IPB

Chào mừng khách quý đã tới thăm ! ( Đăng nhập | Đăng ký )

23 Pages: V  1 2 3 > »   
Reply to this topicStart new topic
> NGƠ NGẨN DẤU BUỒN, Luân Tâm
LuânTâm
post Dec 11 2007, 08:55 AM
Gửi vào: #1


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600



QUOTE
Q8





www.bentrehome.net hân hạnh giới thiệu thi tập



Ngơ Ngẩn Dấu Buồn


Và Các Bài Thơ Mới Sáng Tác Ngoài HƯƠNG ÁO



của Nhà Thơ LUÂN TÂM


Cựu Học Sinh Trung Học Công Lập BếnTre & Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho











“NGƠ NGẨN DẤU BUỒN”

THƠ LUÂN TÂM


GS.Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Liêm
Nguyên Thứ Trưởng Bộ Quốc Gia Giáo Dục VNCH



Biết rõ về một tác giả là điều cần thiết để hiểu nhiều về tác phẩm của tác giả đó. Nhưng trường hợp của tôi hôm nay thì không như vậy. Tôi không biết nhiều về cuộc đời của nhà thơ Luân Tâm, hay đúng ra chỉ biết rất sơ sài về quá trình học vấn và kinh nghiệm làm việc của nhà thơ mà thôi. Luân Tâm là một Đốc Sự Hành Chánh, tốt nghiệp Học Viện Quốc Gia Hành Chánh Việt Nam. Nhưng trước khi thi hành chức vụ hành chánh, Luân Tâm từng là nhà giáo phục vụ ở trường Trung Học Bến Lức,Long An. Vài sự kiện khác về tác giả tôi chỉ được nghe qua một vài người bạn. Thành ra khi đọc thơ Luân Tâm và viết cảm nghĩ của tôi về tác phẩm “Ngơ Ngẩn Dấu Buồn” tôi chỉ làm công việc của một độc giả thông thường như bao nhiêu độc giả khác về tác phẩm này.

Thơ cũng như văn đều có mục đích gửi đến người đọc một thông điệp nào đó của tác giả. Thông điệp gởi qua bài văn trên báo chí thì dễ đến với người đọc và dễ đi vào tầm nhìn của độc giả. Nhưng thông điệp gởi qua thi ca, qua một ấn phẩm đặc biệt, thường đến với người đọc một cách rất khó khăn, đầy may rủi. Thông điệp thi ca giống như những bức thư để trong những vỏ chai bỏ ngoài biển cả. Tuỳ theo may rủi mà những bức thư đó đến tay người đọc nào đó hay không. Và khi nhận được người đọc may mắn nào đó có hiểu được thông điệp trong thư hay không còn là một vấn đề khác. Bởi thi ca khác với văn xuôi, vì thi ca là một thứ văn chương trau chuốt với ngôn ngữ đặc biệt của nó, với hình ảnh, tư tuởng, âm thanh, nhịp điệu độc đáo của thứ nghệ thuật cao đẹp này. Tôi là một người có cái may mắn nhận được vỏ chai ngoài bờ biển. Trong vỏ chai có bức thư. Bức thư có thông điệp gì đó của người gởi. Công việc của tôi là tìm hiểu thông điệp đó.

Tập Thơ “Ngơ Ngẩn Dấu Buồn” , dự trù ấn hành vào khoảng đầu năm 2009,gồm trên dưới 150 bài thơ mà phần lớn có những nhan đề xoay quanh trục chính là “Đau Buồn” và” Ngơ Ngẩn” như : Thuyền Sầu, Mồ Côi, Chơi Vơi, Phong Trần, Mê Hồn, Cuối Bờ Phù Du, Đứt Ruột, Kỳ Ngộ, Hết, v. .v . Tất cả đều ít nhiều mang tâm trạng buồn đau. Thành ra có thể nói đau buồn là tình cảm chính của tập thơ. Nhưng khi đọc lướt qua người đọc sẽ có cảm giác như tác giả không để mình chìm đắm sâu xa vào một loại đau buồn sầu khổ nhất định nào mà thường trải dài một nỗi đau buồn mông lung trong các bài thơ mang tựa đề khác nhau. Nỗi buồn đau mông lung của tác giả thường ẩn hiện trong một tâm trạng ngơ ngẩn chung của nhà thơ có mặt trong hầu hết các đề tài dù là Thuyền Sầu hay Mồ Côi, Chơi Vơi hay Phong Trần, Mê Hồn hay Cuối Bờ Phù Du, Đứt Ruột hay Hết. . . Tâm hồn của nhà thơ như con thuyền chuyên chở bao nhiêu những đớn đau ê chề vốn là kết quả của cuộc đời nhiều gian nan, khốn khổ, từng trải qua nhiều biến cố bất hạnh, từng chịu đựng nhiều tang thương mất mát, nhiều điêu đứng bất thường nói một cách tổng quát không qua một hình ảnh cụ thể nào. Thương nhớ quê nhà ( Ra đi thêm nhớ quê nhà ), luyến tiếc những kỷ niệm xưa ( Ngày xưa sống với ruộng vườn ), nghĩ đến cuộc sống bấp bênh giữa cảnh đời mịt mù đen tối ( Tối đen đường trước ngõ sau ), nhớ cảnh khói lửa tang thương ( Bốn phương khói lửa mịt mù ), tiếc thương mồ mả cha me ( Mồ cha mả mẹ còn đâu ) , nghĩ đến cảnh phù vân ( Đã đành nhân thế phù vân ) . Đó là nỗi buồn tìm thấy trong Thuyền Sầu. Trong Phong Trần …cũng một nỗi sầu thuyền, một cảnh phù vân ,một vết thương nội chiến phong trần mồ côi. Và cũng tương tự như vậy trong” Mê Hồn” :

Chân trời gốc biển chiêm bao
Bướm thiêng chở mộng trăng sao mê hồn
Băng rừng vượt suối cô đơn
Đoạn trường khách địa áo cơm đoạ đày
Mười năm khóc mướn thương vay
Mười năm ngậm đắng nuốt cay trời gầm
Ăn đi ngủ đứng viết nằm” . . .


Bên cạnh nỗi buồn mông lung còn có những mảnh tình nhà quê quen thuộc như “Về Quê Ngoại “, hay mối tình ngây thơ dễ thương bắt nguồn từ văn chương bình dân như câu chuyện” Đứt Ruột”chẳng hạn khởi hứng từ những câu ca dao:

Giả đò mua khế bán chanh
Giả đi đòi nợ thăm anh kẻo buồn….
Thò tay em ngắt ngọn ngò
Thương anh đứt ruột giả đò ngó lơ


Niềm thương đứt ruột của người em quê mùa thật hết sức nên thơ trong bài thơ” Đứt Ruột” của Luân Tâm.

Thơ Luân Tâm là thơ trữ tình, bởi chứa chan tình cảm. Nhưng đây là những tình cảm được diễn tả một cách chừng mực, trong khuông phép chứ không bồng bột, và tràn bờ như thơ lãng mạn. Ở đây không có cái nức nở, nghẹn ngào, rũ rượi của cái ”TÔI”” không kềm chế qua những xúc cảm mãnh liệt của con người mà ta thường gặp trong thơ Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên, Hàn Mạc Tử .v.v… thời tiền chiến.

Nhưng đã là thơ thì không thể thiếu ngôn ngữ thi ca mà ngôn ngữ thi ca là hình ảnh và âm nhạc. Thơ không làm công việc của văn xuôi, không diễn tả tư tưởng bằng suy luận, không theo tiến trình logic của lý trí. Tư tưởng trong thi ca nếu có thì có thể được diễn tả bằng hình ảnh, bằng ẩn dụ, bằng những bầt thường, đột ngột, nói lên tiếng nói của vô thức nhiều hơn. Đó là chủ trương của nhiều nhà thơ mới hiện đại. Đó cũng là trường hợp của Luân Tâm. Những gì xảy ra trong vô thức thường không đầu không đuôi, không mạch lạc suông sẻ, giống như những gì ta thường thấy trong giấc chiêm bao. Những câu mở đầu bài thơ ”Chơi Vơi” chẳng hạn, cho ta nhiều hình ảnh thi ca, không liên tục, không nối liền bằng những liên tưởng tâm lý thường có với ý thức sáng suốt. Những hình ảnh này bắt chợt, nhảy đi từ hình ảnh này sang hình ảnh khác như những mảng chuyện diễn ra trong chiêm bao, tức trong vô thức nhiều hơn:

Trả ngày giọt mưa phù sinh
Trả đêm giọt nắng chung tình viễn vông
Trả đời giọt bụi hư không

Trả ta giọt máu trôi sông vô thường
Nuôi rong ruộng dưỡng rêu vườn
Gió nghiêng vành nón mưa thương che mình
Tàn chiều lỡ bước ăn xin
Cánh cò cánh én động tình bú tay
Lỡ phu lỡ thợ lỡ thầy . . .


