vân Khanh diễn ngâm


CHIỀU ĐỢI MẸ VỀ .

Chiều đợi Mẹ về! Không thấy Mẹ đâu !
Trông ngóng Mẹ ngày nầy qua ngày khác
Không có Mẹ lắm lần con đi lạc
Không ai dắt qua vũng xoáy cuộc đời

Chiều đợi Mẹ về! Thấy lá vàng rơi
Một chiếc lá bay vô tình qua cửa sổ
Có phải Mẹ về thăm căn nhà cũ
Rồi lại ra đi về phía vô cùng ?

Chiều đợi Mẹ về! Chỉ thấy người dưng
Những người đi qua không ai giống Mẹ
Không mắt ai bao dung như trời bể
Chẳng người nào tóc nhuộm trắng màu mây

Chiều đợi Mẹ về! Chiều lại mưa bay
Mưa trắng xóa lối qua ngôi nhà nhỏ
Ai tất tả dầm mưa chìm trong gió ?
Không phải Mẹ đâu! Mẹ đã xa ngàn !

Chiều đợi Mẹ về ! Con bước lang thang
Trên dốc cũ dấu chân còn trên cát
Mẹ về nơi đâu khuất xa tầm mắt
Con đi tìm Người qua những dấu chân

Chiều lại đợi Mẹ về! Chỉ thấy khói nhang !

TRẦN KIÊU BẠC .


><><><><><


Trong Hư Ảo Khói Nhang..../thơ Trần Kiêu Bạc/ nghệ sĩ Trần Thị Tuyết diễn ngâm





TRONG HƯ ẢO KHÓI NHANG, VẪN CÒN THƠM MÙI MẸ

Còn cơn bão nào không
Từ khi con mất Mẹ
Đêm vẫn đen vô cùng
Theo sau chiều bóng xế

Nhang vẽ những vòng tròn
Từng số không nối tiếp
Ngàn số không tội nghiệp
Vương vấn bước mẹ đi

Có ngày nào Mẹ về
Qua vòng tròn khói trắng
Những số không im lặng
Tỏa ngát mùi hương quen

Trong hư ảo khói nhang
Con nghe mùi của Mẹ
Mùi thơm ngày còn bé
Hương sữa Mẹ đầu đời

Nỗi đau đớn ngậm ngùi
Sẽ tan theo bão dữ
Còn lại mùi hương cũ
Mùi riêng Mẹ cho con !

TRẦN KIÊU BẠC





User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Aug 7 2008, 09:52 PM
Gửi vào: #3


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622



Hát Ru Cho Mẹ/thơ Trần Kiêu Bạc/nghệ sĩ Ngọc Sang diễn ngâm

HÁT RU CHO MẸ .

Đêm chìm khuất bóng trăng in
Mẹ ơi! Mẹ vẫn một mình mộ hoang
Mẹ còn thức hết đêm tàn
Đồng hồ đã điểm canh năm lâu rồi !
Con thầm đoán Mẹ không vui
Mẹ đi lòng vẫn ngậm ngùi đàn con
Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho ngon
Để con ru Mẹ say tròn giấc say
Đếm tay hơn bo^’n ngàn ngày
Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm
Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho yên
Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng
Mẹ ngao du cõi khôn cùng
Nhớ con xin Mẹ thong dong trở về
Lá vàng Mẹ đã rụng đi
Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh
Ngày xưa được Mẹ dỗ dành
Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào
Lá vàng Mẹ vội đi đâu
Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh
Đêm chừng như đã qua nhanh
Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương
Mẹ ru con suốt đêm trường
Giờ con ru Mẹ qua hương khói mờ

Ngủ đi , Mẹ ngủ ....... ầu ơ !!!!!

TRẦN KIÊU BẠC






Mẹ Vẫn Mãi Bên Con/thơ Trần Kiêu Bạc/nghệ sĩ Hồng Vân&Ngọc Sang diễn ngâm


MẸ VẪN MÃI BÊN CON .

Mẹ giờ trong khói hương bay
Mẹ không về giữa ban ngày nữa đâu!
Mẹ về trong những đêm sâu
Nhớ con lòng Mẹ nôn nao, Mẹ về
Thăm con một chút Mẹ đi
Trả đời tay trắng trở về tay không
Mẹ đi vào cõi vô cùng
Tưởng như hình Mẹ vẫn còn đâu đây
Mẹ ơi con thấy Mẹ hoài
Trong vần con đọc trong bài học xưa
Trong cơn gió chướng trái mùa
Trán con hâm nóng Mẹ ru thì thầm
À ơi! Con lớn cho ngoan
Nay con khôn lớn ngang bằng người ta
Mẹ ơi Mẹ vội đi xa
Mẹ như tăm cá Mẹ là bóng chim
Trong từng mũi chỉ đường kim
Mẹ trên vai áo, Mẹ chìm trong khăn
Mẹ còn quanh những bữa ăn
Mẹ còn theo những bước chân đường đời
Mẹ vui khi thấy con cười
Mẹ buồn theo cảnh nổi trôi dặm trường
Mẹ đi, nào có đi luôn
Mẹ còn ở lại , Mẹ còn quanh đây
Mẹ bên con những tháng ngày
Cho con hơi ấm gởi đầy tình thương
Mẹ không về giữa ngày thường
Đêm đêm con thấy trong sương Mẹ về .

