Thư gửi Anne Frank


Anne Frank

Cách đây sáu mươi hai năm, vào một ngày hè tháng bảy năm 1942, tại Amsterdam, cô bé Do Thái vừa bước qua tuổi 13 Anne Frank đã cùng những người thân bắt đầu cuộc lẩn tránh cuộc săn lùng của phát xít Đức trong một căn phòng bí mật nằm bên trong ngôi nhà số 263 phố Princegracht của gia đình mình. Cuộc lẩn tránh đã kéo dài được hai mươi lăm tháng, cho đến khi cả nhà bị Gestapo phát hiện và đã chấm dứt bằng một kết thúc buồn với cái chết của Anne trong trại tập trung Bergen ? Belsen tháng ba năm 1945, chỉ vài tuần trước khi trại này được giải phóng. Cùng mẹ và chị gái, Anne Frank đã mãi mãi ra đi ở tuổi mười lăm, để lại cho thế giới này quyển nhật ký của em như một tuyên ngôn bất tử về niềm tin và điều thiện.

Anne thân yêu,
Cho phép tôi được gọi em như vậy, mặc dù hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ cái ngày tháng bảy định mệnh ấy, khi em cùng gia đình bắt đầu cuộc lẩn trốn bàn tay tàn bạo của phát xít. Trong tôi, em mãi mãi là Anne của ngày hôm đó, một cô bé mười ba tuổi mảnh mai, mái tóc đen nhánh, đôi mắt to tỏa sáng và nụ cười thánh thiện như một thiên thần...

Ane thân yêu,



chuông nhà thờ Wester Kerk vẫn đổ những hồi chuông buồn bã...

Những ngày tháng bảy này, trên con đường Princengracht trước nhà em, nắng vẫn rực vàng trên những tán lá mùa hè, dòng kênh Princengracht vẫn biếc xanh màu ngọc bích và chuông nhà thờ Wester Kerk vẫn đổ những hồi chuông buồn bã... Không biết trong ngày bắt đầu cuộc chia tay với thế giới loài người để tìm sự bình yên đó, Anne có kịp tạm biệt những chú bồ câu trong sân ngôi nhà thờ cổ cạnh nhà, tạm biệt những bông hoa tulip trong sân Royal Palace cùng chú gà trống dát vàng trên tháp chuông nhà thờ Wester Kerk? Và trong ngày hôm đó, Anne đã nghĩ gì? Riêng tôi thì chỉ cảm thấy buồn và xấu hổ. Thật xấu hổ và nhục nhã khi con người phải lẩn trốn đồng loại ngay trên thế giới của chính mình, một thế giới mà lẽ ra phải dành cho sự sống, niềm vui, tình yêu và hạnh phúc phải không Anne?

Anne thân yêu,
Năm mươi chín năm đã qua kể từ khi em vĩnh viễn lìa đời, trên cái thế giới mà em từng sống, cho đến tận hôm nay, ở nhiều nơi, con người vẫn tiếp tục săn đuổi con người, những cuộc lẩn trốn vẫn từng ngày từng giờ diễn ra ở đâu đó... Thế giới đã bước sang thiên niên kỷ mới với những đổi thay chóng mặt trên bề nổi, nhưng dường như ở tầng sâu, cái ác, với bản chất không hề thay đổi, vẫn tiếp tục tồn tại ở nhiều nơi với bộ mặt hiện đại hơn, và cuộc đấu tranh giữa cái ác và điều thiện hình như vẫn còn lâu mới đến hồi kết thúc... Chân lý vẫn còn phải vượt qua một quãng đường dài mới mong đạt tới một thế giới như em từng mơ ước... Biết được điều này, em có buồn không?