Trong ”Ngơ Ngẩn Dấu Buồn” ta cũng bắt gặp những hình ảnh bắt chợt như vậy:

Chim con lông rụng mẹ đau
Nắng chưa vàng cánh gió cao hết hồn
Cành nghiêng bóng đậu cô đơn
Buồm căng dây lạnh kéo đờn nổi trôi
Xanh trời trắng hạc chia phôi
Mềm mây ốm gió mồ côi bay nhà . . .


Thơ Luân Tâm về hình thức rất gần với ca dao, có âm điệu của bản nhạc bình dân. Phần nhiều theo thể lục bát nhịp nhàng với những tiểu đối hai chữ, ba chữ trong câu lục hay bốn chữ trong câu bát. Ví dụ như :

Xanh trời/trắng hạc/
Mềm mây/ốm gió/
Nắng chờ/mưa đợi/
Khói lên/mây xuống/
No da/đói thịt/
Bến sắc/bờ không/
Vui sông/buồn suối/
Về nhới đi/đi nhớ về/
Hồn Bến Tre/phách Sài Gòn/
Xác treo chớp biển/hồn trao mưa nguồn/
Hết địa ngục/ hết thiên đường/
Hết hoa/hết trái/hết xương/hết hồn/


Thường có những tiếng, những chữ lập đi lập lại nhiều lần làm thành những tiếng mưa rơi, những lời than thở, những điệp khúc thất vọng, đau buồn, ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Hãy đọc ”Một Giọt Tình Thơ “”:

Gửi người một giọt cải lương
Gửi quê một giọt đau thương mềm lòng
Gửi trời một giọt tuyết trong
Gửi đất một giọt rượu hồng chiêm bao
Gửi núi một giọt trăng sao
Gửi sông một giọt mây màu đong đưa
Gửi ngày một giọt khuya mưa
Gửi đêm một giọt nắng trưa ỡm ờ . . . .


Nhà thơ gửi cho ai? hay gửi cho cái gì đây? Gửi người, gửi quê, gửi trời, gửi đất, gửi núi, gửi sông, gửi ngày, gửi đêm . . Gửi cái gì? Gửi một giọt. Một giọt gì? Một giọt cải lương, một giọt đau thương mềm lòng, một giọt tuyết trong, một giọt rượu hồng chiêm bao, một giọt trăng sao, một giọt mây màu đong đưa, một giọt khuya mưa, một giọt nắng trưa ỡm ờ . . .

Luân Tâm có vẽ rất thích hai chữ ”Lỡ” và ”Hết”. Hãy nghe Luân Tâm ”Lỡ”:

Lỡ phu lỡ thợ lỡ thầy
Lỡ quê lỡ tỉnh lỡ Tây lỡ Tàu
Lỡ kiếp trước lỡ kiếp sau
Lỡ tái sinh lỡ chôn nhau đoạn trường
(Chơi Vơi)


Xin hãy xem Luân Tâm ”Hết”:

Hết tranh hết nhạc hết thơ
Hết tình hết điệu hết mơ hết hồn
(Phong Trần)

Một ngày hết nắng hết mưa
Hết cười hết khóc hết trưa hết chiều
Hết mưa hết gió dấu yêu
(Mồ Côi)


và cả một bài thơ “HẾT” với 27 câu lục bát bắt đầu bằng chữ “Hết”

. . . . . . . .
“Hết bồng em hết cưng anh . . .
Hết biển cạn hết non mòn” . . .


Còn trong 33câu lục bát của bài “Cuối Bờ Tình Ca” thì đã có 30 bắt đầu bằngchữ “Hết” :

….....
“Hết thương hết nhớ hết mừng
Hết mơ hết mộng trăng gần gió xa
Hết hương hết thịt hết da
Hết hồn hết xác hết nhà hết quê “…
………..


Tình cảm đau buồn, nhớ nhung, thương tiếc, chán nản. . . là những tình cảm rất gần gũi, rất quen thuộc với con người, bất cứ ở đâu, bất cứ thời nào. “Buồn” không thể thiếu trong thi ca ,nhất là thơ trữ tình và lãng mạn .Thơ Luân Tâm mang tính trữ tình như ngay trong nhan đề tập thơ đã nói. Thông điệp “đau buồn” gửi đến đâu cũng có người chia sẻ, thông cảm dễ dàng. Nhưng mỗi nhà thơ có cách riêng tư của mình để gửi đi thông điệp đó. Luân Tâm có cách diễn tả khá độc đáo của nhà thơ. Lời thơ, hình ảnh thi ca, nhịp điệu đặc biệt của bài thơ làm cho hình thức thơ Luân Tâm mang nét độc đáo không tìm thấy ở những nhà thơ khác. Đó cũng là giá trị của tập thơ “Ngơ Ngẩn Dấu Buồn” vậy.

GS.Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Liêm
Nguyên Thứ Trưởng Bộ Quốc Gia Giáo Dục VNCH

*************************************************












NGƠ NGẨN DẤU BUỒN

Chim con lông rụng mẹ đau
Nắng chưa vàng cánh gió cao hết hồn
Cành nghiêng bóng đậu cô đơn
Buồm căng dây lạnh kéo đờn nổi trôi
Xanh trời trắng hạc chia phôi
Mềm mây ốm gió mồ côi bay nhà
Tình ru chăn cỏ gối hoa
Chơi vơi biển cạn nhạt nhoà rừng sâu
Vườn xưa thèm nắng mai sau
Xương tan thịt nát tình trào quê hương
Son môi che lạnh dấu thương
Sóng sầu lưu lạc đoạn trường dấu yêu
Ăn trưa uống tối cũng liều
Bơi hương lặn sắc chợ chiều mộng du
Giường trăng thao thức dáng thu
Núi rừng khát nước sương mù đón đưa
Mê hương râu bướm vẽ bùa
No da đói thịt mắt trưa hẹn hò
Ỡm ờ áo tắm thăm dò
Gối chăn nổi loạn lần mò đường mê
Về nhớ đi đi nhớ về
Da trời chân đất ủ ê bảy màu
Lững lờ lưng trắng mài râu
Nuôi chim dưỡng trứng bạc đầu xanh môi
Đói thương đứng khát nhớ ngồi
Nắng chờ mưa đợi bóng trôi mộng hồng
Ngậm sương lúa trổ đòng đòng
Lấp sông mất nước đau lòng phù sa
Lối cò trắng lụa tình ca
Khói lên mây xuống trăng hoa chập chờn
Bến buồn thuyền rã keo sơn
Bỗng đau muối xát tân hôn vẫy chào
Nửa đêm khát sữa chiêm bao
Trôi sông lạc chợ làm sao ẵm bồng
Lỡ làng bến sắc bờ không
Vào ra khép mở đục trong thẹn thuồng
Hoa thương ngọc tiếc dấu buồn
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn ven đường áo bay
Thắt lưng buộc bụng cau mày
So chân cát bụi tay dài níu trăng
Vui sông buồn suối ăn năn
Lệ mờ bóng rã dáng nằm thiên thu
Ngựa già móng lở mắt mù
Da khô chiến địa bạn thù dấu đau
Thẩn thờ núi tuyết rừng sao
Xác treo chớp biển hồn trao mưa nguồn.....