TRẦN KIÊU BẠC




Nghe Lại Tiếng Ru/thơ Trần Kiêu Bạc/nghệ sĩ Trần Thị Tuyết diễn ngâm


NGHE LẠI TIẾNG RU .

Một mình nghe lại tiếng ru
Vẳng qua một thuở ấu thơ năm nào
Võng nôi còn những âm hao
Vọng ra từ một thuở nào ấu thơ
Ầu ơ! ngõ trúc quanh co
Mây che vừa khuất bóng mờ Mẹ đi
Ầu ơ! Bóng Mẹ quay về
Hai hàng chảy xuống buồn se sắt buồn
Ru à! cho nước mắt tuôn
Ru ơi! nước mắt cho lòng con đau
Đêm nghe vẳng tiếng ru đầu
Ngỡ đâu bóng Mẹ đêm thâu trông chờ
Trong bàng bạc những ngày thơ
Có lời ru, có bóng mờ Mẹ qua
Một mình nghe tiếng ru xa
Mẹ trong cõi nhớ ơi à lời ru !


TRẦN KIÊU BẠC









Bài Thơ Viết Riêng Cho Mẹ/thơ Trần Kiêu Bạc/nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm


BÀI THƠ VIẾT RIÊNG CHO MẸ .

Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi
Cơn mưa mùa Đông dài như không dứt
Con nhớ Mẹ đêm qua đêm trở giấc
Săm soi đến từng chỗ ngủ các con

Những đứa con trong giấc ngủ hiền ngoan
Vô tư chưa biết gì nỗi lo của Mẹ
Đâu biết những nhánh sông đổ vòng ra bể
Bể Mẹ hiền hòa ôm ấp nhánh sông con

Mưa lạnh bên nầy con thấy buồn hơn
Đêm một bóng thấy đời trơ trọi quá
Thèm hơi ấm, biết làm sao nhóm lửa
Thèm bát cơm, sao nấu được cơm ngon

Mưa dẫn con về một khúc Vàm Cỏ Đông
Chỗ quẹo Gò Dầu trước khi vào dòng Vàm Cỏ
Tiếng Mẹ ru còn à ơi trong gió
Cánh diều ướt mèm không chỗ trú mưa

Mưa bây giờ gợi nhớ lúc mưa xưa
Mưa quất mạnh lằn roi vào đời Mẹ
Những giọt mưa đau cướp đi tuổi trẻ
Những trận roi đời làm đời Mẹ mất niềm vui

Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi ... ( )

TRẦN KIÊU BẠC




Nhà Không Còn Mẹ/thơ Trần Kiêu Bạc/Phạm Thị Cúc Vàng diễn đọc


NHÀ KHÔNG CÒN MẸ.

Cảm ơn người đã ghé thăm Mẹ tôi
Tiếc đã trễ rồi, Mẹ tôi vừa mất
Trễ một chút thôi mà vườn cau thôi xanh ngắt
Lá trầu trải vàng một sắc nhớ Mẹ xưa!

Xin lỗi người, không đậm tách trà trưa
Không ly nước mưa mát lòng dạo trước
Không ai chỉ đường khi người lạc bước
Mẹ tôi đi rồi chỉ còn lại quạnh hiu

Xin lỗi người, không ai nói chuyện ngày xưa
Bộ ván gõ vắng im sau ngày đó
Giàn mướp hương còn treo chùm thương nhớ
Mẹ xa rồi chỉ còn lại hư không

Xin lỗi người, không có được bữa cơm
Không có Mẹ, không cọng rau, khúc cá
Không những bước chân mõi mòn mà vội vã
Mẹ tất tả về sợ con đợi con trông

Mẹ không về, nhà bỗng hóa mênh mông
Nhưng không chứa hết lòng con nhớ Mẹ
Cảm ơn người ghé qua đây dù đã trễ
Tiếc Mẹ không còn, nhà đã hoang vu !

TRẦN KIÊU BẠC



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Aug 7 2008, 10:08 PM
Gửi vào: #4


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622







Dòng Thơ Về Mẹ:


Ơn Thầy nghĩa Mẹ

Cây nguồn nước cội sánh bằng non
Bồi đắp nho y mộng chữa tròn
Luyện trẻ muôn đời ghi dạ trẻ
Rèn con một kiếp khắc lòng con
Gia phong chỉ giáo thời thơ ấu
Tư cách trau dồi dạ sắt son
Nghĩa cả oằn vai không thể tả
Dưỡng nhi đãi lão nặng như non.

