IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

2 Pages: V  1 2 >  
Reply to this topicStart new topic
> Tác Giả: BẠCH NGA, (Trúc Giang, BN)
BenTreHome
post Sep 2 2014, 07:02 AM
Gửi vào: #1


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Thơ Truyện

Của Thiên Trả Địa

( Phỏng theo truyện cổ VN cùng tên)

Ở đời lấy nghĩa đãi nhau
Chớ có tham giàu tiếng xấu đeo mang

Hẩm hiu chung phận cùng làng
Mẹ cha mất sớm chịu ngàn gian truân
Tuổi thơ thấp thoáng mùa xuân
Địa Thiên ngày tháng oằn thân cuốc cày

Trời sinh Địa tính thẳng ngay
Tấm lòng nhân hậu ít ai sánh bằng
Một hôm Địa bảo Thiên rằng
Tài anh sau ắt vinh thăng đổi đời

Từ nay sử sách trau dồi
Để phần sinh kế mình tôi gánh gồng
Ngày sau đỗ đạt thành công
Đừng quên bạn cũ một lòng xẻ chia

Thiên vờ tình bạn không lìa
Đâu như cầm thú mai kia quên nguồn
Mười năm bám ruộng ôm buôn
Mấy phen Hương Hội Đình luôn đỗ đầu

Tên đề bảng hổ đã lâu
Chức cao dinh rộng kẻ hầu vây quanh
Địa nghe tin bạn nên danh
Bán nhà sắm lễ lên thành gặp… quan

Ai ngờ phải cảnh bẽ bàng
Thiên thay đổi đạ giàu sang khinh hèn
Quân canh cửa đóng khó len
Địa về rưng lệ ngồi ven sông buồn

Bụt thương giả khách qua đường
Cho con đò nhỏ đời thường mưu sinh
Chòi tranh vò võ một mình
Giỗ cha không cá thiếu bình rượu thơm

Đang lo bỗng xế chiều hôm
Khách Tiên lỡ chuyến giữa vòm trời đêm
Sẳn lòng nhường chỗ rơm êm
Ngờ đâu ơn phước được thêm rất nhiều

Cô Tiên hương sắc mỹ miều
Xin làm vợ Địa giải tiêu nhọc nhằn
Phép mầu vạn biến thiên năng
Dinh cơ lộng lẫy gia nhân dập dìu

Nghe lời vợ sắp đôi điều
Quần the áo gấm kiệu thêu khăn ngà
Mời Thiên sang dự giỗ cha
Không quên một dải chiếu hoa lót đường

Thấy nơi dinh Địa khác thường
Giàu sang hơn hẳn quan đương nhà mình
Vợ người càng ngắm càng xinh
Lòng tham nổi dậy quyết tình đoạt ngay

Dại mê giữa lúc ngà say
Dinh cơ quan tước đổi ngay nghiệp người
Hôm sau vừa ló mặt trời
Thiên bừng tỉnh dậy thì đời khác xa

Ngày ngày đò lại đò qua
Ven sông chòi nhỏ làm nhà tránh mưa
Còn đâu kiệu đón lộng đưa
Của Thiên trả Địa thật vừa làm sao

Tấm lòng Địa thấu trời cao
Làm quan hưởng phước sang giàu thảnh thơi
Làm người trọng nghĩa ai ơi
Chịu ơn nhớ đáp tiếng đời mãi thơm

Trúc Giang 16.02.10



Chuyện cổ tích: Của Thiên Trả Địa




Ngày xưa, có hai anh chàng làm nghề cày thuê cuốc mướn ở cùng chung một làng, nhà họ cũng ở gần bên nhau. Một người tên là Thiên, người kia tên là Địa.
Họ giống nhau ở chỗ anh nào anh nấy đều nghèo rớt mùng tơi và đều mồ côi cha mẹ từ lúc nhỏ, có điều Thiên rất sáng dạ và tinh khôn, bảo gì hiểu nấy, còn Địa thì không được thông minh như bạn, nhưng bản tính hiền lành chân chất và không làm mích lòng ai bao giờ.
Một hôm, Địa nói với Thiên rằng:
- Nếu chúng ta cùng như thế này mãi thì không biết bao giờ mới cất đầu lên được. Tôi thấy anh là người sẵn có khiếu thông minh, nếu anh được học hành đàng hoàng thì chắc ngày sau sẽ có kết quả tốt. Tôi đã có cách rồi, từ nay anh khỏi cần đi làm nữa, cứ cố tâm lo việc đèn sách. Tôi sẽ gắng sức làm thêm để lấy tiền nuôi anh ăn học. Lúc nào anh thành tài, thi đậu làm quan to, đôi ta sẽ chung hưởng phú quý.
Thiên nghe vậy thì trong bụng mừng lắm, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ ngần ngừ suy xét:
- Thế cũng được, nhưng ai lại bám vào anh mãi? Một mình anh làm lụng thì chắc là cực nhọc lắm!



Địa thật thà bảo:
- Có sao đâu, tôi có sức hơn anh mà, để những người thông minh như anh đi làm lụng vất vả thì phí quá đi. Tôi chịu cực được! Miễn sao sau này anh được công thành danh toại rồi thì đừng quên tôi nhé!
Thiên liền trả lời:
- Làm sao mà quên được công sức của anh. Tôi là người chứ có phải là con vật đâu!
Địa nghe bạn đoan chắc như vậy thì trong bụng vững tin lắm, vì biết Thiên có chí, chắc sẽ thành tài.
Thế rồi kể từ ngày đó Địa tận lực đêm ngày làm thuê để nuôi bạn ăn học. Thấy Thiên học mỗi ngày mỗi tiến, anh chàng lại càng hăng hái làm việc nhiều hơn, không quản chi khó nhọc.
Cứ như thế hết năm này sang năm kia, cả hai vẫn chưa ai lo bề gia thất, Địa vẫn cứ chăm chút lo lắng cho bạn yên lòng học tập.
Sau mười năm đèn sách, Thiên lần lượt đậu các khoa thi Hương, thi Hội, thi Đình và giành luôn chức Trạng nguyên.
Hắn được nhà vua bổ làm quan to, cai quản cả một vùng, có dinh thự nguy nga, có kẻ hầu người hạ đông đúc và được mọi người rất trọng vọng.



Được tin bạn mình thành đạt như lòng mong ước, Địa rất sung sướng. Lập tức, anh chàng đem trâu và cày về trả chủ, rồi anh bán phăng ngôi nhà đang ở, lấy một số tiền mua đồ lễ tìm vào dinh của bạn.
Ngờ đâu sự đời là thế, lúc cơ hàn thì có bạn có ta, lúc nên danh thì quay lưng ngoảnh mặt. Khi Địa tìm đến nơi thì Thiên đã thay lòng đổi dạ, không muốn nhận lại bạn cũ nữa. Hắn còn dặn quân canh cấm cửa không cho Địa vào.
Địa bị đuổi nên tủi thân, lủi thủi ra về. Vừa đến bờ sông, anh chàng ngồi xuống, nước mắt rơi lã chã, nghĩ đến lòng người đen bạc, số phận hẩm hiu, bây giờ có muốn về làng cũng không được nữa vì nhà đã bán mất rồi…
Cảm thông cho anh chàng hiền lành thật thà, Bụt liền hiện lên giả làm người khách qua đường, đứng lại hỏi anh:
- Làm sao mà con khóc vậy? Bộ con không biết xấu hổ ư?
Địa nghe Bụt hỏi thì kể lại đầu đuôi mọi việc. Bụt liền hóa phép cho anh một chiếc đò và dặn rằng:
- Con cứ ở đây chở khách qua lại trên sông này cũng đủ ăn rồi, khỏi phải đi làm thuê nữa.