MD.10/23/06
LuânTâm








--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 11 2007, 09:35 AM
Gửi vào: #2


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600






NHANG TÀN THẮP KHUYA

"Anh buồn có chốn thở than
Em buồn như ngọn nhang tàn thắp khuya"(1)
Bọt bèo che cá lia thia
Cua còng còn có ao đià náu nương
Thương em lội ruộng tắm mương
Trưa gội tóc tối ngóng sương tan giường
Vạc sành dế nhủi ễnh ương
Khóc ma trêu quỷ khói hương đau lòng
"Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi"(2)
Rau mơ rau má cải trời
Lục bình bông súng mồng tơi rau dừa
Cõng em dìu Mẹ đi chùa
Bóng Tiên bóng Phật bóng bùa bình an
Mười hai bến nước lỡ làng
Trôi hoa lạc bướm lửa than gió đùa
Ổ rơm gốc rạ nắng mưa
Tay bồng tay bế muối dưa tương cà
Trời thương đất giận sập nhà
Em thành rượu nhạt nước trà buồn thiu
Mái tranh giông bão đói nghèo
Ngửa nghiêng ân nghĩa mốc meo dịu hiền
Đầu trần chân đất hồn Tiên
Nổi trôi mắc đọa không phiền lụy anh
Chuồn chuồn anh yến lượn quanh
Bao nhiêu hoa trắng lá xanh nhụy vàng
Không mèo mỡ cũng lang thang
Bạn bè mê rượu mê đàn mê ca
Bỏ bê vườn ruộng heo gà
Sớm chèo tối chống thây ma hết hồn
Chết tươi chết điếng hoàng hôn
Cắn răng nuôi trẻ cháo cơm Mẹ già
Tình thư ? Tình sử? Tình ca?
Hẩm hiu bạc phước hay là tóc tang ?
Hết sen trắng hết mai vàng
Hết chờ hết đợi hết ham hết tình
Hết thao thức hết khoe mình
Hết trăng hết gió hết nhìn hết mê
Trăm năm mấy cõi đi về
Nghìn năm hũ rượu hương thề chịu thua
"Chanh chua thì khế cũng chua "(3)
Lời thề trước miễu sau chùa dở dang
"Anh buồn có chốn thở than
Em buồn như ngọn nhang tàng thắp khuya "(4)

MD.12/07/07
LuânTâm

(1)+(2)+(4):Ca Dao
(3):Ca Dao:"Chanh chua thì khế cũng chua
Chanh bán có mùa khế bán tư niên"!





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Nguyệt-Hạ
post Dec 11 2007, 03:21 PM
Gửi vào: #3


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 381
Tham gia: 12-October 07
Thành viên thứ: 578



QUOTE(LuânTâm @ Dec 11 2007, 02:35 AM) *





NHANG TÀN THẮP KHUYA

"Anh buồn có chốn thở than
Em buồn như ngọn nhang tàn thắp khuya"(1)
Bọt bèo che cá lia thia
Cua còng còn có ao đià náu nương
Thương em lội ruộng tắm mương
Trưa gội tóc tối ngóng sương tan giường
Vạc sành dế nhủi ễnh ương
Khóc ma trêu quỷ khói hương đau lòng
"Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi"(2)
Rau mơ rau má cải trời
Lục bình bông súng mồng tơi rau dừa
Cõng em dìu Mẹ đi chùa
Bóng Tiên bóng Phật bóng bùa bình an
Mười hai bến nước lỡ làng
Trôi hoa lạc bướm lửa than gió đùa
Ổ rơm gốc rạ nắng mưa
Tay bồng tay bế muối dưa tương cà
Trời thương đất giận sập nhà
Em thành rượu nhạt nước trà buồn thiu
Mái tranh giông bão đói nghèo
Ngửa nghiêng ân nghĩa mốc meo dịu hiền
Đầu trần chân đất hồn Tiên
Nổi trôi mắc đọa không phiền lụy anh
Chuồn chuồn anh yến lượn quanh
Bao nhiêu hoa trắng lá xanh nhụy vàng
Không mèo mỡ cũng lang thang
Bạn bè mê rượu mê đàn mê ca
Bỏ bê vườn ruộng heo gà
Sớm chèo tối chống thây ma hết hồn
Chết tươi chết điếng hoàng hôn
Cắn răng nuôi trẻ cháo cơm Mẹ già
Tình thư ? Tình sử? Tình ca?
Hẩm hiu bạc phước hay là tóc tang ?
Hết sen trắng hết mai vàng
Hết chờ hết đợi hết ham hết tình
Hết thao thức hết khoe mình
Hết trăng hết gió hết nhìn hết mê
Trăm năm nấy cõi đi về
Nghìn năm hũ rượu hương thề chịu thua
"Chanh chua thì khế cũng chua "(3)
Lời thề trước miễu sau chùa dở dang
"Anh buồn có chốn thở than
Em buồn như ngọn nhang tàng thắp khuya "(4)

MD.12/07/07
LuânTâm

(1)+(2)+(4):Ca Dao
(3):Ca Dao:"Chanh chua thì khế cũng chua
Chanh bán có mùa khế bán tư niên"!









""Anh buồn có chốn thở than
Em buồn như ngọn nhang tàng thắp khuya "(4)


Kính thăm anh chị Luân Tâm,

Sau khi đọc tập thơ Hương Áo của anh, thú thật Hạnh đã bị "khó ở" một thời gian rất lâu bởi vì mang trong lòng nỗi mặc cảm "Lỗi Đạo" với rất nhiều người..mà Hạnh tin chắc rằng kể ra đây sẽ rất dài. Để gọi là 'tri ân' tấm gương chung thủy, có trước có sau của anh chị, Hạnh đã mạo muội ghi lại đôi dòng qua tùy bút "Chim Quyên Xuống Đất Tha Mồi" gọi là cảm đề thơ "Hương Áo" của Luân Tâm. Vì rất tiếc là mình quá vụng về chẳng biết làm thơ, mà để 'họa' thì chắc chắn sẻ không ổn rồi..Một liều ba bảy cũng liều, xin anh nhận cho một tấm lòng chỉ có thế. Và qua bài thơ ấy Hạnh đã "NGỘ" vì tình yêu thì 'vô cùng'.

Nhân đây Hạnh cũng xin phép được mở một dấu ngoặc rắng mình chưa đủ tài đức để đại diện cho ai cả khi "Vinh Danh" tình nghĩa phu thê ngàn đời của anh chị đâu, mà là Hạnh muốn nêu lên nỗi xúc động của riêng mình và cũng để ngẩm lại mình. Rằng mình đã sống hết lòng hết sức cho người mình yêu thương chưa?? Hẳn là câu trả lời rất là nhỏ nhoi khiêm tốn vì thiếu mất cái NHẪN rồi.

Vợ chồng đến với nhau khởi đầu bằng cái DUYÊN như thuyết nhà Phật nói, và sự gắn bó kia là cái nghĩa như "lia thia" quen chậu vậy. Ông Bà mình họ đều là "triết gia" cả nên họ mới thể hiện trong Ca Dao anh ạ. Và thơ của anh cũng thế, đọc để mà "thấm" chứ Hạnh chưa đủ khả năng để 'bình' thơ ở đây được.
Như anh thấy đó hồi xưa mà ông bà mình đã ý thức được 'con người là tổng số của sự Cô Độc (đôi khi bất hạnh) vì

" Anh buồn có chốn thở than
Em buồn như ngọn nhang tàng thắp khuya "(4)


Đó có phải là một lời trách khẻ cho số phận "hẩm hiu" và đơn độc chăng? Nghe sao mà xót xa quá đi mất.
Thế nhưng anh-chị đã không nằm vào cái lệ thông thường ấy, mà là nhờ vào tình yêu tuyệt đối, anh chị đã hy sinh cho nhau để có thừa can đảm vượt qua tất cả những thử thách, thêm vào sức khỏe tinh thần..ít ai có đủ sức chịu đựng nếu họ thiếu cái đức NHẪN trong đạo vợ chồng.

Như hằng đêm, Hạnh và anh Đức vẫn thắp nhang trước bàn thờ Phật, bàn thờ Ông Bà Cha Mẹ xin phò hộ cho gia đình nhà nhà được bình an, tai qua nạn khỏi và khỏe mạnh. Cầu xin ơn trên hộ độ cho chị sớm bình phục và anh sáng tác càng mạnh thêm bằng năm bằng mười năm cũ.

Kính thư,

Nguyệt Hạnh


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 11 2007, 06:38 PM
Gửi vào: #4


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600






KHÔNG CÒN


Tiếng pháo giao thừa đã không còn
Tha hương nhớ Tết cũ Sàigòn
Ở đây tuyết trắng lòng hoang vắng
Người đến người đi lạ nước non

Có phải ta không còn là ta
Hết mừng hết giận hết xót xa
Nửa đời lận đận ôm trang sách
Nửa ở trại tù nửa khóc hoa ...

Bóng tối đã quen quá nhục nhằn
Tội gì mà bắt phải ăn năn
Bao nhiêu gian ác bao cay đắng
Vùi dập tự do giết công bằng

Người hiền không thể lên cầm quyền
Có lẽ nghìn xưa có phép tiên
Cho nên minh chúa còn có thể...
Giờ biết tìm đâu chút bình yên ?