Nguyễn thị Ngọc Nhã

Cầu xin mẹ sống bình yên
An vui trường thọ cao niên con mừng

(Cháu gởi lời thăm Bác Tư! Trọng)


Huyền thoại Mẹ

Giọt sương từng giọt hóa trùng dương
Tình mẹ cho con chẳng tính lường
Giang cánh tay mềm che nắng gió
Nghiêng bầu sửa ngọt rót yêu thương
Tảo tần gót nhỏ đời trăm ngã
Dìu dắt con thơ vạn nẽo đường
Đâu bóng mẹ hiền đây bóng mát
Mẹ là hình ảnh của quê hương.

Cát Anh Lợi - Cần thơ






Bao la tình Mẹ

Mẹ ơi tình mẹ bao la
Mênh mông vô tận như là bể khơi
Cho con thân thể vào đời
Cho con kiến thức nên người thanh danh
Bao nhiêu gian khổ cũng đành
Chắt chiu hạnh phúc để dành cho con
Aâm thầm lội suối trèo non
Tháng năm dầu dãi hao mòn tuổi xuân
Thương con mẹ chẳng ngại ngần
Chân bùn tay lấm xoay vần sớm hôm
Tiếng gà xao xác đầu thôn
Vội vàng quãy gánh mạ non ra đồng
Nắng mưa mẹ chẳng quản công
Mồ hôi nhỏ giọt trên đồng lúa xanh
Cho con cơm áo no lành
Cho con học hỏi đua tranh với đời
Cho con hạnh phúc tuyệt vời
Đỡ nâng con lúc thất thời suy vong
Hy sinh mẹ chỉ một lòng
Công lao trời biển chẳng mong đáp đền
Cầu xin mẹ sống bình yên
An vui trường thọ cao niên con mừng
Con van xin mẹ, mẹ đừng
Bỏ con bỏ cháu vốn từng cút côi
Mẹ là bóng mát niềm vui
Là con đò nhỏ tiến lùi trên sông
Mẹ là ánh sáng tươi hồng
Sưởi lòng con lạnh sầu đông ngút ngàn
Là nơi nương dựa ủi an
Cho con sớm tối thở than đôi lời
Mẹ là tất cả mẹ ơi
Bao la tình mẹ một trời yêu thương

30.12.97 – Nữ sĩ Minh Tâm


Hiếu nghĩa

Làm người trăm hạnh ,hiếu hàng đầu
Phạm tội vô nghì lỗi biết bao
Ơn mẹ sanh thành so biển thẳm
Công cha dưỡng dục sánh non cao
Nếu không đâu biết điều huyền diệu
Thì chẳng nào hay lẽ nhiệm mầu
Bất nghĩa bất nhân phường thập ác
Giữ tròn đạo hiếu mối giềng đầu!

Tiêu Nhơn Khải


Nhớ Mẹ chiều xuân

Nhớ ơn sinh dưỡng đất trời hay
Nhớ đức cù lao núi biển dày
Nhớ thuở đông hàn ai đắp lạnh
Nhớ cơn đau yếu lệ châu mày
Nhớ câu thần tỉnh buồn da diết
Nhớ chữ mộ khang áo não thay
Nhớ chuyện khóc măng sao trả được
Nhớ thương hiền mẫu đấng cao dày.

2002 – Hoàng Việt





User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Aug 8 2008, 04:55 AM
Gửi vào: #5


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,621
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Aug 8 2008, 05:47 AM
Gửi vào: #6


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
nknguyen
post Aug 8 2008, 06:22 AM
Gửi vào: #7


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 172
Tham gia: 31-July 08
Thành viên thứ: 1,871



Vu Lan nhớ Mẹ

Lễ Vu Lan nhìn trăng tròn ... nhớ Mẹ
Mẹ đâu rồi, thương nhớ quá, Mẹ ơi!
Mẹ của tôi, người Mẹ của ... tuyệt vời
Mưa khóc Mẹ, nước mắt rơi ngập lối
Thương dáng Mẹ ánh trăng rằm rọi tối
Gió trong lành ngoài biển mặn mêng mông
Tiếng chuông ngân nghe rộn rã trong lòng
Vu Lan đến hoa nầy khăn tang trắng
Hằng khấn nguyện sóng vỗ thuyền vẫn lặng
Bởi dung từ của Mẹ vẳng bên tai
Giữa nắng - mưa đời thay đổi, đổi thay
Tình nhân ái, hạt cát vàng luôn giữ
Nhói cả tâm can lạnh đắng đời lữ thứ
Vu Lan về, làn nước bạc tắm hồn côi khocnhe.gif


nkn


--------------------
thơ rộng mở, chờ người cộng sửa
lối vào tim đó cửa thênh thang
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Aug 9 2008, 04:53 AM
Gửi vào: #8