Địa khấu đầu lạy tạ vị ân nhân đáng kính, khi ngẩng lên thì không thấy ông ta đâu nữa. Biết là thần tiên phù giúp mình nên Địa nghe lời, ở lại đó dựng tạm một túp lều nhỏ, mỗi ngày chống đò ngang đưa khách sang sông.
Việc làm của anh chàng chỉ vừa đủ nuôi miệng, không để dành được đồng tiền nào, cho nên khi đến ngày giỗ cha, Địa cũng chẳng biết lấy gì mà cúng.
Chiều hôm ấy, sau khi chở mấy người khách sang bờ bên kia, Địa vừa chèo thuyền về đến nửa sông thì lại nghe có tiếng gọi đò. Anh cho đò quay trở lại. Trời lúc ấy đã nhá nhem tối, nhưng Địa vẫn trông rõ khách là một người đàn bà còn trẻ tuổi và rất xinh đẹp.
Đò vừa cập bến thì người ấy nói:
- Phiền anh lại chở tôi sang bờ bên kia nhé!
Địa gật đầu rồi lại chống thuyền đi. Nhìn lại thấy người thiếu phụ không phải người vùng này, cốt cách coi bộ rất quý phái, trong lòng muốn hỏi nhưng chẳng dám.
Khi lên bờ, người thiếu phụ nhìn quanh rồi nói với chàng:
- Bây giờ trời đã tối mà đường còn xa quá, anh làm ơn cho tôi nghỉ nhờ qua đêm được không?
Địa bối rối thưa lại rằng:
- Nhà tôi chỉ là một túp lều tranh vách lá, chỉ sợ phu nhân không được vừa lòng thôi.
- Có gì mà không vừa lòng? Được anh tốt bụng cho nghỉ lại qua đêm là may mắn lắm rồi. Tôi biết lấy gì trả ơn cho anh đây?



Địa đưa người đàn bà về nhà của mình, trong nhà chỉ độc có một cái chõng tre, anh liền nhường lại cho người đàn bà ấy nằm, vì biết lấy đâu ra chỗ nào khá hơn được.
Thấy Địa toan đi kiếm một nơi khác ngủ, người đàn bà liền hỏi:
- Anh ở một mình, chưa có vợ à?
- Chưa. Nghèo khổ như tôi thì hơi đâu mà nghĩ đến chuyện đó.
- Thế nếu như tôi xin làm vợ anh thì anh nghĩ sao?
Địa rất bỡ ngỡ, không biết trả lời thế nào cả. Lúc ấy nàng mới nói:
- Thú thật với anh, tôi là người ở trên cung tiên. Trời thấy anh là một người tử tế mà lại chịu khổ sở quá nên cho tôi xuống trần để giúp anh.
Nói rồi nàng hóa phép biến túp lều của Địa thành một dinh cơ rất đẹp, trong nhà đồ dùng thức đựng đầy đủ, kẻ hầu người hạ từng đoàn, không thiếu thứ gì.
Địa vừa kinh ngạc vừa vui sướng trong lòng. Nàng tiên lại hóa phép cỗ bàn linh đình để anh làm giỗ cúng cha rồi bảo chàng:
- Bây giờ mình hãy ăn mặc lụa là gấm vóc cho tươm tất vào rồi bảo gia nhân khiêng kiệu đến mời anh Thiên ấy sang nhà mình ăn giỗ.
Nghe nhắc đến Thiên, Địa vẫn còn chưa nguôi nỗi buồn:
- Mình mời chi cái thứ bạn bè bất nghĩa ấy?



Nàng nhẹ nhàng bảo chồng:
- Thì mình cứ nghe theo lời em đi mà! Chuyện cũ chàng hãy bỏ qua đi, bây giờ chúng ta được sung sướng hạnh phúc như thế này là mãn nguyện rồi, mời anh ấy đến thắp nén hương giỗ cha là hợp quá đi chứ. Vả lại để cho anh ấy biết mình cũng đâu có thua ai.
Địa nghe lời vợ, lên kiệu cho gia nhân đưa đến thăm dinh cơ của Thiên. Thấy Địa lần này có người đưa kẻ rước nên hắn tiếp đãi chàng có phần tử tế hơn nhiều.
- Chẳng hay có chuyện gì mà chú đến đây?
Địa cũng lịch thiệp đáp từ:
- Tôi đến mời anh ngày mai đến nhà ăn giỗ thân phụ. Mong anh nghĩ đến tình bạn năm xưa mà đến thắp nén nhang cho thân phụ tôi vui lòng nơi chín suối.
Thiên vẫn giữ thói huênh hoang cao ngạo như trước:
- Hà hà… Được thôi! Chú muốn ta đến chơi thì hãy trải chiếu hoa từ đây tới nhà, ta sẽ đến.
Địa về kể lại thì nàng liền bảo:
- Tưởng gì, chứ việc ấy có gì khó khăn lắm đâu, mình cứ yên tâm lo nhang đèn cho cha đi.
Nàng tiên lại hóa phép ra thành hàng nghìn chiếc chiếu hoa trải một đoạn đường dài từ nhà mình đến dinh cơ của Thiên đang ở.
Thiên không ngờ trong thời gian vừa qua Địa cũng trở nên giàu có lớn, nên hắn mới quyết định đến xem cho rõ sự tình.



Đến nơi, hắn rất lấy làm lạ khi thấy nhà cửa và mọi thứ đồ đạc của Địa sang trọng ít có nhà nào bì kịp, hỏi do đâu mà có thì Địa chỉ cười tủm tỉm bảo là nhờ ơn Trời thôi.
Được một lúc thì mâm giỗ được dọn ra để mời khách, Địa đưa vợ ra giới thiệu với bạn cũ và đích thân nàng rót rượu mời từng người.
Thấy nàng vừa đẹp vừa sang, hắn đâm ra mê mẩn và ganh tị với hạnh phúc của bạn. Khi đã ngà ngà men rượu, hắn lại nổi lên lòng tham tới mức mù quáng. Hắn nói với Địa:
- Không ngờ chú mày được sung sướng như vậy. Chú đổi vợ chú cùng cơ nghiệp này cho tôi, thì tôi sẵn sàng nhường chức quan cùng dinh cơ của tôi cho chú. Chịu không?
Địa liền đưa tay can gián:
- Anh say quá nên nói bậy rồi. Ai mà lại làm chuyện lạ kỳ như thế?!
Nhưng gã bạn bất nghĩa vẫn cứ cương quyết bảo:
- Ta nói thật mà! Nếu không tin thì cứ bảo lý trưởng ở đây làm tờ giao ước ngay đi!
Không bao giờ Địa lại muốn như thế, nhưng nàng tiên nói nhỏ vào tai chồng, xui Địa cứ việc bằng lòng đi, để nàng tự lo liệu.
Và thế là sẵn có cụ lý trưởng sang ăn giỗ nên hai bên liền làm tờ giao ước, điểm chỉ hẳn hoi để sau này đừng ai lật lọng.



Giấy tờ giao ước đâu đó xong xuôi thì Địa gạt nước mắt giã biệt người vợ tiên, lên võng về dinh cơ của Thiên mà tâm trạng rối bời, chẳng biết phải xử sự như thế nào cho phải lẽ với nàng đây?!
Còn Thiên thì quá say rượu nên nằm ngủ một giấc li bì, không biết trời đất gì nữa cả, đến sáng hôm sau hắn mới tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn quanh thì thấy mình đang nằm trong một túp lều tồi tàn bên sông, bên cạnh là tờ giao ước với Địa.
Hắn nhìn quanh tìm kiếm, nhưng người vợ đẹp cùng dinh cơ lộng lẫy ngày hôm qua đã biến mất theo mây về trời, không còn chút dấu vết nào nữa cả.
Hối hận thì đã muộn, có kêu gào cách mấy cũng uổng công vì hắn đã điểm chỉ vào tờ giao ước rồi.
Giờ đây, hắn chỉ biết làm nghề chống đò qua sông thay cho Địa, còn Địa nhờ ơn Trời ban cho nên hóa ra thông minh và khôn ngoan, làm quan sung sướng mãi.
Ngày nay, mỗi khi người ta muốn ám chỉ việc những kẻ làm ăn bất nghĩa phải trả giá thì họ thường hay nói câu “Của Thiên trả Địa” là do sự tích câu chuyện này mà ra.
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Sep 5 2014, 06:24 AM
Gửi vào: #2


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





TRUYỆN THƠ


Tượng đá kiên trinh


Đồng Đăng có Phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh

1-Mẹ goá con côi

Vò võ xuân qua sống mõi mòn
Mò cua bắt ốc dưỡng nuôi con
Tô Văn sấp sỉ mười năm chẳn
Tô Thị vừa lên tám tuổi tròn
Bình lặng đời qua trong túng khó
Nhẹ nhàng an phận giữa lo toan
Cửa nhà vang tiếng cười con trẻ
Lòng mẹ dịu hòa bớt héo hon