Sắt đá chạm nhau lửa khởi đầu
Bao nhiêu mồi lửa vốn không màu
Lửa làm biến đổi đen thành trắng
Trắng cũng thành đen biển hận sầu !

An bình thực sự có hay không
Sự thực chỉ là chuyện viễn vông
Bao nhiêu người chết oan chết ức
Xương thịt không còn hồn long đong

Nhân loại lao vào cuộc bể dâu
Con đường hoa nắng chẳng còn đâu
Tìm hoa chỉ gặp toàn mồ mả
Góc bể chân trời đau nhớ nhau !

Nhờ gió nhờ trăng nhờ mặt trời
Nhờ hoa nhờ bướm nhờ mưa rơi
Hay nhờ dòng nước nhờ sương khói
Nhắn gửi cùng nhau cố giữ lời...

Lời cũng đã tàn như trăng xưa
Em đau lội tuyết lạnh mấy mùa
Anh buồn cạo giấy tay không máu
Tình nắng khô mưa chết đón đưa

Chim non khôn lớn cũng bay xa
Chỉ còn trơ trọi mấy khóm hoa
Xứ người hoa vốn không tình điệu
Sương sớm nắng chiều ta mất ta !

Nhắc chi bến nước với dòng sông
Em đem áo trắng đổi áo hồng
Bên trời khói lửa không còn áo
Tro cũ tàn phai tủi bếp hồng....

Giấc ngủ hết thơm hết ngọt rồi
Anh như cây cải muốn về trời
Trốn đời bỏ mặc tình rau đắng
Chỉ tội rau rau răm phải chịu lời...

Con cóc trong hang cũng có nhà
Buồn thì nương náu vui nhảy ra
Thành thơ con nít đều quen biết
Có lẽ nó còn đỡ hơn ta !

Quán trọ còn không sao lang thang
Về đâu cứ vượt suối băng ngàn
Cuối đường tay trắng thành xương trắng
Thương tiếc bao nhiêu cũng muộn màng !

Bao nhiêu đường cũ đã đi qua
Đường mới lạ lùng sợ quỷ ma
Loanh quanh chân lạnh thân tàn tạ
Sau trước hư không hết tuổi già...

MD.03/19/04
LuânTâm






--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 11 2007, 06:54 PM
Gửi vào: #5


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600






PHỐ CŨ

Buồn quên gió thương nhớ mưa
Lang thang phố cũ đón đưa buồn về
Lá me con đợi tóc thề
Hôn vòng trắng lụa cưng mê lối hồng
Điên cuồng dời núi lấp sông
Ru mưa dỗ nắng đeo vòng chân như
Buồn tay níu võng tương tư
Đơn sơ yểu điệu hiền từ yêu ma
Cuối đường bướm khóc chôn hoa
Xin cho một chút thương ca cổng chùa
Già tre gió lá rụng mưa
Ve sầu ru bóng tình trưa lỡ làng
Nghìn trùng môi nhớ thèm ngoan
Sân xưa hoa rụng trăng tàn dấu chân
Da sương khói thịt phù vân
Vui chưa vỗ cánh buồn cân đá vàng
Khói cơm chiều ôm khói nhang
Sông trôi hạnh ngộ biển tràn tiễn đưa
Bàng hoàng bóng lạnh đường xưa
Có ?không ?không có? hay chưa hẹn hò?

MD.03/17/05
LuânTâm





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 11 2007, 07:36 PM
Gửi vào: #6


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600






Không Không

Cần chi lựa chọn, khen chê?
Nhẹ nhàng áo gió, đi về...tay không!
Mây xanh, mây trắng, mây hồng,
Trước sau còn lại cõi lòng...tha ma!
Rừng hoang, bướm áo tìm hoa?
Cõi tiên, cõi tục cũng là...không không!
Ngủ quên gối tuyết mênh mông,
Đường về mất lối, uổng công kiếm tìm!
Mõi mòn đáy biển mò kim,
Lẽ đâu lạc phước vô duyên đoạ đày...?
Cõi nào ướp xác tàn phai?
Tỉnh hay chưa tỉnh đêm ngày lãng quên?
Còn đâu một chút ấm êm?
Than nhiều khóc lắm, chỉ thêm hận sầu!
Sau khung cửa hẹp nhiệm mầu,
Bơ vơ gió lạnh, biết đâu hẹn hò?
Ngược dòng lặn ngụp quanh co,
Cuối nguồn chỉ thấy cánh cò xác xơ!

MD 10/01/02
LuânTâm





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 11 2007, 09:25 PM
Gửi vào: #7


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600






ĐONG ĐƯA

"Trèo lên cây khế mà rung
Khế rụng đùng đùng không biết khế ai !"(1)
Nợ tình khế ngọt đầu thai
Thơm thơm điệu điệu tóc dài hương quê
Xuân mưa non cỏ xanh thề
Nắng hè ế chợ đi về áo bay
Quê người tắm tuyết ăn mây
Chim quyên gà nước lưu đày vớt trăng
Rau dừa đắng đất Tiên nằm
Sao hôm lẻ bạn nuôi tằm quay tơ
Đong đưa gieo hạt văn thơ
Thương tay cổ tích níu bờ mộng du
Mật tràn suối trắng tình thư
Hồn hoa hồn bướm chung dù thương đau
Hôn mê vú sữa mãn cầu (2)
Vòng khô nghi hoặc yêu đào vòng tươi
Khế vàng quạ đổi vàng cười
Rau sam cưng cõng cải trời leo cây ...
Chưa biển cạn đã sông đầy
Ôm em thần thoại thương hoài hoài thương
Mưa khuya ấm ruộng mát vườn
Cỏ may cỏ chỉ lên đường hồi sinh
Đứng thơ đi nhạc ngồi tình
Lệ khô môi ướt chuyển mình chân không
Trưa hè nước miá mềm lòng
Đêm xuân khế ngọt đèo bồng cho nhau
Trầu thương đeo cứng thân cau
Bờ mê bến giác ra sao ...cũng đành ....

MD.12/06/07
LuânTâm

(1)Câu hát ru em.
(2)"mãn" cầu:tác giả cố ý viết chữ "mãn" không có "g" ,chứ không phải lỗi chính tả đâu!





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 11 2007, 10:42 PM
Gửi vào: #8


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600



QUOTE(Nguyệt-Hạ @ Dec 11 2007, 03:21 AM) *


""Anh buồn có chốn thở than
Em buồn như ngọn nhang tàng thắp khuya "(4)


Kính thăm anh chị Luân Tâm,

Sau khi đọc tập thơ Hương Áo của anh, thú thật Hạnh đã bị "khó ở" một thời gian rất lâu bởi vì mang trong lòng nỗi mặc cảm "Lỗi Đạo" với rất nhiều người..mà Hạnh tin chắc rằng kể ra đây sẽ rất dài. Để gọi là 'tri ân' tấm gương chung thủy, có trước có sau của anh chị, Hạnh đã mạo muội ghi lại đôi dòng qua tùy bút "Chim Quyên Xuống Đất Tha Mồi" gọi là cảm đề thơ "Hương Áo" của Luân Tâm. Vì rất tiếc là mình quá vụng về chẳng biết làm thơ, mà để 'họa' thì chắc chắn sẻ không ổn rồi..Một liều ba bảy cũng liều, xin anh nhận cho một tấm lòng chỉ có thế. Và qua bài thơ ấy Hạnh đã "NGỘ" vì tình yêu thì 'vô cùng'.

Nhân đây Hạnh cũng xin phép được mở một dấu ngoặc rắng mình chưa đủ tài đức để đại diện cho ai cả khi "Vinh Danh" tình nghĩa phu thê ngàn đời của anh chị đâu, mà là Hạnh muốn nêu lên nỗi xúc động của riêng mình và cũng để ngẩm lại mình. Rằng mình đã sống hết lòng hết sức cho người mình yêu thương chưa?? Hẳn là câu trả lời rất là nhỏ nhoi khiêm tốn vì thiếu mất cái NHẪN rồi.