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Bếp Lạnh/thơ Trần Kiêu Bạc/nghệ sĩ Ngọc Sang diễn ngâm



BẾP LẠNH


Con về với Mẹ đây Mẹ ơi
Trở lại năm xưa thuở lên mười
Con những ngày xưa thời chưa lớn
Tóc còn chưa rẻ được đường ngôi

Con về với muôn hình bóng cũ
Chiều đi lộng gió ngát đồng khô
Mẹ ước con như diều no gió
Thẳng vút bay theo mộng sông hồ

Con lại những chiều bên bếp lửa
Cơm sôi thay tiếng nhạc nhạc reo vui
Thơm vạt khói ươm qua mái lá
Tưởng như bóng Mẹ chẳng xa rời

Con trở về nhà đây Mẹ ơi
Nhiều năm xa biệt ở quê người
Không Mẹ kề bên con lạc bước
Loanh quanh trong khốn khó cuộc đời

Con tần ngần trước cửa Mẹ ơi
Không thấy Mẹ đâu, Mẹ vắng rồi
Bếp lửa không ai khơi lửa ấm
Con về con khóc Mẹ không nguôi .

TRẦN KIÊU BẠC.




User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Aug 10 2008, 04:37 PM
Gửi vào: #9


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,272
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600





CHUI VÀO ÁO MẸ

Buồn đi buồn đến buồn về
Cuối trời hôn bóng trăng quê chập chờn
Mưa ao bèo nắng gốc rơm
Sớm cày cuốc mộng tối ôm sao mờ
Cây đa bến nước ngây thơ
Thuyền không bến có người chờ khói mây
Mưa không ướt đất mối mai
Môi chưa gần đã vuột tay tội tù !
Tội tình sóng vỗ gió ru
Thiên đường mất dấu thiên thu đoạn trường
Ôm cây chờ thỏ tang thương
Tình người tuyệt giống đứt đường tương tư
Người đi mang hết hương dư
Cổng trời sao nhỏ cổng tù thênh thang !
Khóc biển bạc cười rừng vàng
Chui vào áo Mẹ bình an về nhà
Mùi trầu mùi tóc mùi da
Thương con đứt ruột đường xa Mẹ về
Tay Tiên mắt Phật chở che
Xức dầu cạo gió vỗ về mồ côi :
Con ngoan ngoan ngủ ...À ơi ...
Ca dao lòng Mẹ đầy trời quê hương
"Cá không ăn muối cá ươn
Con cải Cha Mẹ trăm đường con hư (1)
Hương phèn lòng đất chân như
Cho con ăn học không dư bạc tiền !
Nắm tay đeo cổ Mẹ hiền
Kề tai thủ thỉ hàn huyên lệ trào
Thật mà...Đâu phải chiêm bao...
Trong con: Mẹ mãi trăng sao tuyệt vời
Trong Mẹ : con chửa thôi nôi
Cho dù tóc bạc da mồi ...Mẹ ơi !

MD.08/08/08
LuânTâm

(1) Ca Dao





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Aug 12 2008, 08:08 PM
Gửi vào: #10


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,621
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8









TẠ ƠN CHA ĐÃ CHO CON NHÌN THẤY,
NÚI RẤT CAO VÀ BIỂN RẤT TUYỆT VỜI.
TẠ ƠN MẸ ĐÃ CHO CON HƠI THỞ,
VÀ TRÁI TIM NHÂN ÁI ĐỂ LÀM NGƯỜI
.



KÍNH DÂNG LÊN ĐẤNG SANH THÀNH- VU LAN / CUNG TÂM




CÙNG MỘT BÀI THƠ TRÊN CUNG TÂM




--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HoaChanh
post Aug 15 2008, 07:18 AM
Gửi vào: #11


HoaChanh
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 1,071
Tham gia: 6-June 07
Thành viên thứ: 418





Nhớ ơn trời biển

Nhớ ơn Cha tạo hình hài
Chắt chiu lòng Mẹ công dày dưỡng nuôi
Vu Lan Từ mẫu xa xôi
Công Cha nghiã Mẹ đền bồi được bao
Mẹ ơi dạ xót tim đau
Bông hồng cài áo nghẹn ngào tình thâm

Lưu Thị Chiêu



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Aug 17 2008, 08:08 PM
Gửi vào: #12


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





NHƯ NGỌN ĐÈN DẦU.