Bạch Nga (Trúc Giang)


2-Trò chơi trẻ thơ

Héo hon thân mẹ chẳng màng chi
Lo nỗi con thơ mệnh hệ gì
Đùa nghịch vô tình anh ném đá
Vui chơi thoả thích bé quên nguy
Trời xui một phút gây thương tích
Người hận ngàn đời để dạ ghi
Lênh láng giữa đầu dòng máu thẩm
Tô Văn sợ quá bỏ em đi

BN


3-Bỏ trốn

Đi mãi đường dài chẳng định phương
May sao Tô thị được người thương
Thuốc thang băng bó cầm ngay máu
Nguy hiểm qua đi thoát nạn ương
Chưa kịp vui mừng con gái khỏe
Lại thêm lo lắng đứa trai cưng
Khắp nơi tìm kiếm nào đâu thấy
Biền biệt tăm hơi?khổ khó lường

BN


4-Tình mẫu tử

Lường được làm sao những rũi may
Trông con mòn mõi hết đêm ngày
Đau thương lòng mẹ thêm tan nát
Vất vả thân con chịu đắng cay
Chồng chất muộân phiền theo nỗi nhớ
Lụn tàn hơi sức đành xuôi tay
Thiêng liêng mẫu tử tình thâm đó
Mãi mãi ngàn đời cao quý thay

BN


5-Cuộc sống mới

Thay đổi từ nay cuộc sống nầy
Bơ vơ thân thích chẳng còn ai
Làm chân sai vặt trong hàng quán
Kiếm bữa cơm no tạm tháng ngày
Xứ Lạng bôn ba theo bước chủ
Trấn Kinh còn lại nỗi quan hoài
Siêng năng chu tất bao nhiêu việc
Dành dụm công lao đợi một mai?

BN


6-Tự lập

Mai sáng bừng lên ý tự cường
Nết na ,xinh đẹp lắm người thương
Một mình mở quán làm nem bán
Đông khách nghe danh đến thưởng tường
Nức tiếng thơm ngon ai cũng thích
Khéo câu chiều chuộng ý càng vương
Hàng Cưa từ đó thêm hưng thịnh
Ai nghĩ tương lai lại bất thường

BN


7-Tuổi xuân

Thường khi mai mối khó siêu lòng
Tuổi đã đôi mươi mộng trắng trong
Đây đó tiếng đồn trang thục nữ
Gần xa hương toả đóa xuân hồng
Bao người đã gặp tình vương vấn
Lắm kẻ mơ thầm chuyện thủy chung
Duyên nợ ba sinh rồi cũng đến
Mà sao hạnh phúc chẳng xuôi dòng

BN


8- Se duyên

Dòng đời đưa đẩy khéo trêu ngươi
Kẻ ở chân mây người cuối trời
Xứ Lạng hồng nhan tình thắm đượm
Cao Bằng viễn khách ý chơi vơi
Keo sơn gắn bó đôi lòng lại
Tơ tóc se bền vạn kiếp trôi
Năm tháng êm đềm xây tổ ấm
Ân tình kết trái mãi xanh tươi

BN

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Sep 5 2014, 06:34 AM
Gửi vào: #3


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Tượng Đá Kiên Trinh

(Truyện Thơ, Tiếp Theo)

9-Vết sẹo ngày thơ

Xanh tươi một cõi thật bình yên
Ngày tháng không vương chút muộn phiền
Ẵm đứa con thơ ngồi tựa cửa
Nhìn người tóc xoã gội bên hiên
Đang vui kể chuyện đời sau trước
Chợt thấy bên đầu vết sẹo nghiêng
Ướm hỏi nguồn cơn sao đến nỗi
Mới hay cớ sự lẫn căn duyên

Bạch Nga


10-Nổi đau thầm lặng

Duyên kiếp sao đành lắm nghiệt oan
Nghe xong lòng quá đỗi bàng hoàng
Niềm đau quá khứ còn vương vất
Hoàn cảnh ngày nay lại bẽ bàng
Em gái hồn nhiên nào nghĩ ngợi
Anh trai tê tái nén lòng than
Ngày đêm tìm cách đi biền biệt
Mong sẽ quên dần chuyện trái ngang

BN


11-Hồi tưởng

Trái ngang phận bạc mãi vương đeo
Nay đó mai đây tựa cánh bèo
Từ buổi thơ ngây đà lận đận
Đến ngày khôn lớn vẫn gieo neo
Thay tên những tưởng thay đời mới
Đổi họ thầm mong đổi kiếp nghèo
Nối nghiệp cha nuôi, tần tảo sống
Ai ngờ dĩ vãng cứ hoài theo

BN


12-Lương tâm

Theo suốt cuộc đời, thật khó yên
Trốn làm sao được nợ oan khiên
Phải đâu ý loạn do người muốn
Chỉ trách tình sai bỡi nghiệp tiền
Xa xót nhìn em lòng quặn thắt
Đớn đau mờ trí dạ sầu miên
Nghĩ suy chẳng biết đâu đường thoát
Một chuyến đi xa khép nỗi niềm

BN


13-Đầu quân

Niềm riêng ấp ủ đợi thời cơ
Gặp lúc non sông có việc chờ
Lẳng lặng đầu quân đăng lính thú
Âm thầm khăn gói biệt người mơ
Dặn dò chu đáo nuôi con trẻ
Khuyên bảo định lường chuyện tóc tơ
Không hẹn ngày mai rồi trở lại
Hỡi ơi, cay đắng mấy ai ngờ?

BN


14-Bàng hoàng

Ai ngờ yên ấm sống bên nhau
Bỗng chốc chia lìa tim thắt đau
Tô thị khóc xa tình liễu trúc
Tô văn chua xót nghĩa trầu cau
Quyết lòng đoạn tuyệt,tìm phương thoát
Cam dạ lỗi nguyền chịu tiếng phao
Hy vọng ngày qua tình sẽ nhạt
Trăm năm không để hận về sau

BN


15- Nỗi lòng người vợ

Sau lúc tiễn đưa tắt lịm lòng
Tim sầu tê tái nỗi chờ mong
Quán buồn lạnh lẽo thưa hàng khách
Nhà trống quạnh hiu thiếu bóng chồng
Ngày bế bồng con lên tháp nguyện
Đêm cầu khẩn phật đến chùa trông
Ba năm rồi lại ba năm nữa
Người vẫn chưa về, tin vắng không

BN


16- Đợi chờ

Không biết người đi quyết đoạn tình
Vẫn nuôi hy vọng để tồn sinh
Thầm mơ lúc cảnh nhà sum họp
Ước nguyện mai non nước thái bình
Khắc khoãi ngày đêm mòn vóc liễu
Đợi chờ năm tháng cạn niềm tin
Cánh chim đã vút trong trời rộng
Dấu vết mịt mờ khói lữa binh

BN


17- Vẹn thủy chung

Binh biến xây thêm vạn nổi sầu
Tin chồng biền biệt đã từ lâu
Ướm lời nhiều kẻ mơ tơ tóc
Nguyện ý riêng nàng quyết đợi nhau
Không quản nhọc nhằn thân cô lẻ
Chỉ lo giữ vẹn nghĩa tình sâu
Chối từ tất cả bao người đến
Thủ tiết đợi chàng chí chẳng nao

BN


18- Bị ép duyên

Chẳng nao lòng sợ thế cường hào
Thương trẻ còn thơ biết tính sao?
Tìm cớ lần hồi mong phép lạ
Nghĩ mưu trì hoãn khấn trời cao
Ngày qua cuộc sống luôn căng thẳng
Đêm đến tâm tư luống nghẹn ngào
Thầm nhũ mai kia chồng trở lại
Tai ương khổ nạn sẽ trôi mau

BN


19- Tuyệt vọng

Mau quá , rồi nay đến hạn kỳ
Hết phương giải thoát ,lệ ai bi
Hồn đau trống vắng không nơi tựa
Tim nát rã rời chẳng thiết chi
Ở lại thân đơn đâu tránh được
Ra đi phận mỏng có yên gì
Ôm con thất thểu lên chùa khấn
Có khổ nào hơn khổ biệt ly

BN


20- Tượng đá kiên trinh

Biệt ly máu lệ cạn khô rồi
Tô Thị ôm con đứng giữa trời
Gió thét mưa gào trôi mộng thắm
Mây giăng chớp giật vỡ tim côi
Bao nhiêu thương nhớ đông thành đá
Đằng đẳng đợi chờ hóa thạch vôi
Một khối tình chung lưu vạn thuở
Ngàn sau nhắc lại vẫn bồi hồi

Bạch Nga (Trúc Giang)

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Sep 5 2014, 06:54 AM
Gửi vào: #4


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





TRUYỆN THƠ


LỌ NƯỚC THẦN



1. Chàng trai làm ruộng

Gắn bó quanh năm với ruộng đồng
Cày sâu cuốc bẳm vẫn hoàn không
Cuộc đời dầu dãi thân mưa nắng
Kiếp sống long đong cảnh nguyệt lồng
Đốn cũi trên rừng lo mảnh áo
Gieo mùa dưới ruộng giữ nghề nông
Một mình tần tảo trong khuya sớm
Vẫn đẹp làm sao một tấm lòng.