Vợ chồng đến với nhau khởi đầu bằng cái DUYÊN như thuyết nhà Phật nói, và sự gắn bó kia là cái nghĩa như "lia thia" quen chậu vậy. Ông Bà mình họ đều là "triết gia" cả nên họ mới thể hiện trong Ca Dao anh ạ. Và thơ của anh cũng thế, đọc để mà "thấm" chứ Hạnh chưa đủ khả năng để 'bình' thơ ở đây được.
Như anh thấy đó hồi xưa mà ông bà mình đã ý thức được 'con người là tổng số của sự Cô Độc (đôi khi bất hạnh) vì

" Anh buồn có chốn thở than
Em buồn như ngọn nhang tàng thắp khuya "(4)


Đó có phải là một lời trách khẻ cho số phận "hẩm hiu" và đơn độc chăng? Nghe sao mà xót xa quá đi mất.
Thế nhưng anh-chị đã không nằm vào cái lệ thông thường ấy, mà là nhờ vào tình yêu tuyệt đối, anh chị đã hy sinh cho nhau để có thừa can đảm vượt qua tất cả những thử thách, thêm vào sức khỏe tinh thần..ít ai có đủ sức chịu đựng nếu họ thiếu cái đức NHẪN trong đạo vợ chồng.

Như hằng đêm, Hạnh và anh Đức vẫn thắp nhang trước bàn thờ Phật, bàn thờ Ông Bà Cha Mẹ xin phò hộ cho gia đình nhà nhà được bình an, tai qua nạn khỏi và khỏe mạnh. Cầu xin ơn trên hộ độ cho chị sớm bình phục và anh sáng tác càng mạnh thêm bằng năm bằng mười năm cũ.

Kính thư,

Nguyệt Hạnh






Thân kính gửi NS.Nguyệt Hạnh,

Chúng tôi thực vô cùng xúc động sững sờ vinh hạnh được đọc cùng môt lượt cả 2 bai "lời lời châu ngọc hàng hàng gấm thêu" của NS.về bai "Nhang Tàn Thắp Khuya" và bài "Vinh Danh...".Xin phep nói rõ là tôi vốn mù tịt về computer, moi sự gửi bài ,trả lời ,giao dịch với bạn hữu đều phải nhờ con gái Út phụ giúp cả mà cháu thì lại qua bận rộn đi học đi làm thêm mà còn phải lo cho Mẹ Ba đũ thứ chuyện lớn nhỏ nữa !Do đó,lâu nay tôi vẫn chưa hề biết NS.đã quá rộng lượng ,từ bi bác ái có bài "Vinh Danh....",( trong một trang khác,không phai trong trong HA.)bằng những lời lẽ hết sức cao đẹp thâm sâu mà chúng tôi thực tự thấy hổ thẹn ,không xứng đáng ,không dám nhận đâu !Như trong bài "Đường Vào Thơ ",chúng tôi đã có thưa rõ rằng :chúng tôi chỉ la một người già nua quê mùa ,lẩm cẩm ,thất cơ lỡ vận ,cùng đường mạt lộ,một hạt cát quá nhỏ nhoi,một vết bụi mờ hiu hắt,một cọng cỏ khô nhiệt đới hoang dã nổi trôi đoạn trường ...ai có qua cầu mới hay ! Đôi lúc,quá quẩn trí ,viết vài câu thô thiển quê muà để an ủi ,mua vui co vợ con và bản thân mình mà thôi ....Tôi vốn tự biết mình la "ếch ngồi đáy giếng "nên luôn luôn rất lo sợ lời răn dạy quá chí lý của cụ Tú Xương ! Xin thưa thiệt :cũng vi cái bệnh quá dốt computer nên tôi đã từng bị "thiên hạ " đành đọan, nhẫn tâm ra mặt ăn hiếp ,chèn ép ,kỳ thị,miệt thị đũ cách cố ý ,ganh tỵ,ác ý xuyên tạc,chụp mũ ,vu khống mấy dòng thơ quá chơn chất, quá nhà quê cuả tôi ! Tôi đã định "rưả tay gác bút" luôn cho rồi ,cho yên thân già bóng xế chiều tàn !Nhưng cũng may là Ông Bà Trời Phật còn thương (hay là cái duyên nghiệp chữ nghĩa chưa được phép dứt đây ?) cho chúng tôi đươc trùng phùng hạnh ngộ với hai Đại huynh Huynh Ngọc Diêu và Trần Bình Trọng ,đươc rộng lượng cho phép "Trở về quê cũ gánh nước đêm trăng để tìm lại kẻ chung tình!" ( Xin lỗi soạn giả tài hoa Viễn Châu và vua vọng cổ Út Trà Ôn...cho phép trích mượn 1 câu nói lối trong bài ca vọng cổ một thời vang bóng Gánh Nước Đêm Trăng nhá !) Ở Diễn Đàn BenTreHome thân thương nầy ,chúng tôi thấy ở đâu cũng là bóng mát êm dịu thần tiên tuyệt vời cuả rừng dưà BếnTre,thấy cái hào khí cuả Ông Già Ba Tri ,cụ Đồ Chiểu ,Cụ Phan Thanh Giản cả !Tôi thực rất xúc đông ,yên tâm tin tưởng rằng ở đây chỉ toàn la bà con ,anh chi em ruột thịt thân thương của mình cả.....một nơi chôn mà hơn 60 năm về trước đã từng chôn nhau cắt rún mình rồi, nay lại hào hiệp mở rộng vòng tay nhâu hậu trìu mến ,sẵn dành cho mình một góc nhỏ thực thanh bình ,làm nơi nương náu cuối cùng qúa dịu êm thanh thản ,an lành vậy. Xin vô vàn thâm tạ NS.Nguyệt Hạnh đa có hão ý ,nhã ý "để mắt xanh đến "chút bọt bèo rong rêu quê nhà !Để đáp tạ phần nào ơn tri ngộ,xin trân trọng thân ái chép lại một bài nhà quê mà tôi rất thích :bài số 11 trong trang thứ 58 cuả Hương Áo là bài "CỎ HOANG",để ước mong NS."mua vui cũng được một vài trống canh "vậy nha !

CỎ HOANG

(thân tặng Nguyên Trần)

Như hoa đồng nội như cỏ hoang
Thơ thẩn vườn khuya trăng gió tàn
Đường đau mưa lạnh hồn sông núi
Mỏi mòn chân đất mộng bình an !
****
Vắt chân nằm ngắm đất trời
Bên kia cát bụi dòng đời mưa giăng
Bên nầy tre vẫn khóc măng
Hết mưa rồi nắng băn khoăn ích gì
Im lìm không phải không đi
Ồn ào không phải nghĩ suy hơn người
Vui vẫn khóc buồn vẫn cười
Bao nhiêu nhiêu ngang trái tại người ?tại ta?
Mất quê hương không cưả nhà
Không tình không nghĩa hay là không không?
Hỏi thăm cây cỏ ruộng đồng
Hỏi thăm sâu bọ còn mong kiếp nào ?
Hỏi châu chấu hỏi cào cào
Bay qua bay lại nhảy vào nhảy ra
Hỏi cu gáy hỏi chim ca
Hôm nay lạnh lẻo? hôm qua ngọt ngào ?
Trời còn khi thấp khi cao
Đất còn đen đỏ làm sao đứng ngồi?
Đường xa xứ lạ nổi trôi
Đêm đêm vất vưởng bên đối cỏ hoang
Mơ chi áo gấm nhà vàng
Lòng nghe thanh thản bình an đã mừmg.....

MD.03/13/04


Xin chân thành ghi tâm khắc cốt hão tâm nhã ý ,rộng lượng chia xẻ ,đồng cảm ,thương cảm cuả NS.Nguyệt Hạnh đồng hương vô cùng trân qúy cuả xứ dưà dư thừa tình nghĩa,cuả quê Mẹ thân thương nghìn đời nghìn kiếp vời vợi công ơn trời cao biển rộng . Xin thân chúc NS.cùng toàn thể quý quyến luôn được dồi dào sức khoẻ ,vạn sự nhứ y ,thân tâm an lạc thực sự .Thư bất tận ngôn.Rất thân quý kính mến.LuânTâm.