Anne thân yêu,
Mỗi khi nghĩ về em, tôi luôn ám ảnh về câu hỏi: em đã làm gì trong những ngày cuối cùng của cuộc đời mình ở cái trại tập trung Bergen-Belsen khủng khiếp ấy? Liệu những niềm tin trong trẻo về điều thiện, về một tương lai tốt đẹp có còn trong em? Có người kể lại rằng đã nhìn thấy em tháng ba năm đó trong dòng người xám xịt trên mặt sân lầy lội tuyết bùn, một cô bé gầy gò, rách rưới, co ro vì lạnh và những trận ho hành hạ tấm thân tàn tạ, duy có một điều ? đôi mắt em vẫn rực lên những tia sáng lạ lùng, những tia sáng như ngọn lửa rực cháy trong giá lạnh...
Tôi đã cố hình dung và tin rằng cho đến thời điểm cuối cùng của cuộc đời, cô bé Anne vẫn là một thiên thần thánh thiện tuổi mười lăm với đôi mắt rực sáng niềm tin vào sự chiến thắng của loài người chân chính, đúng như những dòng chữ vội vàng cuối cùng em viết trong nhật ký, ít phút trước khi gót giày Gestapo đạp tung cánh cửa căn gác xép nơi em trú ẩn:
?Dù bao lâu chăng nữa, dù vật đổi sao dời, em vẫn tin rằng con người sẽ hoàn thiện?


ngôi nhà số 263 phố Princegracht, "nhà tù tự tạo" của gia đình Anne...

Anne thân yêu,
Có một sự trùng hợp lạ lùng mà em không hề được biết, cũng trong năm 1942 định mệnh đó, không lâu trước khi em và gia đình bắt đầu cuộc lẩn trốn trong cái ?nhà tù tự tạo? để kiếm tìm sự an toàn, một nhà báo người Tiệp Khắc đã bị phát xít Đức bắt giam và tuyên án tử hình. Trong hơn một năm ?sống dưới giá treo cổ? tại xà lim số 267 của nhà tù Pankrat, người tử tù Julius Fucik đã viết nên một ?nhật ký Anne Frank? khác với cùng một niềm tin tất thắng vào chân lý và lương tâm nhân loại giống như em: ?Trên cây, cây mà chúng ta đã từng giữ và giữ cho nó đứng vững, cây ấy sẽ lớn lên, đơm hoa kết trái... Và những hoa trái của anh chắc chắn sẽ chín ngọt, sẽ đầy đặn thịt da, mặc dù trên những ngọn núi của anh khi ấy tuyết sẽ không bao giờ rơi xuống nữa...? Hẳn em sẽ rất vui khi biết rằng trên thế giới này, nghĩ và tin giống như em không chỉ có mình Julius Fucik... Mấy chục năm qua, dòng người vô tận vẫn hàng ngày xếp hàng trước cửa ngôi nhà số 263, phố Princegracht để được bước vào căn gác xép của em như đến với một thánh đường của lòng vị tha và niềm tin vào chân lý...

Anne thân yêu,
Nếu có một tượng đài mang tên ?Lương tri nhân loại?, tôi hình dung nó sẽ là hình ảnh của em trong những ngày cuối cùng của cuộc đời mình tại trại tập trung Bergen-Belsen: đó là một cô bé gầy gò, tiều tụy nhưng đứng thẳng với đôi mắt sáng lạ lùng, đó là một cô bé dịu dàng như điều thiện, hồn nhiên như hoa cỏ nhưng cũng cứng cỏi như chân lý. Bên cạnh đó sẽ là lời nhắn nhủ cuối cùng gởi lại loài người của Julius Fucik:
?Hỡi những người mà tôi hằng yêu mến, hãy cảnh giác! "

Vâng, con người có quyền tin tưởng vào chiến thắng cuối cùng của chân lý và điều thiện, nhưng đừng quên phải luôn luôn cảnh giác với cái ác và những biến tướng muôn hình muôn dạng của nó trong thế giới hôm nay. Cái ác phải được phát hiện ngay từ khi nó mới hình thành, chắc em sẽ đồng ý với tôi về điều đó, phải không Anne?