Trúc Giang
(Bạch Nga)


2. Cứu con chim sẻ

Tấm lòng nhân ái đã bao phen
Soi bóng thâm u tựa ánh đèn
Không thể khoanh tay nhìn cảnh thảm
Chẳng đành trơ mắt mặc đêm đen
Xua loài quạ dữ tham mồi lạ
Cứu chú sẻ hiền khỏi lệ hoen
Tìm cách đem hơi nồng ấp ủ
Chỉ mong mạng nhỏ thoát cơn phiền.

BN


3. Quạ thề báo oán

Cơn phiền để bụng ,bỏ mồi bay
Aám ức trong lòng ,thật cú cay
Mồm chửi om sòm chưa hả giận
Miệng thề trả oán để làm oai
Bụng hiền chẳng trách,không toan tính
Tâm ác nào yên, cứ trở xoay
Quạ dữ đi rồi ,chim sẻ tỉnh
Cảm ơn cứu mạng ,tạ người ngay

BN


4. Chim sẻ đền ơn

Người ngay việc nghĩa khó chần chờ
Nào dám mong ai đáp trả cho
Sẻ cảm ơn sâu trao thánh dược
Chim đền lọ quý đựng thần cơ
Phép màu đổi dạng già ra trẻ
Thủy diệu thay hình thực giống mơ
Mở nút tần ngần hương quyền rũ
Để dành làm dáng tặng người thơ

BN


5. Cất món bảo vật

Người thơ chưa thấy biết đâu dùng
Ngày tháng trôi qua việc tứ tung
Lọ quý đem về treo cất kỹ
Nước thần hứa hẹn gánh tình chung
Đã quên kỹ niệm trong rừng thẳm
Chỉ nghĩ tương lai vượt bão bùng
Vất vã số nghèo mơ được vợ
Dễ đâu có kẻ chịu chung mùng.

BN


6. Thành lập gia đình

Chung mùng, hữu phận cũng tìm ra
Đượm thắm duyên tơ ,họp một nhà
Sát cánh nguy nan không nãn chí
Chung vai gian khổ vẫn hân ca
Chân bùn đen xấu đời lam lũ
Tay lấm chai sần ... chẳng thế gia
Giữ vẹn tào khang tròn đạo nghĩa
Cảnh nghèo yên ấm mấy người qua

BN


7. Nước thần

Qua lúc gian truân sẽ có ngày…
Trời ban phước lộc hưởng lai rai
Chồng đi ruộng cấy lo sau trước
Vợ ở nhà lau dọn khắp ngoài
Thấy lọ treo cao ngờ của quý
Nghe mùi thanh thoát nghĩ không hai
Bèn đem tắm gội rồi bôi thử
Nước biến hành to, người sắc tài

BN


8. Người đàn bà đẹp

Sắc tài toàn vẹn tựa thiên thần
Thấy vợ cười tươi đón trước sân
Ngơ ngẩn chưa tin vào cảnh thực
Tần ngần cứ tưởng ảo mười phân
Chừng nghe nhắc đến mùi hương quý
Mới nhớ ơn đền khỏi thiệt thân
Ngắm mãi người tiên không chán mắt
Đẹp xinh chẳng nhuốm chút bụi trần

BN


9. Say mê nhan sắc

Trần gian bỗng hiện dáng hằng nga
Quyến rũ lòng phàm khó tỉnh ra
Từ đó không màng nương ruộng vắn
Thường khi cứ mặc kiếp phong ba
Không rời vóc ngọc đầy hương sắc
Quấn quýt thân tiên quá mặn mà
Đến lúc giật mình lo bụng đói
Đam mê nén lại phải đành tha

BN


10. Bức tranh Tố Nữ

Tha thiết kề bên bóng dáng người
Nên thuê vẽ ảnh thật xinh tươi
Đem treo bờ ruộng nhìn cho thỏa
Cất để bên thân ngắm đã đời
Lúc mệt … môi cười nghe khỏe khoắn
Khi đau … mắt liếc thấy yên vui
Ngày qua cứ sống như trong mộng
Không ước gì hơn… chỉ thế thôi.

BN


11. Tay làm hàm nhai

Thôi cũng tròn mơ ước một đời
Gian lao, no đói chẳng xa rời
Chồng lo vun quén đầy cơm áo
Vợ quyết chắt chiu ấm bếp nồi
Hạnh phúc đâu cần nơi gác tía
Bình yên chỉ biết cõi lòng vui
Cùng nhau nương tựa khi mưa gió
Không sợ tai ương sẽ dập dồi

BN


12. Quạ đen báo oán

Dồi dập đường đời nếm khổ đau
Chất chồng năm tháng mối thù sâu
Chờ cơ báo trả, tha tranh quý
Thừa dịp bay đi, thả ảnh màu
Rớt giữa sân rồng gây náo động
Rơi vào mắt chúa khuấy cồn dâu
Ba cung sáu viện nhiều người đẹp
Chẳng sánh môi son thắm, má đào.

BN


13. Quan quân lục lọi

Má đào mắt ngọc với mày thanh
Chẳng thấy ai qua khắp nội thành
Quan lệnh nơi nơi cho lục soát
Quân tìm chốn chốn hỏi loanh quanh
Bày trò mở hội mong tìm kế
Dỡ thói quan liêu bất kể tình
Khổ chủ là ai mau đến nhận
Không lâu làng xóm bỗng vang danh

BN


14. Người đẹp bị bắt vào cung

Danh dội tai người đang thẩn thơ
Lòng vui bỗng nhẹ tựa như tơ
Vội vàng bước tới xin nhìn của
Đâu biết mưu gian chực giữa bờ
Đau xót dẫn quân càn …tổ ấm
Nghẹn ngào đưa mắt hẹn nơi chờ
Dõi theo bóng kiệu về cung chúa
Tan nát cõi lòng… hận vẩn vơ

BN


15. Người đẹp câm nín

Vẩn vơ sầu thảm giữa tam cung
Duyên kiếp từ nay quá mịt mùng
Aùo đẹp không màng, tâm rối rắm
Tóc tai biếng chãi, trí mông lung
Mặc lời dọa nạt không e sợ
Kệ tiếng khen chê chẳng ngại ngùng
Vắng bặt nụ cười môi nín lặng
Gần còn khó được,huống chung mùng

BN


16. Khao thưởng cho ai làm nở nụ cười

Chung mùng ,hết cách, dạ ưu phiền
Để được cận kề bên dáng tiên
Truyền lệnh toàn dân tìm diệu kế
Thuởng khen những kẻ kiếm cơ duyên
Nụ cười hé nở trên môi ngọc
Giọng nói ngân nga thoát miệng hiền
Đông đảo lương y ,thầy pháp giỏi
Trạng cười…cũng chịu,chẳng gì nên

Trúc Giang
(Bạch Nga)


17. Lên kinh tìm vợ

Nên biết bệnh tình, trị mới xong
Thần y gần lắm, ở trong lòng
Đang khi tuyệt vọng hồn tơi tả
Gặp lúc bơ vơ dạ rối bồng
Khắp nẽo vua ban tìm phép lạ
Lầu son vợ khóc nhạt môi hồng
Kinh đô quyết đến mong đoàn tụ
Quãy gánh hành to rao trước cung