Khêu lên một chút tim đèn
Nhìn còn chưa rõ Mẹ bên mép giường
Con về sau lúc đêm buông
Cỗng nhà đã khép sân vườn vắng hoe
Mẹ trông, Mẹ tưởng không về
Một mình ngóng đợi tay che đèn dầu
Con nhìn Mẹ nghĩ đâu đâu
Mình thu bóng nhỏ Mẹ rầu rầu trông
Hình như lưng Mẹ đã còng
Con liên tưởng đến đèn không còn dầu
Gió đêm lại tạt đèn chao
Ngọn đèn sắp tắt dầu hao lụn dần
Mỗi ngày đèn sáng yếu hơn
Mẹ ơi! Mai mốt Mẹ còn đây không ?
Mai nầy dầu cạn tim run
Là con xa cách muôn trùng Mẹ yêu

TRẦN KIÊU BẠC.(1980)





ĐÈN ĐÊM BÓNG MẸ.

( phong cách dân dã miền Nam)

Một mình một nhớ một đèn khuya
Nhớ Mẹ đêm thâu chắng muốn lìa
Tim đèn vặn nhỏ thêm leo lét
Đêm đêm Mẹ ngóng đợi con về

Chầm chậm Mẹ khêu đèn thêm tỏ
Những lúc con về trễ tối om
Mẹ bưng đèn nhỏ soi gần nữa
Để thấy rõ ràng mặt đứa con

Cây đèn theo Mẹ vô trong bếp
Rọi bát canh chua nấu vội vàng
Thằng con chuẩn bị thi hết lớp
Mẹ muốn lo đầy những bữa ăn

Cây đèn theo Mẹ qua năm tháng
Những ngày giặc giã trải phong ba
Bạn đường với Mẹ trong đêm vắng
Tim đèn như lửa gọi quê nhà

Hơn mươi năm lẻ con xa Mẹ
Nhớ bóng Người ôm sát cột nhà
Cái bóng lom khom đè trên vách
Một đèn một bóng một xót xa

Phải chi xa xứ mang theo được
Cây đèn xưa cõng Mẹ trên lưng
Đế cứ soi đèn soi thấy Mẹ
Thấy cả trời thơ ấu yêu thương !


TRẦN KIÊU BẠC.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Aug 19 2008, 07:33 PM
Gửi vào: #13


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Mùi Mẹ Hương Tết/thơ Trần Kiêu Bạc/nghệ sĩ Vân Khanh diễn ngâm


MÙI MẸ HƯƠNG TẾT.

Một chút chiều chờ tan vào hư không
Con mơ ước ngày đừng tắt nắng
Xa lộ lạnh lùng phóng theo đường thẳng
Mà lòng con xa xứ chạy loanh quanh

Mẹ ơi! Gió phả đầy hồn bánh chưng xanh
Nhớ mùi Mẹ quyện bền trong lá chuối
Mùi thương yêu hồi con chưa biết nói
Thuở bồng con tay nầy, Mẹ chụm lửa tay kia

Thời gian dài quên đuổi sắc hương đi
Hồn xa quê vẫn đọng hoài hương Tết
Đâu ai biết hương đầu năm trong vắt
Vẫn trộn đầy mùi Mẹ từng quen

Đêm thoáng qua ngày, ngày ngả về đêm
Đông chưa ngủ yên, Xuân đã chờ mở mắt
Như ai đem làng quê vùi trong đất
Người bên nầy bờ cũng nghe Tết dậy hương

Mẹ ơi! Con còn giữ mùi Mẹ y nguyên
Mùi sữa tinh khôi, bồ kết thơm trên tóc
Chiếc áo mới đầu năm con mặc
Lãng đãng một mùi tay Mẹ đơm khuy

Con bên nầy nhớ Mẹ bên kia
Như xa lộ thẳng đường không sao khác
Chiều nay nhớ nhà xe chở đầy hương Tết
Con chở theo mình mùi Mẹ đầu năm !

TRẪN KIÊU BẠC




Mùi Mẹ Hương Tết/thơ&nhạc Trần Kiêu Bạc/Phạm Thị Cúc Vàng trình bày




User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Aug 26 2008, 04:46 AM
Gửi vào: #14


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





CHUNG NHỊP SỐNG

Quí gửi Trần Kiêu Bạc
tác giả "Những vần thơ về mẹ"
nhân mùa Vu Lan 2008.



Tôi đã đọc và tôi đã khóc
Tôi thấy mẹ tôi hiển hiện về
Thơ anh đã thức hồn tôi dậy
Dạt dào nhớ Mẹ với hương quê

Tôi cũng thấy anh đang bên Mẹ
Bên cả Mẹ tôi, có cả tôi
Hừng đông hay một chiều nhạt nắng
Mẹ dẫn ta về chốn xa xôi

Chẳng biết quê anh nơi đâu cả
Chẳng biết Mẹ anh khổ mấy tầng
Chỉ biết hồn thơ chung nhịp sóng
Tình Mẹ đong đầy cả biển Đông

Anh vui xa xứ Trần Kiêu Bạc
Tôi lắng chiều quê chút Hoàng Nguyên
Mùa đi, mùa lại qua thêm mãi
Đến trọn kiếp người - Mẹ vẫn bên...