--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 17 2007, 07:48 AM
Gửi vào: #9


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600






LƯNG NÂU

Em nằm tắm nắng lưng nâu
Ta ngồi bó gối cau trầu ngóng thơ
Thả văn áo tắm ỡm ờ...
Câu con bướm đực dại khờ hôn chân!
Yêu em bóng võng phù vân
Thương ta bóng Mẹ phong trần nung vôi
Lang thang đội đá vá Trời
Hồng tơ xanh tóc trắng lời làm quen
Tàu con vũ trụ hờn ghen
Thét gầm mất áo bắt đền ba sinh
Em giật mình ta tội tình
Xuôi tay nhắm mắt tưởng mình bỏ ta !
Cõi người cõi qủy cõi ma
Cõi Tiên cõi Phật cõi Hoa bất ngờ ...
Cõi văn minh hết hồn thơ
Cõi khôn giây phút cõi khờ thiên thu
Cõi đời cõi đạo bạn thù
Cõi ta bà cõi viễn du đoạn trường
Cõi Tân nhạc chê Cải lương
Lai căng mất gốc chiếu giường tre quê
Co đầu rúc cổ hôn mê
Giặc tràn mất nước hẹn thề trôi sông !
Bóng ma bóng quỷ lộn sòng
Mồ hoang cỏ cháy xương không chỗ nằm
Kén tro bụi hết hồn tằm
Nương dâu bãi bể nghìn năm tình sầu
Tưởng đi trước hoá về sau
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn trễ tàu đầu thai....

MD.12/13/07
LuânTâm




--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 17 2007, 08:02 AM
Gửi vào: #10


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600





HƯ VÔ

Rồi cũng không không cũng hư vô
Hết thương hết nhớ hết văn thơ
Anh như sương khói em mây trắng
Đứt ruột tìm nhau môi cháy khô....

MD.11/30/07
LuânTâm.





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 17 2007, 08:24 AM
Gửi vào: #11


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600





HOANG TÀN

Đi về mấy nẽo mộng mơ
Đi về đá núi nằm chờ đứt hơi
Đi về cay đắng đầy vơi
Đi về cát bụi gửi lời thiên thu
Đi về tăm tối mịt mù
Che trời lấp biển đường tu mất nguồn
Biết ai còn nhớ còn thương
Bao nhiêu vinh nhục đọan trường mò trăng
Bao nhiêu thơ bao nhiêu văn
Mây trôi gió cuốn lệ tràn gót tiên
Không cho một chút bình yên
Dằn lòng đất lạnh ngủ quên đọa đày
Tháng vui ngắn năm đau dài
Gieo hoa dệt mộng đầu thai chốn nào
Nuôi bóng trăng dưỡng bóng sao
Cỡi mây lướt gió bay vào hư không
Lòng đau lòng cố dối lòng
Mênh mông xa lạ đứt vòng thân quen
Không còn trăng không còn đèn
Than tàn lửa nhớ trống kèn thương đau
Chuyện nghìn xưa chuyện nghìn sau
Môi khô dỗ giấc chiêm bao hoang tàn
Không bến đợi không đò ngang
Suối buồn huyết lệ đá vàng còn không
Mưa rừng gió núi trôi sông
Thương ca biển hát bụi hồng chôn nhau
Trời nào thấp trời nào cao
Đất nào đất đỏ đất nào đất đen
Biết sao lạ biết sao quen
Cuối đường trả nợ sang hèn như nhau....

MD.12/28/04
LuânTâm




--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 17 2007, 08:55 AM
Gửi vào: #12


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600






CÕI BUỒN

Gió mưa lận đận đủ rồi
Còng lưng trả nợ bên đồi tỉnh say
Nửa đời mơ áo trắng bay
Nửa đời đói lạnh hình hài long đong
Cõi xưa gót đỏ môi hồng
Mịt mờ biển nhớ đau lòng phù du
Cõi buồn không chỉ lối tu
Mênh mông sóng gió âm u thuyền tình
Quê nhà thiếu nắng bình minh
Hết khoe áo mới hết nhìn mắt nai !
Ngẩn ngơ lưng trắng tóc dài
Thuyền trăng chở nặng tháng ngày biệt ly
Không kẻ ở không người đi
Khói sương hư ảo cần chi xa gần
Lỡ thầy lỡ thợ... lỡ dân
Chong đèn đối bóng đêm xuân quê người
Bao nhiêu câu hát tiếng cười
Vô duyên đâu phải vì đời đục trong
Chim còn biết sợ cành cong
Lỡ thời sợ cả mùa đông ăn mày
Thân xơ xác hồn lưu đày
Bóng chiều hờ hững lá bay núi rừng
Đâu tình xuân đâu hương xuân
Bốn phương lạnh lẽo thương thân ngục tù
Trả tình mộng ước chiều thu
Trả người trăng mật đền bù thơ ngây
Chiêm bao cho vẽ chân mày
Ngủ quên trễ chuyến đò say ...ngược dòng ...

MD.04/29/05
LuânTâm





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 17 2007, 07:23 PM
Gửi vào: #13


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600






BẮT ĐỀN

Suối bồng đồi cõng em đi
Mây hồng mây trắng mê si cũng đành
Khô hoa héo lá rã cành
Dấu buồn dấu nhớ chim xanh cá vàng
Bóng mờ bóng lạnh bóng tan
Vòng cưng mất nước vòng ngoan mất nhà
Đường thương yêu đói ăn ma
Trời long đất lở se da cuộn mình ...
Chiêm bao khát sữa van xin
Cây ru cỏ múa hoa rình bướm hôn
Sóng đòi bão lửa mê hồn
Tóc no môi đói chân khôn tay lời
Văn nũng nịu thơ lã lơi
Không lời không chữ không mời không cho
Khoe duyên răng khểnh thăm dò
Xuân mưa hạ nắng giả đò...chờ khen...
Sớm cho nợ tối bắt đền
Sôi hương nấu sắc thương mềm trần ai
Say quá tỉnh, tỉnh quá say
Đường vào tình sử hôm nay tình cờ...(1)

MD.12/05/07
LuânTâm

(1)" Đường Vào Tình Sử ":Tên một Thi Tập bất hủ của Thi Tiên Đinh Hùng





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 24 2007, 07:16 AM
Gửi vào: #14


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600





CUỐI BỜ TÌNH CA

Một ngày biền sẽ cạn khô
Em ru anh ngủ cuối bờ tình ca
Anh ru em ngủ khô hoa
Hết đau hết khổ hết ta hết mình
Hết hát rong hết ăn xin
Hết bồng hết ẵm hết nhìn hết cưng
Hết thương hết nhớ hết mừng
Hết mơ hết mộng trăng gần gió xa
Hết hương hết thịt hết da
Hết hồn hết xác hết nhà hết quê
Hết ăn uống hết hôn mê
Hết khen ngon ngọt hết chê bóng đè...
Hết mưa xuân hết nắng hè
Hết hờn hết giận hết khoe trắng hồng
Hết môi thu hết mắt đông
Hết cười hết khóc hết sông hết đò
Hết sống đói hết chết no
Hết trăng hết mật hết cho hết đòi...
Hết điả đói hết thòi lòi
Hết cam hết bưởi hết xôi hết chè
Hết bông gòn hết lá me
Hết chim hồng gió cây mê giật mình
Hết sôi nổi hết lặng thinh
Hết buà yêu hết chân tình tay Tiên
Hết lời lạ hết hơi quen
Hết sông thần thoại tắt đèn mò trăng
Hết cong lưỡi hết mòn răng
Hết trôi hết nổi hết căng hết đào
Hết rừng muá hết núi chào
Hết tình hết điệu hết màu hết thơm
Hết tham đeo hết thèm ôm
Hết ru hết dỗ hết hôn hết tìm.....

MD.12/14/07
LuânTâm




--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 24 2007, 07:34 AM
Gửi vào: #15


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600





MONG ĐƯỢC VÀO MƠ

Nếu đi xin được bình yên
Không gây cực khổ lụy phiền vợ con
Mong cây còn lá xanh non
Mưa xuân nắng hạ vẫn còn bóng mây
Đường quen áo lụa vẫn bay
Bình minh chim hót vẫn hay vẫn tình
Đắng cay xin giữ riêng mình
Tù đày đã đũ bóng hình xác xơ
Đêm sông tỉnh ngày núi mơ
Hoa tàn trăng khuyết thẩn thờ gió đưa
Sông bồi núi lở trông mưa
Lang thang đất lạnh hương thừa nhớ êm...
Chưa chân cứng đã đá mềm
Chưa tình nhớ đã tình quên đầu hàng
Bọt bèo trong đục khong tham
Tội chi làm kiếp dã tràng uổng công
Áo xanh môi đỏ má hồng
Chỉ còn hư ảo với lòng hoang vu
Đường nào mà gọi đường tu
Lỡ làng thề hứa thiên thu bụi mờ
Nhẹ nhàng mong được vào mơ
Trăng tàn sao rụng cuối bờ hư không...

MD.08/02/02
LuânTâm.