BN


18. Lời rao gặp vợ

Trước cung hồi hộp gánh đôi hàng
Cất giọng rao to ,bước rảnh rang
Củ lớn bình vôi , nhờ lọ quý
Dọc bằng đòn gánh, bởi hương sang
Ai mua dùm với hành tôi bán
Thì xót thương tôi …khổ chẳng màng
Tiếng vọng thân quen nghe não ruột
Mặt hoa chợt tỉnh gọi tên chàng

BN


19. Làm đẹp lòng ai

Chàng đến má đào thêm sắc tươi
Miệng luôn tíu tít thắm môi cười
Giọng oanh thỏ thẻ lòng sung sướng
Mắt ngọc đong đưa mặt sáng ngời
Muốn được đắm hồn trong mộng đẹp
Cỡi phăng lốt chúa đổi người thôi
Tự mình đem gánh giang san bỏ
Để lại tiếng cười vang khắp nơi

BN


20. Có số làm vua

Nơi nầy chờ sẳn họa vong thân
Số kiếp nhà vua đã mãn phần
Cứ ngỡ hoa kia lừng thơm mộng
Còn say sắc nọ đẳm hương xuân
Lạ lùng đàn chó hung hăng cắn
Thê thảm thân rồng uất hận dâng
Đủng đỉnh đưa chồng lên chín bệ
Thủy chung nhân nghĩa vượt non ngàn.

Trúc Giang

(Bạch Nga)


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Oct 10 2014, 07:20 AM
Gửi vào: #5


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Chùm Thơ Về Mẹ:


Ngày Cuối năm

Đêm qua chập chờn khó ngủ
Nửa khuya choàng dậy mấy lần
Cứ lo giờ nầy Má đợi
Trăng soi lạnh thấu mộ phần

Trên cao nhìn con lạy khấn
Mắt Má tràn đầy yêu thương
Nụ cười bao dung dịu ấm
Luôn hướng theo con đời thường

Không gian nhạt mờ hương khói
Hồn con bỗng nhẹ thóat bay
Nghẹn ngào rưng rưng ngấn lệ
Má chòang ôm trọn vòng tay

Bao nhiêu tủi hờn cuộc sống
Đường dài con một mình đi
Trái tim vết trầy đau xướt
Má xoa êm ái diệu kỳ

Ngày Xuân rồi qua mau lắm
Năm năm lặng lẽ đi về
Tết càng buồn hơn biết mấy
Từng giờ trống vắng lê thê…

Trúc Giang 01.02.08


Mẹ ơiiii.... Không phải mộng

Tháng tư đó... trong âm thầm nỗi nhớ
Nước mắt trào dường rã nát đường tim
Trong cơn mơ con khoắc khoãi đi tìm
Khao khát được một lần ôm bóng Mẹ

Nhìn khói hương con một mình lặng lẽ
Nghe lòng mình trĩu nặng những đau thương
Rời bến mê Mẹ đã đến thiên đường
Thân sạch bụi thoát nẽo đời khúc chiết

Tháng tư đó... con khóc sầu ly biệt
Phủ tim mình vầng khăn trắng tang thương
Tiếng cầu kinh nghe rời rã chán chường
Hồn ngất lịm nỗi đau lìa mất Mẹ

Nghĩa ơn sâu Mẹ hiền sao xiết kể
Cả cuộc đời vất vả chỉ vì con
Tuổi thanh xuân theo cuộc sống hao mòn
Hy sinh đó tim con hằn sâu vết

Tháng tư nầy ... đã hai mùa ly biệt
Mà trong con Mẹ vẫn sống như xưa
Từng âm thanh vẫn tha thiết vang đưa
Con không nghĩ.... Mẹ ơi... đâu phải mộng.

Trúc Giang
13.5.05


Má ơi… con nhớ

(23-03)

Má ơi, tiếng Má ngọt ngào
Thơm làn môi nhỏ ngày nào con thưa
Mặc đời sao lắm gió mưa
Thương con thân má sớm trưa chẳng màng

Một đời má quá gian nan
Tuổi thơ lạnh lẽo thở than một mình
Dòng đời xuôi ngược mưu sinh
Một thân con gái dặm nghìn xót xa

Lọan ly chia cách mẹ cha
Nổi trôi nương tựa vào nhà người dưng
Đêm nằm tủi phận rưng rưng
Nhủ lòng cố vượt vô chừng nổi đau

Rồi thời gian cũng qua mau
Con vừa khôn lớn xôn xao tuổi hồng
Má già tóc nhuộm thu đông
Công ơn của má mênh mông biển trời

Nhìn con vững bước vào đời
Nụ cười mãn nguyện trên môi hao gầy
Tưởng rằng thanh thản từ đây
Mẹ con hạnh phúc vui vầy bên nhau

Má ơi, đời có lẽ nào
Ngày vui ngắn ngủi khổ đau miên trường
Vòng tay ấm áp yêu thương
Má đành khép lại … con vương lệ sầu

Con chưa đền đáp ơn sâu
Trái tim vỡ vụn theo câu kinh buồn
Bóng hình hương khói vương vương
Má ơi ... còn có đoạn trường nào hơn

Con giờ quạnh quẽ cô đơn
Nhìn đâu cũng thấy chập chờn nổi đau
Mong sao có một chiều nào
Con về thấy má ra vào ngóng trông

Con đi xa má nóng lòng
Một câu trách nhẹ cũng không bao giờ
Má ơi, nay chỉ là mơ
Niềm đau miên viễn con thơ nát lòng…

Bạch Nga 16.7.03



Ngày đêm tiếng Má vỗ về
Trong con Má vẫn chưa hề đi xa
Buồn đau giữa cõi ta bà
Lúc nào Má cũng dìu qua an lành
Sông sâu sóng bủa tròng trành
Thuyền con Má dẫn công thành Má đưa

Trúc Giang 30.6.08


Nỗi lòng của Mẹ

Con bỏ quê hương đêm sầu vọng quốc
Đất Mẹ buồn ngóng đợi dấu chân xưa

Biết tìm đâu tiếng ru tình dịu ngọt
Cánh nhạn bay chìm khuất nẽo sông hồ
Ngóng tin xa lệ buồn dâng hoen mắt
Tháp cô đơn nào khác chốn lao tù

Ba mươi năm mõi mòn trong ly tán
Mẹ đêm ngày theo từng bước con đi
Thương nhớ, âu lo chất chồng kiếp sống
Tuổi già nua thêm héo hắt môi cười

Đếm xuân qua mơ niềm vui gặp mặt
Chiều lịm dần hy vọng chẳng hề phai
Thiêng liêng quá chữ thâm tình huyết nhục
Đợi con về.... run rẩy siết vòng tay

Như giọt mưa nhiệm màu tô sắc lúa
Tia nắng hồng tha thiết sưởi cội thông
Vườn xanh tươi gió mơn man cành lá
Con Mẹ về ... xoa dịu nỗi sầu đong

Thỏa lòng Mẹ trông chờ bao hôm sớm
Mắt rưng rưng tràn ấm lệ thân tình
Cây tàn héo chợt bừng lên sức sống
Móm mém môi cười rạng nét tinh anh

Câu hàn huyên bập bùng bên lửa ấm
Biết bao nhiêu dâu biển tháng năm dài
Kẻ ở người đi .... gánh đời trĩu nặng
Hết thuở khốn cùng rồi cũng ... lên voi

Tiếng cười vui hoà thanh âm thút thít
Ngoài trời khuya bàng bạc ngát hương cau
Trăng dịu sáng xoá đêm sâu mờ mịt
Đã qua thời áo vá cởi mình trâu

Vẫn thơm ngon cây trái miệt sông Tiền
Trong trẽo giọng cườiø con gái Mỹ An
Lâu quá không về... quê xưa giờ đã
Xanh ngát bầu trời tan bóng mây đen

Tóc Mẹ bạc phơ đâu còn sương muối
Từ con đi ... thui thủi bám thôn làng
Giữ mái tranh xưa giữ tươi màu đất
Bao nhiêu năm đêm vọng tiếng ru buồn

Giờ sum họp con mừng vui quấn quýt
Bên mẹ hiền cảm động cả trời cao
Không còn lạnh những đêm mưa rã rích
Tâm sự vơi đầy... thoả dạ ước ao