HOÀNG NGUYÊN
Quảng Ngãi
8/2008



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
HuynhChieuDang
post Oct 17 2008, 04:43 PM
Gửi vào: #15


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 492
Tham gia: 10-July 06
Thành viên thứ: 138






Slide Show Hình Ảnh Tình Mẫu Tử





Mẹ





User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
TrucGiang
post Aug 24 2009, 07:02 PM
Gửi vào: #16


Advanced Member
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 474
Tham gia: 31-March 06
Thành viên thứ: 90





Tháng Bảy Vu Lan

Hương trầm nghi ngút, hương hoa thoảng
Kinh nguyện Vu Lan thấm nghẹn lòng
Cài đoá bạch hồng lên ngực áo
Con nghe nước mắt đọng quanh tròng

Trong khói nhang bay bỗng sáng lòa
Bóng hình mẹ hiện giữa ngàn hoa
Lau dòng lệ tủi, con thầm khấn
Được nép vòng tay ấm dịu hòa

Con mồ côi Mẹ hai mùa lễ
Hoa trắng cài lên bạc mái đầu
Vắng tiếng mẫu từ... đêm khắc khoải
Con buồn chưa đáp được ơn sâu

Tháng Bảy ... Mẹ ơi,chốn bụi hồng
Hồn con lạc lỏng giữa mênh mông
Người dâng hoa đẹp mong tròn hiếu
Con kính hoa tim, kính trọn lòng

Đời con, chữ hiếu chưa đền đáp
Sống giữa nhân gian thẹn kiếp người
Dẫu mẹ khoan dung, lòng biển cả
Công ơn sinh dưỡng chẳng mong bồi

Con lắng hồn theo tiếng nguyện kinh
Thiên đường ẩn hiện sáng lung linh
Mẹ về ơn phước đời đời hưởng
Con lạc trần gian khóc phận mình

Trúc Giang 30.8.04




--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Aug 26 2009, 05:41 AM
Gửi vào: #17


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,621
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8



Thơ Thu Thập Về Vu Lan (Của SongThuong)

Nguyện

Sáng ra có ngọn gió lùa
Sương pha cỏ úa gợi mùa Vu Lan
Hè lơi cho nắng dịu dàng
Heo may tháng bảy tỏa lan nhiệm mầu
Nhẹ nhàng lẽn bước vườn sau
Ngắt bông hồng thắm đỏ au tặng Người

Mẹ ơi, bông đẹp như cười
Như lời của Mẹ tuyệt vời khuyên con

Mùa thơm mát trổ nụ non
Vu Lan nhắc nhở ta còn Mẹ yêu
Chắp tay con nguyện đủ điều
Cầu xin Trời Phật ...
Mẹ nhiều ngày vui

SongThuong


Tặng Đời

Kéo mây che nắng chang chang
Cho hồng trổ nụ Vu Lan tặng đời
Người cài hoa đỏ tươi cười
Ta màu hoa trắng ruột bời nhớ thương

Mẹ ơi, đây nén trầm hương
Khói bay lan tỏa mười phương kinh cầu
Hồng trần phủi sạch bụi sầu
Ơn sâu của Mẹ bể dâu vẫn tròn

Bây giờ Mẹ ở trên non
Có hoa trắng đỏ chẳng mòn chẳng phai

Hồn về ngất ngưởng thiên thai
Thấy cành hoa trắng đang cài áo con?
Nguyện lòng giữ sắt gìn son
Đáp đền công đức khoan dung Mẹ hiền .........

SongThhuong








--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
NhaQue
post Sep 4 2009, 05:09 AM
Gửi vào: #18


Nh�Qu�
***

Nhóm: Admin
Bài viết đã gửi: 5,621
Tham gia: 26-January 05
Thành viên thứ: 8





Vu Lan nhớ Mẹ

Lại mùa Vu lan đến
Lòng chợt nhớ Mẹ thêm
Áo cài bông hoa trắng
Nước mắt chảy êm đềm

Buồn nầy ai có thấu?
Ngày nao bên gối Mẹ
Thế giới đẹp muôn mầu
Mùa Vu lan ... vui vẻ

Mừng con đà khôn lớn
Lo lắng lại càng hơn
Vẫn ân cần mơn trớn
Vỗ về lúc cô đơn

Giờ hạnh phúc trong mơ
Tìm đâu giọng ầu ơ
Đâu rồi hình bóng Mẹ
Đang tận cõi xa mờ ???

Con ngồi ngắm lặng yên
Vu Lan nhớ Mẹ hiền
Thầm gọi Mẹ...Mẹ ơi...!!!!