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 24 2007, 09:19 PM
Gửi vào: #16


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600






MÂY KHÓI

Bướm đã đi rồi chim cũng đi
Đất khô cây héo nhớ thương gì
Gục đầu bên gốc tre già chết
Gió thoảng mơ hồ dấu biệt ly

Hai bóng nhỏ tan hai nẻo đường
Đường đau mòn mỏi gót tha hương
Đường buồn tàn uá hoa màu áo
Cỏ cháy hoa khô cây đoạn trường !

Cách núi ngăn sông hay cách lòng
Hay là duyên nợ phải long đong
Hay là khói lửa gây tang tóc
Đày đọa hai người:hai số không ?

Viết tắt tên chung tưởng được gần
Nào hay viết mãi thêm tủi thân
Bao đêm khao khát mong chờ mộng
Mộng nỡ lạnh lùng bóng xoay lưng !

Những bức tình thư chẳng dám đưa
Đốt hay không đốt cũng quá thừa
Sóng thần núi lửa vùi mơ ước
Hồn phách tàn phai theo gió mưa !

Muốn khóc mà sao lệ chẳng còn
Đường nào in bóng gót chân son
Đường nào yêu bỏ quên hương áo
Hoa trái hờn ghen dáng Saìgòn !

Hai chiếc thuyền con hai dòng sông
Hai bờ biển rộng hai nhánh rong
Đành trơ mắt ngóng sương chờ khói
Buồn theo nước lớn giận nước ròng !

Tơ hồng tình tứ ôm tóc tiên
Tơ lòng dệt mãi chẳng nên duyên
Nổi trôi vào ngọn nguồn oan trái
Chẳng thấy ngọt ngào hết bình yên !

Thôi ! Kể như tàn một giấc mơ
So vần lựa điệu chẳng thành thơ
Mực khô bút gãy tình mây khói
Hờ hững đi về cõi bơ vơ...

MD.12/10/07
LuânTâm.




--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 25 2007, 01:36 AM
Gửi vào: #17


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600





BỚT MỘT CHÚT CƯNG

Bớt một chút cưng một chút khen
Lỡ mai lưu lạc quá đau quen
Trăm thương ngàn nhớ em đà biết
Xin chớ nghi oan chớ bắt đền...

MD.11/03/07
LuânTâm




MÔI TUYẾT

Áo vàng lá dệt sầu thu
Tán hoa bướm cũng mất dù leo cây
Chưa sáng đêm đã tối ngày
Khói ăn kỷ niệm sóng say uống buồn
Đi người môi tuyết má sương
Về người bóng mất quê hương muối gừng
Gót hồng bụi nhớ hương xuân
Còn đâu tay ấm lưng mừng hồn trao...
Trăm oan nghìn khổ gặp nhau
Sao chờ trăng đợi chiêm bao ẵm bồng
Thuyền tình mưa núi nắng sông
Trăm thương nghìn nhớ trắng hồng tình ca
Cũng may còn bóng xe hoa
Cho em nuôi điệu cho ta dưỡng ghiền
Chân mây tay lửa tóc tiên
Cỏ cây ngơ ngác lòng thiền lao đao
Đường quen chim hót hoa chào
Vẫn thèm một bóng áo màu dễ thương
Mai kia điạ ngục thiên dường
Cho dù mấy kiếp đoạn trường cũng xin
Cho tình vẫn nở hoa tình
Em ôm cổ tích xiêu đình mưa to
Thôi đừng nũng nịu vòng vo
Thôi đừng tình tứ thơm tho lập lờ....
Tóc dài chở mấy dòng thơ
Chết khô chết khát còn chờ đục trong
Đường xa nát mặt chai lòng
Tiếng đàn lạc điệu trôi sông khóc người
Rượu tàn thêm lạnh chung môi
Thuốc tàn thêm đắng cay trời lang thang
Buồn đêm khói bỏ chân nhang
Thương thân tủi phận tro tàn đón đưa
Em làm gió anh làm mưa
Rước hình bóng cũ hương xưa trở về
Đường trăng sao nỡ khen chê
Nẽo hoa ủ dột hẹn thề không không
Tuyết chôn gót đỏ môi hồng
Hai người hai nẽo chuyện lòng áo tang
Hẹn nhau kiếp khác:xin khoan
Chếc hôn tiễn biệt ...muộn màng hơn... không!

MD.06/18/05
LuânTâm





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 27 2007, 10:54 PM
Gửi vào: #18


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600





Chưa Kịp Trồng Cau

Thương tặng vợ hiền B. Th. Luân


hình như còn một màu hoa
rất tiên rất điệu rất xa rất gần
ngờ đâu lửa cháy vườn xuân
hồn không lòng trống đường trần mồ côi
cau dứt sữa trầu thôi nôi
tình đau theo gió lên trời khóc trăng!


***

Lẽ đâu gió đã quên mây?
Mênh mông trời đất còn đầy thương đau!
Trồng trầu chưa kịp trồng cau,
Em đi đâu mất…biết sao hẹn hò?
Nước sâu sông rộng vắng đò,
Chiều tàn lỡ bước còn lo đêm dài!
Cò con chưa đũ cánh bay
Cành cong tưởng ná sợ hoài nghìn năm!
Gửi em nửa ánh trăng rằm
Qua khung cửa sổ vào nằm cùng em!
***
Ngày nào gần gủi thân quen?
Vườn rau cùng tưới lồng đèn chơi chung!
Bao nhiêu nắng hạ mưa xuân,
Bao nhiêu thu muộn ngập ngừng gót đông!
Buồn thương bầy cá ròng ròng,
Mất cha mất mẹ long đong hãi hùng!
Ngày nào giặt áo phơi chung?
Hái hoa bắt bướm vui mừng bên nhau!
Em như hoa bưởi hoa cau,
Anh như rau muống trong ao hiền từ!
Tuổi hồng chưa biết tương tư,
Tuổi xanh chưa biết thực hư dòng đời!
Rau dừa rau má cải trời,
Cũng chưa giúp được gửi lời ước ao...
Con đường đi học xôn xao,
Bình minh chim hót hoa chào dễ thương!
Băng ngang qua một khu vườn,
Lội hai khu ruộng còn sương trắng mờ...
Chân em e ngại bùn dơ,
Anh xin được cõng...em vờ không nghe!
Mà sao đôi mắt đỏ hoe?
Anh xin hái lá bao che gót hồng...
Mà thôi! Cứ để anh bồng
Như em bé bỏng còn trong tuổi cười!
Cua đồng càng đỏ thật tươi,
Em đòi bắt để về nuôi ao nhà!
Nhanh nhanh trường vẫn còn xa,
Em đành đưa cánh tay ngà vịnh anh!
Mây vẫn xanh trời vẫn xanh,
Hai con bướm trắng lượn quanh áo vàng!
Trống trường mấy tiếng dòn tan,
Gió bay tóc rối em càng đẹp hơn!
Đường làng lắm chỗ trợt trơn,
Dậm chân em lại dỗi hờn lối đi!
Vào trường vào lớp nhu mì,
Em ngoan như nét bút chì nghiêng nghiêng!
Điểm cao lắm bạn phải ghen
Nên anh phải ráng sách đèn đêm đêm!
Ngày qua tháng lại êm đềm,
Hương đồng gió nội càng thêm hưũ tình!
Em càng lớn càng thêm xinh,
Khiến anh ngơ ngẩn càng nhìn càng vui!
Cùng nhau ngắm áng mây trôi,
Thần tiên ẩn hiện bồi hồi gần xa...
Nhà em có rất nhiều hoa,
Nhưng em vẫn thích nhất là phù dung!
Bên hoa em bỗng thẹn thùng,
Nhìn anh em hỏi: tuổi xuân...thế nào?
Anh còn chưa biết nói sao,
Hẹn tìm sách cũ hôm sau trả lời...
***
Ngờ đâu bom đạn tơi bời,
Nhà tan cửa nát đất trời đảo điên....
Bao nhiêu người chết thật hiền,
Bao nhiêu tức tưởi oan khiên ngút trời!
Mạnh ai nấy chạy khắp nơi,
Mẹ Ba đứt ruột lo rời làng quê!
Nhìn sau nhìn trước tái tê:
Con gà con vịt não nề kêu la!
Heo bị đạn máu chan hoà,
Đôi trâu kinh hãi khóm hoa vội tàn!
Ngưạ hồng dậm cẳng hí vang
Đòi đi theo chủ Ba càng xót xa!
Lén Ba, anh chạy vội qua,
Tìm em để rủ cùng xa hiểm nghèo!
Nhà không vườn trống quạnh hiu,
Khói cơm còn ấm mái nghèo rưng rưng…
Nhớ câu em hỏi…tuổi xuân...
Anh vừa hiểu được chưa mừng đã tan!
Tưởng như đã đến suối vàng,
Hồn anh vất vưởng lỡ làng ước mơ...
Em đi đâu? Biết bao giờ?
Nước sông lãnh đạm đôi bờ vô duyên!
Anh thường bảo em là tiên,
Lẽ đâu em trở về miền Bồng Lai?
Sao không cho sợi tóc dài?
Để còn an ủi những ngày vắng em!
Bao nhiêu kỷ niệm thân quen
Cũng như nắng ấm như đèn trung thu...
Bốn phương giông bão mịt mù,
Ai gây khói lửa nghìn thu óan hờn?
Không còn chén cháo chén cơm,
Bờ tre cháy măng đâu còn...khóc tre?
Vườn rau vườn cải sau hè
Cùng vun cùng tưới không dè chết khô!
Thuyền ai lận đận nhấp nhô?
Nổi trôi bèo bọt mơ hồ phù du...
Bông lục bình tím vô tư
Em không đòi hái...anh như...chết rồi!
Thì thôi...thôi thế...thì thôi...
Đành chờ đêm tối bồi hồi chiêm bao!
Mừng mừng tủi tủi gặp nhau,
Bao nhiêu thương nhớ lệ trào thành mưa!
Cùng nhau nhặt nắng vàng trưa,
Bỏ vào nó lá đong đưa tóc dài,
Cùng nhau hứng giọt sương mai
Nghe môi mát lạnh nghe tay ngọt ngào...
Chuyện nghìn xưa chuyện nghìn sau,
Xin như cổ tích như màu áo em...!