Trái tim Mẹ -hoa Từ Mẫu tinh anh
Nở bất tử giữa mưa gào thác cuộn
Trong nôi ấm mẹ nâng từng giấc mộng
Khi trưởng thành đưa đến bến bình an

Trúc Giang
10.12.05

Nhớ Mẹ

Thắp nén hương lòng Con dâng kính Mẹ…
Theo khói trầm bay hồn tủi rưng rưng

Bước con đi vẫn kề bên bóng Mẹ
Ơn chở che riêng phủ một góc trời
Đời lắm tuổi …có khi còn vụng dại
E lỡ lầm sóng lụy cuốn chìm khơi

Hôm khóc Mẹ xác thân về với đất
Mắt lệ nhòa hồn lạc một bến sông
Con ngơ ngác trước khúc đời đổi mới
Ngày chập chờn đêm lạnh vắng mênh mông

Hương khói tỏa khép cuộc đời lận đận
Bảy mươi năm nhân chứng biết bao trò
Quằn lưng gánh áo cơm từng buổi chợ
Lo con thơ …đơn độc hướng con đò

Chôn thật kín khỏang trời riêng hiu hắt
Nắng sớm mưa chiều trút nặng rát vai
Xa lạ gương soi nhạt màu má phấn
Năm tháng xoay mau rời rã vóc hài

Con lớn lên …Mẹ kể nghe về Ngọai
Mới chào đời số phận đã lao đao
Ước trong mơ đấng mẫu từ chưa gặp
Ngọai xuôi tay… còn xa xót giọt đào

Vừa oe khóc thấy đường đời định ngã
Hạnh phúc xa mù hồn vướng sầu đâu
Giữa gian truân chỉ có phép nhiệm màu
Thương con trẻ Mẹ còn an ủi được

Đưa con đến bờ tương lai phía trước
Lòng Mẹ yên…chuyến cuối đợi quay về
Lực tâm mòn da thịt xé từng ly
Nỗi đau đớn đêm ngày con đối mặt

Con tiếp đi vết thương chưa hề cũ
Đêm mưa buồn tiếng Mẹ giữa trời lưng
Linh hồn con tíu tít nói không ngừng
Ôm bóng Mẹ …Mẹ ơi… đừng đi nữa

Con vẫn ngỡ mình luôn kề cận Mẹ
Sớm tối đi về quấn quy't cạnh bên
Xác thân Mẹ nay dẫu tan vào đất
Vẫn trong con nguyên vẹn mới hôm nào…

TrúcGiang 25.8.07


Xuân vắng Mẹ

Chầm chậm mãi tháng năm buồn vời vợi
Gió may về hiu hắt lắm người ơi
Ai cũng vui chan chứa vẻ yêu đời
Mình nén chặt tiếng thở dài nhè nhẹ

Đã mấy xuân đêm ngồi mơ bóng mẹ
Đợi giao thừa cùng thức trắng canh thâu
Tựa bên nhau kể chuyện chẳng đưôi đầu
Lòng thật ấm... mẹ con mừng đón tết

Đời vô thường... vừa nắng trong chợt rét
Xuân nay về bóng mẹ quyện trầm hương
Kia bờ mê, bến giác cách đôi đường
Con hụt hẩng ...còn mong gì thấy lại

Cây thay lá, hoa nở chào xuân mới
Biết bao giờ tim ấm đợi mùa sang
Biết bao nhiêu ân nghĩa chẳng cũ càng
Nên quạnh quẽ nhốt hồn ta riêng cõi

Chiều cuối năm lời nguyện cầu con gởi
Khói nhang buồn mang trọn nỗi niềm thương
Mẹ an siêu vui hưởng cảnh thiên đường
Con ở lại đếm từng xuân khóc nhớ...

Trúc Giang
29.01.06

Tháng Bảy Vu Lan

Hương trầm nghi ngút, hương hoa thoảng
Kinh nguyện Vu Lan thấm nghẹn lòng
Cài đoá bạch hồng lên ngực áo
Con nghe nước mắt đọng quanh tròng

Trong khói nhang bay bỗng sáng lòa
Bóng hình mẹ hiện giữa ngàn hoa
Lau dòng lệ tủi, con thầm khấn
Được nép vòng tay ấm dịu hòa

Con mồ côi Mẹ hai mùa lễ
Hoa trắng cài lên bạc mái đầu
Vắng tiếng mẫu từ... đêm khắc khoải
Con buồn chưa đáp được ơn sâu

Tháng Bảy ... Mẹ ơi,chốn bụi hồng
Hồn con lạc lỏng giữa mênh mông
Người dâng hoa đẹp mong tròn hiếu
Con kính hoa tim, kính trọn lòng

Đời con, chữ hiếu chưa đền đáp
Sống giữa nhân gian thẹn kiếp người
Dẫu mẹ khoan dung, lòng biển cả
Công ơn sinh dưỡng chẳng mong bồi

Con lắng hồn theo tiếng nguyện kinh
Thiên đường ẩn hiện sáng lung linh
Mẹ về ơn phước đời đời hưởng
Con lạc trần gian khóc phận mình

Trúc Giang 30.8.04

Xuân nhớ mẹ

Lâu lắm hình như chẳng thấy xuân
Bốn mùa lạnh lẽo lướt không ngừng
Ngoài kia nắng ấm ai chân sáo
Mình ước đường dài gót nhẹ lâng

Lặng lẽ góc trời một bóng em
Đi về chỉ tiếng gió ru êm
Gởi niềm tâm sự vào trang giấy
Canh thẳm thì thầm với bóng đêm

Em sợ những ngày đông giáp tết
Người vui mình thấy chạnh lòng đau
Cứ nghe văng vẳng thanh âm mẹ
Thảng thốt cơn mê... khóc nghẹn ngào

Tết nào nhà cửa tràn hơi ấm
Vang tiếng ra vào nhịp gậy tre
Mẹ ngắm mai vàng trong nắng sớm
Nụ cười còn lẫn quất bên hè

Xa lạ phố phường vui rộn rã
Thu mình cõi vắng ngập đầy mưa
Nhìn di ảnh mẹ mờ trong nước
Tưởng ánh sao buồn rụng giữa trưa

Bây giờ... mau quá, lại sang xuân
Giông bão miên man chẳng chịu ngừng
Cội chết cành khô vùi cát bụi
Mầm non tàn rụi , hết bâng khuâng...

Trúc Giang


Tôi

Buồn vương từ lúc nằm nôi
Tiếng ru vời vợi rã rời âu lo
Mẹ mình lặn lội thân cò
Cha mình chẳng chút đắn đo nghĩa tình

Tuổi thơ ai cũng yên bình
Tim non đầy ắp bóng hình thần tiên
Còn bao nhiêu nỗi ưu phiền
Theo dòng trôi xuống nghiêng nghiêng đời mình

Đến trường đồ nét chữ xinh
Là đồ ơn mẹ quên mình vì con
Sương khuya nắng sớm mõi mòn
Để con ăn học lớn khôn bằng người

Khi mình mười tám đôi mươi
Tương lai rạng rỡ… mẹ vui thoả lòng
Dù không sánh được đóa hồng
Cũng ôm giấc mộng trắng trong vào đời

Mẹ mình được phút nghĩ ngơi
Sống trong hạnh phúc cuối đời bình yên
Mình đi …có mẹ dạy khuyên
Mình về…có mẹ kề bên ấm lòng

Mình biết yêu… mẹ phập phồng
Sợ lo con gái lạt lòng khổ đau
Đàn ông bạc bẽo như nhau
Mình không nghe mẹ…lệ trào nát tim

Bây giờ biết mẹ đâu tìm
Kể cho mẹ biết con chìm bể sâu
Yêu người con nuốt lệ sầu
Đêm qua thức trắng canh thâu tủi lòng

12.5.04
Trúc Giang

Thế nhân quất lằn roi cay nghiệt**

Mấy chục thu rồi đếm chẳng sai
Dọc ngang vết sẹo tím hình hài
Da non mới kéo còn căng rát
Tim nhỏ vừa khâu lại nứt dài
Mới cũ đây người yêu dấu tặng
Trước sau đó kẻ thế gian bày
Thuốc xoa bề mặt tuy lành lặn
Máu rỉ trong lòng xót khó phai