Nguyễn Thị Kiến Hòa Aug 31, 2009



--------------------


T? ví mình nh? chi?c n?m r?m
Không bì v?i nh?ng c? hoa th?m
Sanh t? l?p r? v??n xòe cánh
Ch?ng ??c mà hi?n khó th? h?n


NhàQuêHànhH??ng/NhàQuêTrungH?cBaTri/Tuy?nT?pTh?V?nHànhH??ng/Di?n?ànTinhKhôi
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Sep 4 2009, 05:22 AM
Gửi vào: #19


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





VU LAN, THƠ MẸ


LỜI THĂM MẸ TỪ MỘT NƠI XA.

Khuya rồi, thưa Mẹ ngủ chưa ?
Mền thì vẫn thiếu, chiếu thừa một bên
Không con, Mẹ vẫn nằm nghiêng
Chừa con khoảng trống không quên mỗi ngày
Chiếc giường như chở gió mây
Vào riêng một cõi chứa đầy tình thuơng
Bên đây vắng Mẹ con buồn
Bên kia Mẹ đợi thằng con chưa về
Lời ru cũ con thường nghe
Đêm khuya như Mẹ vỗ về lòng con
Ngày dài buồn lại buồn hơn
Nghĩ cây già nhớ lộc non cồn cào
Vì con đời Mẹ xanh xao
Biết bao giờ trút gánh sầu hai vai
Trời đêm đã mọc sao Mai
Ngủ đi, sao Mẹ thức hoài đêm thâu
Thức chi đêm lụn dầu hao
Khuya rồi, Mẹ thức càng lâu càng buồn!


TRẦN KIÊU BẠC ( 1993)


ĐỐM LỬA TỪ TAY MẸ

Mẹ nhóm lên đóm lửa
Từ dăm lá cây khô
Niền tin gieo vào đó
Theo con mãi đến giờ

Con một mình dong ruổi
Xa Mẹ mười mấy năm
Lửa reo hoài không tắt
Dù qua mấy trầm luân

Sau những lần ngã xuống
Lại thấy lửa bùng lên
Càng trôi theo con sóng
Càng thấy lửa bừng thêm

Chỉ là dăm xác lá
Đã chín nồi bánh chưng
Giờ đã thành biển lửa
Nên niền tin không cùng

Con nhớ hòai đốm lửa
Nhỏ nhoi Mẹ cho con
Mười mấy năm trăn trở
Chỉ còn Mẹ hư không

Mẹ về đâu không biết
Dấu lửa mãi còn đây
Quê người xa biền biệt
Lòng thương Mẹ thêm đầy .

TRẦN KIÊU BẠC


NÚI KHÓC

Núi mồ côi đứng im lìm một chỗ
Tiễn Mẹ đi xa núi khóc một mình
Mẹ đi đâu trong cõi trời mây gió
Ngóng Mẹ về, không thấy, núi buồn tênh

Những cánh chim lạc bầy kêu chao chác
Có phải gào lên tiếng gọi Mẹ không
Con nai nhỏ xa đàn còn ngơ ngác
Mẹ đâu giờ giữa rừng lá mênh mông

Rừng cây ơi còn bạn bè đông đủ
Núi một thân sao lạnh quá đêm nầy
Không có Mẹ ai nhúm cho chút lửa
Chôn chân rồi núi chờ mãi Mẹ đây

Tưởng đá cứng không bao giờ đá khóc
Nghĩ núi cao không ướt mắt bao giờ
Nhưng Mẹ đi không bao giờ được gặp
Đá núi buồn nước mắt chảy thành mưa.

TRẦN KIÊU BẠC


TỰ NHIÊN THÈM KHÓC

Đêm nhớ Má tự nhiên con thèm khóc
Thèm như thèm kẹo thuở mới lên ba
Nhưng nước mắt bây giờ khô đâu hết
Còn lại mưa pha lẫn giọt nhớ nhà

Mười mấy năm Má về đâu xa lắm
Con cũng xa nhà từng bấy nhiêu năm
Tưởng chỉ khóc rời quê xa tổ ấm
Mà đâu hay khóc Má mắt thâm quầng

Hồi còn nhỏ con cầu xin Ông Bụt
Mỗi lần hư bị phạt phải đòn roi
Nghe Ngoại bảo con trai đừng có khóc
Tập nghiến răng, mím miệng hé môi cười

Giờ muốn khóc tự nhiên con thèm khóc
Như lăn vòng khỏi võng khóc hụt hơi
Ước chi Má một bên bồng con dậy
Khóc một đêm rồi xa Má muôn đời!

TRẦN KIÊU BẠC



BÀN CHÂN CỦA MẸ TÔI.