MD 03/05/03





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 27 2007, 11:22 PM
Gửi vào: #19


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600






Say

Mưa gío thôi đừng đến nơi đây
Rượu nào cho đũ nghiã đắng cay
Ai mê ai tỉnh sầu nhân thế
Mây trắng mây xanh cũng đoạ đày!

Người đẹp nghìn xưa nhẹ bước về
Kinh Thi Tình Sử : vẫn đam mê
Mộng đầu mộng cuối : đêm hoang lạnh
Chân thấp chân cao kiếp não nề!

Có phải ban ngày hay ban đêm?
Biết ai người lạ ai người quen?
Áo bay hay lá bay thu muộn?
Một chút trăng xưa rụng trước thềm…

Tri kỷ tri âm đã mất rồi!
Còn đây ly rượu đắng chia phôi
Chim trời cá nước đêm mờ mịt
Giọng nói giọng cười đã xa xôi!

Tiếng hát liêu trai thuở học trò
Chỉ còn phố nhỏ nhớ mưa to
Đêm nay ai nhớ nơi hò hẹn
Hồn gưỉ gió mây bến nhớ đò!

Tuồng hát cũ rồi nhưng vẫn hay
Tay buồn tay nhớ thương bàn tay
Mỗi chiều chờ đợi mà không gặp
Áo trắng bay đầy trong mắt cay!

Vì nghèo nên vẫn thích mộng mơ!
Tỉnh quá nên hay muốn giả vờ
Say rượu để quên đời đen bạc
Nhưng không quên được nỗi bơ vơ!

Giông bão tràn ly tay rụng rời
Mây bay gió cuốn lá hoa trôi
Nghìn trùng sóng biển xa mờ mịt
Mấy kiếp rong rêu một cảnh đời…

Đã muộn quá rồi nẽo phù sinh!
Thuyền sầu tan rã lối vô tình
Ai say ai tỉnh ai thương tiếc?
Một cánh chim bay mỏi mắt nhìn!

Rượu đã hết rồi ly vỡ tan
Người điên gào thét vỡ cung đàn
Đêm nào đom đóm bay đầy ngõ
Trời đất quay cuồng tiếng khóc than!

Người xưa say chết ôm vầng trăng
Hồn có theo tiên đến cung Hằng?
Hay vẫn bơ vơ sầu vạn cổ
Nghìn sau hương rượu có còn chẳng?

Người bỏ ta rồi : ta cần... say!
Bao nhiêu rượu quí dành cho ai?
Tiễn đưa là chết mà không biết
Lá rụng bơ vơ lạnh dấu giày!

Áo hồng áo tím áo thiên thanh
Còn áo trắng sao chẳng để dành
Cố ngược thời gian vào lớp cũ
Trường xưa ngơ ngác dấu rêu xanh!

Giông bão nghìn xưa chuyển lạnh về
Đường làng nước ngập bước chân quê
Bờ tre già cháy khô cành lá
Cánh én bơ vơ lỗi hẹn thề!

Người đã đi rồi: tim nát tan...
Mà lòng vẫn lạnh, mắt hoang mang
Muốn say mà vẫn không say được
Sao rụng sương sa lệ bổng tràn!

Đóm lưả đêm đông le loí chi?
Đau lòng thì cũng phải biệt ly
Trần gian có lối nào còn sáng
Thôi! để dành cho kẻ khác đi!

Trăng sao hò hẹn chỉ dở dang
Ai đi tìm mãi một cung đàn?
Dây đã đứt rồi, đàn đã vỡ
Từ ngày lưu lạc kiếp langthang!

Chữ nghĩa cạn rồi thơ hết rồi!
Nghìn sau ngơ ngác lá hoa trôi!
Ngọn nguồn vô tận lòng vô tận
Thân xác còn đâu để tiếc đời!

Bỏ rượu bỏ thơ bỏ cuộc đời
Mặc ai thương tiếc mặc ai cười
Con đường thiên cổ mây theo gió
Chỉ thấy hoang vu chẳng thấy người!

MD 03/06/02
LuânTâm

(trích Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh, Cơ Sở Hoài Bảo Quê Hương xb, USA 2005, trang 135-138)





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
LuânTâm
post Dec 28 2007, 05:01 AM
Gửi vào: #20


Advanced Member
***

Nhóm: Members
Bài viết đã gửi: 2,259
Tham gia: 4-November 07
Thành viên thứ: 600





Tóc

Thương tặng vợ hiền B.Th.Luân


Kỷ niệm ngọt ngào hương tóc em
Văn Khoa tiếng guốc thật thân quen
Từng đêm tóc vẫn bay vào mộng
Dệt những vầng thơ em rất em!

Tóc rối như lòng bối rối thêm
Tình cờ gặp gỡ muốn làm quen
Đất trời nghiêng ngả trên vai nhỏ
Mấy kiếp, mấy đời được có em?

Cây cải về trời bởi gió đưa
Nhìn theo mỏi mắt những chiều mưa
Nón không đũ lớn che dòng tóc
Cay đắng kiếp nầy anh cũng ưa!

Tóc xỏa ôm lưng những ngày vui
Tung tăng chạy nhảy rộn tiếng cười
Vô tình tà áo bay quấn quít
Cho gã si tình thấy hỗ ngươi!

Nắng hong tóc gội những trưa hè
Hoa bưởi thơm lừng dáng Bến Tre
Sóng nước Cửu Long say màu mắt
Thước tha yểu điệu đón anh về!

Tóc ngủ đêm xuân ngào ngạt hương
Hồn anh bỗng chốc hoá Thiên Đường!
Gối chăn, hoa bướm chừng hư ảo
Mây trắng bồng bềnh thật dễ thương...

Tóc che má thẹn dấu môi hôn
Đời bỗng thơm tho, hết giận hờn!
Lớp lớp hoa rơi và sao rụng
Rừng thu thay áo ngộp từng cơn...

Nũng niụ tóc thề thêm vấn vương
Hồn ai phiêu lạc mất quê hương?
Thôi! Đừng nhìn lại thêm hờn tủi!
Cắn tóc ngậm nguì như khói sương!

Vuốt tóc làm duyên dễ chết người
Tương tư mấy kiếp vẫn xa xôi!
Áo bay và tóc bay ngây ngất
Thương cả dáng đi lẫn dáng ngồi!

Vào đời vào mộng tóc mê say
Ba sinh hương lưả mấy đêm ngày?
Trăm cay nghìn đắng và dâu bể
Tóc vẫn thơm tho vẫn nhớ hoài...


MD 12/18/01
LuânTâm





--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

23 Pages: V  1 2 3 > » 
Reply to this topicStart new topic
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người dấu mặt)
0 Thành viên:

 



Phiên bản thu gọn Bây giờ là: 20th April 2018 - 02:38 AM