Trúc Giang 14.7.08

Đâu có roi mềm như Mẹ tôi**

Khó phai lòng Mẹ …chiếc roi tiên
Rót xuống đời con lẽ diệu huyền
Da thịt khi đau răn nẽo chính
Vòng tay lúc ấm chỉ phương hiền
Thăng trầm cuộc sống tâm không đảo
Vinh nhục kiếp người chí chẳng nghiêng
Nghị lực cho con tràn vững lại
Mỗi lần vấp ngã…tựa bùa thiêng

Trúc Giang 14.7.08

** Hai câu thơ trong "Nhớ Lằn Roi Của Mẹ"
tác giả Trần Kiêu Bạc trang thơ Thơ Giữa Quê Người


Mẹ của con

Hồi đó nhà nghèo cơ cực lắm
Ba ơi… tiếng gọi nén trong mơ
Áo cơm bươn chãi trong cay đắng
Xa lắc chân trời dấu tuổi thơ

Một mình khuya sớm trăm nghìn nỗi
Xuân sắc qua mau để nếp già
Trên trán mẹ hiền theo năm tháng
Mà đường con đến vẫn còn xa

Mẹ ơi lời mẹ con luôn nhớ
Lớp học, tương lai: chốn hẹn hò
Sách vở đơm hoa ngời hạnh phúc
Đáp đền ơn mẹ,thỏa lòng mơ

Có lần mẹ nhắc chuyện ngày xưa
Từ độ tin hồng mãi vắng thưa
Ba bỏ con thơ lìa tổ ấm
Mẹ con mình khóc cả trong mơ

Từng ngày nắng nhạt lướt qua song
Nghèn nghẹn xuân phai nhạt má hồng
Vất vả cho con tròn tuổi mộng
Tay chèo mẹ vững giữa dòng sông

Khôn lớn nhờ ơn mẹ luyện tôi
Vừa tròn ước nguyện, mẹ đi rồi
Mưa sầu gió thảm con buồn tủi
Hạnh phúc theo dòng nước mắt trôi

Mãi mãi trong con hình bóng mẹ
Và tình yêu mẹ chẳng phôi pha
Lời ru tha thiết ngày thơ ấu
Ấm suốt đời con nghĩa đậm đà

Trúc Giang
18.2.04


Nhớ Dì...

Mấy năm trước vách cây nền đất
Giỗ Ông Bà con cháu về đông
Xúm nhau cùng cỡi tấc lòng
Tiếng cười vui rộn từ trong ra ngoài

Nay thấy cảnh bồi hồi nát dạ
Sao ruột rà không khác người dưng
Ông Bà chắc cũng rưng rưng
Hư vô ngó xuống tưởng chừng ...rất đau

Giữa gượng gạo nhà cao bỗng lạnh
Cạnh nghĩa tình vật chất chen nhau
Mâm cơm quyến thuộc úa xào
Chị phần trên trước em sau bộn bề

Nghĩ phận cháu không về cũng ngại
Nhớ tình thương như Mẹ Dì ban
Tuổi thơ ...những lúc cơ hàn
Mấy xu bánh nhỏ...ngàn vàng kém xa

Vẫn ấm áp đời ta nhớ mãi
Khi đủ no nhìn lại quanh mình
Thương Dì thương Mẹ hy sinh
Chợt buồn vết rạn nghĩa tình hôm nay...

Trúc Giang 23.5.08

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 18 2016, 06:25 AM
Gửi vào: #6


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Buổi hẹn đầu

Có một buổi mưa mù phố chợ
Ngồi bâng khuâng đếm bụi mưa bay
Người chợt đến khẽ lay hồn dậy
Quen với người buổi sáng trời mưa.

Hẹn vu vơ chiều thứ bảy đợi chờ
Nhưng lâu quá người bảo- thôi, hẹn lại
Ừ vu vơ ta hẹn cũng vu vơ
Rồi không đến để cho người đứng đợi

Mưa bụi bay không đủ làm ướt áo
Nhưng cũng mềm trái tim nhỏ xôn xao
Chợt nghe thương một chút buổi chiều nào
Và thương quá, hình ảnh người đứng đợi

Rồi thay đổi, từ đó ngời mộng đẹp
Sáng với chiều sao nghĩ đến người luôn
Người không đến khói buồn dâng cay mắt
Người đến rồi hồn nhỏ cũng reo vui

Tình yêu đến tựa như con sóng nhỏ
Tiếng rì rào mật ngọt rót vào tai
Đêm trong trẻo ánh trăng huyền diệu quá
Lùa mộng vào giấc ngủ thật bình yên

TrúcGiang
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 18 2016, 06:27 AM
Gửi vào: #7


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Suối cạn...Vì sao...

Tình Anh ... con nước lớn ròng
Chợt mưa chợt nắng xuống lòng em đau
Hôm qua giọt đắng anh trao
Uống rồi cảm giác nghẹn ngào xót xa
Vết roi tím vắt ngang qua
Còn rươm rướm máu trên da trong hồn
Sáng nầy thay dấu nụ hôn
Bằng câu thăm hỏi lạnh lùng ...sơ giao
Đọc xong ngân ngấn lệ trào
Hỏi lòng không biết vì sao ...thế nầy...
Tại em lời kể không hay
Bao nhiêu chuyện ngắn chuyện dài huyên thuyên
Để anh nghĩ ngợi triền miên
Khi vui thi ghẹo lúc phiền đắng cay
Vậy thôi...có lẽ từ nay
Anh không thích nữa...em thay tiếng thầm.

TrúcGiang

Lục Bát Cho Anh
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 18 2016, 06:30 AM
Gửi vào: #8


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Lại nghĩ về...

Hôm qua nhấp ngụm đường phèn
Cổ đang khô đắng bổng len vị nồng
Bao nhiêu bệnh chứng hóa không
Vườn thơ lại trỗ nhánh bông ngọt ngào

Nắng vàng xua bóng đêm chao
Trời trong xoá dấu bão lao qua hồn
Nấm mồ quá khứ vùi chôn
Bình yên về khoảnh hoàng hôn đời người

Cho dù môi mắt kém tươi
Trái tim nhịp vẫn không nguôi rộn ràng
Yêu anh tình vẫn nồng nàn
Như khi hai đứa còn đang tuổi hồng

Vắng tin mỗi bữa em trông
Tiếng im ngày một bỗng lòng không yên
Vần gieo xoắn nỗi buồn phiền
Sợi tơ căng đứt triền miên giọt thầm...

TrúcGiang 01.6.08
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 18 2016, 06:32 AM
Gửi vào: #9


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Thơ Anh

Thơ anh nhóm lửa đêm đông
Làm tan băng giá gọi hồng nắng lên
Đường dài bớt nỗi chông chênh
Vực sâu vẫn giữ lòng bền không nao

Khi em cuộc sống đảo chao
Lần tìm về giữa ngọt ngào vườn mơ
Tiếng ru ấm áp vô bờ
Lời ru tựa sợi dây tơ buộc ràng

Góc trời xa… nhớ mênh mang
Tin yêu vời vợi gởi ngàn mây chan
Bóng chiều râm mát dịu dàng
Giữa dòng xuôi ngược giương tàng tỏa che

Em thường khuya… lắng hồn nghe
Hương theo gió nhẹ bên hè thoảng qua
Chở ân tình… chở thiết tha
Sang đây đắp mộng… phong ba ngăn ngoài…

TrúcGiang 03.6.08

Lục Bát Cho Anh
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 18 2016, 06:34 AM
Gửi vào: #10


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Ước gì...mãi ..xuân

Sớm mai còn đọng tinh sương
Lung linh nắng chiếu đẹp dường cảnh tiên
Trong lòng cảm thấy bình yên
Ghé môi hôn nhẹ lên miền dấu yêu

Đoá tương tư tím mỹ miều
Hé cười rạng rỡ làm xiêu hồn người
Mây xanh vén một góc trời
Có Anh đứng ngắm mắt ngời niềm thương

Cỏ đùa lá hát du dương
Gió đong đưa nhịp duyên hương hữu tình
Giang tay giữ chặc bình minh
Để xuân ở lại ...để mình mãi... xuân

TrúcGiang 4.6.08

Lục Bát Cho Anh
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 18 2016, 06:37 AM
Gửi vào: #11


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Hạt Cát

Dấu mình góc nhỏ vườn em
Sáng nào cũng lén nhìn xem hoa cười
Ngất say vì nét môi tươi
Lăn tròn Hạt Cát vờn rơi má hồng

Thật là ...dễ ghét ghê không
Cát bay sao lại ...bềnh bồng thế kia
Đầu cành con bướm ghen kìa
Dưới chân ngọn cỏ lắc lia điệu hờn

Thì ra...Hạt Cát biết ..hôn
Đã rình từ thuở vườn còn hoang sơ
Chờ ngày hé cánh hoa mơ
Hoá thành lãng tử đề thơ ghẹo Người ...