Mẹ tôi đi rồi để lại dấu chân
Qua dấu ấy tôi nhớ hoài bàn chân Mẹ
Ngoài vầng trán nhăn và đôi mắt Người khô lệ
Tôi linh cảm mình còn Mẹ qua đôi bàn chân

Hai bàn chân chỉ quen đôi guốc vông
Hay hoạ hoằn dép cao su quai chéo
Gót chân chai mòn những đường nứt nẻ
Ngón chân bè ra như không xếp được bao giờ

Lần đầu theo Mẹ đến trường lúc tuổi thơ
Mẹ đi chậm vừa để con chạy theo lúp xúp
Cứ mỗi bước chân bụi đường tung lên một chút
Cũng là lần đầu thấy bàn chân Mẹ quen quen

Những lần sau không cần nhìn cũng thấy thân thêm
Những dấu chân in trên con đường thôn nhỏ
Chân bám xuống vững vàng trong giông tố
Nuôi một đàn con nhỏ dại nên người

Lần sau cùng biết chân Mẹ thảnh thơi
Đó là lúc đầu con tròn khăn tang Mẹ
Phải chi con về kịp lau bàn chân yêu quý
Chắc Mẹ an lòng hơn khi bước chân đi

Để bây giờ nơi hiu quạnh xa quê
Đi một bước lại nhớ Mẹ đi một bước
Thèm lần đầu con theo Mẹ lúp xúp
Thèm bàn chân ngày xưa, dù một lần cuối thôi

Nhưng đâu còn lần cuối cùng nào nữa Mẹ ơi!


TRẦN KIÊU BẠC.


NHƯ NGỌN ĐÈN DẦU.

Khêu lên một chút tim đèn
Nhìn còn chưa rõ Mẹ bên mép giường
Con về sau lúc đêm buông
Cỗng nhà đã khép sân vườn vắng hoe
Mẹ trông, Mẹ tưởng không về
Một mình ngóng đợi tay che đèn dầu
Con nhìn Mẹ nghĩ đâu đâu
Mình thu bóng nhỏ Mẹ rầu rầu trông
Hình như lưng Mẹ đã còng
Con liên tưởng đến đèn không còn dầu
Gió đêm lại tạt đèn chao
Ngọn đèn sắp tắt dầu hao lụn dần
Mỗi ngày đèn sáng yếu hơn
Mẹ ơi! Mai mốt Mẹ còn đây không ?
Mai nầy dầu cạn tim run
Là con xa cách muôn trùng Mẹ yêu

TRẦN KIÊU BẠC.(1980)


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Sep 5 2009, 05:09 AM
Gửi vào: #20


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,272
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600





VU LAN HÔN MẸ NGỌT NGÀO

Chớm thu bóng lạnh quê người
Miếng cơm nổi manh áo trôi về nguồn
Tàn cơn gió bụi tang thương
Cha đi tức tưởi đoạn trường Mẹ con
Lưng còng gối mỏi chân mòn
Gượng tìm đường sống qua cơn lửa dầu
Tàn đêm trắng tóc rụng sầu
Tàn ngày bếp lạnh gục đầu cầu kinh
Thắt lưng buộc bụng hy sinh
Nuôi con dạy cháu giữ gìn gia phong
Tội cấm chợ tội ngăn sông
Gạo châu khóc củi quế bồng cỏ khô
Cụt đuôi con cút ngây thơ
Bồng em tiên cá lên bờ đa đa
Chim quyên xuống đất tha ma
Cõng con sáo nhỏ không nhà sang sông
Đạn nước lớn bom nước ròng
Đi dế nhũi về cua còng le le
Đèn khuya tưởng bóng sau hè
Gió đưa bóng chuối bóng tre bóng dưà
Kể con nghe chuyện đời xưa
Chợ trưa dư chợ sớm thưà mỏi mê
Đầu trần chân đất hồn quê
Bóng chồng thương vợ đi về hôn con
Nghẹn ngào nhang khói trà thơm
Nhói tim nuốt lệ vội ôm ảnh thờ
Mơ quá thực ...Thực quá mơ...
Mẹ cười dư lệ tràn bờ ca dao
Mẹ bóng trăng Cha bóng sao
Nửa vòng trái đất nhớ trào bóng con
Tiếng phone đầm ấm êm thơm
Vu Lan hôn Mẹ ngọt ngon an lành
Cha hiển linh Mẹ trường sanh
Đầy nhà con cháu lòng thành báo ân
Hầu cơm dâng nước truờng xuân
Thờ Cha kính Mẹ ăn mừng đoàn viên
Em vui quá nhõng nhẽo mềm
Hụt hơi anh dỗ ngọt thêm tiên bồng...

Thương ơi....
MD.09/03/09
(Tức ngày Lễ Vu Lan,rằm tháng bảy năm Kỷ Sưủ)

LuânTâm




--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

3 Pages: V  1 2 3 >
Reply to this topicStart new topic
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 16th October 2019 - 02:44 AM