TrúcGiang 05.6.08

Lục Bát Cho Anh
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 18 2016, 06:41 AM
Gửi vào: #12


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Hờn...

Vùng vằng ngọn gió đi qua
Cát không nhúc nhích...
ồ... ra
...là hờn
Lâu lâu G. bỗng lên cơn
Để trăng khuya lạnh buồn hơn xuân tàn

Cửa nhà tơ nhện giăng màn
Vắng người chăm chút cỏ lan vào thềm
Đừng nha...
đó khoảng trời êm
Giữa trần bi lụy biết tìm nữa đâu...

Cát nằm thao thức canh thâu
Vầng thơ gượng gạo
nát nhầu điệu ru...
Đêm càng sâu thẳm âm u
Sương dần rớt lạnh sao lu
trăng mờ...

Cựa mình đau giấc đang mơ
Thẫn thờ lẫn lộn đôi bờ thực hư
Hờn ghen vỡ trái ưu tư
Chắc vườn mai sáng mưa mù giăng giăng...

TrúcGiang 06.6.08

Lục Bát Cho Anh
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 18 2016, 06:44 AM
Gửi vào: #13


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Chiêm Bao

Đêm qua đom đóm lạc đàn
Chui qua bờ trúc bay sang nhà mình
Hỏi hoài sao cứ làm thinh
Lấp la lấp lánh...
thình lình
...hóa thân

Nhìn ra...
một thoáng tần ngần
Nửa làn khói nhạt
...nửa phần là mây
Mừng vui khẽ rộng vòng tay
Chợt buồn hụt hẫng...
khói mây tan nhòa

Canh tàn thấm lạnh...
nằm co
Tưởng đâu mộng đẹp tròn vo ân tình
Ai ngờ thề nguyện không linh
Đóm hồng vụt tắt...
bóng mình
... vỡ theo

TrúcGiang 07.6.08

Lục Bát Cho Anh

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 18 2016, 06:47 AM
Gửi vào: #14


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Ngông...

Ngày đi mình tự khóc mình
Tiếng nghe da diết...
trước
lung linh đèn
Em nhìn quan mộ mi hoen
Thấy quanh đời chỉ tối đen một màu

Qua ngân ngấn lệ dâng trào
Hiện ra kiếp trước ta trao ước thề
Bàn tay vẫy goị em về
Mong manh khoảnh khắc lại kề bên nhau

Ừ...
em lại hóa vì sao
Anh vầng nguyệt sáng thuở nào chung soi
Trần gian tìm gặp nhau rồi
Nắm tay mình lại về nơi Nhược Bồng

Bắt đầu ngày tháng thong dong
Bình minh chim hót suối trong rải đàn
Gối tay nệm cỏ mơ màng
Nằm ôn kỷ niệm ...địa đàng trăm năm..

TrúcGiang 08.6.08

Lục Bát Cho Anh
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 18 2016, 06:49 AM
Gửi vào: #15


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Ngày không có...Nắng

Sáng nay vắng ánh dương hồng
Âm u mây kéo bão giông đầy trời
Cỏ buồn thốt chẳng nên lời
Hoa tuôn nước mắt...
đâu rồi xuân tươi

Mặt trời hí hửng rong chơi
Lênh đênh biển rộng ...
vòng nơi thiên bồng
Bỏ quên hạ giới mênh mông
Ngày không có nắng...
chìm trong đêm dài

Lại còn lần lửa hẹn...
...mai
Biết đâu vui bước lại say cung Hằng
Phàm nhân tục thế sao bằng
Tiên nga Ngọc nữ tuyết băng mỹ miều

Lần nầy lạc giữa đường chiều
Đêm dần phủ bóng ...
chắc... nhỉêu khê tìm
Gần sang tới bến...
thuyền chìm
Cứ long đong mãi chờ thêm cực lòng...

TrúcGiang 09.6.08

Lục Bát Cho Anh
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 18 2016, 06:51 AM
Gửi vào: #16


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Giận...

Sáng nay vứt gánh tơ tình
Lên chùa gõ mõ tụng kinh ...đỡ buồn
Mà sao Hạt Cát giữ vườn
Lần ra dấu vết....
chạy bươn đi tìm

Cả ngày vắng chủ ...
vườn im
Mưa bay lất phất...càng thêm lạnh lùng
Chỗ nầy nước đã mạch cùn
Nơi kia đất sỏi...
cây không tươi mầm

Biết rồi...
tại chủ lười chăm
Tối ngày để Cát âm thầm vén vun
Nhọc nhằn nên mới ...
nổi...hung
Lỡ tay làm gãy nhánh hồng ban mai

Hối rồi ...
lặn lội đường dài
Lên chùa đứng trước Phật đài...tội xưng
Nghe ra ...
ồ...ngộ quá chừng
Rằng không phải lỗi...
mà xưng ...
ngọt ngào

TrúcGiang 10.6.08

Lục Bát Cho Anh
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 18 2016, 06:55 AM
Gửi vào: #17


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Ngớ Ngẩn...

Ai làm rụng xuống vần thơ
Nửa phong kín...
nửa ...hé chờ trăm năm
Nửa tầng tiên cảnh xa xăm
Nửa gần hạ giới... gọi thầm dấu yêu

Ai làm phách lạc hồn xiêu
Thở không dám thở...
sợ chiều lướt qua
Sợ tan ngào ngọt thiết tha
Sợ đêm cách trở...
sợ Ta xa Người

Ai làm rơi điệu khóc cười
Hoa vừa độ hé
chợt đời biển dâu
Nụ hôn mật ướp tình đầu
Nên thơ
cay
đắng
nhiệm mầu ra sao...

Ai đưa sóng dữ ba đào
Xoáy lòng biển rộng
tràn vào cõi mơ
Bây giờ cúi nhặt vầng thơ
chiều dâng lạc lõng
ngẩn ngơ
ru tình...

TrúcGiang 11.6.08

Lục Bát Cho Anh
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 23 2016, 12:55 AM
Gửi vào: #18


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622





Cọng Rơm

Đi đâu cũng có Cọng Rơm
Sương rơi không lạnh đêm hôm sưởi nồng
Quấn quanh ủ trái tim hồng
Gió không lọt tới mưa không rớt vào

Cọng Rơm vàng chín ca dao
Ru em tình mộng ru đời nghĩa thâm
Xưa sau một sắc đan tâm
Hương còn thoang thoảng ngàn năm thơm hoài

TrúcGiang

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 23 2016, 01:03 AM
Gửi vào: #19


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622







Bức tranh thứ nhất

Em vẽ đơn sơ một góc trời
Mây chiều lãng đãng nhẹ nhàng trôi
Uyên bay về tổ tìm hơi ấm
Nhạn lạc muôn trùng mỏi cánh rơi
Thoáng bóng đêm sang che ngập lối
Vang âm sương rụng tỏa mù khơi
Muộn màng lấp ló ngoài song vắng
Một mảnh trăng thơ ánh tuyệt vời

Trúc Giang 31.5.07

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
BenTreHome
post Feb 23 2016, 01:07 AM
Gửi vào: #20


Advanced Member
***

Nhóm: Tech_Member
Bài viết đã gửi: 2,106
Tham gia: 21-November 07
Thành viên thứ: 622







Bức tranh thứ hai

Vời vợi yêu thương đợi góc nầy
Ước thề đậm nét khắc quanh đây
Vườn mơ níu bước chân lang bạt
Lối mộng lưu mùi hương ngát bay
Sóng dậy hồn thênh qua vạn nẻo
Gió lùa trí vút tận ngàn mây
Sông dài ấp ủ vì sao lạc
Thủ thỉ ân tình dỗ giấc say

Trúc Giang 01.6.07



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

2 Pages: V  1 2 >
Reply to this topicStart new topic
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 13th July 2020 - 09:11 AM